Tập 3: Thánh Nữ Của Akdios (Phần 2)
Chương 8: Pháo Đài Hoa Sen
0 Bình luận - Độ dài: 11,400 từ - Cập nhật:

-----1-----
Pháo Đài Hoa Sen từng là một căn cứ phòng thủ kiên cố, nhưng giờ đã bị bỏ hoang và đang trên bờ vực sụp đổ, thể hiện qua những bức tường đá bị phủ đầy cây thường xuân tươi tốt.
Một căn cứ phòng thủ quan trọng từng một thời đánh đuổi vô số kẻ thù, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát. Cánh cổng lớn bảo vệ lối vào đã mục nát và thâm đen được ghép lại bởi những mảnh gỗ vụn đóng đinh. Chẳng còn chút dấu vết nào của sự huy hoàng trong quá khứ.
Khi chúng tôi bước vào bên trong pháo đài, bầu không khí ảm đạm ngày càng trở nên đậm đặc hơn. Khoảnh khắc chúng tôi bước vào sảnh chính, cơ thể tôi theo bản năng đóng băng trước mùi chết chóc thoang thoảng trong không khí. Tôi cảm thấy toàn bộ lông trên người mình như dựng đứng.
"Đây thật sự là sào huyệt của bọn cướp sao? Không thể tin được mà." Tôi lên tiếng với chất giọng căng thẳng.
Trong vô số người đang ngồi hoặc nằm vật vã trong sảnh, không có lấy một ai có thể tạm gọi là “cướp” được.
Có quá nhiều đàn bà và trẻ con, còn tất cả đàn ông đều đang ốm hoặc bị thương. Những người còn khỏe mạnh thì đang bận chăm sóc cho vợ con bị bệnh của họ. Trông họ không phải loại người đi cướp bóc và tàn phá.
Mấy gã đàn ông bắt cóc Thánh Nữ trông giống cướp, nhưng rõ ràng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Họ chỉ tình cờ được giao nhiệm vụ đó thôi.
"Đúng vậy. Đây là Pháo Đài Hoa Sen, tổng hành dinh của băng cướp tàn ác đã âm mưu ám sát Thánh Nữ. Cậu thấy thế nào?" Cal, gã đọa thú chim ưng nói.
"À... Họ khá khác so với bọn cướp tôi từng biết." Tôi đáp.
"Trùng hợp thật. Bọn cướp mà tôi biết cũng khác. Nhưng bất chấp vẻ ngoài ra thì họ là một đám khá năng nổ. Những người còn di chuyển được thì tấn công đoàn xe thương nhân, và như mấy người cũng đã biết, thì họ phục kích cả Thánh Nữ luôn. Đúng là một đám xấu xa khét tiếng. Tổng cộng có khoảng năm mươi người." Cal vung tay, cười khoái trí.
Vậy là đọa thú chim cũng có tay à? Tôi đã từng thấy thoáng qua giống loài của họ ở đâu đó rồi, nhưng đây là lần đầu tôi nhìn thấy nó ở cự ly gần thế này.
Tay cậu ta trông giống móng vuốt chim hơn là bàn tay con người, nhưng chúng vẫn cử động linh hoạt. Mấy cái móng vuốt dưới chân cậu ta phát ra tiếng lách cách mỗi khi bước đi. Đôi cánh vươn ra từ xương bả vai, cùng những chiếc lông lớn phủ kín lưng khiến nó trông như một chiếc áo choàng xịn.
Khoan đã, tên này có biết bay không?
Sau đó, Zero bò đến chỗ Cal và túm lấy đôi cánh của cậu. Cô xòe chúng ra, nghiên cứu kỹ cấu trúc của nó.
"Có chuyện gì vậy, cô gái trẻ?"
"Cậu có bay được không?"
"Có chứ. Dù sao tôi cũng là chim mà."
Hóa ra là bay được thật. Ngầu thật đấy.
Zero thở dài đầy thán phục:
"Vậy xương của cậu cũng rỗng như chim à? Nếu nặng quá thì cậu sẽ không thể bay được. Người cậu to bằng Lính Đánh Thuê, nhưng cân nặng không bằng một nửa anh ấy, phải không?" Cô gần như dí sát mặt vào bộ lông của Cal. "Thật ấm áp và mượt mà!”

Cal nhìn xuống cô với vẻ ngơ ngác. Thật ra, với cái mỏ và đôi mắt chim đó, về cơ bản cậu ta không có biểu cảm. Thay vào đó cậu biểu đạt cảm xúc qua giọng nói:
"Heh. Cô gái này hiểu biết phết (giọng đầy ấn tượng). Đúng vậy. Xương tôi rỗng như chim. Tôi đã không biết điều đó cho đến khi tôi bị gãy xương."
Ai không nấu nướng có thể không biết rằng xương chim nhẹ và giòn, về cơ bản thì bên trong rỗng, giúp cơ thể chúng nhẹ, từ đó cho phép chúng bay lượn tự do.
"Đừng để đặc điểm của tôi đánh lừa. Xương tôi khá mỏng manh. Thế nên làm ơn hãy bảo người bạn đọa thú của cô đừng đánh tôi dù chỉ là đùa, được chứ? Con người thì không sao, nhưng một cú đánh từ Đọa Thú có thể dễ dàng dẫn tôi đi bán muối đấy, kể cả khi họ nhẹ tay."
"Này, tôi không phải thú hoang hung dữ đâu đấy? Hơn nữa, tôi không dùng bạo lực vô ích, nên đừng lo lắng gì hết."
"Đúng là lính đánh thuê chính hiệu." Cal nói với nụ cười dễ chịu. Biểu cảm trên khuôn mặt cậu ta vẫn bất động, nhưng từ giọng nói, tôi có thể nói rằng cậu ta đang cười.
"Cậu có bộ lông cực kỳ đẹp," Zero lẩm bẩm khi đang vuốt ve đôi cánh của Cal. "Bộ lông của Lính Đánh Thuê cũng đẹp, nhưng lông của cậu mang một sức hấp dẫn khác. Ta yêu chúng."
"Ôi, cảm ơn nhé. Và để đáp lại lời khen của cô, cô có thể giữ lấy cái này."
Cal nhổ một chiếc lông của mình và tặng cho Zero, cô vui vẻ nhận lấy. Cậu ta nhẹ nhàng xoa đầu cô đang đội mũ trùm, rồi dừng lại. Hình như cậu ta cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của Zero.
"Thật bất ngờ. Tôi định khen cô xinh đẹp làm như một lời khen, nhưng hóa ra còn hơn thế. Cô không chỉ xinh, mà còn đẹp không tưởng." Có một sự ngưỡng mộ lớn trong giọng nói của cậu ta.
Zero kéo mũ trùm xuống, nở một nụ cười trên đôi môi đỏ:
"Ôi, cảm ơn nhé (bắt chước giọng điệu của Cal). Và để đáp lại lời khen của cậu, ta chẳng có gì hết (cười khúc khích).”
"Đôi cánh của cậu không vướng víu sao? Cậu không thể nằm ngửa ra ngủ được." Tôi nói.
"Cậu đoán đúng đấy. Thực tế, chúng gây ra quá nhiều rắc rối. Đó là lý do tại sao tôi phải ngồi mỗi khi muốn ngủ. Khi bay thấp, cánh của tôi mắc vào cây cối, và điều nhức nhối nhất là, việc mua quần áo cho bản thân gần như là điều trong mơ. Dù gì đôi cánh cũng dài hơn cánh tay tôi."
Cal mở rộng đôi cánh. Chỉ một bên cánh cũng đã to bằng người trưởng thành. Tôi thở dài thán phục, và đột nhiên Zero giang tay ôm lấy người Cal.
"Này! Cô làm gì vậy?" Bị bất ngờ, lông của Cal dựng đứng.
Zero dí mặt vào cánh cậu ta:
"(giọng điệu trẻ con) Từ nhỏ ta đã luôn muốn ngủ trên một con chim rồi. Ta từng cân nhắc về việc bắt một ngàn con chim và nhổ hết lông của chúng, nhưng một con chim sống chắc chắn là tốt nhất. Aaa, cái cảm giác tuyệt vời này! Thật mượt, thật mềm, và thật ấm áp."
"Cô đang nói cái gì vậy?!"
Tôi nhanh chóng kéo Zero ra khỏi người Cal:
"Này, dừng lại đi! Đừng có sàm sỡ người khác! Đối với cô, cậu ta có thể là một con chim đẹp, nhưng sâu bên trong cậu ta là đàn ông đó!"
"Lông của taaa!" Zero kêu lên, hành động như một đứa trẻ bị lấy mất đồ chơi vậy. "Bộ lông óng mượt và mềm mại của ta!"
"Xin lỗi về chuyện đó. Cô ấy có hơi mất trí."
"Không sao đâu. Nhờ cô ấy, tôi đã có thể trải nghiệm nỗi sợ mà những con chim cảm thấy khi chúng bị giết để lấy lông. Chắc có lẽ từ nay về sau, tôi sẽ gặp ác mộng mỗi khi nhìn thấy ai đó sử dụng gối lông vũ mất."
Có lẽ đó cũng là cảm giác mà tôi cảm thấy mỗi khi nhìn thấy mấy tấm thảm làm từ lông. Trong khi phần con người của chúng tôi chiếm ưu thế lớn hơn, thì chúng tôi vẫn cảm thấy một sự gần gũi kỳ lạ với những loài động vật giống chúng tôi.
"Dù sao thì." Cal lấy lại bình tĩnh, nhìn vào tên linh mục trên vai tôi. “Chúng ta nên để cậu linh mục kia nghỉ ngơi trước. Ai đó gọi bác sĩ đến phòng khách đi!" Giọng cậu vang lên trong trẻo như tiếng chuông.
"Để em đi!" Một giọng nói đáp lại và chạy đi.
Tôi liếc nhìn về hướng giọng nói và thấy đó là một đứa trẻ.
"Chắc hẳn có rất nhiều trẻ con băng cướp này." Tôi nói.
"Đúng vậy. Lũ trẻ khá là nghịch ngợm. Đáng sợ nhỉ? Trong tất cả những người ở pháo đài, đám trẻ con là lũ tôi sợ nhất. Chúng không có ý thức về sự khiêm tốn hay kiềm chế." Cal cười ra một tiếng.
"Phòng khách ngay đây." Cậu bước khỏi hành lang và mở một cánh cửa gỗ gần đó. Có lẽ nó đã từng là phòng ngủ của binh lính trong quá khứ. Nó ảm đạm, được trang bị một chiếc giường sạch sẽ hoàn hảo cho linh mục.
Tôi đặt linh mục nằm xuống giường và đắp chăn cho hắn. Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân tiến về đây, có lẽ là người bác sĩ mà đứa trẻ vừa nãy gọi. Tôi tưởng bác sĩ luôn huênh hoang và chậm chạp, nhưng xét theo tiếng bước chân, họ đang chạy đến đây nhanh nhất có thể. Một người đàn ông mặc áo choàng đen—trang phục mà bác sĩ mặc—ập thẳng vào phòng mà không thèm gõ cửa.
"Bị chảy máu và trọng thương hả? Sao lại mang cậu ta đến đây?!" Tay xách túi thuốc, vị bác sĩ tiến tới với những bước chân nặng nề. "Cậu ta có thể đã được điều trị đúng cách tại một nhà thờ! Mấy người không quan tâm đến mạng sống của cậu ta sao?!"
Ông ta thấp, nhưng có một thân hình chắc nịch, cùng ngón út và ngón áp út của bàn tay trái đã mất.
Ông ta trông quen quen. Một tiếng hừng hực ngắn thoát ra từ môi chúng tôi khi ánh mắt cả hai chạm nhau.
"Không phải ông là người ở quán trọ sao?"
"Cậu là đọa thú hôm đó!"
Đấy không ai khác chính là người bác sĩ thú y hôm đó, người đã khâu vết thương cho tôi khi Theo tông xe ngựa vào quán trọ. Tôi nghĩ tên ông ta là Tito hay gì đó.
“Ông làm gì ở đây vậy? Tôi tưởng ông sẽ qua nước khác cùng những người trong hội vì không thể kiếm sống ở đây được nữa.”
“Khoan đã. Bệnh nhân là trên hết. Cậu ta bị thương nặng lắm phải không? Chuyện gì đã xảy ra vậy”
“Ừmm. Chúng tôi bị bắn bởi một khẩu đại bác ở Thánh Đô. Viên đạn lệch khỏi cậu ta, nhưng mấy mảnh gỗ văng ra đã khiến cậu ta ngất đi.”
“Đại bác?! Vậy chắc có lẽ tôi không giúp được cậu ta rồi. Nhưng tất nhiên, tôi sẽ cố hết sức, dù chỉ là một bác sĩ thú y.”
Tito mở túi đồ ra và lấy ra một cây kim và băng gạc. Sau khi xé rách quần áo của linh mục và lau sạch máu, ông thở phào nhẹ nhõm:
“Tôi nghĩ mình có thể xử lý vụ này. Vết thương của cậu ta không nặng lắm. Tôi đã tưởng là không thể vì trông cậu ta có vẻ mất rất nhiều máu. Cậu ta may mắn thật đấy.”
Điều đó là đương nhiên thôi. Zero đã xử lý các vết thương chí mạng của hắn ta từ trước rồi. Tất nhiên là tôi không thể nói với ông ta điều đó.
“Chắc hẳn Chúa đang phù hộ cho cậu ta.” tôi nói.
Tito xỏ chỉ vào một cây kim khâu có đầu cong và đâm nó xuyên qua da của linh mục.
Zero hứng thú quan sát người bác sĩ khi ông khéo léo khâu lại vết thương cho linh mục.
“Sau khi khâu thì làm gì tiếp? Hay vậy là xong rồi?” Zero hỏi.
“Chưa xong đâu. Sau khi khâu xong, tôi sẽ bôi một ít thuốc mỡ lên vết thương để ngăn chúng mưng mủ. Cậu ta chắc có lẽ cũng sẽ sốt cao, nên tôi sẽ cho cậu ta uống thứ gì đó để hạ nhiệt. Tôi đã tự chế ra tất cả từ các loại thảo dược tìm thấy trong rừng. Chúng có tác dụng với động vật và các bệnh nhân của tôi ở trong pháo đài này, nên tôi chắc chắn chúng cũng sẽ có tác dụng với vị linh mục.”
“Dù ông có là bác sĩ thú y đi nữa thì ông vẫn là một bác sĩ giỏi.” Tôi nói với vẻ ấn tượng.
Tito nở một nụ cười gượng gạo:
“Tuy nhiên, không phải mọi thứ đều hiệu quả. Một loại thuốc hiệu quả với bò hóa ra lại có độc với con người. Tình trạng của một bệnh nhân đã trở nên tệ hơn chỉ vì tôi. Thế mà những người trong pháo đài này đã không lên án tôi.”
“Tại sao vậy?”
Đôi mắt Tito nheo lại:
“Cậu biết tình hình hiện tại của đất nước này mà. Thà có một bác sĩ thú y còn hơn là không có bác sĩ nào cả. Họ tuyệt vọng đến mức đó. Như cậu vừa nói lúc nãy, tôi đã định rời khỏi đất nước này. Nhưng cậu còn nhớ đứa trẻ đó không? Thằng bé đã cầu xin tôi ở lại.”
Chúng tôi rất cần các bác sĩ! Tất cả mọi người rồi sẽ rời bỏ đất nước này sao?!
Những lời van xin đầy tuyệt vọng của Theo dường như đã thay đổi quyết định của Tito.
“Nhưng ông không thể kiếm tiền ở đây nữa. Nếu không có tiền, ông rồi cũng sẽ chết đói thôi.”
“Tôi sẽ không chết đói đâu,” ông ta nói một cách bình thản. Có những lúc những lời nói đầy quả quyết sẽ khiến bạn bất ngờ, và đây là một trong số chúng. “Những ai không được ban phước bởi phép màu của Thánh Nữ sẽ đến gặp bác sĩ với số tiền ít ỏi mà họ có. Số đông bệnh nhân sẽ đổ xô về phía số ít những bác sĩ còn trụ lại. Vì vậy, người giàu bắt đầu thuê bác sĩ riêng, làm giảm số lượng bác sĩ. Điều này khiến công việc của những bác sĩ ở thị trấn địa phương ít danh tiếng gặp khó khăn hơn. Nhưng họ sẽ phải đối mặt với những người nghèo, kiếm được rất ít từ một bệnh nhân. Vì vậy, không phải bác sĩ phá sản đến mức không có gì để ăn. Chỉ là họ không muốn rơi vào hoàn cảnh đó thôi.”
Sau khi dành rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc để trở thành bác sĩ, thu nhập mà họ nhận được quá ít ỏi so với công sức bỏ ra, gần như bằng với những nông dân làm trang trại. Nó rõ ràng là không xứng đáng. Hơn nữa, Thánh Nữ đã chiếm hết mọi địa vị và danh tiếng.
Tôi tự hỏi sẽ còn bao nhiêu bác sĩ ở lại trong một môi trường như vậy.
“Tôi có mặt ở Pháo Đài Hoa Sen này chỉ là một sự trùng hợp. Tôi đang giúp đỡ những người bị ngất. Đó là điều đã đưa tôi đến đây, rồi tôi quyết định ở lại. Ở đây có rất nhiều bệnh nhân, và tôi có thức ăn và một chỗ để ngủ. Tôi nhận ra như thế đã là quá đủ đối với bản thân rồi.”
Quả thật, Pháo Đài Hoa Sen nhìn thoáng qua thì đầy người bệnh. Họ tụ tập ở đây, co cụm lại với nhau, và giúp đỡ lẫn nhau để sinh tồn.
“Tôi trở thành bác sĩ là vì tôi muốn giúp đỡ mọi người. Mặc dù cuối cùng tôi lại trở thành bác sĩ thú y. Khi động vật bị bệnh, con người cũng bị bệnh theo, và khi gia súc chết, con người cũng chết theo. Mặc dù rõ ràng là Thánh Nữ cũng có thể chữa lành cho động vật. Tất cả những ai có tiền đều đã đến chỗ cô ấy, khiến cuộc sống của tôi trở nên khó khăn hơn. Nhưng nếu tôi bỏ rơi những bệnh nhân ở trước mắt và chạy trốn khỏi đất nước này, điều đó có nghĩa tôi trở thành bác sĩ chỉ vì tiền. Như vậy thì thật quá xấu hổ.” Tito cười một cách chua chát.
“Nhưng ông không thể chữa lành cho bọn họ, phải không?” Zero đột nhiên lên tiếng. Lời của cô khiến tôi lạnh sống lưng.
Tito lập tức tái mặt và nhìn Zero với vẻ mặt cứng đờ:
“Cô vừa nói gì cơ?”
“Ta nói những bệnh nhân của ông trong pháo đài này sẽ không bao giờ được chữa khỏi hoàn toàn. Không những vậy, mà tình trạng của họ còn ngày càng tệ hơn.”
“Làm sao cô biết được? Họ có thể hoàn toàn hồi phục! Cô sẽ không bao giờ biết nếu không thử.”
“Không đâu, điều đó là không thể. Miễn là khi họ còn mang trên mình dấu ấn con dê.”
Cal và Tito đờ người ra khi nghe những lời đó.
“Lẽ ra cậu nên nhận ra từ lâu rồi. Cậu biết chuyện gì đang xảy ra với những người đang mang dấu ấn và số phận nào đang chờ đợi họ. Nếu không, cậu đã không nghĩ đến chuyện bắt cóc Thánh Nữ.”
Cal hơi xòe đôi cánh ra và nhanh chóng khép lại, như thể nhún vai:
“Tôi hiểu rồi. Vậy là cô đã biết tình hình rồi. Cuộc 'điều tra' mà cô đang làm có liên quan đến dấu ấn phải không? Để tôi đoán. Cô đã nhận dấu ấn khi ở Thánh Đô, nên cô đến đây với hy vọng xóa bỏ được nó. Cô cũng là nạn nhân, giống như những người ở đây.”
Cậu ta đoán sai, nhưng cứ đồng ý với những gì cậu ta nói thì sẽ dễ xử hơn. Tôi thật sự chả quan tâm họ tin vào cái gì. Mặc dù có lẽ Zero sẽ thẳng thừng phủ nhận suy đoán của Cal.
“Ta không phải nạn nhân. Trên thực tế, có thể nói ta chính là thủ phạm.”
“Cô nói cái gì?”
Tôi lập tức bịt miệng Zero lại:
“Xin lỗi, nhưng nó có chút phức tạp. Có một số điều chúng tôi không thể nói chi tiết.”
Đặc biệt là khi tên linh mục còn ở đây. Chắc chắn là hắn đang bất tỉnh, nhưng tôi sẽ không bao giờ nhắc đến sự thật rằng Zero là phù thủy, người đã phát minh ra Ma Pháp.
“Quên chuyện của bọn tôi đi. Vậy làm thế nào mà mấy người phát hiện ra rằng dấu ấn thu hút thương tích và bệnh tật?”
“Câu hỏi hay đấy. Chỉ là tất cả những người ở đây tại Pháo Đài Hoa Sen, những người có dấu ấn đều đang bị bệnh hoặc bị thương, và bệnh tật cùng vết thương của họ bằng cách nào đó đang ‘nhiều thêm’. Trường hợp tệ nhất, một số người thức dậy với cánh tay bị thối rữa và rụng rời. Cậu có thể dễ dàng đoán được chuyện gì đang diễn ra.”
Thiệt hại lan rộng khủng khiếp đến mức họ đã tìm ra nguyên nhân đơn giản bằng cách ghép nối các mảnh thông tin lại với nhau.
“Ta không hiểu.” Zero quay sang Cal, tỏ vẻ không hài lòng. “Tại sao nhiều người lại đồng ý để bị đóng dấu ấn như vậy? Ta chắc chắn lúc đầu nhiều người không biết, nhưng với số lượng nạn nhân ngày càng tăng, thì giờ nhiều người chắc hẳn phải biết. Dù gì thì những tin đồn tiêu cực cũng sẽ dễ dàng lan truyền đi. Vậy mà Thánh Đô vẫn thu hút rất nhiều tín đồ. Tại sao?”
“Tất cả đều vì tiền, thưa cô gái trẻ.” Cal nói một cách bình thản.
Đó có lẽ là lý do dễ đoán nhất và cũng là lý do tôi ít muốn nghe nhất. Nó quá thực dụng. Một cảm giác khó chịu tràn ngập trong tôi.
“Một tín đồ của sự hy sinh và cống hiến.” Hình ảnh người đàn ông nghèo khổ bước ra từ nơi ở của Thánh Nữ hiện lên trong đầu tôi.
Với việc tự đóng dấu ấn con dê lên chính bản thân, họ được cho tiền và được vào nhà tế bần, nơi họ có thể nhận được sự chăm sóc y tế. Nhiều người muốn có dấu ấn để đổi lấy tiền, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc tình trạng của họ ngày càng tệ hơn.
Giọng Cal lạnh lùng và cứng rắn:
“Đúng vậy. Tất cả mọi người ở đây đều đã bán sức khỏe của bản thân chỉ để đổi lấy tiền.”
-----2-----
Chúng tôi để tên linh mục lại cho Tito chăm sóc và đi theo Cal đến một căn phòng khác. Ông nói rằng chúng tôi không nên bàn những chuyện phiền phức gần mấy người bị thương, nên Cal không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rời khỏi phòng khách.
Căn phòng mà cậu ta dẫn chúng tôi đến tương tự như căn phòng vừa nãy và nằm ngay bên kia hành lang. Tôi ngồi xuống chiếc bàn ọp ẹp trong góc phòng và làm ngụm nước mà Cal rót cho.
Cal bắt đầu kể sau khi tôi đã bình tĩnh hơn một chút:
"Mọi chuyện bắt đầu với những lời nói này. Những ai mang dấu ấn này sẽ phải gánh chịu nỗi thống khổ của người khác và trở thành môn đồ ngoan đạo của Thánh Nữ. Với sự cống hiến và hy sinh của họ, họ sẽ nhận được phước lành của Chúa sau khi chết, và với tâm hồn thuần khiết đó, chúng tôi sẽ ban thưởng cho họ."[note86377]
Cậu ta nói ra mấy lời đó—mấy lời nghe như được bê y nguyên từ sổ tay của Nhà Thờ ra—với đầy cảm xúc. Trong khi tôi và Zero chằm chằm nhìn cậu ta không chớp mắt, cậu cười khúc khích.
“Đấy là một thông báo được đưa ra khi Thánh Nữ trở thành thống đốc của Akdios để chiêu mộ 'các môn đồ của sự hy sinh và cống hiến'. Nhưng để nhận được phần thưởng, họ phải chịu đựng được nỗi đau khi bị đóng dấu. Kết quả là đám người nghèo đầy tuyệt vọng đổ xô đến thành phố."
"Còn đám nhà quý tộc thì sao? Chịu đựng nỗi đau và trở thành môn đồ của Thánh Nữ nghe có vẻ hợp với họ đấy."
"Trên thực tế, họ cũng đã đến thành phố, nhưng Thánh Nữ đã từ chối họ. Cô ta nói rằng thử thách này không phải trò tiêu khiển cho giới nhà giàu. Cô ta nói rõ rằng chỉ những ai có tấm lòng trong sáng, những người đã chịu đựng cảnh nghèo đói mới có quyền được nhận dấu ấn con dê."
"Điều đấy chắc hẳn đã khiến cô ta trở nên nổi tiếng hơn với người nghèo." tôi nói.
Chỉ những kẻ nghèo nhất trong số những người nghèo, những kẻ bị áp bức và chà đạp, mới có thể trở thành môn đồ của Thánh Nữ, một địa vị mà giới nhà giàu mong muốn. Không có cảm giác nào tuyệt hơn thế.
"Đúng vậy. Danh tiếng của cô ta lan rộng. Vài người thậm chí còn nói rằng dấu ấn con dê đã chữa khỏi bệnh cho họ. Vì điều đó mà những người nghèo không đủ tiền đi bác sĩ đã tranh giành nhau để được nhận dấu ấn."
"Thật mỉa mai làm sao. Mọi người tụ tập lại cùng nhau với mong muốn chữa khỏi bệnh tật, nhưng rồi cuối cùng chỉ để trở thành vật hy sinh gánh chịu nỗi đau của người khác. Ta có thể đánh giá cao một kế hoạch tốt, nhưng đồng thời, ta cũng thấy nó thật kinh tởm." Zero nói một cách chua chát.
"Vài người nhận ra sự thật và đã báo với Nhà Thờ rằng dấu ấn con dê là một lời nguyền của phù thủy, nhưng lúc đó Thánh Nữ đã giành được sự tin tưởng tuyệt đối từ các Nhà Thờ lân cận. Những lời cáo buộc của người nghèo cùng phe quyền lực yếu đều bị bác bỏ. Phía Nhà Thờ nói nó chỉ là một dấu ấn bình thường. Thánh Nữ đã lường trước tình huống này ngay từ đầu, nên đó là lý do tại sao cô ta chỉ trao dấu ấn cho những người không có quyền lực." Cal nói.
"Nhưng tôi thấy những ngư dân và thương nhân trông có vẻ quyền lực ở Ideaverna cũng có chung một dấu ấn, và trông họ hoàn toàn khỏe mạnh. Chẳng lẽ họ không bị ảnh hưởng gì sao? Nếu nạn nhân không chỉ giới hạn ở người nghèo, thì Nhà Thờ may ra sẽ lắng nghe." Tôi nói.
"(lắc đầu) Đó là một câu chuyện khác. Đám người đó tự xăm lên bản thân nhằm tượng trưng như một biểu tượng của lòng tin vào Thánh Nữ. Bản thân Thánh Nữ không bao giờ trao dấu ấn cho người giàu. Chỉ những dấu ấn do chính tay cô ta trao tại nơi ở của mình mới là thứ đặc biệt."
"À, thế thì… Tôi đoán phía Nhà Thờ thật sự sẽ không nghe đâu."
"Ừm, đó là một vụ án vô vọng. Buộc tội một vị thánh là phù thủy thậm chí có thể khiến người buộc tội bị xử tử. Tuy nhiên, tin đồn về việc nhận dấu ấn sẽ khiến người ta bị bệnh vẫn được lan truyền. Nhưng tại sao? Tin đồn vẫn chỉ là tin đồn. Nó có thể là lời nói dối. Nhưng nếu họ có được dấu ấn, họ chắc chắn sẽ nhận được tiền. Thậm chí có người bị lòng tham làm mờ mắt mà đã nhận nhiều hơn một dấu ấn, và rồi chết trước khi kịp sử dụng số tiền đó."
"Sẽ có ích gì nếu ngươi có được của cải mà cuối cùng lại không thể sử dùng nó?" Zero thở dài tỏ vẻ không tin nổi.
"Tôi phải thừa nhận. Thật khó để cảm thấy thương hại cho họ." Tôi nói lên tiếng lòng thật của mình.
Cal mỉm cười, không hề tỏ ra bị xúc phạm:
"Ừm, họ tự chuốc lấy thôi. Tôi chả thấy chút thương hại nào cho họ cả. Bất cứ ai tự nguyện bán thân đều có thể làm bất cứ điều gì họ muốn. Nhưng rồi các bậc cha mẹ bắt đầu bán con cái của chính họ."
"Hử. Vẫn còn đỡ hơn việc bỏ rơi lũ trẻ để giảm bớt miệng ăn, tôi đoán vậy. Họ có thể kiếm tiền hiệu quả hơn so với việc trực tiếp bán chúng cho những kẻ buôn nô lệ."
"Và khi một đứa trẻ bị bệnh trở thành gánh nặng, cha mẹ chúng liền bỏ rơi chúng ở bệnh xá."
"Tôi đoán mẹ của Theo vẫn tốt hơn đa số bọn họ, dù sao thì bà ta cũng đã bỏ rơi con trai mình." Tôi ngước nhìn lên trần nhà.
Cal nghiêng đầu với vẻ tò mò:
"Theo bị mẹ bỏ rơi? Điều gì khiến cậu nghĩ vậy?"
"Chính Theo đã nói thế. Thằng bé nói mẹ nó đang ở Pháo Đài Hoa Sen, nhưng nó không còn lý do gì để quay lại nữa. Chồng bà ta chết và bà ta đã tìm được người đàn ông khác, phải không? Và rồi Theo trở thành gánh nặng."
Cal đứng dậy:
"Đi theo tôi. Tôi sẽ đưa mấy người đến gặp mẹ thằng bé."
"Hả? Sao đột ngột thế? Tôi không thật sự muốn gặp bà ta, và bọn tôi cũng chẳng có gì để nói."
"Ngậm miệng lại và đi theo tôi đi."
Tôi và Zero liếc nhìn nhau. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo cậu ta.
Cal rời khỏi phòng và dẫn chúng tôi đi qua hành lang, ra phía sau pháo đài. Khu rừng đã chiếm lấy một nửa khu sân đổ nát, nhưng có một khu vực được chăm sóc cẩn thận.
Những cọc gỗ được xếp ngay ngắn, những đống đất và một vòng tròn hoa.
"Một nghĩa trang." Zero lẩm bẩm.
Cal dừng lại trước một ngôi mộ:
"Đây là mẹ của Theo. Bà đã mất được hai ngày trước khi bọn tôi phục kích Thánh Nữ."
"Hả?! Theo đã không nói một lời nào về—" Tôi ngậm miệng lại.
Mẹ thằng bé đã ở trong pháo đài, nhưng bà đã không chờ nó. Thì ra ý nhóc là vậy.
"Vậy là mẹ thằng bé đã không bỏ rơi nó." tôi nói.
"Ngược lại mới đúng. Họ rất thân thiết với nhau. Bà luôn nghĩ về thằng bé cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Sau cái chết của bà, Theo muốn tham gia vào vụ phục kích. Thằng bé nói sẽ trả thù cho mẹ."
"Tôi biết là hơi muộn, nhưng lẽ ra cậu nên ngăn thằng bé lại chứ?" Giọng tôi vô tình nghe có vẻ trách móc. Không một người lớn chín chắn nào lại cho phép một đứa trẻ trả thù cho cái chết của mẹ như vậy.
"Tất nhiên là tôi đã ngăn nó lại, nhưng Talba vẫn đưa nó đi. Tên đấy là một người tốt, nhưng lúc nào cũng để cảm xúc lấn át. Tôi chắc rằng nó có ý tốt. Nhưng rồi họ đã thất bại, thảm hại. Tôi nghe nói Theo sau đó bắt đầu đi theo hầu hạ Thánh Nữ, nên tôi phải đi đón thằng bé. Tôi cá nếu là cậu thì cậu cũng sẽ làm vậy thôi."
Cal nói như thể đang kể chuyện cười, hơi hơi xòe đôi cánh ra. Chẳng có gì trong chuyện này là buồn cười cả, nhưng lạ thay, tôi không cảm nhận được chút ác ý nào từ trong cử chỉ của cậu ta.
Tôi nhún vai đáp lại:
"Ừ phải rồi. Lúc đó tôi đã nghĩ mấy kẻ truy đuổi đã đến Ideaverna quá nhanh, nhưng sau khi gặp cậu, thì mọi chuyện đã rõ. Chết tiệt. Nếu biết rõ chuyện của thằng bé thì tôi đã không bỏ nó ở lại dinh thự rồi."
Theo đã mỉm cười khi nói rằng nó có việc cần phải làm. Tôi không bao giờ ngờ rằng mục tiêu của nó là để trả thù.
Thằng bé đã giả vờ suốt từ đó đến giờ. Nó cố gắng lấy lòng Lia bằng cách mỉm cười với cô ta, cống hiến hết mình cho cô, đôi khi còn tỏ ra nịnh hót cô. Tất cả chỉ để có cơ hội giết Thánh Nữ.
"Bà ấy có đau đớn lắm không?" Tôi hỏi.
"Có chứ, nó thật khủng khiếp. Bà sốt cao mấy ngày liền và liên tục gọi tên con trai và chồng mình. Theo không rời xa mẹ cho đến phút cuối. Và sau khi bà mất, thằng bé nói: 'Con chẳng thể làm gì cả… Con chỉ là một đứa trẻ thôi, nên con đã không thể bảo vệ được mẹ.'."
Cal cuộn tròn ngón tay lại, nhẹ nhàng vuốt ve bia mộ bằng mu móng vuốt:
"Nhưng mẹ của Theo không oán hận Thánh Nữ. Bà nói làm vậy là vô lý. Họ biết họ đang dấn thân vào cái gì. Nhờ số tiền nhận được mà họ đã không chết đói. Họ đã sống sót thêm một khoảng thời gian, và họ nên biết ơn vì điều đó. Nhưng… (siết chặt nắm đấm) Ngay từ đầu, họ chỉ đói khổ vì không có bác sĩ nào chữa trị cho trụ cột gia đình, chính là cha của Theo. Trong khi đó, Thánh Nữ thì bận rộn chữa bệnh cho giới nhà giàu. Người vợ tuyệt vọng vì muốn sống sót đã đến nơi ở của Thánh Nữ và bán đi sức khỏe của mình. Vậy họ có thật sự đáng phải chịu số phận đấy không? Họ bị ép phải lựa chọn: Một là chết đói vào ngày mai, hai là dâng hiến sức khỏe của mình để có thể mua được ít bánh mì sống thêm một ngày nữa. Như vậy thì công bằng ở đâu? Cậu không thể nói rằng họ đã tự nguyện hy sinh sức khỏe của mình, phải chứ?"
Họ đã biết trước nỗi thống khổ đang chờ đợi họ, nhưng họ vẫn phải làm thế để tồn tại. Một quả táo tẩm độc được trao đi trong cơn đói khổ cùng cực.
Zero khẽ thở dài:
“Đấy là Ma Pháp để cứu người. Ma Pháp để cứu số đông với cái giá rất nhỏ. (Nhẹ nhàng phủi bụi trên bia mộ gỗ chôn dưới nền đất ẩm) Ta xin lỗi.”
“Đồ ngốc này!” Tôi gắt lên.
Cẩn thận cái miệng chứ! Cal đang ở đây đấy! Tôi đã cố ngăn cô lại, nhưng đã quá muộn rồi. Tên đọa thú chim ưng đã nghe thấy rồi.
“Ma Pháp?” Cal trông có vẻ bối rối.
Zero khẽ gật đầu. Có vẻ cô định kể mọi chuyện cho cậu ta:
“Chiến binh diều hâu. Cậu nghe những lời đồn về Ma Pháp chưa?”
“Rồi, gần đây tôi nghe nói nhiều về nó lắm. Nếu tôi không nhầm thì nó có liên quan đến cuộc nổi dậy của phù thủy ở Wenias.”
“Đúng vậy. Ma Pháp là kỹ thuật của phù thủy được lan truyền trong vương quốc Wenias. Và phép màu mà thánh nữ dùng để chữa trị cho mọi người là một phép Ma Pháp gọi là Sacrixigs. Vết thương và bệnh tật của những người được chữa trị sẽ được chuyển sang cho những người có dấu ấn.”
Cal há hốc mồm. Cậu ta nhìn chằm chằm vào Zero với vẻ sững sờ vcl:
“K-Khoan đã! Cô làm tôi rối hết lên rồi đấy!”
Đến nước này, tốt nhất là cứ kể hết cho cậu ta, không để chỗ cho bất kỳ hiểu lầm nào. Cal dường như không nắm bắt được những gì Zero vừa nói, nên tôi đã giải thích chi tiết hơn:
“Bọn tôi đến từ Wenias. Pháp sư trưởng của vương quốc đó đã thuê bọn tôi điều tra về ảnh hưởng của Ma Pháp bên ngoài Wenias. Nếu có vấn đề gì thì bọn tôi sẽ phải xử lý chúng.”
“Điều tra Ma Pháp sao? Vậy thì quý cô đó là…”
Có lẽ cậu ta muốn hỏi liệu cô ấy có phải phù thủy không, nhưng cậu không nói hết câu, và tôi cũng chẳng định nói cho cậu ta biết.
Vương quốc Wenias đã chính thức công nhận phù thủy, nhưng chúng tôi đang ở Cleon. Nếu người ta phát hiện ra Zero là phù thủy, cô sẽ bị thiêu trên cọc.
“Bọn tôi đã chứng kiến thánh nữ sử dụng Ma Pháp. Sau đó bọn tôi đến Thánh Đô Akdios, nơi xác định được phép đó là Sacrixigs. Ngay sau đó, họ cố giết hai người bọn tôi, và rồi trôi dạt đến đây.”
“Tôi hiểu rồi.” Cal thở dài, như thể cậu đã hiểu mọi chuyện. “Trông cô cũng không giống một quý cô bình thường. Tôi đoán điều này cũng hợp lý thôi. Vậy Thánh Nữ của Akdios thật ra là một phù thủy sao?”
“Chính xác thì là Pháp Sư. Cô ta sử dụng được Ma Pháp, nhưng không có kiến thức về Ma Thuật.”
“Hmm…” Gương mặt Cal vẫn không biểu hiện ra cảm xúc, nhưng trong giọng nói lại có chút dao động. Sự thất vọng. “Tôi cứ nghĩ có lẽ cô ấy chỉ là một con rối. Vậy cô chắc chắn cô ấy là người sử dụng Ma Pháp chứ?”
“Một con rối sao? Điều gì khiến cậu nghĩ vậy?” Tôi hỏi.
“Chuyện phức tạp lắm. Mặc dù không phức tạp bằng hoàn cảnh của mấy người.”
Tôi định hỏi thêm về chuyện đó, nhưng Zero đã cắt ngang lời tôi:
“Lính Đánh Thuê. Diều Hâu. Hai người có thể để ta một mình một lát được không? Ta muốn cầu nguyện cho người đã khuất. Dĩ nhiên là nếu hai người không phiền.”
Cal gật đầu với một phần bị choáng ngợp:
“Cứ tự nhiên.”
“Phù thủy mà cũng cầu nguyện cho người đã chết sao?” Tôi nói đùa.
“Có chứ, giống như một linh mục vậy. (mắt dán chặt vào bia mộ) Buồn cười nhỉ? Ta hy vọng linh hồn người chết sẽ mỉm cười khi nhìn thấy ta.”
Tôi đã cân nhắc nói điều gì đó để an ủi cô, nhưng tất cả những gì tôi có thể nghĩ chỉ là những câu sáo rỗng và hời hợt như “Đấy không phải lỗi của cô” hay “Lo lắng về chuyện đó cũng chẳng có ích gì đâu”.
Khi tôi đang ấp úng tìm lời để nói, Cal vỗ vai và ra hiệu bảo tôi đi theo cậu vào trong pháo đài. Tôi cũng chẳng còn việc gì khác để làm, nên tôi đành đi theo.
“Đừng ở ngoài lâu quá, không là cảm lạnh đấy.” Tôi nói.
Zero đáp lại bằng cách giơ tay lên một chút, rồi cô quỳ xuống trước ngôi mộ và bắt đầu cầu nguyện trong im lặng.
“Thật kì lạ khi thấy một phù thủy cầu nguyện cho người chết.” Cal thở dài một cách nặng nề ngay khi cả hai vừa đi vào trong. “Tôi cứ nghĩ phù thủy phải độc ác và đáng sợ hơn cơ.”
“Tôi biết một phù thủy và một pháp sư khác ngoài cô ta. Một người là nhãi ranh, còn người kia thì độc ác và đáng sợ. Rõ ràng là ngoài kia có đủ loại phù thủy.”
Cal có vẻ ngờ vực:
“Nhưng chẳng phải phù thủy dùng đầu của đọa thú để luyện Ma Thuật sao? Tôi rất ngạc nhiên khi cậu có thể làm vệ sĩ cho phù thủy đấy, Hắc Tử—
“Này! Dừng lại ngay! Nếu mày còn gọi tao bằng cái tên đó lần nữa, tao sẽ chặt cái đầu kia ra, rút cạn máu, vặt sạch lông, rồi rắc muối lên và nướng cho giòn để cho bữa tối của phù thủy đấy!
“Whoa, whoa, whoa. Cậu vừa khiến tôi hiểu cảm giác của bọn gà rồi đấy. Cậu định làm gì nào? Tôi thích thịt gà lắm đấy.”
Hờ. Ăn thịt đồng loại sao? Tôi ngậm miệng lại, vì đùa thế thì tệ quá. Cậu ta có thể trông giống thú—mặc dù về mặt kỹ thuật thì là nửa chim—nhưng bên trong cậu ta vẫn là con người.
“Vậy tôi gọi cậu thế nào đây? Quý cô kia gọi cậu là Lính Đánh Thuê.”
“Cứ gọi tôi là Lính Đánh Thuê.”
“Đó đâu phải tên. Đó là nghề nghiệp mà.”
“Và Zero là một con số. Tôi không thật sự quan tâm đến tên, miễn là tôi có thể nhận diện được ai đó là được.”
Cal nghiêng đầu:
“Triết lý kỳ lạ thật đấy.”
Tôi gạt chủ đề hiện tại sang một bên bằng một cái xua tay. Thấy có cơ hội, Cal liền gợi lại chủ đề trước đó:
“Vậy rốt cuộc mấy người định làm gì? Cậu đã nói đến việc điều tra mấy vụ việc về Ma Pháp và xử lí vấn đề. Mấy người định giết thánh nữ sao? Cậu đã tiết lộ quý cô kia là phù thủy rồi. Chắc chẳng cần giấu giếm gì nữa đâu nhỉ?”
“Tôi đoán vậy.”
Điều duy nhất chúng tôi thật sự cần giữ bí mật là việc Zero là phù thủy, nhưng giờ cậu ta đã biết rồi thì chẳng còn lý gì để che giấu điều gì nữa.
“Thật ra người bọn tôi muốn không phải thánh nữ. Mà là kẻ đứng sau cô ta.”
“Ý cậu là sao?”
“Bọn tôi nghĩ có ai đó đã dạy Ma Pháp cho thánh nữ. Trực tiếp xử lí thánh nữ không thật sự giải quyết được vấn đề gì cả. Nếu chúng tôi để kẻ đó được tự do, thì chuyện tương tự sẽ lại xảy ra. Vì vậy bọn tôi muốn tìm kẻ chủ mưu. Và để làm được điều đó, bọn tôi cần nói chuyện với thánh nữ.”
Cal dừng lại và quay người về phía tôi ở giữa hành lang:
“Tại sao cậu lại nghĩ có người dạy cô ấy Ma Pháp? Hội Ma Thuật Sĩ Zero, phải chứ? Cô ấy có thể là thành viên mà của hội đó mà.”
“Điều đó rất khó để xảy ra. Kể cả khi cô ta là thành viên của hội, thì tôi chắc chắn rằng có một người khác đã nghĩ ra toàn bộ kế hoạch này và dàn dựng mọi thứ cho cô ta. Bọn tôi có rất nhiều lý do để nghĩ như vậy, nhưng tôi đoán lý do lớn nhất chính là bản thân thánh nữ. Tôi không nghĩ người phụ nữ đó có đủ đầu óc và gan dạ để tạo ra một kế hoạch chi tiết như vậy và thực hiện nó.”
“Cậu nghĩ vậy sao?”
“Ừ. Cậu sẽ hiểu khi gặp cô ta.”
“Ra là vậy… Ừm… Cậu nói đúng.” Cứ như thể cậu ta đang tự lẩm bẩm với chính mình. Trông cậu ta nhẹ nhõm hơn hẳn.
Xét đến phản ứng của cậu ta khi phát hiện ra Lia là phù thủy, thì rõ ràng là cậu ta thích thánh nữ. Vì lý do nào đó, món phụ kiện bằng lông vũ mà Lia đeo trên cổ hiện lên trong tâm trí tôi.
Lia đã kể cho tôi nghe về khoảng thời gian cô ấy ở trại trẻ mồ côi. Hồi đó, bất cứ khi nào bà viện trưởng mắng cô, thì luôn có một đứa trẻ đọa thú đứng ra bảo vệ cô. Đó là lý do tại sao cô ấy không có định kiến gì với giống loài chúng tôi.
Tôi cũng nên hỏi thẳng cậu ta thì hơn:
“Đến lượt tôi hỏi cậu một câu. Cậu định làm gì thánh nữ sau khi bắt cóc cô ta? Tại sao cậu không giết cô ta ngay lập tức?
Giết kẻ đang hút cạn sự sống của mọi người trong pháo đài sẽ là việc hợp lý nên làm. Nhưng Lia suýt bị bắt cóc, chứ không phải suýt bị giết.
Cal dang rộng đôi cánh một chút rồi khép lại—động tác y hệt lần trước.
“Tôi biết thánh nữ. Tên cô ấy là Faelia. Mọi người trong trại trẻ mồ côi thường chế giễu cô, gọi cô là đồ mít ướt, nhát gan và vô dụng.”
-----3-----
Biết ngay mà.
Nếu chiếc vòng cổ lông vũ trắng mà Lia trân quý được làm từ lông của Cal, thì không còn nghi ngờ gì nữa, đọa thú mà cô ấy nhắc đến chính là Cal.
“Người phụ nữ đó quá nhút nhát. Cô ấy thậm chí còn không dám ra ngoài sân chơi chỉ vì sợ giẫm phải mấy con bọ. Tôi thường phải cõng cô ấy đi khắp nơi.”
Giọng cậu ta nghe thật nhẹ nhàng và tràn đầy hoài niệm. Tôi hình dung ra một chú đọa thú diều hâu nhỏ bé bay lượn mang theo một bé gái, và điều đó khiến tôi vô thức mỉm cười.
“Và trên hết, cô ấy còn là một đứa mít ướt hậu đậu. Kể cả khi đã lớn rồi thì cũng chẳng ai thèm nhận nuôi cả. Cuối cùng, tôi rời trại trẻ mồ côi trước cô. Tôi đã hứa với cô ấy rằng tôi sẽ trở thành lính đánh thuê, kiếm tiền, rồi sau đó sẽ đón cô về chăm sóc.”
“Vậy tại sao cậu không đi đón cô ấy?”
“Tôi đã không kịp. Khi tôi quay lại trại trẻ mồ côi, cô đã được một thương nhân du hành nào đó nhận nuôi rồi.”
“Trẻ mồ côi không được chọn cha mẹ nuôi, tôi đoán vậy.”
Việc Lia có muốn rời đi hay không cũng không quan trọng. Nếu có ai đó đến nhận nuôi cô, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo họ.
“Tôi đã cố quên cô đi. Nhưng người phụ nữ đó quá chậm chạp, cậu biết đấy. Tôi lo rằng cô ấy sẽ gặp nhiều khó khăn khi ở nhà mới. Tôi biết. Chỉ là tôi không biết khi nào nên buông tay thôi… Thế nên, vì chả còn mục tiêu nào khác trên đời, nên tôi đã tìm kiếm cô ấy suốt một thời gian dài. Rồi một ngày nọ, tôi phát hiện ra cô ấy trở thành một thánh nữ tạo ra phép màu. Tôi không nói dối đâu. Tôi đã thất vọng, vì cô ấy không cần tôi nữa. Nhưng tôi cũng thấy vui. Cô luôn nói rằng mình muốn giúp đỡ mọi người, và giờ cô thật sự đang giúp rất nhiều người.”
“Nhưng không may, mọi chuyện không đơn giản như vậy.”
“Ừm. Rất nhiều người đã chết chỉ vì sự thiếu suy nghĩ của cô ấy. Người giàu thì ngày càng khỏe mạnh còn người nghèo thì ngày càng tàn tạ hơn.”
Tôi nghe thấy một tiếng tách. Đó là tiếng móng vuốt sắc nhọn của Cal gõ vào bức tường đá.
“Cô ấy hơi ngốc một chút. Cô từng đổ nước vào tổ kiến vì nghĩ rằng chúng có thể đang khát. Cô nghĩ đám kiến bò loạn xạ lên là vì chúng thấy vui.”
“Nghe như một kẻ ngốc độc ác vậy.”
“Sự ngu ngốc của cô gây ra vấn đề, đúng vậy. Tôi nghĩ nếu lần này cũng vậy, thì tôi sẽ phải nói cho cô biết cô đã làm sai điều gì. Cô đã giết ai. Và đã giết bao nhiêu người.”
Móng vuốt của Cal tạo ra một tiếng rít khi chúng cắm vào bức tường đá. Trái với hành động của cậu ta, thì giọng cậu lại nhỏ và bình tĩnh:
“Tôi phải kể cho cô ấy mọi chuyện, bắt cô chịu trách nhiệm về những gì mình đã làm và yêu cầu cô chữa lành cái đất nước bệnh tật này. Tôi đã không thể đến bên cô ấy đúng lúc. Vì chuyện đó, cô đã trở thành một thánh nữ đang giết chết mọi người. Tôi cũng có một phần lỗi.”
“Tôi hiểu rồi. Thì ra đây là lý do tại sao một đọa thú như cậu lại dẫn đầu một đám người bị bệnh.”
“Thực ra Talba mới là thủ lĩnh của họ. Tôi thì cần đồng minh, còn họ thì cần một thủ lĩnh có mục đích và sức mạnh. Vì vậy tôi đã sử dụng kinh nghiệm của một lính đánh thuê để giành được lòng tin của họ bằng cách chiếm lấy pháo đài này từ tay mấy tên cướp sử dụng nó làm căn cứ. Giờ cậu đã hiểu hết toàn bộ câu chuyện chưa?”
Tôi gật đầu. Nếu Cal nói với Lia sự thật và cô ấy quyết định không sử dụng Ma Pháp nữa, thì những con người quyền lực quá quan tâm đến bản thân sẽ rất hoảng loạn. Nếu Lia nói rằng cô rất bận giúp đỡ người nghèo nên không có thời gian chữa trị cho đám người quyền lực, thì những người này thậm chí có thể dùng tiền để mời bác sĩ mang người nghèo khuất khỏi tầm mắt.
Cal biết Lia là người như thế nào. Đó là lý do tại sao cậu ta ra lệnh cho Talba bắt cóc cô, chứ không phải giết cô.
Họ gặp nhau ở trại trẻ mồ côi và hứa sẽ gặp lại nhau vào một ngày không xa. Việc Cal trở thành thủ lĩnh của phe chống thánh nữ khi đó, không đơn thuần là sự trùng hợp. Nó là điều không thể tránh khỏi.
“Nhưng dù vậy, nếu cậu bắt cóc cô ấy và kể cho cô biết chuyện gì đang xảy ra, thì tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ như thế đâu. Theo kinh nghiệm của tôi, những người nhát gan thường không chấp nhận sai lầm của mình.”
Người phụ nữ yếu tim đó tin rằng bản thân đang cứu người. Liệu cô ấy có thể đối mặt với sự thật rằng cô, trên thực tế, đang giết chết họ không? Cô ấy thậm chí có thể tiếp tục giúp đỡ người khác, tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, và cuối cùng lại giết thêm nhiều người hơn nữa.
“Nếu chuyện đó xảy ra…”
Cậu định làm gì? Trước khi tôi kịp hỏi, Cal đã nói tiếp:
“Tôi sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc giết cô ấy.”
Cậu trả lời ngay lập tức, lời nói không chút cảm xúc. Thậm chí có cảm giác như cậu đã có câu trả lời ngay từ đầu.
Có lẽ điều đó luôn ở trong tâm trí cậu ta, rằng chính cậu sẽ phải giết chết người bạn thời thơ ấu nhút nhát, bất lực và tốt bụng đến mức mù quáng của mình, chỉ vì cô ấy sở hữu sức mạnh chữa lành, một khả năng mà thông thường sẽ được coi là một phước lành.
“Tuy nhiên, tôi cầu nguyện rằng mọi chuyện sẽ không đến mức đó.” Cal nói một cách vui vẻ nhất có thể, như thể cố gắng xua đi bầu không khí nặng nề.
“Cậu biết không? Cậu có thể hỏi bất cứ ai về người đã tạo ra dấu ấn, và tất cả họ sẽ cho cậu chung một câu trả lời: Đó là một tên gia nhân đeo mặt nạ. Họ nói rằng thánh nữ không bao giờ tạo ra nó. Cậu có biết điều này nghĩa là gì không?”
“Chịu chết.”
“Tôi cũng chịu. Nhưng nghe có vẻ quan trọng, đúng chứ?” Cal cười khúc khích.
Việc chúng tôi tha hay giết Lia sẽ phụ thuộc vào hành động của cô. Cal và tôi có chung mục tiêu trong trường hợp này. Lần đầu tiên kể từ khi đến Pháo Đài Hoa Sen, tôi cuối cùng cũng cảm thấy được thư giãn.
“Tôi mừng vì chúng ta có thể hợp lực. Chúng ta bị nghi ngờ là đã cố ám sát thánh nữ, nên giờ không thể đến gần Thánh Đô được nữa. Và vì cây cầu đã bị sập, nên thánh nữ gần như không có cơ hội ra khỏi thành phố. Về cơ bản, cô ấy đã bị chặn đứng từ mọi hướng.”
“Cầu sập ư? Ý cậu là cây cầu của Thánh Đô, phải không?”
“Ừ. Bị thổi bay thành từng mảnh bởi một khẩu pháo.”
“Nghe có vẻ là chuyện lớn đấy (cười).”
“Chả có gì buồn cười cả.”
“Tôi biết, nhưng nó vẫn buồn cười.” Cậu ta nói mà không hề tỏ ra chút hối lỗi.
Tôi nghĩ mình hiểu tại sao những người ở Pháo Đài Hoa Sen lại tập trung quanh một đọa thú như cậu ta. Không chỉ vì lợi ích của họ hợp nhau, mà còn vì cậu ta còn có khả năng xua tan sự u ám bằng tiếng cười.
“Bảo sao thành phố trông hơi ồn ào. Thì ra là chuyện này.”
“Cậu có thể vào Thánh Đô từ trên trời. Ý tôi là, cậu biết bay mà, đúng không? Cậu có thể bắt cóc thánh nữ dưới màn đêm.”
“Không may là tôi không thể bay vào ban đêm. Mắt tôi không được tốt ở trong đêm.”
“Ồ. Điều đó giải thích cho những chiếc đèn lồng trong rừng.”
“Ừ. Nếu không thì tôi chẳng thể làm gì nếu bị tấn công vào ban đêm. Và như cậu đã biết, cơ thể tôi không được cứng cáp mấy. Nếu họ bắn tôi bằng cung, tôi sẽ rơi xuống, và nếu tôi rơi xuống, đống xương trong cơ thể tôi sẽ gãy, và tôi sẽ chết.”
“Chết tiệt. Nghe có vẻ như cậu chịu thiệt thòi rồi.”
Đọa thú là những sinh vật bị mọi người ghê tởm và sợ hãi, nhưng họ mạnh hơn người bình thường rất nhiều. Một đọa thú không có sức mạnh thì chỉ là mục tiêu để chế giễu.
“Nhưng tôi có thể bay.” Cal nói mà không tỏ ra chút thất vọng nào. “Hơn nữa, cậu thấy vẻ ngoài của tôi rồi đấy. Móng vuốt sắc nhọn của tôi rất đáng sợ, và tôi giỏi bắn cung. Tôi có thể làm giảm bớt số lượng kẻ địch bằng cách đơn giản là ẩn mình trong bóng tối rồi bắn tên hay ném dao vào chúng. Tôi cũng giỏi lừa bịp nữa. Ít nhất thì tôi đủ giỏi để chiếm lấy pháo đài này từ tay bọn cướp.”
Thực tế, khi cậu ta bắn một mũi tên vào tôi trước đó, tôi đã khá sợ hãi vì không biết cậu ta thật ra là một đọa thú. Theo nghĩa đó, có lẽ những cú lừa của cậu ta đã có hiệu quả.
“Mặc dù tôi rất tệ trong cận chiến, điều đó là chắc chắn, nhưng tôi hữu ích hơn cho việc vận chuyển hoặc đưa tin. Bay giữa ban ngày cũng khiến tôi dễ trở thành mục tiêu. Đó là lý do tại sao tôi để việc bắt cóc lại cho Talba và những người khác.”
“Xin lỗi vì đã phá hỏng kế hoạch của cậu.”
Cal cười một cách gượng gạo:
“Không sao đâu. Ngay cả khi không có mấy cậu ở đây, thì tên linh mục kia đằng nào cũng sẽ phá hủy kế hoạch của bọn tôi thôi. Nhưng giờ đây, chính tên linh mục đó lại đang ở đây. Sẽ thật tuyệt nếu hắn đồng ý giúp chúng ta. Và chúng ta có thêm một đồng minh nữa có thể trông cậy vào. Với sự giúp đỡ của họ, chúng ta có thể liều hơn một chút.”
“Một đồng minh, cậu nói ư? Ý cậu là trong băng cướp nhỏ bé này sao?”
“Thủ lĩnh! Chúng ta gặp rắc rối rồi!”
Đột nhiên, một người đàn ông vội chạy từ phía hành lang tới, la hét lên. Đó là tên thấp bé hơn đang làm nhiệm vụ canh gác cùng Talba lúc nãy.
“Chuyện gì vậy?! Chúng ta bị tấn công sao?!”
Hắn thở dốc, lắc đầu lia lịa và chỉ tay về hướng hắn vừa chạy đến.
“T-Talba! N-Nó giế—”
“Hắn giết linh mục sao?!”
“K-Không phải! Nó bảo nó sẽ giết tên đó. Tôi đã cố cản nó lại nhưng nó không nghe. Hắn đã... xông vào phòng linh mục... trong cơn say!”
Hắn ta hoảng hốt và trông như thể sắp khóc vậy. Tôi chẳng thể hiểu nổi những gì hắn vừa nói. Và thay vì đứng đấy nghe, Cal và tôi bắt đầu chạy dọc hành lang.
“Thả ta ra, lũ cướp thấp hèn, bị Chúa bỏ rơi kia! Tại sao các ngươi đưa ta đến đây?! Các ngươi định làm gì ta?!”
Một đám đông đã tụ tập trước phòng linh mục.
“Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy?!”
Tiếng gầm của Cal làm đám đông dạt ra, và tôi thấy tên linh mục đang bị vài người đè chặt xuống đất, cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi đó. Chiếc lưỡi hái lấp lánh trên tay hắn ta khiến tôi rùng mình.
“Đồ ngốc! Ông ta nổi điên ở đây à?” Tôi nói.
“Không thể tin nổi. Đáng lẽ hắn không thể cử động được mới phải.” Cal nói với vẻ bất ngờ.
Tôi đã nghĩ chuyện này có thể xảy ra, nên tôi từng muốn tịch thu vũ khí của hắn, nhưng tôi không thể tháo mấy chiếc nhẫn khỏi mấy ngón tay của hắn được. Có lẽ hắn đã gắn chặt chúng lên mấy ngón tay để luôn có vũ khí bên mình dù trong bất kì hoàn cảnh nào.
Tito nài nỉ tên linh mục:
“Xin cậu hãy bình tĩnh lại lại, thưa Cha Xứ. Tôi hiểu sự tức giận của cậu, nhưng cậu nhầm rồi! Anh chàng đó chỉ đang say thôi. Tôi thề sẽ không để cậu ta lại gần cậu nữa. Vậy nên làm ơn, nằm lên giường lại đi, không cậu sẽ chết đấy!”
Cal tiến lại gần họ khiến Tito tái mặt:
“Cal! Tôi xin lỗi. Tôi đã không chú ý kỹ.”
“Chuyện gì đã xảy ra? Talba đã làm gì?”
“À thì…”
“Tôi đã định giết hắn!” Một giọng nói sảng khoái vang lên.
Tôi quay về hướng giọng nói và thấy một người đàn ông to lớn với bộ râu quai nón đang ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào tường.
“Talba.” Cal gọi hắn bằng cái giọng trầm.
“Tên tôi đó.” Hắn cười hô hố, thanh kiếm cầm bên tay. “Anh mềm lòng quá rồi đó, Thủ Lĩnh! Anh đưa hắn về pháo đài chỉ vì hắn bị thương sao? Anh điên thật rồi! Và chúng ta thậm chí còn đang chữa trị cho hắn... Thế là quá sức chịu đựng rồi, được chứ?! Đó là lỗi của hắn... Vì lỗi của hắn mà Sect mới chết!”
Lúc đầu hắn còn cười, mà giờ thì đã giận dữ. Hắn rõ ràng là đã say khướt. Tôi có thể nhận ra điều đó từ mùi rượu nồng nặc.
“Hắn đã bảo vệ mụ phù thủy đó... Và giờ Sect cùng tất cả những anh em khác đều đã chết. Phán quan cái đéo gì! Nếu hắn chịu giết mụ phù thủy đó, thì Sect đáng lẽ vẫn còn sống! Nhưng không... và giờ anh thậm chí còn đang giúp đỡ hắn! Thật không công bằng! (vung vẩy thanh kiếm xung quanh)”
“Này Cal. Sect là ai vậy? Lúc nãy hắn cũng đổ lỗi bọn tôi về cái chết của người đó.” Tôi nói.
“Hắn là một người bạn thân của Talba. Hắn nằm trong nhóm bắt cóc thánh nữ, nhưng đã chết trên đường về.”
“Tôi hiểu rồi.”
Thở dài một tiếng, Cal bước về phía Talba và giật lấy thanh kiếm.
“Trả lại đây!” Talba hét lên, nhưng Cal lờ đi mấy lời đó.
“Talba, mục tiêu của chúng ta không phải là trả thù, mà là đưa các bác sĩ trở lại đất nước này. Để làm được điều đó, cậu nghĩ lựa chọn nào là đúng đắn? Giết linh mục hay kéo cô ta về phe mình?”
“Lựa chọn đúng đắn hả? Cứu kẻ đã giết Sect là lựa chọn đúng đắn sao?! Việc hắn bảo vệ thánh nữ là lựa chọn đúng đắn sao?!”
Chẳng ích gì khi nói chuyện với tên say khướt đó vào lúc này. Hắn đã quá say để có thể suy nghĩ một cách logic.
“Anh không hiểu đâu, Thủ Lĩnh... Anh không có dấu ấn trên người! Anh không biết chúng tôi cảm thấy thế nào đâu! Chúng tôi có thể sẽ chết vào ngày mai. Nếu anh không bảo bọn tôi phải đưa thánh nữ còn sống về, thì mọi chuyện đã kết thúc từ lâu rồi!”
Cal im lặng nhìn xuống Talba, gương mặt vẫn không cảm xúc như thường lệ, và vì lý do nào đó, cậu ta ném thanh kiếm ngược lại vào tay tên say rượu.
“Cậu nói đúng. Ta không biết cậu cảm thấy thế nào. Cứ làm gì cậu thích đi. Nếu cậu muốn trả thù, cứ việc giết linh mục đi. Ta không cản đâu.”
Sự do dự thoáng qua đôi mắt Talba trong một khoảnh khắc.
“Nhưng nếu giết hắn sẽ đóng sập con đường duy nhất dẫn chúng ta đến chỗ thánh nữ. Cậu sẽ hy sinh tất cả mọi người trong pháo đài này chỉ để đạt được mục đích trả thù của riêng mình. Cậu nghĩ đó là việc nên làm, đúng không? Talba. Cậu hẳn sẽ rất vui khi kéo mọi người xuống mồ cùng mình. Cậu muốn giết một đống người chỉ để thỏa mãn bản thân mình, phải không?”
Nắm chặt thanh kiếm bằng cả hai tay, Talba nhìn qua nhìn lại giữa Cal và thanh kiếm. Cuối cùng, hắn nhìn sang phía linh mục, gương mặt vặn vẹo.
“Tôi... tôi... chỉ muốn trả thù cho Sect...”
“Đi làm nguội cái đầu của cậu đi. Ai đó lấy cho anh chàng này ít nước đi!”
Vài người trong đám đông chạy ra giúp Talba đứng dậy. Cal chờ cho đến khi hắn biến mất rồi mới quay sang linh mục:
“Tôi xin lỗi về chuyện đó, thưa Cha Xứ. Tôi biết cậu sẽ không tin tôi, nhưng tôi không muốn làm hại cậu. Tôi chỉ cần sự giúp đỡ của cậu thôi.”
“Giúp các ngươi sao? Ta là đầy tớ của Chúa. Ta sẽ không bao giờ giúp đỡ bọn cướp. Giờ thì thả ta ra. Ta cần phải quay lại Thánh Đô và bảo vệ Thánh Nữ. Ta cần phải hoàn thành sứ mệnh mà Chúa đã giao phó cho ta!”
“Nghe này. Ngươi nghĩ mình có thể quay lại thành phố sao? Nhìn lại ngươi xem. Ngươi là một đống hỗn độn. Một phán quan Dea Ignis mà lại bị một đám dân thường đè chặt xuống đất. Thậm chí ngươi còn chẳng đứng được dậy.” tôi nói với giọng đầy bực tức.
“Ngươi có muốn xem ta thử không?!” Tên linh mục rít lên, quay mặt về phía tôi.
Những ngọn đuốc treo trên tường hành lang chiếu sáng xung quanh, điều đó có nghĩa linh mục không thể mở mắt. Vậy mà tôi cảm giác như mình có thể thấy được cơn thịnh nộ đang rực cháy sau hàng mi của hắn ta.
Hắn nắm chặt lưỡi hái. Bị khuất phục bởi khí thế của hắn ta, tôi nhanh chóng đặt tay lên kiếm.
“Mấy người đang làm gì thế? Tắt đèn trước đi đã!” Một giọng nói sắc sảo vang lên ở phía sau tôi.
Giật mình, tôi quay lại và thấy Zero đang đi về phía chúng tôi từ đầu hành lang bên kia.
“Tại sao mấy người lại trong tư thế sẵn sàng chấp nhận lời thách thức của cậu ta như thế? Linh mục đang không ở trong trạng thái có thể chiến đấu. Tình huống này quá nguy hiểm đối với cậu ta. Đó là lý do tại sao cậu ta phải dùng đến sự đe dọa.”
“Cái gì? Đe dọa sao?”
Cô ấy nhắc giờ mới nhớ, biểu hiện giận dữ này hoàn toàn không giống hắn ta chút nào. Hắn vốn bình tĩnh và điềm đạm ngay cả trong chiến đấu, nhưng giờ trông hắn thật thảm hại.
Hắn đang đứng trước bờ vực cái chết, thực tế là đã bị mù, và đang ở giữa lòng địch. Tôi cũng đã từng trải qua cảm giác này.
“Cal, bảo người của cậu tắt đèn đi. Mắt nhìn đêm của tôi rất tốt, và ở sảnh vẫn có đèn. Nếu chỉ có hành lang này tối, tôi vẫn có thể xử lý hắn ta ngay cả khi hắn nổi điên.” tôi nói.
“Tôi không phiền đâu, nhưng tôi hỏi tại sao được không?”
“Tên linh mục đó có một thể trạng đặc biệt khiến hắn không thể nhìn khi trời còn sáng. Hắn có lẽ sẽ bình tĩnh lại một chút nếu có thể nhìn lại được.”
“Nếu cậu đã nói vậy. (quay sang mấy người khác) Tắt đèn đi!”
Trong chớp mắt, hành lang chìm vào bóng tối. Nắm lấy chuôi kiếm, tôi quan sát kỹ linh mục từ từ ngừng vùng vẫy. Hắn thận trọng mở mắt và ngẩng đầu lên trong khi vẫn bị vài người đàn ông đè xuống.
Zero đứng trước mặt hắn. Mấy người đàn ông đang giữ linh mục buông hắn ra và nhanh chóng lùi về hai bên. Hắn ngay lập tức bật dậy và nhảy lùi một bước dài ra sau. Với tấm lưng tựa vào tường và lưỡi hái sẵn sàng trên tay, hắn trông như một con thú đang sợ hãi bị dồn vào đường cùng.
“Đừng sợ, Linh Mục. Cậu đang bị thương nặng và cần được chăm sóc y tế. Đó là lý do tại sao bọn ta đưa cậu đến đây.” Zero nói.
“Bị thương... nặng sao...?”
“Đúng vậy. Lúc cậu và Lính Đánh Thuê đang chiến đấu trên cây cầu ở Akdios thì đã bị tấn công. Cậu còn nhớ chuyện đó không? Sau khi cây cầu sập, Lính Đánh Thuê đã cõng cậu lên đỉnh vách đá.”
Tên linh mục ném cho tôi một cái nhìn khinh bỉ. Hắn ta rõ ràng khó chịu khi được một đọa thú cứu mạng.
“Cậu là một phán quan Dea Ignis, được giao nhiệm vụ bảo vệ thánh nữ. Vậy mà cậu suýt bị giết bởi lính của Thánh Đô. Thánh nữ và thành phố đó giờ đã coi cậu là một trở ngại, và chúng ta muốn biết tại sao lại như vậy.”
“Tại sao... Thánh nữ đại nhân... lại cố... giết tôi...”
Cơ thể linh mục run lên dữ dội. Có lẽ hắn đột nhiên nhớ ra mình từng ở trước bờ vực cái chết. Hoặc có lẽ mọi sự căng thẳng đã thoát khỏi cơ thể hắn khi hắn nhận ra mình không còn gặp nguy hiểm.
Zero tiến lại gần hơn. Sau đó linh mục khuỵu gối xuống, bám lấy vai Zero và thở dốc. Zero thì thầm điều gì đó vào tai hắn, và ngay lập tức cơ thể hắn trở nên mềm nhũn và bất động.
“Ta cho cậu ta ngủ rồi.” Zero mấp máy môi.
Cô cũng gan dạ thật đấy, dám niệm chú lên một linh mục.
Tito vội vàng chạy đến chỗ linh mục và nhẹ nhàng kéo hắn ra khỏi người Zero.
“Ôi trời, đúng là một linh mục liều lĩnh! Ai đó đi lấy cho cậu ta ít nước và súp mau! Cal, làm ơn đưa linh mục trở lại giường giúp tôi.” Ông bác sĩ nói.
Theo lệnh của Tito, những người đứng xem tản đi, và Cal đưa linh mục trở lại phòng khách. Thấy mọi chuyện đã ổn, Zero lắc đầu tỏ vẻ không tin nổi:
“Thật là. Nếu ta không đến kịp, cậu ta hẳn sẽ nổi điên cho đến chết mới thôi. Chúng ta không nên dồn ép một con thú bị thương.”
“Tôi mới là người hay bị đối xử như một con thú dại cơ mà. Làm dịu người khác không phải sở trường của tôi. Hơn nữa, trong nhiều câu chuyện dân gian thì sẽ luôn là một đứa trẻ ngây thơ hay một thiếu nữ thuần khiết nào đó mới có thể xoa dịu một con thú hung dữ. Cô là người phù hợp nhất cho việc này rồi.” Tôi nói.
“Có câu chuyện nào kể về một phù thủy xoa dịu một linh mục không?” Cô hỏi tôi với tông giọng trách móc.
Tôi nhún vai, không thể đưa ra câu trả lời.
“Vậy?”
“Sao hả?”
“Anh nói chuyện với chiến binh diều hâu chưa? Ta có thể coi là đã có thêm một đồng minh rồi chứ?”
“Được. Bọn tôi có cùng mục tiêu. Rõ ràng và rành mạch. Đó là kéo thánh nữ ra khỏi Thánh Đô bằng bất cứ giá nào.”
0 Bình luận