• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

WN

Chương 06: Tá~

8 Bình luận - Độ dài: 1,497 từ - Cập nhật:

Vài ngày sau cái hôm định mệnh ấy, tôi vẫn chưa nghe thấy tin gì từ Keltz-sama hay Elena-sama cả. Có lẽ là mối quan hệ giữa chúng tôi đã kết thúc êm đẹp rồi.

Đó chính xác là những gì tôi muốn.

Sau cùng thì tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất, sống một đời an nhiên.

Nói đi cũng phải nói lại, ở tiền kiếp, tôi đã chết vì làm việc quá sức. Đó là lí do mà tôi muốn dùng những hiểu biết từ kiếp trước để tận hưởng trọn vẹn kiếp sống này.

Thật lòng thì tôi cũng chả có mục tiêu làm giàu đâu. Tôi chẳng thiết tha có một sự nghiệp lẫy lừng, hay bất cứ thứ gì tương tự. Hạnh phúc của tôi đơn giản là được ăn no mặc ấm thôi.

Hmm….

Thôi kệ, đi săn quái thôi!

Dạo gần đây, tôi bỏ bê việc săn quái mạnh, nên túi tiền bắt đầu vơi dần rồi.

Khoan, nói trắng ra thì tôi sắp cháy túi rồi. Học phí kì sau đắt gấp đôi kì trước lận.

“Haa…”

Thở dài một hơi, tôi bắt đầu “xử đẹp” những con quái “vừa sức” trên một cánh đồng hoang vắng.

Sau vài giờ “lao động”, tôi đã diệt được goblin, slime, sói, lợn rừng và mấy loài thực vật khổng lồ. Chẳng con nào trong số chúng có thể chống lại vũ khí của tôi.

Ấy thế nhưng….

“Chừng này vẫn chưa đủ…. Có lẽ mình nên đi vay thêm nhỉ….?”

XXX

Tại ngôi nhà xập xệ của chúng tôi

Hôm nay, tôi đem về rất nhiều thịt lợn rừng để làm cốt – lết . Chắc là món cốt-lết này sẽ không bốc hơi trong chớp mắt như món thịt trâu hôm trước đâu.

“Anh về rồi đây! Chờ chút nhé, anh nấu bữa tối ngay đây!”

Tôi nói chính xác như vậy và…

“Ồ, Kanato-kun, cậu định nấu món gì vậy?

“Hử”

Một người đàn ông trung niên với mái đầu vàng hoe tao nhã ngó đầu ra khỏi cửa phòng khách; phía sau ông ấy là một mỹ nhân tóc vàng trong bộ đồng phục học sinh cùng cô hầu gái tóc tím liên tục trừng mắt nhìn tôi.

Elena-sama có vẻ vẫn ổn.

“Onii-sama, mừng anh về”

Cô em gái của tôi vụt ra từ sau nàng hầu gái, rồi cười khúc khích khi thấy vẻ mặt bối rối của tôi.

“……”

Tôi đồ rằng chỗ thịt tôi mang về sẽ hết sớm thôi…

XXX

“C-C-C-Cái gì thế này?!?!?!?! Món này!!!! Nó chỉ là thịt lợn phủ vụn bánh mì và chiên lên thôi.... nhưng sao….. Ngon quá!! Sao món này lại ngon đến vậy cơ chứ?!?!!”

“Thưa ngài, nó không chỉ có vụn bánh mì thôi đâu, có cả nước sốt đặc biệt được rưới lên trên nữa!”

“… Anh trai của Rina, cho tôi thêm chén nữa”

“Onii-sama, em cũng vậy.”

“…”

Chà, có vẻ chỗ cơm của nhà tôi cũng chung cảnh ngộ với món cốt-lết rồi.

Chúng tôi kết thúc bữa ăn với 20 phần cốt-lết heo sạch nhẵn.

Người nhà Fibel rất sành ăn, nên món ăn đơn giản này mà chiều lòng được họ thật sự làm tôi rất bất ngờ.

Sau khi xong bữa, chúng tôi ngồi cùng nhau trong phòng khách cũ nát. Nhưng phần trần nhà bất ngờ đổ sập xuống, phủ bụi lên tất cả.

“Thành thật xin lỗi vì đã mời mọi người đến căn nhà tồi tàn này….”

Tôi cúi đầu, nhưng Keltz-sama liền đưa cho tôi thứ gì đó từ túi áo khoác. Trông ông có vẻ khoái chí khi làm thế.

“Ta muốn cậu nhận lấy cái này.”

“Hả”

Tôi nhận lấy nó theo phản xạ, và khi nhìn kĩ, đó là một mảnh giấy với hoạ tiết rất phức tạp có in gia huy của nhà Fibel.

“Thưa ngài? Đây …. Là gì vậy ạ?”

“Đó là một tấm séc trống”

“Séc trống?”

“Đúng. Cứ viết số tiền cậu muốn vào mảnh giấy này, rồi gia đình cậu sẽ nhận được những gì mình muốn.”

“Ngài… nghiêm túc ư?”

Tôi há hốc mồm vì sốc.

Với cái tờ séc này, tôi không cần phải trăn trở về học phí của Rina nữa, cũng như chào tạm biệt luôn căn nhà tồi tàn, cũ nát này.

Tay tôi bắt đầu run lên.

Tuy vậy…..

“Xin lỗi ngài, nhưng tôi không thể nhận nó”

Tôi lịch sự từ chối, và đưa lại tờ séc cho Keltz-sama.

“AHAHAHAHAHAHA! Kanato-kun, cậu còn định thử ta đến bao giờ nữa đây?”

“Dạ?”

“Kanato-kun, có chăng…. Cậu muốn cả vương quốc này à?”

“K-Không, thưa ngài! Ngài đang nói gì thế?!”

“Kanato-kun, nếu cậu cần bất cứ thứ gì, cứ thoải mái nói đi.”

“Không thưa ngài, tôi không thật sự….”

"Hay là cậu muốn biến ta thành một tên quý tộc tham lam và đê tiện, chỉ lấy mà không biết cho đi như một tên trộm hèn mọn? Ở vị trí như chúng ta, hình phạt đó còn kinh khủng hơn cả cái chết."

Keltz-sama chắc chắn không muốn buông tha cho tôi rồi.

“Này anh trai của Rina, tôi mong anh thành thật với chúng tôi hơn. Anh xứng đáng được nhận nhiều hơn vì những điều anh đã làm. Tôi lấy danh dự của tôi để đảm bảo, anh sẽ nhận được những gì anh xứng đáng.”

“Onii-sama…”

Mọi người đều nhìn về phía tôi.

Chà, chắc tôi phải khai thật với họ rồi.

“Tôi cần tiền để đóng học cho Rina. Tuy nhiên, ở địa vị của tôi…. Có những giới hạn mà tôi không thể vượt qua chỉ bằng cách nỗ lực.”

“Hô… Ta hiểu. Vậy, ta có ý này, cậu sẽ lắng nghe chứ?”

“vâng?”

“Nhà Fibel sẽ hỗ trợ cậu, vì vậy, ta nghĩ cậu nên theo học tại Trường Ma Thuật Trung Ương. Nếu cậu chấp thuận, gia tộc ta sẽ chịu toàn bộ chi phí cho cậu và Rina.”

“Tôi…? Học ở Trường Ma Thuật?”

Tôi hỏi lại với sự hoài nghi tràn trề trong lòng, nhưng Rina bất ngờ nhảy vào lòng tôi.

“Onii-sama!! Đây là cơ hội tuyệt vời đó!!! A.. Có thể học chung trường với Onii-sama… haaaa.... chỉ mới nghĩ đến thôi mà em đã không thể kiềm chế được sự phấn khích rồi…”

Trong lúc cố lấy lại bình tĩnh cho cô em gái, tôi nhìn về phía Keltz-sama. Ông ấy tiếp lời.

“Không chỉ có vậy thôi đâu. Ta muốn cậu dạy con gái ta sau giờ học, như cậu với Rina vậy. Tất nhiên, ta sẽ trả công hậu hĩnh với những gì cậu làm cho con gái ta.”

“Hả?! Nhưng tôi hoàn toàn là tay mơ thưa ngài! Tôi chưa dạy cho bất cứ ai ngoài em gái tôi. Ngài thấy ổn với việc này chứ?”

“Cậu đã đánh bại con gái ta và cho ta thấy thứ sức mạnh áp đảo đó. Còn gì để bàn nữa ư?”

Với khuôn miệng vẫn còn há hốc, tôi quay lại phía Elena-sama.

Với vẻ bồn chồn, như thể ngại ngùng, cô nói…

“Anh trai của Rina, nếu cậu trở thành người huấn luyện cho tôi…. Tôi chắc chắn sẽ trở nên mạnh hơn. Tôi muốn tái đấu với cậu lần nữa. Tôi tin rằng chỉ có cậu, chỉ có cậu mới giúp tôi trở nên mạnh hơn được.”

“…”

Tôi vẫn im lặng cho đến khi cô hầu gái từ từ đặt tay lên vai  Rina trước khi lên tiếng.

“Khả năng đào tạo của anh hẳn phải rất xuất sắc, khi có thể giúp một thường dân như Rina vào được Học viện Ma thuật Trung ương với thành tích cao ngất ngưởng. Chắc hẳn anh đang giấu con bài tẩy nào đó mà chúng tôi chưa được biết…”

Ngay lập tức, Rina tiếp lời

“Chúng tôi chỉ đánh trận giả như bình thường thôi…. Rồi ăn đồ ăn ngon…. Không có gì thật sự đặc biệt cả…. À! Có việc này, mỗi tối, Onii-sama và tôi đều cùng nhau tắ~!!!”

Nhanh như cắt, tôi bịt miệng Rina lại.

“Ahahahaha!! Keltz-sama! Tôi chấp nhận điều kiện của ngài!”

“Haha. Tốt lắm. Hãy tiến hành nhập học cho cậu ấy ngay lập tức”

“Thưa ngài, mọi thứ hình như đang đi quá nhanh thì phải….?”

“Ta lại nghĩ hoàn thành mọi thứ càng sớm thì càng tốt chứ nhỉ”

Quả không hổ danh công tước, ông ấy không chừa cho tôi bất cứ kẽ hở nào để thoát thân.

Khi đang chìm trong tuyệt vọng, Elena-sama dường như đang lẩm bẩm gì đó. Tôi chẳng nghe được gì, nhưng vì lí do nào đó, cô ấy nhìn về tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

“Tá~? Vậy có nghĩa là nếu mình làm cái việc “tá~” đó với anh trai của Rina mỗi đêm, thì mình cũng sẽ mạnh hơn chăng?”

Bình luận (8)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

8 Bình luận

Tá gì ấy nhỉ, gái mất liêm sỉ r'))
Xem thêm
Trans hồi sinh bộ này r😭
Xem thêm
:)) tự nhiên hồi sinh chả còn nhớ gì nội dung sất
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
:))) chill bro, tôi cb fix lại mấy chương cũ nữa..... dặc như kịch
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
Thay đổi cách dịch một chút.... mn thấy chương này có mượt hơn không nhỉ?
Xem thêm
tui đọc thấy cũng đc đc, à mà cumback thật ko thế trans, tui lo quá :<
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
@haimeln: hên xui may rủi nhoé 😘
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời