Thu dọn xong đồ đạc, Bạch Trà đi ngủ.
Vốn dĩ lúc cô đang giúp cô dọn dẹp, cô còn muốn hỏi thêm về chuyện của ba mẹ. Nhưng cô luôn khéo léo lảng sang chuyện khác.
Biểu hiện như vậy càng khiến Bạch Trà tin chắc vào suy đoán của mình.
Chuyện xảy ra với gia đình cô năm đó… có lẽ thật sự có yếu tố không phải con người.
Nhưng hiện tại cũng không có cách nào điều tra thêm.
Bảy ngày liên tục trong trò chơi với cường độ diễn xuất cao đã khiến tinh thần cô kiệt quệ.
Nhất là sau khi có được sức mạnh, cơ thể cô đã từng cảm nhận được trạng thái khỏe mạnh và được cường hóa.
Giờ trở về hiện thực, đột ngột mất đi tất cả, những cơn đau và mệt mỏi vốn đã quen thuộc dường như tăng lên gấp đôi.
Trước đây cô chưa từng biết cảm giác của một cơ thể khỏe mạnh là thế nào.
Giờ thì cô đã biết, thậm chí còn vượt xa tưởng tượng.
Việc khống chế bản thân không bước vào trò chơi nữa đã là biểu hiện của ý chí cực mạnh rồi.
Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, trong đầu cô thoáng qua một ý nghĩ.
Nếu cứ tiếp tục thế này… cô thật sự còn có thể chịu đựng được cơ thể ngoài hiện thực sao?
Cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cốc cốc——
Tiếng gõ cửa vang lên. Bạch Trà khẽ mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu, gần như không mở nổi.
Chỉ lờ mờ thấy trời đã sáng, cô đang nằm trong ký túc xá.
Trước đó cô đang ở ký túc xá sao?
Ý nghĩ vừa thoáng qua, đầu óc liền trở nên mơ màng.
Buồn ngủ quá.
Ngoài cửa vẫn có người gõ.
Bạch Trà khó khăn ngồi dậy, xoa mặt rồi mở cửa phòng ký túc.
“Bạch Trà, đi thôi! Sao cậu còn chưa chuẩn bị xong? Chúng ta phải đi dự đám cưới rồi, bảy giờ sáng rồi đấy.”
Người đứng trước cửa là một người vừa xa lạ vừa quen thuộc. Hình như là bạn cùng phòng… nhưng lại cũng không hẳn.
Đối phương rất tự nhiên nắm lấy tay cô rồi bước vào trong.
“Mau thay đồ đi, chúng ta phải xuất phát rồi.”
Bạch Trà ngẩn ra một lúc, rồi gật đầu.
À đúng rồi, có đám cưới phải tham dự.
Cô cố nhịn cơn buồn ngủ muốn kéo sụp mí mắt, đi rửa mặt, nhưng cảm giác buồn ngủ vẫn chẳng hề giảm bớt.
Cô tiện tay thay một chiếc váy rồi ra ngoài.
Không biết người kia đã ra ngoài từ lúc nào.
Đối phương lại khoác tay cô.
“Đi thôi, xe đang đợi rồi, mọi người đều tới đủ cả.”
“À… là những ai vậy?” Bạch Trà lại dụi mắt, vẫn buồn ngủ.
“Tất nhiên là người trong lớp mình chứ ai. Mọi người đông đủ rồi, cậu không quên đấy chứ? Hôm nay đi dự đám cưới của bạn thân mà, cậu còn là phù dâu nữa, không nhớ à?”
Bạch Trà ngơ ngác gật đầu.
“À… đúng là có chuyện đó. Tớ buồn ngủ quá, xin lỗi…”
Người bên cạnh lập tức bật cười.
“Không sao, đi thôi.”
Lời vừa dứt, Bạch Trà phát hiện ra mình đã ngồi trên một chiếc xe buýt lớn.
Bên cạnh có rất nhiều người, nhưng cô cũng không nhìn rõ. Buồn ngủ quá, cô khẽ nhắm mắt lại.
Cô vừa mới chợp mắt đã bị đánh thức.
“Bạch Trà, dậy đi, tới nơi rồi.”
Cô mở mắt ra, phát hiện mình đang đứng trước một căn nhà đất thấp bé, cũ kỹ.
Trước nhà có một cái sân lớn, lúc này trong sân vô cùng náo nhiệt. Trời đã tối, khắp nơi treo đầy lồng đèn dán chữ ‘Hỷ’.
Người qua kẻ lại đều là dân làng.
Họ nhiệt tình chào hỏi.
“Các cháu là bạn học tới dự đám cưới phải không? Tốt quá, lại đây lại đây, nhân lúc lễ chưa bắt đầu thì đi gặp cô dâu trước đi!”
Bạch Trà bị kéo thẳng vào trong nhà.
Lúc này cô đã tỉnh táo hơn một chút. Nhìn quanh toàn là người xa lạ, trong lòng cô dấy lên cảnh giác, đứng ở cửa không nhúc nhích.
Nhưng cô dâu đã bước ra.
Cô ta mặc Tú Hòa Phục[note90425] nhưng không đội khăn đỏ, ngược lại chú rể bên cạnh lại trùm khăn đỏ lên đầu.
Cô dâu cười tươi rói nói: “Chú rể của tôi ấy mà, thích nhất là ăn máu người tươi, ăn kèm với thịt người thì ngon nhất…”
Khi cô ta nói đến mấy chữ cuối cùng, bầu không khí náo nhiệt lập tức tan biến.
Trên gương mặt cô dâu lóe lên ánh sáng xanh, dưới ánh đèn lồng đỏ trông càng thêm quỷ dị.
Khăn đỏ trên đầu chú rể bị giật mạnh xuống, để lộ ra một khuôn mặt quái vật méo mó.
Bạch Trà giật mình, lùi lại nửa bước, quay đầu nhìn.
Những dân làng vừa nãy đứng đó không biết từ lúc nào đã biến thành những hình nhân giấy, lại trông giống như tượng gốm.
Trên mặt họ vẫn giữ nụ cười và hai má đỏ ửng quái dị.
Chiếc đèn lồng đỏ trên đầu đột nhiên tắt phụt.
Bạch Trà theo phản xạ quay đầu bỏ chạy, rồi ngã mạnh xuống đất.
Cô thấy có người đưa tay ra, bàn tay xuyên thẳng qua tim cô.
Bạch Trà choàng tỉnh.
Cảm giác tim đập dồn dập vẫn còn đó, thậm chí tim cô còn nhói lên đau đớn.
Đợi đến khi hơi thở trở lại bình thường, cơn buồn ngủ lại ập tới.
Rầm——
Cửa sổ bị đập một cái.
Bạch Trà mơ màng liếc nhìn, thấy một bàn tay đang bám ở đó.
Hình như còn nghe thấy giọng của Từ Sinh Sinh.
“Chị ơi, em vào nhé.”
Mí mắt cô dần khép lại, muốn đáp lời nhưng không mở miệng nổi.
Bỗng nhiên, cô bật dậy trên giường, quay phắt nhìn về phía cửa sổ.
Chung cư nhà cô không cao lắm, nhưng cũng ở tầng bốn.
Bên ngoài cửa sổ phòng cô… sao có thể có người gõ được?
Lại còn là Từ Sinh Sinh.
Trời đã sáng, vậy mà lưng Bạch Trà vẫn lạnh toát.
Vừa rồi… nếu cô lên tiếng đáp lại thì sao?
Cô rất chắc rằng mình vừa nhìn thấy một bàn tay.
Không có máu me gì cả.
Chỉ là một bàn tay trắng trẻo, rất bình thường.
Bạch Trà nhíu mày, cầm điện thoại lên xem.
Không hơn không kém, đúng 7 giờ 00.
Cô mở App Quỷ Vực.
【Thời gian tiến vào phó bản tiếp theo Âm Hoài Quỷ Thai còn sáu ngày.】
Bạch Trà vào diễn đàn tìm kiếm thông tin về phó bản này.
Trên diễn đàn, thông tin liên quan đến phó bản vốn rất ít. Nếu có, cũng chỉ là những thứ không ảnh hưởng đến việc vượt ải.
Phần lớn đều là nội dung giấc mơ, và một nhóm người phân tích ý nghĩa của giấc mơ đó.
Cô tìm được giấc mơ tương ứng với phó bản này, quả nhiên gần giống với giấc mơ vừa rồi của cô.
Nếu đã liên quan đến phó bản thì cô cũng nhẹ người hơn.
Nghĩ một chút, cô đứng dậy dọn lại chăn gối, đúng lúc cô gõ cửa.
“Dậy chưa? Dậy rồi thì ra ăn sáng đi, rồi để chú chở đồ con sang bên kia.”
Cô không cố giữ Bạch Trà lại, điều này không giống với thường ngày, có lẽ là có liên quan đến chuyện hôm qua cô nhắc tới ba mẹ.
Chỉ là sau khi giúp cô chuyển nhà xong, trước khi rời đi, cô lại dặn dò một lần nữa.
“Con ở nhà một mình, có ốm đau gì, hay gặp chuyện gì, gặp người nào, đều phải nói với cô, biết chưa?”
Bạch Trà ngoan ngoãn gật đầu.
“Cô ơi… nếu con thật sự gặp chuyện, liệu cô có nói cho con biết sự thật không?”
Cô khựng lại, rồi xua tay.
“Con bé này nói linh tinh gì thế, sự thật gì chứ? Con tự cẩn thận một chút. Cũng vì con còn phải đi học nên cô mới yên tâm cho con về đây, nhưng cho con về không có nghĩa là sau này không sang nhà cô nữa đâu. Lễ Tết nhất định phải qua, nghe chưa?”
“Vâng, cô chú đi đường cẩn thận.”
Bạch Trà không hỏi gì thêm.
Tiễn họ đi, đóng cổng lại, cô quay người nhìn căn nhà lạnh lẽo đã lâu không trở về.
Nụ cười ngoan ngoãn dịu dàng trên gương mặt dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh nhạt.
Ba, mẹ… con về rồi.

0 Bình luận