Bạch Trà xách hành lý, quay về nhà cô[note90388] một chuyến.
Trước khi trưởng thành, cô chủ yếu sống ở đó.
Lần này trở về, cô cũng muốn nói rõ rằng sau này sẽ không ở nhà họ nữa, mà dọn về nhà mình.
Vì cô cũng phải tìm việc rồi.
Cô cô đối xử với cô rất tốt, nhưng không ai thích sống nhờ dưới mái hiên nhà người khác. Sau khi ba qua đời, tài sản để lại cho cô chỉ có duy nhất căn nhà đó.
Trong xã hội cạnh tranh đến nghẹt thở như hiện nay, có sẵn một căn nhà đã là xuất phát điểm cao hơn người khác rất nhiều.
Chỉ là trong mắt người thân, một cô gái nhỏ sống một mình vừa không an toàn, lại khó mà tự chăm sóc bản thân. Vì thế, với tư cách người giám hộ, cô đã đón Bạch Trà về nhà mình.
Vậy nên Bạch Trà phải nghĩ xem nên nói thế nào với cô.
Hơn nữa… cô luôn tránh nhắc đến cái chết của ba mẹ Bạch Trà.
Thực ra, trí nhớ của cô từ nhỏ đã tốt hơn người bình thường. Hai tuổi đã nhớ được hơn hai nghìn chữ Hán, nếu không thì sau này cũng không thể mới 16 tuổi đã thi đỗ đại học trọng điểm.
Thế nhưng với trí nhớ như vậy, ký ức của cô về tuổi thơ và cuộc sống cùng gia đình lại khá mơ hồ.
Dù rằng trong quá trình trưởng thành, con người vốn sẽ quên đi rất nhiều ký ức.
Vì vậy trước đây Bạch Trà cũng không đặc biệt để tâm.
Nhưng… ngay cả chuyện hồi mẫu giáo, đám trẻ con từng bàn với cô xem em bé mới sinh thì lớn cỡ nào mà cô còn nhớ rõ, vậy tại sao ký ức về gia đình khi còn nhỏ lại mơ hồ đến thế?
Trong ký ức của cô, tuổi thơ mình vốn khá hạnh phúc cho đến khi mẹ rời đi.
Cho đến giờ cô vẫn không biết rốt cuộc là mẹ qua đời hay mất tích. Dù sao thì nhiều năm như vậy rồi, mọi người cũng mặc nhiên xem là đã mất.
Giờ bị cuốn vào trò chơi này, cô bỗng có một cảm giác mơ hồ, có lẽ ngay từ đầu cô đã bị nhắm đến.
Giống như Cố Bách Tuyết vậy.
Cô ấy đã bị nhắm đến từ rất lâu trước đó… cho đến tận khi chết.
Huống hồ địa chỉ của hai nhà lại gần nhau đến thế. Dù không cùng một thành phố, nhưng khoảng cách cũng quá gần.
Gia đình cô sống trong nội thành. Khi Bạch Trà đến nơi, cô đang ngồi trong nhà chơi mạt chược với hội chị em.
“Cô ơi, con về rồi.”
“Ôi, chị Bạch à, thiên tài nhà chị về rồi kìa.”
Mấy bà cô này cũng rất quen với Bạch Trà. Họ vẫn thường qua lại với cô cô, hồi nhỏ Bạch Trà cũng không ít lần bị họ vây quanh nhìn ngắm.
“Ây da, Trà Trà sao lại về thế này?” Trên mặt cô cũng nở nụ cười.
“Con về phòng mình trước đi, muốn ăn gì thì tự lấy, đợi cô đánh xong ván này đã!”
“Vâng ạ.” Bạch Trà ngoan ngoãn đáp.
Căn phòng của cô không khác mấy so với lúc rời đi, trong phòng cũng chẳng có nhiều đồ.
Cô lấy chăn đệm từ trong tủ ra, trải giường xong xuôi. Nghe tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài, cô lấy laptop ra.
Cô bắt đầu nộp hồ sơ xin việc.
Cô học IT, công việc dự định cũng theo hướng đó, dù thật ra cô không thích lắm.
Nhưng trước mắt cô cần một con đường có thể kiếm tiền, nếu không thì lấy gì mà sống?
Trước đó trên trường cũng có hội chợ việc làm, tiếc là đúng hai hôm ấy vì vấn đề sức khỏe, cô phải nằm trên giường suốt.
Cốc cốc——
Có người gõ cửa, rồi đẩy vào.
“Chị ơi, mẹ em bảo chị về rồi, bảo em qua nói chuyện với chị.”
Đó là con gái của cô, Từ Sinh Sinh.
Cô bé nhỏ hơn Bạch Trà ba tuổi, năm nay 17, học lớp 11.
Trên mặt Từ Sinh Sinh lộ rõ vẻ khó chịu. Không phải nhắm vào Bạch Trà, mà là vì ngày nào cũng cãi nhau với mẹ, chắc vừa rồi lại bị mắng.
Bạch Trà không cần nghĩ cũng biết chắc chắn cô cô lại nói với Từ Sinh Sinh là đi tìm chị họ nói chuyện, chịu khó mà học với cô, tăng thành tích học tập của mình lên.
“Lại đây.” Bạch Trà mỉm cười dịu dàng với cô bé, vỗ vỗ mép giường.
Từ Sinh Sinh ngồi xuống. Hôm nay cuối tuần được nghỉ, nhưng buổi chiều cô bé vẫn phải đi học thêm, vừa mới về.
Với vẻ mặt đầy bực bội, cô bé than thở: “Chị nói xem, mẹ em dựa vào đâu mà quản em? Suốt ngày ở nhà đánh mạt chược, còn bắt em phải học cho tốt!”
“Phiền chết đi được. Giá mà em giỏi như chị thì tốt rồi, lúc đó em có thể đường hoàng không nghe lời mẹ.”
Bạch Trà lặng lẽ lắng nghe.
Những lời như thế này cô đã nghe quá nhiều.
Cô cũng không thể nói gì hết, bởi nói thế nào cũng không ổn. Khuyên Sinh Sinh học hành thì cô bé sẽ càng khó chịu, nói xấu mẹ cô bé thì lại càng không thể.
Nhưng thường thì kết thúc kiểu đối thoại này cũng rất đơn giản.
“Biết đủ đi. Ít nhất ba mẹ em vẫn còn khỏe mạnh. Chị còn ghen tị với việc các em ngày nào cũng có thể cãi nhau đấy.”
Từ Sinh Sinh lập tức im lặng.
Cô bé ấp úng hai tiếng rồi thở dài.
“Thế mới nói mỗi nhà mỗi cảnh. Thật ra em đã rất cố gắng học rồi, chỉ là em không giỏi tự nhiên. Sao không cho em học khối xã hội chứ? Một mặt nói thi đại học quan trọng, một mặt lại không cho em chọn môn mình giỏi để lấy điểm cao… Haizz…”
Vừa lắc đầu thở dài, Từ Sinh Sinh vừa rời đi.
Bạch Trà mỉm cười tiễn cô bé.
Cổ tay trái của cô bỗng nhói lên một cái.
Cô cúi xuống nhìn. Da trên cổ tay không có bất kỳ thay đổi nào, mà cơn đau cũng dường như chỉ là một ảo giác thoáng qua.
Bạch Trà khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên một linh cảm không lành.
Đến buổi tối.
Cô phụ nấu cơm, rồi bưng thức ăn ra bàn.
Chú vẫn chưa về, ông đang chạy xe bên ngoài.
Cô nhiệt tình gắp thức ăn cho Bạch Trà.
“Con bé này ăn nhiều vào đi. Học đại học kiểu gì mà gầy thế này, nhìn cái cằm nhọn hoắt kìa.”
“Con về mà chẳng báo trước tiếng nào, cô còn chuẩn bị mua ít đồ ngon cho con chứ. Không sao, mai ăn ngon sau cũng được, như nhau cả thôi!”
Bạch Trà vừa cảm ơn, vừa nhận lấy những món mình không thích mà vẫn ăn.
“Cô ơi, tối qua con nằm mơ.”
Bạch Trà mở lời như thể vô tình.
“Con mơ thấy ba.”
Cô khựng lại một chút, rồi vẫn giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục đưa cơm vào miệng.
“Sao tự nhiên lại mơ thấy ba con?”
Cũng không trách cô lại hỏi vậy, bởi Bạch Trà gần như chưa từng mơ thấy người nhà.
Dù có mơ thấy, cô cũng sẽ không nói ra.
“Con cũng không biết… chắc là nhớ nhà thôi…” Bạch Trà cúi nhìn bát cơm, rồi như lấy hết can đảm ngẩng lên nhìn cô.
“Cô ơi, con cũng sắp đi làm rồi, con cũng hai mươi tuổi rồi. Con định chuyển về nhà mình ở.”
Cô ngẩng đầu nhìn cô, nhíu mày.
“Một mình con gái sống riêng không an toàn đâu. Theo cô thì căn nhà đó cho thuê đi, mỗi tháng cũng được một hai nghìn tệ. Con mới đi làm, lương chắc chưa cao, số đó đủ để cho con ăn uống.”
Trước đây cô cũng từng muốn cho thuê căn nhà đó, nhưng Bạch Trà không đồng ý nên thôi.
Cô thật sự không thể chấp nhận việc cho thuê.
Vì đó là nhà của cô, là nơi duy nhất cô có thể tạm thời bỏ xuống chiếc mặt nạ, không cần mỗi ngày phải ngoan ngoãn hiểu chuyện như khi sống nhờ.
“Không ạ. Ở đó còn có kỷ niệm của con và ba mẹ.”
Bạch Trà rất biết cách từ chối thiện ý của người thân.
Chỉ cần đối phương còn giữ đạo đức… thì nhất định sẽ bị ràng buộc bởi nó.
Nghe vậy, cô cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ thở dài.
“Thôi được. Dù sao bên đó cô vẫn định kỳ qua dọn dẹp. Nếu con muốn chuyển về, hai ngày nữa cô bảo chú con sắp xếp thời gian chuyển đồ cho.”
Dừng một chút, cô ngẩng đầu lên nhìn Bạch Trà, vẻ mặt khá phức tạp.
“Cô biết con là đứa nhiều tâm sự, có thể có những lời cô nói con không thích nghe. Nhưng dù thế nào cô vẫn là người thân của con, đừng cố gắng gượng một mình.”
“Nếu… cô nói là nếu thôi… nếu con gặp chuyện gì, nhất định phải nói với cô, được không? Năm đó cô đã hứa với mẹ con rồi.”
Bạch Trà hơi sững lại.
“Mẹ con?”
Cô xua tay, không muốn tiếp tục chủ đề này.
“Ăn cơm đi. Ăn xong nếu con muốn dọn đồ thì cứ dọn.”
0 Bình luận