Tập 01

Chương 06

Chương 06

Ngày 1 tháng 10.

Tiếng thét con gái

Dội suốt đường về

Mưa thu lê thê

Tóc xù bung gió.

『...Anh hay để ý xung quanh nhỉ』

『Chính anh cũng thấy vậy. Dạo này đói ý tưởng quá nên lúc nào cũng thấy mình như thợ săn đang tìm kiếm con mồi』

『Em nghĩ như vậy cũng tốt, nhưng anh phải quan sát nhiều thứ khác nữa. Không chỉ mỗi những người bên cạnh đâu』

『Hmm? Mà cái đó thì đúng thật』

Bên ngoài cửa sổ, đêm hôm ấy cơn mưa vẫn không ngừng rơi.

Có lẽ cô đang suy nghĩ về cách dạy của mình, hoặc cũng có thể đây là dấu hiệu cho thấy Santa đang dần tiến bộ mà từ đầu tuần này, Sukui đã bắt đầu chỉ định chủ đề cho những bài tanka. Và việc công bố chủ đề luôn được thực hiện vào cuối buổi họp thơ của ngày hôm trước.

Về phía Santa, thực ra cậu đã có sẵn không ít bài tanka để dành, nên bản thân việc thay đổi cách làm cũng không phải điều gì xấu. Dù nói là mỗi ngày sáng tác một bài nhưng trong quá trình ấy thể nào cũng có những bài chưa vừa ý hoặc cần thời gian ủ thêm, và kiểu gì trong số đó cũng có bài dùng được.

Vậy nên nếu không có ràng buộc chủ đề trong những ngày không có ý tưởng nào mới, cậu chỉ cần lần lượt lôi những bài đó ra là có thể lười được kha khá ngày.

Tuy nhiên, làm vậy thì không phù hợp với mục đích của buổi họp thơ.

Bởi vậy dạo gần đây cậu luôn căng mắt đi tìm ý tưởng, thế nhưng Sukui của ngày hôm ấy dường như đã đọc ra từ đó nhiều thứ hơn mức cần thiết.

『Nếu là em thì sẽ sửa lại bài tanka của anh thế này』

Tiếng thét con gái

Dội suốt đường về

Mưa gió mặc kệ

Tóc mê Crystalvia.

Không chỉ riêng ngày hôm đó mà suốt từ sau chuyện xảy ra ở công viên tuần trước khi cả hai chia tay trong cảm giác còn đang dang dở, Sukui cứ như có gì đó không ổn. Nói cụ thể thì mảng tanka sa sút thảm hại. Không chỉ chỉnh sửa thiếu độ sắc bén, mà đến mức này thì nghe chẳng khác nào một câu khẩu hiệu quảng cáo trên tivi.

『Crystalvia là cái quái gì thế?』

『Là loại dầu xả em đang dùng』

『Ai mà biết được. Sao tự dưng lôi tên sản phẩm vào?』

『Hiểu đơn giản thì hôm nay ở trường cũng có một cảnh tương tự. Và em bị Ootomo hỏi rằng 'Suzukaze-chan, cậu chăm sóc tóc kiểu gì thế?'』

『Rồi sao?』

『Chẳng phải quá rõ rồi còn gì. Tóm lại là tóc em không bị bù xù』

『Thế hả. Vậy thì tốt rồi』

『Chỉ thế thôi ạ?』

『Nếu sang lớp anh chỉ cho mọi người cách chăm sóc tóc thì đảm bảo nổi tiếng ngay lập tức luôn đấy』

『...Chỉ thế thôi sao ạ?』

Không rõ là còn điều gì muốn nói mà Sukui cứ bám riết Santa một cách kỳ lạ. Nhìn cái kiểu dai dẳng ấy, cậu chợt nghĩ có khi nào mình đang bị thử thách cũng nên. Kiểu như trong mấy bộ manga hay có cảnh sư phụ đột nhiên đưa ra một bài kiểm tra nâng cấp trình độ.

Thế nhưng dù có vắt óc suy nghĩ, cậu cũng không tìm ra được điểm nào giống như một kỳ thi thăng cấp cả. Cố lắm thì chỉ có thể nói là cậu thấy lo cho Sukui mà thôi.

『Nếu anh đoán sai thì xin lỗi nhưng em có đang sốt không đấy. Cái bài sửa của em nghe cứ như tanka của anh vậy』

Bởi như thế thì chẳng khác gì việc Sukui chỉ muốn khoe mỗi chuyện mình đang dùng loại dầu xả gì mà thôi.

『C-cái đó là vì bản gốc vốn hơi hướng hài hước rồi nên em chỉ kế thừa lại đúng cái không khí đó thôi. Chứ em nghiêm túc thì còn ghê hơn nhiều. Nghệ đến mức anh cũng phải giật mình cho xem』

『Ừ thì cũng đúng』

Nếu đã vậy thì cứ làm cậu xúc động theo cách bình thường cũng chả sao.

Santa thực sự bối rối trước sự lúng túng của Sukui, thứ có thể cảm nhận rõ ràng qua từng con chữ, đến mức không sao đoán nổi ý định thật sự của cô. Nói nhẹ thì không giống thường ngày, còn nặng hơn thì trông như đang cố lấy lòng gu thẫm mỹ vốn chẳng khác gì tay mơ của cậu. Hơn nữa, chuyện này không chỉ xảy ra riêng hôm nay mà đã kéo dài suốt mấy ngày liền.

"Không phải vậy chứ. Em ấy cứ chiều theo mình thì được gì đâu."

So với hiện tại, Santa lại thích cách trước đây khi cậu bị nói này nói nọ từ vị thế bề trên hơn. Tự nhiên thoải mái hơn, bị chê bai như thế còn dễ chịu hơn nhiều. Cậu mơ hồ nhận ra Sukui đang rất để ý đến mình, nhưng chính điều đó lại khiến cậu cảm thấy có một khoảng cách vô hình đến mức khó chịu không yên.

『Thôi bỏ đi. Tóm lại lời khuyên hôm nay là mở rộng tầm nhìn đúng không? Kiểu như phải nhìn nhiều thứ hơn ấy』

『À, vâng. Đúng vậy. Anh phải chú ý quan sát nhiều thứ hơn nữa. Không chỉ mỗi các bạn nữ trong lớp đâu』

『Nhưng đột nhiên nói thế thì cũng khó thật. Hay là ngày mai anh thử làm về trăng sao gì đó nhé』

『Ể?』

『Ủa? Anh nói gì không ổn à?』

『Không phải vậy, nhưng nếu được thì mong anh hãy để dành nó cho một đêm trăng thật đẹp』

『Hửm? Không hiểu lắm nhưng tùy em vậy』

『Nhất định phải thế nhé. Những ngày mưa hay trời nhiều mây thì không được đâu』

『...Này nhé. Dạo gần đây anh thấy hơi mất tự tin rồi đấy』

『Sao vậy ạ?』

『Vì thằng đệ này nhiều khi chẳng hiểu nổi sư phụ đang nói về cái gì』

Như cuộc đối thoại vừa rồi là một ví dụ.

Thế nhưng Sukui như thể đã bỏ mặc vai trò sư phụ của mình, bắt đầu nói ra những lời mang ý nghĩa hoàn toàn khác so với trước đây.

『Cái đó, ờ thì... những chuyện bây giờ chưa hiểu thì không cần phải ép mình hiểu đâu ạ』

『Không, nhưng anh vẫn muốn hiểu... Có phải mấy chuyện hôm nay thật ra là có ý nghĩa gì đó đúng không?』

『Không có đâu ạ. Chắc chắn không. Với lại em đã nói là không cần phải hiểu rồi mà』

『Nhưng mà...』

『Đã bảo là đủ rồi! Nếu còn đào sâu thêm thì em khai trừ môn phái đó nhé!』

◇◆

Ngày 2 tháng 10.

Nấu bát canh trong

Hương vị tìm mong

Nhưng sao chẳng giống

Thế là bõ công.

『...Này là sao?』

『Có hỏi bằng dấu ? thì anh cũng chịu, nhưng đúng như em thấy đấy. Thứ bảy mẹ anh ra ngoài nên anh phải tự nấu bữa trưa. Nhưng kiểu gì cũng chỉ ra cái vị không như mình muốn thế là đành đổi sang canh miso』

『Hiểu theo lẽ thường thì đúng là vậy. Nhưng nếu được thì em muốn đọc bài này với cảm giác nó không phải do anh viết hơn』

『Ý em là sao?』

『Ví dụ như một sinh viên rời nhà ra ở riêng chẳng hạn. Trong cuộc sống bận rộn bỗng chợt nhớ đến hương vị món ăn của mẹ, thế là thử nấu một bát canh trong. Nhưng vì chưa từng được dạy bài bản, cũng chẳng phụ giúp việc bếp núc bao nhiêu nên dù có cố dựa vào ký ức để bắt chước hương vị ấy thì vẫn thấy có gì đó không đúng. Rốt cuộc sai chỗ nào nhỉ. Giá như ngày đó mình giúp mẹ nhiều hơn. Xin lỗi mẹ, nhưng con sẽ cố gắng ở bên này... Nếu là một tình huống kiểu như thế thì chắc em đã nghẹn lòng đến mức bật khóc rồi』

『Anh để ý lâu rồi nhưng mà, khả năng tự bổ sung cho cốt truyện bằng trí tưởng tượng của em có hơi quá đà không đấy?』

『Hoàn toàn không. Mà đúng hơn là anh cũng thử đặt từng ấy cảm xúc vào trong ba mươi mốt chữ đi』

『Chuyện đó là bất khả thi』

『Vậy thay vào đó anh hãy thử viết công thức nấu món đó dưới dạng tanka đi』

『Nước sôi trong nồi, một gói dashi, trứng đánh đậu non. Xì dầu và muối, cùng bạch dashi』

『Em chụp màn hình lại rồi』

『Ý em là sao hả?』

◇◆

Ngày 6 tháng 10.

Mưa trút đêm dài

Người bạn trong tay

Tập thơ mượn được

Ướt dãi không hay

Bởi giấc ngủ say.

『Ê, khoan đã』

『Ô, chẳng phải kiểu câu chất như nước cất hay thấy trên mạng của con gái đây sao?』

『Không có chất chiết gì ở đây hết. Với lại dù em không muốn nghĩ thế, nhưng có khi nào là tập thơ của em cho mượn không...?』

『Giỏi thế, nhận ra luôn à. Đúng như em nghĩ đó』

『Mư~~~!!』

『Khoan khoan nghe anh nói hết đã. Cái ướt dãi là bịa thôi. Làm màu chút ấy mà. Khi làm tanka thì thêm thắt hay phóng đại chút cũng được mà đúng chứ? Làm thế có khi bài thơ lại gọn gàng trôi chảy hơn』

『Em cũng nghĩ là được, nhưng nếu thế thì hôm nay anh đã phóng đại như thế nào vậy?』

『Này á, ban đầu nó là như vầy. 'Mưa trút đêm dài, người bạn trong tay, tập thơ mượn được. Ướt ẩm không hay, bên khung cửa sổ'』

『Ui chà chà』

『Phản ứng đó là sao vậy?』

『Tại bản gốc nghe buồn buồn hay mà, làm em thấy hơi rung động thật. Rõ ràng là vì lý do gì mà mượn tập thơ từ ai đó, vậy mà lại bỏ quên bên cửa sổ để rồi bị ướt đúng không ạ? Có uẩn khúc đấy, gợi nhiều suy nghĩ lắm! Em còn thấy thoang thoảng mùi của một mối tình buồn!』

『Thôi thì anh cũng biết trí tưởng tượng của em ghê gớm cỡ nào rồi. Nhưng đúng như em nói là nó hơi xấu hổ thật, nên mới đổi từ cửa sổ thành ướt dãi. Nghĩ vậy thì nó sẽ trông ngu ngơ, vô tư hơn một chút』

『Hmm... ơ khoan? Vậy thì cuối cùng sách của em vẫn bị ướt mà, có khác gì đâu?』

『Ừ nhỉ』

『Nhỉ nhiếc cái gì chứ. Anh hãy giữ gìn cẩn thận hơn đi, cuốn sách đó quan trọng với em lắm đó...!』

Vừa xoa bóp chú thỏ cưng bằng một tay, Santa vừa kết thúc cuộc trò chuyện với Sukui.

Bên ngoài trời vẫn còn mưa, nhưng bản tin thời tiết vừa nãy nói rằng đến thứ hai thì sẽ tạnh. Thế nhưng từ khi bắt đầu làm tanka, Santa nhận ra rằng mưa lại khá dễ kết hợp với thơ. Trước đây khi còn chơi bóng chày, cậu chỉ xem mưa là thứ cản trở việc luyện tập, vậy mà giờ đây cảm giác như mình đã để ý nhiều hơn đến thời tiết và sự chuyển mình của mùa.

Việc để ý đến những điều xung quanh nhiều hơn so với trước đây. Và cả việc có được những khoảng thời gian thong thả như này để chăm sóc thú cưng. Ít nhất cho đến lúc này, có lẽ đó chính là hai thay đổi mà Santa nhận được kể từ khi cậu từ bỏ bóng chày.

"Nhưng mà... mình vẫn muốn có một thứ gì đó thật rõ ràng."

Dĩ nhiên, hoa điểu phong nguyệt[note87538] hay khoảng thời gian bên thú cưng đều là những điều quý giá.

"Kiểu như thành quả, hay một tác phẩm khiến mình có thể vỗ ngực tự hào..."

Thế nhưng vì đã bỏ công sức và thời gian để bắt đầu một thứ gì đó mới, cậu vẫn mong có được một cảm giác chạm tay vào kết quả hay ít nhất là một chút tự tin tương xứng. Dù rằng cậu cũng thấy mình đã khá hơn so với những ngày mới bắt tay vào làm.

Đêm mưa mượn tập thơ về

Làm người bạn nhỏ vỗ về tâm tư

Sáng ra chợt thấy sững sờ

Tập thơ cũng ngấm mịt mờ hơi sương.

Chợt nhớ ra hôm nay mình không được Sukui sửa bài cho, Santa lại bỏ thêm khoảng ba mươi phút để tự mình chỉnh lại. Không thể nói là hoàn toàn hài lòng nhưng cậu cũng không thấy bài thơ tệ đi vì đã động vào, cũng chẳng dám khẳng định là nó đã hay hơn. Có lẽ vấn đề nằm ở chỗ trong đầu cậu chưa có được thứ gì đủ để gọi là tiêu chuẩn chấm điểm. Thế nhưng nếu hỏi làm thế nào để có được thứ đó, thì ngay từ đầu cậu đã không biết câu trả lời rồi.

"Đành để lần tới nhờ Sukui vậy."

Santa lẩm bẩm một mình, nhưng trong lòng cũng mơ hồ đoán được mình sẽ nhận về câu trả lời thế nào. Kiểu như chuyện này không thể cho ra kết quả ngay được, hay con đường tanka đâu thể thành hình chỉ trong một sớm một chiều. Nghĩ đến đó, thì người có thể giúp được cậu lúc này rốt cuộc chỉ có đúng một người.

"Là chị Temari ha."

Thế là cậu quyết định mai lên trường sẽ hỏi thử. Vốn dĩ tần suất chạm mặt trong trường đã cao nên cậu hoàn toàn không nghi ngờ chuyện mình sẽ gặp được Temari. Hơn nữa giờ đây cậu còn biết cả lớp của cô, biết cô ngồi chỗ nào, thậm chí còn biết tiết sáu ngày thứ hai là giờ thể dục. Nên làm sao có chuyện cậu bỏ lỡ.

"Mà khoan, chẳng phải hôm nay có buổi stream à."

Nếu đúng theo như lịch thông báo trước, thì chỉ vài phút nữa thôi là đến giờ Maria lên sóng.

Santa liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, vội vàng mở ứng dụng rồi bấm vào kênh của Maria đang nằm ở đầu danh sách đăng ký. Bàn tay đang vuốt ve mình bỗng khựng lại khiến chú thỏ ngẩng lên nhìn Santa với vẻ không hài lòng.

◇◆

Tại sao lại là một đêm mưa nhỉ.

Tại sao lại bị ẩm ướt chứ.

"Biết là mình đang nghĩ quá lên rồi nhưng mà..."

Sau khi cuộc trò chuyện với Santa tạm khép lại, Sukui nằm dài trên giường và cứ thế suy nghĩ mãi.

Dạo gần đây, khoảng thời gian này khiến cô mong chờ không thôi. Bởi lẽ Santa dường như có một nếp sinh hoạt khá điều độ nên thời điểm gửi tanka của cậu gần như cố định vào khoảng mười giờ tối. Thế nên sau khi ăn tối xong và tắm rửa sớm, Sukui hầu như không rời tay khỏi chiếc điện thoại. Thực tế là vào đúng khung giờ này hôm qua, cô đã nằm sấp trên giường vừa đung đưa liên hồi hai chân từ đầu gối trở xuống vừa hết lần này đến lần khác mở lịch sử chat ra đọc.

Không cần phải trò chuyện dài dòng cũng được, những ngày chỉ trao đổi với nhau vài câu cảm nhận vu vơ cũng chẳng sao. Chỉ cần đêm nào Santa cũng đều chủ động tìm đến nói chuyện với cô là đủ. Chính vì là mối quan hệ không dễ gì gặp mặt trực tiếp, nên Sukui đã nhận ra thói quen kéo dài suốt một thời gian này đã dần trở thành một thứ không thể thay thế.

Chính vì thế mà bài tanka hôm nay cứ mắc nghẹn trong lòng không sao gạt đi được.

"Biết gì anh ấy đừng nói là bị ướt..."

Việc giới thiệu cho người khác giới một tập thơ mình yêu thích có ý nghĩa như thế nào. Việc đem cho mượn, để đối phương đọc nó, rốt cuộc mang ý nghĩa ra sao. Chắc hẳn Santa chậm chạp kia chẳng hề nhận ra cô đã phải lấy hết can đảm đến nhường nào. Nhưng cũng chính vì vậy cậu lại đối xử với cô một cách vô tư và không chút suy nghĩ sâu xa gì mà thẳng thắn đặt cảm xúc của mình vào trong bài thơ. Một đêm mưa. Hoặc là tập thơ được trao đi với tất cả tâm ý, rồi lại bị ướt. Kể cả bầu không khí man mác buồn bao trùm lấy tất cả, thì đó đều là những lựa chọn ngôn từ mà nếu không phải như vậy thì sẽ không thể xuất hiện được.

"Thật sự là chỉ nhạy bén đúng mấy chỗ kỳ lạ..."

Phải chăng việc không thể nói ra mọi chuyện ở công viên hôm ấy vẫn đang âm thầm đổ bóng lên hiện tại.

Hay là việc cố giữ kín bí mật, mong đối phương chỉ nhìn vào những phần mình muốn cho thấy đã bị nhìn thấu cả rồi.

Nhưng rốt cuộc người đưa ra lựa chọn đó vẫn là cô, và giờ nghĩ lại cũng chẳng còn cách nào cứu vãn. Điều duy nhất có thể làm bây giờ là quên đi chuyện của ngày hôm đó càng sớm càng tốt rồi nhanh chóng quay trở lại với chính mình.

"Không muốn đâu... lỡ bị ghét thì sao."

Phía bên kia là kiểu người thể thao đầu óc đơn giản theo nghĩa tích cực, tính cách thì thẳng thắn không quanh co, chuyện đó cô hiểu rất rõ. Ngược lại, bản thân cô là người thuần văn hệ, lại còn đặc biệt suy nghĩ quá lên đến mức ướt át khi liên quan đến Santa tới nỗi chính cô cũng tự biết. Thế nhưng chỉ vì một câu nói mà tâm trạng sa sút đến mức này thì ngay cả bản thân cô cũng không ngờ tới, đến nỗi chỉ việc đứng dậy thôi cũng khiến cô phải lấy tinh thần.

Sau đó, Sukui quyết định xuống bếp nhờ Shiori pha cho mình một cốc sữa nóng.

Và uống nó cùng với việc nuốt trôi luôn cả tâm trạng u ám này, rồi trở lại mối quan hệ giữa hai người như trước đây.

Tự trấn an mình như thế, Sukui bước ra khỏi phòng. Vào giờ này chắc hẳn Shiori đang thư giãn trong phòng khách của khu nhà phụ, vừa nhấm nháp bánh kẹo vừa nghỉ ngơi. Thế nhưng vừa nghĩ đến quãng đường dài lê thê dẫn tới đó, cô đã bắt đầu thấy nản.

Nếu như đêm qua bước chân của cô nhẹ tênh như có cánh, thì hôm nay lại nặng nề như thể bị kéo vào một vũng lầy sâu hun hút tưởng chừng không đáy.

◇◆

Ngày 7 tháng 10.

Giáo viên thể dục phụ trách khối năm hai vốn là người khá lề mề về thời gian nên dù đã tiết sáu cũng chẳng có ý định kết thúc sớm cho học sinh nhờ.

Vì vậy hôm nay cũng thế, cho đến khi chuông reo hết giờ thì khối học sinh lớp trên vẫn bị bắt chạy. Santa đứng từ phòng học tầng hai vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn cảnh đó. Cậu thật sự không hiểu vì sao những người mình quen biết lại dễ lọt vào tầm mắt đến lạ. Chỉ cần liếc nhìn trong giờ nghỉ giữa tiết thôi là Santa đã lập tức thấy Temari. Dù ở khoảng cách xa đến mức không thể phân biệt nổi khuôn mặt, vậy mà chỉ qua dáng người và cử chỉ, cậu vẫn nhận ra cô ngay tức thì.

Đến khi giờ sinh hoạt chủ nhiệm kết thúc và vừa gặp Temari trước lớp của năm hai, cậu đã buột miệng nhắc ngay tới chuyện đó.

"...Em đã nhìn suốt à?"

"À không, chỉ thỉnh thoảng thôi ạ."

"...Hửm."

Dẫu vậy, phản ứng của Temari lại khá mơ hồ. Cô xoay người, đưa tay như thể muốn che giấu điều gì, rồi im lặng một cách đầy ẩn ý.

"À, đúng rồi. Thật ra hôm nay em đến đây là vì có chuyện muốn hỏi."

"Chuyện tanka à? Nếu vậy chị càng sẵn lòng."

"À không, cũng chẳng có gì to tát lắm đâu. Chỉ là, em tự hỏi không biết chị có tác phẩm nào mà mình tâm đắc không."

"Quan tâm đến chuyện đó nghĩa là em đã làm được rồi à. Hay là..."

"Rất tiếc là vế sau ạ. Chính vì không có nên em mới tò mò không biết những người khác thì như thế nào."

"Ừm... nếu nói không có thì cũng không hẳn."

"Sao vậy ạ?"

"Chị nghĩ tác phẩm tâm đắc không phải là thứ có thể làm ra chỉ sau một hai tháng bắt đầu như em đâu. Ngay cả người đã gắn bó với nó gần gấp hai mươi lần thời gian của em như chị cũng không có bài nào có thể vỗ ngực tự hào cả."

"Chắc là vậy thật."

Dẫu vậy, Santa cũng hiểu rất rõ rằng những gì Temari nói là hoàn toàn chính xác. Chỉ có điều, câu trả lời ấy lại hơi lệch với điều mà cậu muốn nghe.

"Em biết nói vầy nghe không ổn lắm, nhưng em cảm giác nó không hẳn giống vậy. Ít nhất thì em cũng không nghĩ mình có thể trở nên chuyên nghiệp chỉ trong thời gian ngắn."

"...Không sao đâu, có lẽ chị hiểu cảm giác của em. Vì nếu nhìn về lâu dài thì chúng ta gần như bắt đầu làm tanka vào cùng một thời điểm nên có thể xem như là người cùng khóa. Vậy nên những suy nghĩ dành cho tanka chắc cũng còn khá giống nhau."

"Cùng khóa ạ...?"

Cách nói ấy mang theo một dư vị ngọt ngào đến khó tả.

Nhưng tạm gác chuyện đó sang một bên, nếu cứ thế này thì e là đến lúc mỗi người rẽ về một hướng vẫn chưa nói xong. Nghĩ vậy, Santa mua hai hộp nước trái cây ở máy bán hàng tự động, một hộp dĩ nhiên là coi như phí lót đường để làm học phí cho đàn chị chu đáo này.

"Nghĩ kỹ thì việc muốn có một tác phẩm tâm đắc có lẽ là vì em muốn tin rằng con đường mình đang đi không hề sai. Muốn có một cảm giác chắc chắn rằng bản thân đang thật sự tiến bộ. Phải vậy không?"

"Đúng rồi! Có khi là vậy thật!"

"Nếu vậy thì, để xem... Tuy gần như cùng khóa nhưng với tư cách là người đi trước một chút, chị sẽ cho em một lời khuyên. Thay vì nhắm đến một tác phẩm tâm đắc, hãy nhắm đến tác phẩm mà mình yêu."

"Là để... tự thỏa mãn bản thân ạ?"

"Cũng có thể nói vậy. Nhưng chị nghĩ đó là điều rất quan trọng. Trong giai đoạn đầu, hãy hướng đến những bài thơ do chính mình làm ra mà mình thấy thích. Từ việc tích lũy những bài như thế chắc chắn sẽ có lúc xuất hiện một bài thơ được người khác công nhận. Rồi khi tích lũy càng nhiều hơn nữa cho đến một ngày nào đó em sẽ chợt nhận ra, rằng thứ có thể gọi là tác phẩm để đời đã nằm trong tay mình từ lúc nào không hay."

"...Senpai."

"Sao thế?"

"Câu vừa rồi, chị có thể nói lại lần nữa được không?"

"Không đời nào. Mà sao em lại chĩa điện thoại vào chị thế kia?"

"Em chuẩn bị ghi âm nhé. Chị sẵn sàng chưa?"

"...Còn trêu nữa là chị cạch mặt đó nhé."

Có lẽ cậu hơi quá trớn thật mà Temari ngay bên cạnh đang làm ra vẻ mặt giận dữ, hằm hằm nhìn sang khiến cậu giật mình cất vội điện thoại đi.

Dù đùa hơi quá tay, nhưng việc Santa bị thuyết phục bởi lời nói của Temari là sự thật. Nếu kết hợp với những gì Sukui đã dạy, thì có thể tóm gọn lại như thế này.

Trước hết là đọc các tập thơ, học lấy khuôn mẫu mà những người đi trước đã dày công xây dựng.

Sau đó mỗi ngày làm tanka, mỗi ngày đều suy nghĩ, và mỗi ngày đều hướng đến một bài thơ mà mình yêu thích.

Chuỗi thói quen ấy khiến cậu liên tưởng đến những cú vung gậy làm quen tay hay ném bóng trong không khí để chỉnh form. Dù ở lĩnh vực nào thì việc cần làm cũng chẳng khác nhau là mấy, nghĩ vậy Santa thấy hơi vui.

"Với cả, chị luôn cố gắng để ý thật kỹ những chuyển động trong lòng mình. Khi cảm thấy vui hay buồn, chỉ cần nhận ra sự thay đổi cảm xúc đó thôi là chị sẽ ghi chú lại một cách đơn giản ngay tại chỗ."

"Phải làm đến mức đó luôn ạ?"

"Nếu lơ là thì ngày nào cũng chỉ xoay quanh chuyện ngủ dậy, đến trường, chuẩn bị cho buổi stream rồi lại đi ngủ thôi. Với lại, sau này nhìn lại xem mình đã từng rung động vì điều gì cũng thú vị lắm đấy... Aa!"

Nói đến đó, Temari đột nhiên chạy đi lạch bạch rồi ngồi thụp xuống sau hàng rào cây. Santa tò mò ghé mắt nhìn theo thì phía bên kia cái đầu nhỏ của Temari, một sinh vật còn nhỏ hơn nữa đang căng thẳng trừng mắt nhìn cả hai.

"Là mèo à."

"Ừ. Aaa~, dễ thương quá đi~..."

"Mèo hoang nhỉ. Chắc là đi lạc rồi."

"Có thể lắm. Mà dù vậy vẫn dễ thương..."

"Nhưng mèo hoang mà lông mượt thế này thì cũng lạ, hay có khi là mèo nhà...?"

"Nhìn ghét ghê. Xinh thế này thì chị muốn mang về nhà nuôi quá... nyan~..."

"Đúng thật."

Có lẽ chính Temari cũng không nhận ra rằng vẻ điềm tĩnh thường ngày của mình đã biến đi đâu mất từ lúc nào. Cô còn vô thức kéo dài câu nói bằng những đuôi từ mà bình thường có cạy miệng cũng không nói ra, vừa rón rén từng bước tiến lại gần chú mèo.

Nhưng trong mắt Santa, cảnh tượng ấy chẳng khác gì một chú mèo con màu đen nhỏ nhắn đáng iu đang chơi đùa cùng một con mèo đen to lớn toát lên vẻ thanh nhã. Temari gọi chú mèo con là "mỹ nhân", nhưng rõ ràng mỹ nhân không chỉ có mỗi chú mèo.

"Khoảnh khắc trái tim rung động à..."

Theo cách của Temari, thì với Santa hôm nay có lẽ chỉ cần ghi lại rằng mình đã rung động trước thiên đường quá đỗi đáng yêu nơi hai chú mèo đang đùa giỡn cùng nhau. Nghĩ đến việc viết một câu như thế vào ghi chú trên điện thoại là đã thấy có vấn đề không nhỏ, Santa đành tạm thời lưu giữ khung cảnh ấy vào sâu trong lòng mình. Chỉ cần tưởng tượng Temari cùng với phụ kiện tai mèo thôi cũng đủ khiến đầu óc cậu suýt nữa thì quá tải vì sức công phá.

"Hửm?"

Bỗng nhiên cô quay đầu lại, ngước mắt nhìn Santa. Dáng vẻ ấy chồng lên với hình ảnh Maria đeo tai mèo mà cô từng làm trong buổi stream trước đây, khiến Santa vội vàng quay mặt sang chỗ khác. Mọi thứ đều có sức sát thương quá lớn, nếu nhìn thẳng thì e là cậu sẽ không chịu nổi.

"Kh-không có gì đâu ạ, chỉ là em thấy mình hiểu được phần nào những gì chị vừa nói."

"Thật sao? Vậy thì tốt rồi..."

"V-vậy mình đi thôi nhỉ."

Nói nhanh như để che giấu nửa phần lúng túng, Santa quay lưng lại với hai con mèo. Cậu cứ nghĩ Temari sẽ lập tức đi theo sau, nhưng mãi vẫn chẳng thấy động tĩnh gì. Thấy lạ, Santa quay đầu nhìn lại. Thì thấy Temari vẫn còn ngồi xổm tại chỗ, trên mặt là nụ cười gượng gạo đầy lúng túng.

"Ch-chờ đã senpai, tay chị—!"

"Suỵt. Không sao đâu, ổn mà. Chỉ là chị lỡ làm nó giật mình chút thôi."

"Nhưng mà máu—!"

Có lẽ bị phản ứng của Santa làm cho hoảng sợ, chú mèo con lập tức lao vút qua bên kia bụi cây. Gần như cùng lúc, Santa cũng chạy đến chỗ Temari với tốc độ chẳng kém. Cậu nắm lấy cánh tay không bị cào của cô, rồi vội vàng kéo cô đứng dậy.

"Trời ạ, em làm quá lên rồi đấy. Chỉ cần rửa qua nước rồi lấy khăn tay ép lại là cầm máu ngay thôi mà."

"Thế nên em mới bảo là nhanh lên đấy!"

Dù Santa có giục bằng giọng gắt gỏng hơn, bản thân Temari vẫn chẳng hề tỏ ra hoảng hốt.

Nóng ruột, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu dùng cả hai tay bế Temari lên. Bằng cái mà người ta vẫn gọi là bế kiểu công chúa.

"Kyaa, g-gì thế? Thế này xấu hổ lắm đó...?"

"Xin lỗi, để em đưa chị đến phòng y tế, mong chị chịu khó một chút."

"Kh-khoan đã. Cái đó thì không được!"

Mặc kệ lời phản đối của Temari, Santa bắt đầu chạy. Từ chỗ này tới phòng y tế vẫn còn khá xa, nhưng nhìn vết đỏ trên chiếc khăn tay vẫn đang loang ra, cậu chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến khoảng cách. Ưu tiên hàng đầu là xử lý vết thương cho Temari. Mệt hay xấu hổ thì để sau cũng được.

Thế nhưng người đang nằm trong vòng tay cậu dường như đang nghĩ đến chuyện hoàn toàn khác.

"Làm ơn đó, Ootani-kun. Đừng đưa chị đến phòng y tế."

"Không được đâu. Mà sao chị lại nói thế? Máu còn chưa cầm mà."

"Bởi nếu để thầy cô biết được là do mèo cào thì bé mèo đó sẽ bị đuổi đi mất."

"Hả...?"

"À không. Bị đuổi có khi còn nhẹ, biết đâu còn bị làm những chuyện tệ hơn nữa cơ... Như là đưa vào trạm thú y chẳng hạn."

Nghe tới đó, Santa bỗng khựng lại, tốc độ chạy của cậu giảm xuống thấy rõ.

"Hiểu chưa? Vậy nên không sao đâu. Làm ơn chỉ cần đến chỗ nào có vòi nước là đủ."

"...Nếu chị đã nói vậy."

Bị những lời của Temari làm mềm lòng, Santa cuối cùng cũng dừng lại. Cậu đặt cô xuống cạnh một vòi nước uống gần đó, còn cô thì vừa để vết thương dưới làn nước chảy vừa nở một nụ cười nhẹ nhõm.

Chính dáng vẻ ấy của cô lại khiến Santa thấy không chịu nổi, để rồi cậu bất chợt quay đầu chạy đi lần nữa.

Lao hết tốc lực dọc lối đi bên cạnh sân thể dục mà đã lâu rồi cậu mới có dịp chạy nhanh đến thế, rồi mười phút sau Santa mới quay trở lại.

"Về rồi à. Sao tự nhiên đi đâu mất tiêu rồi chạy về vậy? Trời ơi, thở còn không ra hơi kìa."

"T-tay... đưa tay cho em."

"Khoan đã. Bộ sơ cứu đó em lấy ở đâu ra đấy?"

"Em xin của quản lý đội bóng chày. Nói là bạn bị thương nên cho mượn. Thế nên giáo viên không biết đâu."

"...Vậy à. Em từng trong đội bóng chày nhỉ...?"

"Chuyện đó để sau đi, trước mắt chị cứ đưa tay ra đã. Khử trùng với băng bó thì chừng này em vẫn làm được."

"Ờ, ừm..."

Có lẽ vì bị khuất phục trước giọng điệu kiên quyết của cậu, Temari rụt rè đưa bàn tay trắng muốt về phía Santa.

Cậu nâng tay cô lên một cách thận trọng, nhẹ nhàng như thể đang đeo nhẫn, rồi bắt đầu xử lý vết thương.

Hàng lang trước căn phòng tư liệu nào đó mà cậu chưa từng thấy mở cửa lần nào, không biết từ bao giờ đã được nhuộm bởi ánh hoàng hôn màu cam.

Không ai nói gì. Trong khuôn viên trường học tĩnh lặng, chỉ vang lên hơi thở vẫn chưa kịp ổn định của Santa và nhịp thở khe khẽ của Temari. Mỗi lần Santa vụng về quấn thêm một vòng băng, làn da mịn màng của Temari lại lần khuất đi sau lớp vải trắng.

"Xong rồi."

Khử trùng xong, rồi quấn lên một lớp băng thô đến mức khó coi với cánh tay mảnh khảnh của con gái. Sau khi hoàn tất màn sơ cứu tạm bợ, Santa lúc này mới rời mắt khỏi bàn tay của Temari.

Như lấy đó làm tín hiệu, Temari đang cúi đầu nãy giờ ngước lên nhìn Santa. Cậu đang định hỏi là có bị quấn chặt quá không thì cô đã mở miệng trước.

"C-cảm ơn em..."

"Em quen xử lý mấy vết thương nhẹ kiểu này rồi."

"Ừ. Nhìn rất thuần thục. Với lại... lực tay cũng mạnh nữa."

"E-em xin lỗi! Có đau không ạ!?"

"Không, không sao. Chỉ là tự dưng nhớ ra em vốn thuộc câu lạc bộ thể thao... Mà em không thấy ngại à?"

"À, ý chị là chuyện vào phòng câu lạc bộ ấy hả? Nghĩ lại thì đúng là hơi mặt dày thật, nhưng giờ này cũng chỉ có quản lý ở đó thôi."

"Vậy à... Mà nói mới thấy, trời mát lên nhiều rồi nhỉ."

"Ể? À, vâng... Lúc mới gặp nhau vẫn còn nóng muốn chết."

"Chỉ mới một tháng thôi mà có nhiều thứ thay đổi ghê. Từ thời tiết cho đến cả con người."

"Senpai?"

Cảm giác như giọng cô bỗng chút khác, Santa liền nhìn lại gương mặt của Temari. Vừa đứng dậy, tay vừa vuốt nhẹ lên lớp băng quấn quanh, cô mang một vẻ nghiêm túc hoàn toàn khác với dáng vẻ nheo mắt cúi đầu ban nãy.

Bị gương mặt ấy hút hồn, Santa chậm mất một nhịp mới kịp đứng lên.

Rồi đột nhiên cô đưa tay về phía cậu.

"Còn em thì sao?"

Được kéo tay đứng dậy, Santa đứng thẳng trước mặt Temari rồi nghe cô nói tiếp.

"Từ khi vào cấp ba chị đã luôn tự nhủ rằng mình muốn thay đổi theo hướng tốt hơn, rằng không được sợ hãi trước sự thay đổi."

"Vâng."

"Vì thế lần này chị cũng định như vậy. Thành thật với chính mình, lấy hết can đảm để bước thêm một bước... Còn em thì sao, không định thay đổi à?"

"...Ý chị là sao?"

"Thật ra em hiểu mà đúng không? Nói chuyện một lúc là lộ hết rồi... Em không định quay lại đội bóng chày à?"

"Cái đó... chị hiểu nhầm rồi. Thời gian nghĩ về bóng chày cũng đã ít đi, mà ngay từ đầu em cũng không có ý định quay lại. Với lại thứ em muốn hỏi không phải chuyện đó, mà là chuyện chị nói muốn thay đổi ấy."

"Úi chà, em quan tâm đến chuyện của chị vậy hả. Vậy thì chị có một đề nghị cho em đây... Lần tới hai đứa mình cùng đi đâu đó nhé. Tất nhiên là chỉ có hai người."

"Ể?"

"Cùng bàn xem đi đâu, hẹn gặp khi nào, rồi cùng nhau chậm rãi tận hưởng khoảng thời gian của cuộc hẹn. Như vậy thì vừa có thể tìm đề tài cho tanka, vừa có thể nói về những điều bình thường chị hay nghĩ tới. Không chỉ thế mà tất cả những gì em muốn biết, chị nghĩ mình có thể nói cho em một cách đàng hoàng hơn."

Thay đổi.

Muốn thay đổi.

Như những gì vừa nói, Temari bước lên phía trước một bước, ngước nhìn Santa rồi mỉm cười rạng rỡ. Chỉ hơn chục xenti thôi, một khoảng cách gần hơn so với lúc trước. Nhưng chính sự khác biệt mang tính quyết định ấy như một minh chứng rằng phương châm hành động của Temari không chỉ là lời nói suông.

"Nào, mình về thôi. Thong thả quá thì lỡ chuyến xe buýt mất."

Hoàn toàn bị cuốn theo nhịp điệu của đối phương, mãi cho tới khi nghe câu nói nhẹ tênh ấy Santa mới có thể gật đầu.

Vì Santa đi học bằng xe đạp nên cậu chẳng rõ giờ giấc xe buýt ra sao. Nhưng Temari thì từ nãy đến giờ cứ như đang vội, dù cậu có gọi cũng nhất quyết không quay đầu lại.

"Mùa thu trời nhanh tối thật, chói mắt ghê. Nhưng mà cũng may..."

Khi ra khỏi cổng trường, lúc trạm xe buýt thấp thoáng hiện ra Temari mới thêm vào một câu như vậy.

Santa ngước nhìn bầu trời, nghĩ ngợi.

Rốt cuộc thì nên cùng cô đi đâu đây. Từ lúc ở hành lang nối hai dãy nhà đến giờ cậu vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng. Vậy mà khi nghĩ về chuyện đó, cậu nhận ra tim mình đang dần rộn ràng hơn.

Còn Temari vẫn bước đi phía trước, gương mặt được nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu thẳng từ chính diện.

◇◆

Cố ăn đi nha mày

Vuốt ve tấm lưng gầy

Vỗ về lời thủ thỉ

Lại mở bao mồi đầy.

Đêm hôm đó, mãi mà chẳng thấy cậu gửi tanka. Phải đến khi sang ngày mới, thông báo mới hiện lên trên màn hình. Khi ấy, Sukui gần như đã ngủ gục rồi.

『Muộn quá đó... em buồn ngủ rồi』

『Vẫn còn thức à. Để mai cũng được mà』

『Con thỏ nhà anh là Haru nhỉ. Năm nay nó mấy tuổi rồi?』

Thực ra mới chỉ lúc nãy thôi, Sukui còn đang buồn bã vì nghĩ rằng chuỗi ngày trao đổi thơ ca của hai người sắp bị đứt đoạn. Vì vậy, thay vì trả lời "bây giờ cũng được", cô lại làm ngơ lời Santa và chủ động chuyển sang chủ đề khác. Với lại, nếu ngắt câu chuyện ở một chỗ lưng chừng thế này thì kiểu gì cô cũng bồn chồn đến mức chẳng thể nào ngủ nổi.

『Tám tuổi』

『Tuổi thọ trung bình của thỏ là bao nhiêu vậy ạ』

『Hình như cũng tầm tuổi Haru bây giờ』

『Ra vậy』

Dù không trực tiếp gặp mặt, cũng chẳng thể đọc được nét mặt qua từng con chữ, nhưng không hiểu sao Sukui cảm giác hôm nay Santa có vẻ tự tin hơn với bài tanka của mình. Hoặc cũng có thể là vì chính cô đã dành nhiều thiện cảm cho bài thơ về thú cưng này nên mới có cảm giác như vậy.

Điều truyền đến được là ánh nhìn ấm áp của Santa dành cho người bạn nhỏ đã già, cùng với nỗi sợ hãi mơ hồ trước cuộc chia ly đang đến gần. Việc mua thức ăn thú cưng cỡ lớn có thể chỉ vì lý do tiền bạc. Thế nhưng cái cảm giác mỗi lần xé bao ra, cậu không thể ngưng tự nhủ rằng lần này nữa thôi nó nhất định sẽ khỏe mạnh cho đến khi ăn hết số thức ăn này, lại chính là thứ thể hiện rất đỗi con người của người làm thơ. Vừa vuốt ve tấm lưng đã gầy gò xương xẩu hơn so với thời còn nhỏ, vừa cảm nhận cái bóng của cái chết đang áp sát làn da, nên con người ta mới càng muốn bám víu vào những ngày thường nhật chẳng khác gì hôm qua. Đó là một bài thơ của sự yếu đuối. Nhưng cũng chính vì sự yếu đuối ấy mà trong số tất cả những tác phẩm của Santa từ trước đến nay, Sukui lại thích bài tanka này nhất.

『Với tính cách của anh thì chắc đang cúi thấp người xuống ngang tầm mắt rồi nói chuyện với thỏ luôn rồi nhỉ』

『Có vấn đề gì à』

『Vấn đề gì đâu. Rất dễ thương là đằng khác』

Vừa nói đùa như thế, Sukui vừa vô thức ôm chặt lấy chiếc điện thoại. Ép nó vào giữa ngực rồi cuộn tròn người lại như muốn ôm trọn tất cả vào trong mình từ bài thơ, sự tồn tại của đối phương, cho đến cả khoảng thời gian này.

Ngay dưới cằm lại vang lên tiếng thông báo. Trong tư thế chật chội đó, cô liếc nhìn màn hình thì thấy Santa gửi sang một sticker giận dữ.

『Nhưng vì anh vốn vụng về nên em vẫn hơi lo. Lỡ anh mạnh tay quá rồi làm Haru bẹp dí thì sao』

『Nói vớ vẩn gì thế. Anh là trùm vuốt ve đấy nhé. Chỉ cần chạm nhẹ một cái thôi là thỏ đã thả lỏng mê mệt luôn rồi』

『Anh dùng từ nghe cổ ghê』

『Nhiều lời quá. Tóm lại tay to hay nhỏ không liên quan gì tới việc vuốt ve thú cưng có khéo hay không hết. Mà nói sao nhỉ, kiểu như mối quan hệ tin tưởng được tích lũy qua hàng nghìn lần lặp đi lặp lại mới là thứ quyết định ấy』

『Em hiểu ý anh mà. Với lại nói nhỏ thôi nhé, hôm nay em thấy anh ra dáng một người chủ tốt lắm đó. Em phải nhìn anh bằng con mắt khác rồi』

『Sao sư phụ dạo này hay dịu dàng với thằng đệ này thế』

『L-làm gì có. Chỉ vì chuyện chăm sóc thú cưng mà điểm số đã tăng vọt thế này chứng tỏ đánh giá ban đầu vốn đã chẳng mấy tốt đẹp rồi. Không thể lúc nào cũng nương tay được, nên phần nhận xét ngày mai em sẽ nghiêm khắc hơn』

『Đúng đúng. Như thế mới đúng là Sukui chứ』

『Bị nói thế em thấy không vui chút nào đâu... Dù nghĩ rằng nếu được anh xoa đầu thì sẽ dễ chịu thật』

『Hả?』

Có lẽ đây chính là thứ gọi là tâm trạng lúc nửa đêm mà sau khi bấm nút gửi, Sukui mới nhận ra mình vừa lỡ nói ra một câu cực kỳ nguy hiểm nhưng mọi chuyện đã quá muộn rồi. Cách nói khiêu gợi ấy rõ ràng đã vượt quá mức cho phép, khiến cơn buồn ngủ của cô hoàn toàn bay sạch.

『Chỉ là nói theo nghĩa chung chung thôi ạ』

『Ý là em chỉ thử nhập vai thành bé thỏ rồi nói hộ cảm xúc của nó thôi』

『À không em gõ nhầm đấy. Buồn ngủ quá nên đầu óc không chạy nổi nữa rồi』

『Ui đã mười hai rưỡi rồi sao. Cứ thế này ngày mai em sẽ dậy không nổi mất. Em đi ngủ đây』

Đã bị đọc ngay lúc đó rồi, có thu hồi cũng chỉ làm tăng thêm độ mập mờ. Không còn cách nào khác, Sukui đành gửi một tràng tin nhắn liên tiếp để dìm câu lỡ lời của mình xuống dưới, rồi đơn phương để lại lời nhắn "Bái bai, anh ngủ ngon".

『Anh cũng ngủ đây. Gặp lại sau』

Xác nhận xong tin nhắn trả lời của Santa, Sukui cắm dây sạc vào điện thoại rồi ngã người xuống giường. Lúc đầu còn lo không biết mình có thức nổi không, vậy mà giờ đây lại bắt đầu hoài nghi không biết mình có ngủ được hay không.

"Cứ thế này thì... sẽ ngủ quên thật mất thôi."

Nhịp tim không có dấu hiệu chậm lại, đầu óc thì choáng váng vì sự phấn khích bất thường. Dù đã cuộn mình trong chăn nhưng vẫn cứ cựa quậy không yên, và cô nhận ra rằng việc trao đổi thơ ca với ai đó lại có thể tuyệt vời đến thế. Mà nghĩ kỹ thì trước giờ cô chưa từng gửi vào nhóm một bài nào ngoài những bài cũ đã viết từ trước ra.

"Nhưng mà..."

Chính vì vậy nên cô càng muốn tự mình sáng tác, càng muốn gửi gắm nó đi. Cô thật sự, thật sự muốn thử biến cảm xúc của bản thân thành lời.

Không biết đã bao lâu rồi cô mới thấy tanka thú vị đến nhường này. Trong sự trì trệ kéo dài hơn một năm, cô cảm nhận được dấu hiệu của sự thay đổi đang manh nha xuất hiện. Trong đầu cô, một khối cảm xúc khổng lồ chưa thể gọi tên đang cuộn xoáy, loay hoay tìm lối thoát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
花鳥風月: hoa đang khoe sắc, chim hót líu lo, làn gió tươi mát, ánh trăng sáng tròn. Những điều đẹp nhất mà thiên nhiên ban tặng cho con người được đi vào thơ ca
花鳥風月: hoa đang khoe sắc, chim hót líu lo, làn gió tươi mát, ánh trăng sáng tròn. Những điều đẹp nhất mà thiên nhiên ban tặng cho con người được đi vào thơ ca