Vol 6 (Đã hoàn thành)
Chương 2: Buổi lễ ăn mừng, phần 14-15
0 Bình luận - Độ dài: 6,407 từ - Cập nhật:
Phần 14
"…Thú nhân…"
Selina đã nhiều lần đối mặt với sự kỳ thị nhắm vào thú nhân kể từ khi cô mở rộng thương hội Savaran đến thủ đô Cameron.
Selina vốn chẳng mấy bận tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình, nhưng bị gọi như thế ngay trước mặt Baldr vẫn khiến cô thấy chán nản. Bởi cô không thể tự lừa dối mình rằng những lời đánh giá đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến Baldr.
Khi Baldr chỉ là người thừa kế của nhà Cornelius, cô chưa từng phải lo nghĩ về vấn đề đó.
Tính cách của dân chúng ở đó cũng giống với Ignis, họ rất cởi mở ít thành kiến.
Nhưng ở thủ đô, sự tồn tại của Selina lại giống như một điểm yếu dễ bị công kích của Baldr trong mắt kẻ thù của cậu.
Tuy nhiên, với tư cách là hội trưởng thương hội Savaran, Selina không yếu đuối đến mức mặc kệ những kẻ dám công kích mình muốn làm gì thì làm. Dẫu vậy, là một thiếu nữ, cô vẫn không tránh khỏi bị tổn thương, dù biết rằng điều đó thật ngớ ngẩn.
"Phù…"
Selina rời xa sự ồn ào náo nhiệt của buổi tiệc, bước ra ban công và ngẩng đầu nhìn lên mặt trăng rồi khẽ thở dài đầy mệt mỏi.
Đôi tai to mềm mại của cô cũng cụp xuống, rõ ràng tâm trạng cô đang không tốt. Nhưng Baldr, người lẽ ra nên đến để an ủi cô vẫn chưa thể rời khỏi bữa tiệc vì lúc này cậu vẫn là trung tâm của buổi tiệc.
Liệu cô có sai khi cảm thấy cô đơn vì điều đó không?
Tất nhiên không thể có chuyện Baldr không tức giận trước những lời sỉ nhục hướng về Selina.
Ngược lại, nếu Rachel và Beatrice không khéo léo can thiệp, có lẽ cậu lại gây ra một vụ rắc rối khác rồi.
Baldr cũng không thể đuổi theo Selina vì ngay lúc đó, một quả bom hạng nặng đã được ném vào giữa buổi tiệc.
Phần 15
"Sự đối địch giữa Mauricia và Haurelia đã kéo dài suốt bao năm nay cũng đã chấm dứt dưới triều đại của điện hạ. Thần không thể kìm nổi niềm kính phục trước thời khắc trọng đại này. Xin được dâng lời chúc mừng đến người."
Sứ thần của Vương quốc Answerer cúi người thật thấp.
Đó là một lão nhân tóc bạc trắng, râu dài, gương mặt hiền hòa nhưng lại toát ra một thứ áp lực lạnh lẽo, thâm sâu khó lường.
"Cảm ơn ngươi, hãy chuyển lời hỏi thăm của ta đến quốc vương Alexei nữa."
(Hừm… ta không nghĩ tên cáo già đó lại vui mừng trước chuyện này đâu…)
Welkin thầm nghĩ rằng quốc vương của Answerer chắc hẳn đang khá đau đầu vì chiến thắng lần này của Mauricia.
Bằng mưu lược chính trị khéo léo và dòng máu cao quý nhất lục địa, hậu duệ của triều đại thống nhất xưa, quốc vương Answerer đã đưa đất nước của ông ta trở nên hưng thịnh hơn bao giờ hết.
Chỉ bằng hôn nhân chính trị, không cần một trận chiến nào, ông ta đã biến hai quốc gia khác thành chư hầu. Dù Welkin có cảnh giác đến đâu, e rằng vẫn sự cảnh giác đó vẫn là chưa đủ đối với con người ấy.
Quốc sách của Answerer kể từ khi lập quốc đến nay chính là tái thống nhất lục địa.
Làm gì có chuyện một quốc gia với chính sách như thế lại có thể thật lòng vui mừng trước sự lớn mạnh của Vương quốc Mauricia?
"Dẫu vậy, thần cũng không thể ngờ được rằng bệ hạ lại còn giấu một con át chủ bài như thế. Ngay cả thần, người luôn theo dõi sát sao thời cuộc, cũng chưa từng nghe đến cái tên vị anh hùng đó."
Dĩ nhiên, ông ta chưa từng nghe qua tên của Baldr.
Danh tiếng Baldr chỉ bắt đầu được biết đến đôi chút trong công chúng sau khi cậu trở về từ Vương quốc Sanjuan. Trước đó thì cậu chẳng qua chỉ là con trai của một bá tước ở một vùng biên giới hẻo lánh.
"Anh hùng mà, xuất hiện đột ngột mà không hề báo trước cũng điều dễ hiểu."
Welkin cười khẽ với vẻ mặt hết sức khoan khoái.
Bởi lẽ, nếu Baldr là một người do chính tay ông đào tạo từ đầu thì có lẽ Welkin cũng chẳng để ý cậu đến thế.
Càng nhiều lần Baldr vượt qua kỳ vọng của ông và lập nên chiến công hiển hách, Welkin lại càng để ý và đồng thời thấy thích thú khi chơi đùa với cậu ta.
Tuy nhiên, ở đất nước này, được quốc vương Welkin ưu ái chưa chắc đã là một điều hạnh phúc.
"Dù sao đi nữa, anh hùng cũng là kẻ dễ gây nên hỗn loạn khi thời bình đến. Điện hạ của thần cảm thấy lo ngại về điều đó."
Ngay cả Welkin cũng nhận ra bầu không khí xung quanh sứ thần của Vương quốc Answerer đã thay đổi.
(Quả nhiên… hắn không chỉ đến đây để chúc mừng thôi!)
Answerer cố tình cử một người kinh nghiệm như tể tướng Marat đến đây nên Welkin ngờ rằng hẳn họ đang âm mưu gì đó.
Marat Mihailovich Bolshakof, năm nay đã sáu mươi tám tuổi, là một chính khách lão luyện.
Chức vị tể tướng của Answerer vốn là thuộc về nhà công tước Bolshakof, họ nắm giữ chức vụ này từ đời này sang đời khác, đến nỗi người ta gọi họ là á vương tộc, chỉ xếp sau hoàng gia chính thống.
Dù chức vụ được truyền lại cho từng thế hệ, năng lực của họ tuyệt nhiên không thể xem thường.
Sự khắc nghiệt trong việc giáo dục người thừa kế nhà Bolshakof có thể gọi là phi nhân tính, hơn một nửa con cháu của họ đều bỏ mạng hoặc bị loại bỏ trước khi trưởng thành. Vì thế, đàn ông nhà Bolshakof bắt buộc phải có ít nhất ba người vợ để duy trì thế hệ kế tiếp.
Chính nhờ vào sự tận tụy đến cực đoan của dòng tộc ấy mà quốc vương Alexei Đệ Tam mới có thể thành công thúc đẩy những cuộc hôn nhân chính trị đầy rủi ro như hiện nay.
Welkin đã từng nghe về lòng trung thành sắt đá ấy từ khi ông còn là thái tử.
"Cho dù là tiếp tục an hưởng hòa bình vừa mới giành được, ban cho dân chúng sự yên ổn, hay lại một lần nữa vung gươm nơi chiến trường và chết trong nuối tiếc. Tất cả đều tùy thuộc vào ý của điện hạ. Dù sao đi nữa, quốc gia chúng ta cũng chỉ cầu mong hòa bình và thịnh vượng cho lục địa này."
(Cái gọi là hòa bình ấy, hẳn là thứ hòa bình do chính Answerer các ngươi ban phát thôi chứ gì.)
Welkin cố gắng gượng nuốt những lời ấy xuống cổ họng và chỉ để lại một nụ cười mơ hồ trên môi.
Vương quốc Answerer đã dùng đến mọi mưu kế có thể để đè bẹp phe đối lập ở các quốc gia khác. Sau đó, họ đưa con trai của quốc vương Answerer trở thành người thừa kế tại những quốc gia ấy, hoàn toàn phớt lờ sự phẫn nộ của dân chúng.
Quả thật, làm như thế thì họ không cần phải gây chiến, nhưng chính vì chỉ dựa vào âm mưu và thủ đoạn như vậy không có nghĩa là họ xem nhẹ việc nâng cao sức mạnh quân sự.
Danh hiệu quốc gia hùng mạnh nhất lục địa của Answerer vhoàn toàn không phải là một lời tâng bốc vô căn cứ.
Nếu chỉ xét về kiểu đánh nhanh thắng nhanh trong thời gian ngắn, có lẽ Đế quốc Nordland vượt trội hơn họ. Nhưng khi tính đến đường tiếp vận, năng lực duy trì chiến dịch và chiến tranh tổng lực, thì Answerer hoàn toàn áp đảo tất cả.
Chính vì phía sau họ có một sức mạnh quân sự khổng lồ nên những mưu kế chính trị của họ mới có thể được tiến hành trơn tru đến vậy.
"Thực ra, vương quốc chúng tôi đã nhận được lời cầu hòa từ một quốc gia… Điện hạ của thần, với mong muốn hòa bình cho lục địa này, đã quyết định giúp đỡ cho quốc gia ấy."
Trực giác của Welkin réo lên một hồi chuông cảnh báo. Đau đầu thay, dù ông cảm nhận rõ ràng có điều bất thường, nhưng ông vẫn không thể đoán được quân bài mà Marat đang giấu trong tay là gì.
Cho dù Mauricia chưa từng lơ là việc thu thập tin tức về Answerer, thì trong tình hình hiện tại, phần lớn nỗ lực của họ vẫn phải tập trung vào Haurelia và Trystovy.
Điều đó khiến cho Answerer vẫn có lợi thế nhẹ trong cuộc chiến thông tin với Vương quốc Mauricia.
"Thần hy vọng điện hạ sẽ lắng nghe lời trình bày của chàng trai này, coi như là nể mặt vương quốc chúng tôi."
"Thần thật vinh dự khi lần đầu được diện kiến điện hạ. Thần tên là Bernardi Armadio Trystovy. Mong điện hạ hãy."
Mái tóc dài chấm bả vai cùng với chiếc kính, chúng làm nổi bật khuôn mặt đẹp trai nhưng cứng nhắc của chàng thanh niên ấy.
Anh ta khoác một chiếc áo choàng rộng khiến người khác khó mà thấy rõ đường nét cơ thể. Cộng với mái tóc dài có thể bị nhầm là của phái nữ, vẻ bề ngoài của anh chắc chắn là một kiểu ngụy trang cho sự kiện hôm nay.
(Lão già khốn nạn đó!)
Vương quốc Mauricia có ý can thiệp vào Trystovy ngay sau khi giải quyết với Haurelia, vậy mà Answerer đã liên lạc với nhân vật trung tâm của công quốc.
Ai cũng biết rằng Answerer đã thâu tóm hai nước bằng mưu lược chính trị của họ. Vì vậy Welkin không thể tưởng tượng nổi rằng Trystovy dám bám theo Answerer.
Welkin nhận ra mình đã bị đối phương lấn át trên mặt trận chính trị.
"Chàng trai trẻ này tha thiết cầu xin chúng thần cho phép được theo đến buổi lễ ngày hôm nay, dù hiểu rõ hành động đó có thể mạo hiểm đến mạng sống của cậu ta. Xin điện hạ lượng thứ cho sự khiếm nhã của chúng thần, và cũng để tôn trọng tinh thần của chàng trai này."
Marat tuyên bố như vậy một cách trơ tráo, nó khiến cho Welkin muốn chạy tới và bóp cổ ông ta.
Welkin ngạc nhiên bởi Marat lại có thể nói về sự khiếm nhã với bộ mặt thản nhiên như thế trong khi rõ ràng ông ta vừa mới tuồn một nhân vật hoàng tộc của một nước khác đến đây.
Nói đơn giản, việc ông ta đang làm là giúp một người nhập cảnh trái phép vào vương quốc này. Và xét đến cách ông ta đưa đối phương đến trước mặt nhà vua mà không báo trước, hành động ấy có thể gọi là âm mưu khủng bố.
Thế nhưng, tể tướng Answerer đã thành khẩn xin lỗi và tuyên bố rằng ông chỉ giúp chàng trai kia vì thiện ý, vì hòa bình. Trước mặt sứ thần từ những quốc gia khác, Welkin gần như không thể trừng phạt ông ta vì điều đó.
"Thần hiểu điện hạ có thể tức giận. Nếu cần thiết, điện hạ có thể lấy mạng thần để chuộc lỗi. Ta thề sẽ không oán trách gì."
Bernardi cố ý nói như vậy vì biết Welkin không thể làm gì được anh ta.
Đó rõ ràng đây là một hành động xảo trá, nhưng sự phô trương như vậy lại vừa vặn cho một cái vở diễn kịch tính kiểu này.
"Dù thế nào đi nữa, vì dân chúng của quê hương thần, những người đã trở nên kiệt quệ vì nội chiến, thần tha thiết cầu xin điện hạ hãy lắng nghe ước nguyện của thần. Tất cả vì một tương lai yên bình, nơi không còn những cái chết oan uổng của dân thường."
"…Ít nhất thì ta sẽ nghe xem ngươi muốn nói gì."
Welkin cuối cùng cũng lấy lại được vẻ trấn tĩnh.
Quả thật, với sự xuất hiện của đây Bernardi, Marat đã tung ra một đòn tập kích ngoại giao hoàn hảo. Tuy nhiên, nếu ông ta nghĩ rằng chỉ bằng cách đó là có thể đem lại hòa bình cho các quốc gia thì quả là quá ngây thơ.
Vấn đề thật sự là liệu Answerer và Công quốc Trystovy đã đi xa đến mức lập liên minh quân sự hay chưa. Welkin phán đoán rằng khả năng ấy là thấp, bởi Answerer không bao giờ đánh cược vào bất kỳ điều gì khi chưa nắm chắc phần thắng.
"Thần tin rằng thời điểm để kết thúc cuộc xung đột vô nghĩa này đã đến. Công quốc sẽ tha thứ cho các quý tộc phe hoàng gia hiện đang tị nạn tại đây, đồng thời trả lại lãnh địa cho họ. Ngoài ra, thần cũng sẽ nghênh đón tiểu thư Silk, hậu duệ duy nhất của hoàng tộc, làm vợ và phục hưng lại Vương quốc Tristovy."
Bernardi ngang nhiên thốt ra một yêu cầu trơ trẽn đến mức Alford nổi trận lôi đình và quát lên trước cả khi Welkin kịp lên tiếng.
"Ngươi đang nói mớ giữa ban ngày đấy à! Đây không phải nơi để một kẻ mộng du như ngươi nói nhảm!"
"…Quả thật, lần này ta cũng không thể không đồng ý với lãnh chúa Alford."
Welkin khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh đi khi nhận ra sự xao động đang lan ra giữa hàng ngũ quý tộc Trystovy tị nạn tại Mauricia.
Nỗi hoài niệm với quê hương mà họ đã rời xa suốt mười năm trời hóa ra còn mạnh mẽ hơn ông tưởng.
Nếu đó chính là điều mà tên thanh niên kia nhắm đến, thì anh ta quả thật là một con cáo già.
"Không có lợi ích nào cho cả hai bên nếu cứ tiếp tục chiến tranh như thế này! Hãy gác lại oán hận, nắm lấy tay nhau và cùng nhau mở ra một tương lai tươi sáng!"
"Thật lố bịch khi ngươi dám xem thường nỗi oán hận của một người mẹ! Chính các ngươi đã giết mẹ của Silk, còn Silk đã từng hại ai? Đừng dùng cái miệng thối tha của ngươi mà nói như thể cả hai bên đều có lỗi!"
Họ mang trong mình ký ức về phe đại công tước đã tàn sát tất cả và cướp đi quê hương của họ như thế nào, nhưng lại không hề có một ký ức nào về việc đã từng làm điều gì sai trái với phía đại công tước cả.
Bernardi chỉ biết phun ra một chuỗi những lời hoa mỹ, trong khi bản thân anh ta chẳng có mối hận thù nào cần buông bỏ cả. Chính điều đó khiến Alford nổi giận.
"Hoàng tử, vừa rồi ngươi nói rằng dù có chuyện gì xảy ra, ngươi cũng sẽ không mang lòng oán hận, đúng chứ?"
"V-vâng."
Welkin cất giọng, lời nói của trầm và nặng của ông như đang đè xuống không khí, ẩn chứa một quyết tâm mơ hồ nhưng đáng sợ. Bernardi thoáng run rẩy, sự tự tin trong mắt anh ta không khỏi lay động.
Khi anh ta nói dù có chết cũng không oán hận, anh ta không thật sự nghiêm túc đến thế.
Nhưng giọng nói của Welkin lúc này khiến anh ta sợ rằng, dù chỉ là một phần nghìn khả năng thôi, nhà vua có thể đã thật sự nổi giận và sẽ ra lệnh chém đầu anh ta ngay tại chỗ. Một dòng mồ hôi lạnh chảy ướt lưng Bernardi.
"Vậy thì, sao ngươi không chứng minh điều đó bằng hành động thay vì chỉ nói suông? Nếu lòng quyết tâm của ngươi là thật, ta hứa rằng quốc gia này sẽ xem xét đề nghị của ngươi một cách nghiêm túc."
"C-chuyện đó thì…"
Với lời nói ấy, Welkin đã đá lại quả bóng cho Bernardi.
Giờ đây, anh ta phải thể hiện bằng hành động rằng mình một cách nghiêm túc, nhưng dĩ nhiên, Bernardi không hề có cái gan ấy.
Marat đứng bên cạnh nhìn anh, trong lòng không khỏi chán nản. Ông ta nghĩ thầm rằng nếu Bernardi có chút khí phách, anh ta nên tự chặt một cánh tay để chứng minh lời nói của mình.
Thế nhưng rõ ràng rằng điều đó là không thể, Marat đành mở lời giải vây.
"Dù sao đi nữa thì cậu ta vẫn là hoàng tử của một quốc gia. Cũng nên có giới hạn cho việc thử thách người khác."
"Dám cầu hôn con gái của người phụ nữ bị chính gia tộc hắn hại chết, gọi hắn là thằng ngu còn nhẹ rồi đấy. Làm sao ta có thể không thử thách hắn được?"
Cái chết của mẹ Silk vốn không phải do bên phe đại công tước trực tiếp giết hại, cô đã ra đi vì nỗi đau về quên hương và uất nghẹn. Nhưng nếu họ đem điều đó ra biện hộ thì e rằng Welkin thật sự sẽ nổi giận mà chém cả hai ngay tại chỗ. Bernardi và Marat liếc nhìn nhau, họ biết rằng không thể dùng lời lẽ thuyết phục thêm nữa.
Thật ra thì điều này nằm trong dự tính của họ.
Hay nói đúng hơn, cả hai đều chưa từng nghĩ rằng Mauricia sẽ ngoan ngoãn giao Silk cho Trystovy.
Bởi đối với Mauricia, Silk là con át chủ bài trong việc can thiệp vào công quốc và dù có chuyện gì xảy ra, họ tuyệt đối sẽ không trao cô cho bất kỳ ai.
Còn tùy vào tình huống, nhưng nếu Silk thật sự chấp nhận cuộc hôn nhân đó, thì rất có thể cô sẽ bị ám sát khi cô đã hết giá trị lợi dụng.
Khả năng Alford đồng ý với điều ấy là con số không tròn trĩnh.
"Là do kẻ hèn này bất tài nên khiến điện hạ không tin tưởng. Thật đáng hổ thẹn, nhưng từ nay về sau thần sẽ dốc toàn lực để chứng minh quyết tâm của mình trước người."
"Cũng được thôi, nhưng ngươi có thể chứng minh ngay tại đây cũng được mà."
Bernardi vờ như không nghe thấy, ông chỉ khẽ cúi đầu, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
(Muốn nói gì thì cứ nói đi. Sau đây mới là lúc ngươi phải run rẩy trong sợ hãi!)
"…Xin cho phép tôi được kể một câu chuyện thú vị. Đây là một bí mật của công quốc chúng tôi, nhưng đó là sự thật, và nó được ghi chép trong nhật ký của tiên vương."
"Nhật ký của tiên vương à? Chắc chỉ toàn những lời oán hận gia tộc các ngươi thôi nhỉ?"
Alford cười nhạt và lên tiếng với giọng mỉa mai. Nhưng Bernardi chẳng buồn để tâm, anh ta tiếp tục nói.
"Tiên vương từng có một người vợ xuất thân từ dòng dõi bá tước, nhưng gia tộc ấy đã suy tàn vì tham nhũng. Tên bà ấy là Dahlia. Ban đầu bà được nhà vua sủng ái, nhưng sau khi gia tộc sa sút, bà bị đuổi khỏi hoàng cung, phải sống cùng con gái trong một dinh thự hẻo lánh."
"Rồi sao nữa? Người đàn bà đó thì có gì đáng nói?"
"Trong ghi chép của hoàng cung có ghi rằng mẹ con họ đã chết vì bệnh hơn hai mươi năm trước. Nhưng theo nhật ký của tiên vương, nguyên nhân thật sự khiến người mẹ chết là do bị đầu độc. Còn về công chúa, dường như một kẻ thế thân đã thay cô ấy chịu chết, và cô đã trốn khỏi đất nước, cùng với một hầu gái trung thành."
"G-gì cơ!? Nếu tiên vương đã biết chuyện đó, tại sao không phái người đuổi theo!?"
Welkin đã hét lên trong vô thức.
Nếu điều này là thật, điều đó có nghĩa là cô công chúa đó mới là người có quyền thừa kế chính thống đối với ngai vàng của Vương quốc Trystovy.
"Trong cuốn nhật ký có viết rằng, công chúa sẽ chỉ bị giết ngay cả khi được đưa trở lại. Nhà vua hẳn đã nhắm mắt làm ngơ bởi vì đó ít nhất là điều mà ông có thể làm để thể hiện tình yêu của người cha."
Sau khi tung ra con át chủ bài của mình, Bernardi nở một nụ cười dữ tợn về phía Welkin và Alford, những người ngay lúc này đang chết lặng.
Bên tấn công và bên phòng thủ lúc này đã hoàn toàn đảo ngược.
"Theo như cuốn nhật ký, công chúa và người hầu gái đã được hộ tống bởi một kỵ sĩ mạnh mẽ. Họ đã vượt qua dãy núi Maldean để trốn đến Vương quốc Mauricia này. Thần cầu xin điện hạ hãy giúp chúng thần tìm kiếm công chúa Marguerite và đưa cô ấy trở về quê hương."
Có một lý do khiến cuốn nhật ký của vị tiên vương Trystovy chưa từng được phát hiện cho đến nay.
Không ai muốn để người khác nhìn thấy nhật ký của mình cả. Hơn nữa, một cuốn nhật ký thuộc về một vị vua chắc chắn sẽ chứa đầy những bí mật cấp quốc gia.
Chính vì vậy, vị trí giấu cuốn nhật ký đó chưa từng bị phát hiện trong suốt nhiều năm qua.
Thực ra thì cuốn nhật ký đó được giấu trong phòng tắm.
Đúng ra thì đó là một nơi không phù hợp để lưu trữ một cuốn nhật ký được làm bằng giấy. Không chỉ nhiệt độ, mà độ ẩm cũng cò thể làm hỏng giấy. Nó sẽ nhanh chóng bị mốc rữa.
Một pháp cụ cao cấp đã được sử dụng để ngăn cản quá trình lên mốc, nhưng có vẻ như tiên vương đã không nghĩ đến biện pháp đối phó khi việc tái thiết cung điện diễn ra. Công tước Trystovy cuối cùng đã phát hiện ra nó sau hơn hai mươi năm.
Cuốn nhật ký chủ yếu chứa những ký ức vô nghĩa trong cuộc sống hàng ngày của nhà vua, nhưng giữa chúng vẫn có những sự thật không thể chối cãi.
Một trong số đó là ghi chép về sự sống sót của người thừa kế ngai vàng, công chúa Marguerite.
Thực ra thì hiện tại không có người thừa kế nào được công nhận là người thừa kế chính thức cho ngai vàng của Trystovy.
Mẹ của Silk là cựu công chúa của Vương quốc Trystovy. Địa vị hoàng tộc của cô đã bị hạ xuống khi cô kết hôn với Alford. Với lý do đó, cô cũng đã từ bỏ quyền thừa kế.
Do đó, con gái cô là Silk cũng không có quyền để ngồi lên ngai vàng.
Đó là lý do tại sao sẽ rất khó để Silk khôi phục lại Vương quốc Trystovy với tư cách là nữ hoàng. Để hiện thực hóa giấc mơ đó, Alford nghĩ rằng điều cần thiết ngay lúc này là Silk phải kết hôn với một người có sức mạnh chính trị đáng kể trong công quốc.
Có nhiều quý tộc tị nạn cũng nghĩ tương tự như thế, nhưng Alford hoàn toàn phớt lờ vì họ không có chút sức mạnh chính trị nào để biến giấc mơ đó thành hiện thực.
Đúng vậy, ông đã từ chối họ không chỉ vì ông không muốn con gái mình kết hôn với người khác. Hoàn toàn không phải vậy.
Nếu công chúa Marguerite thực sự tồn tại như Bernardi đã nói, thì địa vị của Silk chắc chắn sẽ bị lung lay.
Suy cho cùng, dù tung tích của cô công chúa đó vẫn chưa rõ, Marguerite vẫn chưa bao giờ đánh mất địa vị hoàng tộc của Vương quốc Trystovy.
Cô là một nạn nhân, người đã suýt bị chính hoàng gia hãm hại. Có thể nói rằng vương quốc chính là kẻ thù của mẹ cô.
Mẹ của công chúa Marguerite, bà Dahlia, xuất thân từ một gia tộc bá tước đã suy tàn. Nguyên nhân dẫn đến sự diệt vong của gia tộc đó, cũng như âm mưu ám sát hai mẹ con, đều là do hoàng hậu đương thời, Beltina Sforza giựt dây.
Tiên vương khi đó là một người đa tình. Ông yêu Dahlia sâu đậm, nhưng vì nhà công tước Sforza nắm giữ ảnh hưởng lớn nhất trong công quốc lúc đó, ông không dám biến họ thành kẻ thù và nên đành bỏ rơi mẹ con bà.
Người ta nói rằng vào thời điểm đó, số lượng phi tần khiến Beltina nổi giận và bị sát hại nhiều đến mức không thể đếm hết nổi.
Một người phụ nữ đã trải qua chuyện như thế, liệu có vì lợi ích của công quốc mà nghe theo bọn họ không?
Hay cô sẽ tỏ ra vui mừng khi vương quốc đó bị diệt vong và cảm thấy biết ơn đối với công quốc?
Ít nhất thì cô chắc chắn cũng sẽ chẳng cảm thấy oán hận gì khi thấy vương quốc đó sụp đổ.
Nếu vẫn còn sống, cô hẳn đã gần bốn mươi tuổi vào lúc này. Cũng không loại trừ khả năng cô đã có con, nhưng nếu người mẹ mang mối hận với vương quốc, thì đứa con ấy đương nhiên cũng sẽ có khuynh hướng đứng về phía công quốc.
Một phần của những suy đoán này chỉ là ảo tưởng lạc quan của Bernardi, nhưng không ai có thể nói rằng anh ta hoàn toàn sai.
Hiện tại thì cả Welkin và Alford đều hoàn toàn im lặng, không còn buông lời mỉa mai nào nữa, họ giờ đây chỉ cố gắng đè nén chấn động trong lòng.
Ngay cả khi không thể tìm thấy Marguerite, thì việc dựng lên một kẻ giả mạo để kéo dài thời gian cũng không phải là điều bất khả thi. Sau đó, trong nội bộ công quốc, họ có thể xử lý Marguerite đó bất cứ lúc nào, dù người đó là thật hay giả. Bernardi không thể giấu được nụ cười đắc ý trên môi.
Kỳ vọng của Vương quốc Answerer đối với Công quốc Trystovy cũng chẳng khác mấy so với kỳ vọng của chính Bernardi.
Trystovy tuy vẫn đang trong nội chiến, nhưng chỉ cần bộ máy cầm quyền có thái độ thân thiện với Answerer, họ vẫn có thể duy trì ưu thế của Answerer trên toàn đại lục.
Chính vì thế mà cả Marat và Bernardi đều cảm thấy nhẹ nhõm, không nhận ra rằng có một chàng trai trẻ đang run rẩy, khuôn mặt tái nhợt đi vì khiếp hãi.
(Marguerite? Đó không phải là cái tên giống hệt với cô em gái nhỏ đáng yêu của mình sao?)
Cô bé ấy cùng với em trai cậu, Nigel vô cùng gắn bó với cậu.
Chúng sẽ nắm lấy tay cậu cho tới khi đi vào giấc ngủ, chúng như những thiên thần vậy
Khi nghĩ về những điều ấy, máu rút khỏi khuôn mặt Baldr một cách nhanh chóng.
Trái tim cậu đập một cách đau nhói trong lồng ngực, mạnh đến mức dường như âm vang ấy lan ra khắp khán phòng.
Không ai hiểu rõ hơn Baldr rằng những ký ức về hai đứa em ấy chỉ là cách mà cậu đang cố gắng trốn tránh hiện thực.
Marguerite…
Lần cuối cùng cậu nghe cái tên ấy, ngoài khi gọi em gái mình, là khi nào?
Cậu không muốn nhớ lại.
Bộ não cậu đang từ chối đối mặt với một ký ức bị chôn sâu trong tâm trí.
Hai mươi giây, ba mươi giây… hay có lẽ chỉ là vài giây trôi qua.
Thời gian mà Baldr có thể quay mặt khỏi mảnh ký ức ấy quá ngắn ngủi.
“Trước đây, chị từng mang cái tên Marguerite. Nhưng chị đã vứt bỏ cái tên đó từ rất lâu rồi.”
Chẳng phải Zirco từng nói “Chị ấy bảo thế” khi kể về mẹ cậu sao?
Người mẹ ấy, Maggot, không lẽ chính là vị công chúa bất hạnh đã trốn khỏi Trystovy?
Khoảng cách giữa hai từ công chúa và Maggot quá lớn, sự tương phản khập khiễng giữa chúng cùng với sự nghiêm trọng của tình hình lúc này khiến Baldr loạng choạng, gần như mất thăng bằng.
Nhưng linh cảm của cậu thì thầm rằng điều mà cậu đang nghĩ đến rất có thể là sự thật.
Maggot chưa từng được nhắc đến quên hương của cô ấy dù chỉ là một lần.
Danh tiếng Ngân Quang của cô có thế xuất hiện một cách đột ngột, như thể cô bước ra từ hư không vậy.
Và cả sự cảnh giác khác thường cùng sự chú ý đặc biệt của Maggot dành cho Silk.
Baldr từng nghĩ rằng mối quan hệ giữa Maggot và Ramillies chỉ đơn giản là tình đồng đội giữa những người lính đánh thuê, nhưng hóa ra có thể mối quan hệ đó còn sâu sắc hơn thế.
Thêm vào đó, Maggot vốn dĩ rất ghét hoàng tộc.
Từ những lời mà mẹ cậu nói, Baldr luôn cảm nhận được rõ ràng sự khinh miệt của cô đối với giới quý tộc, đối với những kẻ cho rằng lòng trung thành của người khác đối với họ là điều hiển nhiên.
Từng mảnh vụn tưởng chừng như chẳng hề liên quan đến nhau, nay lại đang được lắp ghép vào nhau một cách hoàn hảo.
(Nhưng… liệu người đó có chấp nhận không?)
Hiện tại, tất cả chỉ là giả thuyết của riêng Baldr.
Nếu Maggot giả vờ không biết gì và khẳng định rằng cô chẳng liên quan gì đến mấy chuyện đó, sẽ rất khó để tìm ra bằng chứng phản bác lại.
Hơn nữa, Maggot đã che giấu chuyện này suốt thời gian qua. Khả năng cô chịu thừa nhận sự thật vào lúc này gần như bằng không.
(Nhưng cũng không thể tránh né chuyện này mãi được.)
Có lẽ sẽ có một nhân chứng vào thời gian đó xuất hiện, phơi bày toàn bộ sự thật. Hoặc cũng có thể thời gian sẽ thay đổi trái tim của Maggot.
Đến khi ấy, vấn đề sẽ không chỉ dừng lại ở một mình Maggot nữa.
Không, đúng hơn là Baldr và Nigel sẽ bị kéo vào trung tâm của cơn lốc đó.
Vương quốc Trystovy cũng giống như Mauricia ở chỗ nam giới sẽ luôn được ưu tiên trong việc thừa kế ngai vàng.
Và nếu Baldr có con trai, thì định mệnh này sẽ còn tiếp diễn đến thế hệ sau.
Không đời nào Baldr có thể chấp nhận việc em trai của mình, cùng những đứa trẻ chưa chào đời ấy bị cuốn vào vòng xoáy rối ren này.
"Mình… rốt cuộc mình…"
Silk ôm đầu trong hoang mang. Cơ thể cô lảo đảo rồi nghiêng người ngã vào lồng ngực Baldr.
"Silk!"
Alford khi thấy con gái mình sụp đổ, quay lưng lại với Bernardi trong bực dọc và lao nhanh về phía cô.
Ông hiểu rõ trái tim con gái mình đang đau đớn đến nhường nào trước tình cảnh hiện tại của Trystovy.
Ông cũng từng chứng kiến người vợ quá cố của mình đã khổ sở ra sao, khi chứng kiến bi kịch giáng xuống quê hương, chứng kiến tâm hồn cô dần bị mài mòn ngày qua ngày.
Phần lớn ký ức về quê hương trong cuộc đời cô bị nghiền nát một cách tàn nhẫn. Gia đình, bạn bè, thuộc hạ, tất cả đều lần lượt chết đi. Người vợ ấy không đủ mạnh mẽ để chịu đựng hiện thực tàn nhẫn đó.
Cái chết của cô xảy ra không lâu sau khi Vương quốc Trystovy bị diệt vong, nhưng trong mắt Alford, đó chẳng khác nào là cô đã tự sát trong tuyệt vọng.
Nếu ông cũng mất luôn cả đứa con gái thân yêu vì một bi kịch tương tự, Alford chắc chắn sẽ làm mọi cách, dù là tàn nhẫn nhất để trả thù Công quốc Trystovy.
"Silk! Tỉnh lại đi con!"
"Đưa cô ấy đến phòng y tế, mau lên!"
Rachel, người am hiểu rõ cấu trúc bên trong cung điện, nói với Baldr, người đang ôm Silk trong tình trạng bất tỉnh.
Baldr cùng mọi người vội rời khỏi đại sảnh, vài phút trước nơi này còn ồn ào náo loạn biết bao.
Welkin dõi theo họ với vẻ mặt cay đắng.
"Được rồi. Vương quốc của ta sẽ dốc toàn lực tìm kiếm tung tích của công chúa Marguerite. Tuy nhiên, thưa hoàng tử, để ta cảnh báo người một điều…"
Bernardi tưởng rằng mưu kế của anh ta đã thành công, nhưng thế gian này đâu dễ dàng như vậy.
Không bao giờ có chuyện mọi việc đều diễn ra đúng như kỳ vọng của một con người. Nhưng gã thanh niên ấy vẫn chưa học được bài học đó.
Anh ta toan tính chia rẽ các phe của Trystovy, nhưng đồng thời, anh ta cũng vừa vô tình biến một người trẻ tuổi mà anh tuyệt đối không nên đối địch thành kẻ thù.
"Lòng dạ con người là sâu không đáy. Giờ phút này, có lẽ ngươi đang dẫm lên đuôi hổ mà không hề hay biết."
"Thần xin cảm tạ lời dạy bảo của điện hạ."
Bernardi hoàn toàn hiểu sai ý trong lời của Welkin. Anh ta tiếp nhận chúng như tiếng gầm gừ bất lực của kẻ bại trận với không chút nghi ngờ nào trong lòng.
Trái lại, Marat lại hiểu rõ ẩn ý trong câu nói ấy và âm thầm cảnh giác. Nhưng bảo Bernardi, một người hoàn toàn thiếu kinh nghiệm chính trị có thể nhận ra điều đó thì quả là chuyện không thể.
Không lâu sau, Silk tỉnh lại trong phòng y tế.
"Xin lỗi… tôi đã quá xúc động…"
"Không sao đâu. Ta sẽ pha trà cho cô, hãy uống chút gì đó để bình tâm lại."
"Cảm ơn người, điện hạ."
Alford chỉ có thể lặng lẽ vuốt mái tóc con gái ông, gương mặt hiện lên vẻ phức tạp không sao diễn tả được.
Chính vì ông hiểu rõ gánh nặng mà con gái mình đã phải gánh vác theo suốt chừng ấy năm, nên vào lúc này, ông lại chẳng biết phải nói gì.
(Vậy là quá đủ rồi… phải không?)
Ông không biết công chúa Marguerite kia có còn sống hay không, nhưng nếu thực sự tồn tại một người khác ngoài Silk có thể trở thành người lãnh đạo cho công cuộc thống nhất Trystovy, thì họ hoàn toàn có thể trở thành đồng minh của người đó.
Ông chẳng rõ công quốc sẽ đưa ra điều kiện gì cho vị công chúa ấy, nhưng Alford tin rằng nhà Randolph chắc chắn có thể đưa ra một đề nghị tốt hơn. Nếu có thêm sự ủng hộ của Baldr thì điều đó sẽ càng trở nên chắc chắn hơn.
Không cần thiết phải để con gái ông tiếp tục dấn thân vào cảnh tàn sát đang giày vò tâm hồn của nó nữa, chẳng phải như vậy cũng tốt sao?
Alford rất muốn nói điều đó, nhưng ông cũng hiểu rằng Silk sẽ không bao giờ mong muốn như vậy.
Không đời nào cô có thể phó thác tất cả cho một người xa lạ, người mà họ chỉ vừa mới nghe đến tên trong hôm nay.
Với Silk, Trystovy là thứ mà cô đã thừa hưởng từ người mẹ quá cố.
"Đã có lúc, con nghĩ rằng mình có thể buông bỏ gánh nặng này."
Silk nói vậy với đôi mắt hướng về phía Baldr.
"Khi nghĩ đến việc Baldr có thể chết sẽ ở Antrim, con đã quyết định rằng dù là vì lý do gì, con cũng phải đến cứu anh ấy. Khi đó, con đã không còn nghĩ tới Trystovy nữa."
Sau đó, cô đã ở bên cạnh Maggot khi cô hạ sinh em của Baldr. Khoảnh khắc ấy là một hạnh phúc lớn lao đối với Silk.
Khi đó cô không khác gì là một phần trong gia đình của Baldr và Maggot.
"Nhưng bây giờ, trong đầu con chỉ còn toàn Trystovy. Cuối cùng, dù có phải ích kỷ hay phải chịu bao nhiêu khổ cực, con cũng không thể từ bỏ bất kỳ bên nào."
Tình đầu, và một người khác mang trong mình dòng máu của hoàng tộc Trystovy, người mà cô chỉ mới biết đến sự tồn tại.
Sau khi cân nhắc giữa hai thứ ấy, Silk đi đến kết luận cuối cùng: cô muốn nắm giữ cả hai.
"Vậy là cô cố ý chọn con đường gian nan nhất? Dù là thế thì tôi cũng sẽ không thương hại cô đâu đấy."
Rachel thốt lên trong vẻ ngạc nhiên.
Silk nở một nụ cười và hướng ánh nhìn đầy thách thức về phía cô.
"Cứ thử xem."
Baldr cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra trong lòng. Cậu biết mình phải quay về Antrim càng sớm càng tốt để hỏi mẹ cậu về sự thật đằng sau mọi chuyện này.
Cậu tuyệt đối không thể nói ra giả thuyết rằng Maggot chính là công chúa Marguerite trong bầu không khí hiện tại.
Ánh sáng thường kéo theo bóng tối, hay có lẽ, đúng hơn là tương lai luôn là cuốn sách khép kín mà con người không thể đọc trước.
Dù thế nào đi nữa, dường như thần linh vẫn đang chuẩn bị thêm những thử thách mới dành cho Baldr.
0 Bình luận