Tập 02

Chương 1

Chương 1

Sự kiện chính dành cho tân học viên của Học viện Ma pháp Houjou, trại huấn luyện định hướng.

Quả không hổ danh là Houjou, nơi được ca ngợi là đứng đầu trong số các trường học dành cho các tiểu thư, dù chỉ mang danh nghĩa là buổi định hướng nhưng quy mô của nó lại chẳng hề tầm thường chút nào.

Bởi lẽ, trại huấn luyện kéo dài ba ngày hai đêm này được tổ chức dưới hình thức một chuyến du ngoạn trên một du thuyền hạng sang.

Đó là du thuyền hạng sang thuộc sở hữu của Học viện Ma pháp Houjou,『Queen Watch』.

Một du thuyền xa hoa thuộc quyền sở hữu của học viện dành cho các tiểu thư thì sẽ ở đẳng cấp nào đây? Tôi──Sanjou Hiiro và Snow đã kề chụm đầu vào nhau điều tra, và kết quả là Queen Watch được phân loại là du thuyền thuộc phân khúc Boutique.[note91846]

Du thuyền được chia thành bốn hạng.

Mass[note91847], Premium[note91849], Luxury[note91850] và Boutique[note91852]. Từ cái tên là mọi người cũng đoán được rồi, hạng Mass là thấp nhất và hạng Boutique là cao nhất (tuy nhiên cũng không thể khẳng định 100% được[note91853]).

Quả xứng đáng với đẳng cấp Boutique, trang thiết bị bên trong tàu Queen Watch sang trọng đến mức khiến những kẻ mang cảm quan người thường như chúng tôi phải choáng ngợp.

Các Cabin được trang hoàng với ban công riêng và giường ngủ cao cấp, nhà hàng thì có hẳn bộ ba Nhật - Âu - Hoa, thậm chí còn có cả quán bar phục vụ đồ uống có cồn cho giáo viên và nước giải khát cho học sinh.

Trên boong tàu có sẵn hồ bơi và máy mô phỏng lướt sóng, ngoài ra còn có phòng gym, spa, salon làm đẹp, đủ loại cửa hàng, phòng giải trí và cả sàn khiêu vũ. Bác sĩ và y tá cũng túc trực trên tàu, nếu đến phòng y tế thì sẽ được điều trị thích hợp.

Nhìn vào danh sách dịch vụ của Queen Watch được giáo viên chủ nhiệm Marina-sensei phát cho, tôi『Cái thứ này là pháo đài dịch vụ di động luôn rồi còn gì』, và Snow『Muốn nó gãy đôi từ chính giữa ghê』đã không tiếc lời ca ngợi.

Đối với một thiếu gia và một cô hầu gái thuộc phe bình dân thì đây là một du thuyền rực rỡ tráng lệ đến mức khiến người ta phải nghi ngờ sự tồn tại của nó.

Tuy nhiên, với các tiểu thư thì có vẻ chỉ ở mức『Mấy thứ này em đi chán rồi, xin thứ lỗi nhé』, họ mặc kệ một thằng đang phấn khích là tôi sang một bên, trưng ra cái vẻ mặt kiểu 『Rồi rồi, tàu hạng sang, tàu hạng sang』và ngáp ngắn ngáp dài đầy chán chường.

Phần lớn thời gian của chuyến du ngoạn sẽ lênh đênh trên biển.

Rất ít người có đủ sức mạnh tinh thần để ngắm nhìn mãi mặt biển chẳng có gì thay đổi mà không thấy chán, thế nên các chương trình trên tàu như sự kiện hay show diễn đã được thông báo trước, thời gian ngoài lúc xuống cảng tham quan thì sẽ dành để tận hưởng các hoạt động giải trí này.

Mục đích của trại huấn luyện định hướng lần này là để các học sinh giao lưu với nhau. Để thúc đẩy việc giao tiếp, bất kể lớp học, từ lớp A đến lớp E đều sẽ đi chung trên một con tàu.

Nói là vậy, nhưng các sự kiện vẫn được tổ chức theo lớp, và trong đó cơ bản là hoạt động theo nhóm.

Tại các điểm dừng chân cũng thường quy định hoạt động theo nhóm, nhưng không có ràng buộc gì quá đặc biệt. Dù không xuống tàu tại điểm dừng chân cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, nhìn chung là tùy vào quyết định của cá nhân.

Có điều, ma pháp khí mà tất cả học sinh đang mang theo đều bị gắn thêm một mạch điều khiển mini, và luôn bị đặt dưới sự giám sát của giáo viên trong trường. Trong suốt trại huấn luyện, giáo viên luôn phải dán mắt vào màn hình, nếu có đứa ngốc nào định làm chuyện nguy hiểm thì phải bay đến xử lý ngay.

Tội nghiệp thật…… Sự bạo ngược của liên minh ojou-sama quen thói ích kỷ chắc sẽ chà đạp cái dạ dày của Marina-sensei tơi tả cho mà xem.

Mà, cái trại huấn luyện định hướng này, đương nhiên sẽ không kết thúc một cách bình yên vô sự đâu.

Vì tôi đã chơi qua game gốc nên tôi biết chuyện rõ gì sẽ xảy ra.

Dù đã hạ quyết tâm『Có thể sẽ chết』, nhưng tôi không nghĩ nhân vật chính nguyên tác là Tsukiori lại không xử lý được sự kiện ở mức độ này, và tôi cho rằng lần này không đến lượt mình phải ra mặt.

Nếu diễn biến đúng theo nguyên tác, sự việc này sẽ là cơ hội để khoảng cách giữa Tsukiori và các nữ chính xích lại gần nhau hơn.

Chính vì thế, trại huấn luyện này có thể trở thành bước ngoặt quan trọng đối với Tsukiori.

Hiện diện. Phải ẩn sự hiện diện đi mới được.

Tôi dự định sẽ hóa thân thành một quan sát viên lịch thiệp chỉ đứng quan sát yuri nở rộ giữa đồng hoang, xóa bỏ sự hiện diện của mình và tận hưởng chuyến du ngoạn này.

Nếu còn nhiệm vụ nào khác mà tôi phải hoàn thành, thì chắc chỉ là mua quà lưu niệm về cho mấy cô hầu gái đang trông nhà mà thôi.

Tôi ngồi xuống ghế chờ, tắt màn hình đang hiển thị sơ đồ chiếc du thuyền đi.

Hiện tại, chúng tôi đang ở『Nhà ga Du thuyền Quốc tế Tokyo』.

Còn mười phút nữa là chúng tôi sẽ từ nhà ga này lên chiếc du thuyền hạng sang Queen Watch, nhưng mà…… thú thật là tôi buồn ngủ vãi.

Không, tại vì đây là lần đầu tôi được đi du thuyền hạng sang mà. Vừa hồi hộp vừa phấn khích nên chẳng ngủ được, thức mãi cho đến khi một cô hầu gái tốt bụng vác cái búa tạ đến hỏi thăm『Ngài có muốn tôi kê cho đơn thuốc giúp ngủ ngàn thu không?』.

Lỡ bị say sóng thì phải làm sao đây, tuy giờ bắt đầu thấy lo cũng đã muộn. Nghe nói được phép đem người hầu theo tùy ý, nhưng mọi chi phí phát sinh phải tự túc……Biết thế dù có tốn kém cũng nên mang Snow đang phải trông nhà theo cùng nhỉ? Dù gì thì nhỏ đó cũng thuộc kiểu hầu gái chu đáo, nhanh ý mà.

Vừa nghĩ ngợi lung tung, tôi vừa ngáp một cái rồi nhìn quanh.

Đi lên từ sảnh chính là khu vực chờ ở tầng hai với không gian vô cùng rộng rãi. Trong khu vực chờ sâu hun hút, cảnh tượng vô số tiểu thư tụ tập lại trông thật tráng lệ.

Đương nhiên, xung quanh thằng đực rựa là tôi đây chẳng có lấy một mống──

「Hiiro-kun」

Tsukiori trong bộ đồng phục bắt chân ngồi đó, mỉm cười với tôi.

「Trong người khó chịu à? Ăn kẹo cao su không?」

Chẳng hiểu sao, nhân vật chính-sama lại bơ đẹp dàn nữ chính mà ngồi cạnh tôi.

「…………」

Vì cùng nhóm nên cũng đành chịu thôi, nhưng mà……cô làm ơn học tập Ophelia Ojou được không, người biến mất ngay lập tức sau khi nói『Ở gần đàn ông khiến ta buồn nôn!』.

「Onii-sama, sắc mặt anh hơi kém đấy. Hay là ăn chút gì lót dạ nhé? Hay là anh muốn gối đầu lên đùi em nữa không? Mời anh, trà tuy không ngon lắm」

Ojou-sama nhà Sanjou với vẻ tự nhiên như ở nhà──Rei, đưa tách hồng trà được người hầu rót cho sang phía tôi, rồi liếc nhìn đùi mình như muốn mời gọi.

「…………」

Tại sao nhỏ này không cùng nhóm với tôi mà cứ dính lấy, chăm sóc tôi thái quá thế nhỉ. Hết hỏi tôi tham gia sự kiện nào với tốc độ kinh hoàng, còn sai người hầu đi mua thuốc chống say cho tôi nữa.

c835b22d-adea-4008-830b-84f392612a6a.jpg「Nè, Hiiro, cậu biết trên boong tàu có hồ bơi không? Nhìn nè, cái này này! Trông có vẻ không lớn lắm nhưng mà ta có mang theo phao bơi rồi, ta cho Hiiro mượn nhé!」

Lapis, cái hỗ trợ mà hôm trước cô thề thốt, là cho một thằng đàn ông đáng ghê tởm như tôi đeo cái phao của cô rồi lềnh bềnh trên hồ bơi đấy à?

「…………」

Khi tôi lườm Lapis bằng đôi mắt đục ngầu, cô nàng hít một hơi rồi gật đầu cái rụp.

「Yên tâm, ta hiểu mà! Ta đã khoanh tròn đỏ vào mấy sự kiện ta muốn tham gia rồi!」

Hỡi thần Yuri…… Người có nghe thấy không, con đang nói chuyện với trái tim Người đây…… Chế* đi…….

Tôi tuyệt vọng cúi đầu nhìn xuống sàn Linoleum[note91854].

Cái cô Bocchi the Ohime-sama[note91855] này vô dụng rồi. Cổ quên béng sứ mệnh của mình, đang phấn khích với chuyến du lịch rồi. Có vẻ như khoảng thời gian cô độc tích tụ từ khi đến Nhật Bản đã nhân cơ hội chuyến đi chơi với bạn bè này để bùng nổ, vượt quá ngưỡng giới hạn Lonely mất rồi.

Trước mắt, tôi quyết định tung đòn kiềm chế.

「……Tôi sẽ nói thẳng vào vấn đề.」

Tôi lẳng lặng đứng dậy, mở cửa sổ lên và gọi cho Snow.

「Cứu với」

『Cuộc gọi cứu hộ đến quá sớm đấy, ngài là xe đua F1 bị nhớ nhà à? 0090, HQ[note91856] nhận được tín hiệu cầu cứu nhưng thực sự đang rất muốn chặn số đây, xin mời』

「H Q, đây là Quý ông Bách Hợp. Do hít phải ảo giác dạng sương của kẻ địch nên xung quanh toàn nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp. Không xác nhận được Yuri. Xung quanh mờ đục, tôi đang thấy ảo giác bị vây quanh bởi các thiếu nữ xinh đẹp, xin mời」

『Thứ đang bị mờ là đôi mắt và cái đầu của ngài đấy, xin mời』

「Im đi, xin mời」

Snow khẽ thở dài.

『Chẳng phải ngài đã để hình nền là ảnh chụp chung tình tứ với tôi rồi sao? Kế hoạch vờ như vô tình để lộ cái màn hình đó cho người ta thấy sao rồi?』

「Bị bơ đẹp rồi. Kết quả thực tế là 0 thắng 3 bại, xin mời!」

『Mời mọc cái gì nữa』

Tôi tách khỏi nhóm Tsukiori, vừa nhìn ra bờ biển vừa đặt lòng bàn tay lên cửa kính.

「Tôi muốn chuyển kế hoạch sang giai đoạn hai, tung thêm đòn Jab[note91857] thăm dò trước. Hãy cho họ thấy tốc độ cú Jab trái của cô đi. Tôi không thể vung nắm đấm được nữa rồi. Dù không vung được nhưng tôi đang run rẩy đây[note91859]」

『Độ ngu của chủ nhân, tôi quá hiểu đến mức phát ngán rồi. Vì cô hầu gái đáng tự hào dễ thương đỉnh cao thế giới này sẽ hỗ trợ ngài, nên hãy chuyển sang loa ngoài đi』

E hèm e hèm, Snow ho khan vài tiếng đáng yêu để chỉnh giọng.

『Để tôi cho ngài thấy sự khác biệt về đẳng cấp. Tôi sẽ cho họ biết giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Viện hàn lâm[note91861] trong não năm nay vẫn thuộc về tôi』

「S-Snow-san……!」

『Chuyển máy đi, kỹ năng diễn xuất khiến người ta ngả mũ thán phục của hầu gái xinh đẹp đang đến đây』

Tôi chuyển cuộc gọi với Snow sang chế độ loa ngoài.

「A lô, Honey à. Anh đã đến nhà g──」

『Rei-sama đang gọi đến nên em cúp máy đây đừng gọi lại nữa nhé cố lên nhé Darling yêu dấu tạm biệt』

Tút tút tút.

Bị cúp máy đột ngột, tôi há hốc mồm, sững sờ nhìn chằm chằm vào cửa sổ.

「Cũng khá đấy」

Rùng mình.

Quay đầu lại, tôi thấy Rei đang đứng thẳng lưng ngay ngắn, hai tay chắp trước bụng, mỉm cười nhìn về phía này.

「Anh thân thiết với Snow quá nhỉ. Dù thân xác chia lìa, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau…… hệt như mấy bài Love Song ngớ ngẩn được hát ngoài phố vậy」

「T-Tại là hôn thê mà……」

「Cái hôn thê đó quan trọng đến mức khiến anh bỏ mặc cô em gái quý giá đang lo lắng cho anh trai từ tận đáy lòng một cách tàn nhẫn, để sa đà vào cuộc trò chuyện tán tỉnh phù phiếm đó sao?」

Vẫn giữ nguyên nụ cười, Rei nhét thuốc chống say vào tay tôi.

「Chưa lên tàu mà đã say rồi sao, Onii-sama. Em từng nghe một nghị sĩ-sensei nói rằng say nữ sắc còn tệ hơn cả say rượu đấy」

「A, aha, ahaha」

「Mãi mới trở nên giống anh em một chút vậy mà」

Rei đỏ mặt, tự ôm lấy cánh tay mình, ngoảnh mặt đi như đang hờn dỗi.

「Anh trân trọng em hơn một chút…… cũng được mà. Hôn thê thì tương lai có thể chia tay, n-nhưng cô em gái dễ thương thì sẽ ở bên anh mãi mãi đấy」

「Con bé kia, cái văn đó, lại học trong Ladies Comic[note91862] chứ g──」

「Em không có học! Là em tự nghĩ ra đấy!」

Bị Rei đỏ bừng mặt lườm, tôi giơ hai tay lên chịu thua.

「Lời em nói có thể hợp lý, nhưng Rei à, vốn dĩ chúng ta khác nhóm mà đúng không? Anh không phủ nhận việc cùng nhau vui vẻ tận hưởng sự kiện, nhưng cơ bản của trại huấn luyện định hướng này là hoạt động theo nhóm. Nếu em coi thường thành viên trong nhóm mà hành động tùy tiện, thì những người còn lại tội nghiệp giống như cô công chúa cô độc nào đó đấy? Đúng không, Lapis?」

Giật mình.

Lapis đang nấp trong góc khuất rình mò chúng tôi rụt rè lộ diện.

「Hai người, quay về nhóm của mình một lần đi. Khó khăn lắm mới có cơ hội này, hãy mở rộng vòng tròn hữu nghị và gửi cho tôi những bức ảnh ghi lại kỷ niệm chuyến đi nhé. Mỗi tấm tôi trả một vạn yên」

「Em chỉ đang căng mắt giám sát xem Onii-sama có lại gây chuyện gì nữa không thôi. Vốn dĩ em cũng định quay lại rồi」

「Hiiro」

Nàng công chúa đang phấn khích bí mật thì thầm vào tai tôi rồi nháy mắt.

「Yên tâm, cứ giao cho ta. Ta sẽ luôn dõi theo cậu」

Con này, nãy giờ cô hóa thành con ngốc hí hửng, chỉ để khoe cái phao bơi với tôi thôi đúng không?

Cô em gái não toàn màu hồng và nàng công chúa hộ mệnh hí hửng rời đi để nhập hội với các thành viên trong nhóm. Tsukiori đang thổi kẹo cao su, vui vẻ quan sát nãy giờ nở nụ cười.

「Cảm giác được một tiểu thư và một công chúa chưa biết mùi vị tình yêu là gì hầu hạ hai bên thế nào hả?」

「Nếu không bị kẹp giữa dị vật là tôi đây thì tuyệt vời nhất rồi. Mà này, Ojou đâu rồi? Cái tinh thần từ chối tôi thì đáng khen đấy, nhưng lúc lên tàu có điểm danh, nếu không tập trung lại theo nhóm thì phiền phức đấy nhé」

「Đằng kia kìa, đang vui vẻ tận hưởng sự kiện rồi」

「Hả? Sự kiện?」

Nhìn theo hướng ngón tay Tsukiori chỉ.

Với vẻ mặt và thái độ hung hăng như sắp lao vào túm lấy nhau, Ophelia đang say sưa khẩu chiến với mấy cô gái lớp khác.

「CHÍNH・VÌ・THẾ! CHÍNH・VÌ・THẾ nên lũ dân đen mới khó chịu đấy! CHÍNH・VÌ・THẾ, Ophelia von Margeline ta đây luôn phải chú ý đến khu vực để không phải tiếp xức với lũ hạ đẳng ồn ào như ve sầu các ngươi đấyyy!」

「Hả!? Cái cô kia, giữ cái miệng cao quý đó cho cẩn thận nhé! Bên này có ba người đấy, không thấy chênh lệch quân số à!?」

Ojou tràn trề tự tin xòe quạt ra, thủ thế với ma pháp khí dạng vòng cổ.

「Ohohoho! Chỉ có ba người mà định đối đầu với Ophelia von Margeline một địch một ngàn, hòa bình thế giới, cách mạng công nghiệp này sao?」

「Cách mạng công nghiệp thì liên quan gì đến cô hả!? Đừng có liệt kê mấy thành ngữ bốn chữ trông có vẻ liên quan rồi kể lể như chiến tích của mình nữa!」

「Ohoho, với một kỳ lân nhi[note91866] mưa sa gió táp như ta thì mấy lời nhảm nhí đó đều bị vô hiệu hóa. Vô địch! Do đó, chính là ta! Ophelia von Margeline!! Các ngươi đùa・hơi・quá・trớn rồi đấy. Hãy biết thân biết phận của mình đi, hỡi các vị thường dânnn~!」

Mới không để ý chút xíu mà đã đi kiếm chuyện để bị ăn hành rồi!

「Tsukiori, cậu đừng có đứng đó thưởng thức mà ngăn họ lại đi! Nhìn cái mặt đầy tự tin đó xem! Chỉ cần ba giây nữa thôi là chuyển sang mặt mếu bây giờ!」

「Chẳng cần đến ba giây đâu, chuyện cơm bữa ấy mà」

「Tội nghiệp người ta không!? Ngạo mạn đến mức đó thế mà lát lại khóc nhè đấy nhé!?」

Tôi dồn toàn lực kéo cò kích hoạt, lao vụt đi lấy đà.

「Thành thật xin lỗi các quý cô của Hojouuuuu~! Cái đó! Tôi sẽ dập đầu tạ lỗi! Tôi sẽ dập đầu tạ lỗi nhanh nhất có thể, xin hãy tha thứ! Wooo! Gào lên đi, đầu gối của taaa!」

Tôi vừa thực hiện tư thế dogeza vừa trượt bằng đầu gối, vội vàng xen vào giữa Ojou và bọn họ.

Tôi có cảm giác ngày từ giờ, một chuyến hành trình đầy gian nan trắc trở đã bắt đầu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Trong ngành hàng hải, tàu Boutique là loại tàu nhỏ hơn các siêu du thuyền khổng lồ (như Titanic hay tàu chở hàng nghìn người) nhưng cực kỳ sang trọng, phục vụ số lượng ít khách VIP với dịch vụ cá nhân hóa cao nhất
Trong ngành hàng hải, tàu Boutique là loại tàu nhỏ hơn các siêu du thuyền khổng lồ (như Titanic hay tàu chở hàng nghìn người) nhưng cực kỳ sang trọng, phục vụ số lượng ít khách VIP với dịch vụ cá nhân hóa cao nhất
[Lên trên]
Hạng phổ thông
Hạng phổ thông
[Lên trên]
Hạng đặc biệt
Hạng đặc biệt
[Lên trên]
Hạng cao cấp
Hạng cao cấp
[Lên trên]
Hạng thượng lưu
Hạng thượng lưu
[Lên trên]
vì đôi khi tàu Luxury to hơn tàu Boutique, hoặc tùy tiêu chí đánh giá
vì đôi khi tàu Luxury to hơn tàu Boutique, hoặc tùy tiêu chí đánh giá
[Lên trên]
Một loại vật liệu lót sàn
Một loại vật liệu lót sàn
[Lên trên]
Công chúa cô độc, ref của bộ nào chắc ai cũng biết rồi
Công chúa cô độc, ref của bộ nào chắc ai cũng biết rồi
[Lên trên]
Headquarters: Bộ chỉ huy
Headquarters: Bộ chỉ huy
[Lên trên]
Cú đấm thẳng tay trước trong Boxing, dùng để thăm dò hoặc quấy rối
Cú đấm thẳng tay trước trong Boxing, dùng để thăm dò hoặc quấy rối
[Lên trên]
Tác giả chơi chữ đồng âm Furu (Vung/Lắc) và Furueru (Run rẩy). Bao giờ tìm được từ tiếng Việt thay thì sẽ đổi lại
Tác giả chơi chữ đồng âm Furu (Vung/Lắc) và Furueru (Run rẩy). Bao giờ tìm được từ tiếng Việt thay thì sẽ đổi lại
[Lên trên]
Giải Oscar ấy
Giải Oscar ấy
[Lên trên]
Truyện tranh dành cho phụ nữ trưởng thành/thiếu nữ, thường có nội dung tình cảm ướt át, kịch tính hoặc táo bạo hơn Shojo manga thông thường
Truyện tranh dành cho phụ nữ trưởng thành/thiếu nữ, thường có nội dung tình cảm ướt át, kịch tính hoặc táo bạo hơn Shojo manga thông thường
[Lên trên]
麒麟児 (Kỳ Lân Nhi - Đứa trẻ thiên tài/Thần đồng)
麒麟児 (Kỳ Lân Nhi - Đứa trẻ thiên tài/Thần đồng)