Vol 5 (Đã hoàn thành)
Chương 2: Cuộc giao tranh phi thường, phần 5-6
0 Bình luận - Độ dài: 5,702 từ - Cập nhật:
Phần 5
Cuộc truy đuổi của Nelson và việc Borodino bị đánh bại đã đẩy binh lính ở hàng tiên phong rơi vào hỗn loạn tột độ.
Chiến trường bỗng chốc hóa thành một cảnh tượng như địa ngục. Quân Haurelia thảm bại một chiều trước sức tấn công dữ dội của Mauricia.
Nhưng Flandre cũng không phải là một tướng lĩnh bất tài, chỉ biết đứng nhìn mà không hành động.
Ngay khi thấy tình hình không ổn, ông đã tung lực lượng dự bị ra tiếp viện cho các binh sĩ tiên phong đang rút lui, buộc Nelson phải từ bỏ việc truy đuổi các pháp sư.
Dù quân Haurelia chịu tổn thất nặng nề, họ vẫn có quân số đông hơn Antrim gấp mười lần. Thay vì đứng yên chịu trận và đánh mất cơ hội chiến thắng, họ buộc phải tiếp tục tấn công bất chấp thiệt hại.
Không hổ danh là một vị tướng luôn táo bạo trên chiến trường, Flandre quyết định phát động một đợt tấn công toàn lực.
Nhiệm vụ được giao cho quân Haurelia là phải đạt được chiến thắng, không được phép thất bại.
Họ phải giành thắng lợi trên chiến trường trước mắt rồi mới bận tâm đến thiệt hại.
Nếu quân Haurelia thất bại trước một vùng đất nhỏ bé như Antrim, thì dù có hạn chế được tổn thất, các quý tộc phe chống hoàng gia trong Vương quốc Mauricia cũng sẽ từ chối hợp tác với họ.
Dù đây là một kế hoạch quá liều lĩnh, nhưng việc chọn phương án tấn công tổng lực mà Flandre đưa ra là điều mà ông phải làm về mặt chiến lược.
“Đừng chùn bước! Tiến lên!”
“Bây giờ là thời điểm để đạt được vinh quang!”
Quả đúng là quân Haurelia, một đội quân hùng mạnh có tiếng.
Sự sợ hãi của đội tiên phong được kìm xuống tới mức tối thiểu, rồi họ lập tức chuyển sang phản công nhờ vào kỹ năng của các chỉ huy chiến thuật và sự tinh nhuệ của binh sĩ.
“Đội pháp sư, tạo một lá chắn lớn! Ngọn lửa đó không đáng sợ chút nào!”
Flandre quan sát tình hình chiến trận một cách điềm tĩnh.
Súng phun lửa đã tạo ra một đòn đau đớn cho các pháp sư, nhưng chỉ vì họ tưởng rằng đó là phép thuật và đã phản ứng sai cách. Nếu từ đầu họ hiểu rằng đó là một loại vũ khí, họ hoàn toàn có thể nghĩ ra kế sách đối phó.
Dù số lượng đã giảm, nhưng các pháp sư bên họ vẫn đông gấp năm lần so với pháp sư của Antrim, không cần phải lo rằng những lá chắn ma thuật họ tạo ra sẽ bị Triệt Tiêu phá hủy.
“Không ổn rồi, có lẽ đã đến lúc chúng ta phải chịu trận.”
“N-ngài đùa đấy hả? Đừng có đùa kiểu đó chứ, ngài Salil!”
Salil thì thầm như vậy khi nhìn thấy súng phun lửa, tia hy vọng cuối cùng của họ bị lá chắn lớn của các pháp sư địch hoàn toàn vô hiệu hóa. Nhưng trong giọng nói của ông không hề có chút tuyệt vọng nào. Thay vào đó thì nó nghe như ông đang trêu chọc cậu đồng nghiệp trẻ tuổi vậy.
Salil chọc vào trán Carlyle, người trông như sắp khóc rồi mắng nhẹ.
“Cứng cỏi lên! Dù chết cũng không được để bọn chúng vượt qua. Cậu cũng có thứ gì đó muốn bảo vệ mà, phải không? Vậy thì dồn sức vào bụng đi!”
Đúng vậy. Cậu có những người mà cậu muốn bảo vệ, ngay cả khi phải đánh đổi cả mạng sống.
Nỗi sợ cái chết không biến mất chỉ nhờ vào lời nhắc nhở đó, nhưng Carlyle tự nhủ rằng phải chiến đấu đến cùng và siết chặt cây giáo trong tay.
“…Tốt lắm. Đừng lo, không đời nào lãnh chúa lại không có kế sách đối phó chuyện này. Chúng ta chỉ cần trụ đến lúc đó.”
“Vâng!”
Quân Haurelia ẩn sau những lá chắn lớn để bảo vệ bản thân khỏi súng phun lửa, tiến từng bước một.
Một số bị bắn hạ bởi nỏ, nhưng những thiệt hại đó chẳng ảnh hưởng nhiều đến cả đội quân.
“Hmm, ta cứ tưởng bọn chúng còn giấu một trò nào nữa….”
Flandre quan sát binh lính tiến sát vào bên trong lòng địch, nhưng vì Antrim vẫn im lặng đến kỳ lạ nên ông không khỏi cảm thấy lo lắng.
Thắng được như thế này thì tốt biết mấy, nhưng…
Giác quan thứ sáu của Flandre mách bảo rằng Antrim còn giấu trong tay vài con át chủ bài nữa.
“Nhiên liệu cho súng phun lửa sắp cạn rồi! Cái chúng ta đang dùng là phần cuối cùng!”
“Đừng nương tay! Trút toàn bộ xuống kẻ thù cho đến giọt cuối cùng!”
Mệnh lệnh dứt khoát của Brooks trấn an những thuộc hạ đang hoang mang và họ lại tiếp tục công việc.
Nếu ngọn lửa tắt, chẳng còn gì ngăn cản làn sóng tấn công của địch, một đợt xung phong mà Antrim, vốn ít bất lợi về mặt quân số, không có khả năng chống đỡ.
Hơn nữa, tốc độ tiêu hao nhiên liệu lại vượt xa dự tính ban đầu. Ngay cả Brooks cũng đang toát mồ hôi lạnh trong lòng.
(Tớ tin ở cậu, lãnh chúa!)
Quân Haurelia đã sa vào hơn nửa số bẫy mà họ chuẩn bị.
Chỉ cần cầm cự thêm một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi…
“Giờ thì… bọn chúng, tất cả đều đã lọt vào rồi nhỉ…?”
Zirco khẽ mỉm cười, mắt dán vào chiến trường thông qua ống nhòm.
Cô cùng nhóm lính đánh thuê của mình đang quan sát toàn cảnh từ trên con đê cao bên bờ sông Potomac.
“Cuối cùng đến lượt chúng ta rồi. Mọi người, đừng có lơ là nhé.”
“Heh heh, bọn họ sẽ chết lặng mất.”
“Nếu mà chưa từng nghe trước đó thì chắc cả chúng ta cũng bó tay đó.”
Khuôn mặt của nhóm lính đánh thuê đang nói chuyện rôm rả kia không ai là không rạng rỡ, đầy vẻ háo hức.
Cảnh tượng ấy thật kỳ lạ, khi Antrim đang vật lộn trong cơn tuyệt vọng, chỉ còn cách thất bại một bước nữa, họ vẫn cười nói như chưa thề có chuyện gì xảy ra.
Thực ra thì không phải Antrim đang tiến tới thất bại mà chính là Haurelia, dù trông như đang nắm lợi thế, lại là bên rơi vào bờ vực của tuyệt vọng.
“Xoay van đi!”
“Rõ!”
Bốn người đàn ông lực lưỡng cùng nhau quay chiếc van khổng lồ.
Cánh cửa đập trên con đê sông Potomac từ từ nhấc lên theo nhịp xoay tròn của bánh van.
Khi cửa mở, dòng nước cuồn cuộn của sông Potomac ào ạt tràn xuống cánh đồng, đổ về phía chiến trường.
“Thật tội cho bọn chùng… nhưng hãy kết thúc nhanh thôi!”
“Thưa ngài! Nước… nước đang đổ về phía này từ sông Potomac…!”
“Cái gì…!?”
Flandre không khỏi sững sờ vì đòn tấn công này nằm ngoài mọi dự đoán của ông.
Nếu làm vậy thì chính quân Antrim cũng sẽ bị cuốn trôi theo dòng nước.
Hơn nữa, ông biết rõ lượng nước ấy làm gì đủ để gây ngập lớn.
Sự khó hiểu trong lòng Flandre càng lúc càng dâng cao, vậy thì mục đích thực sự của đòn tấn công này rốt cuộc là gì?
“C-cái gì thế này? Nước sông đang…?”
“Chỉ có chút xíu như vậy thôi à? Đám đó bị điên rồi chắc?”
Sự hoang mang lan dần trong hàng ngũ binh sĩ, nhưng rốt cuộc thì chỉ khiến nhuệ khí họ tăng lên thay vì sụp đổ.
Sông Potomac đúng là có dòng chảy mạnh, nhưng xét cho cùng chỉ là một con sông tầm trung, rộng chỉ chừng ba mươi mét.
Ngay cả khi xả nước và để dòng sông đổ xuống cánh đồng này thì điều tệ nhất xảy ra chỉ là khiến cho binh lính bị ướt chân thôi.
“…Không giống phong cách của đối phương chút nào. Nếu muốn hiệu quả hơn thì đáng ra chúng nên chặn nước ở thượng nguồn rồi xả xuống chứ.”
Một sai lầm ngớ ngẩn đến khó tin, nhất là từ một kẻ từng phô bày những vũ khí khủng khiếp như đạn nổ hay súng phun lửa.
Cảm giác bất an trong ngực Flandre càng lúc càng lớn dần.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng ông cảm thấy sức phun của súng lửa dường như đang yếu đi.
Trái tim của Antrim đã ở ngay trước mắt, chẳng đòn phản công nửa vời nào có thể đẩy lùi bọn họ nữa.
Cho dù địch còn giấu át chủ bài nào đó, họ cũng sẽ nghiền nát tất cả bằng một đòn tổng công kích.
“Tất cả các đơn vị! Dốc toàn lực xung phong!”
Nghe mệnh lệnh ấy, Massena Lampard, chỉ huy của Bạch Long Kỵ Sĩ Đoàn phấn khích đến mức giọng vang như sấm.
Massena thúc ngựa lao lên cùng cây thương sáng loáng trong tay chỉ thẳng về phía trước, ra hiệu cho các kỵ sĩ dưới quyền xung phong.
Khuôn mặt anh ta méo mó với một nụ cười kỳ dị, nó là kết quả của việc pha trộn hưng phấn và tham vọng với nhau.
Với Massena, cái chết của Borodino đồng nghĩa với việc một đối thủ lớn đã bị loại khỏi cuộc cạnh tranh.
Nếu anh ta có thể lập công lớn trong trận chiến này, vinh quang mà anh khao khát bấy lâu sẽ thuộc về anh ta.
“Giẫm nát chúng nó! Địch đã hết trò để chơi rồi!”
Tuy nhiên, ngay lúc ấy, vài bóng đen khổng lồ che khuất ánh mặt trời xuất hiện trên bầu trời.
“Tất cả quân, chuẩn bị va chạm!”
Salil phản xạ ngay tức thì, ông đè Carlyle xuống và lấy thân mình che cho cậu.
Những binh sĩ khác của Antrim cũng đồng loạt nằm rạp xuống đất, căng mình chờ đợi cú va chạm sắp giáng xuống.
“Cái gì? Cái quái gì đang…”
“Hừm, chúng còn làm được gì nữa ngoài mấy vụ nổ ấy chứ.”
Massena tin rằng những vật thể bay trên trời chính là mấy thứ vũ khí nổ giống như đã từng ném trước đó.
Một tia chớp rực sáng, rồi sức ép khủng khiếp ập xuống đội quân Haurelia, những người còn đang bàng hoàng vì hành động kỳ lạ của Antrim.
Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Massena cũng bị cuốn bay lên cao bởi một cơn cuồng phong mạnh đến mức phi lý.
*Bịch*
Cát vung rơi phủ lên đầu Carlyle, biến tóc cậu thành một mảng trắng tinh. Đúng lúc ấy, một kỵ sĩ áo giáp hoa lệ rơi xuống ngya trước mặt cậu.
Người kỵ sĩ đó rên rỉ, quằn quại trong đau đớn, rõ ràng hắn ta đã chịu một cú va đập rất mạnh.
“Nhóc, đó là kỵ sĩ địch đó. Giết hắn ta nhanh lên.”
“T-tôi á?”
Carlyle không khỏi lúng túng, cậu bất giác chùn tay. Cậu thấy tội lỗi khi nghĩ đến việc giết một kỵ sĩ đang nằm bất tỉnh.
“Hắn có thể mạnh gấp chục lần cậu. Nếu để hắn sống, cậu, ta, và nhiều đồng đội khác sẽ bị giết. Cậu chịu được chuyện đó sao?”
Một người lính lão luyện như Salil hiểu rõ hơn ai hết nỗi dằn vặt khi lần đầu tiên phải tước đoạt mạng người trong trận đánh đầu tiên.
Con người giết con người là một nghịch cảnh. Dù đã được huấn luyện đến mấy thì việc đó vẫn rất khó vượt qua.
Vì nguyên nhân đó mà nhiều tân binh đã mất mạng chỉ trong chốc lát sau khi trận đánh nổ ra.
Việc có được trải nghiệm từ việc giết kẻ thù không thể kháng cự thật ra lại là một vận may hiếm hoi.
“N-nhưng….”
“Như ta đã bảo, nhắm vào đầu hoặc cổ họng. Giết hắn nhanh. Hay muốn ta làm thay?”
Dù Carlyle còn bàng hoàng vì lần đầu tiên bị bắt phải giết người, cậu không phải người sẽ chịu núp ở một chỗ an toàn và để đồng đội mình làm những việc bẩn thỉu.
Để bảo vệ gia đình mà cậu yêu thương, để bảo vệ những đồng chí đang cùng chiến đấu bên cạnh, cậu phải hoàn thành bổn phận của mình. Carlyle biết rõ rằng nếu chạy trốn, người không thể tha thứ cho mình nhất chính là bản thân cậu.
Dù hành động ấy sẽ để lại một vết sẹo trong tâm hồn, vết sẹo không bao giờ phai trong suốt đời.
Carlyle run rẩy vì căng thẳng, rồi dùng hết sức đâm mũi giáo của mình về phía trước.
Mũi giáo xé nát áo giáp xích, xuyên qua cổ người kỵ sĩ tới tận tủy sống rồi cắm sâu vào mặt đất.
Người kỵ sĩ giật mạnh, tay chân chỉ kịp co giật, máu tươi trào ra khỏi miệng, hắn lắp bắp nói gì đó.
“Gofuh… không … thể… nào … ta …”
Vậy là chỉ trong chốc lát, chỉ huy của Bạch Long Kỵ Sĩ Đoàn, Massena Lampard không còn cơ hội hưởng một phần vinh quang nào, tương lai bị tước đoạt một cách tàn nhẫn bởi một tân binh.
“Cái này… khác… so với mấy đợt tấn công trước…”

Những vụ nổ liên tiếp vang dội như sấm sét, quét phăng hơn nửa quân số của Haurelia, hất tung binh lính lên không rồi ném họ xuống mặt đất khô cứng. Đa số đã mất đi khả năng chiến đấu.
Flandre đứng chết lặng giữa địa ngục hỗn loạn ấy, ông đã hiểu, hiểu rằng không còn hy vọng nào nữa.
Trong suốt lịch sử chiến tranh, chưa từng có đạo quân nào giành được thắng lợi sau khi đã mất đi một nửa lực lượng.
“Ta… không hiểu… làm sao thứ đó lại xảy ra được, không hề có lửa mà…”
Lời nói ấy vang trong tiếng gió và khói bụi.
Thật ra thì nguyên nhân của thảm họa này lại vô cùng đơn giản.
Pháp sư của Antrim, những người từ nãy đến giờ không hề dùng đến Triệt Tiêu, đã tập trung toàn bộ ma lực của mình cho một việc duy nhất, nung chảy sắt đến giới hạn tối đa.
Và bí mật của vụ nổ khủng khiếp ấy, thứ đã xóa sổ quân đội Haurelia, chính là…
Một vụ nổ hơi nước.
Khi kim loại nung chảy tiếp xúc với nước, một màng hơi mỏng sẽ hình thành giữa hai bề mặt. Nhưng khi màng ấy bị phá vỡ bởi sự giãn nở đột ngột, phản ứng dây chuyền diễn ra, tạo nên chấn động dữ dội.
Tốc độ giãn nở ấy cùng với thể tích nước bốc hơi tăng gấp hàng trăm lần mang đến sức hủy diệt kinh hoàng cho vụ nổ hơi nước này.
“Bình tĩnh lại! Vụ nổ không mạnh như những gì chúng ta thấy!”
Flandre gầm lên giữa tiếng rền vang của khói và hơi nước.
Ông đã kịp nhận ra bản chất của vụ nổ này, khác với những quả đạn nổ mang mảnh kim loại, vụ nổ hơi nước chỉ có sóng xung kích, không có mảnh văng gây sát thương.
Dù năng lượng đủ để quét ngã cả đoàn quân, số người chết thực sự lại không nhiều.
Nhưng khi một nửa đội quân bị đánh ngã, còn tinh thần thì tan rã, điều gì có thể cứu vãn được nữa đây?
Thế nhưng, mục đích của Baldr không phải là giết địch bằng vụ nổ hơi nước.
“Bắn.”
Ngay sau mệnh lệnh ấy, những thùng dầu cháy đỏ rực được ném xuống.
Mỡ từng dùng cho súng phun lửa đã cạn, nhưng chỉ cần dầu thường cũng đủ gây ra chết chóc giữa đám lính đang chôn chân trong dòng nước nông ấy.
Ngọn lửa lan ra, đỏ rực như địa ngục trần gian. Dầu thì nổi trên mặt nước, kéo theo ngọn lửa chạy dài tạo thành một đại dương lửa bừng lên giữa đồng bằng.
Những kẻ vừa bị hất tung bởi vụ nổ, thân mình vẫn còn tê dại, giờ chỉ có thể kêu gào khi ngọn lửa liếm lấy da thịt họ.
“GYAAAAAAH! CHÁY…! CHÁYYYYY…”
”Bình tĩnh! Pháp sư! Mau dập lửa…!”
Những tiếng thét liên tục vang lên trong không gian, hòa lẫn cùng tiếng nổ lốp bốp của dầu đang cháy.
Các tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm lập tức lấy lại bình tĩnh, họ cố gắng ra lệnh để kiểm soát tình hình.
Nhưng số người còn đủ tỉnh táo, đủ năng lực để cứu vãn tình thế vẫn quá ít ỏi.
Trước mắt họ, dòng sông Potomac biến thành một con rắn lửa, siết lấy quân Haurelia trong sự chết chóc.
Cũng không thể khác được. Suy cho cùng thì phần lớn bọn họ không phải lính chính quy, mà chỉ là dân thường được động viên đi lính.
Bởi vì quân Haurelia đông tới hơn mười nghìn người, cơn hỗn loạn sau những vụ nổ hơi nước đã tạm thời vô hiệu hóa chức năng của hệ thống chỉ huy.
Rồi thêm cả nỗi kinh hoàng hữu hình của ngọn lửa vô tình phủ thêm đòn chí mạng lên tinh thần vốn đã lung lay ấy.
“K-không được! CHẠY!!”
“Không…! Tôi không muốn chết…!”
Một đạo quân khi tinh thần gãy vụn và hàng ngũ tan rã sẽ biến ngay thành một cuộc tháo chạy hỗn loạn. Ở giai đoạn này, chỉ có người anh hùng trong truyền thuyết mới có thể kéo họ trở lại.
Tệ hơn nữa là khi hơn vạn người cùng chạy, họ sẽ cản đường lẫn nhau. ngay cả chuyện trốn thoát cũng trở nên hỗn loạn và vô phương hướng.
Vào khoảnh khắc đó, vài bóng người lẻn vào phía sau hàng ngũ Haurelia, số lượng rất ít, nhưng họ đến đúng lúc.
“Ngon đấy, có tiệc vui ở đằng kia rồi!”
Zirco cười to, gồng thân hình đồ sộ của mình lên.
“XÉ TOẠT CHÚNG!”
Cơ thể Zirco lao như mũi tên, những kẻ đứng chắn đường cô đều bị bổ đôi như một tấm vải rách.
“HIIIIIIIH! QUÁI VẬT!”
“Đường… đường thoát bị chặn rồi!”
“Ha… haaaaaaa! Hai bên toàn quái vật!!”
Zirco cùng nhóm lính đánh thuê tinh nhuệ như cá gặp nước, xé toang hậu tuyến trần trụi của quân Haurelia.
Nổ hơi nước, dầu cháy, rồi phục kích, ba tầng kinh hoàng ấy cộng lại, dù là đội quân nào đi nữa cũng chẳng thể giữ nổi hàng ngũ.
“Tử… tử tước Antrim là quỷ sao…!? Sao có thể gọi thứ này là chiến tranh được!?”
Flandre gầm lên với giọng run rẩy vì phẫn nộ.
Thất bại của quân Haurelia đã là chuyện không còn bàn cãi. Nếu chỉ nói về kết quả, hắn còn có thể cười khổ mà thừa nhận rằng kẻ địch đã chuẩn bị quá kỹ.
Nhưng đây, đây không phải là chiến tranh mà ông từng biết.
Không phải là vinh quang của kiếm và máu.
Không, Flandre tuyệt đối không thể chấp nhận một kiểu chiến tranh như thế này, thứ chiến tranh lạnh lẽo, tàn nhẫn, và đầy tính toán như cơn ác mộng của ma quỷ.
Trên chiến trường ấy, tướng lĩnh và binh sĩ chẳng khác nào rác rưởi. Kỹ năng, dũng khí, hay lòng trung thành đều vô nghĩa. Tất cả bị nghiền nát bởi sức mạnh tuyệt đối của những thứ vũ khí kỳ quái không biết tên ây. Một chiến binh sống cả đời cùng ngọn thương, rốt cuộc còn giá trị gì trong cơn bão này?
“Tướng quân, xin hãy rút lui.”
Giọng nói trầm thấp kéo Flandre về thực tại.
(Rút lui… sao?)
Còn thể diện nào để trốn chạy bây giờ? Flandre run lên vì phẫn nộ, và quay phắt lại.
Lannes Bernard, chỉ huy Hắc Long Kỵ Sĩ Đoàn, đang đứng đó.
“Ngươi hãy tập hợp quân và rút về. Ta sẽ ở lại chặn hậu.”
“Ngay cả khi lựa chọn đó có thể dẫn đến sự diệt vong của Haurelia ư?"
“Gì…?”
Lannes đáp với giọng vẫn điềm tĩnh.
“Một kẻ tầm thường như tôi chẳng thể hiểu nổi điều vừa xảy ra. Nhưng tôi biết một điều, nếu thứ đó được phổ biến khắp Mauricia, và vương quốc ta không tìm được cách ứng phó, thì diệt vong là điều tất yếu.”
Lời ấy như mũi giáo xuyên thấu tim Flandre. Dù ông không muốn thừa nhận, dù lòng tự tôn đang gào thét phản đối, ông biết, Lannes nói đúng.
“Tôi không thể nào trực tiếp báo cáo với điện hạ rằng chuyện quái gì đã xảy ra và phải xử lý ra sao. Tướng Flandre, chỉ có ngài mới có thể làm việc ấy.”
Lannes vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, oai phong dù đã quyết hi sinh ở lại để chặn hậu. Ông ta thực sự là một tấm gương của một chiến binh thật sự mà Haurelia có thể tự hào với thế giới.
Flandre nghiến răng trước sự bất lực của bản thân, phải buộc hy sinh một người như vậy ngay giữa tình cảnh trớ trêu ấy.
“Ta sẽ không để cái chết của ngươi trở nên vô nghĩa. Ta sẽ đảm bảo danh dự cho ngươi, dù có phải đánh đổi bằng cả mạng sống.”
“Lời ấy đã phí phạm với tôi rồi.”
Khuôn mặt Lannes, thường xuyên u buồn, khiến người ta tự hỏi điều gì đã hành hạ ông suốt thời gian qua lúc này lại tỏa ra một nụ cười rạng rỡ. Flandre khắc ghi nụ cười đó vào tận tim, thề rằng sẽ không bao giờ quên cảnh tượng này.
Và từ giây phút ấy, ông không được quyền chết cho đến khi phải báo thù.
Vừa củng cố quyết tâm xong, Flandre quay người lại.
“Ta để Hắc Long Kỵ Sĩ Đoàn cho ngươi! Rút lui! Ưu tiên tập hợp dân quân lại!”
“Tôi đi trước. Tôi sẽ đảm bảo rằng chúng sẽ không dám quay trở lại đây lần thứ hai!”
Baldr cùng những tinh nhuệ của cậu lao nhanh như một mũi tên ngay khoảnh khắc Haurelia định rút lui.
“Gào thét lên! Theo chỉ huy!”
Cyril thúc giục những binh sĩ còn giữ được bình tĩnh trong doanh trại.
Tiếng hò reo nổ tung khắp doanh trại, như trút hết uất khí bị dồn nén suốt trận đánh dài đằng đẵng.
”UOOOOOOOOOOOOOOOO!!”
Salil choàng tay qua vai Carlyle, chàng trai đó vẫn còn run rẩy vì cảm giác giết người lần đầu. Ông khẽ vỗ vai cậu rồi rút tay về, nở một nụ cười lẫn chút vị đắng.
“Có vẻ… ta thắng rồi. Cậu cũng đã có chiến công đầu đời rồi đấy.”
“Đ-đâu có… tôi chỉ làm theo lời ngài nói thôi mà…”
“Ừ, thế là tốt. Làm theo mệnh lệnh là bổn phận của người lính. Còn những chuyện như tội lỗi hay trách nhiệm… cứ để cho người đứng đầu gánh.”
Dù Carlyle có ngốc nghếch đến đâu, cậu cũng hiểu được điều mà Salil đang gửi gắm qua những lời nhẹ như gió ấy.
Có lẽ cậu sẽ không bao giờ quên được việc đã lấy đi sinh mạng người khác hôm nay, nhưng Carlyle tin rằng mình đã không quyết định sai lầm.
Baldr và Salil đã khiến cậu tin như vậy.
“Giờ đi thôi. Chúng ta còn một nhiệm vụ nữa đang chờ.”
“Vâng!”
Dù khí sĩ khí đang đứng về phía họ, quân Antrim vẫn chỉ là một đạo quân nhỏ với khoảng một nghìn mấy trăm người, chỉ ngang với Hắc Long Kỵ Sĩ Đoàn được giao nhiệm vụ chặn hậu.
Hơn nữa, kỵ sĩ đoàn là tập hợp toàn những chiến binh tinh nhuệ. Họ nhanh chóng lấy lại trật tự sau cơn hỗn loạn vừa rồi.
“Đừng sợ chết. Một mạng của ta sẽ cứu được mười mạng của đồng đội. Giờ là lúc những kỵ sĩ chúng ta tỏa sáng thật rực rỡ!”
“Hãy để hoa nở trên xác của chúng ta!”
Đa số thành viên kỵ sĩ đoàn đều mang vết thương trên mình, nhưng họ đã sẵn sàng hy sinh, tinh thần của họ cao vút như mũi giáo đâm thẳng trời.
”Hay lắm, ta thấy trước mặt mình là một chiến binh thực thụ.”
Giọng Sanai thốt lên đầy khâm phục tuôn ra từ miệng Baldr khi ông nhìn những chiến binh đã chấp nhận cái chết ấy.
Nhưng ông không thể mãi đắm chìm trong sự ngưỡng mộ.
Họ đẹp biết bao trong dáng vẻ sẵn sàng quyết tử ấy, và chính vì vẻ đẹp đó, họ là kẻ thù đáng sợ mà phải bị tiêu diệt bất chấp mọi phương pháp.
“Đốt thuốc nổ!”
Baldr và thuộc hạ châm ngòi những quả thuốc nổ nhỏ đựng trong bình gốm. Kích thước của chúng nhỏ hơn nhiều so với thứ từng được phóng bằng máy bắn đá trước đó. Rồi họ cùng nhau quăng những quả thuốc nổ ấy về phía kẻ địch.
Trên chiến trường vẫn còn âm ỉ mùi dầu cháy, những đoá hoa đỏ lại nở rộ một lần nữa.
Các kỵ sĩ bị quật ngã bởi tiếng nổ và mảnh vỡ. Hàng ngũ của họ tan rã, bất kể họ cố gắng đến đâu.
“Mục tiêu là chỉ huy kỵ sĩ đoàn! Toàn quân, xung phongggg!”
Một kỵ sĩ đoàn tựa như một khối sắt, người chỉ huy họ chính là trụ cột của mối liên kết ấy.
Người chỉ huy chắc hẳn là một kỵ sĩ lão luyện. Chỉ cần hạ được hắn ta, ngay cả những thuộc hạ đã sẵn sàng chết cũng sẽ sụp đổ về mặt tinh thần. Khi ấy thì ngay cả những chiến binh đã quyết tử cũng sẽ không thể vượt qua giới hạn của bản thân, lúc này họ không khác gì những người lính bình thường.
“…Tên kia biết nhiều về chiến tranh đấy. Thật khó tin đó lại là mệnh lệnh từ một thằng nhóc mới tham gia trận mạc lần đầu.”
Lannes sửng sốt trước sự ăn khớp trong cách tấn công của quân Antrim và kỹ năng của Baldr khi lao thẳng về phía ông. Trong lòng ông dấy lên một cảm giác lạ lùng, cứ như thể đang đối mặt với một vị tướng còn dày dặn kinh nghiệm hơn cả ông.
“Đừng dừng lại! Chạy hết sức rồi khiến chúng trở nên hỗn loạn!”
Tất nhiên Baldr không thật sự điềm tĩnh đến thế. Hơn nửa quân Antrim là những người chưa từng nếm mùi chiến trận. Chiến thuật ra lệnh cho lính làm nhiệm vụ quấy rối, đánh lạc hướng kẻ thù và để vài tinh binh xông thẳng vào lấy đầu chỉ huy địch về bản chất đã là cách khả thi nhất.
Baldr, Brooks và Nelson cùng vài tinh binh khác luồn lách qua biển người lộn xộn, tiến sâu dần vào lòng địch.
Chẳng mấy chốc họ đã tới trước mặt Lannes, người vẫn bình thản chĩa giáo vào họ.
“Ta đoán ngươi là thủ lĩnh?”
Khi được Baldr hỏi thế, Lannes ngạc nhiên khi nhận ra chàng trai trẻ trước mặt mình chính là tử tước Antrim. Người thanh niên này còn trẻ hơn, trẻ hơn tưởng tượng của ông.
“Đúng vậy. Ngươi là lãnh chúa Antrim sao?”
“Chính xác. Dù vẫn còn thiếu kinh nghiệm, ta sẽ nhận lấy thủ cấp của ngươi!”
“Ta là Chỉ huy Hắc Long Kỵ Sĩ Đoàn, Lannes Bernard. Đừng tưởng ta sẽ dễ dàng đưa đầu cho ngươi!”
Cùng với tiếng gầm ấy, Lannes vung thương lên mạnh mẽ.
Thương thuật của ông mang tính logic tuyệt đối, tuổi tác không hề cản trở những chuyển động ấy. Nó cho thấy cả một đời rèn luyện cần mẫn đã tích tụ trong từng động tác ấy.
Baldr không thấy ở Lannes một tài năng thiên bẩm nào như Borodino, nhưng cậu ngay lập tức bị dồn vào thế phòng thủ một chiều.
”Một lão binh khi quyết tử mạnh mẽ đến đáng sợ.”
Xác thịt sẽ héo mòn theo năm tháng. Nhưng có lúc, một chiến binh già một khi đã buông bỏ nỗi sợ hãi cái chết sẽ phá vỡ mọi giới hạn, lao vào chiến trận với cơn cuồng nộ cùng với vốn kinh nghiệm dày dặn.
Oniniwa Satsuki của tộc Date, danh tiếng một thời từ trận Hitotoribashi, là minh chứng sống cho điều đó.
Nhưng phá vỡ giới hạn cũng đồng nghĩa với việc vượt qua ngưỡng chịu đựng của cơ thể. Nó không phải là thứ có thể kéo dài mãi. Nó giống như ngọn nến bùng lên rực sáng trong khoảnh khắc trước khi tắt đi.
Thật đáng tiếc nếu để lão kỵ sĩ già này phơi bày cái vẻ già nua nhăn nheo như con rối đứt lò xo khi chết.
Phải giết ông ta trong lúc ông vẫn còn có thề chiến đấu, Sanai thầm quyết như thể đó.
“Xin lỗi nhé nhóc, nhưng ta mượn thân xác của ngươi một lát.”
Nếu Baldr dùng ma thuật tương tự như khi đối đầu với Borodino, Lannes sẽ thất bại giống y như vậy. Dù sao thì một lão già sẽ luôn yếu thế trước những kỹ thuật mới.
Nhưng Sanai không muốn khuất phục Lannes bằng thứ mưu mẹo tầm thường đó.
“Oka Echigo no Kami Sadatoshi, ta sẽ làm đối thủ của ngươi.”
Ngọn thương trong tay Baldr đột nhiên trở nên dữ dội hơn, như thể linh hồn bên trong cậu đã bị thay thế bởi một kẻ khác.
Lannes không khỏi kinh ngạc và trừng lớn mắt.
Một thứ cảm giác đồng điệu chỉ có ở giữa những chiến binh kỳ cựu vang vọng lên trong tim ông… đối thủ trước mặt, hẳn là một chiến sĩ từng kinh qua muôn trận, dày dạn hơn cả chính ông.
“Được đối đầu với một kẻ như ngươi… đó mới chính là điều ta mong mỏi.”
Lannes không buồn nghĩ vì sao lại có sự thay đổi kỳ lạ ấy.
Được dốc hết mọi thứ để chiến đấu, để kết thúc đời mình trong vinh quang như thế này, còn gì đáng quý hơn nữa?
Nếu có thể, ông muốn trận đấu này kéo dài mãi mãi, từng chiêu từng thức hòa làm một với nhịp thở của sinh tử…
“Đối phản lần hai, Ghim kim hồi kích!”
Ngọn thương của Lannes lao thẳng về ngực Sanai, mang theo tiếng rít như xé gió. Sanai xoay chuôi thương, đè mạnh mũi giáo đối phương xuống đất, rồi lợi dụng chính sức bật đó để quét ngược lên trên… một cú đánh lên, hòa cùng lực ly tâm, rền vang như sấm giữa đồng.
Cú phản công ấy không phải là một nhát đâm, mà là một nhát quật… nó quá nhanh để Lannes có thể kịp tránh.
Ông đưa tay trái ra chắn theo bản năng. Tiếng rắc khô khốc vang lên, bàn tay của ông nát vụn, xương cũng gãy tan.
Lưỡi thương của Sanai chém dọc theo đường cong của vai, ghim sâu xuống xương bả vai, cắt nát cả lớp giáp thép.
Âm thanh ghê rợn của xương gãy, của thịt bị xé rách… báo hiệu khoảnh khắc cuối cùng của một chiến binh.
Dẫu vậy, Lannes vẫn không khuỵu gối. Ông dùng phần sức tàn còn lại mà giữ thẳng thân mình, đầu ngẩng cao, ánh mắt sáng rực trong tro tàn.
“Ta tự hào… vì ngươi, là đối thủ cuối cùng trong đời ta.”
Giữa chiến trường khốc liệt, bóng dáng vị lão tướng, người đã tìm được nơi để ngã xuống giữa gió và máu, đẹp đến bi tráng, oai nghiêm đến nao lòng.
Thật cao cả biết bao. Và… cũng thật đáng ghen tị biết bao.
Có lẽ đó là một cảm xúc ngu ngốc của một người như Sanai, một người từng khát khao cái chết nơi chiến trường, nhưng cuối cùng lại phải trút hơi thở trên giường bệnh.
Từ lúc nào không ai biết, lệ đã rơi trên gương mặt của Sanai. Ánh mắt ông cứ dán vào nụ cười rạng rỡ của Lannes
“Tuyệt diệu…! Quả thật, quá đỗi tuyệt diệu!”
Rồi mũi thương trong tay ông đâm thẳng vào tim Lannes, một nhát đâm vang lên như tiếng trống giã từ của một đời chiến binh.
Phần 6
Cuộc giao tranh đầu tiên trong cuộc chiến này về sau được lịch sử gọi bằng cái tên Chiến tranh Antrim lần thứ hai, Nó khép lại với chiến thắng hoàn toàn thuộc về Antrim.
Đại tướng Flandre, dù đã chỉ huy rút quân một cách kịp thời, vẫn không thể che giấu một sự thật tàn nhẫn rằng ông đã thất bại.
Điều duy nhất có thể gọi là an ủi, là số người chết ít hơn dự đoán, dù thương binh thì nhiều đến mức khó đếm xuể.
Đơn vị pháp sư gần như bị xóa sổ hoàn toàn. Những người sống sót lẻ loi khi được tập hợp lại cũng chẳng thể nào tạo thành một lực lượng đúng nghĩa.
Nếu có thể thu gom hết những người bị thương, những binh sĩ thất lạc thì có lẽ ông còn phục hồi được bảy phần mười quân số ban đầu. Nhưng với việc chiến tranh đã mở màn, ông không có thời gian để làm điều đó.
Flandre đã chuẩn bị tinh thần hứng chịu hàng ngàn lời nguyền rủa, thậm chí có thể bị chém đầu khi trở về thủ đô trong khi tiếp tục chỉ huy phần còn lại của quân tiên phong rút lui.
0 Bình luận