Tình yêu vô hình nơi màn...
Nanigashi Shima raemz
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 01

Chương 09: Pháo hoa trẻ thơ

3 Bình luận - Độ dài: 4,256 từ - Cập nhật:

Ngày diễn ra sự kiện, thời tiết khá đẹp, và mọi người đều đã dành cả ngày để chuẩn bị.

Ba giờ chiều, tôi đến phòng Fuyutsuki, giúp cô ngồi lên xe lăn.

Mẹ Fuyutsuki cũng ở đó nữa. Cô ấy mỉm cười kể rằng Fuyutsuki đã mong đến ngày này như thế nào.

“Mong là hôm nay sẽ suôn sẻ ha Sorano.”

“Mình cũng mong vậy.”

“Hôm nay mình còn mượn được xe lăn mà.”

Mẹ Fuyutsuki đã thuê một chiếc xe lăn của bệnh viện để dành riêng cho hôm nay. Vì không có nhiều nên thật sự rất khó để mượn được một cái.

“Cháu đưa Koharu lên vườn được chứ?”

“Mẹ!”

“Sao lại không? Cứ nghĩ đây là một buổi hẹn hò đi.”

“Không phải thế mà.”  Fuyutsuki cự cãi.

“Cậu đâu cần phải chối quyết liệt đến mức đấy chứ.” Tôi cười.

“Cậu đẩy mình lên đó nhé?” Cô xấu hổ khẽ hỏi.

“Tất nhiên rồi.”

Chiếc xe lăn dễ đẩy hơn tôi tưởng, nó dễ dàng lướt đi trên hành lang, nhưng khi nhận ra cảm giác này nhẹ như nào tôi bỗng giật mình. Tôi có thể cảm thấy được Fuyutsuki đang dần tan biến đi, nỗi đau như đâm xuyên qua tim.

Lỡ Fuyutsuki cảm nhận được rồi thấy buồn thì sao? Sau bao nhiêu nỗ lực để đến được hôm nay, tôi không khỏi lo lắng.

Tôi cố tỏ ra mạnh mẽ rồi đẩy Fuyutsuki lên khu vường.

Bầu trời trải rộng trước mắt, tiếng ve và lá kêu xào xạc làm tôi thấy nhẹ lòng.

“Muốn ra chỗ máy bán hàng tự động không?” Tôi hỏi.

“Mình cũng muốn uống trà sữa lắm, nhưng mà…”

“Nếu cậu không uống hết mình sẽ giúp cho.”

“Đừng có chiều mình quá mà.”

“Chiều như thế nào cơ?”

“Thôi kệ đi.” Fuyutsuki cúi mặt đáp.

Tôi mua một cốc trà sữa đá với rất nhiều đường rồi đưa cho Fuyutsuki. Như mọi khi, cô nhẹ nhàng cầm cốc lên bằng cả hai tay rồi từ từ uống.

“Hôm nay tâm trạng cậu có vẻ tốt nhỉ.”

“Vì mình đã cố hết sức giữ được đến hôm nay mà.”

Câu nói ấy nghe như thể cuộc đời của cô sẽ tan biến ngay ngày hôm sau vậy.

Lòng bàn tay tôi ướt mồ hôi.

“Hôm nay vẫn chưa phải vạch đích đâu biết không.”

“Huh? Mình tưởng mục tiêu của mình là được xem pháo hoa mà.”

“Đó chỉ là mục tiêu tạm thời thôi.”

“Bất công ghê.”

“Cậu sẽ khỏe hơn khi chuyển viện đúng chứ?”

“Tay mình…”

Fuyutsuki đưa tay về phía tôi.

“Cậu nắm lấy được chứ?”

Tôi nắm lấy bàn tay đang run rẩy ấy, cảm giác lạnh như băng.

“Ahhh, ấm ghê”

“Đừng có nói như thể tay người khác là đồ uống nóng thế chứ.”

“Ahaha. Đồ uống nóng á… Đừng làm mình cười mà. Đau lắm đấy.”

“Xin lỗi nhé.” Tôi cười.

“Biết sao không? Mình rất biết ơn cậu đấy Sorano. Cảm giác như bây giờ mình có thể để bản thân bị đánh bại rồi.”

Còn tôi chỉ biết ước rằng căn bệnh ấy biến mất luôn đi thôi, như chưa từng tồn tại ở đó.

Hai chúng tôi ngồi trong im lặng một lúc.

Fuyutsuki mở lời trước.

“Nếu…”

“Sao?”

“Thôi kệ đi.”

“Gì vậy chứ?”

“Thật đấy, không có gì đâu mà.”

Một lúc sau, tôi đưa Fuyutsuki về phòng.

“Tối nay mình sẽ đến đón cậu.” Tôi dặn trước khi trở về.

Vừa đi, tôi vừa nghĩ đến bức vẽ của Fuyutsuki.

Không biết cô ấy đã vẽ gì nhỉ.

*

Quay trở lại trường, tôi thấy hiệu trưởng đại học đang nói chuyện với Hayase, hỏi thăm tình hình công việc.

Sự kiện này hiện đang khá được mong đợi, một phần là nhờ những tờ rơi được phát ở các khu mua sắm gần đó.

Và nó cũng thu hút sự quan tâm của đại học, khi hiệu trưởng nói nếu thành công thì sẽ biến đây thành sự kiện thường niên.

Narumi quan sát việc chuẩn bị pháo hoa, tay vặn nắp chai nước.

“Fuyutsuki sao rồi?” Cậu ta ồn ào uống nước.

“Có vẻ ổn.”

“Cô ấy hôm nay có được ra ngoài không?”

“Mẹ cô ấy đã nói chuyện với bác sĩ rồi. Miễn là tình trạng không trở nên tệ đi thì sẽ được thôi.”

“Vậy thì tốt.”

Cơn gió khô khốc cuối tháng Chín len lỏi vào tay áo. Cảm giác mát mẻ đôi chút trái ngược với cái nắng chang chang.

Tôi mua một chai nước ở máy bán hàng tự động gần đó, tiếng ‘xì’ phát ra khi bật nắp.

“Có bao nhiêu đứa được đến?”

“Tầm một nửa được cho phép đến đây.”

Narumi là người chịu trách nhiệm giải thích cho phụ huynh và đưa bọn trẻ đến đây.

Sự kiện sẽ bắt đầu vào sáu giờ chiều, ngay khi mặt trời lặn.

“Tội nghiệp những đứa không đến được nhỉ.” Tôi nói

“Bọn mình cũng có kế hoạch khác cho chúng rồi mà.”

“Mong là sẽ suôn sẻ.”

“Và mong là có thể gợi lại được ký ức cho Fuyutsuki.”

“Mà… Tao không quan tâm đến chuyện đó lắm.”

Narumi có vẻ sốc.

“Đến lúc đi đón cô ấy rồi.” Tôi đứng dậy, và chúng tôi hướng đến bệnh viện.

*

Đến bệnh viện, trước hết chúng tôi đến phổ biến kế hoạch cho nhóm trẻ và phụ huynh.

Tôi đưa họ một tấm bản đồ vẽ tay, chỉ chỗ bắt taxi nhanh nhất, và hướng dẫn chỗ ngồi cho họ.

Giải thích xong xuôi, tôi tạm biệt Narumi rồi đến phòng Fuyutsuki.

Bước chân tôi vội vàng trong sự phấn khích.

Ước mơ của Fuyutsuki sắp thành sự thật.

Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu khi tôi bước đến hành lang phía tây tầng bảy.

Cửa phòng Fuyutsuki đang mở.

Bỗng cảm giác sợ hãi xuất hiện, tôi có thể nghe được những tiếng chân dồn dập trên sàn.

Tự dưng tôi có linh cảm xấu.

“Fuyutuski! Em ổn chứ? Em còn tỉnh không? Tôi sẽ bật máy hút dịch!”

Tiếng bác sĩ đầy sự gấp gáp.

Tôi chạy vù đến trước cửa phòng.

“Fuyutsuki!”

Mẹ Fuyutsuki đang đưa hai tay ôm miệng, mắt nhìn chằm chằm cô con gái.

“Này, cậu! Di chuyển đi! Đừng vào đây!” Một cô y tá hét lên.

Tôi chôn chân tại chỗ, nên cô ấy đẩy tôi ra hẳn hành lang.

Trong lòng tôi đã thầm mong rằng nếu có chuyện gì xảy ra, một trong những y tá thấy tôi đến thăm thường xuyên sẽ bảo tôi nói gì đó với Fuyutsuki.

Nhưng lúc này, tôi ở đây chỉ tổ ngáng đường họ thôi.

Ai cũng đều đang trong tình trạng vội vã, vẻ căng thẳng hiện rõ trên mặt.

Nỗi sợ đã cướp đi khả năng di chuyển của tôi.

Tôi không bước đi nổi. Đầu gối tôi run rẩy, đầu óc trắng xóa, tôi gục về phía sau.

“Không thể nào.” Tôi thì thào, không phân biệt được thực hư gì nữa. Cảnh tượng trước mắt tôi hiện tại quá khó để hiểu rõ.

Tay tôi run rẩy lấy điện thoại ra khỏi túi.

Tôi cần báo cho Narumi biết càng nhanh càng tốt, để cậu ta liên lạc với Hayase rằng tình trạng Fuyutsuki đã chuyển tệ. Càng nghĩ tôi càng hoảng.

Đến khi nhận ra thì tôi đã bấm gọi cấp cứu. Tôi cúp máy ngay trước tiếng chuông đầu tiên.

***

Tầm khoảng năm giờ chiều, mẹ Fuyutsuki bước ra khỏi phòng, cúi đầu thật sâu trước những bác sĩ và y tá đang rời đi.

“Fuyutsuki có sao không ạ?”

“Để cháu phai lo lắng rồi Sorano. Con bé ho ra máu, nhưng bị kẹt ở khí quản nên không thở được. Bây giờ thì ổn rồi.”

Có thực sự nói một người vừa ho ra máu là ổn được không?

“Cô nhờ cháu chuyện này được chứ?”

“Vâng.”

“Cô…” – mẹ Fuyutsuki không nói nên lời – “…mệt lắm rồi.”

Mắt cô ầng ậng nước, mặt trắng bệch.

Cô ấy hẳn đã phải trải qua những khoảnh khắc khó khăn này rất nhiều lần rồi.

Chẳng lẽ lần nào cũng như vậy sao?

Tim tôi đau nhói. Tôi túm lấy ngực áo, cố đứng vững.

“Cháu sẽ ở bên con bé giùm cô chứ?”

“Tất nhiên rồi ạ. Cô hãy đi nghỉ đi ạ.”

Tôi bước vào trong phòng, thế chỗ mẹ Fuyutsuki, ngồi xuống chiếc ghế gần cửa sổ và nhìn cô ấy yên lặng ngủ. Nỗi lo cô ngừng thở xâm chiếm lấy tôi. Đến khi thấy ngực cô vẫn phập phồng đều đặn tôi mới yên tâm đi một chút.

Cô ấy còn sống. Chỉ thế cũng khiến tôi nhẹ nhõm rồi.

Phải thừa nhận, yêu cô ấy đem lại cho tôi quá nhiều thử thách.

Tôi đã đến bờ vực bỏ cuộc không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn cố bám trụ lại.

Nụ cười của Fuyutsuki đã cuốn hút tôi, và tôi muốn được thấy lại một lần nữa.

Tôi nhắn qua LINE tình hình hiện tại tới Narumi, cậu ta nhắn lại May quá đi. Tin nhắn tiếp theo là Nếu Fuyutsuki tỉnh dậy...

*

Đang là cuối tháng Chín, nên năm rưỡi chiều mặt trời đã bắt đầu lặn rồi.

Tôi không bật đèn lên thắp sáng căn phòng tối om này, mà chỉ mở thoáng của sổ và kéo rèm lên.

Ánh đèn đường phố Tokyo rọi vào, xuyên qua màn đêm.

“Sorano?”

Tên tôi là điều cô nói đầu tiên sau khi mở mắt.

“Ơi?”

“Mình cảm thấy đó là cậu.”

“Vậy giờ nếu mình biến mất cậu có biết không?”

“Có. Dù gì bọn mình cũng dành nhiều thời gian bên nhau mà.”

Fuyutsuki cười, giọng hơi khàn.

“Mấy giờ rồi?” Cô hỏi.

“Năm giờ mười lăm.”

“Chúng ta sẽ muộn mất.”

“Nhưng hôm nay cậu không được ra ngoài đâu.”

Fuyutsuki như muốn nói Ấy, quên mất, nhưng đôi mắt cô ướt dần.

“Mình đã cố gắng lắm rồi mà.

Nước mắt chảy xuống ướt cả gối.

Fuyutsuki đưa tay lên cố ngăn mình khóc.

Tôi lại bên cạnh giường rồi nhẹ nhàng xoa đầu cô.

“Không sao đâu.”

“Ý cậu là sao chứ?” Fuyutsuki gạt tay tôi ra. “Đã quá muộn rồi.”

Cô thì thào.

“Mình đã cố hết sức. Mình đã nỗ lực để có thể sống sót mà.”

Cô ấy đã bám lấy sự sống này, dù cho gần như đã bỏ cuộc. Tôi muốn mang lại cho cô ấy thêm niềm tin, dù chỉ là nhỏ nhất.

Tôi tiếp tục xoa đầu cô nàng mít ướt.

“Không sao đâu. Chúng ta sẽ làm được mà.”

“Ý cậu là sao?”

Tôi lấy điện thoại ra rồi bảo cô chờ.

“Sẽ không ấn tượng lắm đâu, nhưng mà...”

Tôi ấn nút gọi.

Sau vài nhịp chuông, tiếng Hayase phát ra.

“Cậu không sao chứ Koharu?”

“Chuyện gì vậy?” Fuyutsuki hoang mang hỏi. Chắc là bất ngờ khi nghe giọng Hayase.

“Đang gọi video đó. Hôm nay cùng xem pháo hoa từ đây nhé.”

“Cả mình cũng ở đây nữa!” Narumi chen vào.

Cậu ta không ở ngoài, mà đang đứng trước bức tường dán giấy màu.

“Mình đang chiếu pháo hoa trên màn chiếu lớn ở phòng trẻ, nên những đứa không đi được vẫn có thể xem từ đây.”

“Cố lên nhé, chị gái piano!” Một đứa trẻ hét lên.

Fuyutsuki mò mẫm xung quanh, tìm bàn tay tôi đang cầm điện thoại, và tôi đặt tay cô ấy lên tay tôi.

Dù chỉ là qua màn hình thôi, nhưng lần đầu tiên sao bao lâu, bốn người bọn tôi – lại có mặt với nhau.

Tôi nhìn mặt từng người, lòng đầy cảm xúc.

“Sắp bắt đầu rồi đấy!”

Hayase chuyển sang camera sau.

“Ba, hai, một...”

Sau tiếng đếm ngược, là một tiếng vút cao, và hàng loạt tia sáng bắn lên bầu trời.

Giây tiếp theo – đoàng. Một chùm pháo hoa màu vàng bùng nổ.

Pháo hoa lấp lánh rọi sáng căn phòng mờ mờ của Fuyutsuki.

Đoàng, đoàng, đoàng. Tiếng nổ phát ra qua loa điện thoại.

Tầm năm giây sau, tôi nghe thấy tiếng nổ ngoài cửa sổ căn phòng.

“Sorano.”

“Ơi?”

“Kể mình biết cậu thấy gì đi.”

“Được rồi.”

Fuyutsuki siết chặt tay tôi.

“Vừa rồi là một quả pháo hoa màu vàng, nổ thành một hình tròn hoàn hảo rồi dần mờ đi.

“Vậy à.”

“Chờ chút, cái này nói sao nhỉ? Vài tia sáng còn sót lại sau khi nổ, trông như cây anh đào rủ vậy.”

“Có đẹp không?”

“Đẹp lắm.”

Tôi miêu tả từng bông pháo một cho Fuyutsuki. Kể rằng chúng được sắp xếp thế nào, bẳn ra sao, nổ và tàn như nào.

“Mình vui lắm.”

Fuyutsuki gục đầu vào tôi. Nhìn qua, mặt cô ấy đẫm nước mắt rồi.

“Được xem pháo hoa cùng mọi người thế này, mình hạnh phúc lắm.”

Màn hình điện thoại tôi sáng lên ánh vàng, tiếng ồn phát qua loa, và một chuỗi những tiếng nổ ngoài cửa sổ.

Và tôi nghe giọng Hayase.

“Bây giờ chúng ta sẽ đến phần Pháo hoa Trẻ thơ, được tạo từ những bức vẽ. Những quả pháo được thiết kế để nổ theo những tấm hình đã làm sẵn. Mong là mọi người sẽ tận hưởng màn pháo hoa này, thứ thể hiện cho mong ước của những đứa trẻ.”

Tiếp theo là những quả pháo được vẽ nên.

“Đầu tiên là của Hiroto, em ấy nói rằng rất yêu nụ cười của mẹ.”

Một quả pháo nổ thành hình mặt cười. Tiếp theo là một bông hoa nở - theo lời Hayase - là của một đứa trẻ muốn trở thành một người trồng hoa sau khi khỏi bệnh. Từng quả pháo bắn lên, lần lượt từng người được Hayase giới thiệu.

Tôi còn nghe được những giọng nói hạnh phúc qua điện thoại.

“Bọn trẻ có vẻ vui nhỉ.” Fuyutsuki thì thầm.

Thấy cô như vậy, tôi hỏi.

“Tại sao cậu lại thích pháo hoa?”

Câu đáp đầu tiên là “Có lẽ mình đã thấy ngưỡng mộ”, rồi tiếp tục.

“Mình nghĩ rằng pháo hoa sẽ để lại gì đó trong tim. Hồi còn nhỏ, có một lần mình được đưa đi xem pháo hoa khi tâm trạng không tốt, mình đã thấy một chùm pháo lớn nổ trên bầu trời, và khi nhìn lại, mọi người đều đang tập trung hết vào đó. Dù mình không hiểu tại sao, nhưng lúc đó mình đã có được quyết tâm để tiến bước. Đến tận bây giờ, mỗi khi chán nản, ký ức đó lại hiện về khiến mình cố gắng.”

Fuyutsuki đang ngắm pháo hoa.

Chùm pháo đã khắc sâu vào ký ức.

Cô đang nhìn lên, tái hiện lại khoảnh khắc lúc ấy.

Đôi mắt không còn ánh sáng, nhưng không nghi ngờ gì – cô ấy đang thấy rất rõ ràng.

Nhìn gương mặt hạnh phúc của Fuyutsuki khiến trong tôi cuộn trào một cơn bão cảm xúc.

Ngực tôi thắt lại vì hạnh phúc, khóe mắt nóng lên.

Tôi không biết phải gọi cảm xúc bây giờ là gì nữa.

Tôi chỉ muốn Fuyutsuki, người đã phải chiến đấu vì số phận của mình được nhìn lên bầu trời một lần nữa.

Fuyutsuki nghe tiếng pháo hoa nổ rồi khẽ nói.

“Mình cũng muốn sống một cuộc đời có thể để lại dấu ấn trong tim người khác.”

Cô ấy biết cuộc sống ngắn ngủi thế nào. Thế nên có lẽ ánh sáng rực rỡ của pháo hoa mới truyền động lực cho cô như vậy.

“Cậu đã để lại dấu ấn trong mình rồi.” Tôi nói, nhận ra giọng mình chứa đầy cảm xúc.

“Thật áaa?” Fuyutsuki cười đùa hỏi lại, hẳn là đã nhận ra tông giọng của tôi.

Ngay sau đó, tiếng Narumi vang lên

“Cả mình cũng vậy nữa.”

“Từ đã, Narumi, mày đang nghe đấy à?”

“Cả mình cũng thế!” Hayase chen vào. “Cậu thấy vui chứ Koharu?”

“Mình đang rất rất vui đây!”

“Được rồi, tiếp theo là pháo hoa từ Koharu.” Hayase thông báo.

“Chờ đã, vậy có nghĩa là mình phải xem nó bên cạnh cậu sao Sorano?”

“Koharu đã phải chịu đựng bệnh tật rất nhiều, nên để thể hiện lòng biết ơn với những người đã chăm sóc mình—“

“Ôi không, thế này xấu hổ lắm. Quay đi chỗ khác đi Sorano.” Fuyutsuki giục tôi, nhưng vô ích.

Với một tiếng nổ, chùm pháo hoa của cô lan rộng trên trời.

Là hình một trái tim khổng lồ.

“Là hình trái tim đấy.”

“Mình biết mà! Mình là người vẽ chứ ai! Đừng có nói thành tiêng thế được không?”

“Sao cậu lại xấu hổ vì sản phẩm của mình cơ chứ?”

“Thôi đi mà.” Cô đánh nhẹ vào người tôi.

“Và cuối cùng, là pháo hoa của Kakeru Sorano.”

À phải rồi...

Tôi nhớ Hayase cũng bảo mình vẽ pháo hoa nữa.

“Cậu cũng vẽ sao?”

Một tia sáng trắng bắn thẳng lên trời. Trong khoảnh khắc, trông như thể nó đã biến mất, -- nhưng rồi với tiếng nổ, nó rọi sáng bầu trời.

“Cậu đã vẽ gì thế?”

Fuyutsuki quay qua cười tinh nghịch. Mặt cô ở ngay sát tôi. Dù trông gầy hơn trước, nụ cười ấy vẫn không khỏi làm tim tôi lỡ nhịp.

Pháo hoa của tôi, đang tỏa sáng rực rỡ trên nền trời đêm, có cùng hình dạng với của cô ấy.

“Fuyutsuki...”

“Sao thế?”

“Mình chưa từng nói với cậu trực tiếp, nhưng mà giờ...”

Những lời tôi đã cất giấu, đã kìm nén bao lâu giờ bung ra như pháo hoa.

“Mình yêu cậu. Mình muốn ở bên cậu suốt đời, được chứ?”

***

Ngày tôi hôn Kakeru, tôi đã bất tỉnh vì thiếu máu.

Tôi nghĩ đùa rằng hình như mình đã bị bệnh tương tư rồi, nhưng khi mẹ tôi – một người luôn lo lắng – đưa tôi đi xét nghiệm lúc đêm muộn, họ phát hiện ra một bóng đen trong kết quả chụp X-quang của tôi.

Ngày hôm sau, tôi được khám chuyên sâu hơn, và chẩn đoán là ung thư di căn giai đoạn IV. Và khi đó tôi phải nhập viện.

Tôi quay về nhà gói ghém đồ đạc, và nỗi lo xâm chiếm lấy tôi.

Không phải lo lắng về cơ thể của bản thân, mà về chuyện của Kakeru.

Nếu lúc đó tôi đã thổ lộ với cậu ấy thì sao...?

Và nếu, lỡ như cậu ấy đáp lại tình cảm của tôi?

Thì tất cả, chỉ khiến cậu ấy tốn thời gian thôi.

Và nếu tôi chết đi, cậu ấy sẽ đau khổ lắm.

Nhưng lúc đó, tôi vẫn còn cơ hội.

Cậu ấy sẽ tìm được ai đó khác thôi. Tôi khóc, khóc mãi khi nghĩ như vậy.

Tôi khóc vì tôi yêu cậu ấy – và bởi vì tôi phải bỏ tình yêu ấy lại sau lưng.

Rồi đột nhiên chuyện đó xảy đến.

Tôi nhận được tin nhắn LINE từ Yuuko. Là một video, và tôi bấm màn hình hai lần để mở nó.

“Tôi, Kakeryu Sorano—“

Ah, cậu ấy nói sai cả tên rồi kìa.

Tôi bật cười. Được rồi, mình phải giữ cái video này thôi.

Tôi sẽ giữ lại làm kỷ niệm – về mối tình đầu cũng như lần thất tình đầu tiên.

Nghĩ vậy khiến tôi lại chực khóc.

Ugh, đau thật đấy.

Đau đớn quá mà.

Nhưng rồi, khi đầu óc tôi còn suy nghĩ ngổn ngang, tôi đã nghe thấy.

“Tôi, Kakeru Sorano, thích Koharu Fuyutsukiiii! Tôi muốn hẹn hò với cô ấyyyyy!”

Thời điểm không thể nào tệ hơn nữa.

Kakeru đã nói thích tôi.

Tôi đã rất hạnh phúc. Thực sự đấy. Làm sao mà không hạnh phúc cho được.

Nhưng đồng thời, tôi tự nhủ mình không được phép cảm thấy như thế.

Tôi không được để mọi chuyện đi xa thêm nữa, nếu không sẽ tổn thương Kakeru nhiều lắm.

Nên tôi quyết tâm.

Tôi sẽ biến mất khỏi cuộc đời của mọi người.

Nếu gặp lại Kakeru, tôi sẽ vờ như không quen biết cậu ấy.

Tôi sẽ tiếp tục đến khi nào cậu ấy bỏ cuộc. Cho đến khi quên được tôi.

“Sẽ khó khăn cho cậu lắm...” Tôi thì thào.

Và tôi nhận ra mình lại khóc. Lần đầu tiên trong đời, tôi nguyền rủa số phận của mình.

Không chỉ vì lấy đi cuộc sống này – mà còn những cảm xúc quá đỗi trân quý.

Thật sự khốn khổ, thật bực bội, và thật đau đớn.

Càng nghĩ về việc phải quên đi Kakeru, tâm trí tôi càng hỗn loạn. Tôi khóc lớn, tôi không biết làm gì cả, tôi lo lắng về tình trạng sức khỏe của mình. Càng nghĩ nhiều tôi càng thấy đau hơn, đau đến mức như muốn chết đi.

Và cuối cùng, không thể chịu nổi nữa, tôi hét lên rồi ném chiếc điện thoại vào góc phòng.

***

“Tại sao cậu không chịu bỏ cuộc chứ?!”

Fuyutsuki vòng tay ôm mặt khóc.

“Mình-“

Cô nức nở.

“-không còn nhiều thời gian nữa mà.”

Cô không kìm lại được cảm xúc nữa.

“Mình sắp chết rồi mà.”

Thật là một điều tàn nhẫn.

Fuyutsuki sợ hãi.

Tình trạng cơ thể khiến cô không thể tưởng tượng được ngày mai ra sao. Thế nên tiến bước về phía trước là một nỗi sợ không thể tránh khỏi.

Giống như chạy xuyên bóng tối tĩnh mịch với đôi mắt nhắm nghiền. Cô không thể chịu được việc kéo ai đó vào sự đau khổ của mình, nên cô chọn cách cô ập.

Tôi có thể làm gì để giúp cô ấy giờ? Tôi đã quá yêu cô rồi.

“Fuyutsuki, nhìn mình này.”

Tôi đưa tay cô ấy đặt lên má mình. Lại gần đến mức có thể hôn cô, và nhìn vào mắt cô.

Tất nhiên là cô không thể thấy, nhưng vẫn có thể cảm nhận vẻ mặt của tôi hiện giờ.

Hành động của tôi khiến cô bất ngờ - nhưng dồi dần trở nên khó chịu.

“Cậu cười gì chứ?!” Cô hét lên.

Tôi đã cố gắng cười tươi nhất có thể.

“Bởi vì.”

“Bởi vì sao chứ? Với mình đây đâu phải trò đùa!”

“Bởi vì...” Tôi nói.

“Những nụ cười sẽ đuổi ung thư đi, phải không nào?”

“Huh?”

Fuyutsuki tròn mắt.

“Thật khó để có thể mỉm cười khi xung quanh không có ai làm thế nhỉ?”

Fuyutsuki vẫn choáng váng.

“Vậy tại sao không cười cùng mình? Có lẽ cậu chỉ cần ai đó cùng làm vậy thôi.”

Dù nước mắt vẫn rơi, nhưng tôi không còn biết cô đang khóc hay cười nữa.

“Làm như dễ lắm ấy!” Cô thốt lên. “Kakeru... Đồ đại ngốc này.”

Đã lâu lắm rồi, cô ấy mới gọi tôi là Kakeru.

Đến bây giờ, Fuyutsuki mới chịu từ bỏ.

Dù không hiểu tại sao, nhưng sự ấm áp len lỏi qua tim, và mắt tôi mờ đi.

Rồi chậm rãi, từng giọt nóng hổi rơi xuống.

“Mình biết mà...”

“Sao cơ?”

“Đôi khi, Fuyutsuki à, mình thoáng thấy cậu cười mỉm... và hôm trước, cậu nói rằng đó là tấm thẻ của cậu. Ngày trước, cậu đã nói với mình rằng cậu làm nó sau khi vào đại học.”

“Mình có nói à?”

“Ừ. Mình nhớ tất cả những gì cậu nói mà.”

Cô đấm nhẹ vào vai tôi. Nói đúng hơn thì cô chỉ đập tay xuống và vai tôi ở đó thôi.

Tôi kêu lên “ái” khiến Fuyutsuki đấm liên hồi.

“Ngốc, ngốc, ngốc.”

Đáng yêu thật chứ.

“Cậu có hiểu được cảm giác của mình—“

Tay cô vẫn đập liên hồi.

“—khi phải giữ kín mọi chuyện không?”

Tôi chỉ nhẹ nhàng đáp lại.

“Cảm ơn cậu.”

“Đồ ngốc! Cậu cảm ơn vì cái gì chứ?”

Cô ấy đấm tôi khá mạnh.

“Ừm thì, cậu làm vậy là vì mình, phải chứ?”

Fuyutsuki im lặng. Nhưng một lúc sau lại vừa đấm vừa bảo tôi ngốc tiếp.

“Kakeru?”

“Ơi?”

“Cảm ơn cậu vì đã tỏ tình mình hai lần nhé.”

“Không có gì đâu.”

“Và xin lỗi.”

“Vì đã nói dối?”

“Ừ thì, cả chuyện đó nữa.”

“Vậy thì cậu xin lỗi vì cái gì chứ?”

“Vì đã bệnh tật thế này.”

“Không sao. Cậu rồi sẽ khỏe hơn thôi mà.” Tôi xoa đầu cô ấy.

“Tỉ lệ sống sót của mình thấp lắm đấy.”

Còn tôi thì sẽ không bỏ cuộc.

“Cậu sẽ ổn thôi.” Tôi nói. “Cậu vượt qua được mà.”

Cô gật đầu.

“Mình sẽ cố gắng hết sức.”

“Và mình tin ở cậu.”

“Đừng mất niềm tin đó nhé.”

Mặt cô ấy khô vết ước mắt rồi, nhưng cô vẫn gật đầu liên hồi và lặp lại “Mình sẽ cố gắng hết sức.”

“Hay có khi mình nên đến Hokkaido cùng cậu nhỉ.”

“Không được. Ở lại đại học đi.”

“Vậy thì đến kỳ nghỉ dài mình sẽ đến thăm.”

“Tốn kém lắm đấy.”

“Mình sẽ đi làm bán thời gian mà.”

Vừa vui vẻ nói chuyện, chúng tôi nắm tay nhau, mỉm cười chia sẻ những cảm xúc đã giữ kín bao lâu nay.

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

Đoạn 227: "tiếng như thế"
Đoạn 307: "xung quanh"
Xem thêm