Oneshot

Lời thú tội [8]

Lời thú tội [8]

“Chết tiệt…”

Sau khi biết rằng không thể nhận được thư giới thiệu nữa, tôi ngồi lên chiếc ghế dài ngoài công viên, ủ rũ.

Công viên này là nơi mà trước đây Ruri, Touya và tôi từng chơi với nhau, và là nơi mà Touya thổ lộ rằng cậu ấy thích Ruri. Vì đã là chiều muộn và thời tiết cũng se se lạnh nên cũng chẳng còn trẻ con nào quanh đây cả.

“Mình chỉ muốn chắc chắn rằng bản thân không phải là gánh nặng của bố mẹ thôi mà…”

Có phải lỗi của tôi không vì đã đưa ra quyết định một cách chậm trễ?

Tôi có nên chấp nhận đề xuất thường ấy hay không kể cả khi nó gây ra sự bất tiện cho cả bố và mẹ tôi?

Chết tiệt, tôi không muốn phải hối tiếc, nhưng tôi đang rất hối hận ngay lúc này…

Và như một trò đùa, rằng Touya lại vào trường “Cao Trung Teijo” với lá thư giới thiệu đặc biệt.

…nhưng tôi biết rằng, đó không phải là lỗi của cậu ấy.

Tôi đã không nói với cậu ấy về lá thư giới thiệu của tôi, và nếu tôi có nói, nó cũng chẳng sao cả.

Cậu ấy chỉ chọn ngôi trường cao trung tốt nhất đối với cậu ấy.

Thật là sai lầm khi lại căm hận cậu ấy như thế.

“Thật lòng thì, nó quá khó tin…”

Cơ hội duy nhất để nhận được lá thư giới thiệu là cái đã đến với tôi.

Tôi không thể tin rằng tôi đã để nó vuột mất như thế này… tôi thắc mắc liệu rằng tôi có thể tiến tới chuyên nghiệp như thế này được không.

“Ya-hoo!”

Trong lúc tôi cảm thấy khó chịu, tôi bỗng nhiên nghe được một âm thanh tràn đầy sức sống.

Tôi quay người lại, và bất ngờ thay, Ruri đang đứng đó, ngay trước mặt tôi.

“O-Ồ…”

“Phản ứng kiểu gì vậy? Cậu nên bất ngờ hơn mới phải chứ.”

Ruri bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng.

“Tớ bất ngờ đến nổi không thể nói nên lời đây. …Nhưng mà sao cậu lại ở đây?”

Ruri nói với tôi rằng sau khi kết thúc trận đấu, cô ấy ghé vào một quán cà phê với bạn gái của Takanashi - Asahi-san, người đã cùng xem trận đấu với cô ấy, và họ nói rất nhiều về trận đấu hôm nay.

Họ nói về việc nó suýt soát thế nào, lối chơi tuyệt vời như thế nào, và nhiều thứ khác nữa.

Sau khi trò chuyện đến khi cô ấy thấy thỏa mãn, Ruri đã đi về nhà một mình–

“Và bất ngờ thay, tớ tìm thấy cậu bạn thuở nhỏ đang chìm trong sự chán nản, ngồi trên ghế ở công viên!”

“... Cậu gọi tớ là vì lý do đó à?”

“Chuẩn dồi!”

Ruri nháy mắt và chỉ tay vào tôi. Bình thường, tôi sẽ đáp lại dù chỉ là một câu đùa cợt của cô ấy... nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trạng cho việc đó.

“...Tớ xin lỗi, nhưng mà cậu có thể để tớ một mình, được không?”

“Ố kề, hiểu dồi.”

Ruri gật đầu một cách mãnh liệt và… ngồi xuống cạnh tôi. Thật sự là cậu ấy chả hiểu gì sất!

“Ruri này, …”

“Kinu khờ quá à. Sao tớ có thể bỏ mặc cậu bạn thơ ấu đang rầu rĩ một mình được chứ?” [note85599]

Ruri nói với giọng hơi hờn dỗi.

Có vẻ như cậu ấy không có ý định để tôi ở một mình.

…Ừ thì, cậu ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi trong những lúc thế này.

“Cậu cảm thấy thất vọng vì trận đấu hôm nay sao?”

“Không, chỉ một phần thôi…”

“Không phải sao? Có chuyện gì sao…?”

Ruri hỏi với giọng lo lắng.

Tôi tự hỏi liệu mình có nên kể cho cô ấy nghe về chuyện vừa xảy ra không.

Thật lòng thì, tôi sẽ cảm thấy khá hơn nếu bản thân nói với cô ấy.

…Nhưng đồng thời, tôi không muốn cô ấy thấy tôi thảm hại như thế này.

“Kinu, tụi mình đã từng hứa từ hồi nhỏ đúng không. Nếu cậu gặp rắc rối, tớ sẽ giúp cậu! Nếu tớ gặp rắc rối, cậu sẽ giúp tớ!”

Ruri mỉm cười sau khi nói câu ấy.

Chúng tôi thực sự đã hứa như vậy khi còn nhỏ.

Và như lời hứa, chúng tôi đã luôn giúp đỡ nhau, kể cả những việc nhỏ nhặt nhất.

Thế nên, nó thật sự ổn nếu tôi nhờ Ruri giúp tôi lần nữa không…?

“Ruri, thực ra, tớ…”

Trước nhất, tôi kể cô ấy nghe về việc tôi được nhận lời giới thiệu vào trường.

Trước đó tôi vẫn chưa kể cho Ruri về việc tôi nhận được thư giới thiệu.

Tôi cũng đã nói với cô về việc lá thư giới thiệu đã không còn nữa.

Tuy nhiên, tôi không hề đề cập đến việc Touya đã được nhận vào Cao Trung Teijo.

“Tớ hiểu rồi, ra là vậy… ”

Ruri hơi cúi đầu xuống, vẻ mặt buồn bã. Tôi xấu hổ khi phải thừa nhận rằng chỉ cần cô ấy cùng tôi đau buồn như vậy cũng khiến tôi thấy dễ chịu hơn một chút.

“Được rồi, giờ không còn thư giới thiệu nữa, tớ nghĩ mình sẽ nộp đơn vào một trường cao trung nào đó và gia nhập vào đội bóng.”

“Yeah! Tớ chắc chắn sẽ ở đó và cỗ vũ cho trận đấu khi chúng ta lên cao trung.”

Ruri mỉm cười dễ thương khi nói điều đó. Thực lòng, câu nói ấy khiến tôi rất mừng.

Đó là lí do tôi phải nói với cô ấy một vài điều.

“Kể từ lúc tớ còn nhỏ, tớ đã nói rằng tớ sẽ trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp… nhưng nếu tớ vào một trường cao trung bình thường, nó sẽ có một chút khó khăn.”

Nó không có nghĩa rằng phải vào một trường mạnh để trở nên chuyên nghiệp.

Nhưng nó cũng đúng, khi sẽ dễ dàng để lên chuyên nghiệp nếu vào một trường mạnh.

Bên cạnh đó, kĩ năng tốt nhất của tôi là chuyền bóng, và tôi ghét phải nói điều đó, rằng nếu mọi người quanh tôi càng giỏi thì tôi càng chuyền bóng tốt, và cũng dễ để gây ấn tượng hơn.

Nếu tôi có ấn tượng với đúng người, tôi có thể được một huấn luyện viên hoặc một quản lý đội bóng ở trường cao đẳng, nơi tôi có thể chơi chuyên nghiệp, hoặc thậm chí trở thành tuyển trạch viên chuyên nghiệp.

Nhưng nếu tôi vào một trường cao trung bình thường, tôi–

“Sẽ ổn thôi!”

Một lúc sau, Ruri nắm chặt lấy đôi bàn tay tôi.

Tôi đã rất bất ngờ và cố gắng vùng vẫy để thoát ra, nhưng Ruri không chịu buông đôi tay tôi ra.

“Tớ biết rồi!”

“B-Biết gì cơ?”

Tôi hỏi cô ấy, với vẻ mặt bối rối, và cô ấy bắt đầu nói với vẻ nghiêm túc trên khuôn mặt.

“Rằng Kinu, yêu thích bóng đá hơn tất cả mọi thứ! Tớ biết rằng cậu đã khổ luyện nhiều hơn những người khác! Tớ biết hết đấy chứ!”

“Ruri, cậu…”

“Cho nên là nếu cậu có vuột mất lá thư giới thiệu ấy, cậu vẫn có thể trở nên chuyên nghiệp ở một trường cao trung bình thường!”

Ruri đang cố gắng hết sức để động viên tôi.

Trong suốt thời gian đó, tay tôi vẫn đang được nắm chặt.

Tôi nghĩ cô ấy đang cố trấn an tôi.

Tôi rất vui khi nghe điều đó, nhưng có một điều khiến tôi ngạc nhiên hơn cả.

 

Ruri đang khóc.

9572c3df-b4fa-41dd-a6bb-236803da2bb8.jpg

Nước mắt của cô ấy đã rơi trong suốt thời gian động viên tôi.

Cô ấy đã động viên tôi với những giọt lệ ấy.

Có rất ít người sẵn sàng rơi lệ với một ai đó, kể cả với bạn thuở nhỏ.

Nhưng tôi, người đã luôn kề bên cô ấy trong suốt thời gian qua, biết rằng cô ấy là người như thế.

“...!”

Khoảnh khắc đó, nhịp tim tôi trở nên nhanh hơn.

Lần tiếp theo nhìn thấy khuôn mặt Ruri, tôi cảm thấy một sự thôi thúc không thể diễn tả được.

Và rồi, tôi bất lực nhận ra rằng tôi phải làm gì đó.

Tôi biết… rằng tôi thích cô ấy rất nhiều.

“Cảm ơn nhé, Ruri. Cậu đã khiến tớ vui lên nhiều đó.”

“Thật ư! Tốt quá rồi!”

Ruri mỉm cười an tâm.

Cô ấy ngọt ngào, đáng yêu và luôn luôn thấu hiểu tôi.

“Ruri, tớ…”

Tôi gọi tên cô ấy.

Thời khắc ấy, trong đầu tôi nảy lên một ý nghĩ rằng tôi không nên làm điều đó.

“Sao vậy? Cậu ổn không?”

Ruri vẫn không thôi lo lắng cho tôi.

Thấy cô ấy như thế, trong phút chốc, tôi bình tĩnh lại.

Tôi nên làm gì bây giờ…?

…Tôi có nên thổ lộ tình cảm của mình cho Ruri không?

Tôi dường như mất trí. Ruri là người mà Touya thích cơ mà.

Và tôi đã quyết định. Rằng sẽ từ bỏ cảm xúc của mình dành cho cô ấy và cố gắng hơn trong bóng đá.

Tôi sẽ cố gắng hơn trong bóng đá và trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp…

–Nhưng thư giới thiệu giờ cũng không còn nữa.

Trong khi đó, Touya đã được nhận vào “Cao Trung Teijo” với lời mời đặc biệt.

Bên cạnh đó, cậu ấy là một tài năng thể thao đáng ngưỡng mộ.

Khả năng học tập của cậu ấy cũng thật tuyệt vời.

Cậu ấy ưa nhìn và được tin tưởng bởi mọi người xung quanh.

Cậu ấy có tất cả mọi thứ mà tôi không có.

Nghĩ tới đó, một vài ý nghĩ đen tối bao trùm lấy tôi–

 

Ít nhất, thì tôi cũng có thể tỏ tình với Ruri.

 

Tôi đã nghĩ như thế.

Touya rất tử tế, và tôi nghĩ rằng cậu ấy, sẽ cho phép tôi thổ lộ tình cảm ấy.

Kể cả khi tôi thổ lộ thành công, cậu ấy sẽ thấu hiểu tôi nếu tôi nói với cậu ấy một cách đường hoàng.

Có thể cậu ấy sẽ chê trách tôi.

Đúng vậy, tôi nghĩ rằng nó sẽ ổn thôi …Nó sẽ ổn thôi.

“Tớ có điều này muốn nói với cậu, Ruri.”

Âm thanh nhịp tim của tôi đập mạnh hơn.

Tuy nhiên, lý do mà nhịp tim tôi đập mạnh, không chỉ là vì tôi sắp nói với người tôi yêu về cảm xúc của tôi dành cho cô ấy.

“Chuyện gì vậy? Cậu muốn nói điều gì?”

Ruri hỏi tôi với nụ cười nhẹ nhàng.

Tôi chắc rằng họ vẫn sẽ nghĩ tôi yếu đuối hoặc điều gì đó.

“Thực ra, tớ…tớ…”

Những chữ cái dừng lại lưng chừng.

Nó vẫn chưa quá trễ. Nó vẫn chưa quá trễ để quay đầu. Đó là những gì đã kéo tôi lại.

…Nhưng mặt khác, tôi nghĩ rằng đây là lúc để thổ lộ.

Nếu Touya và Ruri thành đôi, tôi sẽ không thể nào thú nhận tình cảm của tôi với cô ấy.

Nếu trong trường hợp đó, thì nó sẽ là bây giờ, hoặc không bao giờ–

Tay tôi run lên, đồng thời, nhịp tim tôi cũng đập nhanh hơn ban nãy.

Thường thì, tôi sẽ hít thở sâu để bản thân bình tĩnh lại.

Nhưng tôi không quan tâm, và nói với cô ấy.

 

“Tớ thích Ruri.”

 

Thời khắc tôi thổ lộ, tôi cảm thấy ngực tôi đau nhói.

Tim tôi vẫn đập, nhưng có lẽ không phải vì việc đó.

Nhưng đây có phải điều đúng đắn mà tôi nên làm không…?

“...Cậu nói thật không?”

Ruri hỏi tôi trong sự bất ngờ sau một thoáng im lặng. Nó là phản ứng bình thường. Tôi đã ở bên cô ấy suốt thời gian qua, nhưng tôi chưa bao giờ cho cô ấy thấy rằng tôi có tình cảm với cô ấy.

“Nó là sự thật. Tớ thích cậu, rất nhiều.”

“...T-tớ hiểu rồi.”

Ruri lẩm bẩm với vẻ mặt bối rối.

Có lẽ cô ấy đang bối rối.

Liệu rằng tôi có cơ hội nào với cô ấy không?

Ý nghĩ tồi tệ tràn vào trí óc tôi.

–Nhưng những gì tiếp theo Ruri nói ra đã phá tan những ý nghĩ ngu ngốc của tôi.

 

“Tớ đang hẹn hò với Touya-kun”

 

…Eh? Ruri đang hẹn hò với Touya á?

“U-Umm… Từ khi nào vậy?”

“Mới ba ngày trước thôi. Touya-kun đã thổ lộ với tớ.”

Sau khi Ruri trả lời, cô ấy hơi cúi mặt xuống như thể cảm thấy không thoải mái. Tôi đã không nghe gì từ Touya. Tôi tự hỏi liệu cậu ấy có nói với tôi sau giải đấu hay không, vì thời gian đã cận kề rồi.

“R-Ra là vậy…”

Tóm lại, đã quá trễ.

Ngược lại, lời tỏ tình của tôi với người mà cậu bạn thân tôi thầm thích, lại trở thành lời tỏ tình với bạn gái của người bạn ấy.

Là tình huống tệ nhất trong tất cả các tình huống, đồng nghĩa với việc Touya sẽ không tha thứ cho tôi.

“Này, Kinu, tớ tưởng cậu không thích ai hết?”

Ruri đột ngột hỏi khi tôi đang cảm thấy không thoải mái.

“...Eh, sao cậu lại hỏi vậy?”

“Tại vì, umm…đó là những gì Touya đã kể cho tớ.”

Ruri nói với giọng điệu hơi bối rối.

Tôi đã nói với Touya…Và cậu ấy đã nói với Ruri…

“Tớ không thể hẹn hò với cậu được, nhưng chúng ta vẫn sẽ là bạn thuở nhỏ, và chúng ta sẽ mãi mãi là bạn! Tớ sẽ cỗ vũ cho trận đấu mà tớ từng nói trước đó.”

“O-Oh. Cảm ơn cậu. Và… xin lỗi cậu.”

“Không có gì, nó chỉ là cảm xúc của Kinu thôi…um, tớ đã rất vui. Rất vui mà…”

Ruri nói thế, nhưng khuôn mặt cô ấy lại cho thấy một cảm xúc phức tạp.

Sau đó, cô ấy đứng dậy khỏi ghế.

“Umm… tớ phải đi rồi. Gặp cậu sau nhé, Kinu.”

“Ok, bai.”

Sau khi nói nốt những lời cuối, Ruri rời khỏi công viên một mình.

Cô ấy như thể muốn chạy trốn khỏi nơi này vậy.

“...Mình bị từ chối một cách phũ phàng.”

Đó là lời tỏ tình mà tôi đã phải chà đạp lên cảm xúc của cậu bạn thân nhất…

Thêm vào đó, Ruri rõ ràng đang gặp rắc rối.

Phản bội người bạn thân nhất, và đem đến rắc rối cho người bạn thuở nhỏ…

“...Mình tệ thật.”

Những lời lẩm bẩm của tôi chẳng ai nghe thấy, và tan biến vào bầu không khí lạnh lẽo.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thi xong mới có thời gian ngồi dịch tiếp, mong mn thông cảm.

Cái này mình mới dịch xong nên cũng chưa đưa cho edit check kịp, mn đọc tạm nhe=)))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
trans: mắng iu à :v
trans: mắng iu à :v