Web novel
Chương 29: Cái se lạnh của Mùa xuân đến từ Kẹo bạc hà
8 Bình luận - Độ dài: 1,481 từ - Cập nhật:
Nhờ việc kinh doanh phát triển tốt, tôi cuối cùng đã có thể có cho mình một căn hộ.
Điều này đánh dấu sự kết thúc cuộc sống sinh hoạt của tôi tại Bottakuro.
Đó là một căn hộ nhỏ chỉ độc hai phòng và một căn bếp nhỏ, nhưng nó đủ tốt và thoải mái cho một người ở.
Dù ai nói gì đi nữa, tôi mừng là không còn phải nghe những tiếng lăng mạ như “Tao sẽ giết mày!” hay “Cút con m* mày ra khỏi đây!” chỉ vì gây ra một tiếng động nhỏ.
Cơ mà, vẫn còn một vấn đề.
Có một tên vẫn tiếp tục đến chỗ tôi mỗi ngày…
[Tôi đã mua nguyên liệu cho bữa ăn của chúng ta rồi. Tôi sẽ nấu bữa tối.]
Khi tôi mở cửa, Minerva lại ở đằng sau cánh cửa ngày hôm nay.
[Anh lại đến đây rồi…]
[Hôm nay tôi sẽ làm món hầm.]
Minerva đi đến căn bếp của tôi và khá quen thuộc với nơi này.
Vì ma quỷ gì đấy, căn bếp của tôi lại trở thành nơi của Minerva để anh ta để những vật dụng riêng của mình.
[Thôi nào, thế quái nào anh lại để mấy vật kì lạ ở nhà tôi rồi?]
[Đây là một dụng cụ được gọi là máy xay sinh tố… Tôi làm phiền anh sao?]
[Giờ thì không, nhưng khi tôi có bạn gái, tôi chắc cô ấy sẽ ghét anh ở đây.]
[Anh có bạn gái!?]
[Không, tôi chưa có. Tuy nhiên, đến cả tôi rồi cũng sẽ có thôi. Tôi không nghĩ người ta có thiện cảm nếu tôi có một thằng bạn cứ đến nhà tôi mỗi ngày.]
[Đúng vậy. Đàn ông chẳng có gì ngoài rắc rối!]
[Phải chứ? Nên là, khi tôi có người yêu, đem tất cả đồ của anh ở đây về nhà nhé.]
[Umu…]
Minerva thành thật gật đầu.
[Yuusuke thực sự muốn có bạn gái sao?]
[Hiển nhiên rồi, có bạn gái khiến cuộc sống trở nên vui vẻ hơn. Chúng tôi có thể nói cả đống thứ và đi hẹn hò cùng nhau, có một người để làm phong phú thêm cuộc sống, phải chứ?]
Minerva gật đầu đồng tình.
[Ngoài ra, tôi cũng không phải thánh thần gì cả. Kể cả tôi cũng muốn tận hưởng hoạt động về đêm nữa.]
[Hoạt động về đêm!?]
[Nghe bất ngờ lắm sao? Anh không cảm thấy có dục vọng để làm vậy sao, Minerva?]
[Không… Nói thật thì, tôi có hứng thú… Khá là có hứng thú…]
Tên này, dù lập dị tới cỡ nào cũng chỉ là một thằng đàn ông giống tôi thôi.
Tên dâm ngầm chết tiệt này!
[Tuy nhiên, nếu Minerva ở qua đêm, anh sẽ không thể làm mình làm mẩy, phải chứ?]
[Umu…]
[Tôi không ghét gì anh đâu, Minerva. Chỉ là, dù chúng ta có là bạn tốt cỡ nào đi nữa, tôi không nghĩ sẽ tốt cho anh nếu ở lại qua đêm. Anh hiểu chứ?]
[Tôi hiểu. Nói cách khác, Yuusuke muốn lúc nào cũng dính với người yêu mọi lúc.]
[Mọi lúc sao…? Chà, có khi là vậy đấy…]
Mặc dù tôi nghĩ sẽ hơi nóng nếu lúc nào cũng bám dính với ai đó cả ngày.
[Nếu là cảm giác đó, tôi biết chính xác nó như thế nào. Tôi cũng sẽ cố hết sức.]
Minerva vì lý do nào đó đột nhiên có tâm trạng tốt và bắt đầu nấu ăn.
Nấu ăn với hai người, ăn cùng nhau, dọn dẹp cùng nhau, sau bữa tối thì nói chuyện uống trà hoặc uống thứ khác, lúc khác thì chơi cờ vua hoặc đọc sách…
Arehhh, có thứ gì đó là lạ phải không?
Nghe như cách mà bọn yêu nhau chúng nó hay làm với nhau ý…
Không, không, không, không chúng tôi vẫn chưa làm gì dâm dục với nhau cả.
Kể cả khi anh ấy ở qua đêm, chúng tôi cũng ngủ khác giường.
Minerva dùng chiếc sofa mà anh ấy tặng tôi như một chiếc giường làm quà tân gia.
Tuy nhiên…
Sau bữa tối, chúng tôi thư giãn trên sofa và uống brandy.
Đây cũng là một món quà từ Minerva.
Nó là một món đồ uống nhìn rất đắt, nhưng Minerva cứ đổ liên tục và liên tục vào cốc của tôi.
Tên này đang cố làm tôi say à?
Tôi có chút cảnh giác, nhưng vị của cồn khiến tôi quên mất phải giữ mình.
Khi nhận thức của tôi dần yếu đi, Minerva bắt đầu hỏi tôi.
[Thành thật với tôi. Anh thật sự không có bạn gái sao?]
[Tất nhiên là không, nếu có thì sao tôi còn ngồi uống với một thằng bạn khác qua đêm thế này.]
Nói chuyện phiếm như thế này với Minerva thật vui, nhưng thế không khiến tôi bỏ qua những khía cạnh khác của cuộc sống.
[Vậy, gu của Yuusuke là gì?]
[Gu của tôi…? Hmm~~ Không biết đâu!]
[Anh nói không biết ư, không thành thật rồi…]
[Tôi không bít cái mình không bít!]
Ở kiếp trước, tôi thích nữ kị sĩ mắt sếch, nhưng giờ hỏi tôi còn thích họ không ở cuộc sống thực thì tôi không còn thích đến thế nữa.
Tới giờ thì, kinh nghiệm yêu đương duy nhất là khi tôi yêu người ở cạnh mình mà không nhận ra.
Tôi không có một gu cụ thể.
[Tôi đoán là anh hẳn sẽ thích người ngực to như Mira ha?]
[Hmm? Unnn, Mira dễ thương và tốt bụng. Cô ấy cũng có ngực to nữa, và cô ấy rất dịu dàng và chữa lành những người xung quanh cô ấy. Tôi cũng thích những người năng động như Merle. Cô ấy có hơi cùn một chút, nhưng cô ấy có đầy sự cảm thông và dễ thương.]
[Vậy hai đứa đó thực sự…]
Hình như tôi có thể nghe thấy tiếng nghiến răng từ đằng sau chiếc mặt nạ bạc.
[Cơ mà, họ nhỏ tuổi quá.]
[Hả?]
Phù, buồn ngủ quá…
[Nếu vậy, nếu không phải mấy cái đứa hư hỏng đấy, ai đó lớn tuổi hơn họ, có ngực tấn công, mông phòng thủ, nấu ăn ngon và là mạo hiểm giả mạnh nhất?]
[Ehh~~… Thế còn mặt và tính cách tính sao? Fuaaahhh…]
Tôi không kiềm lại cơn ngáp được nữa.
Bé nên lên giường thôi…
[Mặt cô ấy… có chút giản dị…]
[Unnn, đó không phải vấn đề lớn phải chứ? Thứ quan trọng nhất là tính cách cô ấy. Ai đó dịu dàng thì tuyệt làm sao… Unnn…]
Minerva vẫn đang nói gì đó, nhưng tôi đến giới hạn rồi.
Tôi để bản thân mình trôi vào thế giới giấc mơ kỳ thú.
[Được rồi. Em sẽ dịu dàng hơn…]
Trước khi tôi mất ý thức, tôi nghe như Minerva nói gì đó.
[Vậy… thì… tốt… zzzzz]
◇◆◇
Tôi nhẹ nhàng bỏ mặt nạ xuống trước mặt Yuusuke đang say.
Cái áo choàng phép đang che cơ thể nữ tính cũng rơi xuống sàn.
Nếu Yuusuke thức dậy bây giờ…
Một cảm giác lo lắng xen lẫn mong đợi khiến lồng ngực tôi thắt lại.
Tôi bế Yuusuke đang ngủ mà không phòng bị lên và đưa anh ấy tới giường.
[Geez, anh thực sự vô vọng nếu thiếu em…]
Yuusuke không dậy kể cả khi tôi chọc vào má anh ấy.
Giờ có cơ hội rồi tôi có nên làm cái việc hay làm không?
Tôi im lặng bò vào bên người Yuusuke và ôm anh ấy.
Cảm nhận cơ thể ấm áp của anh ấy qua da, tôi cũng dần buồn ngủ.
Sẽ hạnh phúc tới nhường nào nếu tôi có thể cứ thể ngủ bên cạnh Yuusuke?
[Một người dịu dàng ha…]
Nếu đó là điều Yuusuke muốn, tôi sẵn sàng trở nên dịu dàng nhất có thể.
◇
Đầu tôi đau quá, tôi say bỉ tỉ luôn.
Hẳn là hôm qua tôi uống quá nhiều rồi.
[Đây, uống chút nước đi.]
Minerva dùng phép thuật tạo một cốc nước cho tôi.
[Cảm ơn.]
Mọi tế bào khô cằn của tôi dần cảm thấy ẩm trở lại.
[Fuuu… Cứ như tôi vừa mới sống lại vậy.]
Gần đây tôi cảm thấy mình đang dựa vào Minerva rất nhiều.
[Anh muốn nghỉ hôm nay không?]
[Tôi không thể làm thế được. Tôi còn rất nhiều khách quen đang đợi.]
Tôi lấy một món ăn vặt ra.
Tên sản phẩm: Kẹo bạc hà Sky – Blue
Mô tả: Kẹo mềm vị bạc hà sảng khoái. Ăn thứ này sẽ giúp bạn tỉnh táo.
Giá: 100 rim (15 viên)
Cái lạnh của mùa xuân thổi qua ô cửa sổ Minerva vừa mở.
Mùi của loại hoa không biết tên trộn lẫn với mùi bạc hà lướt qua mũi tôi.


8 Bình luận