“Tail Red kia! Flea Guildy ta đây yêu cầu quyết đấu một chọi một với ngươi!!”
Cùng lời tuyên bố cháy bỏng, tên Elemerian khoanh tay bệ vệ đối mặt với tôi.
Flea Guildy… Flea… À, bọ chét.
Khắp người nó được phủ kín trong một lớp giáp xác cuộn tròn, hơi xương xước. Ngược hẳn với lời tuyên bố dũng mãnh, đôi bàn tay tựa móng vuốt kia lại run lên bần bật.
“Ai cho. Đối thủ của tất cả bọn mi là ta đây. Còn lâu ta để Red phải ra tay.”
Tail Blue tự tiện khước từ yêu cầu quyết đấu, đoạn bước lên phía trước để bảo vệ tôi.
Flea Guildy nghe thế mồ hôi liền tuôn ra như tắm, song vẫn làm bộ điềm tĩnh nhằm chơi bài thuyết phục Blue.
“Tail Blue, thời gian qua nhà ngươi đã đánh bại quá nhiều Elemerian, chắc phải mệt mỏi lắm rồi! Có đánh bại ngươi cũng chẳng vinh dự gì hết! Ta mong mỏi một trận chiến chuẩn lẽ thường với Tail Red đây, nên ngươi cứ thong thả ngồi một chỗ nghỉ ngơi đi!”
Đối thủ mưu cầu một trận chiến chuẩn lẽ thường kia lại lườm tôi bằng cái vẻ mặt tột đỉnh bất thường.
“Lải nhải xong chưa?”
Blue thủ sẵn cây Wave Lance, chầm chậm tiếp cận tên Flea Guildy.
Tựa hồ kẻ hành quyết cất bước lên đoạn đầu đài, với mục đích duy nhất là chém phựt sợi dây cho thanh đao bổ xuống chém phăng thủ cấp phạm nhân.
——Aika, à không, Tail Blue đã thay đổi.
Vẫn biết xưa nay bả chưa từng khoan dung hay thương hại Elemerian bao giờ, nhưng đến dạo gần đây, gọi là “quỷ khốc thần sầu” vẫn còn quá nói giảm nói tránh.
Vì đâu nên nỗi? Để lý giải, tôi xin quay ngược về trận chiến với Dark Grasper diễn ra vào hai tuần trước.
Sau một trận tử chiến khốc liệt, Dark Grasper đã… ờm thì, hôn tôi, tỉnh bơ y như cách các tuyển thủ đổi đồng phục cho nhau sau trận thi đấu.
Lúc ấy tôi vẫn đang biến thân thành Tail Red, chưa kể thái độ của cô ta cũng nửa đùa nửa thật thành ra quên béng… ờ mà thỉnh thoảng vẫn hồi tưởng lại cảm giác vương trên bờ môi… ấy đâu đâu quên béng rồi chứ—— đại ý ở đây là, Aika chả hiểu sao lại không chịu coi đó là đùa cợt. Hay tại vừa đánh nhau long trời lở đất tức thì nên bả mới nghĩ đấy là một cách mỉa mai?
Aika thì, trên trường hay ở nhà vẫn không thay đổi… gọi là hơi bảo bọc tôi hơn mọi khi một tí, chứ đại để không khác thường ngày là bao.
Thế nhưng, một khi biến thân thành Tail Blue, như kiểu mọi xiềng xích kìm hãm bản tính hung tàn bị giải phóng ra hết một lượt, bả chính thức hóa thân thành Hung thần hủy diệt.
Thấy chừng Blue giờ chỉ coi bọn Elemerian không hơn gì một miếng mồi nhử để dụ Dark Grasper ra mặt. Chẳng riêng gì tên kia, nguyên cái hội chiến binh côn trùng cường tráng trực thuộc đơn vị của cô ta đều phải sợ bả mất mật.
Cá nhân tôi thấy kế hoạch này lại phản tác dụng. Vì từ đó tới nay, Dark Grasper vẫn chưa hề ra mặt một lần nào.
Ngày hôm nay, sân vận động điền kinh lại bị bọn Elemerian tấn công ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Nghe bảo đang lúc tổ chức giải chạy điền kinh nữ, hắn bất thình lình nhảy bổ vào giữa sân chạy từ bên ngoài sân vận động.
Cứ tưởng nơi này sẽ phải náo loạn lắm, nào ngờ cái lúc ba bọn tôi đến nơi thì thấy hội nữ sinh cấp ba chẳng những không thèm di tản, mà còn ngồi yên một chỗ cổ vũ chúng tôi nhiệt tình; bị quái vật tấn công riết thành quen, đâm ra sinh cái tính bình chân như vại.
Đến đây vẫn ổn, chưa sao. Vẫn là chuyện thường ở huyện.
Phải tới khi mục sở thị sắc diện của Blue, cùng nỗi căm hờn bốc lên nghi ngút khỏi người bả, nhóm nữ sinh cấp ba mới bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Kẻ địch sợ hãi là một chuyện đi, đằng này đến cả con người cần phải bảo vệ cũng sợ bả một phách. Tail Blue thế là đã lâm vào cảnh tứ bề thọ địch, khi trước có khủng khiếp ra sao cũng không so sánh nổi.
“Thôi được rồi, đã vậy thì Tail Red với Tail Yellow cùng lên một lượt coi, ta đây cân hết! Chấp thế là vừa rồi chứ hả!! Nào, tới đây!!”
Tên này sợ phải đánh với Blue tới mức nào vậy trời…
“… <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) của mi là <<Leg>> (Thuộc Tính Chân) nhỉ. Chắc thèm cọ má vào chân Red lắm chứ gì?”
“Vô duyên, ai lại chạm trực tiếp bao giờ! Ta đây yêu mến đôi chân khỏe mạnh tuyệt mỹ của nữ nhân trên toàn thế giới, tuyên truyền về tầm quan trọng của đôi chân và chờ cho <<Leg>> (Thuộc Tính Chân) nở rộ! Chỉ thế mà thôi!!”
… quái lạ.
À thì, chỉ có đám Elemerian xuất hiện gần đây mới thế, kiểu tụi nó chuyên tâm vào thuộc tính của bản thân hơn hẳn bọn trước ấy. Phải chăng do là đơn vị trực thuộc Dark Grasper? Hay là——
“Mơ đi. Tưởng lừa ta dễ lắm đấy… Lời cái lũ Ultima Guil bọn mi nói, đừng hòng ta tin thêm lần nào nữa.”
Cùng ngọn lửa đen ngòm ẩn chứa trong đôi mắt hư vô, Blue lù lù tiếp cận Flea Guildy.
“Hết cách, thôi để lần sau giao c…… ÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!!”
Blue đá một phát quét ngang chân Flea Guildy, và nhân lúc nó còn đang ngã nhào, lưng còn chưa chạm xuống đất, bả liền vung chân, giẫm nó dí thẳng vào mặt đường.
Vừa phải chống chịu cú giẫm chết người, Flea Guildy vừa mê mẩn ngắm chân Tail Blue.
“Ôi, cặp giò mới thon thả làm sao. Một đường thẳng tuyệt mỹ trải dài từ ngực xuống tận chân. Chỉ cần ngươi tự hào về đôi chân này hơn chút nữa thôi là <<Leg>> (Thuộc Tính Chân) tuyệt luân đã nảy nở rồi mà lại…!!”
“Coi kìa, cẳng chân khoái khẩu của mi này… Sướng lắm phải không nào? Còn không mau biết ơn.”
“HỰAAAAAAAAAAA! Cảm ơn rất nhiều! Cảm ơn ngươi rất nhiều!!”
Vẫn đeo lên cái mặt nạ băng giá vô cảm, bả luôn chân giẫm bồm bộp vào người Flea Guildy.
“Đoạn phim con <<Ultiroid>> (Chiến Đấu Viên) đang quay đằng kia, giờ, con ả đó cũng đang xem chứ gì? Ra đấy gào khóc ỉ ôi với Dark Grasper cho ta… tiện thể cho ta biết cả vị trí căn cứ của bọn mi luôn càng tốt…!!”
“Hừ, hừ hừ, sai lầm tai… à nhầm, chân hại! Đối với những kẻ nắm giữ <<Leg>> (Thuộc Tính Chân) như ta, bị giẫm đạp có khác nào đi khám bệnh mà gặp được cô điều dưỡng tận tình! Đấy, nhờ ngươi giẫm cao hơn tí nữa…!!”
Mồm thì to vậy chứ nom nó cứ yếu dần đều. Lỗi điều trị à?
“Ta biết thừa bọn mi vẫn cảm nhận được đau đớn. Nếu thích thì ta hành mi cả đời cũng được đấy tin không…?”
“Cơn đau thể xác… có xá gì so với cơn đau tinh thần do bán rẻ anh em!! Đừng tưởng mới được đằng chân mà đã xớn xác lân lên đằng đầu nhá!! Úi cha mạ ơi hai chân lận?!!”
Cùng lòng kiêu hãnh vô biên không giống bọ chét cho lắm, Flea Guildy kiên quyết không chịu thua trước lời hăm he đe dọa.
Trái lại, Blue thì chẳng biết hai chữ “thương cảm” tròn méo ra sao, còn leo hẳn lên người nó rồi dùng cả hai chân luân phiên đạp lấy đạp để.
Giờ là chịu không biết đâu là quái vật phe tà đâu là chiến binh phe thiện rồi đấy.
“Hự…! Blue! Tôi biết nó là kẻ địch, nhưng bà hành nó cũng một vừa hai phải thôi chứ!!”
Cực chẳng đã, tôi bước lên định bụng cản bả lại, thì thốt nhiên giẫm phải một thứ gì đó rõ mềm, bèn nhìn thử xuống dưới chân.

“Gyumu!!”
“Hả?”
Dưới đó là Yellow đương nằm ngửa ra, thở phì thở phò.
Rõ ràng chưa nhúng tay vào chiến đấu tẹo nào, chị ta lại cứ điều chỉnh tư thế sao cho tôi giẫm đúng vào hai quả đào tiên đã được <<lột>> (purge) sẵn.
“Chị làm trò gì đấy Yellow?!”
Chẳng lẽ là bị tên <<Leg>> (Thuộc Tính Chân) kia đánh trúng?!
“Hơ, hơ… Lâu nay, toàn Blue phụ trách chiến đấu… nên mình không nhịn được… Không còn nhịn được nữa…”
Chẳng hiểu gì lắm, nhưng khi tôi quyết định tạm gác Yellow sang một bên mà bước chân khỏi chị ta thì…
“Á hự!”
Cứ hễ tôi định bước một bước, chị ta lại bò đi với tốc độ hãi hùng, điều chỉnh tư thế sao cho chân tôi luôn chạm đúng vào đôi gò bồng đảo của chị ta.
Yellow thở phì phò vốn đã là chuyện thường ở huyện, khổ nỗi là khi nhìn kỹ hơn, tôi mới nhận thấy đôi mắt chị ta có gì đó không ổn. Dù không phải chủ ý, giẫm chân lên ngực con gái vẫn áy náy lắm chứ, lồng ngực như bị bóp nghẹt cả ra rồi đây này.
“Không công bằng cái chốn hề hước gì kia?! Souji-sama, xin anh hãy đẩy cô Yellow hề hước kia ra rồi về căn cứ liền cho em! Rồi mình cùng làm đủ thứ chuyện hề hước này nọ lọ chai nha anh! Còn tên Elemerian kia, cứ để cho cô man di mọi rợ hề hước kia đối phó là được rồi!”
Twoearle chủ ý nói chuyện hề hước nhằm xoa dịu bầu không khí, chứ ai điên lại đi ghen tị với cái xứ địa ngục trần gian này.
Cùng cảm tưởng như bị ông trời bỏ mặc, tôi quay sang cô Blue hề hước vẫn chưa dứt bài tập thể dục mang tên “Giậm chân tử thần”.
“Đ-Đồ Tail Yellow chết tiệt! Cả gan độc chiếm đôi chân của Tail Red, thứ bỉ ổi nhà ngươi!!”
Vẫn trong tư thế bị giẫm đạp, Flea Guildy cũng trông sang bên này, có cái lại nổi điên hơi nhầm chỗ.
“Đến thế rồi còn không chịu khai… thì thôi đây chẳng cần.”
Blue giơ tay trái lên.
〈<<Bloomer>> (Thuộc Tính Đồng Phục Thể Dục)〉
<<Elemera Orb>> (Năng Lượng Thuộc Tính) <<Bloomer>> (Thuộc Tính Đồng Phục Thể Dục) hồi trước bả từng dùng để giảm trọng lượng của tảng đá khổng lồ… còn lần này, Blue lại phát động năng lực điều khiển trọng lực để tăng trọng lượng.
“Cái…! ÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔ?!!”
Flea Guildy lún dần xuống mặt đất, và khu vực quanh chỗ nó nằm nứt ra từng chút một.
“——EXECUTE WAVE!!!”
Chẳng cả dùng tới Aura Pillar để khống chế, Blue giải quyết gọn ghẽ tên Elemerian trong một đòn.
Lửa cháy bùng lên phía sau lưng, Blue vào trạng thái zanshin[note86260] cùng cây thương trên tay, đoạn rảo bước lại gần con <<Ultiroid>> (Chiến Đấu Viên) đương quay lại mọi chuyện cách đó một quãng.
“M-Mokee!!”
“Dark Grasper… cứ gửi mãi cái bọn tôm tép này ra làm gì nhỉ, mau chường cái mặt ra đây xem nào… bằng không, thương vong mà thêm chồng chất thì ta không biết gì đâu đấy…”
Cơ hồ muốn nói “Hết việc cho mi rồi”, Blue thả con <<Ultiroid>> (Chiến Đấu Viên) đi. Có khi nào vì con này phụ trách quay phim nên bả cố tình để xổng?
Nhìn cái cảnh con <<Ultiroid>> (Chiến Đấu Viên) đã được thả đi rồi mà vẫn vừa chạy vừa ngoảnh lại tới vài lần như kiểu như “Ấy, mụ nói thế chứ chỉ đợi lúc tui quay đi là xột liền chứ gì?!” mà tôi bỗng thấy siêu thực khó tả.
Twintail của Aika đã chìm trong cơn phẫn nộ cùng nỗi oán thán kinh hồn bạt vía.
Một Tail Blue đã hóa Tu La cả về danh lẫn thực, thử hỏi còn Elemerian nào đủ sức cản bả lại nữa đây.
Còn tôi thì…
Mấy ngày vừa qua, Tail Gear trên người tôi nó cứ nặng trình trịch. Chẳng còn đâu cái cảm giác sức mạnh tuôn trào khắp toàn thân nữa.
Từ hôm đối đầu với Dark Grasper, thời gian để tôi giải trừ biến thân đều bị lệch mất một quãng, lại càng khiến tôi thêm phần sốt ruột.
Đôi chân tôi nhẹ nhàng rung lắc, hòa nhịp cùng hơi thở lên xuống của Yellow.
“Souji-sama ơi, vếu em bự hơn nhiều! Giẫm lên cũng khác biệt lắm đó, anh cứ thử mà xem!!”
Twoearle vốn sắm vai điều phối viên, nay cũng lại nói chuyện như tay buôn giới thiệu sản phẩm mới.
Mọi người điên hết cả rồi… Twintails rồi sẽ ra sao đây hả trời ơi?!!
◇
Một căn cứ bí mật. Một con thuyền khổng lồ thần bí chưa một ai trên thế giới từng tìm ra được. Tức, căn cứ bí mật của Ultima Guil.
Cả đại sảnh căn cứ, đặc biệt là phòng hội nghị tọa lạc ở trung tâm, đang bị nỗi kinh hoàng thống trị.
Tại đó, các chiến binh thẫn thờ quan sát ngọn lửa rực cháy trên màn hình lớn—— ngọn lửa sinh mệnh của đồng chí của bọn chúng.
Đơn vị Dark Grasper trực thuộc Ultima Guil đã theo dõi trận chiến của Flea Guildy theo thời gian thực, song ngay cả những chiến binh lão làng bậc nhất cũng phải bịt mắt trước độ kinh dị của trận chiến này.
“S-Sát khí gì mà kinh dị thế này… thiếu chút nữa là bao trọn cả Địa Cầu được chứ chẳng chơi…”
Hiện thời, đơn vị này đã được tái tổ chức thẳng tay, lấy một trong những đơn vị trực thuộc Dark Grasper – <<Beau Tiful Heart>> (Tứ Tâm Ưu Mỹ) – làm nòng cốt.
Oái oăm thay, chẳng cần biết đã băng qua bao nhiêu thế giới, giành chiến thắng trên bao nhiêu trận mạc, cứ hễ đụng độ với khí chất quỷ khốc thần sầu vượt xa cả khái niệm “sức mạnh” toát ra từ Tail Blue là bọn chúng lại khó tránh khỏi cái rùng mình kinh sợ.
“Có bảo là chuyên gia chống Elemerian cũng không ngoa.”
“Chuyên gia hàng đầu là đằng khác…!!”
“Tôi không sợ con người gì đâu… chỉ có ả, chỉ có Tail Blue là sợ vãi đái!!”
Tất cả đều tỏ ra sợ hãi, cứng đơ người lại vì khiếp đảm.
Tua nhanh những đoạn phim có mặt, lật qua các trang tài liệu có đề cập, lại còn từ chối chế tạo figure.
Đối xử tàn tệ là thế, kỳ thực bọn chúng chưa bao giờ xem nhẹ Tail Blue.
Chỉ đơn thuần là bọn chúng dồn hết chú ý vào vị nữ thần Tail Red kiều diễm sở hữu Thuộc Tính Twintail vượt trội mà thôi, và chính điều ấy lại là sai lầm tai hại.
Để rồi phải đến tận lúc này, bọn chúng mới chịu coi Tail Blue là một mối đe dọa.
“Là Tu La! Tu La của thế giới này là Tail Blue!!”
“Hà cớ gì… Hà cớ gì thánh thần lại bóp méo twintail trở thành Tu La cơ chứ?!!”
Mặc xác bọn chiến binh nháo nhác như gà lạc mẹ, Dark Grasper lại chỉ chăm chú nhìn theo Tail Red đứng đờ đẫn ở một góc màn hình, đuôi mắt đằng sau cặp kính kia hạ xuống đầy đê tiện, khóe miệng còn chảy cả nước dãi.
“Dễ xương quớ… Tail Red dễ xương quớ…”
“… như vậy, đã có liên tiếp năm chiến binh <<Beau Tiful Heart>> (Tứ Tâm Ưu Mỹ) bị Tail Blue tiêu diệt. Thưa chủ nhân.”
Kẻ vừa lên tiếng là một chiến binh mang hình thù châu chấu. Y là Hopper Guildy, đóng vai trò tham mưu trong <<Beau Tiful Heart>> (Tứ Tâm Ưu Mỹ). Báo cáo tình hình chiến sự cho Dark Grasper xong, đôi mắt đỏ rực kia liền toát lên vẻ tiếc thương.
“Hừm, một đứa bàn là vô danh tiểu tốt mà lại có cho mình sức hủy diệt tầm cỡ, quả không tồi.”
“Tôi mạo muội xin thỉnh ý kiến Dark Grasper-sama. Tail Blue đã năm lần bảy lượt tuyên chiến với ngài, chi bằng ngài hãy thân chinh ra trận, rồi tự mình bẻ gãy twintail của bọn chúng?”
“Hàm hồ, trước khi phụ thuộc vào chỉ huy ta đây, lũ các ngươi cũng phải mày mò tìm cách đi đã chứ.”
Lời khuyên của Hopper Guildy, cũng như ý kiến chung mà tất cả những ai có mặt tại đó đều nhất trí đồng lòng, lại bị phủi đi như không, thành thử các chiến binh nhìn Dark Grasper bằng ánh mắt mất hẳn nhuệ khí.
“Nhìn gì?! Ta mà ra trận thì ba tên kia tuổi gì sánh vai! Làm như ta sợ giáp mặt bọn chúng lắm không bằng!”
Một khoảng tĩnh lặng… các chiến binh bèn quay lưng khỏi Dark Grasper rồi xì xào với nhau.
“… đành vậy. Tuy hơi thất vọng một chút, ta phải nghiên cứu dữ liệu của Tail Blue thôi.”
“Lúc biên tập đoạn phim về Tail Blue, tốc độ xử lý của máy tính phải chậm hơn 20 lần là ít…”
“Máy tính cũng có quyền lựa chọn chứ. Phiên phiến đi.”
Thấy phát biểu của mình bị ngó lơ, phía kia còn đi túm tụm bàn thảo phương án đối phó với thái độ tích cực làm Dark Grasper nổi giận phừng phừng. Đoạn cô đập bàn thật lực.
“Các ngươi nghi ngờ ta?! Lần trước giao chiến là ta thắng áp đảo đấy nhé!!”
“Lạ thay, vì lý do nào đó mà đoạn phim khi ấy không được lưu lại…”
Hopper Guildy xen vào, ra sức giảng hòa hai bên.
“Hiển nhiên thôi-ja, nửa chừng ta kêu tay quay phim rút về mà.”
“Tại sao ngài phải làm thế?! Trong khi tôi muốn được thấy dáng hình oai dũng của ngài khi dồn bọn Twintails vào chân tường đến nhường nào!!”
Khi nghi vấn chất chồng chất đống, bờ má Dark Grasper bỗng ửng lên, cô ta đáp.
“Giữa trận chiến ta bị bọn chúng đánh úp, trang phục bị rối tung cả lên-ja!! Ai thèm phô da lộ thịt cho cái đám vai u thịt bắp các ngươi!! Tên nào mà dám ngắm làn da mềm mại của ta, ta bắt đi chịu trách nhiệm hết!!”
“Rõ! Chúng tôi xin mạn phép từ chối!!”
Tất cả đồng lòng cúi đầu thật thấp.
Thấy vậy Dark Grasper nghiến răng ken két, sau đó lại nhếch mép cười ngạo nghễ, tung áo choàng lên đầy cường điệu.
“Mà nói chứ, cái bàn là kia hẳn là phải ghen ăn tức ở lắm-ja. Là vì mới hôm nọ thôi, ta đây đã cướp đi bờ môi của Tail Red ấy mà. Đúng! Ta đây đã mi Tail Red đấy nhé!!”
Hệt như một đứa nam sinh cấp hai khua môi múa mép chuyện “tốt nghiệp trai tân” trong kỳ nghỉ hè, Dark Grasper phổng mũi, phô bày khí chất oai hùng của bản thân trước chúng thuộc hạ.
“Ngài nói gì cơ?!”
“Sao ngài không kể sớm hơn?!”
“Ngài có biết tôi phải xúc tiến cuộc họp trong khi không rời mắt khỏi bờ môi ngài một giây nào không vậy?!”
Lũ vai u thịt bắp xông lên, chen lấn hỏi chuyện.
Cái điểm bọn chúng ghen tị nghe có hơi sai sai, song âm giọng Dark Grasper đã tươi tắn hơn chút đỉnh, ắt là bởi vừa được thỏa mãn cái tôi ngút trời.
“Được được. Nếu như các ngươi đã ghen tị đến thế, để xem nào. Hay dùng chiêu ‘cây gậy và củ cà rốt’ để khích lệ tinh thần các ngươi nhỉ-ja?”
Nói rồi, Dark Grasper bèn đặt tay lên môi một hồi lâu, đoạn tung ra một cái hôn gió.
“Ưm~………………… moa!”
ÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔ, tưởng đâu sẽ có tiếng tung hô dậy lên như sóng thần, ai dè các chiến binh lại chẳng nói chẳng rằng, chỉ đứng thừ ra tại chỗ.
“Tôi rất lấy làm vinh dự… chắc thế.”
“Hạnh phúc quá trời quá đất… có vẻ vậy.”
“Ối ối! Tôi dựng khiên từ bao giờ thế này?! K-Không phải, tôi có che chắn gì đâu ạ!!”
“ĐANG TRÊU NGƯƠI TA ĐÚNG KHÔNG BỌN KIAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”
Củ cà rốt hẵng còn treo lên lủng lẳng, cây gậy mang tên “hình phạt” đã quật đi tới tấp.
Hành vi tàn bạo quên mình của Tail Blue chừng như đã hóa vô nghĩa, và Ultima Guil hẵng còn ung dung nhàn nhã ra trò.
◇
Về lại căn cứ dưới lòng đất là lại đến buổi họp rút kinh nghiệm như thường lệ. Chỉ khác là, hôm nay tôi sẽ không ngậm hột thị thêm nữa.
Thấy Aika giải trừ biến thân vẫn tỉnh bơ như ruồi, tôi lập tức đứng lên chỉ trích bả vì thảm cảnh diễn ra tầm chục phút trước.
“Hôm nay bà lố quá rồi đấy Aika!! Làm gì thì làm nó một vừa hai phải thôi chứ!!”
“Bọn nó là kẻ địch hãm hại con người! Thế có gì mà làm lố!! Chả nhẽ cảnh sát đe dọa phạm nhân thì cảnh sát cũng thành kẻ ác luôn chắc?!”
Ra thế, đây là cách Aika nhìn nhận cái thói ngang ngược của chính mình.
Tuy nhiên, những trường hợp này ta còn phải tính tới cả góc nhìn từ người dân.
Tôi hình dung ra một tay cảnh sát miệng chóp chép nhau kẹo, tay nghịch nghịch dùi cui, lặng lẽ dồn ép một tên tội phạm thỏ đế vào con hẻm tối, rồi là hành hạ hắn ta dã man hơn cần thiết…
Cùng là cảnh sát với phạm nhân, ấn tượng lại khác một trời một vực.
“… có mắt tự xem đi… đây là cách thiên hạ đối xử với Tail Blue đấy…”
Đè xuống ham muốn bắt bẻ từng câu từng chữ, tôi bấm điều khiển để bật ti vi lên màn hình lớn.
Hiện nay, chiếu trên khung giờ vàng sau bản tin thời sự là chương trình tạp kỹ nữa, mà là chương trình đặc biệt về Twintails. Bất chấp khung giờ chuẩn, hầu như kênh nào cũng phải chiếu một chương trình na ná vậy mỗi ngày.
Chỉ hiềm, nội dung không phải lúc nào cũng khoan khoái dễ chịu.
Hệt như dự đoán, bữa nay có chiếu một chuyên đề riêng về Tail Blue.
Khung phụ đề nhảy lên trên màn hình.
[Nếu như gặp phải Tail Blue]
[thì tôi sẽ vui lắm] chăng? Nằm mơ đi.
Thứ được giới thiệu ở đây, là cách đối phó với nhân vật này.
Elemerian đã được định hình vững chắc trong tâm trí bàn dân thiên hạ, nhưng trong mắt họ, bọn nó cơ bản cũng chỉ là một lũ yêu râu xanh có chút ít lương tri là cùng.
“Đuổi đi bằng dụng cụ chống tội phạm”
“Báo cáo bằng điện thoại thông minh hoặc các thiết bị liên lạc khác”
Phương pháp đối phó chỉ có thế là hết, vậy là đủ hiểu bọn chúng bị coi thường đến mức nào.
Ừ thì cái kiểu hờ hững này cũng đáng quan ngại thật đấy, nhưng thây kệ, miễn thế gian không quá loạn lạc thì đấy vẫn là điều đáng mừng.
Vấn đề là, những phương pháp này lại chẳng ăn nhằm gì với Tail Blue.
“Trèo lên cây”
“Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách”
“Bảy chọ vào ngôi nhà gần nhất”
Những phương pháp này đều bị đánh dấu x, và cuộc đối thoại chuyển sang “Vậy ta phải làm gì đây?”
Tưởng tượng đang đi bộ về nhà, chuyện trò vui vẻ với chúng bạn, vừa rẽ phát đã đụng ngay phải một con sư tử chờ đợi mình tự bao giờ. Giả định này có hơi tẩm đá, nhưng nhìn chung mức độ tuyệt vọng nó y chang.
Chương trình tiếp tục nhắc đến tổng quan về Blue mà bọn họ đã nghiên cứu được cho tới hiện giờ.
Hà mã: Vận tốc 40 km/h
Đà điểu: Vận tốc 70 km/h
Báo đốm: Vận tốc 100 km/h
Tail Blue: Vận tốc 180 km/h
Tay bình luận viên ngoại quốc đưa tay lên che mặt, thốt lên “Oh……” một tiếng. Diễn hơi lố, được cái thể hiện được đúng chất muộn phiền.
<<Vòng nguyệt quế>> (Title) “Động vật nhanh nhất trên cạn” của báo đốm vốn là do con người đặt cho, nay lại bị tước đi bởi chính bàn tay con người.
Cong người, kể cả khi ngồi trên xe F1 chạy vượt mặt báo đốm đi nữa thì cũng khó mà được ngợi khen “Cậu còn nhanh hơn cả báo đốm đấy nhỉ.”
Song, Tail Blue lại khác. Nhân vật này còn được đem ra so sánh với động vật hoang dã hẳn hoi.
Phía MC đương luận bàn về kiểu dáng thuôn gọn của chiến đấu cơ tàng hình thì quay ngoắt qua đề cập tới ngực Tail Blue. Khi giải thích đến đoạn “nhờ đây mà cô ta có được tốc độ phi thường đến vậy”, bàn thảo luận không ai là không gật đầu hưởng ứng.
Nguyên thời gian diễn ra chương trình, các chuyên gia chỉ thảo luận quanh quẩn đúng một chủ đề này.
“Nhìn rõ chưa Aika, quá lắm rồi đấy nhé! Bà mà còn vượt giới hạn nữa là không xong đâu!”
“… có thế này thì vẫn chịu được. Rồi sẽ có ngày người ta hiểu ra thôi. Chẳng cần bận tâm làm gì.”
Thế sao tay vịn ghế bà nát bét cả ra thế kia…
Twoearle chồm người lên mặt bàn, đối mặt với Aika bằng nét cười nửa miệng như muốn chọc điên bả lên.
“Man di mọi rợ là trạng thái mặc định của Aika-san luôn rồi còn gì nữa. Xong còn vào vai ác quỷ đánh nhau không nhân nhượng, làm như hy sinh trượng nghĩa lắm không bằng. Không khéo tôi cười bằng mũi mất thôi, hư hưm.”
“Chao ôi cái mũi mới đa dạng biểu cảm làm sao. Thử cắm đũa vô xem chui được sâu cỡ nào nào.”
“Dừng lại đi cô mà chọc thêm là tôi chết mấấấấấấấấấấấấấất…… đâm lút cán mất rồồồồồồồồi!!!”[note86261]
Nhìn một thiếu nữ xinh đẹp bị cắm đũa thẳng vào hai lỗ mũi làm tôi chẳng biết nên phản ứng sao cho phải.
Lấy tay ôm chặt mũi, Twoearle trở về chỗ ngồi.
“Q-Quan trọng hơn… do không được tham chiến để cởi đồ nên Erina-san đang dần có biểu hiện bị thiếu thuốc đấy ạ.”
Trông sang bên cạnh, lọt vào mắt tôi là Erina đang tự ôm lấy người mình, mắt mở thao láo mà run lên cầm cập.
“Hít hà, hít hà…”
Dáng vẻ bình thản mọi ngày đã tiêu biến, và đúng như Twoearle vừa nói, chị ta đang có nhiều dấu hiệu na ná triệu chứng thiếu thuốc.
Tôi chẳng biết làm gì khác ngoài vuốt ve twintail của chị để giảm bớt triệu chứng này.
Tiện nói thêm, Tail Yellow chỉ hay cởi bỏ vũ khí nên không bị coi là mối đe dọa quá lớn, ít bị báo đài thị phi hơn Blue, mà phương pháp đối phó cũng tương đối mềm mỏng.
Nọ có lần tôi đi ngang qua khối tiểu học thuộc Học viện Yougetsu, thấy giáo viên vừa ra hiệu “A, Tail Yellow kìa!” cái là đám con nít liền nhanh chân xếp hàng thẳng lối, nhất loạt rút còi chống tội phạm ra chuẩn chỉ không một động tác thừa. Đại để cũng chỉ ở mức kẻ đáng nghi mặc áo măng tô trùm kín cả người trên phố xá ban đêm là cùng.
“M-Mình không sao hết… Tác dụng phụ khi biến thân thôi… Người hùng ai cũng có cả…”
Chị ta chịu đựng được tới bây giờ, âu cũng là nhờ diễn giải vụ này theo hướng chi tiết thường gặp trong phim siêu anh hùng ưa thích.
“… Erina đừng ép mình quá. Nếu không nhịn được thì cứ cởi ra đi, nhé?”
Cứ lo triệu chứng chuyển biến tiêu cực sẽ khiến chị ta cởi đồ ngay giữa thanh thiên bạch nhật nên tôi mới đề xuất xả hơi một chút, có điều…
“M-Mitsuka-kun tưởng mình là yêu râu xanh hay gì vậy! Bạn tồi lắm!!”
“X-Xin lỗi, tôi không định nói như vậy đâu.”
Vốn từ vựng nghèo nàn nó thế đấy. Lỗi tôi cả.
Tôi mà có học hơn một chút, biết đâu trong đầu lại nảy số ra được lối diễn đạt chuẩn xác hơn để miêu tả một thiếu nữ trườn bò trên mặt đất nhằm bắt tôi phải giẫm lên ngực, rồi nói khéo làm sao để tránh làm tổn thương danh dự của chị ta rồi cũng nên…
“Đúng đó Souji-sama. Tạm không tính Tail Yellow chuyên lột đồ vô tội vạ đi, con gái vốn dĩ là giống sinh vật lột đồ mà anh. Còn con trai thì là giống sinh vật dõi theo hành vi này từ-đầu-chí-cuối.”
Chẳng biết tự bao giờ Twoearle đã đứng hiên ngang trên mặt bàn, nội y trên dưới phô hết cả ra, lại còn toan đưa tay lên cởi luôn cả áo ngực.
“Rời mắt một cái là y như rằng!!”
“HI!!… Aika-san! Mũi tôi! Đừng chọc mũi tôi nữa!!”
“Cứ thấy có đứa nào bận áo khóa trước là lại điên hết cả người!!”
Giữa lúc hai người kia bận đóng phim kinh dị nơi một thiếu nữ chỉ bận nội y bị quái vật ngấu nghiến từng phần một, Erina lại nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh băng.
“Mitsuka-kun… có là sống chung dưới một mái nhà đi chăng nữa, nhìn con gái mặc nội y như vậy cũng không được đâu nhé…”
“Tôi cũng nghĩ thế nên cũng ráng không nhìn đây thâ———— Úi!!”
Ấy là điều tôi luôn tự nhủ với lòng kể từ ngày đầu tiên Twoearle chuyển tới đây.
Vị chủ nhà, rõ là vẫn ngồi chung một bàn mà chẳng chịu mở miệng nói câu nào, bỗng nhiên cầm tách trà lên, mỉm cười cảm thán:
“Được nha~ Chuyện tình cảm hài công nhận ấm lòng ghê luôn… Mẹ phải đứng sau phông nền theo sát diễn biến tới tận phần kết mới được.”
“Ấm lòng chỗ nào?! Tranh khảm địa ngục thì có!!”
Có hò hét cách mấy cũng chẳng ai chịu nghe, chắc tại bầu không khí hẵng còn nhiệt quá.
Về phần mình, tôi lại thấy bồn chồn không yên.
Dark Grasper đeo bám Tail Red và Twoearle là thế, lúc này lại lựa chọn án binh bất động. Mặt khác, Aika lại không ngừng khiêu khích Ultima Guil.
Quá nhiều nhân tố có nguy cơ trở thành mồi lửa.
Chỉ mong đừng phát sinh ra chuyện gì quá tầm kiểm soát…
“Mọi người ơi~! Anko-chan tới rồi nè~!”
“……!!”
Giọng nói ấy vọng ra từ chiếc ti vi để yên quên tắt làm tôi vô thức sững người lại.
Dark Grasper… à không, Iisuna Anko, vừa xuất hiện trên chương trình tạp kỹ phát sóng vào khung giờ vàng.
Aika và Twoearle cũng phản ứng tức thì, cất lời bỉ bai cô idol nọ.
“Ọe, chan mới chả chiếc, ngứa hết cả mắt. Souji-sama, anh đừng để bị lừa nhé, em đảm bảo con đàn bà kia chỉ đang diễn theo hình tượng nhân vật thôi. Chứ còn bản chất là thứ đĩ điếm chuyên môn mồi chài đàn ông đấy ạ.”
À thì, đúng là đang diễn theo nhân vật thật đấy. Chứ thật chất người này u ám thôi rồi cơ…
“Đúng thật. Quanh đi quẩn lại, hết tóc đuôi sam lại về với twintail. Kính mắt thì không nói, cơ mà thấy như kiểu cô ta định khuấy động trào lưu nào đó để thay thế twintail, xong thất bại thảm hại mới quay về chốn cũ ấy nhỉ.”
Sở dĩ Aika chưa nổi sùng lên mà thụi thủng cái màn hình là bởi…
Tôi… vẫn chưa tiết lộ thân phận của Iisuna Anko cho hội Aika.
Xem chừng người duy nhất phá giải được <<Imagine Chaff>> (Thiết Bị Gây Nhiễu Loạn Nhận Thức) của cô ta chỉ có mình tôi, nên từ đó tới nay, hội Aika vẫn chắc mẩm rằng vụ việc hôm đó xảy ra là do Ultima Guil tấn công vào buổi diễn idol.
Aika mà biết được sự thật, họa có trời mới biết bả sẽ làm gì…
Dù đã bị tôi phát giác thân phận, cô ta vẫn vô tư duy trì hoạt động thần tượng, thành thử cứ bật cái gì lên là thể nào cũng gặp phải gương mặt này, không thoát đi đâu được.
Cô gái này không hề có chương trình riêng, mà bằng cách tham dự nhiều chương trình khác nhau trên cương vị khách mời, đồng thời có được chuyên mục riêng ở từng chương trình, cô ta có thể lên sóng ở nhiều kênh khác nhau, cũng như nhiều khung giờ khác nhau. Đây là chiến lược chắc cú nhất để xây dựng tên tuổi trong một thời gian ngắn.
“Em thích kiểu con trai nào ấy ạ? Dĩ nhiên là người hợp với kính mắt rồi!”
Đến đoạn này cô ta được quay cận mặt, làm tôi bất giác chú tâm đến bờ môi hồng hào kia. Đến khi sực tỉnh, tôi mới hoảng hốt, đảo mắt đi khói màn hình.
Phải. Suy cho cùng, kính mắt vẫn là mục tiêu tối chung của Dark Grasper.
Còn duy trì hoạt động thần tượng, cũng có nghĩa cô ta vẫn chưa từ bỏ kế hoạch lan truyền <<Glass>> (Thuộc Tính Kính Mắt)——
◇
Trong mơ, Tail Red đang phải chìm trong sầu não.
Thảng lúc nằm mơ, tôi lại mơ thấy mình đứng từ trên cao nhìn xuống rồi thầm nhủ “À, ra đây là mơ” như chuyện người dưng.
Tình huống hiện tại chính xác là như vậy. Tôi đang trông xuống Tail Red ngồi thui thủi một mình trong màn đêm đen kịt.
Tiếng là thân phận khác của mình mà tôi lại chẳng tài nào cất tiếng an ủi, thật cay đắng làm sao.
Lại nói, hà cớ gì cô bé lại buồn rầu đến vậy?
Mà không, nói vậy khác nào bảo tôi cũng đang sầu muộn?
Tail Red, twintail của Tail Red… là chính tôi đây chứ ai?!
Như đã chạm đến tận cùng sầu bi, Tail Red đưa tay lên, gỡ Force Rivvon xuống.
“… tw…”
Dừng lại đi, em mà làm vậy thì——!!
Tôi gào lên, vươn tay ra chới với, song lại chẳng tài nào chạm được đến Tail Red.
“Tw…!”
Không, là tôi đang bị kéo ra xa dần khỏi Tail Red, sau rốt còn bị thổi bay tới tận đường chân trời.
“TWINTAIL!!”
Tôi giật thót, bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Cổ họng tôi khô không khốc. Liếc nhìn đồng hồ, thấy hơi sớm hơn giờ báo thức một chút.
Mình bị sao vậy không biết. Chẳng thà gặp ác mộng nó còn dễ chịu hơn.
Hè sắp sang, tức mồ hôi trộm sẽ vã ra như tắm. Báo hại twintail dính bết lấy làn da tôi.
“… twintail?—— Vãi, đang biến thân à?!”
Phải đến lúc vỡ lẽ được sự thật này, tôi mới nâng một chùm tóc twintail lên.
Biến thân hồi nào vậy?
Chẳng hề để ý rồi cứ vận nguyên vậy ngủ tiếp, đã thế còn chẳng thấy lạ lẫm gì mãi đến tận khi tỉnh dậy nữa chứ.
Hay là <<ranh giới>> (border) giữa thân xác Tail Red và Mitsuka Souji đang mờ nhạt dần đi…
“Chào buổi sáng Souji, nay dậy ch…”
Khốn nạn thay, Aika lại bước vào phòng tôi mà chẳng thèm gõ cửa. Lựa thời gian không thể nào tệ hại hơn.
Đôi mắt bả tóm trọn lấy <<tôi>> (Tail Red) ngồi trên giường.
“Con lạy bố trẻ! Não úng hết rồi hay sao mà đi đóng nguyên cái twintail đi ngủ thế này?!”
“Ơ không, hôm nay khác, làm sao nó lại biến thân ấy chứ… Trước tôi từng nghĩ tới vụ này một lần rồi, cơ mà mặc Tail Gear vô khó ngủ lắm, có làm nữa đâu.”
Aika há hốc miệng, đoạn bả quỳ rạp xuống sàn, vai run lên như dẽ.
“Làm sao bây giờ… mình biết làm sao bây giờ…”
Chắc tại dạo này quậy dữ quá, đâm mệt đây mà.
Thế rồi, như vừa nảy ra gì đó, bả ngẩng mặt lên mà nói.
“! Này, ông vừa bảo… không biết sao lại biến thân á?!”
“Ừ. Khéo là do tôi vừa mơ về twintail.”
Tôi cũng không rõ đầu đuôi thế nào, đâm ra lời đáp nó cứ mập mờ sao sao.
“Ơ hay! Twintail kiểu gì nghe cứ như đái dầm!!”
Vừa xáp lại hỏi cung tôi, twintail của Aika cũng rung lên se sẽ. Mái tóc twintail căng tràn sức sống, tương phản rõ rệt với twintail ngập trong âu sầu của Tail Red trong mơ.
Biết ngay, tôi không hề nhìn nhầm…
“… nam nhi tuổi dậy thì, muốn ví von thì lấy hình ảnh ‘mịnh tông’ mới đúng điệu chứ, ế hệ hệ hệ.”
Gọi là đái dầm nghe nó hơi lố thật, nhưng từng này tuổi rồi mà còn làm chuyện tương đương với đái dầm như tôi thì cũng nên xem xét lại đôi điều.
Lấy đơn cử như, đang trong lớp mà tôi buồn ngủ quá không chịu được, cứ gật gà gật gù đi.
Những lúc mơ mơ màng màng, mười phần chắc chín… đâu, khéo cả mười luôn ấy, là tôi sẽ tơ tưởng về twintail.
Lúc ấy mà tôi vô thức biến thân như sáng nay… là kiếp này coi như bỏ.
… trong lúc tôi còn lạc trôi trong suy nghĩ, Twoearle đã bước vào phòng tự lúc nào chẳng rõ, và đầu lún hẳn vào trần nhà lúc nào tôi cũng chẳng biết luôn.

Đến cả phòng các lãnh chúa thời Chiến Quốc, những người ngày đêm bị thích khách nhăm nhe cái mạng, ngày ngày phải quát lên “Thứ đốn mạt!” rồi dùng thương đâm trần nhà thủng lỗ chỗ, khéo còn chẳng bị tàn phá nặng nề bằng phòng riêng của tôi đây.
Ba người bao gồm tôi, Aika và Twoearle cùng nhau rời khỏi nhà. Mới chớm tháng Bảy mà ông Mặt Trời đã hoạt động năng suất ghê thật chứ.
Ngay lúc định bước ra con đường dẫn lên Học viện, chúng tôi bỗng gặp được một gương mặt thân quen.
“Ư-Ừm… Mitsuka-kun, chúc bạn một buổi sáng tốt lành… Trùng hợp quá nhỉ.”
“Erina? Sao chị lại ở đây?”
Lâu lâu chúng tôi hay gặp mặt nhau ở gần trường, còn gặp chị ta ở gần nhà thì đây mới là lần đầu tiên. Căn bản là nhà tôi với nhà Erina ngược hẳn hướng nhau luôn ấy chứ.
“C-Chuyện là… mình có chút công chuyện… tiện đi ngang qua đây rồi mới lên trường…”
“Hả? Tiểu thư à, chẳng phải tiểu thư yêu cầu tôi chở tới nhà Mitsuka…”
Không để Sakuragawa-sensei đứng sau lưng Erina kịp dứt lời, dàn hầu gái sau lưng cô ấy phi vút lên, bịt chặt miệng cô rồi kéo hai tay khống chế cô lại.
Dàn hầu gái sau đó liền cười một tràng “Hô hô hô” đầy khả ái rồi kéo xềnh xệch Sakuragawa-sensei đi, thấy còn lời qua tiếng lại cái gì nữa thì phải. Làm sao vậy không biết.
“Vậy nên, ừm… mình có thể, cùng các bạn tới trường được chứ?”
“Lại còn hỏi nữa… cùng tới trường thôi mà, có gì đâu mà chị phải trang trọng thế, Erina.”
Ngẫm lại thì nọ tôi cũng lo lo vụ này thật.
Cái lần tình cờ gặp Erina trên đường tới trường, tôi đã sợ rằng chị mà đến trường cùng chúng tôi sẽ bị bàn ra tán vào này nọ. Khi ấy, người đã thẳng thừng phủ định mối lo này chẳng phải ai khác ngoài Erina.
“Đ-Được! Vậy mình xin phép…”
Erina nói, đoạn chạy lại bên tôi, đó đây còn nghe được tiếng cổ vũ “Cố lên!” từ mấy cô hầu đứng đằng xa. Đổi lộ trình đến trường thôi mà, việc gì phải hào hứng thế mấy chị ơi?
Phía sau lưng, hội Twoearle với Aika thì đang quýnh quáng hết cả lên.
“Aika-san! Xin cô hãy đấm tôi đi!!”
“Hả, đang yên đang lành sao lại đòi ăn đấm?! Xin lỗi, hay tại sáng ngày tôi đấm nhầm chỗ hiểm?! Hay là hôm qua?! Hôm kia?!”
Lắm lựa chọn khả dĩ ghê ta ơi.
Theo tôi thấy thì bà này đã ra tay chả pha nào không trúng chỗ hiểm, khổ nỗi phát ngôn của Twoearle lại quá chừng lạc điệu làm ngay đến thủ phạm là bả cũng không khỏi quan tâm lo lắng.
“Chỉ có cách này mới mong phá tan được không gian tình cảm hài ngọt ngào đến lợm cả giọng kia thôi! Bộ cô quên những gì tôi từng nói trong phòng rồi hay sao?! Hai ta phải chung tay góp sức để cản bước Erina-san chứ!!”
“Điên à, to mồm thế…! Mà cũng vừa hay! Nghiếếến chặt răng vào!!”
Đoạn, Twoearle bay vụt lên trời cao, vẽ nên một đường cong gợi nhắc tôi tới phân cảnh hành động dùng dây[note86262] thường thấy trong phim võ thuật, chỉ khác là cô nàng đang tự tay thực hiện cảnh này mà chẳng thèm buộc dây dủng gì cả.
Mỗi lần chiêm ngưỡng cảnh này, tôi lại nhủ rằng cách người ta đối xử với Tail Blue trên ti vi cũng không hẳn là phóng đại cho lắm.
“Tsube-san và Twoearle-san thân nhau thật đấy.”
Nhìn sang Erina, bờ má chị lại đỏ ửng lên như thường lệ.
Chị nắm nhẹ lấy vạt áo tôi, ngước mắt nhìn lên như muốn khẩn cầu gì đó.
“M-Mitsuka-kun… quanh đây không có người, nên bạn cứ thoải mái đấm mình đi nhé.”
“Có người hay không thì ai lại đi vô duyên vô cớ tung quyền vào người khác bao giờ! Coi như tôi xin chị, nghe lời tôi nói giùm đi, chứ đừng a dua theo hai má kia nữa!!”
Trong lúc tôi cuống quýt khuyên can chị ấy, Twoearle bỗng rơi xuống ngay trước mắt chúng tôi, tạo nên âm thanh đã tai y hệt lúc chơi đập bài.
Tối ngày quần nhau túi bụi là thế, kỳ thực hai người này đang nâng cao trình độ của nhau, dẫn đến việc cả bên thụi lẫn bên bị thụi đều đang biểu diễn thêm vô vàn những biến thể khó lường.
Phỏng chừng một ông tay to nào đó thuộc công ty phát triển đồ chơi trẻ em mà được thấy hai người này <<chơi đùa>> (tương tác) với nhau, thể nào cũng sẽ được “khai sáng” để chế tạo một loại đồ chơi mới, tạo nên cơn sốt vô tiền khoáng hậu cho mà xem. May sao quanh đây ngoài chúng tôi ra không còn ai khác.
“À đúng rồi, mình chưa hỏi Twoearle-san chuyện này bao giờ. Twoearle-san, xin bạn, hãy đánh mình đi!”
Mặc cho Twoearle vẫn nằm bẹp dí trên mặt đất, Erina vẫn đưa ra thứ yêu cầu quỷ quái này cho cô nàng.
Nhoáng một cái, đôi mắt Twoearle bỗng đong đầy sinh lực, toát ra thứ ánh sáng bí ẩn.
“………………………………………………………………… tôi được phép thật sao?”
Twoearle dùng đôi mắt bóng nhẫy la liếm Erina từ trên xuống dưới, từng sợi tóc twintail một, còn nhoen nhoẻn liếm môi như đúng rồi.
Trước khi tôi kịp lên tiếng cản lại, Twoearle đã thoăn thoắt ôm chặt lấy Erina hệt như động vật nhuyễn thể.
“Gư hư hư, hiii hiii hiii hiii ôi, liếm la liếm láp…”
“Chờ, k-không phải thế này Twoearle-san ơi, mình nhờ bạn đánh mình cơ mà…!”
Erina ra sức cựa quậy hòng thoát thân, mỗi tội là càng cựa quậy bao nhiêu thì Twoearle càng ôm chặt hơn bấy nhiêu.
“BẮT TẬN TAY! CỰC HÌNH!!”
Cơn bão cục bộ thoảng qua, chẳng thèm đợi thu về mà cứ thế công kích Twoearle.
“ĐÔI BÊN ĐỒNG THUẬN RỒI MÀ!! THỨ MỸ NHÂN KẾ HÈN HẠ GÌ THẾ NÀY HẢ GIỜI ƠƠƠƠƠƠƠƠI?!!”
Sau khi hứng chịu một đợt liên hoàn cước nom bộ giống cơn giông hơn là bão tố, Twoearle lại một lần nữa bay vút trên trời cao.
“… nói sao nhỉ, nhờ Twoearle-san có gì đó không đúng lắm…”
Cùng tiếng rên rỉ trầm đục khó mà tin là phát ra từ một thiếu nữ xinh đẹp, Erina lại quay sang nhìn tôi không rời mắt.
“Quả nhiên, cứ phải là Mitsuka-kun mới đượ——––”
Chị chưa nói hết câu, bỗng Twoearle lại rơi thẳng vào giữa hai chúng tôi.
“Có phải… thí luôn cái mạng này… cũng phải ngăn… chuyện tình cảm hài…”
Hành vi của Twoearle đa phần đều khiến tôi phải nghiêng đầu thắc mắc, nhưng chỉ có chuyện này là tôi hiểu rất rõ.
Rằng đối với Twoearle, đây là điều trọng đại xứng đáng để hiến dâng sinh mạng.
Đã vậy thì tôi không nên tùy tiện ngăn cản cô ấy, mà phải ủng hộ nhiệt tình nhất có thể.
Một buổi sáng lên trường của tôi bắt đầu cùng tâm tư như vậy đấy.
◇
Tại đại sảnh căn cứ Ultima Guil có trưng bày một chiếc figure Tail Blue, nhìn qua đã thấy là được chế tác bất đắc dĩ.
Số nhiệt huyết ít ỏi được dồn vào đúng bộ tóc twintail, còn những bộ phận khác thì chỉ ngang với hình nộm đất sét của trẻ con là hết nước. Đặt cạnh figure Tail Red một cái là khác biệt hiện lên hai năm rõ mười, cả khí thế của bọn chúng cũng y vậy chẳng khác chi.
Như vậy, cuộc họp chính thức luận bàn về phương pháp đối phó với Tail Blue tại Ultima Guil chính thức khai mạc.
Tham mưu trực tiếp dưới quyền Drag Guildy quá cố, Sparrow Guildy phụ trách xúc tiến cuộc họp, kiêm việc trưng cầu ý kiến từ các đơn vị, bất kể là đơn vị trực thuộc hay tàn dư. Hopper Guildy và Mantis Guildy cũng túc trực cạnh bên y.
“Tuy ít thấy ở Red và Yellow, nhưng sức mạnh của Tail Blue chủ yếu nằm ở khả năng tùy ý tận dụng sức mạnh có được từ các đồng bào Elemerian của chúng ta.”
“Ngấu nghiến cả quỷ làm thức ăn… không hổ là La Sát!!”
Cả ba thành viên Twintails ai cũng được trang bị <<Elemeretion>> (Thiết Bị Chuyển Hóa Quả Cầu Thuộc Tính), nhưng Red và Yellow lại hiếm khi sử dụng chức năng này.
Red không dùng vì một lòng trung kiên với twintail, còn Yellow thì do lượng vũ khí đồ sộ nên ít có dịp dùng tới. Chỉ duy Blue là tận dụng chức năng này đến mức tối đa, nên với Elemerian mà nói, cô nàng không khác nào thứ ác quỷ ăn tươi nuốt sống máu thịt của bọn chúng.
“Tail Red là thành viên mạnh nhất, song dẫu sao vẫn còn non trẻ. Giữa lúc giao tranh thường hay sợ hãi, âu cũng được coi là một điểm yếu. Song le, là một chiến binh nhân nghĩa, cô bé vẫn thông cảm cho ý chí của chúng ta, luôn luôn giáp mặt với chúng ta một cách đường đường chính chính.”
Dark Grasper ngồi yên tại vị trí chính diện, tai dỏng lên nghe báo cáo còn tay mân mê figure Tail Red. Cô ả còn dòm xuống cả hạ bộ chiếc figure dù biết rõ đương sự không hề mặc váy.
“Hừm, trẻ người non dạ nên mới thật thà chân chất, cho dù là kẻ địch cũng khó mà không nảy sinh thiện cảm. Còn Blue thì…”
“Sức mạnh của Tail Blue phần nhiều bắt nguồn từ bản chất vô nhân đạo. Một cỗ máy chiến tranh không thèm lắng nghe kẻ địch, chỉ đâm đầu vào tàn sát mọi thứ hiện tiền. Tuy chưa từng đương đầu trực diện, nhưng tôi e rằng, ngay cả khi phía ta có lạy lục cầu xin tha mạng, cô ả vẫn chỉ cười phá lên trước khi thẳng tay tiêu diệt.”
“Ngươi nói như kiểu cô ta chẳng có khiếm khuyết gì. Nói gì thì nói vẫn là con gái loài người, chắc phải có một hai điểm yếu gì đó chứ.”
“Ý kiến của ngài quả là anh minh. Hiềm một nỗi, những trận chiến cho tới thời điểm này đã dấy lên trong tôi một mối hoài nghi, rằng liệu cô ta có thật sự là nữ nhân loài người hay không…!!”
Hừ, Dark Grasper thở dài thườn thượt. Đứng ở hai đầu chiến tuyến, không khoan nhượng là lẽ thường tình. Ngay lúc cô ả toan chỉnh đốn tư tưởng cho bọn thuộc cấp thần hồn nát thần tính, từ đâu lại có một ý kiến vang lên.
“Nhắc tới điểm yếu, do vòng một khiêm tốn nên dường như cô ả rất nhạy cảm với chủ đề này. Bất kỳ ai chỉ đúng chỗ ngứa đều sẽ bị cô ả dần cho đến chết thì thôi.”
“Điểm yếu mà làm cho cô ta mạnh hơn thì điểm yếu cái nỗi gì-ja. Cho ta điểm yếu nào ra dáng điểm yếu hơn coi.”
Tuy không thể tiết lộ mối quan hệ với Twoearle – tức Tail Blue tiền nhiệm – cho đám thuộc cấp biết, song Dark Grasper cũng khó lòng chấp nhận được sự thật rằng bộ Tail Gear xanh lơ một thời từng bao bọc đôi đồi núi trập trùng nay chỉ còn là cái giá treo cho bãi đồng bằng phẳng phiu. Nghĩ đến đây lại khiến âm giọng cô ả thêm phần ức chế.
“Theo tôi thấy, có vẻ Tail Blue sợ những thứ uốn éo vặn vẹo. Nhớ là khi thấy Krake Guildy-sama triển khai xúc tu rồi xáp lại gần, cô ả đã hoảng loạn tột độ, rồi khi Levia Guildy-sama xen vào định can, ả đã đấm chết ngài ấy bằng tướng mạo hãi hùng tựa hồ quỷ nữ.”
Sparrow Guildy xót xa thuật lại hồi kết của tấn bi kịch thê lương, một câu chuyện xứng đáng được lưu truyền lại cho hậu thế.
“Thế mà vẫn gọi là điểm yếu được cũng giỏi…!!”
“Nên cớ sự như vậy, có lẽ là do Krake Guildy-sama ca ngợi phần vòng một của Blue, vô tình chạm nọc cô ả.”
“Nói chung, phải là một tên đủ nhẫn nại để thấy cái vòng một phẳng băng không bình luận gì đó không chịu được kia vẫn câm như hến, lại còn phải uốn a uốn éo… nếu vậy thì…”
Một kết luận như bôi tro trát trấu vào danh tiếng của Tail Blue, chỉ tiếc là nó đúng quá không cãi được.
Dark Grasper lướt qua một lượt vô thiên lủng những chiến binh tập hợp lại đại sảnh này.
“Ê, cái tên giun đất ngồi tít trong cùng kia.”
“Giun đất?!”
Cô ả chỉ đích danh một Elemerian mảnh người, cuộn mình lại như muốn ẩn thân tại một góc căn phòng.
Hình thù giống hệt giun đất có gắn thêm tay chân, không hiểu sao lại trông đáng yêu lạ thường.
“Ngươi hay uốn éo lắm nhỉ. Được lắm, ta phong cho ngươi chức Đội trưởng Đội ứng phó với Tail Blue.”
Lý do bổ nhiệm nhân sự quá chừng thẳng thắn, báo hại các Elemerian tại đó tên nào cũng mắt chữ O mồm chữ A. Cũng khó trách, ở đời mấy ai được tận mục sở thị cảnh tượng phát giấy báo nhập ngũ đâu.
“T-Tôi không, làm được đâu ạ…! Trọng trách lớn lao đến thế, tôi vẫn chưa sẵn sàng!!”
“Ngươi dù gì cũng là một thành viên trực thuộc quân đội <<Beau Tiful Heart>> (Tứ Tâm Ưu Mỹ) của ta, lại còn là đệ tử của tay Đội phó được đích thân ta thừa nhận, Arachne Guildy nữa. Cứ mãi thu mình lại thì biết đến khi nào mới vượt qua được sư phụ. Có khi đến cái tên ngươi còn chẳng kịp để lại ấy chứ.”
“T-Tôi biết là mình không thể vượt qua được sư phụ… vả lại, tôi…”
Mang tiếng là trực thuộc đơn vị của Dark Grasper, Worm Guildy lại là một tân binh chưa từng có cơ hội tham gia thực chiến. Yêu cầu này vô lý phải ngang với việc cử máy bay hai tầng cánh chỉ đủ nhiên liệu cho một lần bay đi va chạm với tàu chiến khổng lồ chứ chẳng chơi.
Các chiến binh khác cũng lần lượt lên tiếng bảo vệ y, song đều bị Dark Grasper bỏ ngoài tai.
Đúng lúc này, một chiến binh khác bước lên trình diện.
“… kẻ hèn này xin được phụ tá cho cậu ta. Đương đầu với con thú hoang tàn bạo ấy có hơi quá sức với một người.”
Sau lưng vác theo chiếc vỏ khổng lồ, cơ thể tiết ra chất lỏng nhầy nhụa, cộng thêm hai chiếc sừng mọc ra từ trên đầu… y là Snail Guildy.
“Ta cho phép. Dù gì ngươi cũng là đệ tử của Arachne Guildy giống tên kia.”
Dù đã được Dark Grasper cho phép, nhưng Worm Guildy vẫn chưa dứt cơn run bần bật.
“S-Snail Guildy-kun… tớ không làm được đâu…”
“Ai bảo, ngài Phụ tá Thủ lĩnh có mắt nhìn người lắm đấy. Chưa chi đã nhìn ra cậu là người phù hợp nhất với nhiệm vụ này rồi.”
Bàn tay nhầy nhụa của Snail Guildy vỗ lên bờ vai nhầy nhụa với Worm Guildy, bầy nhầy thấy ớn. Thế rồi, y ngẩng cái đầu nhầy nhụa và nêu lên phán đoán của bản thân.
“Theo tôi thấy… Tail Blue hình như là otokonoko[note86263] đấy.”
“Cái gì, otokonoko ư?!”
Từ dự đoán, mở rộng thành tiếng xì xào.
“Hừm, nhìn lại mới thấy, có lý thật.”
“Ừm, cái bản tính hoang dã trời cho… nữ tính được chỗ nào tôi chết liền.”
Nghe vậy mà đôi mắt Worm Guildy – vốn không rõ là nhìn vào đâu – lập tức lóe lên tia lửa.
“T-Tail Blue là otokonoko…!! T-Tớ sẽ cố gắng hết sức!!”
“Phải thế chứ. Twintail hung tàn số một mà chưa một ai địch lại được… kỳ này cậu mà lập được đại công, đảm bảo <<Girl’s Boy>> (Thuộc Tính Nương Pháo) sẽ được nhiều người công nhận lắm cho xem.”
Nói rồi, hai tên bắt tay nhau thật chặt. Nói là chặt chứ, tay tên nào cũng nhớp nháp hết cả, muốn nhìn thẳng vào cũng khó.
Hai chiến binh đứng lên, lên đường đánh bại Tail Blue.
“Cảm ơn Snail Guildy-kun nhiều lắm… nhưng sao cậu lại giúp tớ?”
“Tôi, cũng ôm trong mình một niềm hy vọng nhỏ nhoi. Một tia hy vọng le lói thôi, rằng Tail Blue… chính là người tôi vẫn hằng tìm kiểm.”
“Hiểu rồi… cậu cũng sở hữu thuộc tính khó được thấu hiểu nhỉ. <<Transsexual>> (Thuộc Tính Chuyển Giới)——”
Vào lúc này, Tail Red… Souji vẫn chưa hề hay biết, rằng cậu chàng sắp sửa phải đối mặt với mối nguy khủng khiếp nằm ngoài sức tưởng tượng của mình.
◇
Sau giờ học, trong phòng Câu lạc bộ Twintail, tôi Aika, và Erina nhập hội muộn hơn một chút, cùng nhau nhìn chăm chú vào tấm bảng trắng đặt trước chiếc bàn dài.
Chẳng hiểu kiểu gì mà Twoearle lại đi khoác lên mình bộ vét hè, đeo kính, tay cầm que chỉ bảng, đúng phong cách nữ giáo viên điển hình.
Mà thay đổi phong cách thế chứ riêng cái áo bờ lu khoác ngoài thì vẫn u như kỹ.
Otokonoko
Twoearle viết dòng chữ trên thật lớn lên bảng.
“Xem ra mục tiêu hiện giờ của bọn Ultima Guil là thuộc tính này đây.”
Vài ngày qua, cứ hễ chúng tôi dò ra được tín hiệu của bọn Elemerian rồi phóng thẳng tới hiện trường thì đã chẳng thấy bóng dáng bọn chúng đâu nữa… Thay vì bảo chúng tôi để bọn chúng chạy thoát, trông giống kiểu chúng muốn duy trì tình trạng mèo vờn chuột này hơn.
Bổ sung thêm, lúc bọn tôi đến nơi cũng chưa phải quá muộn. Tại bọn này bỏ chạy quá sớm, còn chẳng dư thời gian tước đoạt <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính), nên chúng tôi cũng không cần nhọc công chiến đấu để giành lại.
“Chiến lược bỏ của chạy lấy người kiểu này dễ là bẫy lắm. Trước mắt ta cứ phải thận trọng vào.”
Lo rằng đây lại là chiến lược để chúng tôi buông lỏng cảnh giác, nên tôi cần nhắc nhở mọi người.
“Toàn bộ những ngôi trường bị tấn công đều là trường tiểu thư danh giá, tuyệt đối không cho phép đàn ông bén mảng vào.”
Twoearle dùng que chỉ bảng vỗ lên, tấm bảng trắng liền chuyển thành màn hình LCD, mở ra bản đồ toàn cõi Nhật Bản. Trên đó là cơ số các dấu hiệu hình tròn rải rác khắp các quần đảo, cho thấy phạm vi tấn công rộng đến nhường nào.
“Cũng vì thế mà đã có liên tiếp rất nhiều trường hợp nam sinh cải nữ trang theo học tại những ngôi trường này bị bại lộ bí mật.”
“… chuyện con trai đi giả gái theo học trường nữ sinh còn chưa đáng nói hay gì?”
Mà lại còn “liên tiếp” nữa chứ. Bộ Nhật Bản lắm trường hợp tương tự đến vậy luôn ấy hả?
“Twoearle-san ơi, cho mình hỏi, otokonoko cụ thể là gì vậy? Là một quý ông giả trang làm phụ nữ… đúng không?”
“Otokonoko đứng trên cái ngữ như cải nữ trang hẳn một bậc lận.”
“Còn phân chia thứ bậc rạch ròi luôn sao…?”
Erina lâu nay đang theo học ba cái thứ xu hướng tình dục quái đản, cốt là để phục vụ mục đích chiến đấu. Tôi thì lại thấy có những thuộc tính không nên biết đến thì tốt hơn…
“Thế lần này bọn chúng có mục đích gì? Vạch trần mấy cái sự tình ám muội như thế thì được lợi gì cho bọn chúng?”
Đã lộ tẩy rồi thì xác định hết đường giả gái, cũng là đoạn tuyệt luôn quá trình trưởng thành của <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính).
“Tôi cũng nghĩ thế. Với cả, otokonoko… ừ thì tướng mạo giống con gái đấy, nhưng xét ra vẫn là con trai đấy chứ? Sao tưởng bọn Ultima Guil độc nhắm vào con gái thôi cơ mà…”
“Chưa kể, người bị hại đa số đều không để tóc twintail nữa. Khó hiểu thật đấy.”
Chúng tôi liên tục đặt nghi vấn cho Twoearle hết câu này đến câu khác. Cái nào cũng đáng thắc mắc hết cả.
Mục tiêu đều là otokonoko, nhưng không phải ai cũng để tóc twintail.
“Chuyện chúng chỉ nhắm đến phái nữ vẫn chưa được xác thực, còn về chiến lược của Ultima Guil… tôi đoán bọn chúng đã đẩy lên giai đoạn tiếp theo.”
“Giai đoạn tiếp theo?”
“Đúng hơn là ta đã chậm chân mất rồi. Chiến lược ban đầu của bọn chúng bao gồm việc tước đoạt các loại Thuộc Tính riêng biệt của từng cá thể sau khi lan rộng twintail ra khắp thế giới. Song, chiến lược tất thắng ấy lại bị nhóm Souji-sama dẹp tan từ lâu, nên bọn chúng đành phải bỏ ngang bước đầu để chuyển ngay sang giai đoạn kế tiếp. Bọn chúng đưa ra quyết định này, em đoán là do thấy Dark Grasper bị đánh bại.”
Chuyện lớn thế này mà cô nàng nói ráo hoảnh như không.
“Nói cách khác, cho đến nay những thuộc tính khác đều chỉ là phần thưởng tặng kèm bên cạnh Thuộc Tính Twintail, còn giờ thì thăng hẳn lên thành mục tiêu trọng tâm ấy hả?! Thế thì mục tiêu nhiều không đếm xuể mất chứ đùa à!!”
Mối lo trong tôi còn chưa kịp có lời giải đáp, từ chiếc máy tính xách tay đặt trên mặt bàn bỗng vang lên âm thanh báo động.
“Vếu (Vếu) (Vếu) (Vếu) Twoearle”
“VÃI CẢ HÁT NHÉP XÓA ĐI HỘ CÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁI!!!”
Sơ hở ra cái là tiếng báo động lại càng bị chế cháo hề hước hơn, bao nhiêu lần rồi tôi cũng chịu chết.
Twoearle nhanh chóng xác định ra nguồn phát tín hiệu, nhìn bộ điệu chẳng thấy áy náy gì ráo.
“… Địa điểm… biết lắm mà, cũng lại là trường nữ sinh. Danh môn là đằng khác.”
“Tốt, kết thúc trò mèo vờn chuột ở đây được rồi. Lần này ta sẽ đánh gọng kìm. Tôi sẽ xông vào từ chính diện, còn Aika và Erina vòng ra đằng sau, thấy bọn nó định trốn khỏi cửa thì phải chặn ngay lại.”
“Tôi biết rồi.”
Chúng tôi tức tốc di chuyển sang căn cứ dưới lòng đất nhà tôi, khẩn trương xuất kích.
Luận về kết quả thì ừ, chiến lược tấn công gọng kìm đã thành công rực rỡ.
Chúng tôi cuối cùng đã tóm được bọn đào tẩu và nhìn ra được toàn cảnh sự việc, chỉ có điều là——
“Cái, Cái, Cái gì kia, là giun… g, gigi… un đất…”
Luồng khí A Tu La dậy lên từ Blue mấy bữa nay đột ngột tắt ngúm, thay vào đó là một cơn run cầm cập lan ra khắp người ngay vào giây phút đụng mặt con Elemerian kia.
Hiểu rồi, con này… cũng uốn éo giống xúc tu!
“Thế là bắt đầu cử bọn sở ghét của Blue xuất trận rồi đấy hả… Dark Grasper!!”
Số lượng Elemerian dạng côn trùng đã tăng lên đáng kể, trong số đó mà có cái loại như này tôi cũng chẳng lấy làm lạ. Tên Elemerian giống ốc sên bên cạnh nó cũng nhầy nhụa thấy gớm, chỉ có chiếc vỏ nó vác sau lưng thì may ra mới sạch đẹp.
Tạm gác chuyện này qua một bên——
“… xin lỗi, thực ra, tớ là con trai…”
“Tôi biết rồi. Cậu vụng về lắm, làm tôi phải giả vờ không biết bao nhiêu bận.”
“N-Nhưng mà, tớ đã thay đồ cùng cậu, hai ta còn vào tắm cùng nhau nữa… cậu không giận sao?”
Bên cạnh chúng tôi đây, là một nữ sinh… à đâu, là một nam sinh vừa bị bại lộ thân phận đúng lúc <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) suýt bị tước đoạt, và đối diện với cậu là một nữ sinh toát ra vẻ hiếu thắng kỳ lạ. Cả hai chẳng màng sự thể quanh mình mà hào hứng trò chuyện với nhau.
“Cô bé kia, em nhìn cái biết ngay là đang chơi trò đóng vai nữ chính trong game. Thế đứng rất quen thuộc, kiểu như chỉ cần cắt khung cảnh xung quanh theo tỷ lệ dựa trên màn hình chạy game là sẽ ra được một tấm ảnh nhìn đâu cũng thấy giống CG sự kiện ấy.”
Giọng điệu thì điềm tĩnh mà cứ đi phân tích cái gì đâu.
Bảo là đứng ở góc độ nào ăn ảnh nhất thì không nói đi, đằng này lại là “ăn CG” nhất, bộ con gái thời nay để tâm vụ này thật hả?
Cô nữ sinh chắp hai tay ra sau lưng, quay người nửa vòng, đoạn mỉm cười với cậu trai kia.
“Cũng đúng, cho nên cậu phải chịu trách nhiệm đi nh——”
“CHẠY LẸ GIÙM ĐI MẤY CON GIỜỜỜỜỜỜỜỜỜỜỜỜỜỜI!!!”
Blue quát lớn, chân dậm xuống xuyên thủng cả mặt đường bê tông, vết nứt sinh ra chạy thẳng tới tận chân cô nữ sinh, ngăn cô không nhảy vào lồng ngực của cậu trai kia.
Phải khi vận hết sức lực để xua đuổi đôi nam nữ đắm mình trong thế giới phim truyền hình dài tập, Blue mới quay lại đối đầu với kẻ địch chính hiệu, nhưng chẳng được mấy mà bả đã liền chùn chân.
Đối thủ của chúng tôi, nhìn đâu cũng ra giun đất. Ngoại hình thì, như một que xúc xích cá có mọc thêm hai chân… hỏi thiết kế có hời hợt không thì có đấy, nhưng được cái chuẩn chỉ, nhìn phát ra ngay.
“Ốốốốối, tôi xin lỗi!!”
Tên Elemerian giống giun đất hoảng hốt ôm chặt lấy đầu, chắc tại tưởng tiếng quát vừa rồi là nhằm vào mình.
Mà nói, giọng tên này lại giống trai trẻ, hiếm thấy phết.
“… giải quyết cho xong thôi nào. Hôm nay cậu không được sợ Tail Blue quá rồi cong đuôi bỏ chạy đâu đấy, Worm Guildy.”
Tên giống ốc sên nói, đặt bàn tay nhầy nhụa lên vai tên giống giun đất – Worm Guildy – kia.
Đừng bảo bọn này cao chạy xa bay là vì sợ Blue chứ chẳng phải bẫy bủng gì hết nhé?!
“T-Tớ biết rồi mà. Xin lỗi, lúc nào cũng phải phiền đến cậu…”
Nhất cử nhất động của tên Worm Guildy đều uốn a uốn éo.
“HIIIII!!”
Uốn a uốn éo và nhầy nhầy nhụa nhụa kết hợp lại, gớm ghiếc đến mức làm Blue phải đứng hình, tưởng đâu còn nghe được cả tiếng da gà da vịt bả nổi lên đanh thép.
“T-Tôi là Worm Guildy… Elemerian nắm giữ <<Girl’s Boy>> (Thuộc Tính Nương Pháo[note86264])…”
“Còn ta đây là Snail Guildy.”
Vẫn uốn a uốn éo, tên Worm Guildy vội nép ra sau lưng Snail Guildy.
“——Ưưư, sợ chết mất thôi…”
Coi bộ về mặt nhân cách thì Worm Guildy vẫn còn con nít, vừa thấy bóng dáng Blue đã tái mét mặt mày.
“Đứng lên ngay Worm Guildy! Đôi mắt cậu đâu phải là để rơi lệ! Đôi mắt ấy, là để yêu thương các otokonoko! Không phải như vậy sao?!”
…… mắt?
……………………………………… đâu cơ?
“Cả hai ngươi đều nắm giữ <<Girl’s Boy>> (Thuộc Tính Nương Pháo) ư?”
Không hề ngó lơ câu hỏi của Yellow, Snail Guildy bắt đầu thao thao bất tuyệt về đức tin của mình.
“Thuộc tính của ta là <<Transsexual>> (Thuộc Tính Chuyển Giới)… Ngặt nỗi, chuyển giới cũng có nhiều loại. Có những kẻ chuyển giới nhờ công nghệ y học, có những kẻ lại đạt đến cảnh giới chuyển giới gói gọn trong trí óc mà không cần can thiệp vào xác thịt! Còn ta, con đường ta kiếm tìm lại gian nan không gì so sánh nổi!!”
Nó cao giọng diễn thuyết, cánh tay nhầy nhụa vươn thẳng lên bầu trời.
“Điều ta kiếm tìm, là một nam tử bị nữ hóa ngoài ý muốn, trong nỗi hoang mang tột độ! Để đạt được điều này, nhất thiết phải có một thế lực thần bí giáng xuống như sét đánh giữa trời quang! Thử hỏi biết tìm đâu ra trò đùa của thánh thần giống vậy trên cõi đời này đây!!”
Worm Guildy tận mắt(?) chứng kiến bài diễn thuyết này, cơn run giảm dần từng chút một.
“<<Transsexual>> (Thuộc Tính Chuyển Giới) mà ta hằng tìm kiếm, ngay đến sự tồn tại còn bất định chứ đừng nói đến chuyện suy tàn! Vì thế, ta chỉ đành phó mặc ước mơ này cho vị bằng hữu cạnh bên đây!! Cho kẻ mang trong mình ánh sáng chói lọi kết nối với tương lai, mang tên <<Girl’s Boy>> (Thuộc Tính Nương Pháo)!!”
“Snail Guildy-kun…”
“Đứng dậy đi! Đứng dậy, rồi hãy cùng tôi biến ước mơ thành hiện thực!!”
“Ừm, tớ biết rồi!!”
Cái tinh thần thể thao quái gở gì thế này?
Mà bộ đôi này thân nhau ghê nhỉ. Chẳng có nét nào giống Krake Guildy với Levia Guildy hồi trước luôn.
“Transsexual… chuyển giới à. Lại cái thuộc tính gì đâu…”
“Em đoán thuộc tính Snail Guildy tôn thờ được gọi là TSF (Transsexual Fiction)… phạm trù đan xen giữa hư cấu và không tưởng, nơi người ta bị chuyển giới thành nữ toàn diện bằng sức mạnh phi nhân loại.”
Nghe Twoearle giải thích qua bộ đàm, tự dưng tôi thấy cấn cấn.
Chuyển giới nữ toàn diện… bằng sức mạnh phi nhân loại…
Otokonoko.
Chuyển giới.
————ê gượm phát.
Nói vậy…
Nói vậy thì chẳng phải…
Tôi đâm hoảng, vội liên lạc với Blue và Yellow.
“Dở rồi. Tôi mà đối đầu với bọn này, khéo khi bị lộ thân phận mất.”
Cả hai nghiêng đầu cùng lúc, nghe chừng chưa nắm được ý tôi muốn nói. Twoearle thấy thế liền lên tiếng bổ sung.
“Điểm yếu của <<Imagine Chaff>> (Thiết Bị Gây Nhiễu Loạn Nhận Thức) nằm ở nhận thức cố hữu của đối phương. Hai tên kia mải tập trung vào mục tiêu hôm nay quá nên chưa để ý đến Souji-sama, nhưng một khi đã lâm trận và cảm nhận được điểm bất thường, e rằng bọn chúng sẽ liên hệ được Tail Red là do đàn ông biến thân thành mất! Anh nói không sai, những kẻ này nắm giữ thuộc tính cực kỳ nguy hiểm!!”
“S-Sao kia?! Nguy cho Red quá rồi!!”
Yellow vội bước lên, dùng bờ lưng và twintail che chắn cho tôi.
“Nguy thật chứ. Mau lùi lại đi. Trận này để tôi với Yellow xử lý cho. Không vấn đề gì chứ?”
“Ừ, xin lỗi bà…”
Miệng thì đao to búa lớn, chứ thực ra Blue vẫn chưa hết run rẩy.
Tôi giữ khoảng cách với hai người, dự định trợ giúp hết mình trong khả năng có thể.
“Yellow, chị lo tên giun đất. Còn tên ốc sên kia để tôi…”
“Ta sẽ bảo vệ Red… bảo vệ chủ nhân!!”
Tuy được giao vai trò hỗ trợ hậu phương, Yellow lại có thói xấu là hay cắm đầu vào đánh giáp lá cà. Kế hoạch Blue vạch ra bị bỏ hẳn ngoài tai, chị ta chạy lên, xông một mạch vào tên Snail Guildy.
“Ơ, Ơ hay!!”
Cùng lúc, Worm Guildy cũng e dè thu hẹp khoảng cách với Blue.
“Tail Blue-san!! Xin hãy nghe tôi nói!!”
“Đ-Đừng có lại gần ta!!”
Blue hét lên chói cả tai, chân lùi lại vài bước.
Worm Guildy vẫn từng bước tiếp cận Blue, cái đầu nó uốn a uốn éo nom như thứ đồ chơi hoạt động bằng cách phản ứng lại với âm thanh.
“K… KHÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔÔNG!!”
“Đây là… đồ chơi người lớn VS con đàn bà lẳng lơ. Cảnh này được quá đi chứ. Lưu lại làm hình nền nào.”
Twoearle vừa pha trò gì đó, nhưng Blue còn hơi đâu mà bận tâm, chỉ biết hốt hoảng vung thiết quyền.
Nắm đấm va chạm phải đầu(?) Worm Guildy, song chỉ khiến nó bật đi bật lại tứ tung như cái máy đo lực đấm, chẳng thổi bay nó được một xăng-ti-mét nào.
“Hự, ư hự hự hự… Tôi… không phải kẻ địch của bạn đâu…”
“GÌ?! Tào lao cái gì đấy?!”
“Tôi, hiểu cho bạn… là đồng minh của bạn đó!!”
“Quái gì thế này?! Sao mấy tên có thiện cảm với mình tên nào cũng uốn a uốn éo hết vậy trời?!!”
Worm Guildy không hề kháng cự lấy một lần, chỉ vững bước tiến lên. Trái lại, Tail Blue thì vung quyền túi bụi chẳng thấy nương tình gì cả.
“MUOOOOOOOOOO WORM GUILDY!!!”
Snail Guildy toan nhảy ra trợ lực, thì lại bị chính tay Worm Guildy ngăn lại.
“Đừng cản tớ! Đây là thời khắc cốt tử…! Tớ… xưa nay chỉ biết núp bóng kẻ mạnh, chưa lúc nào nén được cơn run. Nhưng chỉ riêng lần này, tớ nhất định phải làm tới nơi tới chốn!!”
Cùng phần thân trên bật lên bật xuống, Worm Guildy càng lúc càng gần hơn với Tail Blue.
“Bạn ấy chỉ đang rối trí mà thôi. Kể cả khi tấm thân này có bại liệt, tớ cũng sẽ dùng tâm hồn để thuyết phục cô ấy!! Snail Guildy, Yellow trăm sự nhờ cậu!!”
“Được! Vẻ mặt ra dáng đàn ông lắm đấy! Đằng này cứ giao cho tôi!!”
Mặt…
………………………… đâu cơ?
Chung là, tạm không xét đến hình thù giống giun đất, phải thừa nhận khí thế tên này đáng nể thật.
Động vật hoang dã thì, có dùng ngôn từ để cảm hóa cũng vô ích. Bước đầu là có bị cắn trúng tay cũng phải nghiến răng chịu đựng, nhằm thể hiện rằng mình không hề có ác ý. Làm được đến vậy càng chứng tỏ quyết tâm của tên này rất đỗi chân thành.
“!!…… hộc, hộc… T-Ta hiểu rồi. Ta thừa nhận, là mi không hề có ác ý. Nhưng mà… mi muốn thuyết phục ta cái gì cơ? Tưởng thuộc tính của mi là <<Girl’s Boy>> (Thuộc Tính Nương Pháo) cơ mà?”
“Thì bởi, Tail Blue-san, bạn là otokonoko phải không?!”
“CHẾT MÀY ĐI THỨ KHỐN NẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠẠN!!”
Worm Guildy vừa dứt lời, liền ăn trọn một quyền thật lực từ Tail Blue mà văng vụt đi, bật nhảy tưng tưng trên mặt đất.
“Mày nhìn đâu mà ra được thế hả?! Mày nhìn cái gì ở tao?!!”
“Thì tại… ngực bạn phẳng lÓAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!”
Worm Guildy lại tiếp tục bị một cước sút tung đi, lần này còn chưa kịp dứt lời.
Chiến binh bọc mình trong giáp trụ xanh lơ từ đầu đến chân—— chỉ duy đôi mắt kia là hừng hực ánh đỏ vì phẫn uất và căm hận.
“Bạn là, otokonoko đúng không?! Chừng nào bạn còn không chịu thừa nhận, thì tôi… tôi sẽ còn đứng lên đương đầu với bạn!!”
Mặc cho giun đất phải là sinh vật vô duyên nhất với hai chữ “đứng lên”, nó vẫn dùng đôi chân kia giẫm mạnh lên mặt đất, hiên ngang đứng vững đối mặt với Blue.
“Otokonoko, là một tồn tại thiêng liêng! Thường nghe các thần thoại lưu truyền rằng, thiên sứ là tạo vật hoàn mỹ có cho mình cả hai giới tính…! Cá nhân tôi tin rằng, otokonoko là những người được chọn, để dẫn dắt nhân loại đến với tân thế giới!!”
“Nói thì hay lắm mà có được đủ hai giới đâu. Otokonoko làm gì có ‘cô bé’ của phái nữ. Nói cho hắn biết đi Souji-sama ơi, và nhớ phải nói cụ thể ‘cô bé’ ở đây là gì nữa nha!!”
Twoearle nói, độ hào hứng của cô nàng truyền tải đầy đủ thông qua bộ đàm.
Tôi thì chẳng dại gì mà nói cụ thể tên cái chỗ ấy ra, nhưng cô nàng nói đúng, otokonoko có phải lưỡng tính đâu nhỉ, ừ.
“Đừng có lấy ngực ra làm thước đo đánh giá, v-với cả…”
“Hơ, có chuyện gì sao?”
“ĐỪNG CÓ NHÌN CHẰM CHẰM VÀO TAO NỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮỮA!!!”
Blue rút xoẹt cây Wave Lance ra, luôn tay đâm thẳng vào người nó.
Con này là động vật thân mềm mà ha. Chịu đòn quyền đòn cước thì giỏi chứ sang đòn chém phát là tắt điện liền.
“Hự, ưưưưư…… Bạn, hiểu nhầm rồi… Otokonoko là những người, ôm trong mình con tim thiếu nữ thuần khiết… không mau đoạn tuyệt với tính khí bạo tàn này đi, cả đời này bạn sẽ chẳng bao giờ trở thành otokonoko chân chính được mất!!”
“<<BREAK RELEASE>> (Giải Phóng Toàn Phần)!!”
“A!”
Đương dùng chút hơi tàn còn lại để thuyết phục Blue, Worm Guildy thốt nhiên bị Aura Pillar trói nghiến lại không thương tiếc.
Trong chớp mắt Tail Blue liền thi triển đòn tất sát, phô diễn tính khí bạo tàn mà có khi cả đời này bả sẽ chẳng tài nào đoạn tuyệt được.
“Cái thứ như thế… BÀ ĐÂY THÈM VÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀÀO!!”
“Snail Guildy-kun… tớ xin lỗi…”
Ăn trọn một đòn Wave Execute là Worm Guildy đã sức cùng lực kiệt, toàn thân phát ra luồng điện tí tách.
Snail Guildy đang bận giao tranh với Yellow bất chợt ngoái đầu, mặt cắt không còn một giọt máu.
“Worm Guildy! Không được…! Đừng có đi! Vì người đó, cậu phải——”
“Cảm ơn cậu, vì đã cùng tớ bước ra chiến trường——”
Worm Guildy nổ tung, Snail Guildy gào lên thảm thiết.
“WORM GUILDYYYYYYYYYYYYYY!!!”
Nó gắng gượng giơ lên nắm đấm run bần bật, một ngón tay chỉ thẳng về phía Blue.
“Ư…! Hự…! Tail Blue khốn kiếp!! Đến nước này rồi còn chưa chịu thừa nhận hay sao?! Cậu ta, cậu ta đã phải đánh cược cả sinh mạng, để chứng minh ngươi là otokonoko rồi kia mà!!”
“Bọn mi tự tiện bỏ mạng vì cái hiểu lầm tổ chảng ấy còn ở đấy trách ta!!”
“UOOOOOOOOOO!!!”
Cơ hồ kế thừa ý chí của Worm Guildy, không chút do dự, Snail Guildy xông thẳng về phía Tail Yellow.
“Voltic Blaster!!”
Khẩu súng sấm sét được khai hỏa liên hồi. Tuy nhiên, Snail Guildy đã thủ sẵn tư thế phòng thủ, quay lưng lại lấy chiếc vỏ sau lưng làm khiên, đánh bật đi hết số đạn sét nhằm vào mình.
Yellow đành khai hỏa hai khẩu Vulcan trên vai và tên lửa trên ngực, cũng đều vô dụng trước chiếc vỏ của tên kia.
“Cứng quá đi…!!”
“Mẹ (chồng) đáng kính ơi, lại thu được thêm tài liệu đáng quý rồi ạ!!”[note86265]
“Lát mình lồng thêm giọng Sou-chan vào nữa đi!”
Bộ đôi hậu cần phía căn cứ thấy chừng chẳng chịu làm việc đàng hoàng gì sất.
“Ngay cả trong hàng ngũ <<Beau Tiful Heart>> (Tứ Tâm Ưu Mỹ), ta đây vẫn tự hào với sức phòng thủ hàng đầu! Muốn tấn công bao nhiêu tùy thích, các ngươi đừng hòng gây nổi một vết xước lên bộ giáp cang thép này!!”
Yellow thoắt nới rộng khoảng cách, đoạn phát động <<Elemeretion>> (Thiết Bị Chuyển Hóa Quả Cầu Thuộc Tính).
“<<Elemera Orb>> (Quả Cầu Thuộc Tính)—— <<Book>> (Thuộc Tính Văn Học)!!”
Trước mắt Yellow hiện lên một màn hình nho nhỏ, hiển thị dữ liệu gì đó. Đây là năng lực của <<Book>> (Thuộc Tính Văn Học), cho phép người dùng kiểm tra năng lực và điểm yếu của đối phương.
“… với hỏa lực hiện thời, e là mình cũng khó lòng phá hủy được chiếc vỏ kia… sức phòng thủ tối thượng, quả không phải hư danh…”
Yellow nói, mắt liếc sang tôi.
Chợt nhớ ra mỗi lần bị nhìn đắm đuối là sức mạnh của chị sẽ dâng cao, tôi bèn dùng ánh mắt để truyền tải thông điệp: “Yên chí, tôi vẫn đang nhìn đây.”
Toàn bộ vũ khí tích hợp trong Tail Gear của Yellow, nhất loạt bước vào trạng thái sẵn sàng khai hỏa.
Twintail của chị xuyên thủng mặt đường bê tông, tạo thành cái chặn khóa cứng xuống đất hòng không để thân thể chị bị bay đi do phản chấn đến từ việc khai hỏa tổng lực.
<<Full Blast Mode>> (Trạng Thái Thoát Y Toàn Phần)—— là trạng thái mở khóa toàn bộ vũ khí trong Tail Yellow.
Chị ráng sức điều chỉnh mục tiêu, khai hỏa vào đúng một điểm để cho khu học xá không bị dính đạn lạc.
Súng máy càn quét, đạn dược và đạn ánh sáng thổi lên cơn cuồng phong kịch liệt gợi nhắc đến chiến khu đẫm máu bậc nhất trong thời kỳ chiến tranh hoành hành, song hành cùng một loạt tiếng nổ ì ùng là đợt dung nham cháy bỏng bùng lên qua từng khe nứt trên mặt đường bê tông.
Bắn một thôi một hồi, Yellow dừng lại, hơi thở nhọc nhằn gấp gáp.
Ấy vậy mà Snail Guildy vẫn ung dung hiện ra từ trong làn khói—— hoàn toàn bình an vô sự.
Bằng cách náu mình trong lớp vỏ cứng cáp kia, nó đã tránh được khỏi đợt mưa bom bão đạn.
Nói cách khác, đợt oanh tạc của Yellow không hề có tác dụng gì cả.
“Tên này, mạnh đây…!”
Khi tôi không còn đứng nhìn được nữa mà định bước vào can thiệp, Yellow lại giơ tay ra cản tôi lại.
“Không sao đâu. Elemerian này, sẽ do chính tay em đánh bại!!”
Nói rồi, Yellow <<cởi>> (purge) bỏ tất cả vũ khí trên người, bước vào trạng thái tương đương với lõa thể.
“Hừm, vứt hết vũ khí đi sao…!”
Hình như chưa từng xem qua những trận chiến có mặt Yellow hay sao mà Snail Guildy lại thở dài. Nhìn thế này thì khéo nó mới thấy lần đầu thật.
“Ánh mắt được lắm… tử trung hữu sanh, phải không nào?”
“Ánh mắt được lắm”, ấy hả? Trông bộ dạng <<cởi>> (purge) sạch trang phục trên người, lại thở phì phò vì hưng phấn này mà thở ra được câu đấy, bộ mắt con này có gắn bộ lọc gì đó chăng?
“Được lắm! Nếu không chấp nhận cuộc đấu này, ngay đến con tim ta cũng <<hóa>> (chuyển giới) thành phụ nữ mất!! Ta quyết sống mái với nhà ngươi, Tail Yellow!!”
Nói là làm, tên Snail Guildy cởi bỏ kim bài miễn tử mang tên “lớp vỏ” ra, vứt toẹt sang một bên.
“Thế là sòng phẳng. Ta mà đạt được vinh quan bằng thủ đoạn gian trá thì Worm Guildy cũng chẳng lấy làm hân hoan!!”
Thoại nghe ngầu phết, mỗi tội là… bỏ ốc đi thì nó chỉ còn là sên thôi nhỉ… thành Slug Guildy bố nó rồi còn đâu.
“Phân định thắng thua trong một đòn duy nhất… Ngươi sẵn sàng chưa?!”
Cựu Snail Guildy nom bộ hứng khởi lắm, nhưng Yellow lại chẳng buồn đếm xỉa, chỉ lặng lẽ dùng twintail để bật nhảy lên thật cao.
“<<Break Release>> (Giải Phóng Toàn Phần)!!”
“Hừ… tới đây!!”
Cựu Snail Guildy ngước nhìn bầu trời. Đoán chắc nó đang mong đợi một đòn được ăn cả ngã về không giáng xuống từ trên đó… nhưng hỡi ôi, lọt vào tầm mắt nó là nơi Unite Weapon đang lơ lửng, vang rền âm thanh động cơ và chỉ chờ nạp đạn để khai hỏa.
“… ớ?”
Cựu Snail Guildy đứng hình, chẳng biết làm gì hơn ngoài thốt lên ngây ngốc khi vô thiên lủng viên đạn tròn vo ồ ạt đáp xuống xung quanh, dựng nên cột trụ sấm sét trói buộc mình lại một chỗ.
“Chờ đã! Vừa nhất trí sẽ dùng tấm thân trần trụi để chiến đấu đến sức cùng lực kiệt cơ mà, khẩu đại pháo kia lòi đâu ra đấy?!”
“Chính xác! Ta sẽ dùng tấm thân trần trụi này để đánh bại nhà ngươi! Tiếp chiêu!!”
Giữ nguyên tình thế ông nói gà bà nói vịt, Tail Yellow chuyển hóa thành mũi tên sấm sét sa xuống trần gian.
“VOLTIIIIIIIIIIIIC!! JUDGEMEEEEEEEEEEEEENT!!!”
“Ý TA ĐÁNH MỘT CHỌI MỘT CÓ PHẢI THẾ NÀY ĐÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂÂU!!!”
Một cước thần sầu—— Voltic Judgement va chạm trực tiếp vào cơ thể không phòng bị, biến cựu Snail Guildy thành vụ nổ kinh thiên động địa ngay khi vừa dứt lời oán thán.
Chiếc vỏ tự hào với độ cứng không gì đọ được đã mất đi người chủ, chỉ còn biết lăn lông lốc trên mặt đất đầy bất lực.
“Em còn muốn xuyên thủng cả chiếc vỏ để ra đòn kết liễu oách thật là oách cơ! Vì thế em mới khai hỏa toàn lực để tạo ra vết nứt trên chiếc vỏ ấy mà lại! Muốn đánh bại kẻ địch phòng thủ vững chãi thì chỉ có một cách duy nhất là tấn công dồn dập vào cùng một điểm thôi ạ!!”
“Thế chị bắn trúng vào ‘một’ điểm nào chỉ tôi coi!!”
Lòng thầm nhủ “Còn chẳng nứt nổi một vết nữa cơ”, tôi trông xuống chiếc vỏ ốc lăn lại bên mình.
——lăn lại bên tôi… cứ như sở hữu ý thức riêng, nó lăn lại bên tôi, một cách cực kỳ thiếu tự nhiên.
Đúng vào lúc ấy…
“ÓA?!”
Chiếc vỏ nổ cái bùm, hóa thành cát bụi và rơi xuống người tôi.
Chắc là chiếc vỏ này vẫn còn một con bài tẩy nào đó, phải cái là chủ nhân chưa kịp dùng tới đã đi đời, nên bộ giáp đã coi như đã hoàn thành vai trò rồi biến mất chăng…
“GUAAAAAAAAAAAAAA KISHAAAAAAAAAAAAA!!!”
“Blue ơi bình tĩnh tĩnh tĩnh!! Quân định bị đánh bại hết rồi mà!!”
Vừa chinh chiến xong xuôi, Yellow đã phải tất tả chạy lại can ngăn Tail Blue – vẫn chưa thoát được trạng thái cuồng nộ.
Kết cuộc, tôi phải tham gia cùng, lôi xềnh xệch bà ấy trở về căn cứ.
◇
“Lâu lắm rồi tụi mình mới gặp kẻ địch khó nhằn đến vậy.”
“… chị nói đúng. Bọn này mà đang tâm tước đoạt <<Elemera>> (Năng Lượng Thuộc Tính) ngay từ đầu, khéo giờ nguy to rồi chứ chẳng chơi.”
Sau khi đi qua cổng dịch chuyển, chúng tôi bước dọc hành lang trở về phòng điều khiển.
“Bọn nó rõ ràng đang phái quân dựa theo sở ghét của bà đấy. Lần sau bọn nó có khiêu khích cái gì cũng phải ráng đừng để giận quá mất khôn nghe chưa, Aika.”
“Biết rồi mà. Souji cũng phải cẩn thận vào đấy. Về sau mà lại lòi ra mấy tên có thuộc tính giống thế nữa thì dở lắm.”
Aika phụng phịu gật đầu, vừa giải trừ biến thân vừa cất lời nhắc nhở tôi.
Quả thật, những thuộc tính tiệm cận với bí mật của Tail Red giống tên Worm Guildy rất khó đối phó.
Nhưng suy cho cùng, điều khiến bọn nó đáng quan ngại lại nằm ở khí phách quên mình, không ngại hy sinh tính mạng vì thuộc tính mà bản thân yêu mến.
Trong khi tôi đây, mới bị Dark Grasper chòng ghẹo có tí thôi mà đã đi tơ tưởng về con gái rồi… cứ thế này thì không ổn.
Phải tập trung vào twintail hơn nữa mới được.
Đến lượt Erina giải trừ biến thân, tôi cũng theo đó mà tiến hành giải trừ—— nhưng thất bại.
Do cứ rảo bước cùng nhận thức rằng mình vừa trở về dạng con trai mà tôi suýt nữa là ngã chúi đầu xuống.
“Ấy ấy.”
Tôi đành phải dừng chân, bình tâm lại rồi thử giải trừ biến thân thêm lần nữa.
Chẳng có phản ứng gì cả.
Aika với Erina thấy thế, bèn đứng lại hỏi han.
“Sao vậy?”
“… không.”
Tôi dồn hết tâm trí vào chiếc vòng tay, rồi thử thêm lần nữa. Vẫn chẳng phản ứng gì, như kiểu trên tay tôi chỉ là món phụ kiện đeo tay không hơn không kém.
“………”
“Này, Souji?”
“Mitsuka-kun?!”
“Hỏng rồi, không giải trừ biến thân được.”
“HẢ?!”
“K-Không thể nào. Bạn thử bình tĩnh lại, rồi thử thêm lần nữa xem sao.”
Đến lúc nắm được tình hình, hai người họ mới hớt hải chạy lại bên tôi.
Tôi cũng cố bình tĩnh lại rồi đấy chứ, nhưng sự đã như này rồi thì sao tránh khỏi cái sốt ruột.
“Hự…!!”
Bình tĩnh đi. Tail Gear được điều khiển bằng sức mạnh twintail trong mình cơ mà.
Mình mà thả dây cương twintail ra, nhỡ bị ai kiểm soát mất thì sao!
Tập trung cao độ cao độ vào, rồi vẽ nên twintail trong tâm tưởng!!
Ánh sáng đỏ phát ra từ chiếc vòng tay.
Chẳng mấy chốc đã lan ra khắp cơ thể tôi, dòng chảy năng lượng khủng khiếp khiến tôi rên lên vì đau đớn.
“AAAAAAAAAAAAAAAA!!”
“S-Souji!!”
“Mitsuka-kun!!”
Khi tâm thức mờ dần, giấc mơ ngày hôm ấy bỗng chốc vụt qua.
Giấc mơ về một Tail Red cùng đôi mắt sầu thảm, đưa tay lên tháo bỏ twintail trên đầu.
Không được—— Đừng tháo ra.
Tôi đạp lia lịa vào khoảng không, mãnh liệt tới mức tưởng chừng gân chân vừa đứt phựt, vươn tay ra chạm tới Tail Red.
Tôi lờ mờ thấy được gương mặt của hội Aika. Ai nấy cũng đều nhìn tôi cùng vẻ mặt ngỡ ngàng.
“————!!”
Ý thức đột ngột quay về, kéo theo đó là cơn nhức đầu dữ dội.
Tôi ngồi bật dậy, xem xét tay chân để kiểm tra tình trạng của mình.
Là trang phục trước lúc xuất kích… đồng phục của Học viện Yougetsu. Vuốt ngực thở phào được rồi.
Có cảm giác mềm mại lạ thường lan tỏa khắp lòng bàn tay tôi.
“Aika, Erina, xin lỗi đã để hai người lo lắng. Tôi giải trừ biến thân được rồi đây.”
Một giọng nữ lạ tai lặp lại y xì lời tôi vừa nói.
“Để tôi nhờ Twoearle kiểm tra Tail Gear phát nữa vậy.”
Giọng nói ấy lại phát biểu trước khi tôi kịp nói xong. Không muốn làm hai người lo lắng thêm nữa, tôi tiếp tục bước đi.
Trông theo mái tóc twintail của mình đung đưa khe khẽ, tôi hồi tưởng lại hồi kết của giấc mơ bi thương vừa rồi.
Trong giấc mơ ấy, tôi đã chạm tới chính mái tóc twintail này đây.
“————”
Twintail, của mình?
Cuối cùng cũng phát giác điểm bất thường, tôi vội nắm lấy đôi twintail buông thõng kia bằng cả hai tay.
“Đùa, vẫn chưa giải trừ biến thân nữa á?! Ơ hay?!”
Ý thức không có mù mờ gì hết. Ngay cả khi đã tỉnh như sáo, tôi vẫn bị rối trí, chẳng tài nào nắm được hiện trạng của chính mình.
Ngoảnh đầu lại, tôi nhận thấy hội Aika vẫn đứng chết trân tại chỗ, chỉ nhìn tôi không rời.
Tôi kiểm tra tay chân thêm lần nữa.
Không phải đôi bàn tay nhỏ nhắn của Tail Red, nhưng nhìn kỹ thì cũng không phải đôi bàn tay tôi vẫn hằng quen thuộc.
Trên hết, twintail này cũng khác.
Bằng đôi bàn tay run lẩy bẩy, tôi nhẹ nhàng nâng mái tóc ấy lên.
Chỉ để muộn màng vỡ lẽ, rằng twintail của tôi đã hóa thành một twintail xa lạ.
“Twintail này là của ai?!”
Phải tới lúc ấy tôi mới nhận ra. Giọng nữ mà tôi cứ ngỡ là nói thay cho mình, hóa ra lại phát ra từ chính cổ họng của tôi.
“Đừng bảo là…”
Và cái giọng nữ rối bời này… càng nghe, càng thấy giống giọng nói tôi hằng quen thuộc.
Rưng rưng như chực khóc, Aika mếu máo tiết lộ cho tôi một sự thật động trời.
“Ông… giải trừ biến thân rồi, mà vẫn giữ nguyên twintail là sao!!”

1 Bình luận