Tập 2
1-6: Giờ Tan Học Chiều Mưa, Có Hai Người Ở Đó, Cùng Yamada
3 Bình luận - Độ dài: 882 từ - Cập nhật:
Tấm rèm cản sáng dày cộp được kéo kín mít, nhưng vẫn có ánh nắng mùa hè len lỏi qua khe hở.
Trời quang mây tạnh, hoạt động câu lạc bộ buổi chiều đáng lẽ phải có, đã tạm dừng từ hôm kia... Tức là một tuần trước kỳ thi cuối kỳ.
Để làm gì? Đương nhiên là để học bài.
Không phải để nói chuyện phiếm.
"Ok... Tôi có câu hỏi!"
Tôi đang viết bài thì dừng lại, Yamada giơ tay cao, đầy khí thế.
"Jun-chan và Kurimoto-kun, hai người quen nhau như thế nào!?"
"Yamada..."
"Bị bắt chuyện ở đây."
Trước khi tôi kịp ngăn lại, Junna đã nhanh nhảu trả lời.
"Một hôm sau giờ học, khi tôi đang đọc sách thì cậu ta đột nhiên đến bắt chuyện... Sau đó đột nhiên chạm vào tôi."
"Tôi phản đối!"
Tôi hét lớn, trừng mắt nhìn Junna bên cạnh.
"Lúc đó Junna đang đọc, là sách của tôi! Là tôi để quên ở đó, nên mới đến nói chuyện, hoàn toàn không phải bắt chuyện! Còn về việc chạm vào... là vì cô ấy suýt nữa thì tiết lộ tình tiết quan trọng của cuốn tiểu thuyết trinh thám chưa đọc xong! Trong lúc cấp bách, tôi mới dùng tay bịt miệng cô ấy lại!"
"Nhưng đó dù sao cũng là lần đầu tiên trong đời tôi bị người khác chạm vào môi, nên thực chất là bị cướp mất nụ hôn đầu... Trách nhiệm này còn nghiêm trọng hơn cả việc spoil nữa, đúng không?"
"Đừng có nói bừa. Spoil thủ pháp và hung thủ của tiểu thuyết trinh thám mới là nghiêm trọng nhất. Hơn nữa, đó hoàn toàn không tính là hôn. Cho nên, tôi vô tội."
"Thẩm phán Yamada, xin hãy phán quyết."
"...Ừm."
Yamada nhắm mắt lại, ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc, dùng bút khẽ gõ lên bàn, rồi tuyên bố.
"Vì quá đáng ghen tị, nên cả hai đều có tội! Phán hai người hình phạt hạnh phúc vĩnh viễn!"
"Vui vẻ chấp nhận. Đúng không, Shigure?"
"À ừ."
"...Trả lời hai tiếng à ừ, qua loa. +1200 điểm u uất."
"Cái cần tăng lên phải là điểm thi chứ..."
Tôi thở dài, dùng ngón tay gõ gõ vào cuốn bài tập toán mà Junna đang làm.
Rồi dời tầm mắt sang phía bên kia, nhắc nhở.
"Yamada, câu hỏi của cậu tốt nhất nên giới hạn trong phạm vi học tập thôi."
Yamada nhún vai, lí nhí "Được rồi...", rồi quay sang học từ vựng tiếng Anh.
Tôi lại thở dài, quay lại đối mặt với bài toán.
Một khoảng lặng.
Buổi chiều không có tiếng mưa, phòng nghe nhìn đặc biệt yên tĩnh. Tiếng bút cọ xát trên giấy, tiếng lật trang, tiếng điều hoà kêu khe khẽ, và cả tiếng thở như có như không, đều bị phóng đại vô hạn.
(Ực...)
Tôi cố gắng không phát ra tiếng động, nuốt nước bọt trong miệng xuống. Ý thức lại bất giác hướng về phía bên cạnh, chứ không phải cuốn bài tập trong tay.
(Hoàn toàn không thể tập trung được...)
Bên phải là Junna, bên trái là Yamada.
Tôi đang bị kẹp giữa hai cô gái.
Sao nó lại trông như thế này nhỉ?
Có hai nguyên nhân.
Thứ nhất, phòng nghe nhìn dùng bàn dài và ghế dài. Khác với bàn ghế đơn thông thường, không thể tuỳ ý di chuyển. Muốn học cùng nhau, chỉ có thể ngồi cạnh nhau.
Thứ hai, Yamada nói ngồi cạnh Junna sẽ "quá căng thẳng", "hoàn toàn không thể tập trung học được".
Kết quả là...
"...Shigure, tay cậu dừng lại rồi."
"Chỗ nào không hiểu? Nói tôi nghe, tôi xem giúp cho."
Tình trạng trái ôm phải ấp. Junna nhìn tôi, Yamada nhoài người qua nhìn trộm bài tập trong tay tôi.
"Đừng, đừng để ý."
Cả hai đều dựa vào rất gần.
Junna vai kề vai với tôi là chuyện thường ngày, nhưng Yamada vậy mà cũng sắp vai chạm vai với tôi luôn rồi. Đây là tình huống gì vậy. [note83176]
(Là vì một "inkya" cố tỏ ra năng động, dẫn đến cảm giác về khoảng cách bị loạn sao? Bản thân cô ấy lại không tự giác nữa chứ, thế mới phiền. Còn Junna, tự giác chủ động áp sát, lại là một kiểu chịu không nổi khác.)
Mùi hương hoa và hương cam thanh mát quyện vào không khí, làm rối loạn sự tập trung mong manh của một nam sinh cấp ba.
"...Shigure?"
"...Kurimoto-kun?"
Hai người gần như đồng thời nhoài mặt qua từ hai phía, dường như đang quan tâm tại sao tôi lại dừng bút không viết. Tôi không nhịn được,
"...Buồn ngủ."
Vùi đầu vào cuốn bài tập còn trống một nửa, giả vờ thiếu ngủ. Trên đỉnh đầu truyền đến hơi thở của hai người đang nhìn nhau.
"Rõ ràng bảo người khác phải chăm chỉ học, kết quả lại tự mình ngủ. Shigure..."
"Không lẽ Kurimoto-kun thực sự là một tên vô dụng à?"
"...Khò."
Tôi không biện minh nữa, tiếp tục giả vờ ngủ.
Sau đó việc học vẫn tiến triển chậm chạp, cho đến khi tiếng chuông tan học cuối cùng vang lên trong không khí khô hanh.
3 Bình luận