Ayla và Ada đã làm phiền tôi từ sáng tới giờ và ép tôi phải lên xe ngựa. Ngay khi bước lên xe, tôi đã biết rằng mình sẽ hối hận.
“Lâu rồi không gặp, thưa Điện hạ.”
Và quả nhiên, đúng là như vậy.
Kalen cúi người, cư xử theo phép tắc chuẩn mực. Detheus cười tươi khi hắn tới gần. “Giữa chúng ta không cần phải trang trọng như vậy.”
Giữa chúng ta?
Ayla và Ada trao đổi ánh mắt. Kalen đã làm những việc phản cảm gì khi không ở cùng chúng ta sao?
“Ngài thật tốt bụng khi coi tôi là bạn trong khi chúng ta mới chỉ gặp qua vài lần trong các buổi yến hội đấy.” Kalen không quên đính chính để Ada và Ayla không hiểu nhầm.
“Cậu tất nhiên là ngoại lệ rồi. Có ai lại muốn bỏ lỡ cơ hội được làm thân với nhà Kartina chứ, dù mới chỉ chào hỏi xã giao đi chăng nữa?” Câu trả lời của Detheus thực khéo léo.
“Đây là các em của tôi.”
Ada và Ayla lần lượt nhún gối chào. Ánh mắt của Detheus lặng lẽ liếc sang một bên trước khi dừng lại chỗ tôi. Ánh mắt hắn nheo lại. Ánh mắt đó nói lên tất cả.
Hắn ta đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên.
Chết tiệt.
Có một điều tôi cần giải thích tại đây. Tôi không hề có ý khoe khoang. Chỉ là hắn ta yêu quá dễ dàng. Ánh mắt của Detheus tập trung vào nốt ruồi dưới mắt tôi. Nếu như đây là kiếp trước, tôi sẽ lập tức tới gặp bác sĩ da liễu để xóa bỏ nó đi.
“Ai đây…”
“Tôi là Estella của nhà Kartina.” Tôi cẩn thận trả lời Detheus bằng một giọng vô cảm, nhưng vẫn đủ để tránh khiến cho hắn ta thấy bị xúc phạm. Nếu được thì tôi không muốn nói tên của mình với hắn ta. Tôi căm ghét Detheus bởi vì tôi đã đọc tất cả cách đối xử tồi tệ của hắn dành cho những người phụ nữ trong truyện. Nếu như Kalen báo trước với tôi rằng chúng tôi sẽ gặp Detheus, tôi sẽ giả vờ như bị ngất xỉu để không phải tới đây.
“Không ngờ trong nhà Kartina lại có một mỹ nhân như vậy đấy. Tiểu thư thật xinh đẹp.”
Detheus tiến lên một bước và cầm lấy tay tôi. Các anh chị của tôi trợn tròn mắt khi hắn tiến gần hơn định hôn lên mu bàn tay tôi. Không một ai ngờ trước được rằng Thái tử lại bạo gan như vậy.
Ý nghĩ đến việc đôi môi mọng nước của Detheus chạm vào cơ thể khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Ghét thật sự luôn đấy. Cơ thể tôi chuyển động theo phản xạ trước ý nghĩ này. Tôi gỡ ra từ chiếc huy hiệu cài trên chiếc nơ buộc quanh eo một mảnh kim cương nhỏ và búng ngón tay.
“Ah!” Detheus kêu lên một tiếng và đứng thẳng dậy. Hắn lùi lại, dùng tay che một bên mặt.
“Điện hạ!”
Đám hiệp sĩ và người hầu cùng vội vã chạy tới kiểm tra. Má bên phải của hắn có một vết thương nhỏ trông giống như bị một chiếc kim nhọn đâm vào. Không có máu chảy ra, nhưng vết thương nhỏ đó cũng đủ gây lên một cơn nhói sốc lại tinh thần hắn.
Ai nói ngươi được động vào ta khi chưa được cho phép hả?
Nếu như hắn không phải là thái tử thì tôi đã bẻ gãy cổ tay của hắn rồi. Thực là đáng tiếc.
“Không sao đâu, ta ổn. Các ngươi có thể đi.”
“Nhưng thưa Điện hạ, vết thương của người…”
“Ta đã nói là không sao mà! Chỉ là một vết bọ cắn thôi, đừng có phản ứng thái quá như thế nữa.” Detheus lên giọng.
“Chắc hẳn có rất nhiều ong trong vườn thượng uyển.” Tôi xác nhận giả định của Detheus, không quên tỏ ra lo lắng. Mảnh vỡ kim cương đã rơi xuống dưới lớp cỏ khiến cho việc tìm kiếm nó trở nên không thể, và không có một ai đã thấy nó cả. Sẽ không có ai nghĩ rằng tôi đã tấn công Thái tử. Tôi sẽ không bị nghi ngờ.
Thay đổi sắc mặt của mình, tôi nhẹ nhàng nói với Detheus. “Thưa Điện hạ, có lẽ người nên vào trong nghỉ ngơi nếu thấy trong người không khỏe.”
“Không. Chỉ là một vết ong đốt thôi, tiểu thư không cần lo lắng.” Detheus bình thản đáp lời.
“Điện hạ, chúng thần có nên gọi ngự y không?” Những người hầu đang rất lo lắng cho Detheus ngày hôm nay.
Detheus quay sang và ném cho họ một cái lườm. “Ta đã bảo tất cả các ngươi lui xuống cơ mà.”
Thậm chí còn có thể nghe rõ tiếng nghiến răng của hắn. Đám người hầu và hộ vệ Hoàng gia bắt đầu tản đi.
“Ta đã để các tiểu thư phải đợi rồi.” Detheus nói, vờ như đang áy náy, rồi kéo ghế ngồi cho tôi, và chỉ mình tôi thôi. Hắn chậm rãi đưa mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
Hắn điên rồi sao? Không lẽ hắn phải bị mất thị lực mới tỉnh táo lại được? Tôi đưa tay chạm vào lọ thuốc độc được cất trong túi áo. Không, không phải cái này. Hắn sẽ chết ngay khi hấp thụ nó vào. Dù sao thì tôi cũng không thể giết Thái tử ngay tại cung điện Hoàng gia.
Detheus liên tục cố gắng bắt chuyện với tôi. Dựa vào ánh mắt dâm dục của hắn, tôi đoán chắc rằng hắn đã yêu tôi rồi. Kalen và Ayla thở đài.
Các anh chị không dự đoán trước được điều này sao?
“Ta rất mừng vì được uống trà cùng các vị.” Detheus cắt ngang ánh nhìn chằm chằm của hắn về phía tôi đủ lâu để nói với Kalen điều đó.
“Vâng.” Kalen nói bằng một giọng đắng ngắt. Tôi hướng ánh nhìn về phía anh trai. Tôi không thể đoán được vì sao các anh chị của tôi lại đưa tôi tới đây. Kalen và Detheus thân thiết như vậy sao? Tới lúc này thì bất cứ ai cũng có thể thấy ánh nhìn đầy thèm thuồng của Detheus hướng về tôi. Tôi rất muốn móc mắt của hắn ra, nhưng điều đó phải bỏ sang một bên vậy. Cái móc sắc nhọn giấu trong túi áo tôi đang kêu gào được giải thoát đây.
“Tiểu thư Estella, sao cô không ăn gì vậy. Không có món nào hợp khẩu vị của cô sao?” Detheus, người đang nói chuyện với Kalen để giữ thể diện, quay người sang hướng tôi. Làm sao mà tôi có hứng ăn uống khi bị hắn nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống tôi như vậy được chứ? Hắn đang không tỉnh táo chút nào.
Hiện tại đang lại giữa ban ngày ban mặt và tất cả các anh chị của tôi đều ở đây, nên khả năng cao là hắn sẽ không làm gì cả. Chưa kể tôi cũng sẽ không để hắn ra tay, nhưng cái ý nghĩa về những điều hắn có thể sẽ làm với tôi đã hoàn toàn phá hủy hứng ăn uống của tôi. “Không, không, thưa Điện hạ.”
Tôi không thèm nói gì thêm với hắn, vội vã nâng tách trà của mình lên. Hương hoa từ trà tỏa ra khá tuyệt. Họ đã sử dụng loại lá trà tốt nhất, quả nhiên là trong cung điện Hoàng gia.
Ánh mắt của Detheus chú ý tới đôi môi hồng của tôi, hắn liếm môi, như thể đang tưởng tượng điều gì đó. Khắp cổ và tay của tôi đều nổi da gà. Tôi đã phải né tránh không chạm ánh mắt về phía hắn. Tôi chỉ mong rằng lần ghé thăm này sẽ nhanh chóng kết thúc. Và rồi…
“Estella, đáng lẽ em nên nói trước với ta rằng em sẽ tới Hoàng cung. Như thế thì anh đã gửi xe ngựa cho em.” Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Ai lại gọi tên mình một cách vừa dịu dàng nhưng lại có phần lạnh lùng giữa ban ngày vậy nhỉ?
Tôi quay đầu về phía phát ra giọng nói. Đó là một gương mặt quen thuộc. “Rodrigo?”
Sao anh ấy lại ở đây? Và cùng với…
“Detheus! Anh có khách sao?”
… Công chúa?
***
Trí tưởng tượng của Detheus bắt đầu bay cao khi y nhìn Estella nhấp từng ngụm trà. Chỉ cần một cái nhìn vào đôi môi đỏ chót của cô cũng đủ khiến ham muốn trong y dâng trào. Thật là đã con mắt.
Detheus bắt đầu suy nghĩ cách đuổi Kalen, Ada và Ayla đi để y có thể có thời gian một mình cùng Estella. Và ngay khi y bắt đầu cảm thấy bức bối trước sự thiếu hụt phương án của mình…
“Estella, đáng lẽ em nên nói trước với ta rằng em sẽ tới Hoàng cung. Như thế thì anh đã gửi xe ngựa cho em rồi.”
Một giọng nói không được chào mừng, và…
“Detheus! Anh có khách à?”
… Một giọng nói tươi sáng quen thuộc vang lên.
Delia, em gái của Detheus và công chúa của đế quốc, vẫy tay chào khi cô tới gần với một nụ cười tươi tắn. Bên cạnh cô là Rodrigo, đôi lông mày của anh nhíu lại tỏ ra sự tức giận.
“Delia, em tới tận đây làm gì? Lâu rồi không gặp, ngài Rodrigo.” Detheus chẳng thèm giấu đi sự phật ý của mình.
“Những đóa hoa hồng trong cung của anh đẹp hơn nhiều. Em muốn khoe chúng với ngài Rodrigo.” Delia kéo cánh tay của Rodrigo. Còn anh thì để cô tùy ý kéo mình đi.
Choang. Một chiếc tách trà vỡ vụn. Nhưng đó không phải là tách trà của Estella, mà là của Ayla.
“Ôi trời! Ngài bị ướt hết rồi! Trà có làm bỏng ngài không? Ôi trời.” Delia cuống cuồng cả lên, và Estella nhanh chóng rút khăn tay của mình ra. Ayla lắc đầu trước khi phủi những mảnh vỡ xuống đất như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Tôi xin lỗi vì đã làm vỡ chiếc chén đắt tiền của ngài. Tôi có hơi kích động một chút.” Ayla không giấu giếm sự thật rằng việc chị ấy làm vỡ tách trà chẳng phải là một tai nạn.
“Estella, chị muốn về nhà, chị không muốn tiếp tục xem hai tên khốn đang ham muốn này chảy nước dãi đâu.” Ayla nói thầm với Estella, nhưng vẫn đủ lớn để mọi người có thể nghe thấy.
Detheus nhăn mặt. Nhưng không phải vì lời bình phẩm “những tên khốn ham muốn.” Detheus biết rằng y tốt hơn bất cứ ai, và có thể thừa nhận rằng lời mô tả đó cũng là hợp lý. Điều khiến y phật ý chính là cách dùng từ số nhiều của Ayla khi cô nói điều đó. Vậy là còn có kẻ khác ngoài ta đang theo đuổi Estella sao?
“Lâu rồi không gặp, thưa Điện hạ. Nữ thần luôn ở bên ngài.” Rodrigo chen vào bằng một lời chào giữa sự ồn ào.
“Phải rồi, nữ thần luôn ở bên-”
“Estella, em có việc gì phải tới hoàng cung sao? Anh không thấy em nhắc tới việc này trong bức thư em gửi ngày hôm qua. Nếu như biết trước em sẽ tới đây, anh đã đi cùng hoặc gửi xe ngựa cho em rồi.” Trước khi Detheus kịp nói xong, Rodrigo đã nhẹ gạt công chúa ra và đứng trước mặt Estella.
Tên khốn ham muốn khác là Rodrigo sao? Detheus cố nặn ra một nụ cười.
Rodrigo cũng mỉm cười rồi đặt tay lên cằm của Estella. Bàn tay của anh chậm rãi trượt từ cằm lên má của cô. Ánh mắt của anh lạnh lẽo, nhưng cái chạm của anh lại dịu dàng và ấm áp. Sự tương phản này đã đánh thức trí tò mò của Estella.
***
Anh đang làm gì với công chúa vậy? Quan trọng hơn là, hai người thân nhau sao? Mình không muốn bị người khác cướp công đâu. Tôi đang phải bảo vệ Rodrigo và phải giao anh ta lại cho nữ chính một cách bình an vô sự, chứ không phải giao cho cô công chúa rác rưởi kia. Tôi nói, “Anh cũng có nhắc tới việc sẽ tới cung điện đâu. Nếu mà biết trước thì em đã đi cùng anh rồi.”
“Xin lỗi, hôm qua anh đã về nhà muộn sau khi tới thăm em.”
“Cha mẹ em cũng giữ anh ở lại lâu mà. Nhưng mà anh chào tạm biệt em nhanh quá đấy.”
Tôi có thể thấy được khóe môi đang giật giật của Detheus. Cuộc trò chuyện của chúng tôi cho thấy rõ được rằng mối quan hệ của chúng tôi hơn cả người quen. Đây là một sự cố tình, và thái độ của chúng tôi cũng như bầu không khí giữa hai người có thể cho thấy rõ. Rodrigo và tôi đang cố gắng hết sức tạo nên màn trình diễn tuyệt vời nhất để cho thấy rằng giữa chúng tôi chắc chắn là có gì đó.
“Sao các vị không ngồi xuống đi?” Giọng nói của Detheus trầm xuống một cách nguy hiểm.
“Chúng ta nên đi thôi.” Ayla đã đứng dậy. Trông cô có vẻ tức giận trước sự thật rằng Rodrigo, kẻ đang theo đuổi em gái cô, lại đi dạo chơi vui vẻ trong cung điện cùng công chúa.
Ada cũng như vậy. “Chúng tôi quên mất rằng vẫn còn một vài con quái vật cần xử lý ngày hôm nay, thưa Điện hạ.”
Nhà Kartina là công cụ để bảo đảm sự an nguy của Đế quốc. Một mình họ chịu trách nhiệm xử lý những con quái vật thường xuyên lảng vảng ở phía Tây biên giới. Giống như trong truyền thuyết lập quốc, gia tộc Kartina vẫn phục tùng trước gia tộc Phalemons, hai gia tộc hỗ trợ lẫn nhau. Nhà Kartina bảo vệ đế quốc khỏi những con quái vật, đổi lại gia tộc Phalemons nhắm mắt làm ngơ trước những tội ác của nhà Kartina. Detheus không thể ngăn cản các thành viên Kartina rời đi.
“Vậy thì tôi cũng nên rời đi thôi. Estella, ít nhất thì chúng ta cũng nên rời khỏi cung điện cùng nhau chứ?” Rodrigo chìa tay ra.
Khi tôi định cầm tay anh thì Delia chen vào giữa chúng tôi.
Cô ta nói: “Ngài Rodrigo, ngài có thể đi cùng tôi tới vườn hoa hồng không?”


0 Bình luận