Vol 5 (Đã hoàn thành)

Chương 2: Cuộc giao tranh phi thường, phần 3-4

Chương 2: Cuộc giao tranh phi thường, phần 3-4

Phẩn 3

Phòng tuyến của Antrim hiện ra trước mắt bọn họ còn rắc rối hơn trong tưởng tượng.

Quân Haurelia nắm ưu thế tuyệt đối về số lượng, thế nhưng tuyến phòng thủ ấy lại được xây dựng cực kỳ khéo léo khiến cho mặt trận bị thu hẹp đến mức họ chẳng thể tận dụng nổi ưu thế về số lượng. Không có từ nào thích hợp hơn ngoài tuyệt diệu để miêu tả nó.

“Có vẻ như bên địch có một bậc thầy về công trình trên chiến trường…”

Borodino cùng phó chỉ huy Maurice nheo mắt nhìn về phía Antrim.

Tất nhiên bọn họ không đến đây chỉ để tán dương đối phương. Bởi lẽ Borodino đã tự nguyện xin làm tiên phong để được ra trận, để giành công trạng, để khắc tên mình vào vinh quang của chiến thắng.

“Bình tĩnh và chậm rãi sẽ chiến thắng. Chúng ta chỉ có thể tận dụng lợi thế về số lượng.”

Số pháp sư dưới quyền Borodino là tám trăm người. Kế hoạch của Borodino là tập trung bảy mươi phần trăm tổng số pháp sư của cả đạo quân để khống chế các công trình phòng ngự của địch. Nếu dân quân có thể phá hủy và đột phá hàng dây thép gai dưới sự yểm trợ từ hỏa lực của ma pháp, thì phần còn lại sẽ dễ xử lý.

Nếu có điều gì khiến họ lo ngại thì đó là kẻ địch có thể xây dựng được phòng tuyến tuyệt vời như vậy hẳn không thể bỏ qua khả năng này mà không chuẩn bị...

“Suy nghĩ nữa cũng vô ích. Đi thôi, Maurice.”

“Ừ, đi thôi. Đừng lo, mấy mưu mẹo kiểu này, thực tế đã chứng minh rằng khi vào thực chiến, chúng chẳng hữu dụng bao nhiêu cả.”

Quả thật thì khi một chiến thuật hoàn toàn mới hay quá phức tạp được đưa ra, thường thì thực tế sẽ chứng minh rằng nó vô dụng, bởi người thi hành không thể ứng phó kịp với những tình huống bất ngờ phát sinh.

Thế nhưng, Borodino lại không thể nào tưởng tượng được rằng điều ấy sẽ đúng với kẻ địch đang ở trước mắt anh ta.

Phần 4

“Toàn quân, tiến lên!”

Đại quân tựa như màn sương dày đặc phủ kín cả vùng đất. Họ lao qua đồng bằng Kareem ở phía đông Antrim.

Hai lữ đoàn dân binh có tổng cộng khoảng mười bốn ngàn quân, một con số khổng lồ mà những người sinh ra và lớn lên ở nơi hẻo lánh như Antrim chưa từng dám tưởng tượng tới.

“Chuẩn bị phép yểm trợ… Khai hỏa!”

Vô số quả cầu lửa đồng loạt được phóng ra theo hiệu lệnh.

“Triệt Tiêu!”

Từ doanh trại Antrim, phép Triệt Tiêu được tung ra, nhưng trước sức mạnh áp đảo từ hàng loạt pháp sư của Haurelia, họ chỉ có thể triệt tiêu được khoảng ba phần mười số cầu lửa đó.

Những quả cầu lửa rơi xuống đất, nổ tung vang dội. Bụi đất và sóng nhiệt cuồn cuộn trút xuống những binh sĩ đang co rạp người trong chiến hào của Antrim.

“NÓNG QUÁAA! NÓNG KHÔNG CHỊU NỔI!”

Carlyle, năm nay vừa tròn mười tám tuổi, sinh ra ở miền nam Antrim, bất ngờ bị tàn lửa bắn trúng cổ và hét lên trong đau đớn.

“Nhóc, bình tĩnh lại. Không chết được đâu. Cúi thấp xuống, lấy áo khoác đè lên, lửa sẽ tắt thôi.”

Một lão binh cùng chiến hào, Salil Baren quát khẽ, đồng thời ấn đầu Carlyle xuống. Nếu cậu dại dột đứng dậy, chỉ một giây thôi cũng đủ để biến thành bia tập bắn.

“Đường bắn của phép thuật thường là đường thẳng. Cứ ở yên trong này thì không sao cả. Bình tĩnh lại và chuẩn bị đi. Địch sẽ xông lên ngay sau khi loạt phép yểm trợ đầu tiên kết thúc.”

Giọng Salil vẫn điềm tĩnh như thường ngày. Chính sự bình thản ấy khiến Carlyle quên cả cơn đau và ngẩng đầu nhìn ông với ánh mắt tràn đầy kính phục.

Có vài khoảnh khắc trong đời người cần phải thể hiện lòng dũng cảm, nhưng lại rất ít người có thể biểu lộ lòng can đảm khi cái chết đang cận kề như thế này.

“Salil, ông thật tuyệt vời.”

“Cậu cũng sẽ quen dần nếu trải qua mấy chuyện này nhiều lần. Nhưng để làm được vậy, trước hết cậu phải sống sót bằng mọi giá, rồi giết càng nhiều kẻ thù càng tốt. Nếu không thì đồng đội của ta sẽ phải chết thay.”

“Vâng!”

Carlyle ngoan ngoãn gật đầu và mỉm cười. Sau khi nhìn thấy sự ngây thơ ấy, Salil cảm thấy như có một con dao vô hình đâm vào phổi mình.

(Ước gì ta giữ được thằng nhóc này sống sót bằng cách nào đó…)

Salil nghe nói Carlyle có cha mẹ và hai chị gái lớn. Một trong những chị gái ấy sắp lấy chồng.

Chàng trai trẻ ấy tràn đầy một tinh thần trách nhiệm thuần khiết, cậu muốn bảo vệ gia đình và quê hương.

Cậu là hình mẫu điển hình của một binh sĩ tình nguyện ngây thơ mà trung thành, nhưng qua kinh nghiệm, Salil biết rất rõ rằng những chàng trai như thế này thường là những người ngã xuống đầu tiên.

Đám dân binh của Haurelia bắt đầu công việc dọn dẹp hàng rào dây thép gai và rào gỗ. Tuy nhiên, họ trở nên bối rối trước độ khó của việc đó.

Cho dù họ có thể phá hủy rào gỗ, việc tháo bỏ kẽm gai mà không có dụng cụ chuyên dụng lại gần như bất khả thi. Hơn nữa, đây là chiến trường, nơi mà chỉ riêng việc đứng vững đã cần một ý chí phi thường, nên việc tiến hành công việc đó tất nhiên chậm chạp vô cùng.

Bởi lẽ, bầu không khí của chiến trường là thứ rất đặc biệt, rất ít người đủ sức mạnh tinh thần để tiếp tục làm việc một cách bình tĩnh giữa khói đạn, máu tanh, và tiếng la hét của con người.

Đó chính là lý do vì sao những binh chủng chuyên biệt như công binh được lập ra, nhưng cơ cấu tổ chức của quân đội Haurelia lại yếu kém ở phương diện này. Họ chỉ có thể dựa vào chiến thuật biển người.

“Ugh…”

Một dân binh khác ngã gục từ một mũi tên từ nỏ xuyên qua cổ họng.

Tổn thất của quân Haurelia không ngừng tăng lên bởi những đợt tấn công từ các chiến hào. Dù có ưu thế áp đảo về quân số, họ vẫn không thể phát huy được chút lợi thế nào.

“Chết tiệt! Phép yểm trợ chẳng có tác dụng quái gì hết!”

Đúng vậy, quân Antrim đang ẩn mình trong chiến hào hoặc sau các tường chắn, gần như chẳng chịu tổn thất gì.

Những đợt tấn công ma thuật dữ dội kia, rốt cuộc chỉ là màn trình diễn rực rỡ mà vô nghĩa giữa chiến trường.

Pháp thuật mạnh nhất thường có đường bắn thẳng. Những phép bắn góc cao như cối thì vẫn chưa được biết đến. Trong khi đó, những phép như Nổ có thể áp chế diện rộng thì tầm lại ngắn, nên nếu muốn dùng loại phép đó họ phải tiến gần hơn.

”Chuyện này không ổn…”

Borodino không ngờ hỏa lực yểm trợ bằng ma pháp lại vô dụng đến vậy. Gương mặt anh ta trở nên u ám, không khỏi nghiến chặt răng.

Dĩ nhiên anh tin chắc chiến thắng của phe mình là không thể lay chuyển. Nếu họ cứ tiếp tục phá dỡ công sự phòng ngự như thế này, chuyện Antrim sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nhưng lòng tự trọng của một chỉ huy không thể chấp nhận tình huống quân mình lại tổn thất gấp nhiều lần so với bên địch.

Suy cho cùng thì việc chiếm đóng Antrim chẳng qua chỉ là phần mở đầu trong cuộc chiến với Vương quốc Mauricia. Chiến dịch sau đó sẽ trở nên khắc nghiệt hơn nhiều, nên họ phải cố giữ tổn thất ở mức thấp nhất có thể.

“Ngưng việc tháo dỡ lại một chút và đưa đơn vị pháp sư lên phía trước. Cẩn thận với các đợt tấn công bất ngờ từ kẻ thù.”

Đơn vị pháp sư bắt đầu tiến lên, với bộ binh với giáp nặng làm khiên chắn.

Họ tiến lên nhằm sử dụng phép Nổ, tạo ra những vụ nổ trên không tung ra luồng gió và sóng nhiệt để quét sạch binh sĩ Antrim ẩn náu trong chiến hào.

“Chậc! Đừng để pháp sư đến gần! Bắn! Bắn!”

Salil đoán được kế hoạch của địch và siết chặt tay đang lên tên.

Nỏ là một vũ khí mạnh có thể dễ dàng xuyên qua giáp, nhưng nó không thể bắn liên thanh.

Trong lịch sử thế giới, ở trận Agincourt, Anh đã bù đắp cho nhược điểm này bằng cách sử dụng nhiều cung dài, nhưng quân Antrim không có ai sử dụng cung dài thành thạo cả.

“Carlyle, đừng mất bình tĩnh. Trước hết hãy hít thật sâu và ngắm kỹ. Chỉ cần tập trung đừng để trượt.”

“V-vâng!”

Carlyle rõ ràng đã rối trí. Thấy cậu như vậy, Salil lại cảm thấy bình tĩnh hơn.

“Hãy bắn vào chân những tên lính cầm khiên. Cậu không thể bắn xuyên người chúng vào thân hay đầu bằng mũi tên đâu.”

“Hiểu rồi!”

Đúng vậy. Ông không thể để thằng nhóc này chết.

Nếu ông có thể bình tĩnh tiêu diệt kẻ thù một cách chắc chắn mà không có mảy may suy nghĩ nào quấy rầy trong đầu, vị lãnh chúa trẻ kia sẽ nghĩ ra một mưu kế nào đó để xử lý tình huống này cho chúng ta!

Bên trong một hầm bê tông được bảo vệ, là trung tâm chỉ huy, Brooks cười ha hả.

“Tất nhiên là bọn chúng sẽ dùng chiêu đó. Rốt cuộc bọn chúng chắc chắn sẽ thắng mà không tổn thất gì nhiều nếu có thể áp đảo kẻ thù bằng pháp sư, nên làm gì có lý do gì bọn chúng không dùng chiến thuật này.”

Brooks đã nhìn thấu ý đồ muốn giảm thiểu rủi ro cho binh lính của họ tới mức tối đa của quân Haurelia.

“Các máy bắn đá đã sẵn sàng khai hỏa!”

“Mục tiêu là đơn vị pháp sư địch, khai hỏa!”

Những quả cầu tròn được bắn đi liên tiếp, bay theo quỹ đạo parabol.

Để bắn những quả cầu ấy, họ dùng những máy bắn đá hoàn toàn bình thường, không hề được cải tiến. Ban đầu chúng vốn được dùng để ném đá vào những lâu đài nơi kẻ thù ẩn náu.

Quân Haurelia lần này không chuẩn bị loại vũ khí đó vì họ có ưu thế về số lượng và họ cũng muốn ưu tiên tốc độ hành quân.

“Bọn chúng đang nghĩ gì vậy? Giờ mà bắn vài tảng đá thì có ích gì chứ…"

Ngay khi Borodino vừa nói dứt câu đó…

Những quả cầu đang bay bỗng nổ tung, vang lên những tiếng ầm ầm xé toang không khí.

Có vẻ như sức nổ không quá mạnh. Số thương vong không nhiều, nhưng phần lớn các pháp sư chủ lực của anh đều bị thương.

“K-không ổn rồi! Yểm trợ pháp sư rút lui! Đừng để họ bị thương thêm nữa!”

Borodino hoảng hốt ra lệnh.

Anh ta không thể để mất đơn vị pháp sư, con át chủ bài của mình chỉ vì một loại công kích lạ lùng chưa rõ bản chất thật của nó.

Gần như cùng lúc đó, Brooks, người đang quan sát kết quả cuộc tấn công, cũng khẽ nhíu mày bởi thiệt hại của địch ít hơn so với cậu dự đoán.

“Quả nhiên, rất khó để căn chỉnh thời điểm với kíp nổ……”

Cần một ngành công nghiệp chế tạo tương đối hiện đại để phát triển kíp nổ.

Điều tốt nhất Baldr có thể làm vào lúc này là dùng máy bắn đá bắn những quả đạn nổ mạnh được làm từ thuốc súng và kíp nổ.

Chính vì vậy họ không thể sử dụng vũ khí này một cách hoàn hảo, có lúc quả đạn nổ giữa không trung, hoặc khi rơi xuống đất thì lại không nổ.

“Cơ mà…”

Từ góc nhìn của Haurelia, tình huống ngày càng xấu đi khi các pháp sư rút lui.

Dù không có quá hiệu quả, hỏa lực yểm trợ từ đơn vị pháp sư vẫn là sự hỗ trợ về mặt tinh thần cho đồng đội. Ảnh hưởng tinh thần như vậy không thể xem nhẹ.

Việc mất đi nó khiến công việc tháo dỡ càng ngày càng chậm lại.

Dù sao đi nữa thì khả năng quân Haurelia thuận lợi chiếm Antrim trong thời gian ngắn với ít tổn thất giờ chỉ còn là giấc mơ viển vông.

Đối với quân Antrim muốn câu thời gian cho viện binh đến, chỉ huy Haurelia càng do dự thì lại càng có lợi cho Antrim.

”Kế hoạch tiếp theo của các người là gì? Nếu các người muốn về nhà sau chuyện này thì ta sẽ tiễn đi.”

Dù nói vậy, Brooks hiểu rõ rằng quân Haurelia chẳng hề nghĩ đến chuyện rút lui.

”Cái gì vừa nổ thế?”

Đại tướng Flandre, người đang quan sát tiền tuyến từ phía sau, theo phản xạ bật dậy khỏi ghế trong ngạc nhiên.

Về cơ bản, quân Haurelia áp đảo quân Antrim cả về chất lượng lẫn số lượng binh sĩ. Ông cho rằng vấn đề duy nhất chỉ nằm ở hệ thống phòng thủ của Antrim.

Dĩ nhiên, ông cũng tính đến khả năng quân Antrim sẽ phản kích, nhưng tuyệt nhiên không thể tưởng tượng rằng họ lại có thể tấn công bằng loại ma pháp công kích mạnh mẽ đến vậy (lúc này Flandre đoán rằng vụ nổ kia là do pháp sư Antrim gây ra).

”Có lẽ là con bài tẩy của đối phương.”

Chỉ huy của Hắc Long Kỵ Sĩ Đoàn, Lannes, khịt mũi khó chịu và lẩm bẩm một mình.

Sắc mặt ông ta vẫn lạnh như băng, nhưng bất kỳ ai quen biết Lannes đều có thể nhận ra rằng ông đang lo lắng., rất lo là đằng khác. Bởi nếu mọi việc diễn biến theo hướng này, tình hình sẽ trở nên vô cùng rắc rối.

Thực tế thì số thương vong ở tiền tuyến đã đạt đến mức không thể coi thường. Và nếu họ tạm thời rút lui để tái tập hợp, những hi sinh đó sẽ hoàn toàn vô ích.

“Đòn tấn công của địch không phải là ma pháp! Chúng tôi không rõ chính xác nó là gì, nhưng nó được bắn ra từ những quả cầu lửa phóng bằng máy ném đá!”

Lời báo cáo từ binh sĩ khiến Flandre giận dữ đập mạnh tay xuống bàn.

Ông có linh cảm rõ rệt rằng tình hình đã rơi vào kịch bản tồi tệ nhất mà ông có thể nghĩ tới.

Nếu đòn tấn công đó không phải là ma pháp, tức là không thể dùng Triệt Tiêu.

Điều đó có nghĩa là họ không có phương pháp phòng vệ chống lại vụ nổ đó.

Trong trường hợp ấy….

“Huy động toàn bộ pháp sư của Hắc Long và Bạch Long cùng với pháp sư toàn doanh trại ra tiền tuyến. Triển khai mưa phép liên tục không ngừng. Đừng nghĩ đến hậu quả sau này, chỉ cần không để đối phương ngẩng đầu lên được!”

Flandre bỏ qua ý nghĩ giữ lại lực lượng cho sau này.

Để giảm thiểu số thương vong, họ phải đánh phủ đầu đối phương bằng toàn lực, bất chấp hậu quả về sau.

Cường độ tấn công ma pháp từ phe pháp sư càng lúc càng dữ dội hơn.

Những đám bụi đất dâng lên mù mịt, dày đặc đến mức khiến hỏa lực phản công từ quân Antrim trở nên kém chính xác.

Dù quân Haurelia vẫn chịu tổn thất, họ đang dần đẩy lùi tiền tuyến một cách chậm rãi.

“Chó chết! Chúng ta còn không ngẩng đầu nổi ấy chứ!”

Salil rít lên, vừa chửi thề vừa bắn nỏ theo bản năng, ông không còn thời gian mà nhắm kỹ nữa.

Dẫu vậy, ông vẫn nắm bắt được hướng địch thủ chính xác như thường, quả đúng là một cựu binh dạn dày kinh nghiệm.

“Cái này… còn kéo dài đến bao giờ nữa… buwahh!”

Carlyle ho sặc sụa khi một quả cầu phép nổ gần đó, cát bụi bay mịt mù khiến miệng cậu đầy đất.

Salil nhìn chàng trai, thở dài ngán ngẩm rồi bật cười.

“Nhìn cái bộ dạng của nhóc, ta lại quên mất tình thế của mình thê thảm đến mức nào.”

“Khụ! Khụ! Salil, ông thật là quá đáng…”

Salil nhận lấy cây nỏ mà Carlyle đã nạp sẵn, cậu lại giương lên và bắn theo bản năng một lần nữa.

Ngay sau đó, khi việc ngẩng đầu ngắm bắn đã trở nên bất khả thi, ông cũng giật lấy cây nỏ của Carlyle mà bắn luôn.

Trong tình cảnh này nếu để cậu lính trẻ thiếu kinh nghiệm đó bóp cò, e rằng chẳng mũi tên nào trúng đích.

(Tình hình này… có vẻ hơi nguy rồi…)

Khi vật thể lạ được bắn ra từ máy bắn đá đánh trúng mạnh vào đám pháp sư của địch, Salil từng nghĩ rằng họ có thể phản công, đẩy lùi quân Haurelia.

Thế nhưng, dường như chuyện đó chỉ khiến đối phương tấn công dữ dội hơn mà thôi.

Vì hỏa lực yểm trợ dữ dội từ các pháp sư của quân Haurelia, lượng sát thương mà họ có thể gây ra cho đám bộ binh địch ở tiền tuyến đã giảm đi một nửa.

Đã thế, phe địch lại chiếm ưu thế về quân số, chẳng có gì lạ nếu bọn chúng sắp tràn lên bất cứ lúc nào.

Quân Antrim vẫn còn cố gắng giữ vững phòng tuyến, bảo vệ hàng rào dây thép gai cùng những công sự, nhưng nếu mất đi bức tường phòng thủ vững chãi ấy, chắc chắn họ sẽ bị nghiền nát dưới làn sóng tấn công như thác lũ của đối phương.

“Tiểu đoàn một, Lữ đoàn thứ bảy, quân đội Vương quốc Haurelia! Giương giáo lên! Chạy ba mươi bước! Tiến công!”

Đúng như ông đoán.

Khi nghe tiếng hò hét từ bên kia vọng lại, Salil chỉ khẽ lắc đầu, khuôn mặt đượm vẻ u tối.

Có vẻ một cánh quân của Haurelia đã thành công phá thủng phòng tuyến phía trước rồi.

“Có vẻ như ta thắng rồi.”

Borodino lẩm bẩm khi trông thấy một đội quân dưới quyền mình đã thành công xuyên qua phòng tuyến của địch.

Công tác tháo dỡ chướng ngại được tiến hành phía sau cơn mưa pháp thuật trút xuống không chút nương tay, chẳng màng đến tiêu hao ma lực. Dù đồng minh cũng chịu tổn thất nặng hơn dự tính, nhưng vẫn còn trong phạm vi chấp nhận được.

Tuyến phòng thủ ấy quả thật không thể xem thường, song kẻ địch đâu có cố thủ trong thành trì kiên cố nào, Borodino tin rằng chỉ dựa vào chênh lệch về quân số thôi, họ chẳng thể nào xoay chuyển cục diện.

Nhưng chiến hào…  lại không phải thứ dễ đối phó như anh ta tưởng.

Việc tấn công mà không thể nhìn thấy quân phòng thủ đã đủ để mang lại hiệu quả phòng ngự vượt trội. Hơn nữa, trong cận chiến, nguy cơ bị đâm từ dưới lên khi cố trèo qua bức tường chắn quả là mối đe dọa khủng khiếp.

Tuy nhiên, thứ mà quân Antrim đặt cược không phải chỉ là hiệu quả phòng ngự của chiến hào, họ còn có một con bài tẩy khác.

“…Chưa phải lúc. Dụ chúng tiến thêm mười bước nữa.”

Brooks khẽ nói với phó chỉ huy bên cạnh.

Vị phó chỉ huy đáp lại bằng ánh nhìn khâm phục trước sự bình tĩnh đáng nể của cậu.

Từ sau cuộc chiến trước, rất nhiều quân nhân chưa từng trải qua trận mạc thực sự. Ấy thế mà dù Brooks cũng thuộc về lớp người ấy, năng lực chỉ huy của cậu lại nổi bật đến khác thường. Mệnh lệnh của cậu hoàn toàn không mang dáng dấp của một người trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm.

“Chuyện này chẳng là gì so với biển máu mà người bạn thân nhất của ta đã sống sót vượt qua. Ta chỉ muốn trở nên hữu dụng cho cậu ta mà thôi.”

Người bạn ấy giờ đã trở thành lãnh chúa của cậu, lòng kính phục mà cậu dành cho Baldr từ lần đầu gặp gỡ càng sâu sắc hơn theo năm tháng.

Đặc biệt là sau khi chứng kiến khóa huấn luyện tàn khốc mà Maggot tiến hành, một sự rèn giũa chẳng khác nào địa ngục.

Để dám đứng lên đối đầu với một người mà bản thân biết rõ là tuyệt đối không thể thắng, cần có lòng dũng cảm vượt ngoài sức tưởng tượng.

Nếu run sợ trước một trận chiến mà phần thắng vẫn còn trong tầm tay mà, thì cậu chẳng còn mặt mũi nào để gặp lại người bạn đang gánh chịu áp lực khủng khiếp hơn mình gấp trăm lần.

“Nhìn đi! Bọn chúng chỉ là những kẻ hèn nhát không dám lộ mặt khỏi hang thôi. Nghiền nát chúng rồi trở về trong chiến thắng! Xông lên!"

"UOOOOOOOOOOOOH!"

Những người khao khát vinh quang được trở thành người đầu tiên giết địch gầm thét lên và lao về phía chiến hào của Antrim.

”Hỗ trợ cho họ! Bắn, bắn, bắn, đừng dừng lại!”

Đơn vị pháp sư của Haurelia cũng nhận định rằng đây là thời điểm then chốt và trút xuống một loạt mưa phép.

Carlyle không chịu nổi nữa, toàn thân cậu run rẩy trong cơn bão lửa khủng khiếp, nó khiến cậu cảm thấy cả khu vực như biến thành địa ngục.

”U, uwaa… kẻ thù, kẻ thù đang…”

“Dồn sức vào bụng mà đẩy giáo lên! Đừng nhắm vào ngực, nhắm vào mặt ấy, vào cổ họng thì càng tốt. Giáp xích không chống được giáo đâu.”

Salil chuyển vũ khí từ nỏ sang giáo. Ông ta đấm một cú vào bụng Carlyle.

“Uguh”

Carlyle cuối cùng cũng lấy lại được bình tĩnh.

“X-xin lỗi… Salil…”

“Không sao. Một mình ta không thể đẩy lùi nguyên đám đó đâu.”

Dù có Carlyle giúp sức, quân số của họ ở điểm phòng thủ này vẫn quá ít ỏi. Salil không nói ra điều đó, chuyện đó không cần thiết.

Giờ vẫn còn sớm để tuyệt vọng. Hối hận… có thể đợi sau khi họ ngã xuống.

“Không đời nào mà lãnh chúa lại ngồi yên nhìn chúng ta chết dần chết mòn thế này đâu! Dốc hết sức mà sống sót đi!”

“Rõ!”

Ít nhất thì họ cũng không yếu đến mức sẽ gục ngã mà không kịp làm gì.

Giữ vững được thế trận cho đến khi đồng minh ra tay,  việc đó không đến nỗi bất khả thi, Salil nghĩ thế. Ông siết chặt đôi tay đang nắm lấy cán giáo.

“Vào tầm rồi.”

Bàn tay phải của Brooks từ từ giơ lên, rồi dứt khoát hạ xuống.

“Bắt đầu khai hỏa.”

“Bắt đầu khai hỏa!”

Ngay khi mệnh lệnh được truyền đi, ngọn lửa hình trụ phụt ra từ đầu nòng phun dày, lao vút đi với sức mạnh cuồng bạo.

Điểm yếu duy nhất của súng phun lửa là tầm bắn ngắn, nhưng ngần ấy đã quá đủ để thiêu rụi đội quân Haurelia đang tràn qua chiến hào của Antrim.

“GYAAAAAAAAAAAA!”

Hàng chục binh sĩ lập tức bị lửa bao trùm, thân thể biến thành những ngọn đuốc sống giữa chiến trường.

Như thể ngọn lửa tàn nhẫn ấy vẫn chưa thỏa mãn với chừng đó sinh mạng. Nó cuộn tới, liếm qua cả những pháp sư đang ẩn nấp phía sau bộ binh, những kẻ đang cố dùng phép để bảo vệ đồng đội.

“HIIIIIIIIH! Triệt Tiêu! Triệt Tiêu đi chứ!”

“Không… không được! Nó không biến mất…!”

“Vì sao chứ!? Chuyện thế này… thứ này phải là ma pháp chứ, sao lại…!”

Khung cảnh trước mắt chẳng khác gì một cơn ác mộng.

Ngọn lửa dính chặt vào thân người rồi lan ra tứ phía như sinh vật sống. Dù nạn nhân có lăn lộn trên đất đến rách da, dù đồng đội có lấy áo choàng đập túi bụi, ngọn lửa vẫn không tắt.

Nhiệt độ của nó cao hơn lửa thường, mỗi khi bén sang một người khác, cái chết lại lan thêm một bước, không cách nào tránh khỏi.

“Thủy Cầu!”

Một vài pháp sư lập tức niệm phép, gọi nước đến dập tắt biển lửa. Nhưng ngay khoảnh khắc làn nước chạm vào, ngọn lửa như liếm lấy bề mặt ấy, rồi lan ra dữ dội hơn nữa, thiêu sống cả người vừa tung phép, biến họ thành cột lửa bốc cao.

“Không thể nào… thứ này… không thể nào tồn tại được…!”

Gương mặt các pháp sư méo mó trong tuyệt vọng.

Bởi nếu nước không thể dập tắt được ngọn lửa ấy, thì trên chiến trường này sẽ chẳng còn cách nào để ngăn nó lại nữa.

“Rút lui! RÚT LUI TOÀN BỘ, NHANH LÊÊÊÊN…!”

Một viên chỉ huy gào khản giọng, nhưng mệnh lệnh ấy đã muộn mất một nhịp.

“Không thoát được đâu.”

Đó chính là lý do vì sao Brooks cố tình nhử quân địch tiến lại gần đến thế.

Tiếng xèo xèo của thịt cháy, mùi khét nghẹt thở khiến người ta chỉ muốn nôn mửa lan khắp không gian. Dẫu vậy, Brooks vẫn lạnh lùng ra lệnh tiếp tục phun lửa, quét sạch kẻ thù còn sót lại trong tầm bắn.

Số phận của những bộ binh đi đầu thật hãi hùng.

Những kẻ bị cả người thiêu rụi và chết ngay lập tức còn được xem là may mắn.

Những người chỉ bị cháy một phần thân thể, phần da thịt đó bị biến thành than dưới sức nóng cao ngất thì trở nên bất động. Họ vẫn gào thét cầu cứu, nhưng không thể nào chết được.

“Giúp tôi với! Tôi không muốn chết!”

“Nước… cho tôi nước…”

“Áaaa! Chân tôi! CHÂN TÔI!”

Những bóng hình khốn khổ ấy, đáng thương đến tột cùng, chẳng khác gì những con heo trong lò mổ.

“Nếu đồng đội chúng đến cứu, thiêu luôn cả bọn chúng.”

Brooks lạnh lùng ra lệnh, không có lấy một chút thương xót nào.

Cậu ta vẫn nhớ rõ rằng quân Antrim vẫn lép vế về số lượng. Họ phải giảm số kẻ thù xuống càng nhiều càng tốt. Các pháp sư mất đi hàng bộ binh che chắn phải quay gót chạy trốn, để lộ tấm lưng trần không phòng bị. Chúng ngay lập tức bị truy kích.

“Ê này, về nhà sớm vậy hả? Đã đến đây rồi mà.”

Những người truy kích, Nelson và toán lính của cậu, vừa từ nhiệm vụ trinh sát trở về. Họ là những kỵ sĩ tinh nhuệ, có thể sử dụng cường hóa cơ thể để chiến đấu tầm gần. Các pháp sư Haurelia dù cũng có khả năng giao đấu trong cự ly gần, nhưng đó không phải sở trường thực sự của họ. Hơn nữa, tinh thần họ đã vỡ tan khi chứng kiến màn hủy diệt của súng phun lửa.

Những pháp sư chỉ biết chạy trốn rõ ràng không phải đối thủ của họ.

“GYAAAH!”

“Nhanh… nhanh bảo vệ chúng tôi…!”

Những bộ binh vốn phải che chắn cho họ giờ đã bị lửa nuốt chửng và nằm im lìm.

Họ cuối cùng cũng nhìn thấy những binh sĩ mới đang tiến tới để tiếp viện, nhưng những người này đã đến muộn, quá muộn để cứu lấy mạng sống của họ.

“Xin lỗi, nhưng nếu các người sống trở về thì rắc rối quá.”

Một pháp sư ngước nhìn lưỡi kiếm lạnh lùng chém xuống, mắt tròn xoe kinh ngạc. Ngay cả trong cái chết, hắn vẫn không tin nổi điều đang xảy ra.

Borodino nhanh chóng lấy lại tinh thần sau cú sốc trước thảm cảnh đó, nhưng những lựa chọn của anh ta vốn đã rất hạn chế.

Tiếp cận ngọn lửa bí ẩn kia là điều không cần nghĩ tới. Phép Triệt Tiêu không có tác dụng gì, nên chắc chắn đó là thứ gì đó giống dầu hoặc chất nổ.

Mặt khác, anh cũng không có lực lượng nào đủ mạnh để cứu các pháp sư một cách nhanh chóng.

Lực lượng dự bị hiện giờ đang dưới quyền chỉ huy của tướng Flandre. Những quân lính mà Borodino có thể điều động lúc này chỉ là số còn sót lại từ lữ đoàn dân quân, những người vẫn đang tiếp tục công việc phá dỡ hàng rào dây thép gai.

Tuy nhiên, những dân quân ấy vốn không phải là lính chính quy. Sau khi chứng kiến đồng đội mình bị thiêu sống bởi ngọn lửa, Borodino không thể nào kỳ vọng họ vẫn giữ được tinh thần tỉnh táo được.

“Gửi yêu cầu tiếp viện tới tướng Flandre.”

“Vâng, thưa ngài!”

Một người lính lao đi như gió tới doanh trại.

Nhưng Borodino hiểu rằng một chiến lược gia ở tầm cỡ Flandre sẽ không ngồi yên làm khán giả cho tới khi tin tức tới nơi. Lực lượng dự bị chắc hẳn đã bắt đầu được điều động để hỗ trợ cuộc rút lui của đội tiên phong.

“Thật là thảm hại.”

Dù được vinh dự dẫn đầu đội tiên phong, quân của anh lại bị nghiền nát một cách thảm hại bởi những kẻ địch ít hơn hẳn về số lượng. Anh tự hỏi liệu mình có thực sự là một kẻ bất tài không.

Có thể cảm thấy thương hại cho bản thân, vì chiến thuật và vũ khí của Antrim quá khác biệt so với những gì anh ta dự đoán. Nhưng sau khi chứng kiến hậu quả từ thất bại của cha mình, anh hiểu rõ rằng lòng thương hại ấy chẳng có ích gì.

Rõ ràng rằng một vết nhơ không thể gột rửa đã khắc sâu vào hồ sơ của Borodino.

Dù đây chính là cơ hội để xóa bỏ nỗi ô nhục của cha mình và giành lại vinh dự, một cơ hội có thể sẽ không bao giờ có lần thứ hai…

Một giọt máu nhỏ rỉ ra từ môi anh ta, chảy dọc theo cằm rồi rơi xuống mặt đất.

Chính vào khoảnh khắc ấy, Borodino bắt gặp nhóm của Nelson lao ra từ phía Antrim như một tên bắn, liên tục tước đoạt mạng sống của những pháp sư đang tháo chạy.

“Đừng nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như mong đợi, mấy tên khốn!”

Anh hiểu rõ âm mưu của kẻ thù, chúng muốn tận dụng cơ hội này để giảm thiểu tối đa quân số. Và trên hết, những pháp sư này là những lực lượng không thể thay thế của quân Haurelia.

Điều này khiến Borodino càng chắc chắn rằng ngay lúc này, sức mạnh của quân Antrim vẫn thua kém họ.

“Maurice, ta sẽ ra ngoài.”

“Tôi đi cùng ngài.”

Borodino lao ra, cùng với người thuộc hạ lâu năm và những binh sĩ tinh nhuệ của mình.

Anh bật cười. Cảm giác như tất cả khao khát vinh quang, tất cả những ham muốn trần tục mà suốt đời anh không thể gột bỏ, giờ đây bỗng được trút bỏ sạch sẽ. Tâm lý của một chiến binh mà anh đã quên mất từ bao lâu, giờ đã trở lại.

Borodino, giờ chỉ còn là một con quỷ kiếm, lao như chớp tới phía sau Nelson, người đang tàn sát các pháp sư.

“Chết tiệt…”

“Quá chậm.”

Nelson vặn mình trong tuyệt vọng để né tránh vết thương chí mạng, nhưng cú chém toàn lực của Borodino vẫn nhắm vào lưng cậu.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chuẩn bị cắm vào lưng Nelson, một mũi giáo bất ngờ xuất hiện, đâm vào mặt phẳng của lưỡi kiếm, làm đổi hướng cú chém.

“Đồ khốn!”

“Ta sẽ không để mạng sống thuộc hạ của ta rơi vào tay ngươi một cách dễ dàng đâu.”

Đứng đó là Baldr Antrim Cornelius, người đã gạt phăng lời phản đối của Cyril và xuất hiện tại đây với tốc độ thần tốc mà cậu thừa hưởng từ Ngân Quang.

Trên trái đất, trước thời kỳ hiện đại với sự phổ biến của súng ống, việc tướng lĩnh dẫn đầu đội quân ra trận không phải chuyện hiếm.

Ujisato Gamou, người mà Sanai từng phục vụ, cũng là một trong những chỉ huy kiểu đó. Khi Ujisato tuyển một tướng quân làm thuộc hạ, ông thường nói rằng.

“Gia tộc này có một vị tướng đội mũ giáp đuôi cá bạc, thích dẫn quân ở tuyến đầu. Hãy làm sao cho không thua vị tướng ấy.”

Thực ra, vị tướng mà ông nhắc đến chính là bản thân Ujisato.

Hơn nữa, phương pháp hiệu quả nhất để nâng cao tinh thần đồng minh và làm suy giảm tinh thần đối phương là tiêu diệt chỉ huy địch. Điều này là lẽ thường với Sanai, kẻ đã sống sót qua thời kỳ Chiến Quốc.

Baldr cảm nhận được cơn thịnh nộ của Sanai, bản năng thúc giục cậu lao tới ngay khi thấy Borodino.

“Trời ạ, xin đừng có thua đấy.”

“Biết rồi, xin lỗi, hãy qua bên đó đi.”

Cyril, người làm phó tướng cho Baldr, phản đối việc chỉ huy đích thân xuất hiện ở tiền tuyến, nhưng đồng thời ông cũng hiểu rằng bản thân ông cũng không phải là đối thủ của Borodino.

Có lẽ Baldr là người duy nhất trong Antrim đủ sức ngăn cản Borodino. Ngay cả Brooks hay Zirco cũng khó lòng thắng được anh ta.

Cyril quay sang Maurice, người đứng sẵn bên cạnh để hỗ trợ Borodino, và nói.

“Vậy thì, sao không để hai phó tướng tự giải quyết với nhau?”

Cyril kìm Maurice lại với sự cảnh giác tối đa. Ít nhất thì ông sẽ không để người này hỗ trợ chỉ huy địch.

Cùng lúc, Nelson, bị Baldr âm thầm thúc giục, tập hợp quân và tiếp tục truy đuổi các pháp sư.

“Tuổi còn trẻ mà khắc khe quá đấy.”

“Cứ coi tật xấu của ta là lỗi của những người lớn xung quanh ấy.”

Borodino cảm thấy một thôi thúc thúc giục anh lao theo Nelson, nhưng anh lập tức gạt bỏ ý định đó. Dù có theo đuổi, anh cũng chỉ làm cho Baldr có thể tự do di chuyển. Chẳng thay đổi gì nếu Baldr tiếp quản quyền chỉ huy từ Nelson.

Thay vào đó, tình hình chiến trường sẽ lập tức đảo chiều nếu anh có thể đánh bại Baldr.

Borodino tất nhiên sẽ quyết định tận dụng cơ hội quý giá này đến mức tối đa.

“Đừng coi thường chỉ huy kỵ sĩ đoàn của Vương quốc Haurelia.”

Borodino có thể thăng tới cấp chỉ huy kỵ sĩ đoàn là vì năng lực chỉ huy của anh được đánh giá rất cao.

Song tên tuổi của anh nổi tiếng trong quân đội Haurelia không phải vì là con trai của Soyuz, cũng không phải vì tài năng chiến thuật của một chỉ huy.

Các kỵ sĩ ở Haurelia tổ chức một giải đấu mô phỏng, đó là một cuộc thi diễn ra mỗi năm một lần. Borodino luôn tự hào với thành tích mười năm liền chưa từng thất bại trong giải đấu ấy. Đó là lý do anh ta trở thành kỵ sĩ nổi tiếng nhất Haurelia.

“Ta từ đầu đến cuối không hề có ý định nương tay.”

Với Baldr, cuộc giao đấu với Borodino chỉ là một phần nhỏ trong cuộc chiến này.

Khoảng cách sức mạnh áp đảo giữa quân đội Vương quốc Haurelia và quân đội của Baldr sẽ không thay đổi nhiều, dù có thắng trận này.

Khi nghĩ đến cuộc chiến khốc liệt này sẽ còn kéo dài, một trận đấu như thế chỉ là chuyện vặt vãnh.

Borodino là người ra tay trước.

Anh ta tung một cú đâm đơn giản, không một chút cầu kỳ. Nhưng vẻ đẹp từ một động tác không thừa ấy khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải mở to mắt kinh ngạc.

Song Baldr, người từng chịu đựng hàng ngàn cú đâm liên tiếp thần tốc từ Maggot, vẫn tránh được nó trong gang tấc.

Cùng lúc đó, Baldr tiến một bước, xoay giáo và nhắm vào sườn Borodino.

Borodino bật lên không trung, mặc dù toàn thân được bọc giáp nhưng anh ta vẫn di chuyển nhẹ tựa lông vũ. Cú đánh của Baldr, tận dụng toàn bộ lực ly tâm, tưởng chừng không thể né được đã bị Borodino vô hiệu hóa bằng một cú nhào lộn về phía sau.

“Quả nhiên, Kkhông hổ danh là con trai của Ngân Quang Maggot.”

Borodino cười một cách tự tin và không chút sợ hãi.

Kỹ năng của Baldr thực sự rất là tuyệt đỉnh.

Baldr có thể trở thành kỵ sĩ số một toàn lục địa trong tương lai với sự giúp sức từ quá trình rèn luyện của Maggot và kinh nghiệm tích lũy.

Nhưng đó là mười năm nữa cơ.

Qua cú tấn công vừa rồi, Borodino nhận ra rằng Baldr thua kém mình về sức mạnh thuần túy. Nhưng…

“Xin lỗi, nhưng ngươi kém mẹ ta vài bậc.”

Borodino giật mình trước câu trả lời bất ngờ ấy, cơn giận dữ dâng trào đến mức khiến anh ta quên mất chính mình.

Đó không phải lời mà một đối thủ yếu hơn có thể nói.

“Ta hiểu rồi. Vậy kỹ năng của ta không thể sánh với Ngân Quang. Nhưng ngươi chỉ nên nói thế khi kỹ năng bản thân người đã đủ để sánh ngang với ta!”

Đôi khi thì một lời khiêu khích còn sắc bén hơn bất cứ vũ khí nào. Baldr đang cố ý chọc tức anh ta, bởi cậu đã cảm nhận được sức mạnh thực sự của Borodino.

Dù nói rằng kỹ năng của Borodino kém hơn Maggot vài bậc là sự thật không thể chối cãi.

Ngay lập tức, Baldr bị ép vào thế phòng thủ đơn phương trước những đợt tấn công dữ dội của Borodino.

Vào lúc này, Borodino đã có thể nhìn thấy hướng đi của trận chiến này.

Một trận chiến đỉnh cao của chiến binh giống như một ván cờ. Đó là một thứ có thể được giả định về mặt lý thuyết.

Một chiến binh lão luyện có thể giả định trước vô vàn tình huống như hạn chế phản công của đối phương, phá vỡ thế thăng bằng, bào mòn thể lực, chặn mọi đường rút lui rồi cuối cùng dồn kẻ thù vào góc chết.

Với sự chênh lệch sức mạnh giữa Borodino và Baldr, điều đó hoàn toàn khả thi.

“Nguyền rủa sự non nớt của chính ngươi đi! Từ khoảnh khắc ngươi đứng chắn đường ta một mình mà không biết lượng sức, vận may của ngươi đã kết thúc rồi!”

Cú đánh trực diện khiến cơ thể Baldr bị hất văng ra sau. Borodino dồn sức vào đôi chân đã được cường hóa bằng ma lực, định tung đòn kết liễu ngay tại đó.

Baldr bị thổi bay, chân rời khỏi mặt đất, chắc chắn cậu chẳng thể nào đỡ đòn kế tiếp.

(Đây rồi, chiếu tướng!)

Borodino tung ra một đòn toàn lực, như muốn nện cả thân mình vào cơ thể Baldr.  Đáng lẽ là như thế.

“Cái… gì!?”

Bỗng nhiên, có điều gì đó không đúng.

Thân thể anh ta, lẽ ra phải lao tới như viên đạn, lại chúi về phía trước một cách mất kiểm soát. Sức mạnh từ đôi chân vốn được khuếch đại bằng phép thuật bỗng tan biến và mất cân bằng.

Borodino quẫy đạp như người đang vùng vẫy giữa làn nước.

Anh hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.

“Xin lỗi nhé. Có vẻ nếu không dùng mưu thì ta chẳng thể hạ được ngươi.”

Trước tầm mắt Borodino, Baldr đã kịp ổn định tư thế, gương mặt hơi nhăn lại, trên đó còn thoáng một nét áy náy.

(Ta không thể chết… một cái chết vô nghĩa như thế này…!)

Borodino cố gắng gom hết sức lực để ít nhất né được đòn chí mạng, nhưng đôi chân, phần quan trọng nhất để giữ thăng bằng lại chỉ không thể di chuyển theo ý muốn.

Lúc này, anh ta mới nhận ra điều gì đang xảy ra.

Con người thường mất tập trung vào phòng thủ khi tập trung vào tấn công.

Baldr đã áp dụng một loại ma thuật nào đó xuống mặt đất ngay khi Borodino dồn toàn lực tung đòn quyết định.

Nếu Baldr dùng đòn tấn công dễ nhận biết như cầu lửa hay thương băng, Borodino vẫn có thể phản ứng. Nhưng anh đã bỏ qua việc ma thuật được kích hoạt vì phép của Baldr là loại không niệm chú và với người ngoài thì chẳng hề có dấu hiệu gì.

Ngay từ đầu, thật khó tin rằng Baldr vẫn điềm tĩnh cân nhắc thời điểm thích hợp để kích hoạt phép giữa tình huống bị dồn ép như vậy. Đối thủ mà Borodino từng nghĩ là yếu hơn mình hóa ra là một chiến binh đáng sợ, đang giấu đi nanh vuốt chết người của mình.

Anh nhìn thấy Baldr đâm giáo hướng về cổ mình, như một cuốn phim quay chậm vậy.

(Chết tiệt. Làm sao mà cả cha con ta lại bị đánh bại bởi cha con hắn…)

Miễn là sống sót qua đòn này, chẳng đời nào anh ta chịu thua sau khi nhìn thấu được mánh lới ấy…

Nhưng cơ thể anh cứ không thể di chuyển theo ý muốn.

Ngọn giáo của Baldr đã tiến tới sát bên cổ anh.

Dẫu vậy, Borodino không bỏ cuộc cho đến giây cuối cùng. Lý trí của anh hiểu rằng mọi nỗ lực đều vô ích, nhưng dừng lại cũng đồng nghĩa phủ nhận cách sống của cha mình, phủ nhận cả cuộc đời của chính ông.

(Chỉ một chút thôi! Xin thần linh! Xin ban cho ta sức mạnh!)

Ý thức của Borodino bị bao phủ một màn đêm, cùng cơn đau từ việc động mạch cảnh bị xé nát, khiến anh ta ngừng di chuyển vĩnh viễn.

Với người ngoài, mọi chuyện diễn ra chỉ trong tích tắc.

Ngay khi Maurice nghĩ rằng lãnh chúa của mình đã chiến thắng, Borodino bỗng bị vấp phải thứ gì đó rồi nghiêng người về phía trước, như thể dâng cổ mình cho kẻ thù. Maurice đứng sững lại và không thể tin nổi.

“Lãnh chúa…!”

Maurice từng phục vụ vị trưởng tộc trước là Soyuz và tiếp tục ở bên thế hệ tiếp theo. Ông ta đã chứng kiến Borodino trưởng thành đến hôm nay.

Ông hiểu rõ hơn bất cứ ai rằng Borodino tuyệt đối không thể phạm sai lầm chết người như vậy.

Chuyện gì đã xảy ra vậy chứ?

Ông phải lao tới giúp, ông phải cứu Borodino.

“Ngươi không được phép qua. Trận này cũng kết thúc tại đây.”

Cyril đâm mũi giáo vào tấm lưng trần mà Maurice để lộ ra.

Maurice thậm chí không thèm liếc nhìn mũi giáo đang nhô ra từ bụng mình. Ông lao vọt về phía Borodino, người đã ngã xuống đất.

“Lãnh chúa…tôi tới rồi…”

Maurice không thể tiếp tục lời nói.

Thân thể của người hầu cận trung thành nằm chồng lên người chủ nhân. Ông ta đã theo Borodino cả đến cõi âm.

“Fuu…nguy hiểm thật đấy.”

Baldr nhìn xuống xác Borodino, đối thủ rõ ràng mạnh hơn hơn rất nhiều so với cậu tưởng tượng. Cậu lau mồ hôi trên trán.

Về mặt kỹ năng chiến đấu, Borodino hoàn toàn vượt trội. Nếu anh ta nhận ra việc Baldr phát động ma thuật, cậu mới là người có thể bị đánh bại.

“…Quả nhiên, hiệu quả của ma thuật này không phải chuyện đùa, miễn là mình có thể sử dụng nó đúng lúc.”

Phép thuật mà Baldr dùng biến ma sát của mặt đất về con số không.

Ma thuật hoàn toàn không phức tạp gì, nhưng hiệu quả của nó đã được chứng minh khi nãy. Người càng tinh thông cường hóa cơ thể, tác dụng của cái bẫy này càng kinh khủng.

Đó là lá bài bí mật mà Baldr sáng chế ra để đối phó với Maggot.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!