Mùa 1

Chương 19: Nhiệm vụ ám sát (1)

Chương 19: Nhiệm vụ ám sát (1)

Trưởng phòng Oh làm việc cho nhà phát hành game lớn nhất cả nước, Punk, và ông đang phải đối mặt với một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Tuy nhiên, đó không phải là những mối bận tâm thường thấy ở độ tuổi của ông như chứng hói đầu hay điểm chác của con cái.

“Tại sao mình lại rước cái game fantasy của nợ này từ nước ngoài về cơ chứ?”

Ông đang vô cùng lo lắng về doanh số của một tựa game đến từ Bắc Mỹ mang tên Kingdom Age. Nó nhận được những đánh giá xuất sắc từ cả giới phê bình lẫn người chơi, nhưng kỳ lạ thay lại không thể bám trụ nổi trên thị trường. Ông đã dự đoán trước là tựa game này sẽ không thể thành công vang dội, nhưng ông chưa bao giờ ngờ nó lại thê thảm đến mức này.

“Thế này thì quá thấp rồi.”

Tựa game bán được ít hơn dự kiến và bọn họ thì chẳng thể thay đổi được gì nhiều. Ban điều hành chắc chắn sẽ bỏ qua ngay cả khi ông đề xuất các chương trình khuyến mãi hay sự kiện mới để cứu vớt con game đang hấp hối này. Ông cần một lý do chính đáng để tái quảng bá cho nó.

‘Giá như có một ngôi sao mới nổi nào đó...’

Trò chơi này thậm chí còn chẳng có sân chơi thể thao điện tử [note91058]. Người ta chỉ đơn giản là mua game về và chơi thôi. Việc một ngôi sao hy vọng vươn lên từ tựa game này quả là một điều không tưởng.

‘Hừm.’

Trưởng phòng Oh tự cười nhạo chính mình.

‘Chà, buồn thật đấy.’

Trái tim ông nhói lên khi phải ngồi nhìn doanh số của trò chơi tụt dốc không phanh.

“...?”

Trong lúc ông đang chìm đắm trong sự tuyệt vọng, một đoạn video như thể phép màu đã lọt vào tầm mắt ông.

“Cái gì đây?”

Video chiếu cảnh một người chơi đang thực hiện thử thách bắn cung. Phần edit có hơi làm quá các pha xử lý lên một chút, nhưng những pha đó là hoàn toàn có thật.

‘Và đây chỉ là một lính mới thôi á?’

Các bình luận đều nói rằng người dùng này mới chỉ vừa bắt đầu chơi, và ngoại hình cậu ta cũng rất cuốn hút nữa.

‘Sao cậu trai này lại đi stream thay vì làm người mẫu nhỉ? Mà kệ đi, cảm tạ trời đất vì cậu đã bước vào con đường stream!’

Người chơi này trông giống như một viên ngọc thô, chứa đựng vô vàn khả năng. Giá thuê cậu ta đóng quảng cáo chắc chắn sẽ rẻ hơn so với các streamer lớn. Thêm vào đó, cậu ta lại có tiềm năng cực khủng.

‘Nếu cậu ta nhận được sự hậu thuẫn đúng đắn...’

Rầm!

Trưởng phòng Oh đập mạnh tay xuống bàn phím mà không hề suy nghĩ.

“Chính nó!”

Các đồng nghiệp nhìn ông với ánh mắt kỳ quặc, nhưng ông chẳng thèm bận tâm. Ông nhấp vào đường link dẫn đến kênh của Almond và xem lại các đoạn clip phát sóng trước đó.

‘Cái này... kế hoạch này chắc chắn sẽ thành công!’

Phản ứng của người xem, những video lọt top thịnh hành, kỹ năng chơi game, và cả khả năng tương tác trên stream... Người chơi này có tất cả mọi thứ. Cậu ta trông cũng rất đẹp trai trong buổi phỏng vấn nữa.

Ting—

Một thông báo dành riêng cho người theo dõi hiện lên.

[Almond đang bắt đầu buổi phát sóng!]

Trưởng phòng Oh há hốc mồm.

‘May mắn làm sao!’

Almond không có lịch stream cụ thể nào, nhưng cậu lại tình cờ bắt đầu phát sóng đúng lúc Trưởng phòng Oh đang kiểm tra kênh của cậu. Trưởng phòng Oh nhanh chóng ấn vào luồng phát trực tiếp và dán mắt vào màn hình đen xì để chờ Almond xuất hiện.

‘Hả?’

Ông phát hiện ra một điều bất ngờ.

‘Nhiều người xem thế này cơ á?’

Các video khác của Almond không hề có nhiều người xem đến vậy. Cậu ta thu hút được lượng lớn khán giả thế này từ lúc nào vậy?

***

‘Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?’ Sang-Hyeon tự nhủ trong khi điều chỉnh lại micro.

Không, tại sao chuyện này lại xảy ra cơ chứ?

‘Là do buổi stream cùng Acorn Jelly, những cú bắnhoàn hảo của mình, hay là do cái video edit đó?’

Dù lý do là gì đi nữa thì chuyện này cũng thật khó tin.

[Số người xem hiện tại: 1003]

Hơn một nghìn người đã đổ xô vào xem ngay từ lúc mới bắt đầu. Con số vẫn không ngừng tăng lên khi luồng phát sóng chạy. Cậu biết rằng mình không nên nhắc đến số lượng người xem, nhưng đôi môi cậu vẫn cứ run lên.

‘Một nghìn người.’

Đạt được một nghìn người xem trực tiếp đánh dấu một cột mốc cực kỳ quan trọng. Người ta hoàn toàn có thể biến việc stream thành một nghề nghiệp toàn thời gian với con số này. Tất nhiên, một kỳ tích như vậy thường đòi hỏi sự đầu tư đáng kể về cả thời gian và công sức.

Tuy nhiên, người xem vẫn tiếp tục ùa vào.

[Số người xem hiện tại: 1120]

Số lượng đang tăng lên hàng trăm mỗi lúc.

‘Mình có nên nói gì đó không ta?’

Sang-Hyeon rơi vào trầm mặc trước tình thế khó xử này, trong khi sự náo động trên kênh chat vẫn tiếp tục leo thang.

— AlHa! [note91055]

— AlHa!

— AlHa hi!

— Gì thế? Sao ổng không nói gì hết vậy?

— Bật stream lên đi! Almond bật stream lên! Almond bật stream lên! Almond bật stream lên! Almond bật stream lên! Almond bật stream lên! Almond...

— Ổng bật rồi thằng đần.

— Làm ơn ban thằng spam kia đi.

— Người ta mới vừa mới mở thôi mà mấy ông đã đòi ban là sao LOL

— Almond có quản lý không nhỉ? Lần trước tui thấy có người đi cùng ổng...

Tốc độ trôi của kênh chat lúc trước hoàn toàn không thể so sánh được với bây giờ. Một số người xem thậm chí trông còn hơi phát cuồng.

‘Lúc ở trên stream của Acorn Jelly, mọi chuyện đâu có tệ đến mức này.’

Stream của Acorn Jelly có hơn năm mươi nghìn người xem, nhưng kênh chat có vẻ vẫn dễ kiểm soát vì có một streamer chuyên nghiệp và quản lý hỗ trợ bọn họ từ bên ngoài.

‘Họ đã hỗ trợ cho mình rất chu đáo.’

Việc nhận thấy toàn bộ sự chú ý này và phải tự mình quán xuyến vô số người xem khiến cậu cảm thấy lạnh sống lưng.

Sang-Hyeon nuốt nước bọt và thầm nghĩ.

‘Quá ngon luôn!’

Cậu đã luôn theo đuổi những cảm giác như sự căng thẳng và kỳ vọng với khi còn là một vận động viên. Một cảm giác khoan khoái luồn qua cơ thể cậu và động cơ bên trong cậu bắt đầu gầm rú. Đôi bàn tay cậu run lên vì căng thẳng và phấn khích.

“E hèm.”

Cậu phấn khích chào hỏi họ sau khi hắng giọng.

“Chào mọi người trên Treevy nhé! Quả là một màn chào đón nồng nhiệt ngay từ lúc bắt đầu!”

Kênh chat lại bất ngờ bùng nổ ngay khi nó vừa có dấu hiệu hạ nhiệt đôi chút. Nhịp độ này có thể tương đương với nhịp tim của Sang-Hyeon khi ấy.

— Muhahahaha!

— Ahahahaha!

— Chào anh Almond!

— Ooo Almond!

— Oppa, cho xem mặt đi! Cho bọn em xem mặt đi!

— Giờ mới để ý, stream của Almond không có lộ mặt.

— Trời ơi không! Anh ấy không lộ mặt á? :(

— Sao chỉ có mỗi giọng nói phát ra thế này?

— Ở đây có nhiều người mới ghê.

— Ngay từ đầu ổng đã stream mà không có facecam rồi.

— Anh ý đang giấu nhan sắc đấy.

— Cho tụi tui xem mặt đi :((

Rất nhiều người tìm đến sau khi xem bài phỏng vấn của cậu và yêu cầu được nhìn thấy mặt cậu.

‘Facecam à…’

Sang-Hyeon đang tìm kiếm tính năng bật facecam thì nhận được tin nhắn từ Ju-Hyeok.

Ting—

Cậu có thể đọc được tin nhắn trực tiếp từ bên trong khoang máy.

[Ju-Hyeok: Này, xem thử đi. Cậu làm tớ ghen tị chết đi được.]

Tin nhắn kèm theo một bức ảnh và giờ thì cậu đã hiểu tại sao lại có nhiều người đòi xem mặt cậu đến vậy.

Ju-Hyeok gửi cho cậu ảnh chụp màn hình của một diễn đàn mạng nổi tiếng mà hội chị em rất hay dùng. Trong đó có cả một bộ sưu tập những bức ảnh của Sang-Hyeon lúc cậu đang chơi game, lúc lau khô người bằng khăn tắm, lúc trả lời phỏng vấn, vân vân. Bất kỳ khoảnh khắc nào lộ mặt Sang-Hyeon đều được chụp lại và đăng tải lên đó.

‘Woah.’

Cậu thấy mấy dòng bình luận đó sến súa đến mức ngượng không dám đọc, nhưng tim cậu thì vẫn đập thình thịch. Cảm giác được nhiều người yêu mến như thế này quả thực là đáng đồng tiền bát gạo mà.

[Sang-Hyeon: Này, tớ nghĩ tớ có máu hám fame mất rồi.]

[Ju-Hyeok: ???]

[Sang-Hyeon: Cảm giác sướng thật đấy.]

[Ju-Hyeok: LOL cậu sinh ra để làm nghề này rồi. Bật facecam lên đi. Đi ban mấy thằng spam phiền phức lắm.]

[Sang-Hyeon: Okie]

Sang-Hyeon mỉm cười và bật camera lên. Một khung hình nhỏ hiện ra ở góc màn hình.

“Xin chào, Treevy!”

— Wow!

— Tính từ hôm nay là anh sẽ bật facecam luôn hả?!

— OMG ổng đẹp trai xỉu.

— :’(

— Kya!

— Ngồi trong khoang máy thôi mà cũng đẹp trai thế á?

— Điên thật!

— Hyung! Chúng mình kết hôn đi!

Đúng như dự đoán, tốc độ kênh chat còn tăng nhanh hơn nữa. Tiền donate đổ về nườm nượp ngay cả khi cậu còn chưa bắt đầu chơi.

[Ooryuryu đã donate 1.000 won.]

[Đẹp trai vãi đạn.]

[DoReMi đã donate 2.000 won.]

[Hyung, cú bắn hoàn hảo của anh đúng là ảo ma. Lúc đó em không donate được, nên giờ em bù nhé.]

Một số lượt donate nói rằng họ đã lỡ mất cơ hội lần trước cứ như thể họ đang mắc nợ cậu vậy. Cậu không thể nào đọc hết tất cả được.

‘Mình muốn làm một streamer về game.’

Cậu có vẻ như sinh ra để làm công việc này đúng như những gì cậu đã nói với Acorn Jelly từ lần trước.

“Cảm ơn mọi người vì tất cả những lượt donate nhé. Mình sẽ bắt đầu chơi luôn đây, chúng ta đang hơi bị chậm lại một chút rồi.”

[Đang khởi động Kingdom Age.]

Nhân vật Almond đã quay trở lại Kingdom Age.

Vù vù—

Một cơn gió xuân ấm áp thổi qua.

“Almond.”

Giọng nói của Emilia nghe dịu dàng như một cơn gió. Cô cất tiếng gọi cậu từ trên ngọn đồi.

Lần trước, Sang-Hyeon và Acorn Jelly đã chơi thêm hai ba tiếng nữa và quét sạch hoàn toàn hang ổ của bọn yêu tinh.

Emilia đưa mắt nhìn tàn dư của trận chiến.

“Ta đã được nghe kể về kỹ năng của cậu.”

“Đó là vinh hạnh của tôi, thưa tiểu thư.”

Mái tóc vàng hoe thoang thoảng hương hoa của cô lướt qua mặt Almond cùng với cơn gió.

Emilia quay người lại. Cô đỡ Almond đứng dậy và nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Tiêu diệt đám goblin đó một cách dễ dàng như vậy... Bọn chúng đã gây ra cho chúng ta biết bao rắc rối.”

“Tôi không hề làm việc đó một mình.”

“Không, ta đã nghe Roman kể lại mọi chuyện rồi.”

Emilia nắm lấy tay cậu. Cô ấy hành xử khá bạo dạn đối với một ứng cử viên cho vị trí nữ chính, điều này khiến cho những người xem vô cùng phấn khích.

— Cái quái gì thế?

— Cậu cày được bao nhiêu điểm hảo cảm với cô nàng rồi đấy?

— Almond thậm chí còn chưa bắt đầu chuỗi nhiệm vụ hảo cảm cơ mà!

— Là do nhan sắc của ổng đó...

— Khoan đã, đó còn đ*ch phải khuôn mặt thật của ổng trong game LOL

— Chắc là do khí chất ổng tỏa ra rồi.

— Mấy ông nghĩ bả có giác quan thứ sáu chắc?

Almond không thể dự đoán được diễn biến này, nhưng cậu đã hiểu ra vấn đề sau câu nói tiếp theo của cô.

“Ta có một nhiệm vụ khác muốn nhờ cậu.”

“...”

Hóa ra cô ấy chỉ muốn giao cho cậu một nhiệm vụ khác.

— LOL

— Ta rất biết ơn cậu, thế nên hãy giao cả mạng sống của cậu cho ta nhé.

— Rõ luôn.

— Sao cô ấy không giao việc trực tiếp cho Roman nhỉ? Trò chơi được thiết kế như vậy à?

— Tôi nghĩ lối chơi của ổng đã làm thay đổi cốt truyện rồi.

“Một nhiệm vụ sao? Ngài nên hỏi Roman về các nhiệm vụ...”

Almond đáp lời.

“Không, ta muốn cậu thực hiện việc này một mình. Đây không phải là quyết định của riêng ta. Lãnh chúa của ta cũng cho rằng đó là phương án tốt nhất.”

Cậu tự hỏi cái nhiệm vụ solo này có thể là gì. Chắc hẳn nó phải đơn giản lắm nếu chỉ cần đến một người.

“Cậu có thấy tòa lâu đài đằng kia không?”

“Có.”

“Xin hãy giết chết lãnh chúa của tòa lâu đài đó.”

“!?”

Nhân vật Almond lộ ra vẻ mặt y hệt như biểu cảm của Sang-Hyeon lúc này.

‘Cô ấy đang nói cái quái gì vậy?’

Sang-Hyeon chơi trò này chưa được bao lâu, nhưng cậu thừa biết rằng yêu cầu đó thật vô lý.

— Noona, em thực sự sẽ chết đúng không!?

— LOL bả đang đẩy ông vào chỗ chết kìa.

— Thế này thì khác đ*o gì bảo ổng đi chết đi không?

— Noona em sắp chết rồi! Noona em chết mất! Noona em đi chầu ông bà đây!

— E-Emilia… Tại sao! Sao chị lại trở nên như thế này!

— Bình thường bả đâu có thế này đâu LOL

— Chắc radar đo sức mạnh của bà cố này bị chập cmnr.

Kênh chat cũng có cùng suy nghĩ.

Ưm… Vị lãnh chúa đó có thường xuyên ra ngoài không?”

“Không, cậu phải lẻn vào trong.”

“...?”

“?”

Emilia nghiêng đầu tự hỏi không biết mình có nói gì sai không.

“Sẽ không có vấn đề gì đâu nếu dựa vào kỹ năng của cậu.”

Cô lại nắm lấy tay Almond và nhìn cậu bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ. Cô thực sự đặt trọn niềm tin vào cậu.

[NewNoble đã donate 2.000 won.]

[(đã dịch) Cậu chắc chắn có thể hạ gục tên lãnh chúa lâu đài chỉ bằng một mũi tên!]

[Emilia đã donate 10.000 won.]

[Noona, chị bảo đi chết nên em chết đây. Có vấn đề gì không?]

[Emilia Antoinette đã donate 10.000 won.]

[(đã dịch) Chết đi tên dân đen.]

Tiền donate đổ về nườm nượp trước tình cảnh éo le của Almond. Bọn họ đang thi nhau bày tỏ sự đồng cảm với cậu.

[1. Chấp nhận]

[2. Từ chối]

Almond chỉ do dự một giây trước khi di chuyển tay.

“Mọi người ơi, cùng triển luôn nhỉ.”

Cạch— Cậu chọn phương án đầu tiên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Almond Hi (dành cho ai đã quên)
Almond Hi (dành cho ai đã quên)
[Lên trên]
esports
esports