Mãn cấp xuyên không tại s...
清酒浅辄 - Thanh tửu thiển triếp- Tập 01 Giáng lâm và chuyện tình Vương quốc
- Tập 02 Hành trình tiếp tục cùng với Cuộc bạo loạn tại Vương đô
- Tập 03 Vực sâu bi thảm và Bạch vũ cứu rỗi
- Tập 04 Tìm kiếm dấu vết Vạn Ma
- Tập 05 Khúc ca của thần thánh
- Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn
- Chương mở đầu: Kích thích Vòng Quay Vận Mệnh
- Chương 01: Lần thứ hai dịch chuyển đột ngột
- Chương 02: Thú cưng long nương của ta đâu rồi?
- Chương 03: Tị Tà phù
- Chương 04: Thôn nhỏ trong núi
- Chương 05: Nguyên mạch chi huyết, Linh Ẩn tìm tiên
- Chương 06: Tị Tà Phù biến mất
- Chương 07: Yêu tà
- Chương 08: Thiện quả
- Chương 09: Quá trình lên men bắt đầu
- Chương 10: Ta liếc mắt một cái là nhìn ra…
- Chương 11: Quỷ Viêm
- Chương 12: Ngàn năm chí âm, đêm của Thất Tinh
- Chương 13: Tiểu tử, tuổi của ngươi còn rất trẻ~
- Chương 14: Mặt trăng của Cổ Linh Vực
- Chương 15: Ngấn, ta đã tới
- Chương 16: Chuyện xung quanh ở Dương Nguyên
- Chương 17: Dấu hiệu điềm lành và tai họa
- Chương 18: Thiên nhân
- Chương 19: Tới, đánh ta nào
- Chương 20: Một quyền này, còn có 3 phần lực
- Chương 21: Y Tiên
- Chương 22: Khai Thiên môn
- Chương 23: Dấu vết của Kỳ Lân
- Chương 24: Linh Nữ và Thánh Thú
- Chương 25: Nguy rồi, có kẻ ngốc
- Chương 26: Yển Thử Tinh
- Chương 27: Kẻ bỉ ổi ẩn núp
- Chương 28: Mưa gió sắp tới
- Chương 29: Át chủ bài chính là hỗn loạn!
- Chương 30: Vong hài cốt yêu
- Chương 31: Đây gọi là rút lui mang tính chiến lược
- Chương 32: Sụp đổ!
- Chương 33: Những người bị loại
- Chương 34: Xà yêu!
- Chương 35: Điểm công đức của ta tăng mạnh rồi
- Chương 36: Cảm giác chán ghét lâu ngày không có
- Chương 37: Như mọi người đều biết, khoảng cách ngắn nhất giữa hai điểm là một đường thẳng
- Chương 38: Nhanh lên nào! Cho ta xem kịch hay!
- Chương 39: Huyền không chi địa, Kỳ Lân cô độc giữa đảo
- Chương 40: Âm Hải
- Chương 41: Chín đứa con của Rồng và cái tên không thể tưởng tượng nổi
- Chương 42: Nhai Tí
- Chương 43: Vảy máu
- Chương 44: Sát ý chí mạng
- Chương 45: Tây Thánh Nguyên Thiên Thu
- Chương 46: Ngươi đang dạy ta làm việc à?
- Chương 47: Phục hung (Khuất phục Hung thú)
- Chương 48: Khói lửa sau cùng
- Chương 49: Kết cục đã được quyết định từ lâu
- Chương 50: Đây là nhà của chúng ta
- Chương 51: Cái bóng trong kính
- Chương 52: Chúng đang theo đuổi mục đích gì?
- Chương 53: Tây Nguyên kinh biến
- Chương 54: Manh mối của Linh Nữ
- Chương 55: Người sống sót
- Chương 56: Vết tích Thiên tinh rơi xuống
- Chương 57: Thiên chi tử không thể tưởng tượng nổi
- Chương 58: Núi Thương Vân là núi như thế nào?
- Chương 59: Thuyền Nhạc tiên
- Chương 60: Thiên nhai không chỗ tìm, chỉ còn tiếng thở dài nơi phàm trần
- Chương 61: Nhất Mộng Hồng Trần
- Chương 62: Không giải quyết được câu hỏi, thì hãy giải quyết…
- Chương 63: Nhạc Thánh Ỷ Lan
- Chương 64: Huấn luyện viên, ta muốn học cái này!
- Chương 65: Phẩm nhạc (Thưởng thức âm nhạc)
- Chương 66: Quay đầu lại, bên ngoài ngàn năm đã trôi qua
- Chương 67: Cực châu, Tường Thú
- Chương 68: Lại thấy Linh Ẩn
- Chương 69: Không có ai hiểu marketing hơn ta!
- Chương 70: Huynh đệ, ngươi xem cái này là gì nào?
- Chương 71: Hóa ra đó thực sự là Vân Mộng
- Chương 72: Độc nhãn thần tướng
- Chương 73: Ba lần bói toán
- Chương 74: Nàng và nàng và nàng
- Chương 75: Vô tướng
- Chương 76: Thiên cơ khó dò, vừa ý mà không thể nói
- Chương 77: Mười hai đỉnh núi của Thương Vân
- Chương 78: Cuộc gặp lại ngoài dự liệu
- Chương 79: Tiểu yêu trông bình thường mà không bình thường
- Chương 80: Tình thế công thủ đảo ngược
- Chương 81: Trước giờ hành động
- Chương 82: Nhân tiện, hang ổ của các ngươi ở đâu?
- Chương 83: “Ngao ô!” ( Siêu hung dữ )
- Chương 84: Ý của ta là các vị đang ngồi ở đây đều là rác rưởi
- Chương 85: Hung đấu với hung
- Chương 86: Tiêu chuẩn đạo đức linh hoạt là không tồn tại
- Chương 87: Triển khai hành động của riêng mình
- Chương 88: Đỉnh Đào Hoa, Đào Hoa Thánh Tôn
- Chương 89: Mèo trắng
- Chương 90: [Không]
- Chương 91: Trái tim của Cổ Linh Vực
- Chương 92: Người đồng hành mới
- Chương 93: Điềm báo phân tranh
- Chương 94: Vây Thánh (Bao vây Thánh Tôn)
- Chương 95: Nhuốm máu
- Chương 96: Trấn sát
- Chương 97: Đã đến nơi này rồi thì chạy đi đâu?
- Chương 98: Bất tử dược thánh
- Chương 99: Lục Hành Trận Cung
- Chương 100: Cánh cổng của Thiên Địa Lục Đạo
- Chương 101: Tham mê, sợ hãi
- Chương 102: Không sa ngã, không thù hận, tình yêu
- Chương 103: Tình yêu là gì, cái ác là gì
- Chương 104: Ta muốn trở thành đồng bạn của cô
- Chương 105: Phá trận
- Chương 106: Người sống sót đã mất tích từ lâu
- Chương 107: Thất Thiên Ma Tôn vì sao lại chỉ có 6 tên?
- Chương 108: Cá nhỏ, vẫn chỉ là cá nhỏ thôi
- Chương 109: Vậy ngươi tự gọi mình là Ma Tôn đúng không?
- Chương 110: Phá tà, Ma Vực của xương cốt
- Chương 111: Vị thần duy nhất
- Chương 112: Đánh bại, chạy trốn, vũ khí ẩn giấu
- Chương 113: Hỗn độn diệt thế thú
- Chương 114: Lần đầu gặp mặt, đã lâu không gặp ~
- Chương 115: Thiên cơ
- Chương 116: Chuyện cũ không muốn người ta biết
- Chương 117: Ẩn tuyến (tuyến chuyện ẩn giấu)
- Chương 118: Bí mật của việc không thể chết
- Chương 119: Lại ủ rượu
- Chương 120: Ba gian phòng
- Chương 121: Chuyện vui nào, cuối cùng cũng sẽ kết thúc
- Chương 122: Tam Đồ bỉ ngạn
- Chương 123: Đừng sợ, lại đánh ta đi nào
- Chương 124: Kinh Thần
- Chương 125: Lựu đạn!
- Chương 126: Trận chiến đầu tiên của Linh Nữ
- Chương 127: Truyền thừa đến từ yêu tà
- Chương 128: Sao các ngươi cứ thích dùng chiêu này vậy?
- Chương 129: Tham gia hỗn loạn, tia lửa bắn tứ tung
- Chương 130: Nói đánh là đánh!
- Chương 131: Tướng quân của Hắn Lân quân
- Chương 132: Ta, Tần Thuỷ Hoàng! Lv50!
- Chương 133: Sức mạnh của [Tồn tại]
- Chương 134: Ăn ý
- Chương 135: Vô Tích chi địa
- Chương 136: Dấu vết của cô ấy
- Chương 137: Xin chào, tên ta là Minh Hy
- Chương 138: Bí văn biến mất
- Chương 139: Ngọc của Linh Hồ
- Chương 140: Tạo vật được trao cho kỳ tích
- Chương 141: Trải qua một nghìn năm chờ đợi
- Chương 142: Tìm đường sống trong chỗ chết
- Chương 143: Kết thúc của việc mất đi sự Tồn Tại
- Chương 144: Bí ẩn về Ngự Hồ
- Chương 145: Linh Hồ vu nữ thần miếu
- Chương 146: Tứ phương
- Chương 147: Ngươi làm ta nhớ đến một vị tướng quân trên sân khấu
- Chương 148: Nguyện dùng một khúc để đưa người lạc đường quay về
- Chương 149: Giai đoạn của việc thành Thần
- Chương 150: Phong trần (phong ấn trong cát bụi)
- Chương 151: Tái hiện lại những đồ vật đã mất
- Chương 152: Ta có một người bạn.........
- Chương 153: Vết tích biến mất
- Chương 154: Ký ức và thực tế
- Chương 155: Huyền Xu
- Chương 156: Hai đường số mệnh
- Chương 157: Tiến về về Hư Hải
- Chương 158: Trong biển sương mù
- Chương 159: Người đưa đò biến mất và [Biển]
- Chương 160: Bóng tối hội tụ
- Chương 161: Nếu chỉ là phòng thủ thì ta vẫn rất tự tin
- Chương 162: Nghĩa địa chôn cất các thế giới
- Chương 163: Mặt trời mang đến ngày mới
- Chương 164: Tia lửa tàn phế cuối cùng
- Chương 165: Chìa khóa thỉnh Thần
- Chương 166: Tồn tại to lớn được kêu gọi
- Chương 167: Tàn tích Khai Thiên
- Chương 168: Thị trấn cổ xưa và Kẻ hủy diệt
- Chương 169: Bọn họ còn phải cảm ơn ta đó
- Chương 170: Dắt mũi
- Chương 171: Con bài ẩn
- Chương 172: Ám tinh (Ngôi sao đen)
- Chương 173: Người quen cũ ngoài dự đoán
- Chương 174: Người nào đó biến mất
- Chương 175: Lập trường
- Chương 176: Điểm kết thúc
- Chương 177: Hư ngục
- Chương 178: Người nhà của [Hủy Diệt]
- Chương 179: Quang Diệu và Hoa bỉ ngạn
- Chương 180: Cô và ta
- Chương 181: Di sản tặng lại
- Chương 182: Kết thúc sứ mệnh
- Chương 183: Lễ hội mở màn
- Chương 184: Họp để xem xét
- Chương 185: Tông chủ của Kinh Thần tông
- Chương 186: Willis văn võ song toàn?
- Chương 187: Ngư Đan Nhi
- Chương 188: Mùi thuốc súng
- Chương 189: Chủ nhân của Mặc Tông
- Chương 190: Vật bảo vệ trong núi sâu
- Chương 191: Đông Nguyên Thánh Quân và Linh Ẩn Tiên sứ
- Chương 192: Trong mơ cái gì cũng có
- Chương 193: Đánh! Đánh mạnh lên!
- Chương 194: Thế công
- Chương 195: Khách tha phương
- Chương 196: Sinh tồn trong rừng
- Chương 197: Ngày đầu tiên
- Chương 198: Ta là bà chủ có lương tâm
- Chương 199: Bóng dáng đêm khuya
- Chương 200: Không cho phép mở nhạc thì ta mở nhạc trước
- Chương 201: Khách đến thăm từ bên ngoài lục địa
- Chương 202: Mở cửa! Thức ăn được đặt hàng từ bên ngoài cho ngươi đã đến!
- Chương 203: Đây là ăn cướp à?
- Chương 204: Đây chính là kế sách xua hổ nuốt sói
- Chương 205: Không có điều kỳ quái nào bình thường cả, chỉ có điều càng kỳ quái hơn thôi!
- Chương 206: Trận thứ hai của [Văn so]
- Chương 207: Tính toán lục địa
- Chương 208: Khiêu khích hoặc thăm dò
- Chương 209: Ba người đi tới chắc chắn sẽ có một người quen
- Chương 210: Khủng hoảng thẩm mỹ
- Chương 211: Cách chọn danh hiệu là cả một bộ môn văn học
- Chương 212: Bạch Hồng và Vân Mộng
- Chương 213: Con mèo xen ngang vào
- Chương 214: Rèn kiếm
- Chương 215: Nhân quả hồng trần
- Chương 216: Thiên Nhãn
- Chương 217: Con sói không thể thuần hóa
- Chương 218: Mời
- Chương 219: Người này có thể chỗ!
- Chương 220: Tiên đoán về Hủy DIệt
- Chương 221: Âm mưu trong bóng tối
- Chương 222: [Tường] bảo vệ
- Chương 223: Hồ ly nói
- Chương 224: Thế gian này, ai dám nói lời vô địch
- Chương 225: Nói thật….Ta đã rất muốn đánh với cô từ lâu rồi!
- Chương 226: Tục ngữ đã nói, đánh là tình mắng là yêu
- Chương 227: Bước ngoặt của vận mệnh
- Chương 228: Trước giờ thi đấu
- Chương 229: Minh bài, cuộc chiến sinh tồn
- Chương 230: Trong kính không có ta
- Chương 231: Tia sáng trong bóng tối
- Chương 232: Lồng giam sau cùng
- Chương 233: Dập lửa
- Chương 234: Nếu phải chọn thì chọn cái lớn nhất
- Chương 235: Thiên địa biến, tà ma sinh (Trời đất thay đổi, tà ma sinh sôi)
- Chương 236: Nói chuyện
- Chương 237: Hủy Diệt chi chủ
- Chương 238: Thế giới duy tục giả (Người duy trì thế giới)
- Chương 239: Thiên Phạt
- Chương 240: Long trời lở đất (Rung chuyển đất trời)
- Chương 241: Lý thuyết về Thủy Nguyên và Sáng Thế
- Chương 242: Cô ấy rời đi. cô ấy trở về
- Chương 243: Linh Ẩn tiên đảo và bạn bè biến mất
- Chương 244: Minh Hinh
- Chương 245: Truyền thuyết về Hòn đảo trên không
- Chương 246: Tạo vật của người không phải là Chủ Thần
- Chương 247: Chuyện cũ về điểm xuất phát ban đầu
- Chương 248: Người đi một mình và Người bạn đồng hành
- Chương 249: Linh Hồ vu nữ và Ngự Hồ thần
- Chương 250: Bản chất của Thần minh
- Chương 251: Kiếp trước kiếp này
- Chương 252: Luân Hồi đan xen
- Chương 253: Chung cuộc
- Chương 254: Gỗ mục
- Chương 255: Ngày thứ tám
- Chương 256: Tuyệt địa phục binh
- Chương 257: Át chủ bài bị vạch ra
- Chương 258: Bỉ ngạn như máu, âm dương lại nghịch
- Chương 259: Nghịch âm dương, đoạt sinh tử
- Chương 260: Bước ngoặt lần thứ hai
- Chương 261: Người thao túng bàn cờ, người đánh cờ, người trợ giúp
- Chương 262: Điểm cuối của giấc mơ
- Chương 263: Bình minh không thể tưởng tượng nổi
- Chương 264: Tỉnh lại từ giấc mơ
- Chương 265: Thế giới bên ngoài
- Chương 266: Chìa khoá
- Chương 267: Bí mật của Vĩnh Sinh(sống mãi/bất tử)
- Chương 268: Bạn bè
- Chương 269: Hướng về biên giới của biển
- Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao
- Tập 08 Hoàng hôn của Cự Xà
- Tập 09 Ký ức cũ của Băng Phong, Trái tim của Vĩnh Đông
- Tổng hợp các thông tin sưu tầm trong truyện
- Ảnh minh họa (có ảnh AI)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn
Chương 252: Luân Hồi đan xen
4 Bình luận - Độ dài: 1,925 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 252: Luân Hồi đan xen
Cô gái tóc đen nói rất lâu, như thể đang trình diễn một vở kịch độc diễn, kể về một cuộc sống khác chỉ tồn tại trong giấc mơ của cô.
Vị thần minh chín đuôi trước mặt cô - một cô gái khác có nhiều điểm tương đồng nhưng không phải là nhân vật chính bên trong câu chuyện, chỉ lặng lẽ lắng nghe, không hề thốt ra một lời. Chỉ có ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt màu bạc của cô ấy mới cho thấy rằng nội tâm của cô ấy cũng không giữ nổi bình tĩnh.
"Mọi chuyện là như vậy đấy. Cho đến ngày hôm đó, khi ta cùng vài người bạn đi đột kích phó bản mới ra mắt, [Nhà lao của Viêm Ngục Ma Thần], ta bước vào cổng hầm ngục, nhưng thay vì xuất hiện bên trong hầm ngục như ta dự đoán, ta lại bằng cách nào đó đã lạc đến đây, trong một thế giới gọi là Nguyên Sơ chi địa(Vùng Đất Nguyên Thủy), và thậm chí còn có được toàn bộ sức mạnh và tài sản được kế thừa từ trò chơi."
"Trò chơi…………."
Tiểu Không gật đầu, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, rồi nhanh chóng hỏi một câu.
"Vậy thì, Willis à, cô có tìm thấy niềm vui trong trò chơi có tên [Huyễn thế] này không?"
Cô ấy trả lời không chút do dự.
"Dĩ nhiên, nó giống như... một giấc mơ dài và đẹp đẽ. Ngay cả sau khi tỉnh dậy, cảm giác xúc động vẫn không thể xóa nhòa. Nó không chỉ là về Ngấn, ta đã kết bạn được với rất nhiều người chơi ở đó. Họ và những chuyến phiêu lưu đó, đã bù đắp cho những khuyết điểm và hối tiếc vốn có trong cuộc đời ta..."
Cô gái tóc đen ngước nhìn và mỉm cười đầy hiểu biết và dịu dàng.
"Thật tối quá. Ta thường nghĩ về họ, về mọi điều nhỏ nhặt đã xảy ra trên suốt chặng đường. Cho dù đó chỉ là tưởng tượng của ta, thì ký ức này vẫn quý giá và không thể thay thế hơn bất kỳ bảo vật nào."
"Trước đây ta đã rất cô đơn, ta không hiểu ý nghĩa và giá trị sự tồn tại của mình, thậm chí còn chán ghét mà vứt bỏ cả thế giới. Nếu không vô tình bước vào [Huyễn thế], có lẽ giờ đây ta đã là một người hoàn toàn khác rồi."
Tiểu Không cũng mỉm cười.
"Cô lúc nào cũng kết bạn được với rất nhiều người. Đôi khi, ta thật sự ghen tị với cô đó."
Khi ánh mắt bạc của thần minh thiếu nữ và cô gái tóc đen chạm nhau trong không trung, giọng điệu của nữ mục sư trở nên nghiêm túc và trang trọng hơn bao giờ hết.
"Vậy ra, ta chính là hiện thân kiếp này của Minh Hy, Linh Hồ vu nữ, ở thời đại này, đúng không?"
Cô gái có danh xưng là Ngự Hồ Thần lắc đầu.
“Cô không phải là vật thay thế của bất kỳ ai, và không ai có thể thay thế cô ấy. Willis à, khởi đầu và kết thúc là một vòng tuần hoàn vĩnh hằng. Mọi thứ đều phải diệt vong một ngày nào đó, ngay cả các vị thần cũng không ngoại lệ. Cho dù vòng Luân Hồi thứ hai có giống với vòng đầu tiên đến đâu, thì đó cũng không còn là cô ấy nữa.”
"Nhưng mối quan hệ nhân quả đó vẫn còn vương vấn quanh thân ta, dẫn dắt ta từng bước trên con đường mà cô ấy đã để lại, phải không?"
Tiểu Không gật đầu, và chín cái đuôi vẫy nhẹ. Một luồng ánh sáng trắng mờ nhạt thoát ra từ bức tranh tường và ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng hoàn hảo trong tay cô.
"Giờ là lúc phải đưa ra quyết định. Dù lựa chọn của cô là gì, ta cũng sẽ không ép buộc cô... Willis à, tiếp theo hãy chấp nhận mọi thứ về cô ấy, đối mặt với vận mệnh của cô, hoặc cứ thế mà rời đi ngay bây giờ. Hãy nói cho ta biết... câu trả lời của cô là gì?"
“…………….”
Hít một hơi thật sâu, Willis không hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn như "Nếu ta từ chối thì chuyện gì sẽ xảy ra với Cổ Linh Vực, và còn cô thì sao?". Cô gái tóc đen chỉ khẽ mỉm cười.
"Thực ra, chuyện mà ta sợ nhất chính là rắc rối. Nếu có thể, ta thực sự muốn bỏ qua mọi thứ và tiếp tục là một người du khách vô tư, không bị ràng buộc..."
"Nhưng điều ta không thể chấp nhận hơn cả là món nợ và nỗi đau. Ta đã nhận được quá nhiều từ cô ấy và kế thừa quá nhiều từ cô ấy. Nếu ta cứ quay lưng bỏ đi như thế này, ta e rằng mình sẽ không bao giờ có thể ăn ngủ ngon giấc trong suốt quãng đời còn lại được nữa."
Cô gái tóc đen chậm rãi đưa lòng bàn tay về phía luồng sáng lấp lánh trong tay cô gái thần minh, đồng thời trong miệng liên tục không quên chửi bậy.
"Khoan đã, liệu tên kia đã có thể lường trước được chuyện này chưa? Xét cho cùng, về cơ bản ta và cô ấy đều giống nhau, và tính cách cũng như quá trình suy nghĩ của chúng ta có lẽ khá tương đồng... Con cáo thối ranh mãnh đó, cô ta thậm chí còn mưu mô tính toán chống lại chính bản thân mình trong tương lai cơ, thật đáng khinh..."
"Vù vù~"
Khi những đầu ngón tay của cô chạm vào ánh sáng trắng, mọi thứ thể hiện nhân quả, mối liên kết và cái tên của cô gái đã từng là [Linh Hồ vu nữ] nhẹ nhàng lan tỏa, bao trùm lấy cô gái.
Khi Willis mở mắt ra, cô thấy mình đang ở trên một đồng cỏ xanh mướt.
Bầu trời trong xanh thẳm, ánh nắng rực rỡ nhưng dịu nhẹ chiếu xuống. Một làn gió nhẹ làm xào xạc ngọn cây và cỏ, tạo nên một khung cảnh thanh bình và tuyệt đẹp dường như kéo dài vô tận.
Tại một khu vực hoang vắng, dưới bóng một cây cổ thụ cao lớn, có hai cô gái trẻ đang ngắm nhìn bầu trời và thì thầm với nhau.
Cô bước tới và cả hai người đã hiện ra trước mắt.
Người phụ nữ cao ráo, mảnh mai và có vẻ đẹp lạnh lùng với mái tóc bạc dài mặc một chiếc váy liền thân màu xanh bạc với một chiếc khăn choàng ngắn buông xuống cổ. Cô đeo một con dao găm nhỏ ở thắt lưng và đang tựa vào một thân cây, trông như thể sắp sửa bắt đầu một cuộc hành trình dài.
Trong khi đó, một cô gái duyên dáng khác, mặc bộ váy nhảy của vu nữ màu đỏ trắng, trên đầu có tai cáo dễ thương và khuôn mặt được che kín bởi một chiếc mặt nạ cáo nhỏ, ngồi cuộn tròn trên mặt đất trong tư thế thoải mái hơn. Giày của cô đã được đặt bên cạnh, để lộ đôi bàn chân hồng nhỏ nhắn được bọc trong những chiếc tất trắng như tuyết. Một chiếc chuông nhỏ được đặt trên cỏ bên cạnh đôi giày của cô.[note86199]
Họ dường như không thể nhìn thấy Willis, người không thuộc về dòng thời gian và không gian này, hoặc có lẽ đây chỉ đơn giản là một ký ức và hình ảnh được lưu giữ. Mà hai người chỉ đang nói chuyện với nhau.
“Cô đã có quyết định sao?”
"Có một số việc luôn cần có người làm. Những người bảo vệ thế giới luôn dũng cảm hy sinh bản thân để bảo vệ thế giới. Nghe thật tuyệt vời phải không? Chắc chắn chuyện đó sẽ được lưu truyền vạn thế(ghi nhớ qua nhiều thế hệ)!"
"...Cô có thể thực sự sẽ chết."
"Đúng vậy, ta không thể loại trừ khả năng đó, nhưng ai rồi cũng sẽ chết. Ngay cả thế giới cũng sẽ diệt vong một ngày nào đó, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Thành thật mà nói, ta đã sống đủ lâu rồi và ta bắt đầu thấy hơi nhàm chán. Có câu nói gì đó nhỉ... Thoái vị nhượng chức[note86200]? Haha, vòng đi vòng lại, nhân quả luân chuyển(vòng tuần hoàn nhân quả). Đây mới chính là hình dạng mà sinh mệnh nên có như vậy."
“………………..”
"Đừng làm cái vẻ mặt đó. Ta cảm thấy cô trở nên khép kín hơn nhiều kể từ khi hai người phân tách. Có lời gì thì cứ nói thẳng ra đi. Chắc hẳn rất khó chịu khi cứ giữ mọi thứ trong lòng, phải không?"
"Vì ta là [Ngấn], là đại diện cho khía cạnh hướng nội và lý trí của Ngự Hồ Thần. Nếu cô muốn biết suy nghĩ trong lòng của cô ấy, cô có thể đi hỏi [Không] để xem cô ấy cảm thấy thế nào."
"Hahaha..."
Cô gái cáo trắng gãi đầu ngượng ngùng, rồi nhanh chóng hạ giọng xuống như đang thì thầm.
"Ngấn à, thực ra ta muốn xin lỗi cô... Mặc dù ta đã để lại một số phương án dự phòng, nhưng Kế hoạch [Khải thế] hiện vẫn chỉ đang ở giai đoạn sơ khai. Chắc chắn chúng ta sẽ gặp phải rất nhiều vấn đề khác nữa trong tương lai, và chỉ có cô mới có thể giải quyết được những vấn đề đó..."
"Ta xin lỗi, không chỉ vì đã chia cắt hai người ra thành hai phần. Mà ta còn đặt lên vai hai người rất nhiều trách nhiệm nặng nề. Một khi cô rời đi, có thể cô sẽ không thể quay lại quê nhà trong một thời gian dài, hoặc thậm chí là... mãi mãi."
"Ngấn... cô sẽ hận ta chứ?"
*Chát.*
Cô gái tóc bạc đột nhiên quay người lại và búng vào chiếc mặt nạ cáo trắng lên trán cô gái kia.
"Này! Cô đang làm gì vậy? Người ta vừa mới đang nghiêm túc mà!"
Mặc dù cô gái kia đang cố tình dùng giọng điệu hài hước để làm dịu bầu không khí, nhưng người kia chỉ nhìn cô, đôi mắt màu bạc vẫn bình tĩnh, nhưng giọng điệu lại nghiêm nghị.
“Hy, Cổ Linh Vực không chỉ là nhà của cô mà còn là nhà của ta và Không. Cô đã phải trả giá đắt hơn bất cứ ai khác để đánh đổi. So với điều đó, sự hy sinh của chúng ta cũng chẳng tính là gì cả.”
"Cơ thể này là một nửa của Ngự Hồ Thần Không Ngấn - chính là [Cửu Vĩ], người bảo vệ thế giới này từ khi sinh ra, không phải là một kẻ yếu đuối cần sự bảo vệ của cô. Hãy nhớ rằng, cái gọi là đồng bạn chính là những người dựa vào và bảo vệ lẫn nhau, trở thành chỗ dựa của nhau. Mà một khi đòi hỏi hay bảo vệ một chiều sẽ chỉ là việc nuôi dưỡng quyến thuộc mà thôi."
"Đừng nói những lời như thế nữa, kể cả ta... cũng sẽ nổi giận đấy."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
4 Bình luận