Trở về năm 2000: Thanh ma...
Phấn Đấu Lão Cửu- (1-150) (Đã hoàn thành)
- Chương 1: Nụ hôn làm cả lớp ngỡ ngàng
- Chương 2: Cố Mộc Hi: "Dịch Phong, cậu bị điên à?"
- Chương 3: Ngoài việc nợ cận một ân huệ, tớ còn nợ cậu một nụ hôn nữa
- Chương 4: Đừng gấp, liếm chậm thôi!
- Chương 5: Thiên tài
- Chương 6: Được, tớ sẽ cưới cậu
- Chương 7: Ha ha, con gái ngoan
- Chương 8: Để tôi thử xem sao
- Chương 9: Kiếm tiền
- Chương 10: Đàm phán
- Chương 11: Cậu có thích tớ không?
- Chương 12: Con trai chúng ta lớn rồi
- Chương 13: Cố Mộc Hi: "Từ giờ tớ sẽ bảo vệ cậu"
- Chương 14: Chụp nữa là bẹp dí luôn!
- Chương 15: Thử thách
- Chương 16: Tôi không gây phiền phức và cũng không sợ nó
- Chương 17: "Thập tự đoạt mệnh" của Cố Mộc Hi
- Chương 18: "Bay" trước mặt mọi người, chết tại chỗ!
- Chương 19: Ta đi thôi, Tiểu Hi Tử
- Chương 20: Chăm sóc Hi Hi nhé
- Chương 21: Muốn không? Nhưng tớ không đưa cho cậu đâu!
- Chương 22: Cảnh tượng "Tiêu chuẩn kép"
- Chương 23: Giường cậu tớ nằm chắc rồi!
- Chương 24: Cố - Hắc bào nhân - Mộc Hi
- Chương 25: Cách nấu mì
- Chương 26: Tương lai bắt đầu từ đây
- Chương 27: Dịch - Vua ép giá - Phong
- Chương 28: Đừng rén nữa, làm đi!
- Chương 29: Hàn Bình An, cả năm "bình an"
- Chương 30: Rác điện tử ư? Kho báu cả đấy!
- Chương 31: Dịch Phong thối, xem đây này
- Chương 32: Anh ơi, mua hoa tặng bạn gái đi ạ~
- Chương 33: Làm việc chăm chỉ mỗi ngày để kiếm tiền và tiến bộ hơn
- Chương 34: Chàng trai trẻ này không đơn giản
- Chương 35: Tiệc rượu - Lợi ích
- Chương 36: Cố Mộc Hi, đừng rời xa tớ mà...
- Chương 37: Cố Mộc Hi, xem tớ này
- Chương 38: Dịch Phong thối dám bắt chước mình à?
- Chương 39: Cố Mộc Hi mười tám tuổi
- Chương 40: Cố Mộc Hi, cho tớ uống một ngụm đi...
- Chapter 41: Tôi thích ăn dưa
- Chương 42: Đừng nhờn với một cô nàng có đai đen Judo
- Chương 43: Tớ muốn cưới cậu
- Chương 44: Âm mưu của Triệu Hưng Nghiệp
- Chương 45: Tặng cho tớ một nụ hôn đi
- Chương 46: Tình yêu thương từ cha mẹ
- Chương 47: Cậu là GG hay MM?
- Chapter 48: Tây Phong Điện Tử chuẩn bị cất cánh
- Chương 49: Nguyên tắc cạnh tranh
- Chương 50: Phong ca, nước đi hay đấy
- Chương 51: Chàng trai này thực sự là quái kiệt
- Chương 52: Triệu Hưng Nghiệp trở mặt
- Chương 53: "Cố Mộc Hi, cậu thực sự chỉ cảm ơn thôi à? Hôn tớ một cái đi?"
- Chương 54: Cố Mộc Hi: Ăn đi; Dịch Phong: Nó ăn được không thế?
- Chương 55: Cậu biết gì không?
- Chương 56: Dịch Phong ngốc, cố lên nhé.
- Chương 57: Nếu có chút quan hệ thì đã chẳng đến mức chẳng có tí quan hệ nào
- Chương 58: Tớ trâu lắm
- Chương 59: Đối mặt với kỳ thi đại học
- Chương 60: Cố Mộc Hi, cậu là nhất
- Chương 61: Hãy phỏng vấn người đầu tiên bước ra khỏi phòng thi
- Chương 62: Nữ hoàng băng giá Cố Mộc Hi
- Chương 63: Dám chiếm tiện nghi của tớ? Muốn chết sao?
- Chương 64: Làm tròn là một trăm triệu phải không?
- Chương 65: Hàu nướng mỡ hành
- Chương 66: Hoa khôi Cố: Dịch Phong thối, cậu nổi tiếng rồi kìa
- Chương 67: Dịch Phong thối, chúc mừng tốt nghiệp nhé.
- Chương 68: Ai muốn làm em gái cậu ta chứ?
- Chương 69: Cố tiểu thư thật khác người
- Chương 70: Dịch thiếu, bình tĩnh coi.
- Chương 71: Dịch Phong thối, đồ không biết xấu hổ!
- Chương 72: Quan hệ
- Chương 73: Cố Mộc Hi, hãy để tớ dâng hiến cơ thể này cho cậu
- Chương 74: Cái gì á? Thế cậu nghĩ tớ là cái gì?
- Chương 75: Tớ chỉ nhìn bạn gái mình thôi.
- Chương 76: Nể tình cháo bí đỏ, tớ đành phải làm vậy
- Chương 77: Phục cậu rồi
- Chương 78: Nghệ thuật tặng quà
- Chương 79: Dịch huynh đệ cuối cùng cũng tới rồi
- Chương 80: Chàng trai trẻ này biết mình phải làm gì
- Chương 81: Tiền đồ vô hạn
- Chương 82: Vạn Lão Tam, ông còn không bằng một thiếu niên.
- Chương 83: Tặng quà cho thư ký Lam
- Chương 84: Dậy đi, Dịch đại heo lười
- Chương 85: Cố Mộc Hi hung dữ
- Chương 86: Hợp tác với Nam Kiều Thương Mậu
- Chương 87: Công ty Công nghệ Tây Phong khai trương
- Chương 88: Vị khách không mời
- Chương 89: Phần mềm Quản gia An toàn Máy tính được phát hành
- Chương 90: Công ty Cánh cụt
- Chương 91: Sức mạnh của internet
- Chương 92: Chúng ta làm được rồi
- Chương 93: Cố Mộc Hi ngốc
- Chương 94: Bùng nổ
- Chương 95: Cất cánh từ đây
- Chương 96: Hi Hi cũng đâu có tệ đâu
- Chương 97: Cố Mộc Hi, cậu đi guốc trong bụng tớ đấy à?
- Chương 98: Tớ sẵn sàng rồi
- Chương 99: Trở nên lớn mạnh hơn
- Chương 100: Kết quả kỳ thi đại học được công bố
- Chương 101: Kỳ thi đại học - 721 điểm
- Chương 102: Cố Mộc Hi, cậu thơm thật đấy.
- Chương 103: Thủ khoa tỉnh Quảng Đông - Dịch Phong
- Chương 104: Đi đến nơi con muốn
- Chương 105: Hai đứa cứ tiếp tục đi, chúng ta không thấy gì hết
- Chương 106: Giáo dục giới tính
- Chương 107: Tôi đành chịu lỗ vậy
- Chương 108: Hợp tác
- Chương 109: Nói cậu ta là quái vật cũng chẳng quá
- Chương 110: 'Thu phục' Cánh cụt
- Chương 111: Thiết Tử, tầm nhìn còn hạn hẹp lắm, mở rộng ra thêm chút nữa đi.
- Chương 112: Phong Thần đây rồi
- Chương 113: Mã Đằng bị sốc
- Chương 114: Đánh cược - Thỏa thuận
- Chương 115: Cậu muốn làm gì?
- Chương 116: Đàn ông nên tự bảo vệ mình khi ở ngoài
- Chương 117: Theo tớ vào nhà nào
- Chương 118: Cố Mộc Hi, cậu muốn mưu sát chồng đấy à?
- Chương 119: Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi
- Chương 120: Giao tiếp bằng mắt
- Chương 121: Đóng kịch thì phải đóng cho trọn vẹn
- Chương 122: Dịch - Vua chém gió - Phong
- Chương 123: Xài tiền của tôi, còn ép tôi ăn cẩu lương, có còn thiên lý không hả?
- Chương 124: Dịch Phong thối, cậu muốn nếm thử cảm giác bay lên trời không?
- Chương 125: Tin mới: Rắc rối lại ập đến!
- Chương 126: Dám chơi tôi? Tôi đập chết anh!
- Chương 127: Xử lý khủng hoảng hoàn hảo, nguy cơ được giải trừ
- Chương 128: Ồ, là bà xã đó à?
- Chương 129: Cố Mộc Hi thế này thật quyến rũ quá đi!
- Chương 130: Câu chuyện tuổi thơ đáng xấu hổ của Cố Mộc Hi
- Chương 131: Chấm dứt hợp tác với công ty Thịnh Đức
- Chương 132: Hợp tác
- Chương 133: Tâm tư của Phùng Trạch
- Chương 134: Dẫn dắt dư luận
- Chương 135: Sức mạnh của dư luận
- Chương 136: Dù có chết đói, bổn tiểu thư cũng không thèm ăn một miếng kem nào của cậu đâu!
- Chương 137: Tạm biệt bà chủ
- Chương 138: Cố Mộc Hi, sao trên người cậu cứ có mùi 'giấm' thế nhỉ?
- Chương 139: Sự "hiền từ" đầy sát khí của Cố Mộc Hi
- Chương 140: Dịch thiếu, cậu thích tư thế nào hả?
- Chương 141: Thối Phong, vừa nãy cậu đẹp trai lắm đó!
- Chương 142: Lời mời ăn cơm của Phan Thành Phúc
- Chương 143: Kiếm một mẻ lớn
- Chương 144: Tát Niếp tân trước mặt mọi người
- Chương 145: Đàm phán bồi thường
- Chương 146: Uông Thiết bị phản bội
- Chương 147: Sự quan tâm của Cố Mộc Hi
- Chương 148: Cô gái à… Em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy.
- Chương 149: Ông chủ Dịch, làm người đừng tuyệt tình như vậy chứ?
- Chương 150: Kiếm không nhiều, cũng chỉ hơn hai triệu thôi
- (151-300)
- (301-450)
- (451-600)
- (600+) + Phụ chương
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
(1-150) (Đã hoàn thành)
Chương 70: Dịch thiếu, bình tĩnh coi.
10 Bình luận - Độ dài: 1,344 từ - Cập nhật:
Chương 70: Dịch thiếu, bình tĩnh coi.
"Dịch thiếu, có phải có gián vừa bay vào phòng cậu không?"
"Đừng sợ, đừng hoảng loạn! Để tớ vào đập chết nó!"
Cố Mộc Hi vừa hét lên đã quay người chạy biến khỏi phòng.
Dịch Phong giật giật khóe miệng, cô nhỏ này vẫn luôn ‘cưng chiều’ mấy loài sinh vật nhỏ bé như vậy nhỉ!
Cậu còn nhớ hồi sáu, bảy tuổi, cả đám trẻ con trong khu đang đào đất chơi thì bỗng dưng có một con sâu bướm rơi từ trên cây xuống. Lũ nhóc sợ quá, khóc ầm lên rồi chạy toán loạn.
Chỉ có Cố Mộc Hi là tò mò lấy cây gậy chọc chọc nó, còn nhặt lên khoe với mọi người.
Cô nhóc còn bĩu môi, giọng non nớt nói: "Có gì mà sợ chứ!"
Sau đó, cô nàng còn đem con sâu về nhà chơi, nhưng vì tò mò muốn kiểm tra độ co giãn của nó mà lỡ xé làm đôi…
Chưa kể cô còn từng làm những hành động dũng cảm như dùng lửa thiêu gián, đổ nước sôi lên tổ kiến, lấy kim chọc ruồi…
Một lát sau, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Dịch Phong ra mở cửa, Cố Mộc Hi đã lao vèo vào trong.
"Gián đâu? Nó đâu rồi?"
"Tớ chuẩn bị xong rồi đây!"
Cô giơ cao chiếc dép — vũ khí diệt gián lợi hại nhất trong tay.
"Có lẽ vẫn còn trong phòng, thưa đại nhân giám sát, nhờ ngài cả đấy." Dịch Phong cười nói.
"Cứ yên tâm, Tiểu Phong Tử, đi trước dẫn đường đi, để ta xử lý nó!" Cố Mộc Hi vênh váo nói.
Hai người trở lại phòng, thấy hai con gián đang bám trên tường, trông có vẻ chẳng sợ người chút nào.
Loại gián này là gián Mỹ, đặc sản của Quảng Châu, không sợ người, không sợ ánh sáng, còn dám hoạt động giữa ban ngày.
Đối với loại sinh vật này, ai thấy nó thì đều muốn tiêu diệt.
Cố Mộc Hi nheo mắt, từ từ giơ dép lên, rón rén tiến lại gần.
Khi khoảng cách chỉ còn một mét, cô đột ngột vung tay!
Chiếc dép bay vèo ra như ám khí, đánh trúng con gián trên tường!
"Chát!"
Con gián bị đập bẹp dí, rơi xuống theo chiếc dép.
Dịch Phong sững sờ, chết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Vãi! Cái này cũng bá đạo quá rồi!
Chiến thần diệt gián à?!
Có lẽ con gián còn lại đã biết sợ, nó vội bò lên góc tường sát trần nhà, đứng yên một chỗ mà co ro run rẩy.
Cố Mộc Hi nhìn một cái, cau mày: "Con này cũng khôn đấy, còn biết chui vào góc cơ."
"Giờ không dùng dép ném được rồi."
Lỡ mà hụt thì nó sẽ bò ra ngoài cửa sổ mất.
Giờ phải làm sao đây?
Cố Mộc Hi sờ cằm suy nghĩ một lát, rồi bất chợt quay sang Dịch Phong.
"Tiểu Phong Tử, giúp tớ một chút!"
"Hả? Tớ á? Giúp thế nào?" Dịch Phong ngơ ngác chỉ vào mình.
"Tớ không đủ cao, cậu bế tớ lên đi!" Cố Mộc Hi lườm cậu.
"À... cái này…"
Dịch Phong liếc nhìn chiếc váy ngủ rộng rãi của cô, cùng đôi chân trắng nõn thon dài dưới lớp váy trông vô cùng hút mắt.
Ực…
Cậu nuốt nước bọt, cười hề hề: "Được thôi, tớ sẵn lòng giúp đỡ!"
Cố Mộc Hi thậm chí còn không thèm để ý đến cậu, chỉ chăm chăm vào con gián.
Cô đi đến dưới tường, thì thầm: "Tớ chuẩn bị xong rồi, cậu nhớ giữ chắc đấy!"
"Cậu có đủ sức không thế?"
Dịch Phong vỗ ngực: "Yên tâm, không thành vấn đề!"
"Được, bắt đầu nào!"
Dịch Phong đứng sau lưng Cố Mộc Hi, hai tay đặt lên vòng eo thon thả của cô.
Vừa chạm vào, cậu mới nhận ra eo cô thật sự rất nhỏ!
Mềm mềm, mịn mịn, cảm giác cực kỳ thích.
Cậu theo bản năng bóp nhẹ một cái.
Cố Mộc Hi cảm giác được sự kì lạ ở eo mình, như có một dòng điện như chạy dọc cơ thể, gò má cô đỏ bừng, cô ngay lập tức quay lại trừng mắt nhìn Dịch Phong.
"Cậu làm cái gì đấy! Nếu cậu còn làm tớ nhột nữa là tớ không giúp cậu diệt gián nữa đâu! Tớ cho cậu ngủ với nó đêm nay luôn đấy!"
"Ha ha, thói quen thôi mà." Dịch Phong cười gượng.
Cố Mộc Hi hít sâu, điều chỉnh lại tinh thần.
"Cố lên đấy, đừng để tuột tay!"
"3!"
"2!"
"1!"
Cô đếm ngược, hít sâu rồi phối hợp với Dịch Phong, cả người được nhấc bổng lên.
Dịch Phong gồng hết sức, nhưng lại phát hiện cô rất nhẹ, có lẽ còn chưa đến 45 kg?
Dù vậy, tay cậu vẫn run lên, không thể trụ lâu được.
"Cố Mộc Hi, nhanh lên nào!"
"Dịch thiếu, cố gắng lên! Đừng buông lỏng!"
"Tớ không muốn đâu! Nhưng ai bảo cậu nặng thế!"
"Bậy bạ! Là do cậu yếu quá thôi!"
Cố Mộc Hi rướn người lên, cố gắng với tới con gián.
"Chát!"
Con gián cuối cùng cũng bị đập bẹp.
"Ha ha! Xong rồi!" Cô vui vẻ reo lên.
Nhưng Dịch Phong đã không trụ nổi, lảo đảo ngã xuống giường.
Tay cậu buông ra, Cố Mộc Hi cũng rơi xuống theo, đè thẳng lên người cậu.
"Bịch!"
"Két!"
Chiếc giường phát ra tiếng ‘rên rỉ’ đầy đau đớn.
Dịch Phong không chỉ bị đập xuống giường, mà còn bị Cố Mộc Hi đè lên bụng, suýt thì nôn hết bữa tối ra ngoài.
"Dịch thiếu, cậu không sao đó chứ?" Cô ngoái đầu lại hỏi.
Mặt Dịch Phong tím tái, yếu ớt thều thào: "Cậu... có thể xuống trước được không?"
Lúc này, Cố Mộc Hi mới nhận ra mình đang ngồi lên người cậu, vội vàng đứng dậy, cười gượng.
"Tại cậu yếu chứ không phải lỗi của tớ đâu nhé!"
Dịch Phong trêu: "Cậu ăn nhiều quá đó, chắc lại béo lên rồi!"
Cố Mộc Hi: "(╬ ̄皿 ̄)!!"
"Chết tiệt, còn dám nói tớ béo? Cậu chán sống rồi hả!"
Cô chộp lấy chân cậu, vặn ngược một cái.
"Auuu!"
Dịch Phong bị lật úp, một chân bị giữ chặt.
"Bỏ... bỏ ra! Mưu sát chồng à!"
Cố Mộc Hi đỏ mặt, hừ một tiếng: "Hứ, ai thèm làm vợ cậu chứ! Đồ mặt dày!"
Nhưng cô vẫn buông chân cậu ra.
Dám nói mình béo á?
Mình đây gọi là thân hình chuẩn nhé!
"Xong rồi, chuyện còn lại cậu tự xử đi, tớ về ngủ đây!" Cố Mộc Hi vẫy tay, nhặt dép rời khỏi phòng.
"Này, Cố Mộc Hi, cậu không thể dọn luôn xác gián sao?"
Cô khoanh tay, bày ra dáng vẻ cao nhân cô độc.
"Bổn tiểu thư chỉ giết, không dọn!"
Dứt lời, cô nghênh ngang rời đi.
Dịch Phong cạn lời, bật cười.
Nhỏ này, đúng là giỏi diễn thật!
Thôi, tự mình dọn dẹp vậy…
Sau khi rửa mặt xong, Dịch Phong nhìn thấy đèn trong phòng Cố Mộc Hi đã tắt.
‘Nhỏ ngủ rồi à?’
Cậu kéo rèm cửa, bật máy tính, chuẩn bị tiếp tục viết phần mềm diệt virus.
Vừa mới đăng nhập QQ, cậu đã thấy tài khoản phụ của Cố Mộc Hi đang online.
“Ha! Hóa ra là tắt đèn để lén chơi máy tính!”
“Ting ting ting——”
Tin nhắn được gửi đến từ Thủy Mộc Thanh Hoa.
Dịch Phong mở ra xem.
Thủy Mộc Thanh Hoa: “Này Phong Tử, để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện kinh dị nhé. Tôi thấy trên diễn đàn Tianya đấy.”
Phong: “Chuyện gì?”
Thủy Mộc Thanh Hoa: “Ngày xưa, có một thư sinh gặp một vị phụ nữ đoan trang trên đường. Hắn lén lút nghĩ trong lòng: ‘Bà này béo quá.’”
Phong: “Rồi sao?”
Thủy Mộc Thanh Hoa: “Rồi hắn bị đánh chết luôn.”
Dịch Phong: “……”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
10 Bình luận