Có những thanh âm vốn được cho là dịu êm.
Là tiếng sáo réo rắt, tiếng trống taiko rộn rã của ngày hội, là tiếng chuông gió leng keng trong cơn gió mùa hạ, là tiếng thịt mỡ xèo xèo mời gọi trên vỉ nướng.
Và tựa một lẽ thường tình, kề bên những thanh âm ấy, luôn là nụ cười của một ai đó.
Bởi lẽ, chính khát khao sẻ chia tiếng cười đã khiến những thanh âm ấy ngân vang.
Nhưng rồi, chúng cũng sẽ đến hồi kết, chẳng thể vọng lại đến muôn đời.
Vốn dĩ trên đời, nào có gì là vĩnh cửu.
Thế nhưng, tôi biết.
Tôi biết một sự tồn tại còn rực rỡ hơn hết thảy. Một sự tồn tại khiến bao xúc cảm phải cộng hưởng, và vẫn cất lên thanh âm của riêng mình bên một người, vĩnh viễn không tàn phai.
Đó là... phải rồi, tựa như...
Một điều có thể lay động con tim, dù cho bao thế hệ có trôi qua.
Một điều vẫn còn vang vọng, ngay cả khi một vì sao đã lụi tàn.
Bóng hình của một người con gái độc nhất vô nhị.
2 Bình luận