Bên trong một căn phòng tối được thắp sáng bởi một ngọn nến lay lắt.
Gina ngồi bên khung cửa sổ. Bóng của bà trải dài trên sàn, trông như một thân cây cao đang dần héo tàn.
Bà khẽ thở dài, những ký ức xa xưa chậm rãi trở về trong tâm trí.
“Là định mệnh sao…”
Một sự trùng hợp kỳ diệu, giống như tìm thấy một viên ngọc đã mất giữa đại dương vậy. Không thể gọi nó là ngẫu nhiên được, dường như nó là điều tất yếu phải xảy ra.
“Cháu có để ngài phải chờ lâu không?”
“Không đâu, cảm giác về thời gian của người lớn tuổi vốn mơ hồ mà.”
Gina mỉm cười trước giọng nói có phần căng thẳng của Baldr.
Ở cái tuổi đấy, bà vẫn khỏe mạnh, tinh thần minh mẫn, không có dấu hiệu nào cho thấy sức khỏe bị suy giảm. Baldr chỉ biết nhún vai, không giấu nổi sự ngạc nhiên.
“Vậy, lý do ngài gọi cháu đến đây một mình là gì?”
“Fumu, ta nhớ là mình đã nói là chuyện liên quan đến bí mật của vụ hủy hôn rồi mà?”
“Chuyện đó chỉ có Ernst và Selina mới tin thôi. Điện hạ Gustav chắc chắn đã nhận ra điều gì đó rồi.”
“Vậy thì xem ra ta lại nợ điện hạ một món ân tình nữa rồi.”
Gina khẽ ho, rồi giọng bà trở nên trầm hơn.
“Baldr, cậu có định hỏi mẹ mình về Marguerite không?”
Baldr sững người, cậu không tài nào đoán được lý do Gina lại đột ngột nhắc đến chuyện này.
Chẳng lẽ bà ấy biết về mối liên hệ giữa Maggot và Marguerite?
Cậu không khỏi lưỡng lự, không biết có nên nói ra nghi ngờ rằng hai cái tên ấy thực ra là chỉ cùng một người hay không.
Chuyện này giờ đã không chỉ lính líu đến mỗi cậu rồi.
“...Ta hiểu, cậu không thể trả lời câu hỏi đó. Nhưng ta có thể chắc chắn một điều rằng mẹ cậu sẽ giả vờ như chẳng biết gì cả khi được hỏi. Khi đó thì cậu định làm gì?”
“T-thì… cái đó…”
Baldr chỉ nhận ra điều đó sau khi nghe Gina nói.
Có lẽ, từ trước đến nay, Maggot vẫn luôn giấu kín thân phận thật của mình, ngay cả với Ignis.
“Marguerite á? Con nghĩ gì mà nói ta là công chúa?”
Hình ảnh Maggot cười cợt, giả vờ ngốc nghếch như thế hiện lên trong tâm trí Baldr.
Và đúng là cảnh tượng đó hoàn toàn có thể đã xảy ra.
“Con bé ấy căm ghét dòng máu của chính mình, có thể nói là căm thù luôn cũng được. Nên nó tuyệt đối sẽ không bao giờ để đứa con mà mình yêu quý dính dáng đến chuyện này. Dù bình thường nó hành xử có thế nào đi nữa, con bé ấy vẫn là một người rất sâu sắc trong cảm xúc.”
“Sao ngài lại hiểu rõ mẹ cháu đến vậy? Cách ngài nói… cứ như ngài là người thân hay bạn bè của mẹ cháu vậy.”
“Nó là cháu gái của ta mà.”
“EEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEH!?”
“Ta đùa thôi.”
“Xin ngài làm ơn hiểu bầu không khí một chút đi chứ!”
Khoảnh khắc Gina nói câu đó, Baldr thực sự đã nghĩ rằng chẳng lẽ người tư tế thú nhân này thật sự là cụ cố của mình? Điều đó lại càng có lý hơn khi trong khí chất của bà có gì đó giống hệt mẹ cậu.
“Không, thật ra… ta không đùa đâu.”
“Hả?”
Bà ấy đang trêu cậu sao?
Baldr gần như sắp hết kiên nhẫn. Và rồi…
“Nói lòng vòng như thế này không phải phong cách của ta. Baldr, đấu với ta một trận đi. Nếu cậu có thể chạm được vào ta, ta sẽ nói cho cậu biết sự thật.”
Đôi môi Gina khẽ cong lên, như thể bà vừa thoát khỏi một sợi dây trói vô hình nào đó.
Thái độ khinh thường của bà khiến Baldr bất giác cảm thấy khó chịu, chẳng ai có thể trách cậu vì điều đó.
Cậu đã bước đi giữa ranh giới của sự sống và cái chết, trải qua những trận chiến dữ dội đến mức cuộc tử chiến với đại quân Haurelia trông cũng chỉ như một trò chơi con nít.
Dù Gina từng là chiến binh mang danh Lôi Thần Helsing, nhưng năng lực của Baldr không tệ đến mức bị bà xem nhẹ như thế.
“Cháu được phép dùng bất kỳ cách nào chứ?”
“Nếu cậu còn nương tay như khi đấu với thằng nhóc Ernst đó, thì đừng mơ đến chuyện chạm được vào ta.”
Hoàn toàn không có sự kêu ngạo, mà đó là một lời khẳng định chắc nịch của một người tự tin vào thực lực của chính mình.
Ít nhất, Baldr có thể cảm nhận rõ rằng Gina hoàn toàn tin vào điều mình nói.
“Vậy thì… cháu sẽ không nương tay đâu.”
Vừa dứt lời, Baldr lập tức thay đổi nhiệt độ của không khí, và hình ảnh của cậu biến mất khỏi tầm nhìn của Gina. Đó là một loại phép thuật lợi dụng hiện tượng khúc xạ ánh sáng, thứ mà cậu từng dùng khi chiến đấu với Haurelia.
Cậu cũng dễ dàng triệt tiêu âm thanh từ bước chân của mình bằng cách điều khiển dao động trong không khí.
Với những người trung thực và ngay thẳng như Ernst, họ sẽ chẳng tài nào đoán nổi khoảng cách giữa họ và Baldr, khiến sức mạnh của họ chẳng thể phát huy được một nửa.
“Ngây thơ, quá ngây thơ! Cậu nghĩ đối thủ sẽ ngoan ngoãn đứng yên cho cậu làm trò sao?”
Baldr giật mình quay lại. Gina đã bước ra khỏi căn phòng từ phía sau lưng cậu.
Cậu thậm chí không cảm nhận được sự hiện diện của đối phương cho đến khi bà cất tiếng nói. Một cảm giác rờn rợn, giống như sợ hãi len lỏi trong lòng cậu.
“Chẳng lẽ số phận của mình là phải gặp những con quái vật như thế này à…”
Một cảm xúc mơ hồ tràn ngập trong Baldr, có lẽ đó là sự buông xuôi, hoặc cũng có thể là bất an. Cậu lặng lẽ bước theo bóng lưng Gina.
Gina rời khỏi căn phòng nhỏ, đi về phía quảng trường rộng lớn, nơi làm lễ trước đó.
Tốc độ di chuyển của bà khiến Baldr không khỏi nhớ đến dáng vẻ nghiêm túc của Maggot. Dù đã cường hóa thị giác, cậu vẫn chỉ có thể kịp nhìn thấy tàn ảnh của bà mà thôi.
(Người này… rốt cuộc là ai…)
Nếu Maggot và Marguerite thực sự là cùng một người, thì Gina chính là người từng đánh bại Maggot.
Baldr cuối cùng cũng đã nhận ra điều đó.
Gina quay người lại, đứng đối diện Baldr trước bức tượng của Thú Thần Zoras.
“Ta sẽ không trách nếu cậu muốn bỏ cuộc ngay bây giờ.”
Nụ cười tự tin, ngạo nghễ trên môi bà khiến Baldr lập tức liên tưởng đến nụ cười của Maggot.
Hiếm ai còn giữ được ý chí chiến đấu sau khi chứng kiến sức mạnh thật sự của Ngân Quang Maggot. Chỉ có hai loại người dám nghĩ rằng mình có thể đuổi kịp tốc độ sấm sét của cô ấy: hoặc là kẻ quá tự tin vào bản thân, hoặc là kẻ điên.
Nhưng Baldr không thuộc về loại nào trong hai loại đó cả.
“Đôi mắt tốt đấy. Ánh mắt ấy nói rằng cậu vẫn còn át chủ bài. Thú vị đấy. Để ta nói trước, nếu con bài đó không hiệu quả với ta thì nó cũng sẽ vô dụng trước Marguerite, hiểu chứ?”
“Nói cách khác… nếu nó hiệu quả với ngài, thì nó cũng sẽ có hiệu quả với Marguerite chứ gì?”
Baldr mỉm cười, một nụ cười táo bạo, đầy thách thức.
Gặp được đối thủ ở tầm cỡ này quả là một món quà của thần linh. Đây chính là cơ hội để thử nghiệm những con át chủ bài mà cậu đã khổ công rèn giũa chỉ để đối phó với Maggot.
“Lâu lắm rồi ta mới thấy máu mình sôi sục như thế này!”
Gina cũng nở một nụ cười tương tự, dữ dội và rực rỡ như lửa.
Ngay cả Liselina hay Ernst cũng chưa từng khiến bà hưng phấn đến vậy.
Giờ thì chỉ còn việc kiểm chứng xem sức mạnh của Baldr sâu đến mức nào!
Gina hít một hơi thật sâu, gom toàn bộ không khí xuống tận đáy bụng rồi chuyển động.
Cơ thể bà liền biến mất khỏi tầm mắt của Baldr, chỉ còn tiếng chân đạp mạnh vang dội khắp sàn tế lễ.
“Ma Sát Bằng Không!”
“CÁI GÌIIIIIIIIII!?”
Đôi chân Gina bỗng trượt mạnh, cả người bà mất thăng bằng và đâm sầm vào bức tường phía sau bằng tốc độ khủng khiếp. Baldr đã dùng phép để xóa ma sát dưới sàn.
Nếu đối thủ là người bình thường, trận đấu hẳn đã kết thúc ngay lập tức. Nhưng Gina không phải là một đối thủ bình thường, theo bất kỳ nghĩa nào.
“……Thật ngoài dự đoán. Nếu cậu dùng chiêu này với thằng nhóc Ernst, chắc chắn nó sẽ gục trong một đòn luôn.”
Bà không hề tức giận mà còn bật cười sảng khoái. Nụ cười dữ dội vẫn còn nguyên trên môi rồi bà lại tăng tốc thêm lần nữa.
“Cái sức mạnh quái quỷ gì thế này!?”
Baldr kinh ngạc trước đối thủ cậu chưa từng đối mặt này.
Gina đã phá vỡ sàn đá với mỗi bước chân để nhảy xung quanh.
Ngay cả khi hệ số ma sát bị giảm xuống bằng không, độ bền của sàn đá vẫn không thay đổi. Bằng cách phá hủy sàn và đóng chân vào trong đó giống như một cái cọc, bà vẫn có thể di chuyển với toàn bộ sức mạnh của mình.
Người này có đang nghĩ đến hậu quả sau trận chiến này không vậy?
Mặc dù Baldr cũng không nghĩ rằng cậu có thể thắng chỉ bằng một mánh nhỏ đó.
Chỉ cần xác nhận được rằng cậu có thể khiến bà ấy bất ngờ và nó thực sự có thể gây ra chút hiệu quả đã là quá đủ rồi.
Có lẽ nếu là Maggot, thậm chí cậu còn có thể lợi dụng khoảnh khắc ngắn ngủi đó để có thể đánh bại cô.
“Tiếp theo là gì? Cậu còn bao nhiêu chiêu nữa?”
“Cháu không có ý định để lộ chiêu trò của mình một cách vô ích.”
Có khả năng ai đó sẽ nghe thấy âm thanh chiến đấu này và đến kiểm tra tình hình.
Baldr giải trừ Ma Sát Bằng Không và ổn định lại nhịp thở.
Cậu đã hiểu rằng Gina chắc chắn mạnh ngang với Maggot. Cậu không thể cứ giữ các con át chủ bài của mình mà không sử dụng.
“Hửm…? Cậu giải trừ phép thuật rồi sao?”
Tư thế của Baldr rõ ràng là tư thế dùng để chiến đấu tầm gần, Gina nghiêng đầu thắc mắc khi thấy vậy.
Baldr chắc chắn không thể nào vượt qua Gina về mặt thể chất được.
Nếu Baldr muốn đạt được điều kiện chiến thắng, cách duy nhất của cậu là sử dụng phép thuật của mình thật khéo léo hoặc dùng một kỹ thuật nào đó giống như khi chiến đấu với Ernst.
“Mình bị xem thường rồi nhỉ.”
Baldr sẽ thắng nếu cậu có thể chạm vào Gina.
Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng bắt được một đối thủ vượt trội hơn về tốc độ là điều bất khả thi nếu không có kinh nghiệm và kỹ thuật.
Gina là một chiến binh đã hơn tám mươi tuổi và bà cũng đã sống sót qua vô số trận chiến. Không đời nào kinh nghiệm và kỹ thuật của bà lại kém hơn Baldr.
Gina dừng lại và bình tĩnh quan sát Baldr. Cậu phớt lờ bà và bắt đầu lưu chuyển mana trong cơ thể mình.
Cường hóa cơ thể là một dạng ma pháp dùng để tạm thời tăng cường cơ thể bằng mana.
Tuy nhiên, mana của con người là giới hạn, cơ thể bằng xương bằng thịt cũng có giới hạn về lượng mana mà nó có thể tiếp nhận.
Vì vậy, việc cường hóa một phần cơ thể, hay còn gọi là cường hóa cục bộ để sử dụng lượng mana có hạn một cách hiệu quả đã trở nên phổ biến.
Việc điều khiển mana để cường hóa từng phần rất khó, nhưng Baldr đã thành thạo nó đến mức cậu tự tin rằng không ai có thể giỏi hơn cậu trong lĩnh vực này.
Dù vậy, nó vẫn chưa đủ.
Để đuổi kịp một con quái vật như Maggot, cậu thậm chí sẽ không thể nhìn thấy bóng lưng của cô cô ấy nếu không vượt qua hai cấp độ so với phương pháp thông thường đó.
Không biết bằng cách nào, nhưng tốc độ thần thánh của Maggot rõ ràng đã vượt qua giới hạn mà con người có thể đạt tới.
Vậy cậu có thể làm gì để bắt kịp cô?
Có lẽ vì Baldr sở hữu ba linh hồn trong cơ thể mình, bao gồm cả Sanai và Masaharu, nên cậu có một lượng mana lớn bất thường so với mức thông thường của một con người.
Kết quả của việc bị Maggot hành hạ từ thuở nhỏ giờ đây cũng đã kết trái cùng với sự trưởng thành của cậu.
Phương pháp mà Baldr nghĩ ra là cường hóa cơ thể vốn đã được cường hóa sẵn bằng một phép cường hóa khác, một kiểu cường hóa kép. Đó là một kế hoạch liều lĩnh đến mức chỉ cần phạm sai sót nhỏ thôi, toàn bộ cơ thể cậu sẽ bị xé nát.
Một sự liều lĩnh chẳng khác nào chất một mái nhà lên trên một mái nhà khác.
(Nếu mình không liều đến mức này… thì sẽ không bao giờ đuổi kịp bà ấy!)
“Siêu Cường Hóa!”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Gina.
Đó là cảm giác sợ hãi mà bà đã không trải qua suốt hàng chục năm kể từ trận chiến với Marguerite. Gina đón nhận cảm giác đó cùng với niềm vui khôn xiết.
(Không ngờ cậu ta lại có thể khiến ta run rẩy! Vậy thì ta cũng phải đáp lại bằng toàn bộ sức mạnh của mình!)
Gina đạp mạnh xuống sàn và tăng tốc đến mức cực hạn.
Tốc độ của bà thực sự giống như ánh bạc vụt qua, trông chẳng khác gì một luồng sáng.
“GAAAAAAAAA!”
Phép thuật của Baldr chỉ có thể duy trì trong một khoảng thời gian ngắn chừng vài chục giây.
Baldr cũng biến thành một vệt sáng bạc đuổi theo Gina. Tốc độ của cậu đã ngang bằng với bà. Không, có lẽ Gina vẫn còn nhỉnh hơn một chút.
Nhưng….
(Cậu ta có thể bắt kịp mình?)
Dù Gina đã cố hết sức để kéo giãn khoảng cách, Baldr vẫn đang rút ngắn khoảng cách ấy dần. Bà không thể giấu nổi sự bối rối.
Cậu ta vẫn đang áp sát dù tốc độ của cả hai là như nhau. Điều đó có nghĩa là kỹ thuật của Baldr đã vượt qua bà.
Không thể nào một người tr3 tuổi như Baldr lại có kỹ thuật ở trình độ như vậy.
(Quả là giống thật.)
Baldr đã chiến đấu với Maggot quá nhiều lần đến mức phát ngán. Ngược lại, Gina đã không gặp một đối thủ nào thực sự xứng tầm với bà trong hàng chục năm qua.
Hơn nữa, cách di chuyển của Gina và Maggot lại giống nhau nên điều đó là một một lợi thế lớn với Baldr.
Với Gina, đây chẳng khác nào một cơn ác mộng, vì mọi chuyển động của bà đều bị cậu ta đọc trước hoàn toàn.
Bàn tay của Baldr cuối cùng cũng sắp chạm đến vai Gina. Lúc đó Gina đã định phản công lại, nhưng bà khựng lại.
Bà sẽ thua nếu bị chạm vào, vậy tại sao bà lại định chạm vào Baldr chứ?
Tuy nhiên, rõ ràng là bà cũng không thể tiếp tục chạy trốn mãi trong tình huống này.
Vì vậy, Gina quyết định ít nhất phải tung ra một đòn tấn công, nhưng đúng lúc bà nghĩ như vậy, Baldr lại là người đạt đến giới hạn trước.
“Muguh!”
Vì lý do nào đó, Baldr đâm sầm vào ngực của Gina khi tốc độ của cả hai không còn khớp nhau.
Khuôn mặt cậu bị chôn vào bộ ngực của Gina, không giống như của Maggot, nó lớn hơn hẳn.
“Kết thúc lộn xộn thật đấy… nhưng xem như ta thua đi.”
Gina thì thầm câu đó rồi đưa tay ôm lấy lưng Baldr một cách dịu dàng, ghì chặt cậu vào lòng.
Bình thường thì Baldr hẳn sẽ đỏ mặt và vội vàng tránh ra, nhưng lần này cậu không thể cưỡng lại. Cậu không thể gạt đi bàn tay của Gina đang nhẹ nhàng vuốt ve đầu mình.
Cậu tự hỏi rằng phải chăng khi cậu còn nhỏ, cảm giác được Maggot ôm cũng giống như thế này không.
“…Không biết đây là loại định mệnh gì nữa… Nghĩ mà xem, ta đã khiến không chỉ cháu mình, mà cả chắt của ta phải gánh vác số phận này…”
Baldr ngẩng đầu lên. Những lời của Gina khiến cậu càng tin chắc vào giả thuyết của mình.
“Đúng vậy, Marguerite là cháu gái ta.”
Gina tháo chiếc mũ trùm đầu đang che khuất gương mặt bà.
“Hả?”
Baldr buột miệng thốt lên một tiếng lạc giọng với đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Trên đầu của Gina không phải là tai chó của tộc thú nhân, mà là đôi tai bình thường, một đôi tai chẳng khác gì tai người.
Gina khẽ nghịch đôi tai của mình, bà có chút ngượng ngùng rồi nói.
"À thì, chỉ những người thân cận với ta biết chuyện này. Nhưng từ khi ta mang biệt danh như Lôi Thần Helsing và trở nên nổi tiếng, nếu không giấu cái này lại thì sẽ sinh ra đủ loại tin đồn không hay."
"Cháu hiểu điều đó, nhưng mà vấn đề ở đây đâu phải là chuyện đó chứ!"
Tại sao tai của Gina lại là tai người?
Bà là tư tế trưởng của đền Thú Thần, trong người bà chắc chắn phải chảy dòng máu của tộc thú nhân.
Hơn nữa, huyết thống đó phải rất đậm đặc, rất mạnh mẽ mới đúng.
"Cha và mẹ ta đều là thú nhân, nhưng ông ngoại ta là người. Ta là thứ mà người ta gọi là một phần tư."
"Vậy ra đây là… hiện tượng lại giống sao?"
Gina khẽ gật đầu.
"Một đứa con lai giữa người và thú nhân thường sẽ thừa hưởng đặc điểm của thú nhân. Selina là ví dụ điển hình. Cũng chính vì lý do đó mà loài người luôn tránh kết hôn với thú nhân."
Ngay cả khi tình yêu giữa một người và một thú nhân trẻ tuổi được chấp nhận, nếu đứa con sinh ra mang hình hài của thú nhân, thì đó sẽ là một điều không thể chấp nhận được với những gia tộc danh giá có bề dày lịch sử lâu đời.
Ngay cả ở Nordland, một quốc gia nơi thú nhân sinh sống đông đúc, hôn nhân giữa người và thú nhân vẫn vô cùng hiếm hoi. Còn ở các quốc gia khác, nơi địa vị xã hội của thú nhân luôn thấp kém, kiểu hôn nhân ấy gần như không tồn tại.
Tất nhiên, vẫn có những ngoại lệ.
Như cha của Selina, Massoud chẳng hạn.
"Tuy nhiên, theo những gì ta biết, trong số mười đứa trẻ sinh ra từ loại hôn phối đó, sẽ có một đứa thừa hưởng đặc điểm của con người. Cơ mà, những trường hợp như vậy thì cũng chẳng có gì nghiêm trọng cả…"
"Vậy ra điều ngài Gina muốn nói là việc ngài là một trong số ít thú nhân thừa hưởng đặc điểm con người à?"
"Không."
Vẻ mặt Gina bỗng thay đổi.
"Điều ta sắp nói với cậu là một bí mật, bí mật đó chỉ được truyền lại cho một số rất ít người trong tộc thú nhân. Cậu có đủ tư cách để nghe nó, nhưng tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai khác. Kể cả là Selina, cậu cũng không được nói cho con bé biết."
Nếu Baldr không thề sẽ giữ bí mật, Gina sẽ không nói thêm nửa lời. Ánh mắt bà nhìn cậu như thể muốn nói rõ điều đó.
"Cháu thề."
Cậu phải biết được bí mật này. Bản năng trong Baldr mách bảo cậu phải làm như vậy.
Cậu cũng linh cảm rằng nếu không đối mặt với bí mật mà mẹ mình vẫn đang giấu kín, cậu sẽ mãi chỉ là một món đồ chơi bị số phận nhai nát trong trò đùa tàn nhẫn của nó.
Gina khẽ bật cười. Tiếng cười nhỏ nhưng chứa đầy sự tự hào.
Được chứng kiến tài năng từ hậu duệ mình, đó là niềm vui lớn nhất dối với một người sắp đi hết quãng đường đời của mình.
"Có lẽ hiện tại có chưa tới một trăm người có dòng máu thú nhân chảy trong cơ thể nhưng lại có đặc điểm hình dáng của con người. Theo những gì ta biết, chỉ có ba người, ít nhất là ba người như vậy…"
Gina hít một hơi thật sâu, như để củng cố quyết tâm của chính mình.
"Đó là những người được sinh ra và mang trong mình đặc tính đặc biệt của cả con người lẫn thú nhân."
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Baldr.
Tốc độ thần thánh của Maggot, thứ mà không thể nào đạt được chỉ bằng cường hóa cơ thể.
Tốc độ khủng khiếp của Ngân Quang, sức mạnh vượt ngoài giới hạn con người ấy không thể chỉ là thiên phú. Vậy thì nó đến từ đâu?
Baldr cảm thấy như câu trả lời đang dần hé lộ trước mắt mình.
"Thông thường, những người như thế có thể sẽ sống cả đời mà chẳng hề nhận ra. Chỉ có rất ít tư tế thú nhân có thể giải phóng đặc tính ấy, đặc tính của thú nhân bị phong ấn trong hình hài con người. Chính bà ngoại ta là người đã làm điều đó cho ta."
Baldr há miệng thở gấp, như thể không khí xung quanh đang trở nên loãng đi.
Mọi mảnh ghép rời rạc trong tâm trí cậu bỗng được kết nối lại với nhau.
Cậu đã từng mường tượng đến kịch bản này, nhưng giờ đây, khi sự thật dần hiện rõ, nỗi sợ hãi lại siết chặt lấy tim cậu.
"Khi được giải phóng, sức mạnh ấy sẽ vượt xa cả Hóa Thân của thú nhân. Sức mạnh đó được gọi là Đế Môn. Chính nhờ nó mà ta được ca tụng là người mạnh nhất trong tộc thú nhân. Mặc dù ta không thể sử dụng ma pháp được vì Đế Môn của ta được khai mở quá muộn."
Baldr cất tiếng hỏi với giọng run rẩy và khản đặc.
“Và ngài Gina đã giải phóng Đế Môn của Marguerite rồi sao?”
“Nghe có vẻ khó tin, nhưng khi ta gặp con bé đó, Đế Môn của con bé đã được mở rồi. Tuy nhiên, nó bị cưỡng ép mở ra nên không hoàn toàn trọn vẹn.”
Không hiểu vì sao, nước mắt Baldr khẽ rơi dù trong lòng cậu không hề thấy buồn.
“Vậy, Marguerite chính là mẹ cháu, Maggot sao?”
Gina gật đầu chậm rãi với vẻ mặt đầy đau khổ.
“Con bé đó… vẫn còn dùng cái tên ấy ư…”
(Thật là một đứa cháu đáng thương. Dù nó mang trên vai cảm giác tội lỗi, nhưng nói thế nào đi nữa thì chuyện đó đâu phải lỗi của nó.)
Gina nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của Marguerite ngày ấy, đó là đôi mắt của một người đã mất hết niềm tin vào thế giới này.
Bà nhắm mắt lại, để mặc mình trôi vào dòng hồi ức xa xưa.
“Chuyện này xảy ra khi ta còn trẻ. Khi đó, ta bị thù ghét nặng nề vì ta chỉ mang một phần tư dòng máu thú nhân. Bà ngoại ta là tư tế trưởng, khi ta đủ lớn để hiểu chuyện thì ông ngoại ta, một con người đã không còn nữa. Nghe nói là bà đã ép buộc ông khi ông chỉ tình cờ đi ngang qua.”
(Có lẽ cái tính cách mạnh mẽ của những người phụ nữ trong dòng họ này được truyền lại.)
Một ý nghĩ hơi vô lễ thoáng qua trong đầu Baldr.
Gina dường như nhận ra điều đó, trừng mắt nhìn cậu rồi tiếp tục nói.
“Hồi đó ta kiêu ngạo lắm. Ta luôn nghĩ mình là người mạnh nhất trong tất cả các thú nhân. Nhưng vì vẻ ngoài chẳng khác gì con người nên ta luôn bị xa lánh, thế là ta đã rời quê hương rồi lang thang khắp nơi để rèn luyện bằng cách chiến đấu. Khi ấy, khắp lục địa vẫn còn nhiều cuộc giao tranh nhỏ lẻ.”
Mọi thứ trong chuyến hành trình ấy đều mới mẻ với bà ấy.
Mỗi lần gặp một nền văn hóa khác, một trận chiến khác, bà lại thấy một cảm thấy một sự phấn khích khó mà diễn tả được.
Trong suốt quãng thời gian đó, không ai nhận ra bà là thú nhân.
“Vào thời điểm ấy, Vương quốc Trystovy đang tranh giành ảnh hưởng với Sanjuan và Answerer. Họ xâm lược vương quốc láng giềng Nedras vì chuyện đó. Và chính ở đó, ta đã gặp bá tước Viktor Pazarov, ông ngoại của Marguerite.”
Ông ấy là một người đàn ông cao lớn, điển trai, một kiếm sĩ xuất sắc và là người đáng tin cậy, có tầm vóc lớn lao cả về nhân cách lẫn năng lực.
Trái tim Gina, vốn chưa từng xao động bắt đầu đập dồn dập chỉ vì ákhi nhìn thấy Viktor.
Đó là mối tình đầu của bà.
Viktor có làn da trắng, khuôn mặt điển trai, và trên chiến trường thì ông là một vị tướng dũng cảm không biết sợ hãi. Cả Gina cũng bị ông mê hoặc hoàn toàn.
“Tất nhiên là ta chỉ dám nhìn ông ấy từ xa thôi, vì địa vị giữa hai người bọn ta quá khác biệt. Nhưng đời thì chẳng ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra. Vương quốc Answerer bắt đầu can thiệp sâu vào cuộc chiến và vì thế, các quý tộc của Nedras vốn đã đầu hàng Trystovy lại phản bội. Viktor khi đó bị cô lập giữa vòng vây kẻ thù. Những cận vệ ít ỏi của ông lần lượt ngã xuống. Khi ấy, ta đang theo dõi Viktor vì linh cảm nói rằng chuyện này có thể xảy ra.”
“Nói cách khác là ngài đang theo dõi ông ấy đấy. Con gái kiểu như thế sẽ bị ghét lắm đó, ngài biết không?”
“Viktor đã nói rằng ông ấy yêu ta, thế là đủ rồi!”
Baldr đã phần nào hiểu được nguồn gốc của cái tính ghen tuông từ Maggot.
“D-dù sao thì! ta đã cứu mạng Viktor trong gang tấc. Sau này ta mới biết Viktor cũng đã nghe về danh tiếng của ta, và thậm chí có ý định mời ta làm cận vệ riêng của ông ấy. Từ ngày đó, ta trở thành người hầuthuộc hạ của Viktor.”
Khi ấy, Gina là một phụ nữ trẻ đẹp và duyên dáng, điều đó hoàn toàn là sự thật chứ không phải là lời tự mãn.
Dù bị những kẻ ganh tị chê bai là người thiếu nữ tính, bà dập tắt mọi sự khinh thường bằng chính sức mạnh của mình. Không một chiến binh nào có thể địch nổi Gina, không một ai cả.
Sau đó, Viktor dẹp loạn thành công và trở về quê nhà Trystovy với chiến công hiển hách.
“Sau đó… nhiều chuyện đã xảy ra. Ta mang thai và sinh ra cặp song sinh con người và thú nhân. Thông thường, một nữ thú nhân mang đặc điểm của con người như ta sẽ sinh ra con người, nhưng có lẽ dòng máu thú trong ta vẫn quá mạnh. Dù sao thì dòng máu trong người ta chỉ có một phần tư là con người.”
Dù đã hơn tám mươi tuổi, Gina vẫn đỏ mặt như một thiếu nữ khi nhớ về những chuyện đó. Và điều đó khiến Baldr tin chắc rằng người phụ nữ này là người đã chủ động đè bá tước Viktor xuống.
Và sự thật đúng là như thế.
“Viktor từng nói rằng ông ấy không quan tâm đến việc ta là thú nhân… Nhưng địa vị của ông ấy quá cao để có thể cưới một thú nhân làm vợ. Viktor là một người đàn ông có năng lực, một ngày nào đó ông ấy sẽ trở thành một nhân vật đủ quyền lực để lập nên phe phái riêng trong vương quốc. Ta yêu ông ấy, nhưng chính vì vậy… ta không thể chịu đựng được ý nghĩ rằng mình sẽ hủy hoại tương lai của ông.”
Gina kiên quyết từ chối lời cầu hôn của Viktor.
Sau đó, bà mang theo đứa con trai thú nhân, Brad trở về quê nhà ở Đế quốc Nordland.
“Thật ra thì ta cũng định mang cả con gái, Dahlia, về cùng mình. Nhưng Viktor đã năn nỉ rằng ít nhất hãy để ông nuôi dưỡng Dahlia. Ta không cảm thấy được chút dấu hiệu nào của dòng máu thú nhân trong con bé nên cuối cùng, ta đã giao nó lại cho ông."
Nếu Dahlia được sống như một con người, được nuôi dạy như con gái của một bá tước thì chắc chắn cô sẽ hạnh phúc hơn là đi theo Gina.
Khi ấy, Gina đã nghĩ như vậy.
Viktor cũng thề rằng ông sẽ làm cho Dahlia hạnh phúc bằng mọi giá.
Thế là Gina nói lời tạm biệt với người chồng của mình cùng với trái tim đang ngập tràn những cảm xúc không thể gọi tên. Bà trở về quê hương, mang theo Brad, đứa con trai còn đỏ hỏn trong vòng tay.
Trong lòng bà vẫn thầm cầu chúc cho cô con gái nhỏ được sống hạnh phúc, dù biết rằng cả đời này, họ có thể sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.
“Dahlia… hãy quên mẹ đi, và sống thật hạnh phúc.”
“Sau đó, hàng chục năm trôi qua. Con trai ta, Brad lập gia đình và sinh ra Liselina. Ta thì được gọi bằng biệt danh Lôi thần Helsing, và trước khi kịp nhận ra, ta đã trở thành tư tế trưởng của ngôi đền thờ Thú Thần này. Ta từng nghĩ mình sẽ già đi như thế rồi ra đi trong yên bình. Nhưng rồi… quá khứ mà ta tưởng đã chôn vùi ấy bỗng vượt qua thời gian, quay lại đứng trước mặt ta.”
0 Bình luận