Vol 7 (Đã hoàn thành)
Chương 1: Sự thật và dối trá, phần 14-15
0 Bình luận - Độ dài: 2,166 từ - Cập nhật:
Phần 14
"Dối trá! Không thể nào mà tiểu thư và chị Mar lại chết được!"
"Mẹ không nói dối. Đã có cáo thị do chính quốc vương công nhận rằng công chúa Marguerite sẽ được cử hành quốc tang. Hai người họ đều đã qua đời rồi."
Ngay cả lúc này, sự tồn tại của Dahlia vẫn bị phớt lờ. Điều đó khiến Lisha cảm thấy một nỗi bi thương bất lực dâng trào trong lồng ngực.
Từ khi sinh ra, cô đã được dạy rằng Dahlia là chủ nhân mà cô phải tận tâm phụng sự.
Đồng thời, Dahlia cũng là bạn thuở ấu thơ, là người chị cùng huyết thống của cô.
Dẫu biết đây là kết cục mà chính Dahlia đã lựa chọn, lòng Lisha vẫn như có một dòng máu vô hình tuôn trào ra ngoài không ngừng.
"Ai? Ai lại có thể giết hai người họ chứ!?"
Marguerite chẳng hiểu gì về những âm mưu đen tối trong chốn cung điện, nhưng cô biết rõ rằng có kẻ luôn tìm cách hãm hại Dahlia. Cô đã đẩy lui những tên sát thủ không biết bao nhiêu lần, tất cả những kẻ đó đã bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của cô.
Vậy mà, chưa bao giờ trong đời, Marguerite lại cảm thấy một nỗi hận thù sâu thẳm đến thế.
Ánh nhìn cô bừng cháy như ngọn lửa sắp thiêu rụi tất cả khi hỏi Lisha.
"Dường như… là hoàng hậu Veltina Sforza."
Hoàng gia đã ra tay rất nhanh.
Không chỉ Veltina và những kẻ theo phe bà ta bị bắt quả tang tại hiện trường, mà cả tiểu thư quý tộc chứng kiến vụ việc và người hầu đã mua thuốc độc cũng đều khai hết tất cả.
Từ đó có thể thấy rằng hoàng gia đã theo dõi vở kịch này ngay từ lúc đầu.
Nếu muốn, họ hoàn toàn có thể dùng chính tách trà độc ấy làm bằng chứng để bắt Veltina trước khi Dahlia và Nigel qua đời.
Thế nhưng, chính Dahlia là người đã yêu cầu Valerie không được xuất hiện cho đến khi cô trút hơi thở cuối cùng.
Khi cô còn sống, Lisha và Marguerite sẽ không thể rời khỏi đất nước này.
Dahlia cũng không có ý định sống sót một cách nhục nhã bằng cách hy sinh Nigel để đổi lấy sự tự do cho con gái mình.
Tất cả đều là vì tự do của Marguerite.
"Giết, con sẽ tự tay giết bà ta, báo thù cho chị Mar…!"
"Không được."
Bị cơn điên cuồng dẫn lối, Marguerite đang định lao đi nhưng Ramillies, người đã lặng lẽ tiến đến sau lưng cô từ lúc nào đã đặt tay lên vai cô, và chỉ một cái chạm nhẹ đó thôi, mà toàn thân Marguerite cứng đờ, ngay cả đầu ngón chân cũng không thể động đậy.
"Con nghĩ mình có thể lẻn vào ngục trong hoàng cung với khả năng hiện giờ sao? Đến cả ta còn khó có thể làm được. Một đứa trẻ không thể thắng nổi ta thì chẳng thể thắng nổi cận vệ trong cung cả."
"Vậy nếu… nếu con thắng được ông Ramillies thì sao?"
"Một chiến binh không biết lượng sức mình sẽ chẳng sống được lâu đâu."
Gần đây, Marguerite đã có thể thắng Ramillies một lần trong năm trận khi luyện tập. Nhưng đó chỉ là trong lúc luyện tập, không phải đấu thật.
Dẫu vậy, nỗi đau đớn khi mất đi Dahlia và Nigel quá lớn, đến mức cỏ lẽ bây giờ lời nói cũng không thể ngăn cô lại. Ramillies hiểu rõ điều đó.
Marguerite sẽ không dừng cho đến khi bị đánh gục, cho đến khi thân thể không còn đủ sức để bật ra một tiếng rên.
Cả hai đối diện nhau trong khu vườn tĩnh lặng, chiến khí tỏa ra như lưỡi dao trong gió.
"…Đến đi."
"UWAAAAAAAAAAAAAAH!"
Marguerite gào thét, lao lên với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, những giọt lệ vẫn chưa kịp lau tung bay trong không trung.
Thật sự là một tốc độ khủng khiếp mà cô chưa từng thể hiện trong luyện tập.
Hận thù mạnh mẽ hay tình yêu mãnh liệt thường có thể khiến con người vượt qua giới hạn thể xác.
Ramillies có thể nhìn thấy một lỗ hổng tối tăm sâu thẳm đang hé mở trong lồng ngực Marguerite qua pha di chuyển sắc bén đó.
"Chỉ vậy thôi à!"
Ramillies nghiến răng và hét lên như vậy. Rồi Marguerite bị hất tung. Lưng cô va mạnh xuống đất và cô bất tỉnh sau khi đầu bị lắc mạnh.
Phấn 15
"KHÔNGGGGGGGGG! TA KHÔNG MUỐN CHẾT! CHUYỆN NÀY KHÔNG THỂ XẢY RA!"
Chưa đầy một tuần đã trôi qua, bản án xử tử Veltina và công tước Sforza đã được thi hành.
Đây là điều chưa từng có đối với giai cấp quý tộc.
Ví dụ như vụ xử tử bá tước Pazarov trong quá khứ từng kéo dài gần hai tháng với các thủ tục xét xử cần thiết. Tốc độ bất thường lần này có thể được coi là bằng chứng cho thấy hoàng gia đang lo sợ ảnh hưởng chính trị của công tước.
"…Ngươi có nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi mọi chuyện sau khi làm điều như thế này sao?"
Công tước Batista Sforza vẫn chưa mất bình tĩnh như Veltina, nhưng giọng nói của ông vẫn chứa đầy oán hận sâu sắc.
"Thật khó tin, những lời đó lại phát ra từ miệng của ngài công tước, người đã chôn vùi không biết bao nhiêu đối thủ chính trị bằng cách vu oan cho họ trước đây."
Valerie liếc xuống Batista với đôi mắt khinh bỉ khi nhìn thấy hai tay ông đã bị trói sau lưng.
Nếu người đàn ông này không tồn tại, Viktor có lẽ đã không phải chết.
"Ta không biện hộ cho việc vu oan Pazarov và những đối thủ chính trị khác của ta. Tuy nhiên, chính ta là người đang bảo vệ trật tự của Trystovy. Nếu các người xử tử ta mà không có xét xử đúng quy trình, các quý tộc khác sẽ nghi ngờ điện hạ đến mức nào, các người có biết không?"
Ít nhất thì họ nên dành thêm thời gian để phơi bày những sai phạm khác của công tước.
Batista là thủ lĩnh của những quý tộc phản đối việc thường dân xâm phạm các quyền lợi mà quý tộc nắm giữ. Nếu ông ta chết, mâu thuẫn giữa quý tộc và thường dân chắc chắn sẽ trở nên leo thang hơn.
"Ta chẳng quan tâm đến những điều đó."
"Ngươi! Sao người dám tự gọi mình là một quý tộc Trystovy khi đã hành động như vậy chứ!"
Valerie không có ý định tiếp tục đôi co với Batista nữa.
(Nghi ngờ nhà vua? Đó chính xác là điều ta muốn. Sẽ tốt hơn nếu cả tầng lớp quý tộc lẫn thường dân đều mất niềm tin vào nhà vua. Tất cả lũ quý tộc ngu ngốc ấy và cả nhà vua nên biến mất!)
Nếu đất nước này không thể hiểu và hiện thực hóa lý tưởng của Viktor, thế thì tốt nhất tất cả cùng diệt vong đi.
Và rồi sau khi đất nước này hóa thành đống tro tàn, ông sẽ kiến tạo một quốc gia hoàn toàn mới.
"Điện hạ! Điện hạ! Xin đừng bỏ rơi vợ của người! Xin người thương xót!"
Đầu Veltina bị người hành hình giữ chặt. Bà ta gào thét trong sự tuyệt vọng cuối cùng.
(Loại người đó không có dư dả thời gian để cứu vãn một phụ nữ chỉ vì ông ta từng ngủ cùng đâu!)
Người hành hình chậm rãi đưa rìu lên.
"KHÔNGGGGGGG! TA KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI SẼ CHẾT Ở NHỮNG NƠI NHƯ VẬY! TA SẼ LÀ NGƯỜI ĐƯỢC TÔN KÍNH NHƯ HOÀNG HẬU!"
"Có lẽ thật vậy. Ngươi đã không rơi vào hoàn cảnh này nếu chỉ cần sinh được một đứa con."
Valerie nở một nụ cười mỉa mai, cùng lúc đó đầu Veltina bay khỏi cổ, khuôn mặt bà ta vẫn giữ biểu cảm méo mó.
"Vậy giờ, đến lượt ngài công tước rồi."
Ánh mắt đầy khoái lạc và tiếng cười điên rồ cuối cùng đó khiến Batista nhận ra Valerie căm ghét chính đất nước này đến mức nào.
Sự căm ghét của Valerie không chỉ hướng về ông ta. Nó nhắm tới cả thứ còn lớn hơn nữa.
"Ta chẳng hối tiếc gì khi cố bảo vệ trật tự quốc gia này, nhưng ta thấy có trách nhiệm vì đã sinh ra một con quái vật như ngươi."
"Ngươi nói ngươi có trách nhiệm? Ngươi nói rằng mình đang ăn năn trước khi chết sao?"
"Hỡi tên điên kia, không phải cái ác đã hủy diệt đất nước này. Chính những lý tưởng đạo đức cao đẹp mới làm việc đó. Lý tưởng sẽ bị giẫm nát dưới chân của sự tham lam. Chúng đã cướp đi còn nhiều sinh mạng hơn những kẻ như ta."
"Hà! Ngươi định nói thế ư?"
Sự tuyệt vọng của Valerie không làm ông mù quáng đến mức khiến ông có thể tin rằng cái tốt sẽ luôn chiến thắng trong thế giới độc ác này.
"Vậy thì chết đi. Chết đi, chết đi, rồi từ vùng đất hoang tàn nơi mọi thứ bị phá hủy, ta sẽ khiến đóa hoa lý tưởng nở rộ mà chẳng gì có thể vấy bẩn nó."
"Ngươi đã quá đánh giá thấp lòng tham của con người. Ngươi sẽ nhận ra rằng thứ gọi là lý tưởng chẳng qua chỉ là một phương thức khác của lòng tham."
"Ngươi nghĩ rằng ta chưa nhận ra điều đó sao?"
Ông ta rao giảng về lý tưởng trong khi biết rõ về sự tối thượng của lòng tham. Rốt cuộc người đàn ông này đang cố làm gì?
"Ngươi điên rồi! Đừng kéo đất nước này vào ảo tưởng điên dại của một kẻ điên như ngươi!"
Tuy nhiên, chỉ còn một giọng nói đơn điệu vang lên bên tai Batista.
"…Công tước, đã đến lúc."
"Ta sẵn sàng dâng mạng sống của ta bao nhiêu lần cũng được! Chính ta là kẻ đã giết tên Viktor yếu đuối đó! Hãy thỏa mãn bằng mỗi mạng sống của ta thôi!"
Batista van xin Valerie mà không còn giữ chút thể diện nào, nhưng người hành hình đã ghìm chặt ông xuống.
Ông vẫn không hiểu Valerie định làm gì.
Nhưng đôi mắt hư vô của ông ta là đôi mắt của một kẻ sẽ không nháy mắt dù cho cả trăm ngàn người vô tội bị tàn sát, chính điều đó khiến Batista quẫn trí đến như vậy.
"Xin người! Đất nước này… ít nhất đừng ghét bỏ nó…"
Valerie chán ngán quay lưng lại với Batista. Ông bắt đầu bước xuống bậc thang của đài hành quyết.
Một tiếng động nặng nề vang lên, theo sau là tiếng động khi cái đầu rơi vào giỏ đựng. Sau khi đã xong xuôi, Valerie thì thầm bằng một giọng trầm không ai nghe thấy được.
"Ta không thể đáp lại yêu cầu đó."
Marguerite và Ramillies lặng lẽ nhìn những cái đầu của hai kẻ thủ ác đã giết Dahlia và Nigel. Đầu họ bị phơi bày trước công chúng.
Cô muốn chạy đến đó và nghiền nát những cái đầu ấy bằng chính tay mình.
Tuy nhiên Ramillies đứng bên cạnh đã ngăn cô lại. Marguerite nhận thức rõ điều đó.
Hơn nữa, cũng tốt hơn khi người đàn bà ấy đã bị hành quyết và bị phơi bày như thế sau khi cầu xin mạng sống một cách thảm hại.
Nhưng đồng thời Marguerite nhận ra rằng cơn giận của mình đang hướng về chính bản thân cô.
Cô đã không thể bảo vệ hai người họ. Cô cũng bị Ramillies ngăn lại và không thể báo thù.
Cô không thể tha thứ cho sự yếu đuối đã dẫn đến bi kịch này.
"Con sẽ trở nên mạnh mẽ…"
"Con biết rồi đấy, ta chỉ biết chiến đấu độc lập thôi"
Những gì Ramillies biết cuối cùng cũng chỉ là sức mạnh của cá nhân một chiến binh.
"Con sẽ mạnh đến mức có thể bảo vệ mọi người dù chỉ có một mình! Con sẽ mạnh đến mức không thua ngay cả khi phải đối đầu với cả một quốc gia hay một đội quân!"
Một ánh sáng dữ dội lóe lên trong đôi mắt tím ấy. Như thể đôi mắt đó đã được nhuốm máu.
Ramillies chỉ có thể âm thầm buồn bã và thở dài.
Dahlia đã ước cho Marguerite có một cuộc sống bình thường, nhưng cô bé này lại đang nỗ lực làm một điều xa vời với ước nguyện đó.
0 Bình luận