Tập 08 Another side of the moon-last quater , Khía Cạnh Khác Của Mặt Trăng - Phần cuối
Chuồn chuồn-dragonfly
0 Bình luận - Độ dài: 15,576 từ - Cập nhật:
1
Em, Sawaki Yujiro này cuối cùng cũng đã đặt chân đến vùng đất Ise linh thiêng, nơi ngự trị của Amaterasu Omikami, vị thần tối cao, tổ tiên của Đất nước mặt trời mọc, Nhật Bản. Sau khi vừa đặt chân đến ga Ujiyamada, một kiến trúc thật thú vị, em liền hướng về đền Ise, vì trước hết phải đến bái kiến Thần Mẫu của vùng này đã. Ngay khi bước chân vào khu vực linh thiêng rộng lớn và tuyệt đẹp ấy, cơ thể em run rẩy, đôi mắt ngấn lệ, cảm xúc trào dâng.
Ôi! Thần Quốc vạn tuế!
Tám triệu vị thần vạn tuế!
Đại Thần vạn tuế!
Nhiệm vụ của em vô cùng giản đơn, đó là trừng trị kẻ thù hung ác đang chống lại chúng ta. Em quyết tâm xông pha nơi chiến trường, không sợ chết, để không phụ lòng mong mỏi của thượng quan đã giao phó trọng trách này. Trước khi đi đến Ise, em đã cúi đầu trước điện thờ Yasukuni. Giờ đây, sau khi đã đến bái kiến đền Ise, em còn gì để lưu luyến nữa, một thân một mình, em sẽ hóa thân thành bom đạn, xông thẳng vào sào huyệt địch, cho lũ khốn kiếp một đòn chí mạng, em sẽ quậy tung bừng lên, đó mới là cách báo đáp quân ân. Bậc nam nhi phải sống như thế!
À mà, trên chuyến tàu đến Ise, có một ông già ngồi cạnh em… à không, một cụ già đang ăn thứ gì đó trông ngon lành. Em vừa hay đang đói bụng, bụng réo ầm ĩ, thật là xấu hổ, nhưng xin hãy lượng thứ cho em, vì đó là chuyện tự nhiên của cơ thể. Em hỏi cụ già đang ăn gì, thì ra là thịt bò, đặc sản Matsusaka. Nhìn miếng thịt mà thèm thuồng, bụng em lại réo lên. Cơ mà, anh à, dân Ise sống dưới chân Thần Mẫu mà sao keo kiệt quá vậy, cụ già cứ thản nhiên ăn thịt trước mặt em, mà không hề cho em miếng nào. Hết cách, em đành phải dạy cho cụ già hiểu thế nào là đạo lý bằng thiết quyền (tuyệt đối không phải em ra tay đâu nhé), Yujiro này sẽ cống hiến hết mình cho đất nước, rồi cụ già sẽ hối hận, khóc lóc và vui mừng vì đã cho Yujiro miếng thịt. À, nghĩ lại thì, ngay sau khi ăn thiết quyền, cụ già đã khóc lóc thảm thiết. Ô hô, anh ơi, Yujiro ngốc nghếch này giờ mới hiểu, đó chính là nước mắt của niềm vui! Em cảm thấy sâu sắc rằng mình đã làm một việc thật tuyệt vời, tất cả là nhờ sự dạy dỗ của anh.
Anh trai vạn tuế!
Yujiro cũng vạn tuế!
Nước mắt của cụ già cũng vạn tuế!
Dù sao thì lão già này… à không, ông lão này quả là một tay ghê gớm, đến cả Yujiro cũng phải vất vả đôi chút, chắc hẳn ông ta cũng là một nhân vật có máu mặt.
Thưa anh, giờ xuất chinh đã điểm! Mục tiêu đầu tiên của chúng ta là quán Manpukutei, nghe đồn món cơm Donburi* gà Karaage ở đó ngon tuyệt cú mèo, nhưng lại tẩm ướp một thứ gia vị bất ổn, khiến không biết bao nhiêu thần dân phải rơi lệ, em quyết tâm ăn sạch món Donburi gà Karaage đó, khiến tên chủ quán bất lương phải khóc ròng mới thôi. Trước khi xuất chinh, em xin để lại một bài thơ tuyệt mệnh, dù biết rằng thắng lợi nằm trong tầm tay, nhưng chiến trận vốn khó lường, thân thể cường tráng này cũng có thể tan thành mây khói chỉ vì một viên đạn lạc. Than ôi, chiến tranh thật vô tình! Này, xin anh đừng lo lắng, hy sinh vì quốc gia là vinh hạnh của kẻ sĩ, hơn nữa, thân này đã hiến dâng cho đền Yasukuni rồi, anh không cần bận tâm đâu. Nếu em không trở về, xin anh hãy đến Yasukuni, rơi những giọt lệ vui mừng, khen em một câu "Làm tốt lắm!"
*Donburi là món cơm thố Nhật Bản, gồm cơm trắng ăn kèm với thức ăn như thịt, cá, rau hoặc trứng được chế biến và đặt bên trên. Món này được ăn trong một cái tô lớn, cũng có tên là "donburi", và được phủ một lớp nước sốt đậm đà để tạo hương vị hài hòa.
Thơ tuyệt mệnh - Dù hồn lìa khỏi xác, về chốn Yasukuni, hòa mình vào những linh hồn đã khuất, thân này vẫn nguyện hiến dâng cho tổ quốc.
2
Hôm đó tôi đi học thêm, cái gọi là khóa học hè ấy, mà không chỉ ở trường, không hiểu sao cứ đến lớp học thêm là tôi lại thấy buồn ngủ. Hơn nữa, khác với trường học, ở lớp học thêm này, thầy cô cứ mặc kệ những đứa ngủ gật, cứ như là chỉ những đứa có hứng thú nên theo thôi.
Cứ như là bảo "ngủ đi" ấy.
Và thế là, dĩ nhiên, tôi ngủ say như chết. Hôm trước tôi đã thức trắng đêm chơi game ở nhà Tsukasa, bạn tôi, nên thiếu ngủ trầm trọng. Trong giấc ngủ của tôi, tiếng pô xe đua vẫn vang vọng mãi.
Tôi tỉnh dậy sau giờ học, người đánh thức tôi là cô Kishida Mariko, giảng viên ở đây.
"Này, dậy đi nào, Ezaki."
Cô nói với giọng mũi hơi nghẹt, nghe rất dễ thương, và tôi cuối cùng cũng mở mắt.
"Chào buổi sáng, Ezaki."
"À, dạ... vâng..."
Đầu óc còn mơ màng, tôi ngơ ngác nhìn xung quanh. Phải mất gần mười giây, tôi mới nhận ra đây không phải đường cao tốc Shuto, đường vành đai Osaka, hay đường cao tốc Nagoya.
Bàn học.
Bảng đen.
Mùi phấn khó chịu.
Giảng viên.
Không lẫn vào đâu được, đây là lớp học thêm.
"Trông em ngủ ngon quá nhỉ."
".....Chào buổi sáng ạ."
Đúng là như vậy.
Tôi ngủ say đến nỗi vừa tỉnh dậy còn không biết mình đang ở đâu. À, dĩ nhiên, đây là lớp học thêm, và người đang phồng má trước mặt tôi là cô Mariko.
Cô Mariko đang học khoa sư phạm của một trường đại học địa phương.
Cô làm thêm ở lớp học thêm này.
"Hôm nay chúng ta học cổ văn đấy, bài Sarashina Nikki đấy. Ezaki có nhớ câu mở đầu của Sarashina Nikki không?"
"Ờm..."
Làm sao mà nói được cơ chứ.
Tôi ngủ say như chết, hoàn toàn không nghe lọt tai một chữ nào trong bài giảng. Tất nhiên, cô Mariko cũng thừa biết chuyện đó, nhưng vẫn cứ cố tình hỏi, chắc là cô đang trêu tôi đây mà.
Tôi quyết định thành thật xin lỗi.
"Em xin lỗi ạ."
Tôi cúi gằm mặt xuống bàn, cố gắng tỏ ra ăn năn nhất có thể.
Ngẩng đầu lên, quả nhiên cô Mariko đang phồng má giận dỗi. Cơ mà, cô Mariko là sinh viên đại học á? Nghe cứ như chuyện đùa ấy. Dù nhìn thế nào đi nữa, cô cũng không khác gì học sinh cấp ba, chỉ cần ăn mặc dễ thương một chút, khéo lại còn tưởng là học sinh cấp hai ấy chứ. Tóm lại, cô ấy có khuôn mặt trẻ con đến lạ.
Giờ cô còn buộc tóc hai bên nữa, trông càng trẻ con hơn.
"Ezaki, em học lớp 11 rồi đúng không?"
"Dạ, cũng coi như vậy ạ."
"Vậy thì cũng đến lúc phải bắt đầu thu hẹp danh sách các trường muốn thi rồi chứ nhỉ."
"Vâng, chắc vậy ạ."
"Em đã quyết định sẽ làm gì chưa?"
"Dạ, vẫn còn đang tính ạ..."
"Em có muốn làm gì không?"
"Ờm..."
"Em có ước mơ không?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói.
"Em vừa mới mơ một giấc mơ siêu đỉnh luôn, em lái con GTR trên đường cao tốc Shuto, tốc độ nhanh kỷ lục, bỏ xa cả con Black Countach──"
"Không phải giấc mơ đó, mà là ước mơ kìa!"
Cô nói, giọng điệu thẳng thừng đến phũ phàng.
"Tương lai ấy, ý cô là những chuyện như thế ấy!"
Tôi biết chứ, tất nhiên là tôi biết.
Chính vì thế tôi mới đánh trống lảng, đáng lẽ cô nên hiểu cho những rung cảm tinh tế đó chứ. Nhưng cô Mariko không những không hiểu mà còn nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc, đúng là giảng viên dạy thêm có khác, cô Mariko lúc nào cũng quá ư là nghiêm túc.
Có lẽ là nghiêm túc đến mức hơi quá rồi.
"Ezaki, em không có ước mơ gì sao?"
Thấy tôi im lặng, cô Mariko cất giọng, nghe như thể vừa thở dài.
"Vậy nên em mới hời hợt như vậy, phải không?"
"Dạ..."
"Em đâu phải là không làm được nếu chịu làm, phải không? Nhưng em hoàn toàn không chịu cố gắng gì cả, đúng chứ? Em không có mục tiêu gì sao?"
Khó xử thật, bị nói thẳng toẹt như vậy, tôi phải phản ứng thế nào đây? Tức giận thì không được, mà gật đầu thì cũng không xong. Hơn nữa, cứ bị lặp đi lặp lại mấy chữ "ước mơ", "mục tiêu" thế này, tôi thấy ngượng chín cả mặt, cũng may là trong phòng học chỉ có hai người chúng tôi.
"Này, em thử đặt ra một mục tiêu nào đó xem sao? Nếu có thể, cô sẽ giúp em, cố gắng vì một điều gì đó không tệ như em nghĩ đâu."
"Dạ, cũng có lý ạ."
Trước câu lẩm bẩm như không phải chuyện của mình của tôi, cô Mariko lần này thực sự thở dài.
Dù vậy, cô vẫn tiếp tục hỏi.
"Vậy, em có sở thích gì không? Có điều gì em thích không?"
Ừm, cô ấy là một người khá kiên trì đấy.
Nếu chỉ ậm ừ cho qua chuyện, người lớn bình thường sẽ sớm từ bỏ thôi.
"Sở thích của em... chắc là chơi game ạ."
"Vậy, em thử nhắm đến vị trí nhà sáng tạo game xem sao?"
"Dạ, em nghĩ chỉ chơi game thôi là đủ rồi ạ."
"Công việc sáng tạo cũng có thể rất thú vị đấy."
"Em không giỏi mấy việc đó. Em vốn là dân ban A mà."
"Vậy, em thử viết kịch bản xem sao?"
"Ki, kịch bản ạ?"
"Vẽ tranh cũng được."
Cô Mariko nhiệt tình liệt kê hết nghề này đến nghề khác, rồi cô tiếp tục nói những điều tuy sáo rỗng nhưng cũng đúng đắn, như là để làm được những việc đó thì phải học hành, bây giờ có thể vất vả nhưng sau này sẽ thành thạo. Còn tôi thì cứ cười hề hề cho qua chuyện, đến mức cơ miệng tôi bắt đầu nhức mỏi. Mãi đến tận mười phút sau cô Mariko mới chịu buông tha cho tôi.
"Ezaki thật là lì lợm đấy."
Cô ấy phủi tay, như thể vừa trải qua một chuyện kinh khủng.
Tôi vẫn nở một nụ cười nhạt nhẽo như thường lệ.
"Ha... ha ha..."
"Nhưng mà, em không thể cứ mãi như vậy được đâu."
Cô Mariko nói, giọng như đang đe dọa.
"Nhất định em sẽ bị đuổi kịp thôi, bởi vì thực tại ấy, nó chạy nhanh lắm đó."
"Thực tại à..."
Cuối cùng cũng thoát khỏi cô Mariko, tôi lững thững bước trên con đường nhỏ ven đường ray về nhà. Mùa hè năm nay, do thời tiết dị thường mà trời chẳng mấy khi nóng, ngày nào cũng như thể mưa dầm kéo dài. Nhưng hôm nay, trên đầu tôi lại trải rộng một bầu trời xanh biếc, đúng chất mùa hè. Có lẽ do chưa quen với cái nóng, đầu óc tôi hơi choáng váng, cảm giác như cả cơ thể biến thành một khối nhiệt vậy, hơi thở phả ra cũng nóng hầm hập. Dừng lại ngước nhìn trời, những giọt mồ hôi lăn dài trên gáy tôi.
"Thì dĩ nhiên là nhanh rồi."
Dù có cố gắng chạy trốn đến đâu, rồi thực tại cũng sẽ đuổi kịp chúng ta, dù có nhấc cao chân, vung mạnh tay, dồn hết sức lực đến giây phút cuối cùng đi chăng nữa.
Những lời cô Mariko nói là sự thật.
Tôi mới chỉ sống có mười bảy năm, những điều tôi không biết nhiều như sao trên trời, sự khắc nghiệt của thực tại cũng là một trong số đó. Tuy nhiên, dĩ nhiên tôi không phải là một thằng ngốc hoàn toàn, tôi biết liệu điều đó có phải là sự thật hay không.
Thực tại quả thật rất nhanh.
Nhanh hơn cả chúng ta.
Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng, dù biết rằng một ngày nào đó mình sẽ bị đuổi kịp, thì việc trốn chạy chừng nào còn có thể cũng là một lựa chọn.
Có lẽ, người ta gọi đó là sự trì hoãn.
Trong khi mải suy nghĩ đủ điều, tôi đã đến cây cầu vượt lớn bắc qua đường ray, tôi chậm rãi bước lên những bậc thang dài. Mỗi khi nhấc chân, một luồng khí nóng hầm hập lại bốc lên, mồ hôi rơi lã chã. Về đến nhà tôi sẽ ăn kem, hình như vẫn còn một cây, chỉ mong mẹ chưa ăn mất.
Vừa bước lên hết cầu thang, tôi thấy con đường nhựa trải dài thẳng tắp.
Và ở phía bên kia con đường nhựa đen bóng, những đám mây vũ tích* khổng lồ đang cuồn cuộn nổi lên.
*Mây vũ tích là một loại mây dày đặc phát triển theo phương thẳng đứng rất cao liên quan đến giông và sự bất thường khí quyển, hình thành hơi nước mang các dòng khí mạnh từ dưới mặt đất lên.Mây vũ tích có thể tự hình thành, trong các đám mây, hoặc cùng với các dòng gió mạnh frông lạnh. Loại mây này có khả năng sản sinh tia sét và các loại thời tiết nghiêm trọng khác như gió giật, mưa đá, và thỉnh thoảng có lốc xoáy.
Đó là ngày đầu tiên của mùa hè năm nay.
"Cuối cùng thì cũng đến hè..."
Như thể lao thẳng vào những đám mây vũ tích, tôi bắt đầu bước đi trên con đường nhựa, mồ hôi nhễ nhại.
Ngày hôm sau...
Tôi đem câu hỏi của cô Mariko hỏi Tsukasa.
"Cậu có ước mơ không?"
Tsukasa nhăn mặt.
"Ư... Ước mơ?"
"Ừ, ước mơ ấy."
"Tối qua tôi thấy một giấc mơ kì lạ lắm, tôi cầm một thanh kiếm to đùng, chiến đấu trong một cái hang động, kẻ địch thì hơi khó nhằn──"
Tsukasa nói nhanh, cố tình không nhìn thẳng vào mắt tôi. Thấy chưa, tôi biết ngay mà, phản ứng này mới là bình thường.
"Thôi, được rồi, tôi hiểu rồi, đừng nói nữa."
"Gì thế, Yuichi?"
"Không có gì, chỉ là cô dạy thêm ở trung tâm nhiệt huyết quá ấy mà..."
Chúng tôi đang ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn ọp ẹp, địa điểm là quán Manpukutei nằm sau ga. Đúng như tên gọi, Manpukutei nổi tiếng vì đồ ăn nhiều vô kể, giá cả lại phải chăng, nơi đây trở thành địa điểm quen thuộc của đám sinh viên chúng tôi. Bên trong quán, từ tường, sàn đến trần nhà đều dính đầy dầu mỡ. Chiếc mascot robot mèo tương lai, đã phai màu vì dầu mỡ (có cánh quạt gắn trên đỉnh đầu) lủng lẳng trên trần nhà, bên cạnh nó là xấp giấy bắt ruồi mỏng manh, dơ bẩn lủng lẳng gần chục cái. Bên hông quán là đống báo chí, tạp chí chất chồng, trên cùng là quả bóng chuyền bẩn thỉu không hiểu vì sao lại nằm ở đó... Nói thật lòng, đây không phải là một quán ăn sang trọng, và tôi cũng chẳng có ý định nói dối, nhưng với chúng tôi, rẻ, nhiều, ngon là quá đủ rồi, chẳng có vấn đề gì cả.
Mặc dù không phải là hoàn toàn không có vấn đề...
"Thế thì mệt thật."
Tsukasa, sau khi nghe tôi kể lể thì tỏ vẻ đồng cảm.
"Nhưng mà, có lẽ đó là một người cô tốt đấy."
"Ừ thì, đúng là thế, nhưng mà cứ bị nhồi nhét mấy cái giấc mơ, mục tiêu thì..."
"Yuichi, cậu thật sự không có gì muốn làm à?"
"Ừm..." Tôi lẩm bẩm.
"Không."
"Hoàn toàn không?"
"Không có gì cả, thật đấy. Cậu thì sao?"
"Không hẳn là giấc mơ, nhưng tôi muốn làm công việc liên quan đến địa chất. À, cả thợ làm bánh nữa, cũng hay đấy."
Sekoguchi Tsukasa là một gã kỳ quặc, thân hình thì vạm vỡ như đô vật, nhưng sở thích lại là làm bánh. Hơn nữa, cậu ấy còn là một tên cuồng thiên văn học, trong túi áo học sinh lúc nào cũng kè kè máy tính bỏ túi để tính toán quỹ đạo.
"Vậy, cậu định theo hướng đó à?"
"Tớ vẫn chưa quyết định chắc chắn. Thật ra tôi muốn vào khoa địa chất, nhưng học địa chất ra thì khó kiếm việc lắm. Tớ tìm hiểu rồi, chỉ một số ít người có thể trở thành nhà nghiên cứu thôi, vậy thì có lẽ làm thợ làm bánh còn dễ sống hơn."
"Ồ..."
Nghe xong tôi lặng người, tôi không ngờ Tsukasa lại nói ra những điều cụ thể như vậy. Chuyện gì thế này, cậu ấy còn nghĩ đến chuyện kiếm sống như thế nào nữa cơ à. Quả thật, chọn con đường tương lai là như vậy, chúng tôi là học sinh trung học, sau khi tốt nghiệp sẽ là đi làm, học nghề, hoặc vào đại học, và tất cả đều mang tính chuyên môn ít nhiều... Có sự khác biệt căn bản so với việc lên cấp từ trung học cơ sở lên trung học phổ thông.
Con đường đời, những khả năng, đang dần bị thu hẹp lại.
Tsukasa trông có vẻ lơ đãng, có lẽ một phần vì khuôn mặt bẩm sinh giống tượng Phật, một phần vì tính cách hiền lành, nhưng Tsukasa thật sự là một người rất chín chắn. Cậu ấy, bằng đôi mắt hẹp kia, dường như đang nhìn thấu tương lai phía trước. (Thua rồi...)
Lúc nào cũng vậy.
Ngay cả một kẻ hiểu Tsukasa đến tận chân tơ kẽ tóc như tôi đôi khi vẫn quên mất những điều sâu thẳm nhất trong con người cậu ấy, để rồi khi nhận ra thì khoảng cách giữa hai đứa đã xa vời vợi.
Tsukasa luôn bước trước tôi một đoạn dài.
Tôi cứ bị bỏ lại phía sau mãi thôi. (Thiệt tình, bó tay rồi…)
Cú sốc này thật ra còn lớn hơn tôi tưởng, mãi mà tôi chẳng thốt nên lời. May sao, đúng lúc ấy thì…
"Đây, của quý khách đây!"
Bà chủ quán Manpukutei cất tiếng.
Rầm!
Tiếng động thô lỗ vang lên khi bà đặt bát cơm xuống bàn chúng tôi, mùi thơm nức mũi lan tỏa, đó là món đặc sản trứ danh của quán, cơm gà karaage. Nói trắng ra thì chỉ là món gà rán tẩm bột, xào với trứng rồi chan lên cơm thôi, nhưng mà ngon phải biết.
"Thôi, ăn thôi!"
Gạt hết những chuyện phiền toái sang một bên, tôi cầm đôi đũa tre lên rồi vội vàng nhét một miếng gà karaage vào miệng. Ngay lập tức, tôi bị sặc.
"Khụ… khụ…"
Tiêu đời rồi!
"Oa, hôm nay may mắn quá hả?"
Tsukasa nheo đôi mắt híp lại, cố gắng mở to hết cỡ rồi hỏi, tôi im lặng gật đầu. Cả miệng và họng đều rát bỏng, thủ phạm không ai khác chính là… tiêu. Chẳng hiểu sao quán Manpukutei này lại rắc cả tấn tiêu lên món cơm gà karaage, mà lượng tiêu mỗi lần cũng không cố định, thỉnh thoảng lại nhiều đến kinh hoàng, có vẻ như lượng tiêu này tỉ lệ thuận với tâm trạng của bà chủ quán thì phải. Lúc nào vui vẻ, bà lại lắc lọ tiêu một cách điên cuồng.
"May mắn hết cỡ luôn!"
Vừa nếm trải vị cay xé lưỡi, tôi vừa lẩm bẩm.
"Hôm nay bà chủ có vẻ hăng hái quá nhỉ."
Tsukasa ỉu xìu nhìn bát cơm gà karaage của mình.
"Vậy thì hôm nay mình ăn chậm rãi thôi nhé."
"Ừ."
"Bọn mình quen rồi thì không sao, nhưng mà bác kia có ổn không nhỉ?"
"Bác nào?"
"Ừm, kia kìa."
Theo ánh mắt lo lắng của Tsukasa, tôi thấy bóng dáng một ông lão, ông ngồi ở quầy, đơ người trước bát cơm gà karaage, mồ hôi ông túa ra như tắm, bàn tay phải cầm đũa run lẩy bẩy, có vẻ như ông cũng rơi vào tình cảnh tương tự như bọn tôi. Mà một ông lão tuổi cao sức yếu như vậy còn ăn cơm gà karaage thì chẳng khác nào tự mình rút ngắn quãng đời còn lại. Gọi phần thường thôi cơm đã chất cao như núi, đằng này ông lão còn gọi phần đặc biệt, lại còn là siêu đặc biệt nữa chứ, kích cỡ bát siêu đặc biệt to đến mức người ta phải ngần ngại khi gọi nó là "bát", mà nên gọi là chậu rửa mặt thì hơn, mà vì nó làm bằng nhựa chứ không phải gốm sứ, nên biết đâu nó đúng là cái chậu rửa mặt thật. Lượng cơm khổng lồ cộng thêm vị cay xé lưỡi… chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh hoàng. Chắc ông là khách du lịch, không biết gì nên mới gọi bừa như vậy.
"Không khéo thì lên cơn đau tim mà chết đấy."
Tôi vô thức nín thở, buột miệng thốt ra.
Tsukasa mồ hôi túa ra trên trán.
"Không phải nói đùa đâu, thật lòng mong là đừng có chuyện gì xảy ra."
"Ít nhất cũng phải sụt mất năm năm tuổi thọ."
Vừa lẩm bẩm những chuyện vớ vẩn như vậy, chúng tôi vừa thận trọng bắt đầu ăn món cơm gà karaage của mình. So với cái thứ được đặt trước mặt ông lão, thì đây chẳng khác nào suất ăn trẻ con. Cơ mà, cay quá đi mất! Mà khoan, sao lại cho tiêu vào đây chứ? Món này không có tiêu mới đúng chứ nhỉ...
3
Tình hình chiến sự hiện tại có thể ví như gió mây vần vũ, gió thổi ào ào dữ dội, mây đen cuồn cuộn nổi lên, thân xác của Sawaki Yujiro này cũng đang bị gió cuốn đi, bị mây đen bao phủ. Tóm lại là, thưa anh, em phải báo cáo một tin đáng tiếc. Thật sự rất lấy làm tiếc, nhưng chuyện chiến trận thì anh cũng biết, tất cả đều do vận may quyết định, dù có quyết tâm chiến thắng đến đâu, tùy theo tình hình mà phải thoái lui... à không, phải chuyển quân mới được. Tuy nhiên, Sawaki Yujiro này, với tư cách là em trai của anh, một người lính, xin được nói rằng: hành động lần này chỉ là chuyển quân, tuyệt đối không phải là thất bại thảm hại, đây là sự ẩn mình để chuẩn bị cho một ngày vinh quang sau này. Ồ, như cái tên Yujiro của em vậy, là sự ẩn mình để chuẩn bị cho một ngày vinh quang sau này. Nói như vậy anh có hiểu không? Giống như việc khụy gối xuống để lấy đà vậy. Xin anh hãy hình dung, một khi gối em được duỗi thẳng, sức mạnh tích tụ trong thân thể cường tráng này sẽ được giải phóng, và em sẽ cho anh thấy hình ảnh một con rồng bay lượn trên bầu trời.
Nào, hãy để em kể anh nghe đầu đuôi câu chuyện.
Hôm đó, Yujiro em nén sự hăm hở và run rẩy bằng lý trí tỉnh táo, hướng về quán Manpukutei, nơi lũ bất lương hoành hành. Đó là một quán ăn nhỏ bé, bẩn thỉu, chỉ cần Yujiro này quậy một trận là quán sập, chủ quán chỉ còn nước khóc ròng. Khi bước vào quán, em thấy một cô bé vô cùng đáng yêu, hình như là cháu gái của chủ quán. Dụ dỗ một cô bé vào chiến trường thật là hèn hạ! Lòng căm phẫn bùng cháy... à không, viết nhầm rồi... bừng cháy và em đứng như trời trồng, thì cô bé ấy nói:
"Chú ơi, chú đói bụng không ạ?"
À, vừa nói, cô bé vừa nở một nụ cười thật tươi, em bất giác gật đầu lia lịa, liên tục nói là đói. Tuy nhiên, thưa anh, lúc này Yujiro em đã sập bẫy của địch rồi, dùng một con nhóc để đánh lừa đối thủ, quả là kẻ thù của Thần quốc.
Quay lại câu chuyện...
Yujiro ngốc nghếch sập bẫy địch, vừa ngồi xuống đã hét lớn với bà chủ quán, người mà em đoán chừng khoảng năm mươi tuổi và hơi mập mạp:
"Cho cháu một suất cơm gà karaage cỡ đại! Thật nhiều vào!"
Thế là bà chủ quán hỏi:
"Cỡ đặc biệt ạ?"
Thật lòng mà nói, lúc đó em có chút cảm giác chẳng lành.
Nhưng ngay bên cạnh em, cô bé lúc nãy đang đứng, trên tay cầm một cốc nước. Điều kỳ lạ là cô bé đã mang nước đến rồi, vậy là đây là cốc thứ hai. Em nghĩ bụng chắc cô bé mang cho ai đó nên nhìn quanh, nhưng chỉ có hai thằng nhóc còn chưa trưởng thành ngồi ở một bàn cách em không xa. Đúng như dự đoán, cô bé đặt cốc nước thứ hai xuống trước mặt em, cả hai cốc đều đầy ắp nước...
Lúc đó, Yujiro em chợt nhớ ra.
(Ra là vậy, vì mình liên tục kêu đói nên chắc cô bé nghĩ mình ăn nhiều lắm, vì vậy nên cô bé mới mang tận hai cốc nước đến, thật là một cô bé chu đáo.)
Ôi chao, giờ nghĩ lại em thấy thật tức giận vì sự ngốc nghếch của mình.
Yujiro em đã hoàn toàn sập bẫy của địch.
Yujiro em không hề hay biết điều đó, cảm động trước sự tốt bụng của cô bé, lại tiếp tục hét lớn:
"Cho cháu một suất cỡ đặc biệt!"
Cảm giác khác lạ ập đến sau đó chừng ba phút. Chẳng hiểu sao, bà chủ quán lại đang vun cơm đầy một chậu rửa mặt! Vun cao ngất ngưởng! Chẳng lẽ lại định bưng cái đó ra cho mình…? Trong lúc em còn đang hơi bối rối, thì cô bé đã đứng ngay cạnh bên, và trên tay cô bé lại là nước! Thế là, ly nước thứ ba đã yên vị trước mặt em. Yujiro này tuy là một gã khổng lồ, nhưng ba ly nước thế này thì…
Đang lúc em hoàn toàn mất phương hướng, thì một tiếng “Rầm!” vang lên, âm thanh như động đất. Tò mò ngẩng đầu lên, thì một cái chậu rửa mặt đã hiện ra trước mắt! Cơm thì chất cao như núi! Gà rán karaage cũng chất cao như núi! Trứng chiên cũng chất cao như núi!
Và bà chủ quán, với nụ cười gượng gạo, cất giọng đầy chua chát:
"Mời quý khách thưởng thức ạ."
Ăn thế nào cho hết đây? Đàn ông, đôi khi phải chiến đấu với tinh thần chấp nhận thất bại, dù cho địch là một hàng không mẫu hạm khổng lồ, dù cho chiến hạm địch có đáng sợ đến đâu, ta vẫn phải ôm bom lao vào! Vậy nên Yujiro này, với nụ cười nở rộ trên môi, đã đáp lời bà chủ quán:
"Ôi chao, trông ngon quá nhỉ!"
Em đã nói một cách hòa nhã và sảng khoái nhất có thể. Rồi em ăn, ăn, ăn, ăn ngấu nghiến! Nhưng dù có ăn bao nhiêu đi chăng nữa, thức ăn vẫn không vơi đi, vì đây là một thứ quái dị với cả một sho* gạo! Hơn nữa, chẳng hiểu sao món cơm gà karaage này lại rắc đầy tiêu đen Nanban. Ăn một miếng thì lưỡi tê rần, ăn hai miếng thì môi tê dại, ăn ba miếng thì cổ họng tê cứng, ăn bốn miếng thì dạ dày tê liệt. Yujiro này, cao 1m73, nặng hai mươi bảy kan, nhưng lại cực kỳ dở khoản ăn cay. Bà chủ quán lại lợi dụng điểm yếu này, thật là hèn hạ!
* 1 sho tương đương với 1800 cc (centimet khối), hoặc khoảng 1.8 lít
* 1 kan tương đương khoảng 3,75 kg, 27 kan khoảng 101kg
Khi định thần lại, thì từ bao giờ, hai hàng lệ đã tuôn trào từ đôi mắt em…
Thưa anh, em xin nhắc lại lần nữa, đây chỉ là chuyển hướng chiến thuật chứ không phải là rút lui! Đến khi tái ngộ kẻ thù đáng ghét kia, lần này nhất định em sẽ đánh cho chúng tan tác không còn manh giáp.
Trước mắt, để thay đổi không khí và tìm lại chính mình, em quyết định nhắm đến mục tiêu tiếp theo. Nghe nói đó chỉ là một quán okonomiyaki* bình thường, nhưng dường như ở sâu bên trong nó đang ấp ủ một âm mưu đen tối. Yujiro này sẽ xông vào, và đánh cho bọn bất lương đó một trận nên thân!
*Okonomiyaki, hay còn gọi là "bánh xèo Nhật Bản", là một món bánh xèo áp chảo có tên gọi bắt nguồn từ chữ "okonomi" (tùy thích) và "yaki" (nướng). Món ăn này được làm từ bột mì, trứng và bắp cải, với các nguyên liệu bổ sung như thịt, hải sản, rau củ tùy thích. Okonomiyaki thường được ăn kèm với sốt đặc trưng, sốt mayonnaise, cá bào sợi (katsuobushi) và bột rong biển (aonori).
4
Và hôm nay, cô Mariko vẫn nhiệt huyết như mọi khi.
"Ezaki!"
Ngay khi buổi học kết thúc, cô đã gọi tôi.
"Em đã nghĩ ra ước mơ của mình chưa?"
Tôi lưỡng lự không biết nên trả lời thế nào nên đành ngậm chặt miệng. Trong đầu tôi, từ "Yume Yume" cứ lặp đi lặp lại. Điều hiện lên rõ nhất lại là " 'Yume Yume' mà viết bằng kanji thì sẽ là '努々', nghĩa là chuyện cỏn con."
Vì lúc đó tôi vừa mới tỉnh giấc, nên đầu óc vẫn chưa hoạt động trơn tru.
Nhìn tôi như vậy, cô Mariko đầy nhiệt huyết trừng mắt nhìn tôi với khuôn mặt đáng yêu, đôi má bầu bĩnh trông thật mềm mại, vẫn cứ như học sinh trung học vậy.
Bảy giây sau, tôi nói.
"À thì, em vẫn đang tìm kiếm ạ. Hahaha."
Vừa nói tôi vừa nở một nụ cười gượng gạo với đôi mắt còn ngái ngủ.
Tất nhiên, đó chỉ là nói dối, tôi thậm chí còn quên mất chuyện ước mơ cho đến khi cô Mariko hỏi.
Cô Mariko ôm cuốn giáo trình vào lòng, tiến lại gần tôi.
"Ezaki đúng là đồ nói dối."
Cô ơi, cô đâu cần phải nói thẳng toẹt ra như thế…
"Thật ra thì... em không hề nghĩ về chuyện đó đúng không?"
"Đ-đâu có ạ..."
"Thật không?"
"Ờm..."
"Thật không đấy?"
Đôi mắt to tròn của cô Mariko nhìn thẳng vào tôi, khiến tôi lại nghẹn lời. Có lẽ, cô Mariko vẫn nhiệt huyết như ngày nào, một sự nhiệt huyết đến mức không có chỗ cho những lời bông đùa, né tránh hay lấp liếm.
"Với đôi mắt đó thì em chẳng nhìn thấy được gì đâu."
"Ể──"
Không nhìn thấy gì? Ý cô là gì?
"Không, Ezaki thậm chí còn không cố nhìn."
"............"
"Nhưng mà, cũng đúng thôi, em mới mười bảy tuổi. Mấy cậu nhóc mười bảy tuổi ấy mà, chẳng khác gì lũ sâu bọ, ăn, ngủ, rồi đuổi theo mấy cô bé, chỉ có thế thôi, giống hệt lũ sâu bọ."
Cô Mariko cứ thế thao thao bất tuyệt.
"Làm sao có thể có trí tưởng tượng để nghĩ về tương lai chứ. Vì tưởng tượng cần kinh nghiệm, mà kinh nghiệm của một cậu nhóc mười bảy tuổi thì có đáng là bao, đúng là lũ sâu bọ. Không, có khi còn tệ hơn cả sâu bọ ấy chứ."
Sao mà cô ấy nói nặng lời thế...
Tôi nghĩ bụng đáng lẽ mình nên nổi giận mới phải, nhưng tính tôi vốn xuề xòa, dù bị nói thế cũng chẳng thể nào giận được.
Thậm chí tôi còn nghĩ: (Sâu bọ à... nghe cũng có lý đấy chứ.)
Tôi cứ thẩn thơ nghĩ ngợi như vậy.
Nhìn vẻ mặt đó của tôi, cô Mariko thở dài thườn thượt.
"Bó tay rồi."
Cô lẩm bẩm như nói với chính mình.
"Kế hoạch thất bại rồi, mình dở mấy vụ này quá."
"Hả? Kế hoạch gì ạ?"
"Em biết đó, tầm tuổi em, giận dỗi là giỏi nhất còn gì? Chẳng phải là cái tuổi dễ bực bội sao?"
"À, cũng có thể nói vậy ạ."
"Thế nên cô mới nghĩ phải chọc em cậu một chút, chọc giận rồi dẫn dắt cái năng lượng đó theo hướng tốt ấy mà, kỹ thuật cao siêu lắm đấy, em hiểu không? Hôm trước, thầy giáo hướng dẫn bảo là giáo dục không phải lúc nào cũng chỉ có dịu dàng là được, nên cô muốn thử áp dụng xem sao, ai ngờ Ezaki chẳng thèm nổi giận gì cả."
"À, ra là vậy..."
Chẳng lẽ tôi bị coi thường đến thế sao?
Hay là tôi trông dễ dùng làm vật thí nghiệm?
"Thật đáng tiếc cho cô."
Vừa dứt lời với cái giọng dửng dưng như không ấy,
"Đáng tiếc? Em đang coi thường cô đó hả?"
Ánh mắt của cô Mariko bỗng trở nên sắc lẻm.
"Sao em lại nói như vậy?"
"Nhưng..."
"Sao chứ! Đừng có nhìn cô bằng cái ánh mắt ngơ ngác đó! Đúng vậy, cô biết thừa mình không hợp làm giáo viên mà!"
"K-không, em không có ý coi thường... tại em vừa mới ngủ dậy nên mắt nó hơi lờ đờ... ý em là..."
"Đủ rồi! Nếu em muốn coi thường cô thì cứ việc đi!"
Chẳng hiểu thế nào, cô Mariko trông có vẻ giận thật rồi. Mà nói đi cũng phải nói lại, người muốn nổi giận phải là tôi mới đúng chứ.
Phải chăng phụ nữ là một loài sinh vật mà đàn ông vĩnh viễn không thể hiểu nổi, như người ta vẫn thường nói?
"Ezaki là đồ ngốc!"
Cô Mariko nhiệt huyết hét lên, lao đi với tất cả nhiệt huyết, mở toang cánh cửa một cách đầy nhiệt huyết, rồi biến mất trong biển nhiệt huyết.
Chỉ còn lại mình tôi, cô độc.
Trong căn phòng học ngập tràn ánh hoàng hôn màu vàng kim chỉ có mình tôi.
"Nóng chết đi được."
Vừa lẩm bẩm, tôi vừa bước đi trên con đường quen thuộc dọc theo đường ray xe lửa. Đoàn tàu ba toa cũ kỹ chạy ngang qua, nó ầm ĩ rung lắc, tung bụi đất màu nâu, lướt đi trên đường ray. Ánh mặt trời cuối hạ chiếu rọi, tỏa ra mùi dầu mỡ và bụi bặm. Ở phía cuối con tàu cũ kỹ ấy là một thị trấn khác. Đường ray kéo dài đến tận chân trời, nếu muốn, tôi có thể đi đến bất cứ đâu. Ừ thì, nói thì dễ hơn làm thôi.
"Chịu thua cô luôn, cô Mariko."
Tôi đã làm gì nên tội cơ chứ?
Hay là chính vì tôi không làm gì cả nên cô Mariko mới nổi giận? Dù sao thì một người lớn giận dỗi trẻ con một cách nghiêm túc như vậy cũng hiếm thấy thật.
Mà thôi, cô Mariko trông cứ như học sinh cấp hai ấy, có giận cũng chẳng đáng sợ chút nào.
Nhưng mà, dù sao thì vẫn sợ.
Cái cảm giác khiến người khác nổi giận ấy, chẳng hiểu sao cứ thấy sợ hãi vô cớ.
"Sao mà phải nổi nóng đến thế chứ..."
Giọng cô Mariko lại vang vọng trong đầu tôi. 'Ezaki!'
Cô Mariko nhiệt huyết lúc nào cũng gọi tên tôi với tất cả sự nhiệt thành.
Ít khi nào tôi được ai đó gọi tên mình hăng hái như vậy. Cơ mà cô Mariko vốn là người nhiệt huyết, tính tình lại thế, nên cũng chẳng có gì đáng nói, nhưng mà được một người lớn quan tâm đến thế này... dù phiền phức nhưng cũng có chút vui vui.
À, có lẽ chỉ là tôi cảm thấy thế thôi.
Tôi bước lên cầu vượt băng qua đường ray, cầu thang bộ không phải bằng bê tông mà bằng nhựa đường, nên mỗi khi đế giày sneaker rời khỏi mặt đường lại có cảm giác dính dính, rít rít. Mùa hè tôi mong ngóng từ lâu cuối cùng cũng chịu ghé thăm.
Đẫm mồ hôi khi leo hết cầu thang, trước mắt tôi vẫn là những đám mây vũ tích quen thuộc, phần đỉnh của chúng cuồn cuộn vươn lên trời cao với một tốc độ đáng kinh ngạc, ngay cả khi đang nhìn, hình dạng của chúng cũng không ngừng biến đổi. Tôi bước về phía những đám mây ấy, một bước, hai bước, cứ thế tiến lên. Khi đến giữa cầu vượt, tôi tựa vào lan can sắt nóng hầm hập, nhìn xuống đường ray bên dưới, uốn cong nhẹ về phía bên trái, đường ray trải dài vô tận.
Liệu mình có thể đi xa hơn được không──?
Tôi thường xuyên nghĩ về điều đó, trong giờ học, sau giờ học, giữa đêm khuya. Và mỗi lần nghĩ, một góc nào đó trong tim tôi lại nóng ran, nóng rực rồi lại lạnh toát. Giờ đây, tôi chợt nhận ra bản thân lại hoảng sợ trước cái nóng ấy, và cả sự lạnh lẽo sắp ập đến nữa.
Dưới chân tôi, một con ve sầu nằm im lìm.
Một con ve dầu to lớn.
Nó kêu “ji-ji, ji-ji”, nhưng dường như không còn sức để bay nữa.
"Kết thúc rồi sao..."
Đúng vậy.
Mùa hè ngắn ngủi của nó đã kết thúc rồi.
Khi tôi kể chuyện về cô Mariko, Tsukasa tỏ vẻ ngán ngẩm.
"Khó thế nhỉ."
"Đúng không? Phát mệt luôn ấy."
"Nhưng mà, sao người đó cứ hỏi cậu nhiều thế nhỉ? Người đó có đối xử với những học sinh khác như vậy không?"
"Ừm, để xem nào..."
Tôi cố nhớ lại tình hình ở lớp học thêm.
"Không, không có chuyện đó đâu, ừm, chỉ có mình tôi là bị nói nhiều như vậy thôi."
"Sao chỉ có Yuichi là bị như vậy nhỉ?"
"Hay là thích mình nhỉ" Vừa khoanh tay, tôi vừa buột miệng hỏi, nhưng Tsukasa chẳng thèm để ý, chỉ cắm cúi khuấy đều bát bột và bắp cải.
"Này này, ngốc vừa thôi chứ, phải phản bác lại chứ!"
"Hả? Cậu nói gì cơ?"
Tsukasa cười rạng rỡ, trông cậu ấy có vẻ vui ra mặt. Tsukasa vốn thích làm bánh, nên mấy vụ này cậu ấy khoái lắm, lại còn làm giỏi nữa chứ.
Chúng tôi đang ở một quán okonomiyaki.
Quán nằm ở giữa khu phố mua sắm vắng vẻ, do một bà lão trông coi, trông bà ấy như thể gần đất xa trời rồi ấy. Tôi và Tsukasa hay đến đây từ hồi còn học tiểu học, mà hồi đó bà đã trông như gần đất xa trời rồi.
Có khi nào bà lão này là phù thủy nên không già thêm chăng?
"Chắc được rồi nhỉ?"
Tsukasa đưa tay lên trên mặt bếp, kiểm tra nhiệt độ.
Và rồi...
Bà Kame, người mà lúc nào cũng như gần đất xa trời, bất thình lình xuất hiện và nói:
"Đợi chút đi con. Thêm một phút nữa thôi."
Không phải vì bà trông giống rùa, mà tên bà ấy thật sự là Kame*. Hình như là Suwada Kame thì phải.
*Kame trong tiếng Nhật nghĩa là rùa
"Nào, cho ta xem bột nào."
Không đợi ai trả lời, bà Kame đã giật lấy cái bát từ tay Tsukasa, bà nghiêng bát, chăm chú nhìn vào bên trong, rồi bà lẩm bẩm "ừm..." gì đó, còn Tsukasa thì ngồi thẳng lưng, toàn thân căng như dây đàn.
"Cũng được đấy."
Cuối cùng, lời phán truyền cũng giáng xuống.
"Hả, thật ạ!?"
Giọng Tsukasa lạc đi.
Bà Kame gật đầu.
"Nguyên liệu trộn đều, lại còn có không khí nữa, thế này thì bánh sẽ xốp mềm cho coi. Tsukasa, con có năng khiếu đấy!"
"Cảm ơn bà ạ!"
Cái tên Tsukasa kia, cười toe toét trông phát ghét.
Đôi mắt vốn đã híp, giờ thì thành một đường thẳng luôn rồi.
Mỗi lần đến quán này, lần nào cũng ồn ào như thế, bà Kame cực kỳ khó tính trong chuyện nướng bánh, dù khách có là người quan trọng hay khách lạ, bà cũng nhất định phải chỉ dẫn đến nơi đến chốn. Và không hiểu sao, bà đặc biệt khắt khe với Tsukasa thì phải.
Với kẻ khác thì...
"Ừm, tạm được."
là đủ rồi, nhưng nếu là Tsukasa thì...
"Cậu định phá hỏng bột đấy hả!?"
Kiểu kiểu thế.
À, đúng rồi, chắc là cái kiểu đối xử nghiêm khắc với những người có tiềm năng ấy mà.
Thế còn bà Kame thì sao, bà ấy đối xử với tôi thế nào?
"Hừm──"
Vừa nhìn thấy bột tôi trộn, bà ấy chỉ khịt mũi một tiếng.
Xem ra tôi hoàn toàn không được kỳ vọng gì cả.
Mà thôi, không được kỳ vọng thì tôi cũng chẳng buồn bã gì, tôi đâu có muốn trở thành chủ quán okonomiyaki trong tương lai, với lại học hành hay thể thao tôi đều thuộc dạng trung bình, nên hiếm khi được ai đó kỳ vọng lắm.
Tôi quen với việc không được kỳ vọng rồi.
"Ok, nướng thôi!"
Vừa nói xong, một vị khách mới bước vào quán.
Bà Kame:
"Hoan nghênh quý khách!"
Vừa hô to vừa loạng choạng bước về phía khách.
Tsukasa có vẻ hơi thất vọng.
"Mình còn muốn hỏi về cách nướng..."
"Thôi mà, cứ nướng okonomiyaki theo ý mình đi."
Vừa nói, tôi vừa đổ bột lên vỉ nướng.
"Lần sau mình lại đến, lúc đó hỏi cũng được mà."
"Ừ, cũng đúng."
Tsukasa cũng đổ bột của mình lên vỉ, to con là thế, đương nhiên tay cũng to vật vã, vậy mà những ngón tay to lớn của cậu ấy lại thoăn thoắt di chuyển, dàn bột đều tăm tắp. Tsukasa đúng là có tài năng trong việc nấu nướng và làm bánh rồi. (Tài năng à──)
Tôi nhìn chằm chằm vào lớp bột xèo xèo trên vỉ, và nghĩ ngợi vu vơ. Liệu tôi có tài năng gì không nhỉ? Liệu tôi có ánh hào quang như Tsukasa không? Ít nhất là bây giờ, tôi vẫn chưa tìm thấy. Không, có lẽ không phải là chưa tìm thấy, mà là vốn dĩ tôi chẳng có gì cả.
Người sở hữu tài năng xuất chúng đâu phải nhan nhản ngoài đường, chính vì thế mà tài năng mới là tài năng. Đa phần mọi người chỉ sống một cuộc đời bình lặng, tẻ nhạt, rồi già đi và chết.
Tôi hiểu chứ, dĩ nhiên là hiểu.
Nhưng mà, khi nhận ra mình cũng có thể là một kẻ tẻ nhạt như thế, thì đó lại là một vấn đề khác. Không đến mức suy sụp, tôi không kỳ vọng nhiều vào bản thân đến vậy, nhưng mà chẳng vui vẻ gì. Haiz, chán thật.
Tôi liếc nhìn Tsukasa, cậu ấy đang chăm chú nhìn đăm đăm chiếc bánh okonomiyaki.
Mới mười bảy tuổi, cậu ấy đã tìm thấy điều bản thân vượt trội hơn người khác. Và giờ đây, cậu ấy vẫn đang miệt mài bước đi trên con đường ấy.
Hình ảnh con ve sầu bỗng hiện lên trong đầu tôi.
Con ve sầu hấp hối kêu "ji ji" trên cầu vượt.
Không biết giờ nó đã chết chưa nhỉ? Liệu nó có tận hưởng những ngày ngắn ngủi trên mặt đất này không? Đang mải miết suy nghĩ vẩn vơ, Tsukasa lên tiếng.
"A, lại làm trò rồi kìa."
Tôi dõi theo ánh mắt của Tsukasa, và thấy vị khách ban nãy.
Dĩ nhiên, trước mặt vị khách là chiếc bàn nướng nóng hổi, và bà Kame đang áp cả hai bàn tay lên đó. Tiếng "xèo xèo" bỏng rát vọng đến tận đây.
Bà Kame dường như chẳng mảy may quan tâm đến việc tay mình đang bị bỏng,
"Nghe đây, phải dàn đều ra cỡ này này."
Và tiếp tục hướng dẫn cách nướng bánh.
Tôi nhăn nhó, cất tiếng.
"Ối chà, vẫn còn làm cái trò đó à?"
"Đúng là nghi lễ mà."
Đúng vậy, đó là một nghi lễ, khách đến quán này, ai ai cũng phải trải qua màn đó đầu tiên. Chảo gang nóng đến bốc khói nghi ngút, làm sao mà không rát được cơ chứ. Ấy thế mà bà Kame cứ thản nhiên dí tay lên đó, vừa dí vừa hướng dẫn cách nướng.
Chảo thì nóng hôi hổi, bà Kame thì dí tay lên, tay thì bỏng rát kêu xèo xèo, mà bà Kame thì cứ tỉnh bơ như không... Khách dĩ nhiên là hoảng hồn.
Chà, kiểu như ra oai phủ đầu vậy đó.
Lần đầu tiên tôi bị bà ấy làm trò này là năm bảy tuổi.
Từ đó trở đi, tôi hoàn toàn khiếp vía bà Kame. (Thiệt tình, bà già đó ác dễ sợ...)
Lẩm bẩm trong lòng, tôi cắn một miếng bánh okonomiyaki nóng hổi.
"Này, Yuichi..."
Tsukasa cũng cắn một miếng bánh của mình, rồi nói.
"Hình như tôi thấy người đó ở đâu rồi thì phải?"
"Hả? Ý cậu là... khách kia á?"
"Thấy hơi quen quen..."
"Ừ, tôi cũng thấy thế. Mà ở đâu nhỉ?"
5
Bà chủ quán Manpukutei, tên thật Sakurai Kanae, năm nay đã bước sang tuổi 53. Quán Manpukutei do cha bà gầy dựng từ những ngày chợ đen hỗn loạn sau chiến tranh. Năm 27 tuổi, bà cùng chồng kế thừa quán, chẳng may, người chồng mắc bệnh lao phổi rồi qua đời khi mới 32 tuổi. Kể từ đó, bà một mình gánh vác quán ăn, biến món cơm gà karaage do cha sáng tạo thành món chủ lực, đưa quán phát triển thành một địa điểm có tiếng tăm. Vốn không rành về điện tử, Kanae hoàn toàn không hay biết, chỉ cần tra cứu trên các diễn đàn mạng, hễ nhắc đến Ise là người ta lại nhắc đến Manpukutei, những người viết bình luận đó đều là những người sinh ra và lớn lên ở Ise, sau đó rời quê hương lên thành phố. Đối với họ, Manpukutei, quán ăn bình dị nơi họ từng lấp đầy chiếc bụng đói sau giờ học hay những ngày nghỉ, là một trang ký ức thanh xuân, là biểu tượng của Ise, gắn liền với quê hương. Giờ đây, không hiếm những người từ các tỉnh khác nghe danh quán mà lặn lội đường xa đến thưởng thức món cơm gà karaage. Tuy nhiên, Kanae chưa từng có tham vọng biến quán thành một địa điểm nổi tiếng, bà chỉ muốn gìn giữ quán ăn mà cha bà để lại, gìn giữ kỷ niệm về người chồng đã mang đến cho bà những tháng ngày hạnh phúc ngắn ngủi. Giờ đây, cha và chồng bà đang mỉm cười trong khung ảnh, dõi theo bà từ góc bếp...
Kanae, chủ quán Manpukutei được yêu mến, đang ngồi trên chiếc ghế ở quầy tính tiền, uống một ngụm nước mát, một tiếng thở dài mang theo hơi nóng thoát ra từ đôi môi bà. Lúc này là ba giờ chiều, trong quán không có một bóng khách. Chỉ khoảng ba mươi phút trước thôi, quán còn đông nghẹt khách ăn trưa, bà bận đến chóng mặt. Nhân viên của quán chỉ có cậu con trai độc nhất mà người chồng để lại, một mình bà và con trai xoay xở quán ăn vô cùng vất vả, nhưng cũng vì thế mà niềm vui cũng trở nên ý nghĩa hơn. Ví dụ như, khoảng thời gian nghỉ ngơi này. Sau những giờ làm việc vất vả, được nghỉ ngơi thật sự là một điều tuyệt vời.
"Bà ơi bà ơi, cái này gấp sao vậy bà?"
Một giọng nói vang lên từ dưới chân. Nhìn xuống, bà thấy một niềm vui khác, Yukina, cô bé "nhân viên" tạm thời. Cô bé bảy tuổi, là con gái của con trai bà, tức là cháu gái của Kanae. Vì đang trong kỳ nghỉ hè và có vẻ như quá rảnh rỗi, cô bé đòi đến quán làm việc, nên bà quyết định "thuê" cô bé với mức lương 70 yên* một giờ. Dù nói là nhân viên, nhưng dù sao cũng chỉ là một đứa bé bảy tuổi, việc có thể làm chỉ là bưng nước. Ngay cả việc đó cũng thường xuyên sai sót, có khi bưng nước cho cùng một khách đến hai ba lần. Nhưng điều tuyệt vời là những vị khách của quán không hề tỏ ra tức giận vì chuyện đó, thậm chí còn uống cạn ly nước đã có sẵn, rồi vui vẻ uống cả ly nước mà Yukina vừa mang đến. Kanae nhớ lại những hình ảnh đó, khóe miệng bà bất giác nở một nụ cười. Quả thật, bà đã được quý nhân phù trợ.
*~12k
"Bà ơi, bà rảnh không ạ?"
Giọng nói của Yukina kéo Kanae trở về thực tại.
"À, xin lỗi xin lỗi. Chuyện gì vậy con?"
"Cái này gấp sao vậy bà?"
Nhìn xuống, bà thấy trong tay cô bé là một tờ giấy origami màu đỏ và một con hạc giấy được gấp rất đẹp.
"Ồ, hạc giấy à. Sao con lại có cái này?"
"Chú kia cho con ạ."
"Chú?"
Theo ánh mắt của Yukina, Kanae thấy một cái bóng khổng lồ đang đứng sừng sững ở cửa ra vào.
"Ồ, bác Sekoguchi! Đừng đứng ở đó nữa, vào đi!"
Giọng Kanae trở nên tươi tắn hẳn.
"Không phải cháu đang nghỉ ngơi sao?"
Cái bóng khổng lồ cúi người xuống, nhìn vào bên trong quán.
"Không sao đâu, dù sao cháu cũng chỉ đang ngồi thẩn thơ thôi."
"Xin lỗi vì đã làm phiền giờ nghỉ của cháu."
Nói rồi, người đàn ông bước vào quán, chỉ có thể miêu tả ông ấy bằng một từ: người khổng lồ. Dù chỉ đứng bình thường, đầu ông cũng gần chạm đến trần nhà, bề ngang cơ thể ông rộng gần bằng một tấm chiếu tatami*, hai cánh tay buông thõng từ đôi vai rộng trông như hai khúc gỗ tròn. Ông mặc một chiếc áo sơ mi trơn cũ kỹ với hoa văn không mấy bắt mắt, nhưng chiếc áo căng phồng đến mức dường như những chiếc cúc áo sắp bung ra. Tuy nhiên, mái tóc của người đàn ông đã bạc trắng, bộ ria mép nhỏ nhắn trên môi cũng trắng xóa. Kanae chưa từng chính thức hỏi tuổi ông ấy, nhưng nghe nói ông là bạn học cùng thời với cha bà, nên có lẽ ông đã khoảng bảy mươi tám, bảy mươi chín tuổi. Mặc dù vậy, cơ thể rắn chắc như thép của ông hoàn toàn không cho thấy dấu hiệu của sự suy yếu do tuổi tác.
*0,91m
Người đàn ông vạm vỡ ấy, Sekoguchi Saburo, ngồi xuống cạnh Kanae. Thật khó tin rằng ông đã ngoài bảy mươi, dáng vẻ vẫn nhanh nhẹn và uyển chuyển lạ thường.
"Bác Sekoguchi, bác ăn gì không ạ."
"Ôi, Kanae, không cần đâu."
"Bác nói gì vậy, khách sáo quá đấy ạ!"
Kanae đứng dậy, bước vào bếp. Bà cẩn thận tẩm ướp thịt gà, phủ một lớp áo bột mỏng, rồi thả vào chảo dầu sôi sùng sục. Bà canh chừng đến khi những bọt khí trên bề mặt nhỏ dần, rồi nhanh tay vớt gà ra, nhúng ngay vào nước dùng dashi đậm đà, rồi đổ trứng đã đánh đều vào.
Đây mới là thời khắc quyết định.
Giữ được độ giòn tan của lớp vỏ bên ngoài, đồng thời đảm bảo trứng vẫn mềm mại, khoảng thời gian cho phép chỉ vỏn vẹn vài giây. Quá sớm, trứng sẽ còn sống; quá muộn, lớp vỏ sẽ mất đi độ giòn. Kanae khẽ rời mắt khỏi chảo, liếc nhìn về phía sau bên phải. Ở đó có bức ảnh của cha và chồng bà, trong bức ảnh đã hoen ố vì dầu mỡ, cả hai đều đang mỉm cười, dường như họ đang nói với bà: "Hãy tin vào chính mình." Liệu Kanae có nhận ra rằng mình đã gật đầu hay không? Dù sao đi nữa, khi bà quay mặt trở lại chảo, trên khuôn mặt Kanae đã tự nhiên ánh lên một niềm tin. Đôi mắt bà chợt lóe sáng, đó là ánh mắt của một người thợ lành nghề. Với sự nhanh nhẹn không tương xứng với thân hình có phần mũm mĩm, bà chộp lấy lọ tiêu, lắc mạnh, rồi nhấc chảo ra khỏi bếp, khéo léo đổ phần thức ăn vào bát cơm nóng hổi. Khoảnh khắc ấy, cơm, trứng và gà rán hòa quyện vào nhau, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ. Kanae đặt bát cơm gà donburi* tuyệt hảo ấy trước mặt Sekoguchi Saburo với một chút hồi hộp.
*Donburi là món cơm thố Nhật Bản, gồm cơm trắng ăn kèm với các loại topping như thịt, cá, rau củ, trứng và hải sản, được hầm hoặc nấu trong một loại nước sốt đặc trưng, tất cả đựng trong một chiếc tô lớn. Tên gọi "donburi" (丼) có nghĩa đen là "cái tô", đồng thời cũng là tên của món ăn. Các loại donburi phổ biến bao gồm: Oyakodon (gà và trứng), Gyudon (thịt bò), Katsudon (thịt cốt lết heo chiên), Unadon (lươn nướng) và Kaisendon (hải sản tươi sống).
"Mời bác dùng ạ."
Một cách tự nhiên, bà dọn ra một bát cơm gà donburi đặc biệt cỡ chậu rửa mặt.
Sekoguchi Saburo cũng gật đầu một cách tự nhiên.
"Ồ, trông ngon đấy."
Con trai của Kanae, Sakurai Taro, hai mươi tám tuổi, đang dọn dẹp quán, nín thở theo dõi cảnh tượng ấy. Người ngoài có lẽ không thể hiểu được, nhưng bên trong quán lúc này đang bao trùm một bầu không khí căng thẳng tột độ. Cô con gái Yukina chạy đến nũng nịu gọi "Nee-nee", Taro im lặng ôm chặt lấy thân hình bé nhỏ của con vào lòng, Yukina thì chẳng hiểu chuyện gì, chỉ tò mò nhìn khuôn mặt căng thẳng của cha.
Sekoguchi Saburo cầm đôi đũa tre lên, trong tay ông, đôi đũa bình thường trông nhỏ bé như tăm xỉa răng. "Tách!" một tiếng, đôi đũa tách làm đôi. Saburo nhăn mặt, đôi đũa đã không gãy đều ở giữa. Ở tuổi bảy mươi tám, ông đã trải qua bao gian khổ: chiến tranh với Hoa Kỳ, những giao dịch ngầm với quân đội chiếm đóng, những cuộc tranh giành quyền lợi với các nhà thầu xây dựng cấu kết với Yakuza... Ông đã nếm trải đủ mọi cay đắng ngọt bùi, nhưng đến giờ vẫn chưa biết cách tách đũa cho thật đẹp.
Lấy lại tinh thần, Saburo cầm đôi đũa tách không đều bằng tay phải, tay trái giữ bát donburi. Cúi người xuống, ông hít một hơi thật sâu mùi thơm của món cơm gà vào đầy khoang mũi to lớn. Chứng kiến cảnh tượng ấy, Kanae và Taro nín thở. Yukina thì lơ đãng nghĩ: "Làm con hạc giấy như thế nào nhỉ?". Rồi Saburo cắm đũa vào bát donburi. Ông gắp một miếng lớn gà rán, trứng và cơm, cho tất cả vào miệng cùng một lúc. Ông nhai, lại nhai, nhai thêm nữa. Theo từng động tác nhai của ông, sự căng thẳng trong quán càng gia tăng. Ngay cả Yukina, với tính cách lơ đãng giống mẹ, cũng cảm nhận được điều gì đó mà mở to đôi mắt tròn xoe.
Khoảng bảy giây sau.
"Ừm, ngon."
Saburo thở ra một hơi dài đầy thỏa mãn.
"Vị không khác gì vị cha cháu làm cả, Kanae."
Ngay lập tức, sự căng thẳng trong quán tan biến hoàn toàn.
Bởi lẽ, vị khách quý này là người duy nhất đã ghé quán Manpukutei từ thời cha của Kanae. Đến giờ, Sekoguchi Saburo là người duy nhất còn nhớ hương vị cha bà làm. Đối với Kanae, người luôn mong muốn gìn giữ hương vị của cha, lưỡi của ông chẳng khác nào lời tiên tri của thần thánh.
Kanae không kìm được nụ cười.
"Vâng, bác cứ ăn đi ạ."
"Ừm, nước dùng ngon đấy."
"Dạ, cảm ơn bác."
"Ừm, vị không khác gì vị của cha cháu làm cả."
"Thấy không, thịt đầy ắp luôn đấy ạ!"
"Ừm, thịt mềm thật."
Ngoài hiên, Tarou đang bế cô con gái nhỏ trên tay. Yukina chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng lòng lại rộn ràng một niềm vui khó tả. 'Chắc là khi mình gấp được con hạc giấy thật đẹp, mình cũng sẽ cảm thấy như thế này' cô bé ngẫm nghĩ.
"Cảm ơn vì bữa ăn."
Sekoguchi Saburou, không để sót một hạt cơm nào trong bát cơm gà karaage, đặt chiếc bát to như chậu rửa mặt xuống quầy, nói.
"Ngon lắm, Kanae!"
"Dạ đâu có, toàn món đơn giản thôi ạ."
Kanae vừa nói, gò má ửng hồng rạng rỡ.
"Mà này bác Sekoguchi, Thần năm nay lại ghé thăm rồi đấy ạ."
"Ồ, ra vậy à. Ta cũng định nói chuyện này với cháu đây."
"Ô, cả bác Sekoguchi nữa ạ?"
"Vết thương này là bằng chứng đây. Đang ăn cơm hộp trên tàu điện, tự dưng bị 'bốp' một phát đau điếng."
Trên má của Sekoguchi Saburou dán một miếng băng cá nhân to tướng.
"Thần vẫn y như ngày nào nhỉ."
"Đúng là không sai vào đâu được ạ."
"Hè năm nay lại đến rồi nhỉ."
"Dạ, hè đến rồi ạ."
"Một mùa hè oi ả."
"Dạ, đúng là vậy ạ."
"Đã năm mươi tám năm rồi nhỉ."
"Đã lâu đến thế rồi cơ ạ?"
Cả hai người vừa trò chuyện như những ông bà lão lẩm cẩm, nhưng trên khuôn mặt lại ánh lên vẻ hạnh phúc lạ thường.
6
Anh có biết câu "Tử địa cầu sinh" không? Em trai anh, Yujiro, đang nghiền ngẫm ý nghĩa sâu xa của câu nói mà kiếm hào Miyamoto Musashi năm xưa cũng từng yêu thích. Lại còn có câu "Tất tử" nữa, viết ra thì có nghĩa là "nhất định phải chết". Tuy nhiên, như lời anh đã để lại, phải quyết tâm liều chết thì mới làm nên chuyện, đúng hơn là chỉ khi liều chết thì mới có thể làm được điều gì đó. Nếu trong lòng còn vương vấn dù chỉ một chút luyến tiếc cuộc sống, thì mọi thứ sẽ trở nên dở dang. Không, thưa anh, xin anh đừng hiểu lầm. Yujiro tuyệt đối không hề than vãn, cũng không phải là biện minh, chỉ là em đang hối hận vì mình đã chưa đủ quyết tâm mà thôi.
Kẻ địch lần này quả thật cũng là một đối thủ đáng sợ.
Với khí thế ngút trời, dường như chẳng coi đám cường địch ra gì, Yujiro em lao mình vào sâu trong sào huyệt đối phương. Nhưng trong quán ăn chỉ có một bà lão. “Dám coi thường ta sao!” Yujiro phẫn nộ, liếc nhìn thực đơn lấm lem dầu mỡ treo trên tường rồi dõng dạc tuyên bố:
“Cho một suất Hiroshima-fu!”
Nói gì thì nói, Hiroshima ở gần Etajima, nơi anh trai ông từng sống. Khi nghĩ đến điều đó, lồng ngực Yujiro bỗng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt, khiến ông buột miệng thốt ra. 'Linh hồn của người anh trai vẫn luôn ở bên cạnh mình.'
Bà lão nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Yujiro rồi chậm rãi nói:
“Món Hiroshima này khó lắm đó, cậu trai.”
Quả thật, nếu không phải là người tài năng xuất chúng như anh trai, thì khó lòng mà vào được trường sĩ quan Etajima. Huống chi Yujiro chỉ to xác mà thôi, chuyện đó càng bất khả thi. Nhưng bị một bà lão xa lạ chỉ trích thẳng mặt như vậy, thật là một sự sỉ nhục tột cùng!
Hơn nữa, bà lão còn nói thêm:
“Ý cậu là muốn tự tay làm món teppanyaki* này à?”
*Teppanyaki là phong cách nấu nướng thức ăn bằng việc dùng một vỉ gang, sắt hoặc thép để nấu, bắt nguồn từ thời Thế chiến II. Từ teppanyaki là kết hợp giữa teppan, một miếng sắt mà dùng để nấu các món, và yaki, nghĩa là nướng, xào và chiên.
Đương nhiên, ông đáp lại một cách đầy kiêu hãnh:
“Dù có thất bại, tinh thần con dân Nhật Bản vẫn vẹn nguyên!”
“Hừ.” bà lão hừ một tiếng.
“Thôi được, cứ thử xem sao.”
Chẳng mấy chốc, một thứ kỳ lạ được mang ra, trên đĩa là một chồng bắp cải và mì ramen cao ngất, cùng với một bát bột mì pha loãng. Rồi trước sự ngơ ngác của Yujiro, bà lão đặt tay lên tấm teppan.
“Phải tráng bột mỏng ra như vầy nè.”
Thật là một bà lão đáng sợ! Bàn tay bà ta vẫn thản nhiên đặt trên tấm teppan nóng rực, xèo xèo kêu, cứ như không hề hấn gì!
Đây là một thử thách ư!?
Yujiro dĩ nhiên nhận ra. Chắc chắn đây là một chiêu trò nhằm bẻ gãy ý chí của ông.
Không thể thua cuộc được, một trang nam nhi Yamato đứng trước thử thách, phải dũng cảm đối mặt với mọi trận chiến. Với tinh thần “thà chết vinh còn hơn sống nhục”, ông cũng đặt tay lên tấm teppan, giống như bà lão.
Nhưng!
Nhưng!
Nhưng!
Tấm teppan nóng thật sự! Hơi nóng truyền từ lòng bàn tay lên tận óc, nhanh đến mức ông chỉ muốn hét lên. Cố gắng chịu đựng, nhưng hai bàn chân lại ngứa ngáy không yên. Dù tự nhủ không được thua cuộc, nhưng khi định thần lại, hai tay Yujiro đã buông khỏi tấm teppan, ông ngồi bệt xuống dưới bàn ăn, thất thần như một kẻ mất hồn…
Anh ơi, Ise là một nơi đáng sợ.
Một hang động của quỷ dữ.
Ngay dưới chân ánh hào quang rực rỡ của Amaterasu-Ōmikami*, lại có một nơi như thế này tồn tại.
*Amaterasu-Ōmikami (天照大神 Thiên Chiếu Đại Thần theo Nhật Bản thư kỷ, 天照大御神 Thiên Chiếu Đại Ngự Thần theo Cổ sự ký; ngoài ra còn được viết là 天照皇大神 Thiên Chiếu Hoàng Đại Thần, 日神 Nhật Thần hay Thần Mặt Trời) là vị nữ thần được sinh ra từ mắt trái của Izanagi khi ông rửa mặt sau khi trở về từ Suối Vàng. Amaterasu mang lại ánh sáng và hơi ấm cho vạn vật, nhưng một hôm em trai của Amaterasu là Susanoo cãi nhau với bà và ném vật được dâng tế cho Amaterasu, một con lừa chết, vào phòng thêu làm chết một cô hầu gái. Amaterasu tức giận và tự nhốt mình trong hang đá, khiến thế giới chìm vào bóng tối. Ame-no-Uzume và các vị thần khác đã tìm cách lừa Amaterasu ra bằng một lễ hội ầm ĩ và một chiếc gương đồng. Amaterasu được xem là tổ tiên của người Nhật, và bà đã tặng chiếc gương đồng "Bát Chỉ" (八咫鏡 Yata No Kagami, Bát Chỉ kính), "Bát Xích Quỳnh Khúc ngọc" (八尺瓊曲玉 Yasakani no Magatama) và thanh gươm "Thảo Thế" (草薙の剣 Kusanagi-no-Tsurugi, Thảo Thế kiếm) cho cháu mình là Ninigi-no-Mikoto khi cho ông xuống mặt đất. Ngày nay thanh gươm được giữ tại thần cung Atsuta (熱田).
Đã đến nước này, dù thế nào ta cũng phải lật ngược ván cờ! Thân làm nam nhi mà thất bại thì còn ra thể thống gì? Ta quyết chí đến Manpukutei thêm lần nữa!
Thật lòng mà nói, lòng ta đang sục sôi một ý chí tất tử.
Để tỏ bày tấm lòng này, hay là ta để lại bài thơ tuyệt mệnh?
Thơ tuyệt mệnh à... "Hỏi người đâu là tâm hồn Yamato? Xin thưa rằng đó là bát cơm Donburi gà Karaage ngát hương dưới ánh mặt trời."
7
Thời gian cứ thế trôi đi, và nó hiện diện trước mắt ta dưới hình thức là các mùa. Mùa hè muộn màng như muốn bù đắp lại sự chậm trễ của mình, ra sức gồng mình, ngày nào cũng vượt ngưỡng ba mươi ba độ, dẫu vậy, khi mặt trời ngả bóng, không khí lại phảng phất hương thu. Kỳ nghỉ hè cũng đã bước vào giai đoạn cuối, những bài tập chưa làm bắt đầu ám ảnh tâm trí, và để quên đi chúng, ta lại vùi đầu vào những việc khác, kết quả là bài tập càng ngày càng chất đống, tạo thành một vòng xoáy luẩn quẩn đáng sợ.
"Aaaaa! Làm không xuể! Ôi trời ơiiii!"
Chắc chỉ một tuần nữa thôi, những tiếng kêu than thảm thiết như thế sẽ vang vọng khắp nơi.
À mà thôi, dù biết vậy, việc học vẫn cứ dậm chân tại chỗ, và liệu những trải nghiệm như thế có mang lại bài học nào không ư...tất nhiên là hoàn toàn không rồi.
Ngày cuối cùng của khóa học hè cũng đến trong cái tình cảnh ấy.
"Có lẽ vì các em vẫn còn là học sinh lớp 11 nên có vẻ thong thả, nhưng một năm trôi qua nhanh lắm đấy. Rốt cuộc, việc học là cả một quá trình tích lũy, nên nếu một năm sau mới cuống cuồng lên thì đã muộn rồi. Cứ từ từ thôi, chuẩn bị trước đi nhé."
Cô Mariko đã kết thúc buổi giảng cuối cùng bằng những lời lẽ khá nghiêm túc.
Kể từ ngày chọc giận cô Mariko, tôi chưa nói với cô ấy một lời nào. Cô Mariko rõ ràng là đang tránh mặt tôi, và tất nhiên, tôi cũng cảm thấy ngượng ngùng mà tự nhiên lảng tránh ánh mắt của cô.
Trong lòng tôi vẫn còn vướng mắc, nhưng tôi chẳng biết phải làm gì.
"Em cảm ơn cô ạ!"
Vừa nói như vậy, những người bạn cùng lớp vỏn vẹn một tháng của tôi lần lượt rời khỏi phòng học. Cô Mariko đứng ở cửa lớp, tiễn từng học sinh ra về và nói:
"Cố gắng lên nhé!"
Hoặc:
"Đừng lơ là đấy!"
Hay:
"Em thì nên bớt căng thẳng đi một chút thì hơn."
Cô còn pha trò vào những lời dặn dò nữa.
Tôi không thể cứ mãi nán lại trong lớp được, và rồi tôi cũng tiến về phía cửa.
Tạm thời cứ nói một câu cho an toàn,
"Em cảm ơn cô ạ."
Tôi đã nói thế đấy.
Vừa nãy còn tươi cười rạng rỡ, cô Mariko bỗng dưng trở nên lạnh lùng, vô cảm.
"Vất vả rồi."
Chỉ vỏn vẹn một câu.
Uầy, cũng phải thôi...
Rời khỏi lớp học, tôi lững thững bước xuống cầu thang của tòa nhà tạp nham ngột ngạt, mỗi bước chân mạnh bạo lại khiến lớp lót sàn linoleum phồng rộp kêu lên những tiếng "bộp" vô duyên. Khắp nơi là những dòng chữ nguệch ngoạc đầy bực dọc của đám học sinh luyện thi.
"Nhất định phải đậu!"
Ước gì được như vậy nhỉ.
"Nhất định rớt!"
Trời ạ...
"Minox tuyệt vời!"
Minox là cái gì vậy?
"Tại sao chúng ta lại bị đẩy vào cái tình cảnh luyện thi vô nghĩa này? Đây là một âm mưu, một phần trong kế hoạch bóc lột thanh niên của chính phủ cầm quyền. Chúng ta phải đoàn kết, sát cánh bên nhau, kiên quyết đập tan âm mưu tư sản của chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản!"
Ba mươi bảy điểm.
"Bị con gái đá. Buồn quá."
Đáng đời.
"Đáng đời!"
Chuyện này đâu cần phải viết ra nhỉ.
Ý thức tôi trôi dạt vô định, rồi chẳng còn gì đọng lại. Không quan trọng, chuyện vặt thôi ấy mà, cũng giống như mấy dòng chữ vô nghĩa này. Bỗng tôi nhận ra mình đang chìm trong sự phiền muộn, chẳng phải chỉ là một chút bất đồng với giáo viên dạy thêm thôi sao? Người mà mình sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa.
Rốt cuộc là sao vậy trời?
Tôi bước dọc theo đường ray. Hôm nay, đoàn tàu cũ kỹ vẫn gieo rắc bụi bẩn và mùi dầu hỏa đặc trưng trên đường ray. Bên cạnh đó, những bông hoa dại không tên lay động nhẹ nhàng, ánh nắng chói chang nhuộm vàng cả không gian, bóng dáng đoàn tàu khuất dần vào màn sương, ảo diệu như một giấc mơ, phía sau là một thế giới xa lạ, chỉ tồn tại trong tivi──
"Ezakiii!"
Tiếng gọi vang lên ngay trước cầu vượt quen thuộc.
Quay lại, tôi thấy cô Mariko nhỏ bé đang cố sức chạy về phía mình.
"Phù..."
Cô dừng phắt lại ngay trước mặt tôi, khẽ thở dốc.
Có vẻ như cô đã chạy một mạch từ trường dạy thêm đến đây, trên vầng trán tròn trịa lấm tấm những giọt mồ hôi.
Tôi ngạc nhiên hỏi:
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"Cô... cô vẫn thấy không ổn chút nào."
Cô Mariko dứt khoát nói.
"Không ổn... là sao ạ?"
"Cứ để mọi chuyện gượng gạo thế này, cô thấy không được. Chúng ta cần nói chuyện, nếu nói chuyện, chắc chắn sẽ hiểu nhau hơn."
Cô Mariko nhiệt huyết, quả nhiên vẫn là một người đầy nhiệt huyết.
Đứng nói chuyện dưới cái nắng như thiêu đốt này chẳng khác nào tự tìm đến cái chết. Tôi suy nghĩ một chút rồi quyết định dẫn cô đến quán Manpukutei. Giờ này quán vắng khách, bụng tôi cũng đói meo, và hơn hết, so với việc ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê sang trọng, thì một quán ăn bình dân thế này có lẽ sẽ khiến cả hai thoải mái hơn.
Hôm nay, ở quán Manpukutei có một bé gái, chừng học tiểu học.
Bé lễ phép nói:
"Mời anh chị dùng nước ạ!" rồi mang nước đến cho chúng tôi tận ba lần.
Nhìn sáu chiếc cốc xếp thành hàng dài, cô Mariko ngạc nhiên hỏi:
"Đây... đây là kiểu phục vụ đặc biệt của quán sao?"
Cô Mariko tò mò hỏi.
Thật sự tôi cũng không hiểu, nên chỉ biết nghiêng đầu.
"Dạo gần đây quán hay vậy đó ạ, bình thường thì không có đâu."
"Em hay đến đây lắm hả?"
"Dạ, cũng thường xuyên."
"Hừm, đúng là chỗ con trai thích đến. Con gái chắc ít khi lui tới nhỉ."
"À, em cũng chưa thấy ai bao giờ."
"Con gái ấy mà, thích những chỗ sạch sẽ, xinh xắn cơ, số lượng hay hương vị chỉ là thứ yếu thôi, quan trọng nhất vẫn là không gian, phải thật sự có gu thì mới được. Dẫn bạn gái đến một nơi như thế này, thế nào cũng bị đá ngay lập tức cho xem."
Hay là cô ấy đang trách móc tôi vì đã dẫn cô ấy đến đây... hay chỉ là đang thành thật khuyên nhủ tôi...?
Đang mải suy nghĩ vẩn vơ, thì...
"Chào mừng quý khách!"
Giọng của bà chủ quán vang lên từ phía quầy.
Có vẻ như có khách mới vừa bước vào.
Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi cả, điều tôi bận tâm là làm sao để thoát khỏi cái tình thế oái oăm này.
Bởi vì đối tượng của tôi là cô giáo Mariko nhiệt huyết kia, sơ sẩy một chút là có thể bị bỏng như chơi.
"Ezaki, em có thấy cô phiền phức không?"
Ôi trời, một câu hỏi thẳng thắn quá đi.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định trả lời thành thật.
"Có một chút ạ..."
"Cô biết mà, nhưng cô lo lắng cho em nên mới nói nhiều như vậy. Nhìn em, cô thấy bất an lắm, cứ như là em chỉ suy nghĩ mà không hành động ấy. Cứ thế này thì em sẽ vấp ngã, đập đầu xuống đất mà chết mất!"
"Dạ..."
"Vậy mà tại sao em cứ ngày càng xa lánh cô thế nhỉ? Càng nói thì lời cô càng không đến được với em. Trước đây, cô từng dạy kèm cho một em học sinh, cũng có cảm giác y như vậy, cuối cùng thì cô bị cho nghỉ việc luôn. Chắc chắn là do cô tệ quá rồi, không phải lỗi của Ezaki đâu."
Cái gì thế này, sao lại thành ra thế này rồi?
"Cô... cô muốn trở thành giáo viên, vì vậy cô mới vào khoa sư phạm, chăm chỉ đi học, rồi làm gia sư, làm giảng viên ở trung tâm luyện thi để học hỏi cách giao tiếp và cảm nhận của bọn trẻ bây giờ. Nhưng mà, mọi chuyện đều không suôn sẻ... Có lẽ cô không hợp với nghề giáo viên, có lẽ vô vọng rồi."
Đó là một câu hỏi, nhưng không phải dành cho tôi.
Ngay cả một thằng ngốc như tôi cũng nhận ra điều đó.
Rồi cô Mariko im lặng.
Bát cơm donburi karaage trước mặt chúng tôi vẫn còn nguyên, rồi dần nguội lạnh. (Hóa ra, theo đuổi ước mơ cũng gian nan đến vậy...)
Cố gắng không có nghĩa là sẽ thành công.
Điều quan trọng không phải là nỗ lực, mà là nỗ lực đúng hướng.
Dù sao thì, đây là lần đầu tiên tôi đối diện với một người lớn đánh mất sự tự tin đến như vậy. Tôi biết mình nên nói gì đó, nhưng chẳng nghĩ ra được lời nào hay ho cả. Không phải là không nghĩ ra, nhưng dù sao tôi cũng chỉ là một thằng nhóc mười bảy tuổi, nói những lời đạo lý nghe chỉ thêm giả tạo.
Hơn nữa, tôi còn chẳng có ước mơ.
Dù cô Mariko hỏi tôi bao nhiêu lần, tôi cũng không thể trả lời được.
Lời nói của một kẻ như vậy có ý nghĩa gì chứ?
Khi nhận ra thì tôi cũng đã cúi gằm mặt xuống, tôi cảm thấy bản thân thật đáng thương. Cô Mariko, cô cứ nhiệt huyết như vậy đi, như vậy mới hợp với cô, đúng là sẽ có những kẻ thấy phiền phức, nhưng ngược lại, chắc chắn cũng có những người cảm thấy vui vì điều đó...
Tôi ngẩng đầu lên.
Cô Mariko cũng ngẩng đầu.
"A──"
Cả hai chúng tôi cùng đồng thanh thốt lên.
Cho đến lúc này tôi mới nhận ra, một chuyện kỳ lạ đang diễn ra trong quán. Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, ngay cạnh quầy bar là một ông lão. Ông ta đang chiến đấu... với một bát cơm donburi karaage siêu to khổng lồ!
Dĩ nhiên, đó là một lượng thức ăn quá sức.
Ấy vậy mà ông lão vẫn điên cuồng nhét cơm, trứng, và karaage vào miệng. Đôi đũa cắm phập vào bát, gắp một gắp cơm đầy ụ, rồi đưa thẳng lên miệng. Cơm rơi vãi tả tơi, dính đầy quanh miệng ông, nhưng ông ta chẳng hề bận tâm, tiếp tục lặp lại hành động đó.
Một cảnh tượng quái dị đến khó tin.
Tôi và cô Mariko quên cả việc trò chuyện, chỉ lặng lẽ quan sát. Cuộc chiến điên cuồng của ông lão dường như vô tận, ăn, ăn nữa, và ăn mãi. Đôi đũa không ngừng nghỉ, di chuyển với một tốc độ đáng kinh ngạc. Nhưng đối thủ của ông là bát donburi karaage siêu to khổng lồ, ngay cả Tsukasa còn phải vất vả lắm mới ăn hết được. Chỉ năm phút sau, tốc độ của ông lão bắt đầu chậm lại, dấu hiệu là số lần nhai tăng lên, ông ấy không thể nuốt trôi thức ăn trong miệng. Có lẽ nhận ra mình không thể, ông lão cố nhét thêm cơm vào miệng, có vẻ ông muốn tạo thêm động lực, nhưng nó chẳng giúp gì, chỉ khiến miệng ông phồng lên.
Sẽ ói ra mất──!
Chắc chắn không chỉ tôi, mà tất cả mọi người trong quán đều nghĩ như vậy. Nhưng ông lão dùng cả hai tay bịt miệng, cố gắng nghiến hàm, cuối cùng cũng nuốt trôi. Rồi ông ấy lại tiếp tục nhét cơm, karaage và trứng vào miệng.
"Này, này, Ezaki..."
Giọng cô Mariko khản đặc.
"Có phải hơi quá rồi không?"
"V...vâng, đúng vậy ạ."
"Có khi nào ông ấy chết luôn không?"
"Em không biết nữa. A──"
"Sao vậy?"
"Em hình như đã từng thấy ông lão đó rồi. Hình như ở đây và ở quán okonomiyaki──"
Khoảnh khắc tiếp theo, cô Mariko hét lên một tiếng kinh hãi. Cuối cùng cũng đến giới hạn, mặt ông lão đỏ bừng, đỏ đến mức đáng sợ. Khuôn mặt méo mó vì đau đớn, tay run rẩy, đôi đũa rơi khỏi kẽ ngón tay, ông ấy nhổm người khỏi ghế──
Những gì xảy ra sau đó diễn ra quá nhanh, đến mức tôi chỉ có thể hiểu được khi hồi tưởng lại.
Bà chủ quán lao ra từ quầy với một tốc độ kinh hoàng, giáng một cái tát như trời giáng vào lưng ông lão, ngay lập tức, miếng karaage mắc nghẹn trong cổ họng ông lão bắn ra ngoài cùng với hàm răng giả.
Và ông lão ngã xuống.
Sau đó, cô Mariko kể lại rằng cô đã nghĩ ông lão chết rồi.
Tôi cũng nghĩ vậy.
Tôi và cô Mariko bất giác đứng dậy, rồi cứ chôn chân tại chỗ.
"Ừm, không sao đâu."
Nhưng bà chủ quán vừa đặt tay lên ngực ông cụ, vừa nói vậy.
"Năm nay vẫn còn sống."
"Năm nay vẫn còn sống?"
Câu hỏi của tôi không phải là kết quả của suy nghĩ sâu xa, mà chỉ đơn thuần lặp lại như một con vẹt.
Bà gật đầu.
"Chà, tốt quá tốt quá."
Bà có vẻ vui mừng khôn xiết.
Bỗng, cô Mariko lên tiếng.
"Này, Ezaki."
"Dạ?"
"Em xem này."
Đó là một cuốn sổ tay.
Hình như nó rơi ra từ túi áo của ông cụ.
Cuốn sổ cũ kỹ đến lạ, bìa da bong tróc tả tơi, màu đen đã phai nhạt thành màu xám tro.
Cô Mariko chăm chú nhìn trang giấy đang mở.
Tôi cũng nhoài người tới xem.
Những dòng chữ kỳ lạ chen chúc nhau kín cả trang, toàn những Hán tự khó hiểu, như thể do người xưa viết vậy. Ngôi thứ nhất xưng là "bản thân", lại còn thấy rải rác những từ như "tự vẫn" hay "báo quốc". Chẳng lẽ ông cụ này là phần tử cánh hữu?
Thôi thì chuyện đó bỏ qua một bên (không, không bỏ qua được), điều đáng lo ngại hơn là nội dung, nó cứ kỳ quặc, hoang đường, loạn xì ngầu cả lên.
Ăn một bát cơm karaage rồi báo đáp đất nước á?
Cái gì vậy trời?
Cô Mariko có một phản ứng chân thật đến buồn cười, cô ôm lấy đầu.
"Ừmmm... Hay là ông ấy là một người kỳ lạ?"
Tôi gật đầu.
"Hình như là vậy."
Chắc chắn ông lão này đang thu nhận một điều gì đó...
Bà chủ quán lên tiếng, nghe như đang giận dữ.
"Đừng có nói linh tinh! Ông ấy là thần đó!"
"Thần ạ?"
"Mỗi năm ông ấy đến một lần. Đã năm mươi tám năm rồi đấy."
"Thần..."
Tôi chẳng hiểu gì cả. Làm gì có thần thánh nào tồn tại trên đời này.
"Vớ vẩn..."
Vừa lẩm bẩm, tôi đã bị cô Mariko kéo tay lại.
(Không phải vậy đâu, Ezaki. Ý không phải như thế đâu.)
(Ơ... vậy...)
(Ông lão này đúng là không bình thường, nhưng người ta hay gọi những người như vậy là thần. Em thấy đấy, ông ấy có vẻ ngây thơ hơn chúng ta một chút phải không? Em hiểu không?)
(À, chút chút.)
À phải, tôi nhớ đã từng xem một bộ phim như vậy.
Ở một ngôi làng nhỏ, có một người đàn ông điên sống. Vì điên nên chẳng ai nói chuyện được với ông ta, ông ta còn phá hoại ruộng vườn, đập phá đồ đạc, nhưng dân làng lại quý trọng ông ta vô cùng. Vào những dịp lễ hội, họ còn dựng cả bàn thờ xung quanh ông ta, dâng cúng lễ vật nữa chứ.
Chắc hẳn ý cô Mariko cũng tương tự như vậy.
"Ông ấy tên là Yujiro, trước chiến tranh sống ở Ise, anh trai ông ấy đã chết trong chiến tranh. À, cái kiểu đội cảm tử ấy."
Bà chủ quán nói, giọng thoáng buồn.
"Từ đó Yujiro trở nên kỳ lạ, chắc vì quá thân thiết với anh trai nên ông ấy bị sốc nặng. Bình thường thì ông ấy vẫn ổn, nhưng cứ đến mùa này là ông ấy quên hết mọi chuyện, trở về năm Showa thứ hai mươi... khi mười chín tuổi. A, ông Sekoguchi..."
"À, ta đến kịp rồi à."
Người chậm rãi bước vào quán không ai khác chính là ông của Tsukasa.
"Thế nào rồi, Kanae?"
"Vẫn như mọi năm thôi ạ. Ông Yujiro chẳng nhớ gì cả, năm nay ông ấy vẫn bị nghẹn karaage."
"Kanae, cháu đúng là đã thành thạo vỗ lưng rồi nhỉ."
"Đúng vậy ạ. Rồi cháu kể cho mấy đứa nhỏ này nghe về ông Yujiro."
"Ồ, ra thế. Anh của Yu là bạn học của ta hồi xưa đó. Thằng Shinichi giỏi giang lắm, đỗ cả Đại học Đế quốc. Cả cái thị trấn này may ra được vài mống vào được thôi, coi như tương lai rộng mở rồi. Hồi nó đỗ, đích thân ông thị trưởng còn gửi điện chúc mừng cơ mà."
Giọng ông nội Tsukasa đang đầy tự hào bỗng trầm xuống.
"Vậy mà lại đi tòng quân, đúng là chuyện dở hơi. Mà thôi, có lẽ vì nó là loại người như vậy nên mới xung phong. Chuyện này chỉ kể riêng cho các cháu nghe thôi nhé, Shuuzou... à, chủ đời trước của cái quán này ấy, ta với Shuuzou và Shinichi là bạn thanh mai trúc mã, còn tranh giành cả mẹ của Kanae nữa cơ đấy..."
"Ôi chao, chuyện đó cũng có ạ?"
Bác gái ngượng ngùng cười.
"Thì chuyện ngày xưa thôi mà."
Ông nội Tsukasa thì cười ha hả sảng khoái.
"Này, nhóc Yuichi, cháu có biết gì về chiến tranh không?"
Dù trên đời này chiến tranh xảy ra ở khắp nơi, nhưng tôi – dù ngốc nghếch đến đâu – cũng hiểu rằng ý ông không phải vậy.
"Dạ, ý ông là Chiến tranh Thái Bình Dương ạ?"
"Ừm, cái thời đó cũng có chuyện như vậy, mấy đứa không cần biết cũng được. Này, cho ta mượn cuốn sổ tay kia xem nào."
"À, dạ đây."
Cô Mariko có vẻ hơi luống cuống khi đưa cuốn sổ. Ông nội Tsukasa nhận lấy, lật soạt soạt rồi kêu lên một tiếng "Ồ!", mở tờ giấy nhàu nát kẹp ở cuối sổ.
"Đây là chữ của Shinichi!"
Một đoạn văn tương tự như lúc nãy, nhưng được viết bằng nét chữ khác.
Tôi và cô Mariko ghé sát mặt vào nhau, đọc đoạn văn đó.
"Đây... là di thư sao?"
Cô Mariko thì thầm.
Ông nội Tsukasa gật đầu.
"Thời đó, cứ mỗi khi tòng quân là ai cũng để lại những thứ này."
Cô Mariko chớp mắt liên tục.
"Vậy ạ..."
Giọng cô lạc đi ở cuối câu.
Đọc xong, tôi nhìn ông cụ đang nằm bất động. Không được tráng kiện như ông nội Tsukasa, nhưng vóc dáng của ông cũng thuộc hàng vạm vỡ. Nhưng giờ đây, nằm bẹp dí như vậy, ông lại trở về với dáng vẻ đúng tuổi. Khuôn mặt nhăn nheo, lấm tấm vết đồi mồi, các khớp ngón tay thì xù xì như rễ cây, đầu ngón tay hơi biến dạng, chắc chắn ông đã từng làm việc ở xưởng máy nào đó. Chú tôi, người từng làm thợ máy, cũng có đôi bàn tay như vậy.
Cùng với di thư, còn có một tấm ảnh.
Trong ảnh là một thanh niên mặc quân phục.
Chàng trai trẻ, người đã lái chiếc máy bay nhỏ lao thẳng vào chiến hạm địch cách đây năm mươi năm, đang cười, nụ cười ngây ngô như một đứa trẻ. (Thật là hết nói nổi...)
Tôi lẩm bẩm, mắt dõi theo chiếc bong bóng linh vật đã úa màu.
8
Dưới cầu vượt, đoàn tàu rầm rập chạy qua, mùi của buổi hoàng hôn lẫn vào mùi dầu mỡ và bụi bặm. Mặt trời đã lặn, nhưng bầu trời vẫn còn xanh, chỉ phía đông là hơi ngả sang màu trắng. Cái nóng oi ả ban ngày vẫn còn vương vấn trong không khí và trên mặt đất, mồ hôi tôi túa ra vì hơi nóng hầm hập.
"Chiến tranh ư..."
Cô Mariko đứng ngay cạnh, khẽ thì thầm.
"Ezaki, em có cảm nhận được gì không?"
Tôi lắc đầu, vẫn tựa cằm lên thành cầu.
"Làm sao mà cảm nhận được chứ, thưa cô."
Thành cầu sắt bị nung nóng cả ngày khiến cằm tôi hơi rát.
Cô Mariko lại thì thầm.
"Đúng là không cảm nhận được nhỉ."
"Dạ, đúng là không cảm nhận được."
"Nhưng mà, người xưa đã nghĩ như thế rồi đi tòng quân đó. Nghe vừa vĩ đại, vừa ngớ ngẩn, em nhỉ?"
Cô nói đúng, tự nguyện tìm đến cái chết như vậy, vừa vĩ đại, vừa ngớ ngẩn. Hành động hiến dâng cho một điều gì đó, có lẽ là đẹp thật, nhưng cũng vì thế mà mang một chút lố bịch. Có lẽ chuyện đó không thể tránh khỏi.
Tôi nhớ lại bức di thư vừa tha thiết, vừa đẹp đẽ, lại vừa lố bịch.
*Thời tiết ngày càng nóng bức, mong cha mẹ vẫn mạnh khỏe. Đã nhiều lần nhận được thư của cha mẹ nhưng con chưa hồi âm được, xin thứ lỗi cho con. Nay con xin thú thật, đội của chúng con cuối cùng cũng đã quyết định xuất kích, ngày đêm luyện tập, vì vậy mà không thể nhận thư. Số thư tích lũy trong thời gian đó, con vừa đọc một mạch xong, cuối cùng con cũng có thể hồi âm, nhưng đây sẽ là lá thư cuối cùng. Con sẽ đón mùa hè tuổi hai mươi tại đền Yasukuni. Con sẽ xuất kích với tư cách là một thành viên vinh dự của đội cảm tử đặc biệt.*
*Thưa cha, con đã làm theo lời cha dặn, Shinichi này sẽ cống hiến hết mình cho quốc vương và đất nước, xin cha hãy an lòng. Thưa mẹ, con đã làm theo lời mẹ dặn, không cờ bạc, không rượu chè, không gái gú. Rượu con vừa được thượng quan ban cho, nhưng không ngon chút nào. Uống nhiều hơn thì có lẽ sẽ thấy ngon hơn chăng? Còn cờ bạc và gái gú, có lẽ con sẽ ra đi mà không hề biết đến chúng. Yujiro, hãy nhớ về những ngày chúng ta cùng nhau bắt bọ hung nhé.*
*Quân địch đã ở ngay trước mắt. Nếu con không làm, đất nước, cha mẹ và Yujiro sẽ chết mất. Nếu con có thể hy sinh thân mình để đổi lấy sự bình yên cho mọi người, thì con còn gì phải hối tiếc? Với tinh thần "gặp địch tất diệt," con nhất định sẽ đánh chìm hàng không mẫu hạm của địch.*
*Mùa xuân năm sau, tại đền Yasukuni sẽ có vô vàn hoa anh đào nở rộ. Một trong vô số những đóa anh đào đó chính là Shinichi này. Xin cha mẹ hãy bớt chút thời gian đến thăm Yasukuni khi hoa anh đào nở. Con rất cô đơn, con muốn được nhìn thấy khuôn mặt của cha và mẹ.*
*Vĩnh biệt, cha.*
*Vĩnh biệt, mẹ.*
*Vĩnh biệt, Yujiro.*
*Hãy là một đứa trẻ ngoan, làm cha và mẹ vui lòng, em nhé.*
*Showa năm thứ 20, ngày 14 tháng 7. Shinichi.*
Toang thật rồi.
Rốt cuộc mình phải làm gì đây?
Mình chẳng thể chế giễu, cũng chẳng thể xúc động. Hay là cứ phá lên cười cho xong chuyện đi nhỉ?
Nhưng, vẫn có những người cảm thấy xúc động, hóa ra là vậy.
"Ừm, nhưng mà, cô sẽ cố gắng hết sức!"
Bỗng dưng, không đầu không cuối, cô Mariko đột nhiên tuyên bố.
"Ừ, cô sẽ cố gắng!"
"Ý cô là...cố gắng trở thành giáo viên ạ?"
"Sau khi đọc di thư lúc nãy, cô cảm thấy mình không thể cứ như thế này mãi được."
A, quả nhiên là cô Mariko nhiệt huyết...
Còn về phần tôi, tôi không thể nghĩ được như vậy. Cảm xúc của tôi phức tạp và kỳ lạ hơn nhiều. Có lẽ, bối rối là từ gần đúng nhất.
Tôi hiểu vì sao lại có những người nghĩ như cô Mariko.
Tôi có thể hiểu được.
Nhưng, tôi cảm thấy có gì đó không đúng. Tôi không thể diễn tả thành lời, cũng không biết cái gì không đúng nữa. Có lẽ, những người trẻ hiện đại chai sạn... hay nói cách khác, tôi đang cố gắng trốn chạy khỏi mọi thứ bằng tất cả sức lực của mình.
Dù sao thì, tôi không thể nghĩ được như cô Mariko.
──Đang mải suy nghĩ vẩn vơ thì.
"Này, em có thấy đây chỉ là một sự ủy mị rẻ tiền không?"
Tôi giật mình khi cô Mariko hỏi như vậy.
"Em nghĩ dù là như vậy cũng không sao đâu ạ."
"Thật sao?"
"Có lẽ vậy, nếu nó giúp cô có động lực thì cái gì cũng tốt cả thôi."
Tôi nói những lời tùy tiện, nhưng cô Mariko vẫn cười rạng rỡ.
"Cô cũng nghĩ vậy. Cảm ơn em, Ezaki."
Khuôn mặt cô Mariko ửng lên rực rỡ dưới ánh hoàng hôn. Nhìn thấy như vậy, tôi bỗng thấy mọi chuyện có lẽ cũng chẳng sao cả. Đúng vậy, chỉ cần có động lực, thì làm gì cũng được—
Lúc đó, một con chuồn chuồn màu xám xịt bay ngang qua trước mặt chúng tôi. Chúng tôi cứ nhìn theo con chuồn chuồn mãi, nó bay lượn vòng quanh chúng tôi như thể lạc mất phương hướng.
"Thu về rồi nhỉ!?"
Tôi lẩm bẩm.
"Ừ."
Cô Mariko gật đầu.
"Hè qua mất rồi."
Con chuồn chuồn lướt nhẹ trên không trung, rồi dần bay về phía ánh hoàng hôn. Bóng dáng con chuồn chuồn nhòe đi trong ánh đỏ, trông có chút gì đó giống như một chiếc máy bay, một chiếc máy bay chỉ mang đủ nhiên liệu cho một chiều, vô định bay đi, và nó cũng có chút gì đó giống như con ve sầu nằm lăn lóc trên mặt đất.
"Ezaki, em có ước mơ không?"
Cô Mariko hỏi, một cách đầy ác ý và chắc chắn.
"Em sẽ kiếm bạn gái ạ."
Tôi vừa cười gượng gạo vừa nói, nửa đùa, nửa thật. À không, thật đến sáu, bảy phần rồi ấy chứ.
Cô Mariko hỏi một cách nghiêm túc đến lạ.
"Em có thích ai không?"
"... Dạ, không ạ."
"Vậy em có nhắm ai không? Có ai có vẻ sẽ làm bạn gái em không?"
"... Dạ, cũng không ạ." Mắt cô Mariko nheo lại. Giống hệt mắt của Tsukasa.
"Sao có vẻ hơi đen tối thế?"
"Thì sao chứ, đen tối có gì không tốt đâu ạ?"
Thằng nhóc mười bảy tuổi nào mà chẳng là một đống đen tối mặc quần áo mà đi lại.
"Em thích con gái dễ thương, phải thật sự dễ thương ấy."
"Tính cách thì sao?"
"Chỉ cần mặt dễ thương thì tính cách nào em cũng chịu được hết."
"Dù có siêu ích kỷ luôn?"
"Tất nhiên."
"Nói thế thôi, đến lúc đó lại hối hận thì sao?"
"Không đâu, em tha thứ hết, chỉ cần xinh."
"Ezaki đúng là không trong sáng gì cả!" cô Mariko vừa nói vừa phồng má một cách đáng yêu. Đúng là một người nhiệt huyết. Không trong sáng ư? Kệ chứ. Phải không?
Tôi sẽ yêu thật vui vẻ, nắm tay nhau dạo phố, rồi còn hôn nhau nữa chứ.
Tôi thầm nghĩ, một cách không trong sáng, những điều như thế.
Dưới bầu trời có chuồn chuồn bay lượn…
0 Bình luận