Ngày 1 tháng 9.
Trùng với ngày đầu tháng, lấn sang cả tháng chín là ngày chủ nhật cuối cùng của kì nghỉ hè.
Tại lối vào của thư viện sau ba năm cậu mới quay lại, Santa bất chợt dừng chân sau khi nghe thấy một giai điệu quen thuộc. "Vương miện tỏa sáng trên cậu" là tên bài hát của giải đấu Koshien mùa hè.[note86400]
Từ phía âm thanh được phát ra là một người đàn ông trung niên đang ngồi trên cái ghế tựa sát vào tường.
Theo những gì cậu nhìn thấy thì người đàn ông hoàn toàn chìm đắm vào trận bóng chày được chiếu trực tiếp mà không hề để ý đến xung quanh, cứ như là ông ta đang ngồi ở phòng khách của nhà mình vậy.
Âm lượng phát ra từ điện thoại ông ta khá lớn nhưng dường như xung quanh chả ai rảnh mà thèm để ý đến.
Thế nhưng Santa thì khác, cậu không thể chống lại sự cám dỗ và tiến đến chiếc ghế gần đó.
Trong diễn biến nửa sau của hiệp thứ sáu, cầu thủ ở vị trí thứ ba đã bị loại.
Trái với người ném bóng chủ lực bên này, tuyển thủ đánh bóng số bảy bên kia là một học sinh năm ba sẽ đảm nhận vị trí đánh thay.
Sắp xếp thông tin từ âm thanh của buổi trực tiếp, cậu hình dung ra cảnh tượng đó trong đầu như đang xem trên tivi.
"Là một pha squeeze play!!"[note86401]
Tiếng la hét của bình luận viên vang dội ở lối vào.
Đối với Santa, cậu chỉ cần nghe được nhiêu đó thôi là đủ. Dù không cần nhìn, cậu cũng biết được rằng runner ở vị trí số ba đã có một khởi đầu vô cùng thuận lợi.
Cầu thủ ném bóng nhảy bổ lên để bắt lấy quả bóng đang nảy rồi ném trả về phía cầu thủ bắt bóng.
Touch play[note86404] đối với pha trượt bằng đầu, bụi bốc lên đến khu vực gần homebase.[note86403]
Trong chốc lát, runner với đồng phục lấm lem bùn đất ngước mặt lên để nghe quyết định của trọng tài.
Tay của trọng tài di chuyển, và...
"Out! Out! Squeeze play thất bại! Trường Kouin bị loại rồi!"
"Hả!?"
Sau khi tái hiện hàng loạt xâu chuỗi những diễn biến của trận đấu một cách hoàn hảo trong đầu, khuôn mặt của Santa trở nên méo mó trong vô thức.
Cậu thậm chí còn chẳng thể hiểu nổi bản thân đang phát ra tiếng thở dài hay chỉ đơn thuần là lời chửi rủa từ lòng đố kị.
Từ âm thanh của buổi phát sóng trực tiếp, điều duy nhất cậu có thể khẳng định là nổi đau mà cậu nhận được vượt quá sức chịu đựng của bản thân.
Nhìn vào thời gian trên chiếc điện thoại được lấy ra từ túi quần của mình, cậu bỏ lại chỗ ngồi ở đằng sau với tâm trạng không thể tệ hơn.
Tuy nhiên, điều khiến cho cậu càng thêm bực tức đó là thông báo về kết quả của trận đấu được hiển thị ngay trên cùng của màn hình điện thoại.
"Chết tiệt, cái quái gì thế!?"
Santa ngước nhìn lên trời với vẻ mặt đầy thất vọng.
Ngẫm lại thì, kì nghỉ hè của cậu giống như một cái xác rỗng không hồn. Thậm chí đến cả ước mơ hay hy vọng về cuộc sống học đường sau này của mình cậu còn chẳng có chứ đừng nói gì đến kì nghỉ hè.
Khởi nguồn của mọi chuyện là vào tháng năm, mọi thứ về cái vị trí đánh bóng ấy, cho tới bây giờ Santa vẫn còn nhớ như in.
Đứng trên bục ném bóng, dù cùng là học sinh năm nhất. Koito được để mắt tới như là con át chủ bài trong tương lai. Là tình địch đối mặt trực tiếp ở vị trí đánh bóng, người đó không ai khác chính là Santa.
Đối với học sinh năm nhất mà nói, đó là một sự kiện chưa từng có trong tiền lệ. Chính huấn luyện viên đã đích thân nói: "Bọn mày mau đến đây xem đi!"
Trận đấu đó có thể được coi là cuộc chiến trong nội bộ để tuyển chọn cho vị trí đánh bóng quan trọng. Nếu như kháng cáo của lúc đó thành công, thì có lẽ bây giờ cậu đã được chơi bóng chày ở vị trí cùng với đàn anh khóa trên rồi không chừng.
Tuy nhiên mọi thứ được quyết định một cách nhanh chóng, đơn giản chỉ vì cậu không có đủ kĩ năng.
Một lúc sau khi bắt đầu, trải qua nhiều pha giằng co, mặc dù hai bên đã cạnh tranh tương đối khốc liệt. Nhưng đến lúc phải phối hợp chiến thuật cùng nhau thì Santa đã phạm phải một sai lầm vô cùng nghiêm trọng.
Cậu đã quá đề phòng cảnh giác mà tập trung vào cú curve ball[note86402] tối thượng của Koito, quả bóng xoáy sắc nhọn lao đến gần khiến cậu thực hiện cú xoay người vụng về tới nỗi đến bản thân cũng phải giật mình. Santa uốn cong cánh tay một cách cứng nhắc, rồi vung gậy với một góc độ kì quặc, bóng được đánh ra không tiến về phía mặt sân mà bay thẳng vào mặt bản thân.
Sau đó, kí ức của Santa bị đứt đoạn ngay khi quả bóng tiến đến ngay trước mắt cậu.
"Đừng cử động!"
"Đám năm nhất! Đi gọi phòng y tế đi! Nhanh lên!"
Nếu buộc phải nói thẳng ra thì cậu ngã đã vùi mặt xuống vị trí đánh bóng. Trong lúc đang cố gắng kiềm chế cơn đau, Santa có cảm giác như là mình mơ hồ nghe thấy giọng nói của huấn luyện viên và đàn anh.
Nhưng mà hơn hết, cậu thậm chí còn không chắc mình đã đáp lại tiếng kêu đến bản thân như thế nào.
Gãy xương hốc mắt do bị tác động mạnh vào mặt. Đó là kết luận của chấn thương mà cậu nhận được sau khi chất gây mê toàn thân của ca phẫu thuật hoàn toàn hết tác dụng.
Ngay lúc ngơ ngác ngước nhìn lên trần nhà của bệnh viện, y tá đang túc trực đã vô tình bắt gặp cậu cùng với một khuôn mặt khó hiểu.
Cũng giống với lần đó, bên trong thư viện, cậu lủi thủi nhìn chằm lên trên trần nhà.
Cứ mỗi lần liếc nhìn ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, khoảnh khắc đó lại hiện lên trôi nổi ngay giữa tâm trí trắng xóa của cậu.
Cảm giác tiếc nuối lúc ấy mãi vẫn chưa chịu nguôi đi dù đã gần bốn tháng trôi qua.
Giá như lúc đó cậu tập luyện nhiều hơn và có thể thực hiện các tư thế đánh bóng một cách nhuần nhuyễn.
Giá như lúc đó cậu vung gậy một cách tự nhiên như mọi khi mà không cần phải dùng quá nhiều sức chỉ vì đây là một lượt đánh bóng quan trọng.
Chỉ cần như thế thôi thì tháng ngày mà cậu đắm chìm vào việc luyện tập bóng chày sẽ chẳng trở thành những ngày điều trị phục hồi như bây giờ sao?
Chỉ cần như thế thôi thì chẳng phải đã không có chuyện đột nhiên tầm nhìn bị mờ đi hoặc thi thoảng nhìn thấy đồ vật xung quanh bị nhân đôi sao?
Và quan trọng hơn hết......cậu đã có thể có một cái kết mà không cần phải đưa ra quyết định vứt bỏ đồng phục của mình rồi sao?
Đột nhiên Santa cảm thấy khóe mắt mình hơi cay, cậu vội vã dùng bã vai lau gạt đi thứ gì đó đang vương vãi trên mặt.
Cậu đã dần chán ngấy việc chuyện này cứ lặp đi lặp lại dù cho không biết bao nhiêu ngày đã trôi qua.
Lắc đầu xua đi sự xúc động, cậu lên tiếng tự nhủ bản thân.
"Phải! mình đã quyết định bắt đầu tìm kiếm điều gì đó mới mẻ rồi mà."
Dù chẳng biết điều gì thì ổn nhưng nó sẽ là một thứ khác biệt hoàn toàn so với trước đây. Và Santa quyết định chọn thư viện làm nơi tìm kiếm điều mới mẻ đó. Trấn tĩnh lại tinh thần, cậu với tay về phía trước, bắt đầu mò mẫm từng cuốn sách.
◇◆
Trong lúc đi loanh quanh khắp các kệ sách không biết bao nhiêu lần, dù đã ôm trên người ít nhất trên mười cuốn nhưng cậu vẫn không ngừng tìm kiếm vì chưa tìm thấy thứ mình muốn. Khi đang tìm giữa chừng, vào khoảnh khắc mà cậu vô tình liếc về phía những chiếc kệ ở khu cho mượn.
Santa đứng ngây người vì quá bất ngờ.
"Ư...ưư~ Kh...không với tới...được."
Đập vào mắt cậu là một cô gái đang khoác lên mình một bộ trang phục được pha giữa màu xanh đậm nhạt theo phong cách Nhật Bản.
Với cơ thể nhỏ bé của mình, cô đang ra sức với tay đến phía trên cùng của kệ sách. Dù cô đã cố gắng chạm được vào phần gáy sách, nhưng có vẻ như vẫn không lấy xuống được.
Cảnh tượng huyền ảo đó xuất hiện ngay trước mắt Santa, người trước giờ luôn coi thư viện như một thế giới hoàn toàn khác cho đến hiện tại.
Vì lí do nào đó, cô gái với bộ trang phục nổi bật kia vừa cố hết sức với tay đến cuốn sách vừa ngấn lệ thành dòng.
"Hàa."
Trước khi kịp nhận thức, cậu đã lỡ buông tiếng thở dài.
Khoảng thời gian yên bình vốn có của thư viện giờ đây như bị ngừng trôi.
Giữa những kệ sách tối tăm nơi ánh sáng không thể chạm tới, có một thiếu nữ đang le lói.
Santa hoàn toàn bị cuốn hút vào khung cảnh ấy và chợt tỉnh lại khi nghe thấy tiếng khóc lớn từ khu vực dành cho trẻ em. Tuy nhiên cũng nhờ có nó mà cậu đã lấy lại được sự tỉnh táo.
Dù không biết đang khổ sở như nào nhưng đến mức phát khóc như thế kia thì chỉ có duy nhất một việc cậu cần phải làm khi thấy có người gặp nạn ngay trước mắt.
"Đ-để anh lấy cho nhé?"
"Pyaa! Ể...ể?"
Thế nhưng, cô gái giật bắn mình trước lời đề nghị bất ngờ của Santa. Rồi lùi lại trong khi lau nước mắt.
"Aa , xin lỗi vì đột nhiên bắt chuyện. Anh không cố ý làm em giật mình đâu, nhưng nếu không với tới được thì anh sẽ giúp."
"Ư...aa, e...em cảm ơn. Nhưng liệu có phiền anh không?"
"không vấn đề. Thế, anh nên lấy cái nào đây?"
"Vậy nhờ anh cuốn ngay trên kệ trên cùng, chạm đến tận cùng trái t... À không, cuốn thứ...năm, sáu, bảy... Mười hai từ bên phải qua."
"Anh hiểu rồi. Là cuốn 'Chạm đến tận cùng trái tim em, ôm lấy em đến khi bình minh' đúng chứ?"
"Tại sao anh lại nói toẹt ra như vậy hảaa!?"
"À không, anh chỉ hỏi lại cho chắc thôi."
"Ư......ư~~"
Có lẽ đây là thứ mà người ta hay gọi là tâm hồn nhạy cảm của thiếu nữ chăng? Với đôi mắt rơm rớm nước mắt, cô gái trừng mắt nhìn Santa, người vừa đọc to tên cuốn sách. Rồi nhanh chóng giấu cuốn sách vừa được trao ra sau lưng.
Nhưng với Santa, cậu quan tâm đến dáng vẻ bề ngoài của cô gái hơn là tiêu đề của cuốn sách.
Dù không biết tuổi chính xác của cô nhưng với thân hình nhỏ bé thì nhìn kiểu gì cũng nhỏ tuổi hơn cậu.
Cô có vẻ ngoài nhỏ nhắn và có một giọng nói vừa ngọt ngào vừa có phần trẻ con. Và hơn nữa, cơ thể mỏng manh trông như sẽ vỡ nếu như chạm vào quá mạnh kia được bao bọc trong chiếc áo khoác có họa tiết mang phong cách của Kimono và chiếc váy nữ tính dài đến đầu gối.
Cách cô vừa sợ hãi vừa nhìn chằm chằm vào Santa như thể là sinh vật nhỏ bé nhất từ trước tới nay mà cậu từng gặp.
Ngoài ngoại hình và cử chỉ, cậu ấn tượng hơn cả là đôi mắt xinh đẹp màu hồng trà ngả sáng, và trong đôi mắt ấy vẫn còn đọng lại vết tích của những chuyện đã xảy ra trước đó.
Tạo sao em ấy lại khóc ở một nơi như thế này? Santa cảm thấy tò mò và không thể rời mắt khỏi cô bé.
Mặt khác, cô đang vặn vẹo cơ thể một cách khó chịu.
"À ừm...?"
"Xin lỗi vì đã nhìn em chằm chằm, anh sẽ đi ngay."
"Đ-đợi đã, ý em không phải thế. À ừm... cuốn sách đó."
"Có nhiều lắm, em đang nói về cái nào?"
"Vâng. À thì..."
"À thì?"
"Cái......ư...ư~......"
Thứ đang chờ đợi một Santa bị níu giữ ở lại, một lần nữa lại là sự im lặng khó xử.
Chắc hẳn là theo như góc nhìn của cô gái này thì chỉ riêng việc mở lời thôi như thể đã phải lấy ra toàn bộ dũng khí rồi.
Bằng chứng là cô luôn lặp đi lặp lại hành động mở miệng ra, lắc đầu rồi lại khép miệng lại.
Rồi nhìn vào bàn tay và gương mặt của Santa hết lần này đến lần khác, trông cô thật tội nghiệp khi đang cố gắng tìm từ để nói.
Mình có nên nói gì đó không? Hay im lặng sẽ tốt hơn?
Bên trong cô gái là nhiều suy nghĩ đang đấu tranh, và có vẻ phải mất một lúc khá lâu sau mới có thể đưa ra kết luận.
"Anh đang gặp rắc rối."
Không hẳn là vì thế nhưng trái ngược lại với cô, Santa nói về tình trạng của mình mà chả cần phải suy nghĩ chút nào.
"Hể? À, phải rồi ha... Em xin lỗi vì đã giữ anh lại..."
"Nhầm rồi. Điều anh đang khổ sở không phải là cái đấy. Chuyện có hơi dài nhưng em có thể lắng nghe một chút chứ?"
"Ể? À...vâng, nếu anh không phiền..."
"Vậy thì......"
Chuyện mà Santa sắp nói sau đó là việc cậu đến đây để tìm một thử thách mới. Chỉ là việc quay lại thư viện sau ba năm khiến cho cậu cảm thấy xa lạ, làm cho cậu mãi mà không thể tìm thấy thứ mình muốn. Hơn nữa, Santa giải thích rằng cậu muốn được chỉ cho thứ mà mình có thể đắm chìm vào.
Không biết cô nghĩ gì về tình trạng đó của Santa nhưng sau khi kết thúc câu chuyện, cô chợt nhận ra mình đang nắm lấy vạt áo sơ mi của cậu lúc nào không hay.
"Ô...?"
Và trong khi không hề nhận ra sự bối rối của Santa, cô ngẩng đầu lên với vẻ mặt đầy suy tư.
"R-ra đó là lí do vì sao anh đang ôm nhiều sách như vậy ha. Thật đáng ngưỡng mộ!"
"Thật á? Mà chuyện đó cũng không quan trọng, thế trong đống này em có đề xuất nào hay không?"
"Hừm, để xem nào... 'nhập môn hội họa sơn dầu', 'nghiên cứu văn học thuần túy hiện đại', 'tuyển tập kĩ thuật chạm khắc tinh xảo'. Kế đó là 'giới thiệu cơ bản về đàn Koto', 'triết học cắm hoa theo các trường phái' và 'lịch sử ngàn năm của thơ Tanka'...... Kh-không lẽ anh định nghiên cứu hết đống này thật đấy à?"
"Bộ có vấn đề gì sao?"
"Cũng không hẳn, nhưng mà trông anh có khiếu vận động nên em nghĩ nếu anh chọn mấy thứ liên quan đến thể thao thì chẳng phải sẽ hợp hơn sao?"
"Không, thể thao thì không được. Nguy hiểm quá."
"Nguy hiểm...?"
"Dù sao anh đã quyết định chỉ chọn mấy hoạt động trong nhà nên mới đến thư viện này."
Vừa che giấu chuyện về chấn thương, cậu vừa giải thích về mục tiêu của thứ mình đang tìm kiếm.
"Ra vậy... nếu thế thì điều duy nhất mà em có thể nói là trong tất cả những cái kia, chỉ riêng tanka là anh tuyệt đối không nên thử."
"Tại sao?"
"Lí do là gì cũng được. Nhưng chắc chắn nó sẽ mang lại cho anh sự bất hạnh. Em bảo đảm điều đó."
"Thế à..."
"...Sao anh cứ nhìn em mãi thế?"
"À không. Anh chỉ thấy tò mò khi mà em phản ứng thái quá như thế. Thế thì để anh thử tanka xem sao."
"Sao lại thành ra thế này chứ!?"
Sau khi nghe câu trả lời ngoan cố của Santa. Lần đầu tiên cậu được nghe thấy giọng nói lớn phát ra từ cô gái. Có lẽ trong lúc trò chuyện cô đã dần trở nên thoải mái hơn một chút rồi không chừng.
Nhưng như muốn lảng tránh, cô lập tức hắng giọng xuống, rồi bắt đầu nói chuyện với vẻ mặt nghiêm túc.
"M-mà cũng chả liên quan gì tới em. Nên nếu anh muốn thử thì em cũng không cản. Thật lòng mà nói thì anh nên bỏ cuộc đi thì hơn."
"Em đang cố ngăn cản anh đấy à?"
"Hơn nữa nếu anh thật sự muốn bắt đầu với tanka thì anh nên đi trả mấy cuốn sách mà anh đang cầm đi. Chắc hẳn anh đã lấy chúng từ tầng hai của thư viện, nhưng nó là khu dành cho sách chuyên ngành."
"Ừm...tức là mấy cuốn này vẫn còn quá sớm đối với anh phải không?"
"Đúng vậy, vì cái gì cũng có quy trình của nó hết. Để xem...đối với anh thì trước tiên có lẽ nên bắt đầu từ kệ sách ở đằng kia."
Vừa dứt lời, cô lập tức chỉ tay về phía sâu bên trong của tòa nhà.
"Đi thẳng theo hành lang chính giữa này, ngay trước cuối đường thì rẽ phải. Chắc chắn ở đó sẽ có sách dành cho người mới bắt đầu."
"Vậy à. Thế thì xuất phát thôi!"
"Ể!?"
"Gì chứ! Không phải em sẽ đi cùng với anh à?"
"Nhưng mà em đã chỉ chỗ cho anh rồi còn gì."
"À không, anh tưởng là cứ theo diễn biến này thì sẽ đi cùng nhau chứ."
"Ư~......"
"Hơn nữa, em cứ nắm lấy áo anh suốt nên anh nghĩ cứ như thế này thì không khéo em sẽ kéo anh đi luôn đấy."
"Aaa! C-cái này không như anh nghĩ đâu!"
Không biết có phải sự thật là vì không nhận ra cho tới khi bị chỉ ra hay không, cô gái vội vàng lùi ra xa khỏi Santa.
Thật lòng mà nói thì ngay cả Santa cũng không hiểu vì sao mình lại ngoan cố như thế này. Thực ra nếu được chỉ dẫn chi tiết đến mức đó thì chắc chắn cậu có thể tự mình tìm đến nơi, nhưng không hiểu sao cậu lại không thích việc chỉ nói câu "Anh hiểu rồi, cảm ơn nhé" rồi đường ai nấy đi.
"Nhắc mới nhớ, bà cố đã mất của anh hay có câu cửa miệng là 'Hãy sống với lòng biết ơn'. Bà lúc nào cũng dạy rằng 'Con người được kết nối với nhau bằng sự quan tâm và thấu hiểu'."
"Đột nhiên anh nói cái gì vậy hả?"
"Trước đây, anh có giúp nhặt lại chiếc mũ bị gió thổi bay cho một thằng nhóc tiểu học, nó đã cảm ơn anh bằng câu 'cảm ơn nhé anh trai' bằng giọng to đùng."
"Nếu là em thì cũng vậy thôi, khi bắt gặp ai đó gặp khó khăn thì chí ít cũng sẽ giúp đỡ một chút..."
"Đúng chứ? Anh thì tin vào nó đấy. Tuy cũng có người cho rằng thế giới này thật tồi tệ, mặc dù thế, nó không hẳn là thứ đáng để bị vứt bỏ đi. Dù sao thì thật tiếc khi có lẽ hôm nay là ngày cuối cùng anh nghĩ như vậy..."
"Mồ~, em biết rồi. Là hướng này!!"
Có vẻ như nhờ vào sự hiệu quả của kế hoạch không ngừng đánh vào lương tâm mà cô cuối cùng cũng chịu khuất phục và lên tiếng.
Sau đó cô nhanh chóng bước về phía trước mà không nói lời nào, rồi rẽ phải ngay trước cuối đường đúng như chỉ dẫn ban nãy.
"Là chỗ này!"
"Ồ! Cái, cái này là...!"
Đứng trước góc sách thơ ca mà mình đã tìm đến một cách dễ dàng đến mức phải khiến cho cậu cảm thấy ngạc nhiên, Santa cất tiếng như một thợ săn cuối cùng cũng tìm thấy kho báu sau một hành trình dài.
Cậu ngồi thụp xuống, đôi bàn tay run lẩy bẩy cẩn thận lật từng trang sách. Những cuốn sách nhập môn mà cậu đang tìm kiếm lần lượt hiện ra ngay trước mắt.
"Chính nó! Đúng nó rồi!"
"À vậy sao vậy sao. Thật tốt quá rồi nhỉ. Thế thì em đi đây."
"Ồ, cuốn này nhìn cũng ổn đấy. Với cả, phải mang cả cuốn này về nữa. À mà khoan, thư viện cho mượn tối đa mấy cuốn ấy nhỉ?"
"À này... Anh có nghe em nói không đấy? Kỉ niệm về bà cố của anh cuối cùng cũng được bảo vệ rồi đúng chứ?"
Dẫu biết rằng cô gái đang cố nói gì đó với mình, nhưng vì quá mải mê lục lọi những cuốn sách nên hầu như chả có chữ nào lọt nổi vào tai cậu.
Vốn dĩ ngay từ đầu Santa là người có tính cách tương đối đơn giản. Nếu thấy vui thì cậu sẽ mỉm cười thật lòng, nếu thấy hạnh phúc thì cậu sẽ cảm thấy phấn khích mà hoàn toàn chìm đắm vào nó.
Chính vì vậy, ngay lúc này đây Santa cũng đang sống thật với chính mình, cậu chỉ đơn thuần là mỉm cười với cô theo cảm xúc.
"Nèe, nếu đọc hết đống này thì em có nghĩ là anh sẽ giỏi lên không?"
Trong khoảnh khắc đó, Santa hoàn toàn quên mất rằng việc mình đang mỉm cười với một cô gái mà cậu vừa mới gặp cách đây không lâu. Cậu thể hiện sự phấn khích và niềm vui của mình hệt như lần đầu tiên trong đời được mua cho chiếc găng tay bóng chày, hoặc như một đứa trẻ đang tự hào khoe khoang món đồ chơi mới của mình.
Quả nhiên không ai có thể chắc rằng liệu nó đã khơi gợi lên cảm xúc gì trong lòng cô gái đứng ngay trước mặt cậu.
Chỉ có điều, sự thật là cô nhìn chằm chằm vào Santa như thể sẽ có một cái lỗ được khoét trên người cậu, rồi ngay giây tiếp theo, một lần nữa những giọt nước mắt bắt đầu giàn giụa rơi xuống. Hơn nữa lần này còn kèm theo cả tiếng khóc mà cô đã cố kìm nén trước đó.
"Hức......sụt...huhu...ư...hức......"
"Hả? Từ từ khoan đã. Đột nhiên có chuyện gì thế."
"Uwaaaaa. Đồ ngốc, đại ngốccccccc!"
Người đang cảm thấy luống cuống vì chuyện này không ai khác chính là Santa. Cậu hoàn toàn không hiểu lí do vì sao cô gái đang đứng trước mặt mình đây lại khóc.
Thế nhưng dù bất kể lí do là gì đây nữa, khung cảnh thiếu nữ bỗng nhiên bật khóc giữa thư viện và một nam sinh đang ra sức trấn an. Chắc chắn sẽ chỉ để lại một ấn tượng duy nhất trong mắt những người xung quanh.
Thực tế là từ những người đi ngang qua gần đó, một lượng lớn ánh nhìn chỉ trích đã bắt đầu đổ dồn về Santa.
"Nào nào đừng khóc nữa, xin em đấy. Nếu có điều gì muốn nói, anh sẽ lắng nghe mà."
"Tanka......một thứ như tanka thì ngày nay không còn phổ biến mấy đâu...... Em biết rất~ rõ điều đó......hức"
"Th-thật vậy à?"
"Hức......Em đã thề là sẽ không bao giờ...đến đứng trước cái kệ sách này thêm một lần nào nữa vậy mà......hức"
"Được rồi. Dù anh không hiểu là đã xảy ra chuyện gì nhưng mà trước tiên bọn mình phải rời khỏi đây đã."
Santa nắm lấy tay cô gái đang khóc nức nở rồi nhanh chóng bước đi.
Tìm đến một nơi vắng vẻ để cho cô bình tình và nghĩ cách dỗ cô ngừng khóc. Ban đầu cậu chỉ nghĩ đơn giản thế thôi nhưng sau đó, Santa không ngừng để ý đến việc cậu nhận ra rằng bàn tay cô trông nhỏ bé và yếu ớt hơn mình tưởng rất nhiều, và giờ đây trong đầu cậu chỉ toàn bận tâm đến những chuyện không đâu.
◇◆
Trải dài trên hành lang là các phòng họp và nhà vệ sinh dường như chủ yếu được sử dụng bởi thủ thư và nhân viên của thư viện.
Santa và cô gái đã đi đến góc cuối cùng của thư viện, nơi mà ít ai ghé tới.
Có lẽ trong lúc bước đi cô đã bình tĩnh hơn chút chăng mà không còn nghe thấy tiếng khóc ban nãy đâu nữa. Cậu tranh thủ bắt chuyện khi cảm nhận được dấu hiệu bình phục từ cô, người đang dụi đôi mắt đỏ hoe rồi cố gắng ngừng khóc.
"Được rồi. Hít một hơi thật sâu đã nào. Để xem... À phải rồi là tên! Tên em là gì?"
"Hức... Sukui. Suzukaze Sukui..."
"Vậy thì Sukui. Dù không hiểu lắm, nhưng anh đã làm gì sai phải không? Vì nhìn em như ghét tanka đến mức phát khóc thế kia mà."
"Cũng không hẳn là lỗi của anh đâu. Nhưng mà khi nhìn thấy anh cười với khuôn mặt đó...hức..."
"Khoan khoan đừng khóc nữa. Nhìn này, anh không có cười nữa mà đang làm vẻ mặt nghiêm túc đây này."
"Nhìn...kì cục quá."
"Thì anh đang cố làm thế mà."
"Hì hì~"
Mặc dù gương mặt đang cố tỏ ra nghiêm túc của cậu lại bị hiểu nhầm thành một biểu cảm kì quặc, nhưng nhờ vậy mà cô gái tự xưng là Sukui đã lấy lại được bình tĩnh. Sau khi hít một hơi thật sâu, cô lau nước mắt rồi ngước đầu nhìn về phía trước.
Rồi liên tục đóng mở miệng như muốn nói điều gì đó. Tuy nhiên, thời gian mà cậu phải chờ đợi đã ngắn hơn trước rất nhiều.
"À ừm... Tên anh là...?"
"À phải rồi ha. Anh là Ootani Santa, học sinh năm nhất cấp ba. Nhưng mà tuyệt đối đừng có gọi là Santa-san[note86405] đấy. Nhất là vào mùa giáng sinh như thế này."
"Là Santa-san ạ? ...Vì ở nhà em chưa tổ chức một bữa tiệc kiểu tây bao giờ cả, nên đây là lần đầu tiên trong đời em được thấy một Santa-san hàng thật."
"Đã bảo là đừng có gọi như thế rồi mà! Mà này, có thật là nhà em chưa từng tổ chức tiệc giáng sinh lần nào không đấy?"
Cậu nghĩ hóa ra trên đời này những gia đình như vậy vẫn còn tồn tại. Dù sao đi nữa trông như họ đã rất cố gắng để giữ được nét truyền thống của trang phục Nhật Bản.
Hơn nữa, phải chăng là nhờ giọng điệu bình thản, không chút mỉa mai nào mà lạ thay. Từ "Santa-san" được phát ra từ cô lại không khiến cho cậu cảm thấy tức giận.
"Aa, em xin lỗi. Vì em đang năm ba cấp hai nên từ giờ phải gọi đàn anh đây là senpai cho đoàng hoàng nhỉ. Mà nhìn anh trông giống Santa-san thật nên em thấy hơi tiếc một chút."
"Giống chỗ nào hả mẹ?"
"Như là việc tặng quà chẳng hạn?"
"Mơ đẹp đấy em ơi."
Nghe lời đáp trả như thế, Sukui cười khúc khích.
Sau đó, cô nhìn Santa với gương mặt dễ chịu rồi đột nhiên nói điều gì đó kì lạ.
"Nhân tiện, anh có tin vào định mệ... À không, anh có bao giờ nghĩ rằng mình là một người rất may mắn không?"
"Hầu như không."
"Vậy à. Nhưng mà em ấy nhé, hiện tại em có tin một chút vào nó đấy."
"Tin á...? Ý em là vận may à?"
"À ừm, đ-đúng vậy. Ý em là, nếu anh thật sự nghiêm túc với tanka thì em sẽ chỉ dạy cho anh một cách nhiệt tình. Việc anh gặp em ở đây hôm nay thực sự là một điều may mắn đấy!"
"Nói thế thì tức là... em là người rất am hiểu về tanka à?"
"Vâng. Mặc dù là tự xưng, nhưng mà nếu có một cuộc thi về tanka dành cho học sinh cấp hai thì em không thể hình dung ra nổi mình giành được giải gì ngoài giải nhất."
"Anh hiểu rồi. Em là kiểu người hay thích chém gió đúng không?"
"Không có đâu. Vì lí do nào đó mà hiện tại em đã không còn làm thơ tanka nữa, nhưng mà em không nghĩ là có người trẻ tuổi nào hiểu rõ về tanka hơn là em đâu. Cho nên cứ gọi em là 'Nữ hoàng Tanka trung học' cũng được."
"Thím cứ hay đùa."
Không thể tin được rằng mình lại có thể gặp được "nữ hoàng" ở một nơi như thế này, Santa nhìn Sukui với ánh mắt đầy nghi ngờ. Tuy nhiên, cho dù bị liếc nhìn như thế nhưng cô lại không hề có ý định rút lại những lời đã nói trước đó. Ngược lại, tấm lưng gù lúc nãy đã hoàn toàn thẳng đứng, thay vào đó là tư thế ưỡn ngược trông chả tương xứng với thân hình mảnh khảnh của cô.

Dù bị nhìn chằm chằm tới mức phải thấy ngại rồi quay mặt đi, nhưng sự tự tin lúc nãy của cô thì đúng là không còn gì để nghi ngờ nữa.
"Được rồi. Vậy thì bây giờ hãy dạy anh cách làm tanka đi."
"Ể? Ở đây ngay bây giờ luôn á?"
"Ờ. Cụ thể thì, anh chỉ muốn thử xem nếu bây giờ anh được dạy những thứ cơ bản thì có thể tự mình làm ra được một bài tanka hoàn chỉnh hay không, thế có làm được không?"
"Ra vậy... Có nghĩa đây là một bài kiểm tra để đánh giá xem em có đủ tư cách để trở thành sư phụ không chứ gì?"
"Dù cảm giác tội lỗi kiểu gì ấy, nhưng mà nghĩ thế cũng được."
Cậu hiểu rõ rằng vốn dĩ mình không phải là kiểu người thích làm khó người khác và cậu thừa nhận lời nói của mình có hơi kiêu ngạo.
Tuy nhiên, cậu không thể coi một người đàn em nhỏ tuổi hơn mình là sư phụ nếu chưa biết được thực lực của đối phương. Vả lại ngay từ đầu cậu còn không biết liệu mình có nên tiếp tục với tanka hay là không. Chính vì vậy, cậu nghĩ ít nhất mình thì mình phải làm cho rõ nó đã.
"Với em thì sao cũng được. Nhưng mà nhân tiện, trước đó anh đã từng có kinh nghiệm với tanka chưa thế?"
"Anh nhớ là từ thời tiểu học anh đã bị bắt đọc thuộc lòng tập 'Bách nhân nhất thủ'[note86408] trong tiết quốc ngữ. Với cả anh cũng từng đọc một bộ manga lấy đề tài về karuta."
"...Em hiểu rồi."
Nói một cách ngắn ngọn, vì nhiều người không mấy quen thuộc với tanka nên đành phải đưa nó vào karuta.
Dĩ nhiên là Sukui biết điều đó, cô trầm ngâm suy nghĩ với vẻ mặt khó xử.
"Haa! Thắng rồi nhé."
Nếu Santa bình tĩnh lại thì chiến thắng trong một trận chiến như vậy thật vô nghĩa. Nhưng trước khi cậu kịp nhận thức được điều đó, cô gái đứng trước mặt cậu đã ngẩng đầu lên.
"Phải rồi nhỉ... Vậy thì bây giờ anh hãy liên tưởng về điều anh thấy vui nhất dạo gần đây, càng gần càng tốt."
"Điều khiến anh thấy vui à. Dạo gần đây thì không có mấy."
"Vậy gì điều gì đó đau buồn cũng được."
"Phải rồi ha... Tuy cũng không phải là chuyện gì to tát lắm, nhưng mà lúc đặt chân vào thư viện này anh đã bắt gặp một ông chú ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh lối vào và đang xem buổi phát sóng trực tiếp của giải Koshien."
"Thế thì có gì đáng buồn?"
"Cái đó... nói sao nhỉ..."
"Senpai...?"
Câu trả lời cho Sukui đang ngước lên nhìn cậu với một vẻ mặt khó hiểu, vì lí do nào đó, không hiểu sao nó không hề dễ dàng để thốt ra. Mặc dù cậu đã chắc chắn rằng có một cảm giác khó chịu đang chạy trong lồng ngực mình, nhưng nó vẫn cứ mơ hồ đến đáng sợ. Tại sao mình lại thấy khó chịu? Điều gì khiến mình đau khổ? Cậu đặt tay lên cằm, cố hướng sự chú ý về cảm xúc của bản thân.
Dù chỉ là tưởng tượng nhưng điều còn được in rõ nét trong tâm trí cậu là hình bóng của người runner thứ ba bị loại. Với bộ đồng phục màu trắng bị lấm lem bùn đất từ phần ngực trở xuống của sân Koshien. Dáng vẻ vừa chạy về chạy về ghế dự bị, vừa kìm nén cảm giác tiếc nuối.
"Đội đó đã thất bại trong pha squeeze play. Có nghĩa là chiến thuật của họ bị thất bại và họ không ghi được điểm nào. Chuyện đó, nói sao đây nhỉ..."
"Vâng?"
"Anh nghĩ lúc đó anh đã cảm thấy thật ghen tị..."
"Ể?"
Dù cho có bị loại, cậu vẫn cảm thấy ghen tị với những cầu thủ dốc hết sức để chạy về homebase. Cậu ghen tị với những người đã cống hiến hết khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp của mình ở câu lạc bộ. Ghen tị với những người có thể kết thúc mọi chuyện bằng cách phân định thắng thua một cách rõ ràng.
Chính vì vậy, Santa đã rời đi như thể đang chạy trốn khỏi nơi đó, vì nếu cứ tiếp tục như thế, không chừng trong lòng cậu sẽ sinh ra cảm xúc đố kị với bọn họ.
"Senpai..."
Dù không biết Santa đã phải trải qua những gì, Sukui cúi mặt nhìn xuống với cảm giác tội lỗi. Sau đó, không nói lời nào, cô nhẹ nhàng chạm vào tay Santa. Ấn tượng về bàn tay không đáng tin cậy vẫn không thay đổi, nhưng lạ thay cô cảm thấy nó thật ấm áp.
Bất ngờ với hành động của bản thân hơn bất kì ai. Sự bối rối ấy hiện rõ hết lên trên mặt, Sukui nói như thể đang thì thầm.
"À ừm... Chúng ta đổi chủ đề nhé. Với cả, phiền anh hãy xem như câu chuyện từ nãy giờ không hề tồn tại."
"Ủa sao thế? Cứ tiếp tục đi chứ!"
"Nhưng liệu có ổn không nếu cứ tiếp tục...?"
"Không vấn đề gì cả."
"Em hiểu rồi. Vậy thì, bây giờ anh hãy nhắm mắt lại đi."
"Để làm gì?"
"Bây giờ em muốn anh tưởng tượng đây là một nơi yên bình, vắng vẻ và không có ai khác ngoài hai đứa tụi mình ở đây."
"Dù không rõ lắm nhưng mà anh hiểu rồi."
Bị cuốn theo lời thì thầm của Sukui, Santa cũng đáp lại bằng giọng nói the thé.
Tầm nhìn tăm tối giờ đây trở nên rất giống với trần nhà trắng xóa mà cậu đã nhìn thấy ở lối vào của thư viện. Tuy nhiên, duy chỉ có hơi ấm mà cậu cảm nhận được từ đôi bàn tay nhỏ bé của Sukui là khác hoàn toàn so với lúc đó.
"Vậy thì, thêm một lần nữa. Lần này nhờ anh hãy miêu tả cho em khung cảnh anh thấy ấn tượng nhất còn đọng lại từ câu chuyện lúc nãy."
"Một cầu thủ đã bị loại đang chạy trở về ghế dự bị với bộ đồng phục đen xì."
"Làm nó ngắn hơn chút nữa. Hãy cắt bỏ đi những đoạn không cần thiết."
"Này khó ta... Hừm, hình ảnh cầu thủ với bộ đồng phục đen xì. Thế nào?"
"Thế là được rồi, cảm ơn anh. Nhưng mà tại sao lại là màu đen? Thật hiếm khi thấy đội nào có đồng phục màu đen ha."
"Nhầm rồi. Đồng phục màu đen là vì nó bị làm bẩn khi trượt ngã."
"Ra vậy, em hiểu rồi. Vậy thì bây giờ anh hãy thử kết nối giữa những từ cầu thủ và lí do, bắt đầu từ Koshien."
"Để xem... Cầu thủ, bị làm bẩn bởi đất, Koshien?"
Trong lúc cố gắng động não hết sức để theo kịp suy nghĩ của Sukui. Không biết từ khi nào mà thứ Santa chú ý nhất lại được lưu giữ lại với hình thức giống như phần mở đầu của một bài thơ.
"Làm tốt lắm. Trợ từ sau cùng sẽ là 'ga' hay 'to' hay là một từ nào khác, tùy thuộc vào phần sau của bài thơ."
Sukui khen cậu bằng một tông giọng nghe có vẻ hài lòng, mãn nguyện.
Mặt khác, những gì cậu thấy đều đã được viết hết ở phía trước, cho nên cậu không biết mình phải thêm gì ở đoạn sau.
Tuy nhiên, nữ hoàng tự xưng Sukui dồn chút lực vào tay và nói với một giọng dịu nhàng nhất cho đến thời điểm bây giờ.
"Điều em muốn anh nhận ra là... À không, thật lòng thì em không muốn anh nhận ra, nhưng có một điều mà anh nhất định phải nhận ra."
"Cái quái gì thế?"
"Lí do cho sự tồn tại của cầu thủ đó là gì?"
"Gì đây? triết học à?"
"Không phải. Chỉ là khi nói theo cách khác, trong câu chuyện mà anh kể cho em lúc nãy, vẫn có một người mà anh không được phép quên."
"Anh biết rồi. Là người ném bóng chứ gì?"
"Sai rồi. Giống với runner, đó là những người ở phía bên kia. Những cầu thủ bóng chày ở đó dù có tăng thêm bao nhiêu người thì vai trò của họ cũng chỉ có một. Vậy nên, đó không phải là điều em muốn nói. Bởi vì đối với em, em có thể nhìn thấy rõ người quan trọng đó."
"Àa... Ra vậy."
Santa chả phải thông minh gì. Nhưng cũng không đần độn tới mức không hiểu dù được nói đến mức đấy.
Đôi bàn tay được siết chặt hơn hẳn cùng với lời nói đó chính là đáp án cho câu đố của Sukui.
Phải, không ai khác là chính bản thân cậu.
Đối với các cầu thủ đứng ở bên kia, bản thân chỉ là người đứng dõi theo từ phía bên này.
Đối với các cầu thủ mà đồng phục bị lấm lem bùn đất bên kia, thì bản thân là người mặc quần áo sạch như mới ở phía bên này.
Đối với những cầu thủ tài năng được mọi người ngưỡng mộ ở bên kia, thì bản thân chỉ là một kẻ tầm thường, thảm hại ở phía bên này.
Phải thừa nhận rằng cậu sẽ cảm thấy ghen tị với bọn họ, nhưng đó không phải là điều duy nhất.
Lí do thật sự cho việc Santa luôn trốn tránh chính là vì cậu cảm thấy căm hận bản thân vì đã không hoàn thành thử thách.
"Phải rồi ha... Theo như những gì em nói, sao đây ta..."
Cậu phải thừa nhận rằng mình đã bị nhìn thấu hết nội tâm bởi một cô gái chỉ vừa mới gặp. Thứ mà cậu chán ghét là chính bản thân mình.
Cậu hoàn toàn bất lực một bản thân chỉ mãi do dự, phiền não tới nỗi ngay cả tư thế vực dậy cũng không làm được.
Nhờ những lời chỉ dạy của Sukui. Có lẽ đây là lần đầu cậu để mắt tới điều đó.
"Tanka...hình như anh làm được rồi."
"Anh có thể đọc nó cho em nghe được không?"
Nghe thấy những lời từ Sukui, cậu mở đôi mắt đang nhắm suốt từ nãy giờ của mình ra.
Vì lí do nào đó, một lần nữa cô gái với đôi mắt như sắp khóc chăm chú nhìn lên Santa, người đang bình tĩnh thêu dệt những câu từ.
"Với áo quần thường phục
Tôi lặng lẽ đứng nhìn
Người chạy về gôn ấy
Nhuộm màu Koshien."
Từ phía bên này, cậu chỉ là kẻ dõi theo những người hùng lấm lem bùn đất ấy qua màn hình tivi.
Dù không biết đã đưa vào được những gì. Nhưng cuối cùng, cậu đã có thể gói gọn cảm xúc của mình vào bài tanka.
Dù không biết liệu cái này có hay không. Nhưng với cậu chuyện đó có ra sao mà chẳng được.
"À này, Sukui... À không, sư phụ! Anh có một thỉnh cầu!"
"Đ...đột nhiên anh nói cái gì thế hả!?"
"Hãy dạy anh làm thơ tanka. Với tư cách là sư phụ riêng, nhờ em hãy huấn luyện anh thật nghiêm khắc."
"À ừm... Thế có nghĩa là anh đã công nhận em rồi đúng không?"
"Đúng vậy. Anh nghĩ rằng em thật sự rất giỏi, tanka của em cũng rất tuyệt vời. Chính vì thế, xin em!"
"Ch-chờ đã, anh làm ơn đừng cúi đầu ở một nơi vắng vẻ như thế này. Ng-người ta sẽ tưởng em đang được tỏ tình mất."
"Em nói sao?"
"Kh-không có gì đâu. Được rồi được rồi. Vì chính em là người đề nghị sẽ chỉ dạy cho anh nên không có chuyện em từ chối đâu."
"Thế thì may quá, cảm ơn em nhiều lắm."
"Mà sở trường của em là cái mà người ta gọi là 'Tanka thời cận đại' cho nên nó có hơi khác với văn học hiện đại mà anh đang nhắm tới. Nhưng mà dù gì chúng cũng là họ hàng với nhau nên chắc là không sao đâu."
"Hừm. Dù anh không hiểu lắm nhưng mà nghe có vẻ hợp lí đấy."
Nếu đúng như vậy thì những bài thơ mà Sukui làm ra chắc hẳn sẽ có phong cách giống với "Bách nhân nhất thủ".
Cậu bị thuyết phục bởi cách phân tích tự suy diễn của mình, và hình dung ra trong đầu hình ảnh Sukui đang khoác lên mình bộ Kimono mười hai lớp của tầng lớp quý tộc thời Heian. Dù không hợp lí lắm nhưng cậu nghĩ đó là một đáp án hoàn toàn chính xác với tình huống hiện tại. Sukui thuộc dòng dõi quý tộc, người đang đứng trước cậu đây là "hóa thạch sống" từ thời còn trên tư liệu lịch sử cho đến ngày nay.
"R-rất mong được người giúp đỡ."
"Anh nói cái gì thế?"
"À không, chuyện ngoài lề thôi. Vậy thì từ giờ anh cần phải làm gì để có thể trở nên tiến bộ?"
"Thực ra thì có nhiều phương pháp lắm, đầu tiên là anh hãy tập làm thơ mỗi ngày. Đọc mỗi ngày, ngâm thơ mỗi ngày. Trước tiên thì cứ bắt đầu từ đó đã."
"Rồi sau khi làm xong thì đưa cho sư phụ đọc đúng không?"
"Em cũng định thế. Nhưng còn chưa biết sẽ đọc nó vào lúc nào."
"À không cần phải nghĩ phức tạp thế đâu, bọn mình có thể trò chuyện trực tiếp trên Insta hay Line chẳng hạn."
"Hảaaa?"
Trước lời nói thản thiên của Santa, Sukui giật mình rồi hét lớn.
"Nếu như vậy thì chẳng phải là gửi trực tiếp qua tin nhắn như thế sẽ nhanh chóng và tiện lợi hơn à? Với cả em có thể đọc nó bất cứ lúc nào cũng được."
"Thì đúng là vậy, nhưng mà...Senpai, không lẽ đối với ai anh cũng như thế này à...?"
"Đừng có hiểu lầm. Cần thiết thì anh mới làm vậy thôi."
"Quả đúng như lời ông dạy, thế giới bên ngoài thật nguy hiểm..."
Dấu hiệu là từ hành động đáng ngờ rõ như ban ngày của Sukui, có vẻ như cô thật sự không thích việc chia sẻ tài khoản cá nhân của mình cho ai khác.
Trông cô khó chịu đến mức Santa phải tự kiểm điểm lại hành động của mình. Sau khi trao đổi thông tin liên lạc, cô liên tục liếc nhìn vào mặt Santa rồi lại quay đi một cách bất an. Thậm chí sau khi nhận ra Santa đang chăm chú nhìn mình, cô lập tức quay mặt đi với vẻ hoảng hốt.
Thành thật mà nói, cậu lại không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Nè. Đừng nói là..."
"Gi-giờ em có việc bận rồi nên phải đi đây. Khi nào cần thì hãy liên lạc với em."
"À, ờ... Nếu có thì anh nghĩ là mình sẽ gửi Tanka vào buổi tối."
"Em hiểu rồi. Vậy hẹn hặp lại!"
Rốt cuộc, sau cùng thì cái cử chỉ không tự nhiên ấy vẫn không thay đổi. Sukui quay lưng lại rồi rời đi như một cơn gió. Quả nhiên là cô thấy khó chịu vì điều đó, cậu cảm thấy có chút chán nản, nghĩ rằng việc mình chủ động tiếp cận quá mức không phải là ý hay. Ít nhất thì có vẻ như cậu cần phải tránh việc gửi cho Sukui những dòng tin nhắn không cần thiết.
Sau khi mượn xong cuốn sách nhập môn dành cho người mới, cậu nghĩ về hình bóng của thiếu nữ bí ẩn với bộ trang phục kì quặc trong khi vừa bước ra khỏi thư viện. Ngay lập tức, điện thoại của Santa reo lên, đó là thông báo từ Sukui.
『Sukui-san đã mời bạn vào nhóm』
"Ồ, không ngờ em ấy cũng thấy hào hứng cơ đấy."
Bất chợt, không nghĩ ngợi gì, cậu lẩm bẩm một mình rồi nhấn vào nút xác nhận vào một nhóm chỉ gồm hai người có tên là hội thơ ca. Như để xác nhận lại, Sukui lập tức phản ứng.
『Gửi Senpai. Anh hãy nộp bài tanka của mình lên trên đây, mỗi ngày một cái thôi cũng được』
"Đã rõ..."
『Em sẽ đọc và sửa chữa, rồi nêu lên cảm nhận của mình. Nếu thích, anh có thể tự mình đăng nó lên mạng』
『Mà không phải em nói là đã từ bỏ tanka rồi à?』
『Chính vì thế nên em mới thấy hứng thú』
『Ra vậy, anh hiểu rồi』
Sau một loạt tin nhắn nối tiếp nhau, Santa gửi một biểu tượng cảm xúc rồi tắt máy. Nhưng sau khi suy nghĩ một lúc rồi lại bật máy lên lần nữa, cậu mở lại ứng dụng mình vừa mới đóng.
『Từ giờ trông cậy vào em nhé, sư phụ』
『Em cũng vậy. Rất mong được anh giúp đỡ』
Thấy vậy, Santa nhoẻn miệng cười trong vô thức.
"Aa, em xin lỗi."
Nhưng đúng ngay lúc đó, vì vừa đi vừa nhìn vào màn hình điện thoại nên cậu đã đụng phải một cô gái đi từ phía bên kia đường.
Cậu vội vàng xin lỗi rồi tránh sang một bên. Tuy nhiên, cô nhìn Santa như thể đang quan sát một mặt hàng khan hiếm và không có ý định đi qua sau khi lướt qua cậu.
"À ừm, không lẽ là chị đang giận ạ?"
"À, không phải vậy đâu. Chỉ là tôi hơi tò mò về cuốn sách mà cậu đang cầm thôi."
Mái tóc đen dài, đôi chân thon thả. Một thiếu nữ xinh đẹp với dáng người mảnh khảnh, giọng nói trong trẻo, dễ nghe. Với vẻ ngoài điềm đạm, Santa đoán là lớn tuổi hơn mình. Nhưng chưa đến mức là sinh viên đại học, đại khái nằm trong khoảng đó.
Và đúng như lời cô gái kia nói. Thứ khiến cô bận tâm không phải là Santa, mà mọi sự chú ý đều đổ dồn hết về cuốn sách mà cậu vừa mượn ở thư viện.
"Cuốn sách đó... Không lẽ cậu có hứng thú với tanka à."
"Ể? Mà, đại loại vậy."
"Thế thì cố lên nhé. Vậy tôi đi đây."
"À vâng."
Cuối cùng thì bóng dáng cô nhẹ nhàng cúi đầu rồi rời đi khiến cho cậu liên tưởng đến hình ảnh một chú mèo đen thanh lịch. Sau đó, không hiểu sao Santa có cảm giác như mình đã từng gặp người này ở đâu rồi, cậu ngoảnh đầu lại nhìn thêm một lần nữa.
Thế nhưng cô đã đi vào trong thư viện mất rồi nên cậu cũng không muốn đuổi theo. Mà làm thế thì chả khác gì một kẻ bám đuôi. Cho dù sau đó đã cố vắt óc một lần nữa nhưng cậu vẫn không nhớ ra được gì.
Điều khiến cho cậu còn vướng bận có lẽ là vì bầu không khí điềm tĩnh và phong thái điềm đạm đó. Hoặc có thể là vì giọng nói và cử chỉ. Biết đâu đó là chị gái của người quen của cậu cũng nên.
Thế nhưng không mất quá nhiều thời gian sau, Santa đi đến kết luận rằng quả nhiên là mình không biết rồi bỏ cuộc mà đi bộ đến trạm xe buýt trước thư viện.
Ngay lúc nhìn về phía trước, chuyến xe buýt về nhà vừa rẽ ở một ngã tư kế tiếp, đang đến.
◇◆
Ngày 2 tháng 9.
Màu sắc tôi đã phai mờ rồi
Giờ chỉ còn hư ảo mà thôi
Tôi lặng dõi theo vào thăm thẳm
Mưa đâu giăng phủ khắp đời tôi.
『À ừm... Anh có hiểu ý nghĩa của nó là gì không?』
『Cũng không mấy』
『Phải rồi nhỉ. Đại khái thì nhìn anh cũng mờ nhạt vậy mà...』
『Mờ nhạt...là sao?』
『Kh-không có gì đâu. Thay vào đó anh hãy xin lỗi em, người mới sáng ra đã phải nhìn thấy cái này. Và quan trọng hơn hết là hãy xin lỗi Ono no Komachi[note86406]』
『Khoan, chờ đã. Cái này không được gọi là đạo văn đâu ha...』
『Nếu lần sau còn tiếp diễn anh sẽ bị đuổi khỏi hội đấy nhé!』
Vì hôm qua là Chủ nhật, nên buổi sáng lễ khai giảng đã diễn ra muộn hơn một ngày.
Santa tới sớm nên trong lớp cũng chưa có mấy ai đến và cậu cũng dư giả thời gian, rồi lập tức kiếm cớ biện minh cho bài tanka mà cậu đã gửi vào đêm hôm qua.
『Thiệt tình. Anh đáng sợ lắm đó senpai. Mặc dù em đã thức dậy sớm hơn bất kì cái đồng hồ báo thức nào rồi đấy!』
『Anh xin lỗi mà. Vì là lần đầu tiên nên anh muốn làm sao cho nó hay, nhưng rốt cuộc là chả nghĩ ra được gì cả...』
『Mà vì cũng có điểm giống em nên lần này em sẽ châm chước bỏ qua. Nhưng mà senpai, sẵn tiện đây là cơ hội tốt nên em cần phải nói rõ với anh điều này』
『Ô, ồ. Là chuyện gì?』
『Đầu tiên, từ nay trở đi tuyệt đối không được làm những chuyện như thế này thêm một lần nào nữa!』
『Đã rõ. Tuyệt đối sẽ không có lần hai đâu』
『Điều thứ hai, dựa trên điều đầu tiên. Em hi vọng anh đừng có trở nên sợ sệt』
『Về cái gì cơ?』
『Tóm lại...Tanka chỉ có ba mươi mốt âm tiết, người bình thường thì không phải lúc nào cũng có thể lóe lên những ý tưởng mới lạ, những câu từ và đề tài hay thường đến một cách tự nhiên. Đừng vì thế mà ngại diễn đạt. Đừng cố làm màu như lần này mà hãy thể hiện nó bằng ngôn từ thật lòng của bản thân. Nếu làm theo cách đó, cho dù phong cách có giống với ai đi chăng nữa thì chắc chắn nó vẫn chỉ là tanka của anh』
『Dở cũng được sao?』
『Không thành vấn đề』
『Cho dù bản thân anh cảm thấy không hài lòng? Cho dù đó là thứ sẽ bị cười nhạo?』
『Đương nhiên là được rồi. Thất bại càng nhiều, em sẽ càng cảm thấy tự hào với tư cách là sư phụ, bài tanka lúc nãy chúng ta hãy cùng nhau sửa lại sau. Đổi lại, những lỗi lầm mà anh không thể đem ra ngoài thì hãy giữ lại chỉ khi ở cùng em thôi nhé. Với tư cách là bạn thực hành, em sẽ đồng hành cùng anh cho tới bất cứ đâu』
『Hiểu rồi. Anh sẽ làm vậy』
『Mà dù sao thì nó cũng là trách nhiệm của một sư phụ! Thật tốt quá rồi nhé, vì sư phụ của anh là một người rộng lượng như thế này cơ mà!』
Từ lúc bắt đầu trao đổi qua tin nhắn, cậu nhận ra rằng Sukui hóa ra cũng có khía cạnh dễ nổi hứng đến bất ngờ. Tuy nhiên, nó không đến mức khó chịu, trái lại sự dễ thương đó còn khiến cho cuộc trò chuyện trở nên thú vị hơn. Kể từ lần gặp đầu tiên, những câu chuyện đã trở nên cởi mở hơn, làm Santa cảm thấy vui vì cảm giác như bản thân đã được chấp nhận. Nhưng đúng lúc cả hai dường như sắp bắt đầu một cuộc trò chuyện dài với tâm trạng thoải mái thì tiếng chuông đột nhiên vang lên một cách tàn nhẫn.
Santa nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện rồi vội vã cất điện thoại đi. Dù không để lại lời phản hồi nào nhưng chắc hẳn cả hai cũng hiểu rằng thời gian bắt đầu buổi lễ khai giảng của các trường không khác nhau là mấy.
Sau đó Santa thong thả suy nghĩ vu vơ về bài tanka của ngày hôm nay cho đến khi giáo viên chủ nhiệm đến.
Mục tiêu trước mắt của cậu là cho đến ngày mai phải làm ra một thứ gì đó mà khiến cho Sukui phải khen ngợi.
◇◆
Ngày 3 tháng 9.
Hiệu trưởng diễn thuyết dài dòng
Tanka tôi viết xong hay chưa kịp nào
Thời gian lặng lẽ lao đao
Việc nào đến trước ai nào rõ đâu.
『Em nghĩ anh nên lắng nghe kỹ những gì giáo viên nói』
『À rế?』
Chủ đề của bài tanka mà Santa đã gửi cho Sukui hôm nay là bài thuyết trình dài loằng ngoằng của thầy hiệu trưởng.
Cậu đã thử biến những vấn đề lớn nhất trong các buổi họp đầu giờ và lễ khai giảng thành một bài thơ, nhưng phản hồi từ Sukui lại khác xa so với những gì cậu mong đợi.
Đối với Santa, cậu cứ nghĩ rằng mình sẽ được khen vì đã tận dụng khoảng thời gian nhàm chán một cách hiệu quả vào việc làm Tanka. Thế nhưng có vẻ như cô sư phụ nghiêm khắc của cậu lại cảm thấy không hài lòng về điều này.
『Lạ thật. Anh cứ tưởng mình sẽ được khen cơ chứ?』
『À không. Bên cạnh cái vừa nãy, vẫn có điểm đáng khen đấy. Đó là anh đã hoàn thành nó một cách nghiêm túc. Rất đáng tuyên dương』
『Sao anh có cảm giác như mình đang bị coi thường vậy?』
Yêu cầu được đặt ra quá thấp, cậu vô thức nghĩ vậy. Nhưng sau khi nhìn vào những dòng hồi âm một cách tức thời, có vẻ như Sukui thật sự nghiêm túc khi nói điều này.
『Anh nhầm rồi. Dù xảy ra chuyện gì nhưng việc anh đã có thể hoàn thành nó vẫn là điều quan trọng nhất』
『Vậy à......』
Đặt những dòng cảm xúc phức tạp của mình vào cuối câu, trước hết cậu chỉ đáp lại cho qua loa. Dù nghĩ gì đi nữa, những lời của Sukui hẳn là để an ủi, động viên cho tấm chiếu mới. Nếu đặt nó vào trong bóng chày, thì cũng giống như việc nói rằng việc vung gậy thôi là đã giỏi rồi lắm rồi.
Tuy nhiên, có điều hiển nhiên rằng nếu không vung gậy thì sẽ không có gì xảy ra, và mọi thứ đều bắt đầu từ hành động đầu tiên đó. Theo nghĩa này, cậu cũng hiểu rằng Sukui không hề có ác ý. Bởi vì nếu cậu dạy cho một đứa nhóc tiểu học mới tập chơi bóng chày thì cậu cũng sẽ làm điều tương tự. Nói tóm lại, năng lực hiện tại của Santa chỉ dừng lại ở đó. Dù tốt hay xấu, Sukui đang đối xử với cậu một cách tôn trọng.
『Anh nghĩ là mình cũng hiểu kha khá rồi. Trước mắt thì anh sẽ thử cố gắng xem sao』
『Hãy cứ như thế mà phát huy. Dù là nhắc lại nhưng anh hãy nghiêm túc lắng nghe những gì giáo viên nói』
『Em toàn nhìn dựa trên quan điểm của giáo viên ha』
『Nếu không làm thế thì chẳng phải anh sẽ phớt lờ những gì em nói à?』
『Không đâu, nếu là em thì anh sẽ lắng nghe không sót chữ nào luôn』
Vừa mỉm cười vì những điều ngớ ngẩn, cậu vừa phản hồi tin nhắn của Sukui.
Với Santa, có một điều hiển nhiên rằng Sukui là sư phụ của mình. Thế nên thứ tự quan trọng đối với cậu là giáo viên, huấn luyện viên, quản lí, sư phụ, tất nhiên là Sukui được xếp ở vị trí cao nhất. Dù một phần cũng phụ thuộc vào thời điểm và hoàn cảnh, nhưng nếu so với một bài phát biểu chỉ mang tính hình thức thì việc cậu tập trung vào nhiệm vụ của Sukui cũng chẳng có gì là lạ.
Mặc dù cậu nể phục cô sư phụ của mình đến như thế, nhưng vì lí do nào đó cô bắt đầu nói ra những lời lẽ khó hiểu.
『Tại anh mà em làm rớt điện thoại rồi nè. Hãy tự kiểm điểm đi!』
『Là sao?』
『Chẳng thấy dấu hiệu ăn năn chút nào cả. Mặc dù em đã định sẽ khen anh vào lần gặp tới rồi mà』
『Khoan đã. Thế nghĩa là gì?』
『Thì chẳng phải anh đã nói với em ngay từ đầu rồi à? Rằng anh muốn được khen ngợi, không phải hả?』
"Hả?"
Trong vô thức, ngay khi từ đó vừa được thốt ra từ miệng của Santa, lần này là đến lượt cậu bị trượt tay rồi làm rơi điện thoại.
Nếu đó là sự thật thì cậu sẽ phủ nhận điều đó trong thời gian nhanh nhất có thể, nhưng tại vì nó mà cậu đã để vụt mất cơ hội.
Đã vậy lại còn trong khoảng thời gian im lặng đó, dường như Sukui đã xem nó như là một lời thú nhận mà gửi tiếp dòng tin nhắn kèm theo chiếc sticker như thể đang cười đắc ý.
『Hãy dừng ngay việc nói mấy điều ngớ ngẩn đó và trở thành đứa trẻ ngoan đi. Như thế thì em sẽ tặng cho anh cái xoa đầu vào lần gặp tới』
『Chốt tồ mát tề! Không lẽ anh đang bị đối xử như con nít đấy à...!?』
Bị sốc bởi sự thật phũ phàng mà cậu vừa phát hiện ra.
Quả thật đúng là trong lịch sử tin nhắn đã ghi lại rõ ràng rằng cậu muốn được khen ngợi, nhưng mà tới mức bị đối xử như trẻ con thế này thì hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Nói đúng hơn, việc bị một cô đàn em nhỏ nhắn như vậy đối xử với mình như trẻ con thật khó có thể chấp nhận được. Đúng ra thì với sự chênh lệch chiều cao như thế thì cậu mới là người phải xoa đầu cô. Nghĩ đến điều đó, một thứ như mối quan hệ đảo ngược như thế này quả thật rất khó mà chấp nhận nổi.
『Câu vừa rồi, em cố mà nhớ cho kĩ đấy nhé!!』
Đã tới mức này thì cậu chỉ còn cách duy nhất là tiến bộ với một tốc độ chóng mặt để khiến cho Sukui phải giật mình.
Trong khi cố tưởng tượng ra phản ứng của Sukui lúc đó, Santa bắt đầu điên cuồng tìm kiếm các khóa học tanka trên mạng. Mặc dù bản thân cậu không nhận ra nhưng mỗi ngày từng chút một, cậu dần trở nên háo hức với cái cảm giác giống như hàng ti tỉ động lực khác nhau đang đua nhau nảy mầm trong lồng ngực mình.
2 Bình luận
cơ mà sao bộ này lại có nữ tu nhỉ :)))))Tôi cũng ếu biết thưa ngài 🐧