Sau hôm mà Touya thổ lộ cảm xúc của cậu ấy với tôi, tôi, Touya và Ruri cùng nhau đến trường.
Chúng tôi thường cùng nhau đến trường, hay đúng hơn là chúng tôi đã luôn đến trường cùng nhau kể từ hồi tiểu học.
Tôi nghĩ rằng Touya sẽ nói với tôi về việc để hai người họ đến trường cùng nhau, nhưng cậu ấy biết rằng nếu nói như thế với tôi, cô ấy chắc chắn sẽ để ý…
Khi nghe vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, mặc dù tôi thật thảm hại.
“Oh! Người hùng của ngày hôm qua đây rồi!”
Sau khi chúng tôi đến lớp cùng nhau vì chúng tôi học chung một lớp, Takanashi, một bạn học cùng lớp và các thành viên trong đội bóng đã chỉ tay vào chúng tôi và bắt đầu nói. Cậu ấy chỉ tay vào Touya.
“Eh, gì vậy? Tôi á?”
“Tụi tôi vừa mới nói về trận đấu ngày hôm qua. Phải nói đó là một pha rê và sút bóng tuyệt vời của Touya. Cậu ấy trông giống như là một cầu thủ xuất sắc vậy!”
Không hiểu sao Takanashi lại có vẻ tự hào.
“Cậu ngầu thật đấy, Touya~!”
“Đúng như mong đợi, Touya!”
“Touya thực sự tuyệt vời!”
Các bạn học khác vây quanh trong lúc tán dương Touya.
Nhờ vậy, tôi và Ruri, khi nãy còn đứng cạnh cậu ấy, bị đẩy ra ngoài.
“Không có gì đâu, tôi chỉ chơi ở vị trí tiền đạo, và tôi không thể rê bóng hay sút bóng nếu đồng đội không chuyền bóng cho tôi ngay từ đầu...”
“Sao cậu lại khiêm tốn thế? Hôm qua chúng ta thắng là nhờ Touya, cậu nên tự hào về bản thân mình hơn đi!”
Khi Takanashi vỗ lưng Touya, các bạn cùng lớp cũng nói những câu như, “Touya thật tuyệt!” “Touya là người giỏi nhất!”
Ngày sau trận đấu thường sẽ như thế này.
Bất cứ khi nào đội giành chiến thắng, thì đó luôn là nhờ Touya ghi bàn.
Và cậu ấy là người có tinh thần thể thao nổi bật, điểm số luôn đứng đầu trong lớp, khuôn mặt đẹp trai, sáng sủa và tính cách lịch thiệp.
Vì vậy, không có gì bất thường khi tôi gặp phải tình huống như hôm nay khi họ mắc "Cơn sốt Touya".
Tất nhiên, tôi không thể sánh bằng với cậu ấy về bóng đá hay học hành.
Nhưng tôi tôn trọng và ngưỡng mộ cậu ấy.
“Này, mọi người! Trận đấu ngày hôm qua còn một người hùng nữa ngoài Touya đó!”
Bỗng nhiên, một giọng nói trong trẻo vang khắp lớp học. Đó là Ruri.
“Gì cơ? Ai cơ?”
“Cậu ấy ở đây nè! Đây nè!”
Takanashi hỏi với ánh mắt nghi ngờ, và Ruri giơ cánh tay tôi lên trời như trọng tài giơ tay quyết định chiến thắng của một võ sĩ quyền anh. Cô ấy đang làm gì vậy!?
“Kenji cũng là người hùng của trận đấu hôm quá á hả…?”
“Đúng vậy! Nếu không có đường chuyền của cậu ấy, Touya có lẽ sẽ không ghi bàn được! Nghĩa là, Kinu cũng có công trong chiến thắng của ngày hôm qua! Cậu ấy là một Fantasista!” [note77601]
Ruri tuyệt vọng kêu gọi.
“Fantasista” là một cách nói quá, và cô ấy chắc chắn không hiểu ý nghĩa của từ này.
“Nó lại bắt đầu nữa rồi đấy. Tình cảm của Aima dành cho người bạn thời thơ ấu của mình.”
Takanashi nói với vẻ bực bội với bình luận của Ruri.
Các bạn học khác cũng nhìn về phía chúng tôi với ánh nhìn như “Ồ, không, lại như thế nữa rồi đấy.”
“Cái phản ứng gì thế! Tôi chỉ nói sự thật thôi! Nếu Kinu không chuyền bóng…”
“Vâng, vâng, tôi mệt mỏi vì phải nghe cậu khoe khoang về người bạn ấu thơ của cậu rồi đấy.”
Đang tranh luận, Ruri bị Takanashi chặn lại với bàn tay của cậu ấy.
“Đúng là Kenji chuyền rất tốt, tôi phải công nhận điều đó… Nhưng nếu so sánh với Touya, cậu ấy chẳng là gì cả.”
Các bạn học khác gật đầu đồng tình với ý kiến của Takanashi. Ngay hôm qua, tôi đã bị đối thủ chế nhạo, và hôm nay, các đồng đội lại nói những điều tương tự. Tôi có thể khóc không?
“Không phải thế! Kinu tuyệt vời hơn nhiều và là một cầu thủ siêu đẳng hơn hơn cậu nghĩ đấy, Takanashi-kun!”
“Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi. Tôi sẽ bỏ qua nó. Chúng ta có thể thay đổi chủ đề ngay, được chứ?”
Có lẽ không muốn bị Ruri đẩy mọi chuyện đi xa nữa, Takanashi đã kết thúc cuộc trò chuyện một cách dữ dội và ra hiệu cho các bạn học xung quanh giải tán.
“Mou… Họ không hiểu Kinu gì hết á!”
“Đừng làm điều gì dại dột nhé. Tim tớ không chịu nổi đâu.”[note77664]
“Tớ chỉ muốn mọi người được biết rằng Kinu rất tuyệt vời thôi. Và, umm… khi tớ làm điều đó, cậu có thấy phiền không?”
Ruri hơi cúi mặt xuống và hỏi tôi một cách lo lắng.
Ngày sau trận bóng đá, Ruri luôn kể với các bạn cùng lớp rằng tôi cũng tuyệt vời khi cơn sốt Touya diễn ra. Bất cứ khi nào Touya ghi bàn, thường là lúc tôi chuyền bóng cho cậu ấy.
Thật lòng mà nói, hành động của Ruri có vẻ hơi quá… nhưng tôi…
“Tớ không bận tâm đâu. Mà… umm, cảm ơn nhé.”
Tôi quá xấu hổ để nhìn vào đôi mắt ấy, nhưng tôi cảm ơn cô ấy.
Sau đó, biểu cảm của Ruri đột nhiên trở nên tươi sáng hơn.
“Yeah! Từ bây giờ tớ sẽ khoe Kinu nhiều hơn cho mọi người trong lớp thấy.”
“Thực ra thì tớ cũng không muốn nữa đâu…”
Ruri vẫn mỉm cười vui vẻ mặc dù cô ấy nói như vậy.
Tôi tự hỏi cô ấy sẽ làm gì lần tới....Điều đó khiến tôi lo lắng.
"Tớ xin lỗi cậu, Kinu. Lúc đó tớ nên nói gì đó..."
"Không, đó không phải lỗi của Touya. Ý tớ là, họ đúng, và đó không phải lỗi của bất kỳ ai cả."
Tôi đáp lại lời xin lỗi của Touya.
Tôi chỉ là người chuyền bóng giỏi ở đó thôi. Không có gì sai cả.
"Nhưng mà, Ruri thực sự thích Kinu đó!"
"! T-Tớ không thích cậu hay gì cả! Tớ chỉ muốn khoe với cậu ấy vì chúng ta đã ở bên nhau từ nhỏ! Nếu Kinu tuyệt vời, điều đó cũng có nghĩa là tớ tuyệt vời!"
“Cậu thực sự đang bao che cho tớ vì lợi ích của cậu sao!?”
Tôi ngạc nhiên, còn Ruri thì cười như một kẻ phản diện.
Thật là một trò hề....Được rồi, tôi đoán là đúng là cô ấy không thích tôi về mặt tình cảm.
“Được rồi. Tất cả về chỗ nào.”
Cửa lớp mở ra và giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi đi vào. Cùng lúc đó, tất cả mọi người cũng trở về chỗ của họ. Chúng tôi cũng sắp trở về chỗ thì chuyện đó xảy ra.
“Tớ mong cậu sẽ làm như lời tớ bảo ngày hôm qua nhé.”
Đột nhiên, Touya thì thầm vào tai tôi để Ruri không nghe thấy.
Khi tôi quay người lại, cậu ấy lại cười, y như hôm qua.
“O-oh, dĩ nhiên rồi.”
“Tớ trông cậy vào cậu đấy, bạn thân ạ.”
Nói xong, Touya trở lại chỗ ngồi với một nụ cười mãn nguyện.
…Làm sao để nói chuyện một cách vui vẻ với Ruri đây?
Từ hôm nay, tôi phải giúp Touya trong chuyện tình cảm và phải làm sao để cậu ấy và Ruri đến với nhau.
Tôi nhìn sang và thấy Ruri đang ngồi trên ghế, khẽ trò chuyện với bạn bè trong khi giáo viên chủ nhiệm đang chuẩn bị cho tiết sinh hoạt chủ nhiệm. Nghe có vẻ thú vị đấy...
Rồi tôi lại tự chất vấn bản thân.
Tôi tự hỏi liệu tôi có thể tiếp tục trò chuyện với Ruri như thế này nữa không nếu cô ấy và Touya đến với nhau.
Sau giờ học, thường thì chúng tôi sẽ ở lại để tập luyện cho trận chung kết của giải đấu Tokyo, nhưng đôi bóng của chúng tôi luôn có ngày nghỉ ngay sau ngày thi đấu, và các câu lạc bộ cũng bị hủy bỏ. Các hoạt động tự nguyện cũng bị nghiêm cấm.
Theo huấn luyện viên của chúng tôi, học sinh cấp hai chúng tôi không có đủ thể lực, và nếu họ thúc ép bản thân một cách quá sức, họ sẽ gặp chấn thương. Nghỉ ngơi cũng là một phần trong chế độ tập luyện, huấn luyện viên đã nói như vậy.
Thế nên tôi đã đến khu arcade với Ruri và Touya.
Ruri mời tôi đi chung với cô ấy.
Nhân tiện, tôi chỉ chơi với Ruri và Touya từ khi tôi còn nhỏ.
Lí do thì là do tôi luôn ưu tiên Ruri và Touya, ngay cả khi tôi được người khác mời.
Đó là cách mà tôi quan tâm đến họ.
Trong lúc tôi nghĩ về điều đó, tôi chẳng biết mình thân thiết với ai hơn hai người họ…
“Yay! Tớ lại thắng nữa rồi!”
Đứng trước tựa game đối kháng đó, cô ấy vui vẻ tạo dáng chiến thắng.
“Cậu thật sự quá mạnh…”
Cùng lúc ấy, tôi đang ngồi đối diện cô ấy, một cách khập khiễng.
Ngay khi vào arcade, Ruri rủ tôi chơi đối kháng với cô ấy, và trước khi tôi kịp đồng ý, cô ấy ép tôi ngồi xuống trước tựa game đối kháng. Tôi bị ép chơi đến tận 10 trận, nhưng tôi thua tất.
Như mong đợi từ một người chơi game sau giờ học mỗi ngày.
Tôi liên tục bị gán cho nhiều hình dung khó hiểu, và một kẻ nghiệp dư như tôi không thể nào đấu lại cô ấy được.
“Tớ sẽ làm lại…”
Tôi phải giúp đỡ trong chuyện tình cảm của Touya, nhưng mọi chuyện đều không đi đúng hướng bởi cách hành xử của Ruri. Tôi đã cố gắng để Ruri và Touya ở riêng với nhau ở trường, nhưng cô ấy luôn tìm cách để cả ba cùng đi chung với nhau.
Có lẽ Ruri cũng trân trọng thời gian chúng tôi bên nhau như tôi vậy.
Hoặc có thể là tôi vẫn chưa sẵn sàng cho điều đó...
“Này Kinu, giúp tớ được không?”
“! Hả, có gì không?”
Đột nhiên bị Touya tiếp cận, tôi giật mình, tự hỏi liệu cậu ấy có nhìn thấu được suy nghĩ của tôi không.
“Tớ muốn chơi game cùng với Ruri từ bây giờ, cậu có thể tìm lý do nào đó hợp lí để về nhà được không?”
“Về nhà á… nhưng vì Ruri, cậu ấy nói sẽ về nhà cùng với tớ.”
“Đừng lo. Tớ sẽ giữ cô ấy lại một chút. Xin cậu đấy, Kinu.”
Touya chắp tay lại, cúi đầu và xin tôi một cách nghiêm túc.
Khi mà bạn thân làm vậy với tôi, tôi không thể từ chối…
“…Tớ hiểu rồi.”
“Cảm ơn nhé! Kinu là người bạn tốt nhất của tớ đấy!”
Touya cảm ơn tôi với nụ cười hiện trên khuôn mặt của cậu ấy.
Đáng lẽ đó phải là một dịp vui vẻ, nhưng tim tôi lại không đập chút nào.
“Xin lỗi nhé! Mẹ tớ nhờ tớ đi mua sắm giúp, thế nên tớ sẽ về trước nhé!”
Tôi nói to hơn một chút để Ruri có thể nghe thấy giữa tiếng ồn của trò chơi.
“Vậy ư? Tớ nghĩ mình cũng nên về thôi~”
“K-Không, Ruri nên ở lại arcade đi. Touya cũng ở lại mà!”
Tôi nài nỉ và Touya tiến lại gần Ruri.
“Được rồi. Xin lỗi Kinu, nhưng tụi tớ sẽ chơi thêm chút nữa.”
“Eh, nhưng mà…”
Ruri nhìn tôi, nhưng như muốn ngăn cản cô ấy, Touya nắm lấy tay của cô ấy và dẫn cô ấy đi.
“Đừng lo cho tớ. Tớ sẽ về trước, vậy nên hai cậu cứ vui vẻ tận hưởng nhé. Gặp cậu sau.”
Tôi quay lưng lại và bắt đầu bước đi.
Vậy là chỉ còn có Touya và Ruri ở bên nhau… Cứ như một buổi hẹn hò giả vậy.
Với suy nghĩ đó, tôi bước tới của của arcade game.
Nhưng sau đó tôi không thể không chú ý đến hai người đó và quay lại.
“Ruri ngầu quá! Cậu chơi gắp thú hay lắm!”
Cả hai đều đang cười một cách vui vẻ.
Đặc biệt là Touya với vẻ mặt vui mừng mà cậu ấy chẳng bao giờ cho tôi thấy.
Tôi hiểu rồi... Touya thực sự thích Ruri. Mặc dù tôi đã nghe cậu ấy nói điều đó ngày hôm qua, nhưng trái tim tôi lại thắt lại khi tôi thực sự nhìn thấy cậu ấy như vậy.
Sau đó, Touya và Ruri chơi gắp thú thật vui vẻ chung với nhau.
Họ có vẻ rất hợp nhau. ...Đó là điều hiển nhiên.
Touya là cầu thủ xuất sắc và là đội trưởng của đội bóng đá, và là một người thông minh và đẹp trai.
Ruri được cho là một trong những cô gái xinh nhất lớp chúng tôi, và có rất nhiều chàng trai giống tôi và Touya có tình cảm với cô ấy.
Nếu họ trở thành người yêu, tôi chắc rằng ai cũng sẽ chúc mừng họ.
“Dĩ nhiên là tôi không đủ tốt.”
Tôi chỉ là bạn thuở nhỏ đã bên cạnh cô ấy trong một khoảng thời gian dài, và tôi còn thậm chí không bằng Touya về những khoản trong học tập lẫn cả về bóng đá.
Không có đời nào Ruri lại nhìn tôi như thế.
Nếu đúng như vậy thì tôi hẳn đã đúng khi giúp đỡ bạn thân của mình.
Tôi tự nhủ khi một mình rời khỏi khu arcade game.
Ngày qua ngày, tôi giúp Touya để cậu ấy có thể ở riêng với Ruri.
Tôi đã nghe chính Touya kể rằng khi cậu ấy ở riêng với Ruri, cậu ấy đã thể hiện bản thân thật tích cực và thậm chí rủ cô ấy đi hẹn hò.
Tuy nhiên, Ruri lại tỏ ra bối rối trước sự thay đổi thái độ đột ngột của cậu ta nên vẫn chưa hẹn hò với cậu ấy. Mặc dù vậy, Touya vẫn cố gắng hết sức để khiến Ruri thích cậu ta.
Nhìn những nỗ lực tuyệt vọng của người bạn thân, lúc đầu tôi có cảm xúc lẫn lộn, nhưng dần dần bắt đầu nghĩ về một thứ.


1 Bình luận
sắp có biến :)