WN (41-?)

Chương 41: Chấp Nhận

Chương 41: Chấp Nhận

“Gian hàng bán bánh kếp đã chốt xong, tiếp theo là……”

Lớp trưởng Lớp E đẩy gọng kính lên, tiếp tục duy trì bầu không khí sôi nổi trong lớp học.

Không khí giữa các lớp năm 3 gần đây cũng khá tốt. Nhờ có Mei thu phục được toàn bộ các học sinh cá biệt, nên nhìn chung tình hình đã trở nên yên bình hơn bao giờ hết.

‘Tất nhiên, cô ấy vẫn phải dọn dẹp hậu quả của việc vắng mặt sau một thời gian.’

Tôi nghe nói Mei vừa mới xử lý đám đàn anh năm 4 từ đâu xuất hiện mà bắt nạt các đàn em.

“Tôi cần phải tập trung buổi hẹn hò trong lễ hội mà.”

Nghe cô nàng nói không muốn có bất kỳ rắc rối nào trước khi lễ hội bắt đầu mà tôi sốc thật sự.

Thấy Mei bây giờ trở nên chủ động như thế, tôi có cảm giác thứ bậc giữa tôi và cô ấy dường như đã bị đảo ngược hoàn toàn.

“Vậy thì thêm Tana vào nhóm phục vụ nữa là xong nhân sự rồi nhé? Mọi người có ý kiến gì không?”

Lớp trưởng sắp xếp công việc cũng khá tỉ mỉ đấy, nhưng tôi giơ tay lên sau khi lướt mắt qua danh sách trên bảng đen.

“Lớp trưởng ơi, sao lại không có tên tôi trên bảng vậy?”

Không thấy tên mình ở đâu cả, tôi cứ tưởng mình đã bị cả lớp tẩy chay rồi. Tuy nhiên, lớp trưởng lại nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.

“Ơ? Chẳng phải cậu đang tham gia vở kịch của giáo sư Vertio sao? Tôi cố tình bỏ qua cậu là vì chuyện đó mà.”

“Không, tôi tính từ chối vụ đó rồi.”

Nghe vậy, cả lớp rộ lên tiếng xì xào bàn tán. Eve ngồi bên cạnh nằm dài ra bàn, nhìn tôi với dáng vẻ van xin, nhưng tôi hoàn toàn bơ đẹp con bé.

“Haizzz, cơ hội tốt thế vậy mà……”

Tana lẩm bẩm tiếc nuối.

Nghe nói nếu được đóng vào vai chính trong vở kịch, học sinh sẽ được giáo sư Vertio mời đến các bữa tiệc xã giao để có cơ hội làm quen với quý tộc danh giá hay kỵ sĩ nổi tiếng.

Đó là cơ hội “ngàn năm có một” để tạo dựng tên tuổi, thậm chí giới diễn viên chuyên nghiệp còn phải ghen tỵ vì điều này.

Nhưng mà……

‘Đằng nào thì mình cũng chui lại vào rừng sống sau khi tốt nghiệp mà, cần gì phải ham hố mấy thứ đó chứ.’

Kế hoạch hiện tại của tôi là sẽ chờ đợi cho đến khi Rin hoàn toàn bình phục, thì tôi sẽ tốt nghiệp rồi quay trở về Rừng Ma Giới để tìm Eris.

Trước khi trở thành Sherpa, tôi chẳng biết Eris đang làm gì cả nên không thể chủ động tìm cô ấy được.

Lớp trưởng lén lút nhìn sang giáo sư Amanda đang ngồi bên cạnh. Đoạn, cô từ từ đứng dậy rồi tiến về phía chỗ tôi.

“Em biết giáo sư Vertio là ai không?”

“Em có nghe qua rồi.”

“Biết mà vẫn không tham gia sao? Đây là cơ hội hiếm có để em được giới quý tộc biết đến đấy. Cô còn nghe nói có cả người từ Hoàng Gia cũng đến đây xem nữa.”

Cả lớp liền ồ lên kinh ngạc, nhưng tôi vẫn giữ vững quyết định của mình.

“Vâng, em không muốn ạ.”

“Hmm.”

Giáo sư Amanda không nói gì thêm, chỉ quay sang gật đầu với lớp trưởng.

Thế là tên tôi được ghi vào nhóm làm việc vặt.

***

Sau giờ học.

“Hah! Hah! C-Cứu tôi với!”

“Q-Quái vật……”

“Hah! Hình như tớ thấy… ông nội đứng bên kia dòng sông vẫy tay gọi tớ rồi…”

“Tớ tưởng ông nội cậu vẫn còn sống mà?”

“Ừ nhỉ? Thế người đó là ai vậy?”

Hồi nãy cứ bị Tana và Eve lải nhải bên cạnh nhức cả cái đầu, nên tôi lôi hai đứa nó ra sân tập để dạy cho một bài học.

Lúc này, Rin đột nhiên xuất hiện mà chạy đến chỗ tôi.

“Daniel, giáo sư Vertio đang hỏi bao giờ cậu mới đến kìa. Hôm nay có buổi đọc kịch bản đấy, cậu không biết sao?”

“Tớ đã bảo mình không tham gia rồi mà?”

Chẳng phải giáo sư Amanda bảo sẽ nói thay giúp tôi rồi sao?

Rin nghiêng đầu, vẻ mặt đầy bối rối.

“Huh? Nhưng mọi người đang đợi cậu đến đấy?”

“Không, tớ sẽ không tham gia đâu. Kịch bản cũng đã trả lại rồi.”

“V-Vậy à? Tớ tưởng cậu sẽ tham gia nên mới……”

Rin nhìn tôi tiếc nuối.

Mà đúng lúc có chuyện cần nói với cô ấy, tôi tiện hỏi luôn.

“Phải rồi, hôm qua tại sao cậu lại ngủ ở phòng tớ……”

“Tớ đi đây!”

Rin bỗng đỏ bừng mặt lên mà bỏ chạy đi.

Cô ấy phản ứng hơi thái quá, mà thôi kệ, từ giờ tôi phải tăng cường bảo vệ cho phòng mình mới được.

Tôi tự nhủ bản thân như thế rồi quay lại với việc chính.

Tuy tình huống có hơi khó xử thật, nhưng cũng chẳng có gì to tát cả. Hồi nhỏ bọn tôi cũng từng hay ngủ chung với nhau mà.

‘Dù đó là chuyện hồi nhỏ……’

Giờ mà đi chọc vào Rin thì tôi không biết cô ấy sẽ biến đổi như thế nào đâu. Mỗi chuyện của Mei thôi là tôi đã đủ mệt lắm rồi.

Đang khi mặc kệ hai đứa        nằm ngất xỉu kia để tiếp tục bài luyện tập của mình thì bỗng nhiên, có một người đàn ông mặc vest đen hối hả chạy tới.

“G-G-Giáo sư Vertio?”

Eve đang nằm vật vã dưới đất thì liền bật dậy mà hét toáng lên. Lúc này, tôi mới biết người đàn ông gầy gò kia chính là giáo sư Vertio.

Mà sao trông ông ấy có vẻ tuyệt vọng vậy?

“T-Trò Daniel? Trò thật sự không muốn tham gia vở kịch của ta sao?”

“Vâng, em chẳng muốn tí tẹo nào cả.”

Nếu tôi nhận vai diễn thì buộc phải bắt tay vào chuẩn bị ngay bây giờ, nghe phiền phức chết đi được.

Có vẻ như tôi trả lời dứt khoát quá, nên giáo sư Vertio vừa lấy khăn tay lau mồ hôi nhễ nhại, vừa hỏi lại lần nữa.

“Ta đã nhờ giáo sư Amanda đưa kịch bản cho trò rồi, trò đã nhận được chưa?”

“Vâng, em nhận được rồi.”

“Trò đã xem qua vai diễn và nội dung chưa?”

“Vai diễn thì xem qua rồi, còn nội dung thì em có đọc lướt qua.”

Nghe vậy, Vertio liền vỗ tay cái bốp, gật đầu lia thật mạnh.

“Tốt quá. Thế trò cảm thấy nhân vật Gary là người như thế nào?”

“Vâng?”

Tôi tự hỏi có cần thiết phải trả lời không, nhưng khi thấy ánh mắt lấp lánh của ông ta đang chờ đợi trong hy vọng, tôi đành nói ra suy nghĩ của cá nhân.

“Thì là kẻ xấu. Thô bạo. Có phần hoang dã? Nhưng cũng có chút nghĩa khí……”

“Đúng! Chính là nó! Gary từ lúc xuất hiện cho đến giữa câu chuyện luôn là một kẻ phản diện, nhưng càng về sau thì quan điểm về hắn ta sẽ đảo ngược lại. Đó là vai diễn nắm bắt được sự tập trung của khán giả.”

“……”

Có vẻ như tôi đã nói đúng ý của Vertio, nên ông ta ngắt lời tôi mà hào hứng thao thao bất tuyệt. Eve cũng chắp tay bên cạnh gật gù lia lịa, hưởng ứng sự nhiệt tình của ông ta.

“Và ta, khi thấy trò làm bài kiểm tra thực hành lần hai đó, ta đã xây dựng nhân vật Gary dựa trên hình tượng của trò.”

“……Huh?”

Là cái bài thi mà tôi lập đội với Mei và đánh bại đội Hayun và Ares ấy hả?

“Trò rất hung hãn, thô bạo và đầy vẻ hoang dã. Phiền trò có thể cởi áo ra được không?”

“Hả? Không, khoan đã!”

Ông ta đang nói cái quái gì vậy?

Nhưng trước khi tôi kịp phản ứng, Eve đã túm lấy cổ áo tôi. Tana ở bên cạnh cũng nhảy vào, miệng bảo trả thù cho vụ luyện tập.

Tôi định hất hai đứa nó ra, thì giáo sư Vertio cũng hùa theo.

Kết quả là cúc áo bị bung bét ra, và áo đồng phục thì bị lột sạch hoàn toàn.

“Ahhh, áo của tôi!”

Lần này thì tôi bực rồi đấy, nhưng giáo sư Vertio lại vỗ tay đầy phấn khởi, ánh mắt như thể bị trúng ma thuật thôi miên.

“Tuyệt vời! Đây rồi! Nó đây rồi! Đây chính là Gary! Kẻ thống trị đấu trường! Gã đàn ông đầy sẹo đi lên từ đáy xã hội, dùng chính nắm đấm của mình để giành lấy tiền tài, quyền lực và phụ nữ!”

‘Ông ta điên mọe nó rồi.’

“Đặc biệt là ánh mắt đó! Cứ như đang nhìn vào ma thú vậy! Sẵn sàng lao vào cắn xé cổ của kẻ thù bất cứ lúc nào!”

Tôi thề, nếu ông ta không phải là giáo sư thì tôi đã đấm cho một phát rồi bảo cút khuất mắt đi rồi.

Tôi thực sự cảm thấy thán phục trước khả năng chịu đựng của bản thân đấy.

“Wow…”

“……”

Lúc nãy Tana và Eve lột đồ tôi ra thì hăng hái lắm, giờ thấy tôi cởi trần thì lại nuốt nước bọt với biểu cảm kỳ lạ.

Tôi định lấy tay che ngực lại vì xấu hổ, nhưng làm thế có khi trông còn kỳ hơn nên thôi.

“Trả áo lại đây.”

Dù cúc áo đã bung ra hết rồi, tôi vẫn khoác tạm lên người rồi quay lưng đi.

“Trò Daniel McClain! Chính là trò! Ta cần trò!”

“Không thích. Thầy đi tìm người khác đi.”

Nói rồi, tôi quay trở về phòng ký túc xá để khâu lại cúc áo.

Nhưng ngày hôm sau, mọi chuyện lại bắt đầu trở nên rắc rối hơn nữa.

“Trò Daniel có ở đây không?”

Ông ta luôn mò đến Lớp E mỗi khi vào giờ nghỉ trưa.

“Các trò nghĩ tâm lý của người đàn ông này như thế nào?”

Ông ta còn xin dạy một buổi học đặc biệt cho lớp tôi chỉ để phân tích chi tiết về nhân vật Gary.

“Trò có thích cái gì không? Trước mắt ta có mang cho trò mấy món mà tụi trẻ tầm tuổi này hay thích lắm.”

Và chơi cả chiêu trò mua chuộc bằng những món quà nữa.

Con mọe nó, sao không tìm người khác mà cứ ám ảnh tôi hoài vậy? Nhưng Eve lại bảo rằng ‘Đó chính là sự cố chấp của một nghệ sĩ đấy.’

Kết quả là……

“Thế nên mấy người mới gọi tôi đến đây hả?”

Tôi đứng trong phòng Hiệu trưởng với vẻ mặt như dẫm phải cứt. Hiệu trưởng chỉ biết lúng túng nhìn tôi, còn giáo sư Vertio thì xoa xoa tay đầy vẻ hy vọng.

Nghe nói ông ta đã dọa Hiệu trưởng rằng nếu tôi không tham gia, ông ta sẽ hủy bỏ vở kịch mà Hoàng Gia dự tính đến xem.

“Nhưng em đã bảo là mình chưa từng diễn xuất bao giờ cơ mà?”

Đừng nói tới diễn xuất, tôi còn chưa từng bước lên sân khấu bao giờ cả. Sao ông ta cứ ám ảnh tôi hoài thế không biết?

Nhưng giáo sư Vertio vẫn kiên quyết nói.

“Diễn xuất thì từ giờ học là được! Đừng lo, ta có thể khiến trò nhập tâm hoàn toàn vào nhân vật chỉ trong chớp mắt!”

“……”

Không thể thông não được Vertio, tôi quay sang trợn mắt nhìn Hiệu trưởng, nhưng ông ta lại cúi đầu xuống lảng tránh ánh mắt tôi.

Trong cái tình huống khó xử này, ông ta không thể theo phe Vertio, cũng chẳng thể theo phe tôi.

Tôi gần như không thể chịu đựng nổi được nữa, thì Vertio bắt đầu nói bằng giọng van xin một cách tuyệt vọng.

“Vở kịch lần này thực sự là kiệt tác để đời của ta! Và trò chính là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện nó! Trò muốn cái gì ta cũng chiều. Không chỉ hỗ trợ tối đa về mặt vật chất, ta cũng có thể giúp trò kết nối với những nhân vật tầm cỡ nữa. Ta không chỉ quen mỗi quý tộc, mà còn thân với cả Dwarf hay Elf luôn đấy.”

“Không, đã bảo là…… Khoan đã, thầy vừa nói Elf sao?”

Thấy tôi tỏ ra hứng thú lần đầu tiên, Vertio chớp lấy cơ hội đó mà hớn hở đáp lại.

“Oh, tất nhiên rồi! Ta chưa kể cho trò à? Ta đã từng đến Yggdrasil, thành phố trong rừng xanh độc nhất vô nhị của tộc Elf rồi đấy!”

“Yggdrasil……”

Thành phố trên cây cổ đại khổng lồ, nơi tộc Elf thiểu số đang sinh sống. Đó là một nơi cấm địa không cho phép các chủng tộc khác đặt chân đến.

“Nữ hoàng Elf sau khi xem vở kịch của ta đã trở thành một người hâm mộ cuồng nhiệt đấy. Nếu trò muốn, ta có thể viết thư giới thiệu cho trò.”

Nếu tôi nhớ không lầm thì, Eris giữ một chức vụ khá cao. Vậy nên, biết đâu tôi có thể gặp được cô ấy nếu đến Yggdrasil?

Sau khi lễ hội kết thúc và thi xong thì kỳ nghỉ sẽ bắt đầu. Nếu có thư giới thiệu, tôi có thể tranh thủ thời gian đó để đến Yggdrasil.

“Hahhh.”

Cuối cùng, tôi xòe tay ra trước mặt giáo sư Vertio, người bắt đầu cười toe toét trông thật khó coi. Ông ta chộp lấy tay tôi mà lắc lấy lắc để đầy phấn khích, nói rằng ngày mai sẽ có buổi đọc kịch bản rồi rời đi.

Nhìn theo cánh cửa ông ta vừa đi ra, tôi tự hỏi liệu đây có phải là quyết định đúng đắn không, thì Hiệu trưởng ở đằng sau lưng bất giác cất tiếng lên.

“Ta cứ tưởng cậu thích Rin cơ mà? À mà cũng đúng, ở độ tuổi này thì nghe đến Elf chắc cũng sướng rơn người ấy nhỉ?”

“Nói thêm một câu nữa là tôi đấm đấy.”

“……Ta xin lỗi, nên làm ơn cậu có thể ra ngoài trước khi phát điên lên được không?”

Nghe theo lời đề nghị của Hiệu trưởng, tôi hắt ra một tiếng bực bội rồi bước ra khỏi phòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!