• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Web Novel

Chương 03: Chuyến đi tự phát

1 Bình luận - Độ dài: 1,383 từ - Cập nhật:

Tuy tạm thời ở nhờ nhà của Bạch tỷ tỷ, nhưng tôi không thể cứ sống ăn bám và lười biếng như chị ấy được, tôi nên tìm một công việc bán thời gian gần đây. Tiền lương tuy không nhiều, nhưng ít ra cũng có đồng ra đồng vào.

Còn về học phí… nếu thật sự cần, tôi sẽ mượn tạm của Bạch tỷ tỷ. Dù gì thì thời gian cũng chẳng còn bao nhiêu.

Tôi thừa nhận là đã không nghĩ kỹ về khoản chi này.

Nhưng nếu vay, tôi nhất định sẽ trả. Có lẽ do tôi vốn không thích mang ơn người khác, nên chuyện vay tiền đối với tôi là một vấn đề khá lớn.

Giấy báo trúng tuyển đến rất nhanh, còn nhanh hơn tôi tưởng. Tôi nhận được nó không lâu sau khi kỳ nghỉ gần đây bắt đầu.

Học viện Phù Thủy rất hoan nghênh học sinh nhập học sớm để thích nghi với cuộc sống ở học viện, hơn nữa trong thông báo tôi còn thấy có khoản trợ cấp cho học sinh nam!

Đúng là một học viện có tâm. Chỉ cần sau này không ép buộc tôi làm điều gì trái ý, thì bất cứ ai dám nói xấu Học viện Phù Thủy đều sẽ là kẻ thù của tôi!

Việc đầu tiên tôi làm khi nhận được giấy báo là chia sẻ niềm vui với Bạch tỷ tỷ. Còn ba mẹ thì…

Thôi khỏi, tôi sẽ không nói gì cả. Nếu họ thấy, chỉ càng khiến họ cảm thấy xấu hổ thôi.

Vì họ đã muốn nuôi một “đứa con trai” khác, thì coi như tôi chưa từng tồn tại cũng được. Dù sao thì ở nhà trước giờ, tôi luôn bị coi thường và đổ hết trách nhiệm lên đầu. Thằng em trai, thấy tôi bị đối xử thấp kém, liền học theo ba mẹ. Tại sao nó lại học theo cái thói đó chứ?

Nó đâu còn là trẻ con nữa, chẳng lẽ không có chính kiến riêng?

“Bạch tỷ tỷ, giấy báo nhập học đến rồi.”

Tôi bước đến gần Bạch Vũ, đưa tờ giấy báo đã mở ra:

“Lúc này, chị không định giới thiệu cho em về trường cũ của chị à?”

“Mặc dù tình hình bên trong học viện không được tiết lộ ra ngoài, nhưng em sắp thành học sinh chính thức rồi. Chị không thể nói được sao?”

Bạch tỷ tỷ cầm giấy báo, vẻ mặt trầm tư:

“Thực ra thì cũng chẳng có gì để nói. Học viện Phù Thủy chỉ là nơi đào tạo phù thủy thôi. Em sẽ biết khi đến đó.”

“Lại nói kiểu này…” Tôi nhìn Bạch tỷ tỷ đứng dậy đi về phòng ngủ, liền bước theo hỏi:

“Chị làm gì vậy, Bạch tỷ tỷ?”

“Thu dọn đồ đi, ta chuẩn bị đi.”

“Hả? Nhanh đến vậy sao?” Tôi hơi bất ngờ trước tốc độ của chị. Tôi mới nhận giấy báo thôi mà.

“Chứ em nghĩ sao? Em là con trai, đến sớm sẽ tốt hơn.” Bạch tỷ tỷ nói thế mà quên cả bước vào phòng ngủ.

Dù không hiểu vì sao tôi là con trai lại phải đến sớm, nhưng chẳng lẽ là vì có đặc quyền gì đó?

Tôi thì cũng chẳng có bao nhiêu đồ: ngoài sạc điện thoại ra, chỉ có quần áo và vài bộ đồ tôi mua với giá rẻ từ tiền làm thêm để tiện thay đổi.

Chẳng bao lâu, Bạch tỷ tỷ đã đẩy ra hai chiếc vali khổng lồ.

“Không thể nào… Bạch tỷ tỷ, chị chuyển nhà à?” Tôi có cảm giác hai chiếc vali này có thể dọn sạch cả nhà của chị.

“Gần như là thế.” Bạch tỷ tỷ đẩy một chiếc đến trước mặt tôi.

“Em biết rồi, để em giúp chị.” Tôi định làm người khuân vác vì đã ở nhờ nhà chị mấy hôm.

“Không, cái này là của em. Em tự kéo đi. Còn cái này là của chị, em không cần động vào. Dù có cho em, chắc em cũng không nhấc nổi đâu.” Chị cất tiếng dõng dạc.

“Hả? Của em á? Nhưng…”

Tôi ngơ ngác. Tôi mới ở đây có mấy ngày, chẳng có nhiều đồ, hơn nữa đồ tôi đã cầm hết rồi. Vali này từ đâu ra?

“Chị nói là của em thì cứ cầm đi. Đừng mở ra giữa đường, nếu rơi đồ ra thì chị không giúp nhặt lại được đâu.”

“Ờ… được ạ…”

Cuối cùng, tôi bị ép kéo cái vali này đi, dù không nặng lắm nhưng bên trong có gì thì tôi vẫn không rõ.

Rồi tôi theo Bạch tỷ tỷ ra khỏi nhà.

Nhìn lại ngôi nhà cũ lần cuối, dù chỉ cách đó không xa, nhưng họ chẳng buồn nói gì, thậm chí không thèm trách mắng tôi một câu.

Nếu họ mắng, ít ra cũng có nghĩa là tôi còn chút giá trị. Còn bây giờ, có vẻ họ đã bỏ mặc tôi.

Cũng tốt, như vậy tôi đỡ phải đổi SIM điện thoại nữa.

Tôi theo Bạch tỷ tỷ ra trạm xe buýt. Xe buýt ở ngay trước nhà, chạy thẳng đến nhà ga, rồi từ đó có thể đi tàu cao tốc đến trung tâm Phép Thuật.

Thành thật mà nói, thủ đô Ma Pháp là một thành phố rất nổi tiếng, được coi là thành phố hạng nhất ở thế giới này. thủ đô Ma Pháp và Học viện Phù Thủy đúng là một cặp hoàn hảo. Không biết học viện nằm ở chỗ nào ở thủ đô Ma Pháp, chỉ biết đất ở đó quý như vàng.

Với một chút hồi hộp, tôi bước lên chuyến xe buýt đến Học viện Phù Thủy cùng Bạch tỷ tỷ.

Đây là lần đầu tôi đi xa đến vậy. Không, phải nói là… nơi kia không còn là “nhà” tôi nữa.

Phải nói rằng đây là chuyến đi xa đầu tiên, và đích đến chính là mục tiêu của tôi.

Cả ở kiếp trước, tôi cũng chỉ quanh quẩn ở những nơi nhỏ bé, chẳng mấy khi đi xa. Lần này, tôi phải cảm ơn ba mẹ, chính họ đã đẩy tôi đến bước đường này.

Ngắm quang cảnh ngoài cửa sổ, đây là những thứ tôi chưa từng được chứng kiến trước đây.

“Tiểu Hàn, em đang nghĩ gì vậy?”

“Không có gì… thật sự không có gì kì lạ đâu ạ.”

Tôi thu ánh mắt từ khung cảnh ngoài cửa, nhìn vào mắt Bạch tỷ tỷ.

“Hối hận rồi sao?”

“Có gì mà phải hối hận vậy chị… Em chưa bao giờ cảm thấy chắc chắn như lúc này rằng em đang làm điều đúng.”

Tôi nói câu nói đó đầy chắc chắn. Đôi khi, con người ta phải tự đẩy tôi tiến lên một chút. Khi đang ở trên đường, bạn sẽ không còn năng lượng để lo nghĩ về những khó khăn phía trước, vì tầm mắt của bạn đã bị khung cảnh dọc đường cuốn hút mất rồi.

Chỉ khi dừng lại, bạn mới bắt đầu do dự, nên… cứ tiếp tục bước tới thôi, đúng không? Còn gì khó xử hơn việc bây giờ tôi hoàn toàn chẳng có gì?

“Vậy thì chị chúc em may mắn.”

Bạch tỷ tỷ nhìn tôi bằng ánh mắt kiên định, khóe môi còn mang theo một nụ cười chờ mong. Chị không giải thích gì thêm.

Ngay sau đó, chị lấy ra một chiếc điện thoại có kiểu dáng khác hẳn những mẫu phổ thông, dường như đang trò chuyện với ai đó, và mặt lưng điện thoại in rõ dòng chữ “Học viện Phù Thủy”.

Bị thu hút bởi những gam màu rực rỡ của phong cảnh ngoài cửa sổ một lúc, ánh mắt tôi lại quay về màn hình điện thoại.

Khoảnh khắc này, tôi lại bắt đầu thấy lo lắng, vội mở máy lên và liên tục tìm kiếm thông tin về Học viện Phù Thủy. Tiếc là trên mạng chẳng có gì liên quan; dường như internet thực sự quá ít ỏi, gần như là không có gì cả. Tôi hoàn toàn không thể tìm được chút thông tin hữu ích nào về Học viện Phi Phàm cả.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

Ko mở cx bt trong vài có j 🐧
Xem thêm