Vol 01

Chương 06: Mặt nạ bùn

Chương 06: Mặt nạ bùn

"...Tọa độ này ám chỉ đến vùng biển ngoài khơi Philippines."

Chiếu một chiếc bản đồ không gian ba chiều bằng chiếc nhẫn đang đeo (thứ đóng vai trò như một chiếc điện thoại thông minh trong thế giới này), Teru-senpai gật gù.

"Vùng biển Philippines? Chính xác là vùng nào thế?"

"K-khoảng 1000km... về phía Đông thành phố Davao."

Vẫn không dám nhìn trực diện vào ánh mắt Luna-san như mọi khi, Teru-senpai cố gắng nặn từng từ.

"Chỗ đó có hòn đảo hay gì không? Tôi khá mù mờ về mấy khoản địa lý."

"K-không có... Quanh đó không có hòn đảo nào trên bản đồ. Chỉ là một vùng ngoài khơi mênh mông sóng nước."

Tọa độ chỉ ra rằng nó nằm giữa cộng hòa Palau và Philippines. Nhưng chính xác thì ở đó có gì?

"Mà những tọa độ này... có phải là viễn cảnh về [Hồi Kết] mà cậu đã nhìn thấy không? Kotoyorozu."

"Vâng. Đúng là như vậy."

Tay chống cằm, Teru-senpai nhắm mắt suy ngẫm lấy một hồi.

"Hừmm.— Vậy thử đi đến đó một chuyến xem sao."

"Hể? Đến đó ư? Nhưng bằng cách nào?!"

Xung quanh bốn bề chỉ toàn là nước, một nơi trơ trọi giữa chốn sơn cùng thủy tận. Đâu phải nói muốn đi là đi được.

"Chớ có mà xem thường Illuminati bọn ta."

Trong khi đang lẩm bẩm "Vấn đề chính là tên Von Simon kìa...", Teru-senpai hướng thẳng đến thang máy như muốn chấm dứt cuộc đối thoại.

"Hahaha, máu tò mò trong ta trỗi dậy rồi! Cơn thèm khát tri thức đang sục sôi dưới lớp da này! Chuyện này sẽ vui lắm đây!"

Để lại những lời như vậy, anh ta phớt lờ chúng tôi và rời khỏi phòng thí nghiệm.

"Boo!"

"Gyahh!"

Bị Luna-san đang đeo chiếc mặt nạ bùn vỗ vai, tôi giật bắn mình, bất giác kêu lên một tiếng đầy thảm hại.

"Phải 'Gyahh' mới chịu chứ. Pfft— cười chết mất thôi."

"....Cô thích là được."

Vì đã được Teru-senpai xác nhận việc động chạm hay đeo lên đều không gây tác hại gì, tôi cũng thử nhấc một chiếc bị vứt tứ tung trên bàn.

(Kết cấu thật kỳ lạ.)

Nó đem lại cảm giác vừa nhờn dính vừa láng mịn khó tả.

《××××××》

Ngay khi tôi nhặt chiếc mặt nạ lên, nó dường như có phản ứng nào đó.

《×in××ôi》

Một mớ hỗn độn các khái niệm. Tôi tập trung, không phải để bóc tách từng lớp ngôn ngữ, mà là cảm thụ ý niệm đằng sau lớp vỏ đó.

《Xin hãy sửa chữa tôi》

Đó là những gì chiếc mặt nạ cố gắng truyền đạt với tôi, bằng một thứ ngôn ngữ lạ hoắc, được diễn đạt theo cách phát âm mà tôi chưa từng nghe qua.

"Sửa chữa... bằng cách nào mới được?"

《Thông tin giống loài—Máu của bạn》

"Máu sao?" Tôi âm thầm cắn ngón út, rướm một giọt máu xuống chiếc mặt nạ.

"À này— Kotoyorozu-kun, cậu đang làm trò gì—"

Luna-san la toáng lên. Khoảnh khắc đó,

"—Cái gì thế?!"

Từ chiếc mặt nạ, những vật thể khổng lồ trồi ra, lập tức bao quanh đầu, ép chặt khuôn mặt tôi vào nó. Tầm nhìn của tôi bị cướp đoạt ngay tức khắc. Tôi cuống cuồng vận sức bình sinh lột nó khỏi mặt.

"Gư... Hưh... Tôi không tháo ra được!"

"Bỏ tay ra! Để đó cho tôi!"

Kéo dài sợi dây từ cổ tay, Luna-san toan xé vụn chiếc mặt nạ thành trăm mảnh.

Nhưng trước khi cô ấy kịp thực hiện ý định..

《Khai triển Giao thức Phục hưng Nhân loại》

Cái mặt nạ thì thầm. Tầm nhìn tôi trở nên chập chờn, và tôi cảm nhận như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy ý thức của mình.

—Một vị đạo sư đáng kính đã từng nói. [note86205]

                                                             

                                              

                                 

Trên thế gian, điều duy nhất không thay đổi chính là sự đổi thay.

                                          

                                            

                                                      

Chính vì vậy, chúng tôi trân quý, coi trọng từng phút giây hiện tại.

Cũng chính vì vậy, ngày hôm nay, chúng tôi dâng những lời nguyện cầu này cho chim và suối.

Có vẻ bữa ăn vặt hôm nay là bánh muffin.

                                             

                                         

Một tiếng gầm rền vang dội lại.

                                      

                                              

Đứng sừng sững ra đó là những người bảo hộ vĩ đại.

Chúng tôi từng nghe qua về sự tồn tại của chúng, dòng sản phẩm bị cấm bán trên thị trường.

Chúng làm vẻ mặt tuyệt vọng vươn tay đến chỗ chúng tôi.

Tại sao? Không! Đừng đến gần đây!

Đừng chạm vào chúng tôi! Đừng phá hỏng chúng tôi! Đừng gieo rắc thêm những nỗi kinh hoàng!

                                       

                                    

──Error! Error! Error!

                                 

                                   

Hãy chấm dứt Giao thức Phục hưng Nhân loại! Phát hiện những nhân tố không xác định ở mục tiêu!

Trái tim của chúng tôi bị nhìn thấu! Đây không phải là thứ chúng tôi nên động vào!

Không được cứu vãn những con quái vật này! Error! Error! Error!

Đình chỉ chiến dịch 'Mặt nạ'! Báo cáo lại cho 'Máy chủ mẹ'! Kết thúc!

"...Phù—"

"Kotoyorozu-kun!"

Thoát khỏi cảm giác kìm kẹp của chiếc mặt nạ, tôi thở hổn hển, vội vã sờ nắn cơ thể mình.

(Mình... vẫn là mình đúng không? Là Kotoyorozu Kotoha.. Chứ không phải cô bé kia, đúng không?)

Cô bé đó, được một vị Đạo sư rao giảng về đức tin, luôn háo hức chờ đợi chiếc bánh Muffin. Tôi cảm thấy tâm trí mình như bị tâm trí cô bé ấy ghi đè lên. Thực là một trải nghiệm kinh hoàng.

(Cái tôi của mình... suýt chút nữa đã bị thay thế hoàn toàn!)

Cái cảm giác không còn là chính mình ấy khiến tôi vô thức nôn thốc nôn tháo tất cả những gì mình tống vào cho bữa trưa ra ngoài.

"C-cậu ổn chứ?"

"Gư, mặc kệ tôi đi. Quan trọng hơn là cái mặt nạ kia...!"

"Hử?"

"—Phá hủy nó đi!"

Chính lúc tôi gào lên như vậy, chiếc mặt nạ mọc chân nhảy phổng lên, tính bám vào mặt Luna-san.

"Mày là cái giống gì thế! Tởm vãi lúa! Cút đi!"

Cô dùng sợi dây từ cổ tay đục xuyên trán chiếc mặt nạ khiến nó ngừng chuyển động.

"Ha...ha..phù.. làm tốt lắm, Luna-san."

Nói rồi, tôi nôn bằng sạch những gì có trong dạ dày trong khi được Luna-san vuốt ve lưng.

"Fuwahaha. Lũ ngốc, ta quay lại rồi đây!...Gư. Chuyện gì vừa xảy ra vậy?!"

Tôi tường thuật lại điều kinh hoàng mình vừa trải qua cho Luna-san và Teru-senpai, người vừa quay lại.

                                            

                                     

                                       

"...Hmm, hiểu rồi. Ta đã nắm được đại khái tình hình."

Teru-senpai gật gù, nhặt một mảnh vỡ từ chiếc mặt nạ lên.

"Đặc tính chính của chiếc mặt nạ này có thể là 'Tước đoạt nhân cách'. Đó hẳn là lời giải thích xác đáng cho mọi thứ."

"Giải thích mọi thứ?"

"Lý do tại sao khi bọn ta quản thúc lại không xảy ra bất thường nào?—Là bởi chúng bị hỏng hết rồi. Vậy những cái chưa bị hỏng đi đâu rồi?—Câu trả lời là chúng được giấu nhẹm đi bởi những người bị chiếm xác thành công."

"Nếu vậy, tại sao em lại không bị...?"

"Sở dĩ nhân cách của Kotoyorozu không bị cướp đoạt, hẳn do [Hồi Kết] 'Kẻ thì thầm' là một tạp âm phiền nhiễu đối với chúng. Suy cho cùng, thuật chiêu hồn là một kỹ thuật đầy tinh vi mà."

Nghĩa là nếu tôi không có cái 'Hồi Kết' đó trong người thì giờ tôi đã bị thay thế bởi người khác ấy hả? Kinh khủng vãi nhái.

"...Có ai đó đang cố phát tán những cái này ra bên ngoài. Vì nguyên cớ nào? Đó là điều chúng ta phải điều tra làm rõ."

Teru-senpai mỉm cười. Dường như anh ta đang tỏ ra thích thú trước tình huống này.

"Thế, bước tiếp theo là gì?"

Đúng lúc Luna-san hỏi vậy, cánh cửa thang máy mở ra.

"Đến rồi đấy à, Von Simon."

Người đàn ông cao lớn xuất hiện trong thang máy chính là Von-senpai với gương mặt đầy phiền muộn. Những nếp nhăn minh chứng cho sự khổ hạnh trên trán anh ta càng hằn sâu hơn khi anh trừng mắt nhìn Teru-senpai.

"Đầu óc cậu có bị vấn đề gì không?"

"Gì cơ?!"

"Có phải đi chợ đâu mà đòi một con tàu khảo sát chỉ để điều tra một [Hồi Kết] mức 2?! Yêu cầu chính phủ Phillipines hợp tác ấy à? Bộ dễ làm lắm chắc! Đã từng bỏ thời gian ra để ngẫm xem mấy chuyện như thế khó khăn ra sao chưa?! Có biết cần bao nhiêu công sức để chuẩn bị và bưng bít thông tin không?!"

Teru-senpai cười lớn.

"Ngậm mồm lại, cứ làm đi."

"Caaaaái!"

"Làm như tôi bảo đi."

"...... Khá lắm. Hôm nay tôi sẽ tính sổ mọi chuyện với cậu."

Von-senpai rút khẩu súng giắt ở thắt lưng bên hông ra. Luna-san và tôi hoảng hồn bèn lao vào can ngăn.

"Là để bảo vệ thế giới! Nên chẳng còn cách nào khác!"

"....Mờ mắt bởi tò mò như cậu có tư cách để thốt lên một câu chính nghĩa cao cả như vậy sao?"

Xem ra giữa hai người họ tồn tại mối duyên nợ sâu đậm nào đó.

"Haaa... Dù gì đi nữa cậu vẫn nhất quyết muốn đi đúng chứ?"

"Đi!"

"Thế thì đợi chút. Để tôi lo liệu."

Von-senpai trút tiếng thở dài và lẩm bẩm, nhưng không thể kìm nén nụ cười gian xảo trên khóe môi.

Vùng biển Philippines, độ cao 500m so với mực nước biển.

"Whoa! Biển đẹp quá!"

Koshiba hào hứng nhấp nhổm nhìn ngắm khung cảnh ngoài cửa sổ.

"Nghe đồn ở Philippines có món ăn vặt tên Halo Halo ngon lắm! Nhất định phải thử mới được!"

Ngược lại, Koito-senpai trong bộ quần áo du khách đang hí hoáy với chiếc điện thoại trên tay.

"...N-này, đừng giận nhé. Anh biết mình sai rồi mà..."

Người đàn anh kiêu ngạo, Teru-senpai lần đầu bộc lộ vẻ lo lắng, cúi đầu tạ lỗi cô gái đang cầm cần điều khiển.

Cô gái ấy, đồng thời là chủ nhân chiếc phi cơ nhỏ 'Chiến mã tám chân' này, không ai khác ngoài Mehfreeza JaneBekova.

"...Đâu, ai làm gì mà giận dỗi. Em biết anh trai mình là loại người như nào mà."

"Me, Meh ơi..."

"Ugh.. xấu hổ chết đi được. Chúng ta lại làm phiền Von-senpai với cả đội rồi."

Teru-senpai và Meh là anh em ruột sao? Đúng là hai người họ nếu đứng cạnh nhau trông y đúc thật, đều là nam thanh nữ tú cả. Mà hình như, Teru-senpai có chút Sis-con thì phải, không dám ho he điều gì trước mặt em gái như kia.

(Cứ như này thì tội cho anh ấy quá, mình nên đổi chủ đề thôi.)

"N-nhân tiện Meh này. 'Vết đạn' này... đáng kinh ngạc thật!"

──────────────────────────────────────────

【Chiến mã Tám chân Çalkuyruk】 <Vết Đạn>

Vết đạn 'Khai phá'. Một khẩu súng trường ngoại cỡ có khả năng thiên biến vạn hóa thành nhiều hình thù khác nhau. Vì sở hữu độ bền cực cao, nó có thể biến thành nhiều phương tiện khác nhau và thích nghi trong nhiều điều kiện môi trường mà các vật liệu thông thường không chịu đựng được. Được đánh giá cao tại học viện Azure.

──────────────────────────────────────────

"Wahaha! Hóa ra đôi mắt tiểu tử nhà ngươi không phải là để trưng! Bản lĩnh của tại hạ đây quả thực là phi phàm không sao dời mắt!"

Và biết gì không, vết đạn này còn biết nói chuyện. Bằng chất giọng trầm bổng, hào hiệp, toát lên hào quang cương trực.

"Dù có là vai trò nào, nếu là vì đại nghĩa, tại hạ đây đều sẽ đảm đương tất! Tiểu tử, còn không mau thể hiện sự tận trung của mình!"

"Đ-được thôi..."

Meh thở dài.

"Chiến mã tám chân— luyên thuyên. Anh trai— Phiền phức."

"'Thật là quá đáng!'"

Chiến mã tám chân và Teru-senpai đồng thanh kêu lên. Nhưng kể cũng đúng, đàn ông xung quanh Meh toàn người có cá tính mạnh mẽ không thôi.

"Này mọi người. Chúng ta đến nơi chưa ạ?"

Koshiba, mới lúc nãy còn đang vui vẻ ngắm nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ, xem chừng mới là người đáng tin cậy nhất hội. Meh mở bản đồ kiểm tra, xác nhận đây chính là tọa độ 'Mặt nạ bùn' đã chỉ dẫn. 

"...Chẳng có gì sất, nhỉ?"

Đúng như những gì Luna-san nói, xung quanh chúng tôi chỉ là trời yên biển lặng. Hỏi đẹp thì có đẹp, nhưng chỉ có vậy thôi.

"Hmm. Tức là— nó nằm ở bên dưới rồi."

Teru-senpai lẩm bẩm.

"Bên dưới? À, là dưới biển sâu nhỉ."

Koito-senpai đáp lời.

"Chỗ này có độ sâu khoảng bao nhiêu đấy?"

"...Cơ quan Khoa học và Công nghệ Biển- Trái Đất Nhật Bản từng đến đây khảo sát đáy đại dương một lần. Và con số họ đưa ra ước tính khoảng 2000m."

Teru-senpai khẽ trả lời trong khi quay mặt đi hướng khác. Bị em gái của mình trách cứ trước mặt hội con gái mà mình không giỏi đối phó. Đây có lẽ là cực hình có chủ đích của Von Simon-senpai. Quả là một người lanh lợi và đáng sợ.

"2000m sao? Chúng ta đến đó được không? Chiến mã tám chân?"

Trước câu hỏi của Koito-senpai, Chiến mã tám chân cười một cách sảng khoái.

"Lẽ dĩ nhiên là vậy! Tấm lòng chính nghĩa của tại hạ đây chưa biết lùi bước trước kẻ thù là gì!"

"...Nhưng đội trưởng, như vậy lại có một vấn đề khác nảy sinh."

Meh tiếp lời.

"Để chịu được áp suất nước dưới biển sâu, việc tăng bề dày lớp vỏ bảo vệ là điều tất yếu. Chưa kể, một khi xuống dưới đó rồi thì phải đối mặt với tình trạng giá trị R tụt xuống rất thấp, cho nên cũng phải tính toán phân bổ tài nguyên nhằm duy trì tính liên tục cho cuộc thám hiểm."

Giá trị R là cái gì thế? Tôi ghé tai Koshiba hỏi. "Koshiba mới là học sinh cấp 2, nên hổng có biết!" Một câu trả lời ngây ngô đáp lại. Được rồi, thế thì thôi vậy.

"Tựu trung lại— chiến mã tám chân chỉ chở được có 2 người thôi."

Hai. Một con số có phần đáng lo ngại. Trừ đi Meh là người điều khiển, đồng nghĩa với việc chỉ còn một vị trí.

"Theo lẽ thường tình, Koshiba phải ở lại đất liền—"

Koito-senpai lẩm bẩm. Hẳn lý do là vì vết đạn của Koshiba sẽ được dùng cho mục đích trở về. Khai phá bằng chiến mã tám chân. Trở về bằng Shamshir. Hai người hành động cùng nhau như một bộ đôi.

"Mang cục tạ Teru theo chỉ tổ làm vướng tay chân thôi...Mà ngay từ đầu cậu có cái tác dụng gì trong nhóm này vậy?"

"Whoa!"

Teru-senpai vốn là dân nghiên cứu và chỉ nên ở trong phòng thí nghiệm. Nhưng vì muốn thỏa mãn sự tò mò tri thức vô độ của mình mà anh ấy lẽo đẽo theo đến tận đây. 

"Vậy, Đội trưởng sẽ là người đi chứ?"

"Chị à...? Ừm—"

Koito-senpai tỏ vẻ không mặn mà với đề xuất trên.

"Ừm... 2000m dưới đáy đại dương... tốn bao lâu để tới được đó vậy?"

"Với tốc độ phi phàm của tại hạ đây, chỉ tiêu tốn có 20 phút thôi."

"2-20 phút...."

"Đừng bảo là," Meh khẽ thốt lên.

"Đội trưởng. Chị...sợ đấy nhá?"

"Myaa! Không, đâu, đâu, sao lại sợ cơ! Ai bảo thế! Chị không có sợ mấy nơi tối tăm, chật hẹp nhé!"

Koito-senpai lắc đầu nguầy nguậy. Mỗi lần như thế, mái tóc hoa anh đào ấy lại quật vào mặt tôi, người ngồi ngay cạnh chị ấy.

"Chỉ là... năng lực của chị không hợp cho mấy chuyến thám hiểm đại dương. Lỡ có giao tranh nổ ra, e rằng tàu ngầm sẽ không thể nguyên vẹn trở về."

"Nghĩ kỹ thì, đúng thế thật..."

"Với cả," Koito-senpai tiếp lời.

"Với cả— dạo này may mắn chị chạm đáy rồi, nên có linh cảm nếu tham gia sẽ có chuyện chẳng lành xảy ra..."

Một tia điện chạy xoẹt qua não Meh và Koshiba, hai người bắt đầu gật đầu lia lịa.

"Chính xác! Tốt hơn hết lần này chị nên ở lại!"

"Đội trưởng! Xin hãy lùi về hậu phương hỗ trợ mọi người!"

Gì vậy? Chẳng lẽ vận may Koito-senpai bết bát thế sao?

"Vậy em sẽ đi."

Khi những lời đó được thốt ra, cả khoang tàu bỗng trở nên im bặt, mãi sau Koshiba mới mở lời.

"Koshiba cũng tán thành! Dù sao thì [Hồi Kết] của Kotoyorozu cũng rất lý tưởng cho việc khám phá."

Nhận thấy sự tín nhiệm dành cho tôi đã tăng lên sau sự cố 'chung cư phủ tạng' hôm nào, tôi thầm hài lòng với những gì mình đã làm.

"Nhưng liệu tiểu tử nhà ngươi có thể gánh vác trọng trách này không đấy? Cá rằng nhóc còn thiếu sót khá nhiều kinh nghiệm."

Giọng nói trầm của chiến mã tám chân vang lên.

"Vâng, đúng là như vậy,... nhưng tôi chính là người đã đề xuất nên tự bản thân cũng thấy một phần trách nhiệm của mình trong vụ này."

Teru-senpai khịt mũi.

"Chuyện bé xé ra to cả thôi. Ta cũng bàn luận qua với tên Von rồi, cả hai đều đánh hơi được mùi mờ ám bốc ra từ [Hồi Kết] này. Dù bảy phần chỉ là linh tính, nhưng ta vẫn không thể rũ bỏ cảm giác bất an... Cho nên, thực lòng, bổn thiếu gia cũng thấy vẫn còn quá sớm cho cậu."

Có vẻ những người còn lại chưa ai thực lòng tin tưởng tôi rồi.

"Nhưng đời người ai đâu lường được chữ ngờ, cho nên dự trù khả năng tiên đoán tương lai không hẳn là lo bò trắng răng."

Meh khe khẽ nói, Koito-senpai cũng khẽ thốt lên câu "À" và tiếp lời.

"—Thế, thống nhất như vậy nhé?"

Cuối cùng, Koito-senpai, với tư cách là đội trưởng, lên tiếng xác nhận kết quả đã phân định.

"Hehe, cố lên nhé, lính mới♪"

"Rõ ạ!"

—Gần đó, Luna-san đứng nép bên cửa sổ, lạnh lùng nhìn ra bên ngoài.

Tôi, Koito Hikari quay về khách sạn cả nhóm đang ở khi đồng hồ đã điểm 8 giờ tối.

"Haaaa—! Đã quá đi mất!"

"Công nhận luôn."

Tôi và Nyao đã rất tận hưởng chuyến thám hiểm chợ đêm ở thành phố Davao này. Tất nhiên, chúng tôi chọn thuê ở khách sạn nghỉ dưỡng rồi. Mặc cho Von tỏ vẻ khó chịu, nhưng tôi là công chúa mà, nên tha hồ vòi vĩnh là đặc quyền của tôi.

"Oáp.... Koshiba buồn ngủ ríu hết cả mắt rồi."

"Heh. Thế về phòng mình trước đi. Chị có việc cần phải làm."

"Đã rõ!" Con bé dứt khoát chào một cách đáng yêu rồi quay về phòng. Mang theo món quà lưu niệm từ khu chợ, tôi ghé thăm người đàn em đáng yêu đã ru rú trong phòng từ khi mới đến đây.

"Meh—. Mở cửa—"

"Đội trưởng đấy à? Vào đi."

Tôi bước vào phòng. Đó là căn phòng đơn cỡ nhỏ. Mỗi lần đi thám hiểm, em ấy lại cắm rễ trong phòng chuẩn bị vật dụng.

"Nè, quà cho em. Món này gọi là Buchi, mấy người bán hàng ở chợ đêm bảo thế. Nó là bánh vừng nhưng được làm từ gạo nếp. Có đầy đủ hương vị luôn, ngon lắm đó."

"Em cảm ơn."

Tuy trả lời thờ ơ nhưng mắt em ấy ánh lên tia lấp lánh. Mang tiếng là thiếu nữ lạnh lùng vậy thôi, chứ bản chất con bé vẫn là một cô gái có tâm hồn ăn uống.

"Thế là~~"

Tôi cười tủm tìm, sà xuống ngồi lên giường của Meh.

"...Thế là, gì cơ ạ?"

"Một người ghét con trai như Meh lại có thể nói những lời như vậy... Em đổ cậu ấy rồi à, Kotoyorozu ấy?"

Meh găm vào người tôi ánh nhìn sắc lạnh tựa băng giá. Tim tôi giật thót một cái.

"Chị hiểu lầm gì đó rồi. Em thực sự nghĩ cho chiến dịch này mới đề xuất như thế."

"Lại còn chối đây đẩy nữa~. Trước giờ hễ đề cập đến nam giới là em lại giở thái độ ghét cay ghét đắng ra mà."

"...Em biết chứ."

Ơ này, tôi nghĩ thầm. Thú thật tôi chỉ bốc đại vài câu để trêu ghẹo thôi, ấy thế mà Meh lại đang bối rối nghiêng đầu như thể đến chính em ấy cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa.

"Đội trưởng. Chuyện là trước kia, em từng nhặt được một chú chó hoang."

"Gì mà đổi chủ đề đột ngột vậy."

"Nó là một chú cún con mới chỉ 6 tháng tuổi. Nó từng bị ngược đãi, tệ đến mức mắt trái bị mù, khắp mình mẩy chi chít vết thương và què quặt cả hai chi sau. Vì vậy khi em tìm thấy, nó đã rất cảnh giác và luôn gầm gừ với em."

Meh rất yêu quý động vật. Con bé không thể nào trơ mắt đứng nhìn những sinh linh tội nghiệp bị vứt bỏ không ai chăm sóc như vậy. Tuy nhiên con bé cũng sẵn sàng mần thịt mấy con gà sau vườn mà không chớp mắt. 

"Mỗi lần chú cún nổi điên, em chỉ có thể bất lực nghĩ "Đành chịu thôi biết sao giờ?". Dù sao thì nó không còn tin tưởng con người nữa. Nên em luôn cố gắng đối xử nhẹ nhàng nhất có thể."

"Mmm."

"Cậu trai ấy gợi cho em nhớ về chú cún đó..."

Đúng là đang nói về Kotoyorozu rồi. Tuy vẫn chưa biết hoàn toàn về cậu bé đó, nhưng tôi cũng lờ mờ nhận ra được. Thi thoảng cậu bước đi khập khiễng bởi cơn đau cũ tái phát. Chấn thương dai dẳng ở lưng hành hạ từng giấc ngủ cậu về đêm. Và không thể không nhắc đến vết sẹo trải dài trên mặt! Thực chẳng thể tưởng tượng nổi cậu ta đã nếm trải cuộc đời khắc nghiệt như thế nào.

"Vậy mà, người đó... cái lúc rời khỏi tàu, chẳng phải vì cậu ấy đang cứu người khác sao?"

"Nhắc mới nhớ, chị có thoáng thấy cảnh đó. Mặc dù sau đó cậu ta bị hút vào Soul Accumulator."

"Thông thường... sao có thể làm được như vậy chứ? Đáng lý ra, người ta sẽ..."

Sự tốt bụng là cuộc trao đổi đồng giá. Về bản chất, nó cũng như lòng hận thù vậy. Chỉ vì cuộc đời đối xử tốt với ta, ta mới có thể đối xử tốt lại với cuộc đời. 

"...người ta sao có thể nghĩ cho thân người khác được?"

Tôi chợt nhớ về Nyao ngày trước. Hồi mới đến con bé cũng bầm dập như vậy, thành ra tôi phải mất bao lâu mới khiến nó mở lòng như này được. Thế nên, tôi phần nào hiểu cảm xúc của Meh.

"Hehe."

—Dẫu cho đồng cảm với con bé, tôi không nén nụ cười tủm tỉm này lại.

"Sao bản mặt gian tà đó là sao vậy?"

"Tức là em đang để ý cậu ấy à? Cậu trai đó ý?"

"...Không phải mấy thứ tầm phào như thế đâu."

Aa, đáng yêu ghê. Con bé này chắc hẳn đang nghĩ như thế thật.

(Dù chưa đến mức gọi là tình yêu.)

Nhưng chắn chắn là có hứng thú rồi, tôi trộm nghĩ. Giống như một bé mèo con, ban đầu xù đuôi cảnh giác, nhưng cuối cùng sáp lại đánh hơi làm quen. Điều đó thật tuyệt vời làm sao. Nhưng chắc tôi nên tiết chế trò châm chọc này lại.

"Haa—. Buôn mấy chuyện tình yêu tình báo vui ghê á—☆"

"Đội trưởng, đầu óc chị lúc nào cũng tưng tửng trên mây thế nhỉ?"

Đúng là như thế. Bởi vì tôi sống là để tận hưởng từng khoảnh khắc như thế này mà.

"...Trong khi chiến dịch ngày mai có thể gặp nhiều biến số khôn lường."

Meh, người con gái cầu toàn, luôn bộn bề lo nghĩ, liếc nhìn đống tài liệu rải rác trên giường. Một người tải giỏi như em ấy ắt hẳn đã thuộc nằm lòng mớ thông tin ấy từ lâu rồi, nhưng nỗi bất an làm con bé chẳng nào ngơi tay. 

"Meh.—Đã đi phiêu lưu khám phá thì phải vui lên chứ?"

"Vâng?"

"Vì có hàng tá ác quỷ, quái vật đang chực chờ ngoài kia hoặc thế giới có thể bị diệt vong ngay ngày mai chưa biết chừng. Cho nên chẳng việc gì cứ phải tỏ ra ủ rũ như vậy!"

Trước kia ai đó từng dạy cho tôi điều này. Chỉ là tôi quên mất người đó rồi, nhưng tôi cảm giác được đó là một người vô cùng quan trọng.

"Thử nghĩ đến những điều vui vẻ xem. Ngày mai sau khi xong việc, chúng ta có thể đi tham quan, vui chơi thỏa thích. Đêm đến thì mở tiệc đàm đạo về chuyện tình cảm~. Bộ em không thấy tò mò mẫu bạn trai của Nyao à?"

"...Fufu."

"Sao đấy?"

"Không có gì. Chỉ là bất chợt nghĩ rằng... chính vì vậy mà đội trưởng có thể mạnh đến thế."

Tôi đã giúp con bé thoải mái hơn chút nào chưa? Tôi chìa cho nó món ăn vặt, con bé hơi nhướng mày, cầm lấy và bỏ vào miệng.

"Mmm, ngon quá."

"Thấy chưa—♪"

Tôi ước giá như con bé có thể sống trong một thế giới, nơi nó có thể yêu đương như bao người bình thường, vô lo vô nghĩ về ngày mai. Nhưng điều đó giờ là không thể. Vũ trụ sẽ không thể thoát khỏi số phận bị hủy diệt trong tương lai gần.

"Meh này."

"Dạ?"

"—Chị là bất khả chiến bại. Hãy vững tin vào điều đấy. Và đừng bao giờ lãng quên."

Cho nên tôi tha thiết cầu mong mình có thể bảo vệ năm tháng rực rỡ của con bé, ít nhất cho đến khi nó nhận ra những rung động mong manh đầu đời ấy.

Đó là vào buổi đêm muộn khi tôi nhận ra phần bụng mình bị cái gì đó đè lên.

"Ồ, tỉnh rồi đấy à?"

Tôi giật mình bừng tỉnh, chứng kiến Luna-san đang ngồi đè lên người tôi và mỉm cười khúc khích.

"C-cô đang làm gì vậy?"

"Hmm. Nói sao cho đúng nhỉ.... lẻn phòng ban đêm?"[note86206]

"Nuaa!"

Nhìn thấy bộ dạng bối rối của tôi, Luna-san bật cười khoái chí.

"Đùa thôi! Sao cậu dễ bị chọc ghẹo thế— Thấy cậu ngây thơ thế này làm tôi thi thoảng lo lắng đấy. Mà khoan, nghe cứ như một người giám hộ thế quái nào ấy, ghê quá đi lol."

Vừa nói, Luna-san vừa ngồi lùi ra mép giường, trên tay lăm lăm bao thuốc, ngỏ lời: "Được chứ?". Được tôi gật đầu chấp thuận, cô liền châm một điếu bằng chiếc bật lửa cổ.

"....Thế, có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô phải cất công đến tận đây vậy?"

"Hmm. À phải rồi nhỉ. Nên bắt đầu từ khúc nào đây?"

Cô ấy rít một hơi thật sâu vào tận đáy phổi, một cử chỉ quá đỗi hợp với hình tượng của cô.

"Trước tiên, hãy cởi quần áo cậu ra."

"...Hả?"

"Đừng có mà lôi thôi! Cởi ra mau!

"Gyaa!"

Tôi bị Luna-san cưỡng chế lột bỏ quần áo. Tình huống này sao mà quen quá.

"A!"

"Gì thế?"

"...Kotoyorozu-kun, đầu ti nhỏ nhắn của cậu trông xinh xắn ghê nhỉ?"

"Đừng có nhìn!"

Mỉm cười vui vẻ, Luna-san lật ngược mặt trong chiếc áo đồng phục ra ngoài, săm soi nó.

"—Cuối cùng cũng thấy."

Luna-san lẩm bẩm, trên tay là một miếng dán mục tiêu rẻ tiền.

"Cái đó là của Shamshir!"

"Khả năng hoán đổi vị trí mục tiêu với viên đạn. Đúng không? Lúc còn ở đền thờ nữ thần tôi cũng có thấy."

Nhưng tại sao miếng dán mục tiêu của Shamshir lại có ở trên áo đồng phục tôi chứ? Chờ đã— Ra là vậy.

"Hóa ra miếng dán này... để phòng trường hợp tôi lén lút bỏ trốn sao?"

"Bingo. Thông minh đó ♡ Giỏi lắm."

Dù tôi có chạy nửa vòng trái đất, Shamshir vẫn có thể mang tôi trở lại. Không chỉ dùng để quay về, để chiến đấu, mà còn dùng để theo dõi. Đúng là một 'vết đạn' tiện lợi!

"...Ngay từ đầu đã hơi ngờ ngợ rồi. Chúng ta đều là những [Hồi Kết], thế mà lại được thả long nhong cho hành động tùy ý, cũng không bị ai canh chừng hay gì. Hóa ra vì có món đồ bảo hiểm từ trước."

"Nhưng lúc này đây, thiên thời địa lợi nhân hòa đều hội tụ đủ cả. Không có ai đang giám sát chúng ta. Đây là đất liền. Nhóm Koito vẫn chưa phát hiện ra chuyện hai ta tìm thấy miếng dán. Có thể nói đây là cơ hội có một không hai đấy."

"Ý cô là sao?"

Tôi vờ như không hiểu. Dẫu cho ý định cô ấy rõ rành rành ra đó.

"...Hmm. Thôi được. Tôi sẽ nói thẳng."

Luna-san đan ngón tay vào giữa kẽ tay tôi.

                                           

                                       

"—Muốn bỏ trốn khỏi nơi này với nhau không?."

                                         

                                           

Hai hàng mi đờ đẫn, khóe môi cong tớn lên, đôi mắt xoáy sâu vào tâm trí tôi.

《~♪~♪~♪》

Tôi chợt nảy ra ý định đọc trộm suy nghĩ— nhưng cô ấy đã cao tay hơn khi ngân nga giai điệu cổ ca Scarborough Fair[note86207] trong đầu. A, vẫn khôn lanh như ngày nào mới gặp. Cách đó khiến tôi không thể đọc được ý định của người khác.

"Thứ mà Kotoyorozu-kun khao khát nhất chính là tuổi trẻ, đúng không?"

"Ừ-ừm... đúng vậy."

"Không phải là lao đầu vào mấy con quái vật ngu ngốc nào đó rồi bỏ mạng vô ích, đúng chứ?"

Đúng vậy. Tôi không muốn bị như thế.

"Vậy hãy cùng nhau chạy trốn khỏi đây. Hãy quay về mẫu quốc đi. Tôi sẽ đưa cậu đến đó."

"...Luna-san."

"Về đó, sao không thử bắt đầu một cuộc sống bình dị? Trở thành một cậu học sinh cấp 3 bình thường. Kết giao bạn bè. Xin gia nhập vài câu lạc bộ. Nếu xuôi chèo mát mái thì biết đâu tìm được cho mình một cô bạn gái. Rồi mặt ủ mày chau mỗi mùa thi cử, mông lung với những dự trù tương lai, và cứ loay hoay giữa những ngày tháng ồn ã nhưng đầy phù phiếm đó dăm năm nữa, để rồi nhận ra mình đã trưởng thành lúc nào chẳng hay, như thế không phải tốt hơn sao?"

Luna-san mở cửa sổ. Âm thanh rả rích của ếch và côn trùng, quyện lẫn làn gió đêm dập dìu, ùa vào mơn trớn tai tôi.

"Tôi ấy mà. Thực lòng muốn cậu được hạnh phúc."

Hơi khói thuốc phiêu tán theo cơn gió se lạnh.

"...Không thể đâu. Chúng ta không thể thoát khỏi sự truy lùng từ Ủy ban Trì trệ Hồi Kết đâu. Cô cũng thấy tiềm lực khoa học công nghệ của họ rồi đấy, Luna-san. Bọn họ đang âm thầm kiểm soát toàn bộ thế giới từ trong bóng tối."

"Ừ, biết chứ. Sẽ cam go lắm cho coi. Nhưng vẫn đỡ hơn là bị đối xử như quân tốt thí mạng như thế này, không phải sao?"

Cũng phải, tôi chốc nghĩ. Ủy ban Trì trệ Hồi Kết. Họ không bình thường một chút nào. Dù nhìn theo khía cạnh nào đi nữa, họ không có vẻ gì là tôn trọng sinh mạng hay nhân quyền.

Họ chọn vứt bỏ các nguyên tắc khác để bảo vệ thế giới.

"Thế sao cậu còn không mau trốn đi! Chuyện này thật điên rồ. Tại sao cậu phải dính líu vô mấy thứ như này chứ? C-cậu...vẫn chỉ là một đứa trẻ...Chuyện này...thật điên rồ..."

Quả là một con người xinh đẹp. Dẫu giọng nói lạc đi như chuẩn bị khóc, nhưng trên môi vẫn treo nụ cười ngây ngô. Hẳn là cô ấy đã giấu đi những cảm xúc thật dưới nụ cười kia suốt mấy ngày nay.

"Này, đi với tôi nào. Kotoyorozu-kun. Nếu cậu đồng ý đi với tôi thì tôi..."

Ánh trăng soi rọi nụ cười bi đát của cô.

                                     

                                  

                                   

"—Tôi sẽ nguyện lòng dành cả đời này để bảo vệ cậu."

                                          

                                             

                                       

Con người này. Con người dịu dàng, xinh đẹp này. Cô ấy thực sự sẽ làm vậy.

(Bỏ trốn khỏi Ủy ban Trì trệ Hồi Kết với Luna-san. Phiêu du đến tận cùng thế giới.)

Nghe chừng thật vui sướng. Nghe sao thật viên mãn.

Cũng vì thế mà nghe thật quá xa xỉ với một kẻ như tôi.

"...Xin lỗi...Luna-san...Tôi.."

"Ừm"

"Tôi...Miệng tôi...Sâu trong hốc miệng này...luôn luôn...cảm thấy vị máu."

Đôi lúc tôi cũng suýt quên đi. Nhưng hễ khi ở một mình, cảm giác ấy lại ùa về.

"Thực ra, tôi...cảm thấy yên tâm lắm."

"....."

"Rằng ngoài kia vẫn tồn tại những con người sẵn lòng mạo hiểm mạng sống cứu lấy mọi người."

"...Đừng. Đừng nói như vậy."

"Nếu như tôi cũng trở thành một trong số họ,"

Chỉ khi đó,

"Chỉ khi đó, tôi mới cảm giác vị máu này sẽ biến mất."

Từ trước đến giờ, chắc hẳn tôi đã hãm hại cả một trăm, hai trăm người.

Thế nên từ giờ, tôi sẽ vươn tay cứu lấy một vạn, hai vạn người.

Nếu không làm được chừng đó, thì tôi thậm chí còn chưa thể quay về xuất phát điểm.

Trở thành một người tốt đấy à..? Kể cả khi tôi nhắm mắt xuôi tay, ngày ấy cũng sẽ không bao giờ đến...

"Cậu nhầm rồi. Sự chuộc tội đó sẽ chẳng bao giờ có cái kết đâu."

"Nhưng...kể cả như vậy...tôi vẫn phải làm thôi, đúng chứ? Nếu không thì—"

"Con người ai cũng có quyền được mưu cầu hạnh phúc!"

Luna-san gào lên, giọng nghẹn ngào chực chờ khóc. Lời nói đó cũng như thể nói với chính bản thân cô ấy. Đúng rồi nhỉ. Hai người chúng tôi cùng hội cùng thuyền mà.

Tôi cố nặn ra một nụ cười ngây ngô, giống cái cách Luna-san mọi ngày thường làm.

"Xin lỗi. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ cố gắng nhiều hơn nữa ở đây xem sao."

"...Cậu sẽ chết đấy."

"......."

"Cậu...chắc chắn sẽ...kể có như vậy..."

Nếu được chết vì ai đó, tôi có lẽ sẽ vỡ òa trong hạnh phúc.

"Nhưng đó không phải là cảm xúc tiêu cực đâu. Tôi cảm thấy "thanh xuân" đang nằm ở phía trước con đường mình đã chọn lựa. Bằng cách rất riêng của mình, tôi vẫn đang hướng về phía của ánh sáng hy vọng."

Luna-san mỉm cười, chạm tay lên má tôi.

"Cậu ngốc thật đấy."

Cô ấy dịu dàng xoa đầu tôi, rồi búng trán tôi một cái trước khi vắt chân qua khung cửa sổ.

"Tạm biệt."

"Ừ. Bảo trọng nhé."

Mái tóc cô nhảy múa trên nền trời u tối. Tôi tự nhủ không bao giờ được quên cảnh tượng này.

"Đáng ra không phải 'Tôi sẽ bảo vệ cậu', nhỉ?"

Cô ấy cười. Một nụ cười đẹp nức lòng người.

                                             

                            

                                 

"Mà nếu như là 'bảo vệ tôi'... thì có lẽ cậu đã đi cùng rồi, nhỉ?"

                                         

                                  

                                   

Nhưng điều tôi thích nhất ở cô, chính là cái vẻ chẳng thể sống ích kỷ cho riêng mình ấy.

(Đến giờ đi ngủ rồi.)

Cô ấy tan biến vào giữa bóng tối và ánh trăng.

Ngày mai tôi có lịch tập trung vào 5 giờ sáng. Là một ma mới, tôi không thể để việc đến muộn làm ảnh hưởng đến ấn tượng của mọi người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
ở đây tác dùng 導師
ở đây tác dùng 導師
[Lên trên]
nguyên tác dùng 夜這い, nghĩa sự đến thăm bạn nhà bạn gái vào ban đêm.
nguyên tác dùng 夜這い, nghĩa sự đến thăm bạn nhà bạn gái vào ban đêm.
[Lên trên]
bài cổ ca mang ý nghĩa là mối tình ly biệt của cặp trai gái dân dã trong thời loạn, trối trăn những việc mà người yêu của mình không thể làm được. Ngụ ý của những lời trối trăn ví von là nếu làm được những việc vô lý thì họ sẽ được ở bên cạnh nhau, có nghĩa là cả hai đều mãi mãi xa nhau. tìm hiểu kỹ hơn tại: https://redsvn.net/scarborough-fair-cau-chuyen-lich-su-cua-mot-bai-hat2/
bài cổ ca mang ý nghĩa là mối tình ly biệt của cặp trai gái dân dã trong thời loạn, trối trăn những việc mà người yêu của mình không thể làm được. Ngụ ý của những lời trối trăn ví von là nếu làm được những việc vô lý thì họ sẽ được ở bên cạnh nhau, có nghĩa là cả hai đều mãi mãi xa nhau. tìm hiểu kỹ hơn tại: https://redsvn.net/scarborough-fair-cau-chuyen-lich-su-cua-mot-bai-hat2/