WN Vol 2 - Tôi, cô ấy, và tên gọi của cảm xúc đó.
Chương 10
4 Bình luận - Độ dài: 1,189 từ - Cập nhật:
Trên đời này, có một thứ gọi là thời điểm.
Những người thành công trong cuộc sống luôn nói rằng nỗ lực và tài năng là cần thiết. Nhưng trên hết, điều cần thiết là sự may mắn để thu hút thời điểm đó, và khả năng nắm bắt lấy nó.
◇◆
"Này Chinatsu, tớ để ý dạo này cậu toàn đi thẳng về nhà đấy nhé? Đừng bảo là có bạn trai rồi nha?"
Trong giờ nghỉ trưa thứ sáu, khi mọi người đều đang mải nghĩ về cuối tuần, tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện như vậy từ phía đầu lớp nên không thể không nghe lén. Tôi liếc nhìn xung quanh và nhận thấy vài nam sinh đang giả vờ như không nghe, nhưng thực tế họ hoàn toàn để tâm đến cuộc hội thoại đó. Như thường lệ, tâm điểm của sự chú ý vẫn là cô gái mang tên Minamino Chinatsu.
"À thì, cậu biết đấy, mẹ mình mới bị ngất do làm việc quá sức và phải nhập viện nên tớ phải lo việc nhà..."
"Hả? Nghe tệ thế, cậu có sao không?"
"Ừ, mình có người để dựa vào nên không sao. Chỉ là bất đắc dĩ nên mình sẽ không đi chơi với mọi người một thời gian được, xin lỗi nhé.—Nhưng mà mình nhớ là mới gần đây mình cũng phải bận chăm sóc mèo, mình thực sự thấy có lỗi lắm, mình hứa lần sau sẽ bù cho mọi người."
Xin lỗi bạn bè một cách chân thành, Chinatsu dường như rất khéo léo trong việc xử lý mọi chuyện, điều mà tôi, người biết rõ tình hình thực tế, không thể không nhận ra.
Quả thực, suốt mấy ngày qua, Chinatsu hầu như lúc nào cũng ở bên tôi, hay đúng hơn là ngày nào cũng vậy.
Tôi tự hỏi liệu đời sống xã hội của cô ấy có ổn không. Tuy nhiên, đắm mình trong sự thoải mái khi có cô ấy bên cạnh, tôi đã không nhận ra rằng cô ấy đã sắp xếp ổn thỏa rất nhiều thứ từ trước, chứ không chỉ là những gì tôi tình cờ nghe được hôm nay.
Còn về mối quan hệ giữa tôi và Chinatsu—hai đứa hay ở bên nhau sau giờ học, thỉnh thoảng còn ở đến tối muộn tại nhà tôi, rồi tôi đưa cô ấy về—thì thật ra chẳng có thay đổi lớn nào.
Mối quan hệ này không hề khó xử hay gượng gạo chút nào. Thực tế theo thời gian, Chinatsu và tôi đã quen dần với sự hiện diện của đối phương, và chúng tôi có thể dành một khoảng thời gian đáng kể bên nhau mà không cảm thấy khó chịu.
Buzz.
Ngay lúc này đây, điện thoại tôi rung lên báo hiệu có tin nhắn mới.
(Chinatsu) Mình có câu hỏi cho cậu đây, "người mà mình có thể dựa vào" đang nghe lén đằng kia ơi.
(Chinatsu) Hôm nay ăn gì thế? *háo hức*
(Hajime) Tớ định mua nguyên liệu trên đường về. Thực đơn hôm nay là lẩu nhúng thịt heo kiểu mỏng kèm cải thảo xếp lớp và rau chân vịt trộn xì dầu.
(Hajime) Hình như hôm nay đang có khuyến mãi, với lại tớ muốn dùng cho hết chai sốt ponzu trong tủ lạnh.
(Chinatsu) Nghe cậu tả thôi đã thấy ngon rồi... mà sao mình cảm giác tay nghề nấu nướng của cậu ngày càng xịn và cầu kỳ hơn theo từng ngày thế nhỉ?
(Hajime) Gia vị tớ nêm bắt đầu hợp khẩu vị cậu rồi à?
(Hajime) Nếu thế thì tớ vui lắm.
(Chinatsu) Ghét ghê, sự dam dang của cậu còn cao hơn cả đứa chỉ biết nấu mỗi món cà ri như mình.
(Chinatsu) ...Nhưng đồ cậu nấu ngon thật.
(Hajime) Món cà ri cậu nấu cũng ngon mà?
(Chinatsu) Khi mình so sánh việc dựa dẫm vào đồ ăn sẵn rồi chỉ nấu một món duy nhất cái bùm là xong, với những gì cậu làm, Hajime à, kiểu như check giá siêu thị trên app rồi lên thực đơn từ đó ấy, mình không thể không thấy sự khác biệt một trời một vực!
(Hajime) Hôm nay có muốn đi mua đồ cùng tớ nữa không?
(Chinatsu) Mình đi.
(Chinatsu) Mình sẽ qua nhà cậu thay sang chế độ giản dị trước rồi chúng ta cùng đi.
(Hajime) Tớ quen với cả hai phiên bản của Minamino mấy ngày nay rồi. [Tin nhắn này đã bị xóa]
(Hajime) Tớ quen với cả hai phiên bản của Chinatsu mấy ngày nay rồi.
(Chinatsu) Tốt lắm, lol.
(Chinatsu) Hehe. Cậu biết không, mình thích cậu gọi mình là Chinatsu hơn là Minamino. Nghe vui lắm.
——
(Chinatsu) Hả? Sao tự nhiên cậu gục mặt xuống bàn thế?
(Chinatsu) Aloooooooo?
(Hajime) Cậu biết thừa rồi còn gì, đừng có trêu tớ.
(Hajime) Thôi nào, ngừng nghịch điện thoại nữa và đi chơi với bạn cậu đi.
(Chinatsu) Okaay, hẹn gặp lại nhé.
Ứng dụng nhắn tin tiện thật đấy. Biểu cảm khuôn mặt của mình sẽ không bị đối phương nhìn thấy.
(Hẹn gặp lại nhé, hử...)
Khi nghe những từ đó, tôi không thể không liên tưởng chúng với câu "Mình sẽ quay lại." Thế nên, tôi quyết định nằm gục mặt xuống bàn, giả vờ như đang chuẩn bị ngủ trưa. Tôi tìm cách để kìm hãm sự nóng bừng ở tai mình lại nhưng chẳng tìm ra cách nào cả.
Dù chúng tôi cư xử với nhau như thế nào, kể từ sự kiện hôm thứ bảy đó trở đi, tôi vẫn chưa thể nói ra điều gì.
Chinatsu cũng chẳng nói gì.
Ngày hôm đó, khi chúng tôi ăn bánh crepe, và những chuyện xảy ra sau đó.
—Tôi chắc chắn đó chính là thời điểm.
Gặp gỡ và được Suzuka-san công nhận chắc chắn là một điều tuyệt vời. Tôi rất mừng vì đã ở bên cô ấy vào lúc đó.
Tuy nhiên, tôi đã bỏ lỡ thời điểm thích hợp. Mặc dù đã trở nên thành thạo một cách tự nhiên trong việc lên thực đơn, trò chuyện về những việc diễn ra trong ngày, chia sẻ suy nghĩ khi xem TV và tán gẫu... Thậm chí ngay cả khi tôi dần quen với việc gọi cô ấy là "Chinatsu" và được gọi là "Hajime", chẳng hiểu sao, tôi vẫn không thể nói ra một từ quan trọng đó.
[Tôi nghĩ cảm xúc của mình có một cái tên. Còn cậu thì sao? Và giờ chúng ta đang trong mối quan hệ gì?]
◇◆
Trên đời này, có một thứ gọi là thời điểm.
Những người thành công trong cuộc sống luôn nói rằng nỗ lực và tài năng là cần thiết. Nhưng trên hết, điều cần thiết là sự may mắn để thu hút thời điểm đó, và khả năng nắm bắt lấy nó.
Và để tôi bổ sung thêm một câu nữa.
Những kẻ bỏ lỡ cơ hội nắm bắt thời điểm đó thường được gọi là "những kẻ hèn nhát".
4 Bình luận