Tập 02

Mở đầu

Mở đầu

Nổ tung.

Nổ, nổ, nổ.

Chuỗi phản ứng ánh sáng, âm thanh và lửa đỏ bùng nổ liên tiếp, thổi bay cả một vùng hoang mạc.

Lục địa Châu Phi, vùng Đông Bắc Sudan──Sa mạc Nubia.

Tại trung tâm tàn tích của nền văn minh Kush[note89227] nằm trên lưu vực sông Nile, bụi vàng《Nub》[note89228]cuộn lên ngút trời, cơn bão cát《Haboob》[note89229]điên cuồng gầm thét bao trùm lấy quần thể kim tự tháp.

Đỉnh chóp của Kim Tự Tháp bị chém bay, xoay tròn rồi văng đi giữa không trung.

Khối chóp rơi sầm xuống mặt cát, khiến vô số hạt cát nâu bắn ra tung tóe.

Bụi đất mù mịt cuộn trào.

Làn khói bụi ấy cùng lúc bị gió giật cuốn vào cơn bão cát──và từ ngay chính giữa tâm bão, một bóng người lao vụt ra, kéo theo ba ma ảnh đang truy đuổi sát gót.

Đó là một con người mất đi cánh tay trái.

Một người phụ nữ khoác hờ chiếc áo choàng quân phục đen viền vàng trên vai mà không xỏ tay vào, bên trong là bộ quân phục dã chiến màu đỏ thẫm. Tay áo bên trái của bộ quân phục bay phấp phới trong gió lốc như thể cánh tay đã mất đang vùng vẫy bên trong, còn bàn tay phải của cô thì đút trong túi quần, miệng khẽ mỉm cười.

Ác Ma Vực Sâu《Greater Demon》.

U Tịch Dạ Cơ《Vampire Lord》[note89230].

Tử Hắc Vương《Lich King》.

Ba tên quyến thuộc[note89231] phục vụ cho Quỷ Nhân đều sở hữu thực lực xứng tầm với danh xưng của chúng. Từng kẻ vận dụng hết thảy Ma pháp khí và kỹ năng điêu luyện của mình, dồn toàn lực tấn công người anh hùng mất tay cánh trái ngay trước mặt──giữa không trung, ánh sáng xanh của ma lực tuôn ra mạnh mẽ.

Tay phải của cô vẫn đút nguyên trong túi.

Những đòn tấn công hỗn loạn và những pha đáp trả mà mắt thường không thể bắt kịp, những toan tính giăng mắc trùng trùng, sức mạnh va chạm với sức mạnh.

Chỉ một mình cô.

Cô gái áp đảo hoàn toàn ba tên quyến thuộc, ánh mắt lóe lên──đập nát mặt một tên, đá vỡ đầu một tên khác, và bắn nát nội tạng của kẻ còn lại.

Ba cái xác rơi xuống đất, tạo nên tiếng động nặng nề.

Cô gái ngạo nghễ đứng giữa trung tâm cơn bão cát, rồi đáp xuống mặt cát mênh mông.

Phía cuối tầm mắt cô cũng chỉ có một người.

Từ vỏ bao đã bị bôi đen nhãn hiệu, tên Quỷ Nhân rút ra một điếu thuốc, ung dung rít một hơi khói──Alsuhariya nở một nụ cười cay đắng.

「Braun Les Bracketlight」

Con người được Quỷ Nhân gọi tên──cô gái mang danh xưng『Anh hùng mất tay trái』nhún vai, toàn thân nhòe đi trong chớp mắt──rồi rít một hơi từ chính điếu thuốc đang kẹp trên tay ả.

Nhìn điếu thuốc biến mất đột ngột khỏi tay mình, nụ cười của Alsuhariya càng thêm sâu hơn.

「Này này, cô mà cũng bắt đầu hút thuốc rồi sao?」

「Khônggg, đây không hút......Hại da lắm」

Tà áo choàng đen lay động, cô bóp nát điếu thuốc trong tay khiến nó tan biến. Những vụn tro tàn bay đi, mất hút vào trong cơn bão cát.

「Chỉ là ghét cái thái độ của ngươi thôi」

Alsuhariya nheo mắt, còn Braun thì nhún vai.

「Alsuhariya này, ngươi cũng chán cái mối tư thù với Bổn đại gia rồi chứ hả? Lúc thì dính vào rồi lúc lại tách ra, có phải thí nghiệm cực Bắc cực Nam[note89232] trong giờ vật lý[note89233] đâu. Tới lúc chúng ta giải quyết dứt điểm chuyện này một cách dứt khoát đi」

「Ta đã nghĩ từ lâu rồi」

Ả Quỷ Nhân búng tay, ngọn lửa thắp lên trên đầu ngón tay châm vào điếu thuốc mới. Ả nhả khói, nụ cười càng thêm thâm sâu, ả thì thầm.

「Cái kiểu tự xưng『Bổn đại gia』đó nghe ngu khủng khiếp. Ta ghét những con khỉ nông cạn. Đặc biệt là lũ vượn người có cái tính bám đuôi dai dẳng chuyên chạy theo bóng lưng người khác thì ta lại càng ghét」

「Bổn đại gia học từ trong truyện tranh Nhật Bản đấy」

Braun cười đầy tự tin.

「Nhân vật dùng từ『Bổn đại gia』ấy......Mạnh lắm đấy......!」

「Không, đa phần mấy nhân vật xưng là『Bổn đại gia』toàn là bọn làm nền thôi」

Sốc nặng. Braun mở to hai mắt, toàn thân lảo đảo như sắp ngã.

「Đ, đùa thôi đúng không......Con Hizumi đó, đã nói dối ta sao......Ta, ta đã tin tưởng cậu ta vậy mà......Đến tận tuổi này rồi mà vẫn tin...... Hèn, hèn chi ta cứ thấy ánh mắt mọi người nhìn mình sao ấm áp lạ thường...... H, hình tượng ngầu lòi của Bổn đại gia...... Sụp đổ hết rồi saooo......!」

「Braun, cũng đến lúc chán cái trò hề này với ta rồi chứ?」

Alsuhariya dang rộng hai tay──từ sau lưng ả, một lượng lớn sương mù tràn ra, cát và sương hòa quyện vào nhau dựng nên một thế giới ảo ảnh.

「Kết thúc ở đây thôi」

「Được đấy」

Braun đứng đối diện, vươn cánh tay phải ra, dùng ngón trỏ ra hiệu ả Quỷ Nhân.

「Mấy kiểu dễ hiểu thế này đúng kiểu mà ta thích」

Người và Quỷ, bóng dáng cả hai──vụt biến mất.

Ánh xanh.

Cát, đất và sỏi đá của sa mạc Nubia nhuộm màu xanh trắng bởi tia chớp dữ dội.

Lượng ma lực khổng lồ dị thường va chạm với nhau, dư chấn của nó thổi bay toàn bộ cát bụi, tàn tích của nền văn minh một thời huy hoàng phải nghiêng ngả. Những vụ nổ ma lực màu xanh trắng bùng nổ ở khắp mọi nơi, mặt trời đang nhìn xuống toàn bộ sự việc càng khiến trận chiến trên mặt đất thêm phần rực lửa.

「Vẫn y như mọi khi!」

Bắn ra những vệt máu, Alsuhariya cười khẩy.

「Tốc độ phi lý thật đấy nhỉ, Braun Les Bracketlight! Chỉ có ngươi là kẻ duy nhất mà mắt ta không thể theo kịp! Riêng điểm đó ta đánh giá cao cô!」

「Là do ngươi chậm đấy, đồ rù rờ! Đừng có tâng bốc người khác để lấp liếm cho cái sự chậm chạp của ngươi!」

Một trận tử chiến bào mòn sinh mệnh.

Những khối đá của kim tự tháp bị tách rời, bay lượn giữa không trung rồi đập mạnh vào cơ thể Braun. Cô bám lên những khối đá đó, rồi cùng với ánh chớp lại biến mất.

Một cây cầu bắc ngang bầu trời.

Không phải, đó là cây cầu sấm sét tím do người anh hùng đơn độc tạo nên.

「Một đường ray……ma lực......!」

Alsuhariya kinh ngạc──thân thể của người anh hùng──lao tới.

Braun hóa thân thành tia điện tím ngắt, lao thẳng một đường đến về phía Quỷ Nhân, nắm đấm phải rút ra từ trong túi quần[note89234]──nhắm thẳng vào mặt ả.

Đòn đánh đó đã định đoạt cục diện.

Từ từ. Toàn thân Alsuhariya bị bào mòn, trên gương mặt ả thoáng qua sự đau đớn và tuyệt vọng.

Braun tin chắc vào chiến thắng của mình và mỉm cười──nhưng rồi cô nhìn thấy.

Một đứa trẻ.

Braun nhìn thấy một người bạn nhỏ tuổi có làn da nâu sẫm, cô nhận ra vẻ mặt sợ hãi tột độ của cô bé, và ngay sau đó, cô thấy ả Quỷ Nhân nở nụ cười đầy thích thú.

「............!」

Đường ray bị bẻ cong.

Do đích đến bị cưỡng ép thay đổi, cơ thể Braun gào thét và bắt đầu sụp đổ, máu phun ra từ khắp người.

Tuy nhiên, cô đã phát huy toàn bộ thực lực của ma pháp sư được ca ngợi là nhanh nhất.

Lao tới một cách thần tốc──cô dùng cả thân mình làm khiên, che cho đứa trẻ khỏi những lưỡi dao sương mù đang bay tới.

「............」

Những lưỡi dao sương mù cắm sâu vào cơ thể Braun đang che cho đứa trẻ. Chịu những vết thương nhìn qua là biết chí mạng, cô vẫn mỉm cười.

「......Đã bảo là đừng có tới đây chơi rồi mà, Atiifa?」

Cô bé tên Atiifa vừa khóc vừa lắc đầu nguầy nguậy.

「K, không phải...... N-ngôi làng......Ngôi làng bị quái vật tấn công...... Nê... nên mọi người bảo cháu đi gọi Braun-san...... M, mọi người......Cứ thế này thì mọi người chết mất......」

Chầm chậm.

Đôi mắt Braun mở lớn, phía trước ánh mắt ấy, ả Quỷ Nhân đang cười.

「Này này, đừng bảo là cô nghĩ cô bé đó tình cờ cứu ta thoát khỏi cảnh ngàn cân treo sợi tóc đấy nhé?」

Alsuhariya dùng đầu ngón tay gõ gõ vào thái dương mình.

「Ôi trời, con người quả là loài sinh vật ngu ngốc, yếu đuối và đáng yêu làm sao. Lúc nào, lúc nào, lúc nào cũng ưu tiên cảm xúc hơn lý trí để rồi thua cuộc. Mặc dù chỉ còn một bước nữa là đã có thể đánh bại ta, vậy mà ngươi lại chọn cái phương án ngu xuẩn là bảo vệ một con kiến cỏ, sự chính trực mù quáng đó của ngươi thực sự nực cười」

Ả dang hai tay, vừa cười khẩy vừa cúi chào.

「Lần đầu tiên, ta cảm thấy thích ngươi rồi đấy」

Đè chặt miệng vết thương.

Braun lảo đảo đứng dậy, vỗ nhẹ lên đầu Atiifa.

「Đừng khóc, không sao đâu...... Chúng ta về làng thôi......」

「Này này, ngươi định lết cái thân trọng thương sắp chết đó về làng sao? Ahaha, ngươi định làm ta vui đến mức nào nữa đây. Dù có là nhiệm vụ của anh hùng-sama đi nữa, ngươi nghĩ một kẻ dở sống dở chết sắp xuống mồ như ngươi có thể đánh bại lượng quái vật đó sao?」

「B-Braun-san...... Nhưng mà, máu...... P, phải đi tìm bác sĩ......C-cô sẽ chết mất......」

Mỉm cười.

Braun Les Bracketlight ôm lấy cô bé và lao đi.

Mặt trời lặn xuống.

Hoàng hôn nhuộm đỏ cả sa mạc Nubia.

「............」

Bao quanh bởi xác của vô số quái vật, người anh hùng hướng đôi mắt đã mất đi ánh sáng vào hư không, tựa tấm thân đã mất hết mọi bộ phận vào đống đổ nát.

Bám vào nửa thân trên còn sót lại, Atiifa được cánh tay phải của cô bảo vệ khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.

「......Ngạc nhiên thật đấy」

Tại trung tâm ngôi làng Nubia đã sụp đổ, Alsuhariya nhìn xuống người anh hùng đơn độc.

「Không ngờ, trong tình trạng sắp chết như vậy mà lại diệt sạch lũ quái vật, còn giúp cho toàn bộ dân làng chạy thoát, đã vậy còn bảo vệ đến cùng cả cái cục nợ kia nữa...... Diễn biến này không có trong kịch bản của ta...... Tại sao, có thể làm đến mức này...... Con người...... Cội nguồn sức mạnh đó của ngươi là gì......」

Tiếng nổ bắt đầu vang lên từ đâu đó, Alsuhariya tặc lưỡi.

「Ma lực này, là Estilpament sao...... Cái thứ rác rưởi cứ hễ làm náo loạn một chút là xuất hiện ngay lập tức......」

Alsuhariya giơ một tay lên ngăn cản tên thuộc hạ đang trừng mắt nhìn Atiifa.

「Đừng làm chuyện thiếu tinh tế, đây là cảnh cần tỏ lòng kính trọng. Đập nát món đồ chơi trước mặt một đứa trẻ đã khóc đến kiệt sức chẳng có gì vui cả」

Tên Quỷ Nhân nhếch mép cười.

「Quả nhiên, con người rất thú vị. Ta từng ghét ngươi, nhưng ngươi đã làm ta vui vẻ không ít đâu. Tuy nhiên, chết là hết. Chỉ kẻ thắng mới giành được quyền sinh tồn và áp đặt ý chí của mình. Tiếc thay, ta sẽ chẳng còn nhớ đến ngươi, hay đám bạn của ngươi nữa đâu」

Bỏ lại những lời đó, Alsuhariya rời đi──và ở nơi ánh mắt của Atiifa đang bám víu lấy, đôi mắt của Braun tìm lại được ánh sáng.

「......Izdihaar?」

「K, không phải, không phải mẹ...... Là Atii đây...... Atiifa......」

「À...... Atii hả...... Sao thế, ở chỗ này...... Tại sao......」

Brown mỉm cười với cô bé đang khóc nức nở trong tầm mắt của mình.

「Tại sao, lại khóc......」

Đến lúc này.

Nhận ra thân thể thảm hại chỉ còn lại nửa thân trên, người anh hùng hiểu rõ vận mệnh của mình, cô dùng bàn tay run rẩy sờ vào trong túi áo──lấy ra một chiếc răng nanh được quấn bằng giấy cói, rồi trao nó cho Atiifa.

「Atiifa...... Cô nhờ cháu một việc được không......」

「Đ, đừng, đừng nói nữa...... Ch, cháu đi gọi bác sĩ...... Đ, đợi nhé...... Đợi ở đây nhé......!」

Cô nắm lấy cánh tay cô bé đang định chạy đi, cưỡng ép dúi chiếc răng nanh vào tay cô bé.

「Trong cái này, có chứa ma lực của Bổn đại gia...... Cả ma lực của đồng đội...... Và cả ma lực của mẹ cháu nữa...... Hãy mang nó đi...... Nhất định...... Nhất định sẽ có lúc cần đến...... Một ngày nào đó, anh hùng sẽ giáng thế nơi đây...... Vì thời khắc đó......」

Braun nở một nụ cười rạng rỡ.

「Hãy truyền lại...... ý chí......」

「Không chịu đâu...... Đừng chết...... Đừng chết mà, Braun-san......」

Cô vuốt ve gò má của Atiifa đang nấc nghẹn, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp mà cô bé thừa hưởng từ mẹ.

「Atii...... Làn da đẹp đẽ mà cháu được thừa hưởng từ mẹ, hãy trân trọng nó nhé...... Đừng lơ là chăm sóc da...... Ở vùng này, da dẻ nhanh xấu đi lắm đấy...... Cười đi...... Nào, cười cho cô xem...... Cô xin cháu...... Cuối cùng...... Vào giây phút cuối cùng...... Cô muốn nhìn thấy nụ cười của cháu......」

Vừa khóc.

Nhìn Atiifa đang cố gắng hết sức để cười, khóe miệng Braun run rẩy, cô gật đầu.

「Đi đi...... Estilpament đang ở gần đây...... Ả đó rất trân trọng trẻ con...... Hãy nhờ ả giúp......Hạnh phúc...... Hãy sống thật hạnh phúc nhé, Atii...... Hãy sống hết mình thay cho cả phần của mẹ cháu và mọi người......Cháu......là niềm tự hào của ta......」

「Braun-sa──」

「Đi đi!」

Dốc toàn bộ chút sức lực cuối cùng, Braun gào lên.

Ôm lấy chiếc răng nanh được gửi gắm──món ma cụ[note89235] được đặt tên là Quan Tài《Coffin》, Atiifa vừa khóc vừa chạy đi.

「............」

Đơn độc.

Braun bị bỏ lại, chấp nhận cơ thể đang dần lạnh ngắt và tầm nhìn mờ đi, cô dùng những ngón tay đang co giật từng hồi lấy ra một tấm ảnh.

Nhìn tấm ảnh chụp chung giữa mình và cô con gái độc nhất Ruri[note89236] mà người bạn thân để lại, cô mỉm cười.

「Hizumi......Xin lỗi nhé, có vẻ tớ không thể nhìn thấy dáng vẻ trưởng thành của con gái cậu rồi......Nhưng mà, nếu là Ruri thì sẽ ổn thôi......Con bé là một đứa trẻ dịu dàng...... Một đứa trẻ vô cùng dịu dàng...... Con bé sẽ lớn lên khỏe mạnh, và mang lại nụ cười cho rất nhiều người......」

Không thể duy trì được sức lực, cánh tay phải đang giơ tấm ảnh lên buông thõng xuống.

「Aimia, cậu đấy, đến lúc chết vẫn chẳng kết hôn được nhỉ......Quả nhiên, cái tật hở tí là động tay động chân của cậu tệ lắm đấy......Sophie, cô em họ nhà cậu dữ dằn quá, không ai quản nổi đâu......Lời trăng trối cuối cùng của em nó lại là ‘hãy lấy em làm vợ đi'......Ch, chẳng cười nổi......Izdihaar...... Con gái cậu, chạy nhanh thật đấy...... Đã ở tít đằng kia rồi...... Haha, nhanh quá, nhanh quá......」

Tầm nhìn dần tối sầm lại, ý thức dần rời xa trần thế.

Braun Les Bracketlight nhớ lại rằng bản thân lúc nào cũng luôn luôn chạy.

Suốt bấy lâu nay.

Suốt bấy lâu, suốt bấy lâu, suốt bấy lâu cô vẫn luôn chạy.

Vì cô biết mình nhanh hơn bất cứ ai, nên chẳng ai có thể theo kịp cô ấy.

Nhưng cô vẫn chưa từng ngừng chạy.

Bởi cô hiểu rằng nếu mình không chạy đến được vạch đích, ai đó sẽ phải khóc.

Vì nụ cười của ai đó, cô đã dốc hết sức, tuyệt vọng di chuyển đôi chân để chạy.

Vì không có tiền để mua giày nên cô chạy chân trần, mặc chiếc áo sơ mi tả tơi và chiếc quần rách rưới, để lại những dấu chân lấm lem bùn đất.

Dù có người cười nhạo cô, nhưng cô tin rằng nhất định một ngày nào đó mình sẽ về đích, vậy nên cô cứ thế tiếp tục bước chân về phía trước.

Bởi cô chỉ có một mình, chẳng có ai giúp đỡ.

Đã bao lần khổ sở muốn dừng chân, nhưng vì ai đó đã mỉm cười với cô, cô đã có thể chấp nhận việc phải chạy một mình.

Nhưng rồi, chẳng biết từ khi nào.

Đã có những tiếng bước chân đuổi theo cô.

Cô nhận ra có những người đang liều mạng đuổi theo mình.

Cô nghĩ rằng ngay cả cái bản thân như thế này cũng có đồng đội. Cô vui sướng khôn xiết khi biết có những đồng chí cùng mình hướng tới kết thúc hạnh phúc.

Vui quá, vui quá, vui quá đi mất, cô tăng tốc và tiếp tục lao đi.

Để ai đó có thể tiếp tục, để ai đó có thể kế thừa, để ai đó có thể đuổi theo mình.

Chạy cùng mọi người thật vui.

Nhưng rồi, từ lúc nào không hay.

Những tiếng bước chân vang lên từ phía sau dần không còn nghe thấy nữa, khi ngoảnh lại, chẳng còn ai ở đó cả.

Dẫu vậy, cô vẫn tiếp tục chạy.

Vì cô nghe thấy tiếng nói.

Vì cô nghe thấy......giọng nói của những người bạn tri kỷ đã cùng cô chạy suốt chặng đường.

Thế nên, cô đã chạy.

Vì nụ cười của ai đó, Braun Les Bracketlight vẫn tiếp tục chạy──và ý thức quay trở lại.

「A, gì thế này......」

Như đang bao tròn xung quanh cô.

Những người đồng đội đã cùng chạy với cô đang nhìn cô, nở nụ cười dịu dàng như muốn an ủi.

「Quả nhiên, mọi người, vẫn luôn chạy cùng tớ sao......Tớ cứ tưởng...... tớ chỉ có một mình......Haha......Tớ đã hiểu lầm rồi......Ra là vậy......Ra là vậy...... Mọi người vẫn luôn chạy cùng tớ sao......Từ khi còn là những đứa trẻ......vẫn luôn...... Cảm ơn vì đã đi theo tớ, theo một kẻ như tớ......Tại sao, lại là tớ chứ......Xin lỗi......Xin lỗi nhé, mọi người......Đã chạy nhiều đến thế, mà vẫn không thể tới đích......Xin lỗi......」

Những cô gái ấy nhẹ nhàng tựa vào bên cạnh Brown đang rơi lệ.

「Vậy à......」

Từ khóe mắt mở to, những giọt nước mắt lăn dài, thấu hiểu được tâm ý của những người bạn trị kỷ, người an h hùng run lên bần bật──rồi mỉm cười.

「Tớ...... không dừng lại......là đúng sao......」

Chạy.

Chạy, chạy, chạy.

Chạy mãi đến tận cùng, hình bóng cô bé ngày nào đang chạy đi──và tấm lưng ấy, chồng lên hình ảnh của một cô bé.

Tầm nhìn, mở rộng ra.

Chỉ một chút thôi, khoảng thời gian cuối cùng mà Thần linh ban tặng.

Đã bao lần.

Bao lần, bao lần, bao lần.

Dù suýt ngã nhưng vẫn dốc hết sức chạy đi, Braun hướng sự khao khát về phía tấm lưng của Atiifa và vươn tay ra.

Với những đầu ngón tay run rẩy, cô đuổi theo tấm lưng ấy.

「Chạy đi...... Chạy đi nào...... Đến bất cứ đâu...... Chạy đến bất cứ nơi nào...... Đi đi...... Đi đi, hỡi anh hùng...... Đến cùng trời cuối đất......Hãy cứ chạy đi...... Ta cũng......sẽ chạy theo......sẽ đuổi theo bóng lưng ấy......Nhất định, sẽ đến đích...... Này, mọi người...... Tiếp theo......」

Cô gái đã luôn chạy cùng bạn bè, cười vui vẻ nhắm mắt lại.

「Chúng ta...... sẽ chạy ở đâu đây......」

Một người anh hùng đã ngã xuống──và ý chí ấy, sẽ được kế thừa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Một nền văn minh cổ đại ở Nubia, phía nam Ai Cập
Một nền văn minh cổ đại ở Nubia, phía nam Ai Cập
[Lên trên]
"Nub" là từ cổ trong tiếng Ai Cập nghĩa là "Vàng", được cho là nguồn gốc tên gọi của vùng "Nubia" (Vùng đất của vàng)
"Nub" là từ cổ trong tiếng Ai Cập nghĩa là "Vàng", được cho là nguồn gốc tên gọi của vùng "Nubia" (Vùng đất của vàng)
[Lên trên]
Haboob là tên gọi chuyên ngành khí tượng cho loại bão bụi/cát dữ dội thường xảy ra ở vùng Sahara và bán đảo Ả Rập (đặc biệt là Sudan)
Haboob là tên gọi chuyên ngành khí tượng cho loại bão bụi/cát dữ dội thường xảy ra ở vùng Sahara và bán đảo Ả Rập (đặc biệt là Sudan)
[Lên trên]
幽寂 (U tịch - Yên tĩnh, vắng vẻ, cô độc).宵姫 (Dạ cơ - Công chúa màn đêm)
幽寂 (U tịch - Yên tĩnh, vắng vẻ, cô độc).宵姫 (Dạ cơ - Công chúa màn đêm)
[Lên trên]
眷属 (Kenzoku): Thuộc hạ / Tay sai, nhưng có tính chất gia tộc trong đó
眷属 (Kenzoku): Thuộc hạ / Tay sai, nhưng có tính chất gia tộc trong đó
[Lên trên]
nam châm ấy
nam châm ấy
[Lên trên]
理科 (Rika): Khoa học tự nhiên
理科 (Rika): Khoa học tự nhiên
[Lên trên]
ở đây kanji là 鞘 (Saya - Vỏ kiếm), ý chỉ Braun rút tay từ túi quần như rút kiếm khỏi vỏ
ở đây kanji là 鞘 (Saya - Vỏ kiếm), ý chỉ Braun rút tay từ túi quần như rút kiếm khỏi vỏ
[Lên trên]
魔道具 (Ma đạo cụ).Furigana: アイテム (Aitemu - Item)
魔道具 (Ma đạo cụ).Furigana: アイテム (Aitemu - Item)
[Lên trên]
Eng chính thức ghi là Luri cơ mà cứ cảm giác dịch sai
Eng chính thức ghi là Luri cơ mà cứ cảm giác dịch sai