Trưởng phòng Oh mở to mắt kinh ngạc.
‘Giết lãnh chúa lâu đài ư?’
Ông cũng chơi Kingdom Age và tự coi mình là một người chơi hardcore, nhưng ông chưa bao giờ thấy một nhiệm vụ nào liều lĩnh đến mức này.
‘Có lẽ là được nếu cậu ta dùng giáo và khiên...’
Build đồ ổn định nhất của Kingdom Age là sử dụng giáo và khiên kết hợp với nhau. Nhiệm vụ này có thể khả thi nếu người chơi thông thạo sự kết hợp đó.
‘Cung tên... sinh ra là để bắn từ xa hoặc dùng để ám sát cơ mà.’
Việc đột nhập vào lâu đài để giết lãnh chúa gần như là chuyện bất khả thi.
Đầu tiên, hệ thống an ninh của chúng sẽ báo động cho tất cả lính canh nếu có dù chỉ một tên bị giết. Hai tên lính canh gác cùng một chỗ phải bị tiêu diệt đồng thời, hoặc phải bị né tránh hoàn toàn, hoặc phải bị hạ gục trong âm thầm lần lượt từng tên một.
‘Và cái tên lãnh chúa đó...’
Vị lãnh chúa tên Talorant đó tình cờ lại chính là thiên địch của Almond.
‘Không đời nào có thể giết hắn chỉ bằng một mũi tên...’
Almond không thể giết được Talorant ngay cả khi cậu vượt qua được vô số lính canh đi chăng nữa. Talorant luôn mặc một bộ áo giáp đen đặc biệt, cứng cáp và nặng nề hơn bất kỳ tên lính nào khác.
‘Nhưng lỡ như cậu ta thực sự làm được điều đó bằng một cây cung thì sao?’
Trưởng phòng Oh có thể thuyết phục được cấp trên của mình nếu Almond thành công. Bọn họ sẽ trở thành nhà tài trợ cho một nhân tố chắc chắn sẽ tỏa sáng.
‘Mình có thể tự tin đảm bảo rằng cậu ta sẽ trở thành một ngôi sao.’
Trưởng phòng Oh rất thích Almond, một người có hình tượng sáng sủa và kỹ năng tốt. Tuy nhiên, một ngôi sao thì cần phải có sức hút riêng của nó.
Ông chăm chú theo dõi khi Almond đưa ra lựa chọn.
***
“Vì tiểu thư, tôi sẵn lòng chấp nhận.”
Emilia nở một nụ cười rạng rỡ với cậu. Chỉ riêng nụ cười của cô thôi cũng đủ để khiến cậu nghĩ rằng mình đã lựa chọn đúng đắn.
— Kya, lựa chọn đầu tiên là chuẩn bài rồi.
— Quan tâm đ*ch gì chuyện sống chết, miễn Emilia vui là được.
— Lên đường đi cống nạp mạng sống thôi!
— Haha chuẩn cmnr.
Người xem cũng có chung suy nghĩ. Họ phản ứng rất tích cực và có vẻ vô cùng phấn khích muốn xem Almond sẽ phá đảo nhiệm vụ này như thế nào.
— Tò mò thực sự không biết Almond sẽ làm thế nào đây.
— Làm thế nào là làm thế nào? Ổng sẽ bay màu ngay lập tức chứ sao.
— Ông là lính mới à? Almond không bao giờ chết đâu. Ổng chỉ nằm xuống khi nhận được donate thôi.
— 100.000 won là ổng đăng xuất ngay tắp lự.
Một số người thầm mong cậu sẽ thất bại. Thực tế thì, hầu hết trong số họ đều cảm thấy như vậy.
— Nhưng mà này, yêu cầu thế có phải hơi quá đáng không?
— LOL ừ đúng.
— Bất cứ ai từng làm nhiệm vụ đột nhập lâu đài đều biết nó khó vãi đái. Chắc mấy ông lính mới không biết đâu.
— Khéo người ta còn chưa chơi game này bao giờ ấy chứ.
Người chơi đánh giá nhiệm vụ đột nhập lâu đài là đặc biệt khó nhằn trong một tựa game vốn đã nổi tiếng là hardcore. Nhân vật phải trèo lên các bức tường lâu đài bằng tay không và bất kỳ tiếng động nào cũng sẽ kích động đám AI kẻ thù thông minh, khiến bọn chúng nhanh chóng bâu lại như ong vỡ tổ.
Họ còn đùa rằng lẻn vào lâu đài này khéo còn khó hơn cả việc vượt biên sang Triều Tiên.
— Vượt biên sang Triều Tiên khéo còn dễ hơn.
— Biên giới á? Dễ như ăn bánh.
Rõ ràng là họ đang nói quá lên, nhưng điều đó cũng đủ để chứng minh độ khó của nhiệm vụ này. Almond cũng dự đoán được rằng nó sẽ vô cùng gian nan.
‘Chà, cá là sẽ khó nhằn đây. Đơn thương độc mã lẻn vào lâu đài để ám sát lãnh chúa nghe đã thấy khoai rồi.’
Cậu chấp nhận nhiệm vụ vì một lý do đơn giản.
‘Thành công trong một việc khó nhằn sẽ giúp mình tăng thêm độ nổi tiếng.’
Sang-Hyeon đã đặt cược mọi thứ vào công việc stream này. Cậu đã không bắt đầu nếu một chuyện như thế này có thể khiến cậu bỏ cuộc.
‘Cơ thể mình giờ đã quen với nó rồi. Có lẽ mình thực sự có thể làm được.’
Almond cảm thấy như mình có thể bay lên nhờ vào đợt huấn luyện vừa rồi. Cậu cảm thấy không gì cản nổi và đang ở trạng thái sung mãn nhất.
‘Chỉ là một tòa lâu đài thôi mà. Chắc là cũng không có quá nhiều lính canh đâu.’
Almond đặt cược vào một thứ khác ngoài kỹ năng của mình. Các lâu đài thời trung cổ thường không được xây dựng quá kiên cố và không thể chứa quá nhiều người.
“Các lâu đài thời trung cổ chỉ chứa được khoảng 50 người thôi đúng không? Mình nghĩ mình làm được.”
Cậu thể hiện sự tự tin của mình.
— LOL
— Almond: 50 chấp 1 cũng chỉ là muỗi.
— Lâu đài thời trung cổ cũng chỉ là mấy cái nhà to thôi.
Almond đảo mắt khỏi kênh chat.
‘Dù sao thì…’
Cậu chạm mắt với Tiểu thư Emilia.
‘Cô ấy có lý do gì để giết người này cơ chứ?’
Emilia không có vẻ gì là kiểu người mang lòng thù hận hay muốn làm hại người khác mặc dù cô ấy chỉ là một nhân vật trong game. Cậu thấy một nhiệm vụ nguy hiểm như vậy thật kỳ lạ.
Màn hình chuyển sang màu đen và đoạn cắt cảnh (cutscene) tiếp theo bắt đầu.
Almond, lúc này không còn chịu sự điều khiển của Sang-Hyeon, cất tiếng hỏi vị tiểu thư.
“Thưa tiểu thư, vị lãnh chúa đó đã làm gì sai sao?”
“...”
Emilia im lặng nhìn cậu.
“Almond à, lính đánh thuê không được hỏi lý do.”
“...”
Cô ấy không có ý định nói cho cậu biết sao?
Emilia liếc nhìn xuống ngọn đồi và cất lời.
“Hắn ta đang biến chính thần dân của mình thành nô lệ.”
“...?”
“Hắn đối xử với họ còn tệ hơn cả nông nô và bán thần dân của mình cho những kẻ buôn nô lệ. Ngay cả phụ nữ và trẻ em cũng không tha.”
“Nhưng nếu vậy thì lấy ai để duy trì vùng đất này?”
“Không, chính là để duy trì vùng đất này. Bọn chúng ép người dân phải vay tiền với lãi suất cắt cổ rồi dùng khoản nợ đó để biến họ thành nô lệ.”
“Vấn đề sẽ được giải quyết nếu lãnh chúa chết sao?”
“Gia tộc của ta sẽ tiếp quản nơi đó.”
“Vậy tại sao ngài không đối đầu trực diện với hắn...”
“Chúng ta không có đủ lý do chính đáng. Ta nghĩ giải thích như vậy là đủ rồi. Ta sẽ ban thưởng cho cậu thật hậu hĩnh.”
Phân cảnh tiếp theo hiện ra sau câu thoại của cô.
***
“À húuuuuuuuu!” [note91134]
Tiếng sói tru vang vọng dưới ánh trăng rằm sáng rọi.
Những ngọn đồi rực rỡ sắc xuân không còn thấy đâu nữa, và Almond nhận ra mình đang chìm trong bóng tối.
Ting—
Một dòng chữ hiện lên trước mặt cậu.
[Ám sát lãnh chúa lâu đài, Talorant!]
Cuối cùng thì cậu cũng nhận được thông báo nhiệm vụ.
‘Bắt đầu rồi đây.’
Xào xạc—
Almond bình tĩnh núp vào ruộng ngô và thì thầm với người xem.
“Game có thu âm lại nếu mình nói chuyện ở ngoài đời không nhỉ?”
Cậu tự hỏi liệu các nhân vật NPC có nghe thấy tiếng cậu thì thầm không.
— Ai mà biết được…?
— Sao ông không thử thì thầm xem sao?
— LOL
— Ông có thể đổi trong phần cài đặt mà.
— Chỉnh được đấy.
Cài đặt có thể thay đổi được. Almond suy nghĩ một lúc.
‘Nhưng mà tựa game này đề cao tính chân thực cơ mà.’
Cậu quyết định cứ thế tiến hành.
“Mình sẽ cứ giữ nguyên vậy.”
Vút—
Cậu thì thầm khi màn đêm bao trùm lấy mình. Almond không tạo ra thêm bất kỳ tiếng động nào sau đó nữa. Cậu rón rén di chuyển với những bước chân nhẹ bẫng hệt như một sát thủ được đào tạo bài bản và phô diễn những kỹ năng mới của mình.
— Oooo…
— Chuyển động mượt như sunsilk.
— Khéo ông này không chỉ rành mỗi bắn cung đâu.
— Ổng có thay đổi một chút từ sau lần tối ưu hóa thiết bị đấy.
— Acorn Jelly bảo khả năng tập trung tức thời của thím này kinh khủng lắm.
Người xem cứ tưởng việc tối ưu hóa máy móc đã giúp cậu cải thiện, nhưng Almond lại thầm cảm ơn bài huấn luyện mà cậu vừa hoàn thành hôm nay.
‘Chương trình huấn luyện đó tốt hơn mình nghĩ.’
Cậu đã hoàn thành hơn ba tiếng đồng hồ chương trình huấn luyện mặc định của khoang máy, thứ đã giúp cải thiện đáng kể khả năng di chuyển của cậu trong thế giới thực tế ảo. Nhờ vậy, cậu đã tiếp cận được bức tường thành với số lần chạm trán kẻ địch ít nhất.
Almond tựa lưng vào tường và hít một hơi thật sâu.
“Phù.”
Giờ thì, làm thế nào để trèo lên tường thành mà không bị phát hiện đây?
Almond ngước lên nhìn.
Lách cách…
Những tên lính canh đang đi tuần tra xung quanh với những ngọn đuốc trên tay.
Almond nuốt nước bọt. Việc ở gần bức tường khiến cậu cảm thấy căng thẳng và cậu không biết phải bắt đầu từ đâu. Có lẽ cậu cần phải hạ gục hai tên trên kia trước đã.
‘Hai người…’
Hai tên lính lọt vào tầm nhìn của cậu.
‘Nếu một tên chết, tên còn lại sẽ đánh động…’
Cậu cần phải giết chúng cùng một lúc hoặc hạ gục tên này mà không để tên kia kịp nhận ra.
— Cứ giết cả hai luôn cũng được nếu không ngại việc gây ra tiếng động.
— Giết cả đôi cùng lúc kiểu đếch gì được?
— Không thể nào, nên bắt buộc phải diệt từng đứa trong im lặng thôi.
— Phải lẻn ra từ phía sau, bịt miệng lại rồi mới cứa cổ.
Cậu có thể giết chúng trong im lặng theo cách đó, nhưng Almond lắc đầu.
‘Không.’
Ngoại trừ việc dùng cung ra, Almond hoàn toàn không có chút tự tin nào về việc mình có thể hạ gục hai tên kia bằng tay không.
‘Mình muốn dùng cung.’
Một tên lính canh sẽ nhìn thấy tên kia gục ngã nếu cậu dùng cung, thế nên cậu bắt đầu suy tính xem phải làm gì.
‘Ah.’
Cậu từ từ rút cung ra và thì thầm với người xem.
“Mình chỉ cần dùng cung giết chúng cùng lúc là xong.”
Người xem bắt đầu spam một nùi dấu chấm hỏi lên kênh chat.
— ???
— ???????
— ?
— Bộ tính bắn hai mũi tên cùng một lúc như trên phim đấy à?
— Không đời nào.
— Làm thế quái nào được. Đây là Kingdom Age chứ có phải phim điện ảnh đếch đâu!
Bọn họ không thể nào hình dung nổi việc dùng cung giết hai kẻ địch cùng một lúc, nhưng Almond lại nghĩ khác.
‘Mình có thể làm được.’
Két…
Cậu kéo căng dây cung.
— Woah, ổng định bắn thật kìa?
— 50 ĐẤU 1 BẮT ĐẦU!
— Bọn lính sẽ ùa ra hết cho xem.
— Almond, cuối cùng cũng chịu nằm xuống lần đầu tiên sao?
— Oppa, mấy tên khác sẽ la hét toán loạn lên nếu phát hiện ra có người bị bắn đấy!
Kênh chat phản ứng trái chiều với đủ những lời lo lắng lẫn mỉa mai. Tuy nhiên, Almond chỉ tập trung vào cây cung của mình và không còn bận tâm đến xung quanh nữa.
‘Đầu tiên, tên bên trái. Mình phải nhắm lên cao… để làm chậm thời gian mũi tên rơi xuống.’
Cậu nhẩm lại chiến thuật trong đầu và hướng cây cung chếch lên trên. Almond tính toán quỹ đạo gần như ngay lập tức.
Vút—
Một mũi tên lao đi và cậu ngay lập tức nạp một mũi tên khác.
‘Mình phải canh đúng thời điểm để bắn trúng tên bên phải ngay khi mũi tên bên trái vừa cắm vào mục tiêu.’
Két…!
Cậu kéo cung căng hơn lần trước.
“Phù.”
Almond hít một hơi rồi khẽ khựng lại một nhịp.
Vút!
Một mũi tên uy lực xé toạc màn đêm và cả hai mũi tên găm phập vào mục tiêu.
Bịch!
Hai tên lính bên trái và bên phải gục ngã cùng một lúc.
‘Tính toán hoàn hảo.’
— Cái đ*ch gì thế… cùng một lúc á?!
— Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy???
Các góc độ khác nhau sẽ có thời gian tiếp cận mục tiêu khác nhau. Cậu bắn mũi tên đầu tiên lên cao để làm chậm thời gian rơi xuống, và bắn mũi tên tiếp theo theo một đường thẳng vào mục tiêu. Almond đã thành công hạ gục chúng bằng cung đúng như những gì cậu dự đoán.
Cuối cùng thì người xem cũng đã hiểu ra vấn đề.
— Woah!!!
— Điên. Vãi. Lọ.
— CHÚA ƠI!
— Vãi chưởng… ổng là quái vật à…
— Thế này mà cũng làm được luôn?!
— Almond! Ổng là thần thánh phương nào vậy? Almond! Có phải Ngài đó không?
— Trời ơi ngầu bá cháy :’(
Kênh chat ăn mừng cuồng nhiệt. Lượt người xem đạt mốc 1.400 và cậu cũng nhận được kha khá tiền donate.
[RubySword đã donate 10.000 won.]
[Wow.]
[CrazyMan đã donate 1.000 won.]
[Mẹ ơi! Lớn lên con muốn làm Almond! Con muốn làm Almond!]
[SheepSheep đã donate 3.000 won.]
[Cá là ngay cả mấy ông nhà phát triển game cũng chưa bao giờ ngờ tới việc trò này khả thi đâu LOL]
***
Trưởng phòng Oh ngây người nhìn màn hình stream của Almond.
‘Ừ… mình cũng không biết thật…’
Ông không phải là nhà phát triển, nhưng với tư cách là người phụ trách mảng phân phối, ông đã phải xem nhiều video gameplay hơn cả mức ông muốn. Đặc biệt là với Kingdom Age, ông đã xem vô số đoạn clip vì ông vô cùng thích tựa game này.
Tuy nhiên…
‘Đây là lần đầu tiên mình thấy một người như thế này.’
Chưa từng có ai giống như Almond. Trưởng phòng Oh từ từ cầm điện thoại lên.
“Này, bằng mọi giá phải tuyển được người mà tôi chuẩn bị gửi tin nhắn cho cậu, và tổ chức một cuộc họp vào ngày mai cho tôi.”
0 Bình luận