Trở về năm 2000: Thanh ma...
Phấn Đấu Lão Cửu- (1-150) (Đã hoàn thành)
- Chương 1: Nụ hôn làm cả lớp ngỡ ngàng
- Chương 2: Cố Mộc Hi: "Dịch Phong, cậu bị điên à?"
- Chương 3: Ngoài việc nợ cận một ân huệ, tớ còn nợ cậu một nụ hôn nữa
- Chương 4: Đừng gấp, liếm chậm thôi!
- Chương 5: Thiên tài
- Chương 6: Được, tớ sẽ cưới cậu
- Chương 7: Ha ha, con gái ngoan
- Chương 8: Để tôi thử xem sao
- Chương 9: Kiếm tiền
- Chương 10: Đàm phán
- Chương 11: Cậu có thích tớ không?
- Chương 12: Con trai chúng ta lớn rồi
- Chương 13: Cố Mộc Hi: "Từ giờ tớ sẽ bảo vệ cậu"
- Chương 14: Chụp nữa là bẹp dí luôn!
- Chương 15: Thử thách
- Chương 16: Tôi không gây phiền phức và cũng không sợ nó
- Chương 17: "Thập tự đoạt mệnh" của Cố Mộc Hi
- Chương 18: "Bay" trước mặt mọi người, chết tại chỗ!
- Chương 19: Ta đi thôi, Tiểu Hi Tử
- Chương 20: Chăm sóc Hi Hi nhé
- Chương 21: Muốn không? Nhưng tớ không đưa cho cậu đâu!
- Chương 22: Cảnh tượng "Tiêu chuẩn kép"
- Chương 23: Giường cậu tớ nằm chắc rồi!
- Chương 24: Cố - Hắc bào nhân - Mộc Hi
- Chương 25: Cách nấu mì
- Chương 26: Tương lai bắt đầu từ đây
- Chương 27: Dịch - Vua ép giá - Phong
- Chương 28: Đừng rén nữa, làm đi!
- Chương 29: Hàn Bình An, cả năm "bình an"
- Chương 30: Rác điện tử ư? Kho báu cả đấy!
- Chương 31: Dịch Phong thối, xem đây này
- Chương 32: Anh ơi, mua hoa tặng bạn gái đi ạ~
- Chương 33: Làm việc chăm chỉ mỗi ngày để kiếm tiền và tiến bộ hơn
- Chương 34: Chàng trai trẻ này không đơn giản
- Chương 35: Tiệc rượu - Lợi ích
- Chương 36: Cố Mộc Hi, đừng rời xa tớ mà...
- Chương 37: Cố Mộc Hi, xem tớ này
- Chương 38: Dịch Phong thối dám bắt chước mình à?
- Chương 39: Cố Mộc Hi mười tám tuổi
- Chương 40: Cố Mộc Hi, cho tớ uống một ngụm đi...
- Chapter 41: Tôi thích ăn dưa
- Chương 42: Đừng nhờn với một cô nàng có đai đen Judo
- Chương 43: Tớ muốn cưới cậu
- Chương 44: Âm mưu của Triệu Hưng Nghiệp
- Chương 45: Tặng cho tớ một nụ hôn đi
- Chương 46: Tình yêu thương từ cha mẹ
- Chương 47: Cậu là GG hay MM?
- Chapter 48: Tây Phong Điện Tử chuẩn bị cất cánh
- Chương 49: Nguyên tắc cạnh tranh
- Chương 50: Phong ca, nước đi hay đấy
- Chương 51: Chàng trai này thực sự là quái kiệt
- Chương 52: Triệu Hưng Nghiệp trở mặt
- Chương 53: "Cố Mộc Hi, cậu thực sự chỉ cảm ơn thôi à? Hôn tớ một cái đi?"
- Chương 54: Cố Mộc Hi: Ăn đi; Dịch Phong: Nó ăn được không thế?
- Chương 55: Cậu biết gì không?
- Chương 56: Dịch Phong ngốc, cố lên nhé.
- Chương 57: Nếu có chút quan hệ thì đã chẳng đến mức chẳng có tí quan hệ nào
- Chương 58: Tớ trâu lắm
- Chương 59: Đối mặt với kỳ thi đại học
- Chương 60: Cố Mộc Hi, cậu là nhất
- Chương 61: Hãy phỏng vấn người đầu tiên bước ra khỏi phòng thi
- Chương 62: Nữ hoàng băng giá Cố Mộc Hi
- Chương 63: Dám chiếm tiện nghi của tớ? Muốn chết sao?
- Chương 64: Làm tròn là một trăm triệu phải không?
- Chương 65: Hàu nướng mỡ hành
- Chương 66: Hoa khôi Cố: Dịch Phong thối, cậu nổi tiếng rồi kìa
- Chương 67: Dịch Phong thối, chúc mừng tốt nghiệp nhé.
- Chương 68: Ai muốn làm em gái cậu ta chứ?
- Chương 69: Cố tiểu thư thật khác người
- Chương 70: Dịch thiếu, bình tĩnh coi.
- Chương 71: Dịch Phong thối, đồ không biết xấu hổ!
- Chương 72: Quan hệ
- Chương 73: Cố Mộc Hi, hãy để tớ dâng hiến cơ thể này cho cậu
- Chương 74: Cái gì á? Thế cậu nghĩ tớ là cái gì?
- Chương 75: Tớ chỉ nhìn bạn gái mình thôi.
- Chương 76: Nể tình cháo bí đỏ, tớ đành phải làm vậy
- Chương 77: Phục cậu rồi
- Chương 78: Nghệ thuật tặng quà
- Chương 79: Dịch huynh đệ cuối cùng cũng tới rồi
- Chương 80: Chàng trai trẻ này biết mình phải làm gì
- Chương 81: Tiền đồ vô hạn
- Chương 82: Vạn Lão Tam, ông còn không bằng một thiếu niên.
- Chương 83: Tặng quà cho thư ký Lam
- Chương 84: Dậy đi, Dịch đại heo lười
- Chương 85: Cố Mộc Hi hung dữ
- Chương 86: Hợp tác với Nam Kiều Thương Mậu
- Chương 87: Công ty Công nghệ Tây Phong khai trương
- Chương 88: Vị khách không mời
- Chương 89: Phần mềm Quản gia An toàn Máy tính được phát hành
- Chương 90: Công ty Cánh cụt
- Chương 91: Sức mạnh của internet
- Chương 92: Chúng ta làm được rồi
- Chương 93: Cố Mộc Hi ngốc
- Chương 94: Bùng nổ
- Chương 95: Cất cánh từ đây
- Chương 96: Hi Hi cũng đâu có tệ đâu
- Chương 97: Cố Mộc Hi, cậu đi guốc trong bụng tớ đấy à?
- Chương 98: Tớ sẵn sàng rồi
- Chương 99: Trở nên lớn mạnh hơn
- Chương 100: Kết quả kỳ thi đại học được công bố
- Chương 101: Kỳ thi đại học - 721 điểm
- Chương 102: Cố Mộc Hi, cậu thơm thật đấy.
- Chương 103: Thủ khoa tỉnh Quảng Đông - Dịch Phong
- Chương 104: Đi đến nơi con muốn
- Chương 105: Hai đứa cứ tiếp tục đi, chúng ta không thấy gì hết
- Chương 106: Giáo dục giới tính
- Chương 107: Tôi đành chịu lỗ vậy
- Chương 108: Hợp tác
- Chương 109: Nói cậu ta là quái vật cũng chẳng quá
- Chương 110: 'Thu phục' Cánh cụt
- Chương 111: Thiết Tử, tầm nhìn còn hạn hẹp lắm, mở rộng ra thêm chút nữa đi.
- Chương 112: Phong Thần đây rồi
- Chương 113: Mã Đằng bị sốc
- Chương 114: Đánh cược - Thỏa thuận
- Chương 115: Cậu muốn làm gì?
- Chương 116: Đàn ông nên tự bảo vệ mình khi ở ngoài
- Chương 117: Theo tớ vào nhà nào
- Chương 118: Cố Mộc Hi, cậu muốn mưu sát chồng đấy à?
- Chương 119: Xin lỗi, tôi có bạn trai rồi
- Chương 120: Giao tiếp bằng mắt
- Chương 121: Đóng kịch thì phải đóng cho trọn vẹn
- Chương 122: Dịch - Vua chém gió - Phong
- Chương 123: Xài tiền của tôi, còn ép tôi ăn cẩu lương, có còn thiên lý không hả?
- Chương 124: Dịch Phong thối, cậu muốn nếm thử cảm giác bay lên trời không?
- Chương 125: Tin mới: Rắc rối lại ập đến!
- Chương 126: Dám chơi tôi? Tôi đập chết anh!
- Chương 127: Xử lý khủng hoảng hoàn hảo, nguy cơ được giải trừ
- Chương 128: Ồ, là bà xã đó à?
- Chương 129: Cố Mộc Hi thế này thật quyến rũ quá đi!
- Chương 130: Câu chuyện tuổi thơ đáng xấu hổ của Cố Mộc Hi
- Chương 131: Chấm dứt hợp tác với công ty Thịnh Đức
- Chương 132: Hợp tác
- Chương 133: Tâm tư của Phùng Trạch
- Chương 134: Dẫn dắt dư luận
- Chương 135: Sức mạnh của dư luận
- Chương 136: Dù có chết đói, bổn tiểu thư cũng không thèm ăn một miếng kem nào của cậu đâu!
- Chương 137: Tạm biệt bà chủ
- Chương 138: Cố Mộc Hi, sao trên người cậu cứ có mùi 'giấm' thế nhỉ?
- Chương 139: Sự "hiền từ" đầy sát khí của Cố Mộc Hi
- Chương 140: Dịch thiếu, cậu thích tư thế nào hả?
- Chương 141: Thối Phong, vừa nãy cậu đẹp trai lắm đó!
- Chương 142: Lời mời ăn cơm của Phan Thành Phúc
- Chương 143: Kiếm một mẻ lớn
- Chương 144: Tát Niếp tân trước mặt mọi người
- Chương 145: Đàm phán bồi thường
- Chương 146: Uông Thiết bị phản bội
- Chương 147: Sự quan tâm của Cố Mộc Hi
- Chương 148: Cô gái à… Em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy.
- Chương 149: Ông chủ Dịch, làm người đừng tuyệt tình như vậy chứ?
- Chương 150: Kiếm không nhiều, cũng chỉ hơn hai triệu thôi
- (151-300)
- (301-450)
- (451-600)
- (600+) + Phụ chương
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
(1-150) (Đã hoàn thành)
Chương 14: Chụp nữa là bẹp dí luôn!
12 Bình luận - Độ dài: 1,320 từ - Cập nhật:
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 14: Chụp nữa là bẹp dí luôn!
Cố Mộc Hi cắn đầu bút, trong lòng suy nghĩ:
‘Nếu Dịch Phong cảm lạnh ốm nặng, lỡ mà chết thì sao nhỉ?’
Cô bỗng giật mình.
‘Có phải mình nghĩ hơi nhiều rồi không?’
‘Cái tên Dịch Phong đáng ghét đó chắc không yếu đến mức như vậy chứ?’
‘Nhưng biết đâu lại yếu thật?’
‘Hay là... mang cho cậu ta chút thuốc cảm nhỉ?’
Nghĩ thế, Cố Mộc Hi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rón rén mở cửa phòng.
Cô lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, phát hiện phòng khách không có tiếng nói chuyện, cha mẹ dường như đã về phòng rồi.
Cô thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi mở cửa, bước thật nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động.
Tới trước tủ TV trong phòng khách, cô mở ngăn tủ, bắt đầu tìm hộp thuốc xem có thuốc cảm không.
"Ủa? Sao không thấy nhỉ? Mình nhớ là nó được để ở đây mà," Cố Mộc Hi gãi đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Hi Hi, con đang tìm gì thế?"
Giọng của mẹ cô, Lý Uyển, bất ngờ vang lên từ phía sau.
Cố Mộc Hi giật bắn mình, vội đứng thẳng người, cười ngượng ngùng:
"Mẹ... mẹ chưa ngủ ạ? Con... con chỉ đang tìm chút đồ thôi."
Lý Uyển liếc nhìn hộp thuốc đã mở ra, mỉm cười:
"Thuốc cảm mẹ để trong ngăn kéo bên trái rồi."
"Ơ..." Cố Mộc Hi ngẩn người.
Cô không hiểu sao mẹ lại biết cô muốn tìm cái gì.
"Dì Mạnh nói với mẹ rồi, Dịch Phong hình như bị cảm nhẹ."
"Con định mang thuốc cảm cho Dịch Phong đúng không?" Lý Uyển nhìn thấu suy nghĩ của cô ngay lập tức.
Cố Mộc Hi đỏ bừng mặt, bĩu môi, định chối cãi nhưng cuối cùng đành thành thật thừa nhận:
"Con chỉ...vâng, đúng thế ạ."
"Vậy con mang qua cho Dịch Phong đi. Mẹ về phòng nghỉ trước đây." Lý Uyển cười rồi quay người rời đi.
Cố Mộc Hi thở phào nhẹ nhõm, mở ngăn kéo bên cạnh, cuối cùng tìm thấy hộp thuốc cảm.
Cầm theo thuốc cảm, cô ra khỏi nhà, đứng trước cửa nhà Dịch Phong, gõ nhẹ.
"Ai đó?"
Dì Mạnh Tiểu Vân mở cửa, nhìn thấy Cố Mộc Hi đứng đó, liền ngạc nhiên hỏi:
"Hi Hi à, có chuyện gì vậy?"
"Dì ơi, con nghe nói Dịch Phong hình như bị cảm, đây là thuốc cảm, có thể giúp cậu ấy khỏe hơn ạ." Cố Mộc Hi rụt rè đưa ra hộp thuốc.
Mạnh Hiểu Vân nhận lấy thuốc, bà nhẹ nhàng xoa đầu cô, mỉm cười:
"Cảm ơn con nhé, bé Hi Hi."
Cố Mộc Hi lè lưỡi nghịch ngợm:
"Dì cho cậu ấy uống thuốc rồi nghỉ ngơi sớm nhé. Con về đây ạ~"
"Mai gặp lại dì nhé~"
"Ừ, mai gặp."
Mang thuốc xong, Cố Mộc Hi cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Trở về phòng, cô ngồi xuống bàn làm bài tập.
Viết xong bài, ôn tập một chút, cô nhìn đồng hồ thấy đã gần 11 giờ đêm.
Cơn buồn ngủ ập tới, cô ngáp dài, vươn vai lộ ra dáng người thon thả.
"Không biết tên Dịch Phong kia ngủ chưa nhỉ?"
Cô đứng dậy kéo rèm cửa, nhìn sang phòng của Dịch Phong thấy đèn đã tắt.
"Hẳn là uống thuốc rồi buồn ngủ đây mà?"
"Chắc mai cậu ấy sẽ khỏe thôi nhỉ?"
Chống cằm tự nói, cô thấy phòng Dịch Phong không sáng đèn nữa nên kéo rèm, quay về giường ôm chú heo bông ngủ.
Cơn buồn ngủ nhanh chóng kéo đến, chẳng mấy chốc cô chìm vào giấc mơ.
Trong giấc mơ kỳ lạ, cô thấy Dịch Phong đang ốm, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Lạnh... lạnh quá..."
Không có gì để giữ ấm, cô đành ôm chặt lấy cậu.
Hai người cứ thế ôm nhau. Một lúc sau, cô cảm thấy Dịch Phong không còn run rẩy nữa.
Cô hỏi:
"Ê, tên Dịch Phong kia, thấy đỡ chưa?"
"Đỡ nhiều rồi!"
Dịch Phong đột nhiên quay đầu lại, nhưng gương mặt cô thấy không phải của cậu mà là... mặt của chú heo bông!
"A! Yêu quái!!!"
Gương mặt tròn vo của heo bông tuy dễ thương nhưng gắn lên cơ thể của Dịch Phong thì thật đáng sợ.
Yêu quái, xem ta dùng chiêu khóa thập tự đây!
Cố Mộc Hi phản xạ nhanh, xoay người khóa chặt “yêu quái đầu heo.”
"Hi Hi, Hi Hi."
"Dậy đi, muộn học bây giờ."
"Sao con lại nói mớ thế hả?"
Giọng của mẹ vang lên bên tai, Cố Mộc Hi giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra thấy gương mặt của mẹ.
"Ơ... mẹ... chào buổi sáng!"
Lý Uyển không nói gì, chỉ che miệng cười.
Cố Mộc Hi nhìn theo ánh mắt của mẹ, cúi đầu thì thấy mình vẫn đang giữ chặt chú heo bông bằng chiêu khóa thập tự.
Quả nhiên chỉ là giấc mơ!
"Thôi dậy nhanh đánh răng rửa mặt đi."
"Mẹ làm trứng ốp la với cháo thịt bằm nấm hương rồi, tí con mang cho Dịch Phong một phần nhé."
Nghe thấy cháo thịt bằm nấm hương, mắt Cố Mộc Hi sáng rực:
"Yeah!"
Nhưng rồi cô bỗng nghĩ: Nếu không phải Dịch Phong bị bệnh, chắc mình chẳng có đãi ngộ này đâu nhỉ?
Ủa, mẹ, con thật sự là con ruột của mẹ sao?
Sau khi Lý Uyển rời phòng, Cố Mộc Hi cầm cây phơi quần áo quen thuộc, làm "thao tác truyền thống" chọc cửa sổ phòng Dịch Phong.
"Này, đồ lười biếng, dậy đi!"
"Không dậy là trễ học đó!"
Một lát sau, rèm bên kia mới động đậy. Dịch Phong xuất hiện bên cửa sổ, mắt vẫn ngái ngủ:
"Chào buổi sáng, Cố Mộc Hi."
"Chào cái gì mà chào! Mau đi đánh răng rửa mặt, tí nữa có đồ ăn ngon cho cậu đấy!" Cố Mộc Hi bắt chước giọng mẹ thúc giục.
Nhưng cô cũng không quên hỏi:
"Sao rồi? Thấy khỏe hơn chưa?"
Dịch Phong ngáp dài, vươn vai:
"Khỏe rồi, nhờ thuốc cảm của cậu đó, cảm ơn nha."
Tối qua cậu đã bắt đầu thấy mệt, triệu chứng cảm càng nặng hơn.
May mà sau đó mẹ đưa thuốc cảm, bảo do Cố Mộc Hi mang tới.
Dịch Phong biết ngay cô nàng này vẫn lo cho mình.
Uống thuốc xong cậu ngủ sớm, sáng dậy thì hết cảm luôn.
"Không cần cảm ơn, bổn cô nương vốn nghĩa khí vậy đấy!" Cố Mộc Hi vỗ ngực tự hào.
Dịch Phong liếc nhìn rồi nói:
"Ấy, nhẹ tay thôi."
"Làm gì?"
"Không khéo nó lại phẳng thêm nữa đấy." [note68037]
Cố Mộc Hi: "???"
"Dịch Phong thối! Cậu chờ chết đi!"
Rầm!
Cô đóng sập cửa sổ, kéo rèm.
Cô tức giận đến nỗi ngực cô phập phồng liên tục.
‘Tên Dịch Phong thối này, dám nói mình phẳng...’
‘Thật là vô lý!’
Cô cúi đầu, vén cổ áo nhìn thử.
‘Ừ thì nhỏ chút...’
‘Nhưng đâu có phẳng! Nó đang phát triển bình thường mà!’
‘Đáng ghét!’
‘Chờ đó, lát nữa tớ sẽ xử đẹp cậu!’
Cố Mộc Hi nghiêm mặt thay đồng phục, ra khỏi phòng đánh răng rửa mặt.
Tới bàn ăn, cô thấy mẹ đã chia sẵn hai phần cháo mang đi.
Mùi thơm của cháo thịt bằm nấm hương khiến cô chảy nước miếng.
Mẹ đối xử với tên Dịch Phong thối kia tốt thật đấy!
"Hi Hi, ra khỏi nhà nhớ mang cho Dịch Phong nhé."
"À, con nếm thử xem có nhạt không, nếu nhạt thì tự thêm muối nha."
Giọng mẹ từ bếp vọng ra.
Đôi mắt Cố Mộc Hi khẽ đảo, cười tinh quái:
"Mẹ ơi, con thấy hơi nhạt. Dịch Phong khẩu vị mặn lắm, để con thêm tí muối cho cậu ấy nhé!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
12 Bình luận