One shot

Chương 2.4

Chương 2.4

Tháng tám sắp trôi qua. Nghỉ ngơi thì cũng tốt, nhưng tôi không thể buông thả lúc này. Tôi phải bù lại kiến thức của năm hai và năm ba trong vỏn vẹn một năm. Vì vậy, tôi vùi mình vào sách vở từ sáng tới tối.

Dù vậy, hằng ngày tôi vẫn dành thời gian nhắn tin cho Izumi-chan. Thỉnh thoảng tôi cũng có nhắn cho Naruse. Em ấy đã bắt đầu làm thêm vài ngày sau cái ngày chúng tôi gặp ở nhà hàng gia đình, có vẻ như cũng bận rộn với việc đó.

Những lúc nghỉ ngơi, tôi đọc lại nhật kí của mình. Nhưng vẫn chẳng thể đoán ra hồi cấp ba Izumi-chan có thích ai hay không.

Một hôm nọ, khi đang trò chuyện với mẹ, tôi kể về Izumi-chan và Naruse-kun. Bố mẹ tôi biết Izumi-chan và rất tin tưởng cô ấy. Hai người vô cùng biết ơn những gì cô đã dành cho tôi khi tôi mất trí nhớ.

Ban đầu, mẹ có vẻ vui khi nghe Izumi-chan đang hẹn hò với một cậu nhỏ tuổi hơn. Nhưng thái độ của bà thay đổi khi tôi nhắc tới bạn trai hồi cấp ba của cô.

“Con chưa hỏi cậu ấy, nhưng chắc hẳn hồi cấp ba Izumi-chan có thích ai đó. Một người vừa dịu dàng lại biết làm việc nhà… Chắc là kiểu người của gia đình chăng? Mẹ có nghĩ ra được ai không?”

Trước câu hỏi ấy, mẹ tôi khựng người lại. Bà nhìn tôi một lúc rồi đảo mắt sang chỗ khác.

“Mẹ ơi?”

“Ể, à. Chuyện đó…. Mẹ cũng không rõ lắm.”

Nói rồi bà nở nụ cười có phần gượng gạo.

Không biết có phải do tôi tưởng tượng không, nhưng nhìn mặt mẹ thoáng đượm buồn.

Khi tôi hỏi có chuyện gì vậy, mẹ chậm rãi lắc đầu.

“Không có gì đâu. Chỉ là, mẹ thấy mình cũng già rồi.”

Rồi bà lẩm bẩm: “Ra vậy, Izumi-chan đã từng…” như đang chìm trong nỗi niềm riêng.

 

 

Đã có lúc tôi định cứ thế mà hỏi thẳng Izumi-chan. Nhưng khi nghĩ tới tình cảnh của Naruse-kun thì tôi lại chùn bước.

“Izumi nè, hồi cấp ba cậu có thích hay hẹn hò với ai không?”

“Hm, sao cậu lại hỏi thế?”

“Tớ thấy tò mò thôi. Tại cậu lúc nào cũng kè kè bên tớ mà.”

Izumi-chan vốn thông minh nhanh nhạy. Nếu tôi đường đột hỏi như vậy, cậu ấy sẽ nhận ra tôi và Naruse-kun đã gặp nhau mà thôi.

Dù vậy, nếu khéo léo thì biết đâu tôi sẽ biết được gì đó. Chẳng hạn như…

 

Sang tháng chín, vào một ngày nghỉ hiếm hoi, tôi cùng Izumi-chan hẹn nhau đi khám phá một quán cà phê mới.

Quán này rất được học sinh cấp ba ưa thích. Trên đường về từ lớp luyện thi, tôi nhiều lần thấy các em trong bộ đồng phục trò chuyện vui vẻ trong quán. Trên SNS cũng đầy những bức ảnh về nơi này.

Dù hôm nay là ngày nghỉ, những cô gái trông như học sinh cũng tới đây cùng bạn bè. Họ say sưa bàn tán về hội thao, về những bài kiểm tra của học kì mới, rồi cả những lễ hội văn hóa mùa thu sắp tới.

Nhìn họ, tôi bất giác nói ra suy nghĩ của mình.

“Đôi khi... tớ ước mình có thể quay về để có một thời cấp ba trọn vẹn.”

Izumi-chan, người vừa mới đây còn đùa giỡn cùng tôi, bỗng sững sờ. Chính tôi cũng thoáng bối rối. Có lẽ do cảm xúc lẫn lộn nên những lời đó nặng nề hơn tôi tưởng.

Để xua tan cái bầu không khí ngột ngạt kia, tôi mỉm cười rồi tiếp tục với giọng nhẹ tênh.

“Thì bởi, nhờ có Izumi-chan mà ngày nào tớ cũng thấy rất vui. Nếu không có căn bệnh đó, tớ đã có thể ghi nhớ tất cả rồi. Quan trọng hơn... tớ thấy có lỗi với cậu lắm. Kiểu vậy đấy~”

“Maori...”

“Không phải chuyện gì nghiêm trọng đâu. Chỉ là tớ thấy cậu cứ phải ở bện cạnh lo cho tớ suốt. Có lẽ vì thế mà Izumi chẳng thể làm những gì mình muốn. Tuy chưa hỏi nhưng, hồi đó cậu không có người mình thích hay sao? Nếu không phải vì tớ, biết đâu cậu cùng người đó...”

Dù vốn định chỉ tìm hiểu thêm về Izumi-chan, nhưng tôi chợt nhận ra bản thân đã cướp đi thời gian của cậu ấy. Nghĩ tới đó, tôi thực sự cảm thấy có lỗi. Đồng thời, tôi lại thấy biết ơn Izumi-chan tới nhường nào.

“Gì thế? Sao tự nhiên cậu lạ vậy, Maori?”

Trong thoáng chốc, tôi thấy vẻ nghiêm túc kia, rồi như để hùa theo tôi, cậu ấy đáp lại với giọng điệu vui tươi.

“Thì dạo này tớ hay đọc lại nhật ký thời cấp ba trên PC. Toàn là chuyện của tớ thôi. Nên tớ tò mò về thanh xuân của Izumi ấy mà.”

Tôi cố nở một nụ cười để bầu không khí trở nên nhẹ nhõm hơn. Izumi cũng cười đáp lại, dù đôi chân mày vẫn hơi trĩu xuống. Trên môi còn vương nụ cười nhẹ.

Chẳng mấy chốc, gương mặt Izumi-chan dần chuyển sang vẻ trầm ngâm như đang mải mê suy nghĩ. Ánh mắt cậu ấy hạ thấp xuống, lặng lẽ nhìn xuống mặt bàn.

Trái tim tôi đập từng nhịp khẽ khàng nhưng mạnh mẽ. Có lẽ, Izumi-chan vẫn còn điều gì đó chưa nói với tôi. Và có lẽ, chính ngày hôm nay, điều đó sẽ được hé mở.

Tôi đã thầm nghĩ như vậy.

“Không có đâu. Hồi cấp ba ấy, tớ không có người mình đặc biệt thích đâu.”

Tôi ngỡ ngàng khi Izumi-chan ngước nhìn, mỉm cười và nói ra những lời ấy. Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt chân thành.

Tôi đã nghĩ rằng khi hỏi thẳng như vậy, tôi sẽ hiểu được ý nghĩ trong lòng cậu ấy.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ được kể về Izumi-chan hồi cấp ba mà tôi chưa hề biết.

Nhưng ánh mắt cậu ấy tĩnh lặng và trong veo tới lạ kì. Tôi chẳng thể nhìn ra trong đó một tia giả dối nào.

Có điều, nó quá đỗi bình lặng, trong vắt như mặt hồ không gợn sóng.

“Maori lúc nào cũng lo lắng như vậy nhỉ. Hồi cấp ba cậu cũng hay nói là thấy có lỗi vì cứ bắt tớ phải theo sát cậu suốt đấy thôi."

Izumi-chan khẽ lảng tránh ánh mắt, rồi nở một nụ cười dịu dàng như thể đang nâng niu một điều gì đó vô cùng quý giá.

Cậu ấy quay lại nhìn tôi rồi tiếp lời: "Nhưng mà..."

“Nhờ Maori mà tớ đã có được những trải nghiệm mà chỉ riêng tớ mới có thể có.”

Phải chăng đó là việc cậu ấy đã tận tình chăm soc một người bạn mắc chứng rối loạn trí nhớ.

Dù Izumi-chan chưa từng nói ra, nhưng chắc chắn tôi đã gây cho cậu ấy không ít phiền toái. Thế nhưng cậu ấy vẫn làm bạn với tôi.

Vẫn vậy, cho tới tận bây giờ.

Izumi-chan thoáng vẻ do dự, nhưng vẫn tiếp tục.

“Cuộc đời tớ, trước khi gặp Maori thì thật sự rất tẻ nhạt. Tỡ đã luôn thờ ơ, ngỡ mình đã hiểu mọi thứ nên chưa từn làm điều gì ngốc nghếch hay liều lĩnh cả. Nhưng mà nhé, chính vì gặp được Maori hồi cấp ba... Nói ra thì không hay lắm, nhưng chính vì Maori có chút khó khăn, nên tớ có cảm giác đã tìm được điều thật sự quan trọng với bản thân mình.”

Izumi nhìn thẳng vào mắt tôi. Vừa dịu dàng mỉm cười, cậu ấy vừa nói:

“Cảm ơn cậu, Maori. Vì đã tới và gặp tớ.”

Tôi... đã chẳng hề biết. Rằng Izumi-chan lại có thể mỉm cười dịu dàng như thế.

Cậu ấy đang nâng niu điều gì đó. Một sự trân trọng sâu sắc.

Trong Izumi-chan bây giờ đang hé một tia sáng.

Thứ ánh sáng mà người khác không thể thấy. Có lẽ cậu ấy cũng chưa nhận ra, nhưng ánh sáng ấy rất ấm áp, dịu dàng.

Một dáng vẻ mà tôi chưa từng thấy hồi cấp ba.

Izumi-chan đã có được nó từ đâu nhỉ? Cậu ấy đã tìm thấy nó ở đâu? Và từ khi nào cậu ấy trở nên như vậy?[note91831]

Trong khi tôi vẫn còn lơ mơ, Izumi-chan ân cần hỏi.

“Xin lỗi nhé, có hơi nặng nề nhỉ?”

“Ể? Không đâu... Tớ mới là người phải cảm ơn cậu, Izumi-chan.”

“Mà, chuyện là vậy đấy. Tớ cũng có khoảng thời gian cấp ba vui vẻ mà. Chỉ là không có người ấy thôi.”

Nói rồi Izumi lại cười xòa cho qua chuyện, khép lại câu chuyện thời học sinh.

Hồi cấp ba, Izumi-chan không hề có người mình thích, cũng không có người yêu.

Đó là điều cậu ấy đã nói. Có lẽ... đó là sự thật. [note91832]

Khi hoàng hôn buông xuống, tôi tạm biệt Izumi-chan rồi gửi tin nhắn cho Naruse-kun. Kể về chuyện Izumi nói rằng hồi cấp ba cậu ấy không có người yêu hay thầm thương trộm nhớ gì cả.

“Cảm ơn chị đã giúp em. Lại đang bận ôn thi nữa, em thật lòng xin lỗi.”

Về tới nhà, tôi nhận được hồi âm từ Naruse-kun. Tôi lẳng lặng nhìn những dòng chữ kia.

Trên đời này có biết bao người tử tế, có biết bao tình cảm giữa người với người.

Trong lúc nghĩ về chuyện tình cảm của Izumi-chan, tôi lại nghĩ về bản thân mình.

Vậy... còn mình thì sao nhỉ?

Chẳng lẽ tôi cũng không đem lòng thầm mến một ai?

Có lẽ mắc chứng “quên thuận chiều” nên lúc ấy tôi cũng chẳng nghĩ tới. Trong nhật ký cũng chẳng thấy ghi gì.

Thế nhưng tại sao từ khi hồi phục, trái tim tôi vẫn chưa hề lay động?

Dù là bởi vẻ ngoài, sự dịu dàng, đáng tin cậy của một chàng trai, trái tim tôi vẫn chưa một lần rung động.

Cứ như thể, trong tôi đã có một ai vô cùng quan trọng từ trước rồi vậy.

 

Vào một buổi trời thu. Khi vẫn còn suy nghĩ về bản thân, tôi tìm thấy bức tranh về một chàng trai lạ mặt trong phòng mình.

Nhìn nét thì chắc chắn đây là bức tranh tôi từng vẽ.

Không hiểu sao, bức tranh ấy được đặt ở khe hở giữa tủ sách và bức tường. Như đang giấu đi không muốn ai lấy đi mất. Đó là nơi mà hồi nhỏ tôi vẫn thường giữ những đồ tôi trân trọng.

Khi nhìn bức chân dụng của người lạ kia, tim tôi bỗng đập liên hồi.

Tôi bối rối. Cảm giác như bức tranh muốn nhắn nhủ điều gì đó.

Người lẽ ra tôi không hề biết, thậm chí cũng chưa từng chạm mặt... kỳ lạ thay, tôi cảm thấy rất thân thuộc.

Phải tới tận sau này, tôi mới biết được thân phận của người trong tranh. Là khi tôi biết về Kamiya Tooru-kun.

Người mà tôi đã gặp trong thời gian mà bản thân mất trí nhớ... Và là người yêu của tôi hồi cấp ba.

________________________________________

Vầy là end chương 2 r

3:28 AM 11/03/2026 - tròn 2o nồi bánh chưng

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
đoạn này tôi không biết dịch ntn, “nó” ở đây là ánh sáng ấm áp, nma dịch ra cứ ngang ngang ấy. Sr. Mn rcm gì thì cmt dưới nhé. 泉ちゃんは、どこでそれを手に入れたのだろう。どこで見つけたのだろう。いつ、変わったのだろう。
đoạn này tôi không biết dịch ntn, “nó” ở đây là ánh sáng ấm áp, nma dịch ra cứ ngang ngang ấy. Sr. Mn rcm gì thì cmt dưới nhé. 泉ちゃんは、どこでそれを手に入れたのだろう。どこで見つけたのだろう。いつ、変わったのだろう。
[Lên trên]
ở đây tác dùng từ 決めた chứ không hẳn là nói, nhưng Mao chưa chắc là I ẻm nên mị để vầy
ở đây tác dùng từ 決めた chứ không hẳn là nói, nhưng Mao chưa chắc là I ẻm nên mị để vầy