AKI: Chủ nhật tuần sau ghi âm có được không vậy?
Otoi: Cuối tháng luôn à? Eh, cũng được
AKI: Tầm đấy có tổ chức lễ hội mùa hè. Cô biết chứ, lễ hội ở đền ấy? Có bắn pháo hoa đồ á?
Otoi: Oh, biết
AKI: Tôi nghĩ chúng ta có thể ghi âm xong trước buổi chiều
Otoi: Hai người đi hẹn hò ở lễ hội đó à? Dễ thương thế
AKI: Không, tôi muốn hỏi cô vài thứ về chuyện đó thôi
Otoi: Chuyện gì cơ?
AKI: Cô về nhà chưa?
Otoi: Tối nay tôi bắt xe buýt ra ga luôn
AKI: Ok! Vậy đợi vài ngày nữa cô ổn định rồi tôi sẽ liên lạc sau
Otoi: Um. Mai cậu muốn gặp luôn không?
AKI: Mai luôn á? Đi xa cô không thấy mệt à?
Otoi: Không sao, tôi sẽ ngủ trên xe. Cậu giúp tôi xách đồ về nhà là được
AKI: Tôi là nô lệ của cô đấy à? Ý tôi là, tôi sẽ làm, vì cô đã làm cả đống chuyện cho bọn tôi nhưng dù có như thế thì…
Otoi: Cảm ơn
AKI: Vậy mấy giờ tôi ra ga thì được?
Otoi: 4 giờ sáng chăng?
AKI: Cô đúng là đồ quái vật…
***
Đó là đoạn chat LIME tối qua với Otoi-san, ngay sau khi bị ông bác tôi ‘du kích’. Nhắn xong thì tôi lập tức leo lên giường luôn để ít nhất còn ngủ được một chút. Thế là trước khi mặt trời ló dạng và chương trình thể dục buổi sáng trên radio còn chưa phát sóng thì tôi đã phải lóc cóc dậy
Ngay cả Iroha cũng không dậy sớm thế này, nên chẳng có ai lợi dụng lúc tôi đang mê man mà chọc phá cả. Tôi từ tốn thay bộ đồ thể thao và khởi động giãn cơ nhẹ nhàng để chuẩn bị đi chạy bộ
Tại sao lại phải chạy bộ khi tôi sắp đi gặp ai đó à? Vì tôi có lịch tập thể dục hằng ngày, và tôi không thể nghĩ ra cách nào hiệu quả hơn việc chạy bộ trước khi gặp Otoi-san cả. Từ khi kỳ nghỉ hè bắt đầu tôi phải dậy sớm chạy bộ khoảng ba lần một tuần. Cuộc nói chuyện với Otoi-san chắc phải mất kha khá thời gian nên tôi phải chạy bộ ngay bây giờ mới được
Chắc bạn đang nghĩ ‘Gã điên nào lại đi gặp một cô gái trông bộ đồ thể thao ướt đẫm mồ hôi chứ?’ phải không?
Nhưng không cần phải lo về chuyện đó đâu. Otoi-san không phải kiểu người quan tâm đến chuyện ăn mặc của tôi. Hồi cấp hai tôi phải xem thấy cô ấy cosplay nhưng cô thậm chí còn chẳng mảy may để tâm. Thật ra thì, lỡ tôi có thấy cô ấy khỏa thân và—Thôi được rồi, có lẽ như thế thì hơi quá đáng rồi
Tôi rời khỏi tòa chung cơ khi bầu trời còn đang khoác lên mình chiếc áo hổ phách sắc pha trộn một chút siêu hải lam. Làn gió mát rượi có phần se lạnh thổi phà vào da thịt làm dịu đi hơi ấm nóng trong không khí của tiết trời mùa hạ
Tôi chậm rãi từng bước chân, đầu thầm nghĩ xem có nên đặt lùi báo thức lại để bắt đầu dậy chạy bộ sớm hơn trong điều kiện lý tưởng này không. Nhưng nghĩ kỹ thì cũng thật kỳ lạ khi phải đi ra ga đón một người bạn cùng lớp vừa đi nghỉ mát về thế này. Trước đây tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, nhưng giờ lại bắt đầu thấy nếu không phải vì là Otoi-san thì tình huống này rất dễ bị hiểu lầm. Mối quan hệ của chúng tôi chẳng có gì để xảy ra những chuyện như thế và cũng sẽ không bao giờ có
Tôi tiếp tục rảo bước, tâm luôn cảnh giác đến trường hợp Tsukinomori-san đang ngầm theo dõi mình. Sau 10 phút thì tôi cũng ra tới ga. Chuyến tàu đầu tiên vẫn chưa khởi hành nên ga tàu ở thành phố nhộn nhịp này bây giờ vẫn vắng tanh. Vì vậy mà việc tìm thấy Otoi-san – người vừa nhắn cho tôi vỏn vẹn hai từ ngắn ngủi “Ở đây”, lại dễ dàng như tìm thấy ốc đảo giữa hoang mạc
“Xin lỗi, để cô phải đợi rồi”
“Huh? Oh, cậu đấy à” Otoi-san đang ngồi trên chiếc vali to đùng của mình và nhìn xa xăm vào hư không. Rồi cô chào một cách uể oải khi thấy tôi
“Hello. Uh, cô đang mặc cái gì vậy?”
“Lạ lắm sao?”
“Nó, um, không hợp với thời tiết này lắm”
“Ý cậu là sao?” Otoi-san bấu lấy tấm vải đang che trên ngực rồi hỏi
Chiếc áo sơ mi ngắn tay cô vẫn mặc như thường ngày thì ổn cả, nhưng chiếc khăn quàng đang quấn quanh cổ thì chẳng ăn nhập gì. Mặc dù vẫn còn sớm nhưng giờ đang độ giữa hè. Ăn mặc ấm áp thế này thì đúng là kỳ lạ, nhưng điều kỳ lạ đó không đáng nói nếu cô ấy không mở hết cúc áo mà phơi cả bộ ngực ra trước mặt mọi người như thế kia. Rốt cuộc cô đang nghĩ cái quái gì vậy hả?
Nếu nóng thì cô nên tháo khăn quàng ra đi chứ. Còn nếu lạnh thì làm ơn đóng cúc áo vào giùm
Cô ấy vẫn bất cẩn…hoặc luộm thuộm…hoặc bất cần…như mọi khi.
“Chỗ tôi đến lạnh lắm”
“Giữa hè mà lạnh á? Cô đi đâu vậy”
“Osore-zan” [note83162]
“Đó không phải nơi dẫn đến địa ngục à? Sao mấy người cứ muốn biến cuộc đời tôi thành bộ phim kinh dị thế?”
Làng Kageishi đã đủ rùng rợn rồi. Tôi biết mùa hè là phải đi đây đi đó như thế, nhưng bạn nghĩ mấy người này sẽ thông cảm cho tôi sao
Osore-zan cũng là một nơi kinh dị và huyền bí ở Aomori. Ở nơi đó bạn có thể tìm thấy sông Sanzu – con sông mọi người cho là nơi người chết phải băng qua để sang được thế giới bên kia. Otoi-san nói cô sẽ đi rèn luyện khả năng cảm âm để phát triển cho sự nghiệp sáng tác nhạc của mình, nhưng khi không lại đi chọn nơi quái đó là sao. Cô ấy có nói là muốn tránh nóng, và dù Osore-zan đúng là mát mẻ thật, nhưng phải tôi thì không bao giờ nghĩ đến nơi đó đầu tiên. Đến chỗ khỉ ho đó thì tôi nghĩ cô sẽ luyện được khả năng ‘cảm linh’ luôn chứ không phải ‘cảm âm’ nữa đâu
Otoi-san rút cây kẹo mút từ trong túi ra và xé toạc lớp giấy bọc trước khi cho vào miệng. Rồi cô ấy ngước lên nhìn bầu trời với vẻ mặt trầm ngâm
“Có lẽ là do Koyagi là một trò chơi kinh dị chăng”
Cô ấy nói đúng
“Họ nói những người sở hữu Stand sẽ thu hút những người sở hữu Stand khác, không phải sao? Có lẽ giống như, chúng ta ở trong một bộ game kinh dị bị nguyền rủa hay gì đó. Tôi nghe nói chuyện đó có thật đấy” [note83164]
“Tôi nghĩ mình không biết điều đó thì vui hơn đấy, cảm ơn”

Tôi biết đó chỉ là chuyện mê tín thôi, chẳng có gì đáng sợ cả…nhưng tôi vẫn tự nhủ trong đầu là phải ghé mua thêm vài lá bùa hộ mệnh ở ngôi đền trong thị trấn
“Thôi được, tôi biết Osore-zan lạnh rồi, nhưng sao cô lại phải quàng luôn chiếc khăn đó về tận đây luôn thế?”
“Cởi ra thì phiền lắm”
“Nhưng trông nó đâu có hợp với bộ đồ cô đang mặc. Trông cô cứ thảm họa thời trang ấy”
“Cậu hài hước đấy”
Tôi châm chọc, vậy mà cô ấy chẳng thèm để tâm. Đúng là Otoi-san đó. Nhưng nghĩ kỹ lại, tôi nhận ra cô ấy cũng chẳng quan tâm đến bộ đồ thể thao tôi đang mặc. Trước giờ tôi cứ nghĩ cô ấy không để ý người khác mặc gì, hóa ra là… cô ấy chẳng để ý cả bản thân mình nữa
“May là giờ này không có ai ở đây, nên mới không ai xăm soi đến cô đấy”
“Có muốn đi ăn cơm bò không?”
“Quán ăn hay karaoke không hợp lý hơn à?”
Những chỗ đó thường mở suốt hai bốn tiếng, nhưng nhìn nét mặt Otoi-san thì tôi biết cô ấy chẳng thấy câu nói đó buồn cười chút nào. Với người ngoài, có lẽ cô ấy trông chẳng khác gì mọi khi – khuôn mặt vô cảm thường trực. Nhưng tôi quen cô ấy đủ lâu để nhận ra khi nào cô ấy đang bực
“Thôi kara ồn ào lắm. Đặc biệt là giờ này thì chỉ toàn những kẻ say xỉn bét nhè thôi”
“Ờ nhỉ. Hối đó có mấy người còn vào nhầm phòng cô cơ mà”
“Hồi chúng ta học cấp hai đúng chứ?”
“Không phải chúng ta đã thống nhất là không nhắc lại nữa sao?”
“Thời thanh xuân ngổ ngáo của tụi mình à? Ờ ha…”
“Tôi thì không đến mức gọi là ngổ ngáo, nhưng giờ cô nói mới nhớ – đúng là chẳng có từ nào diễn tả chuẩn hơn việc hai đứa học sinh cấp hai mò đi hát karaoke giữa đêm khuya”
“Hồi đó có lý do chính đáng mà. Nhưng thôi nhắc lại chuyện cũ làm gì”
Cô ấy nói đúng. Không gì vô ích hơn là cứ lôi chuyện đã qua ra bàn lại. Có lẽ cô ấy nhớ đến lời hứa năm xưa của chúng tôi rằng sẽ không mang những chuyện nghiêm túc trong quá khứ ra nói ở hiện tại. Vậy nên tôi cố tình chuyển đề tài bằng một câu hỏi tôi mới nảy ra trong đầu
“Thôi được vậy bỏ qua karaoke, nhưng sao cô không chịu ý tưởng đến quán ăn? Họ còn có cả đồ tráng miệng đấy”
“Nói thật thì tôi đã thử tất cả các quán ăn quanh đây đến mức ngấy luôn rồi”
“Đó là kiểu vấn đề của người sống trong nhung lụa à?”
“Với lại tôi có mang một ít đồ ngọt ở Aomori về nên tôi nghĩ tôi sẽ về nhà thủng thức chúng, nhưng là sau khi đi ăn một bát cơm bò”
“Cậu nghiện đồ ngọt lắm à? Thôi được, vậy giờ ta đi ăn cơm bò. Để tôi xách đồ cho cô”
“Cảm ơn” Otoi-san chỉ vào đống hành lý của cô ở dưới đất
“Urgh!...Tận ngần này cơ à? Mong là tôi đủ may mắn để còn tay sau vụ này”
Núi túi giấy chất đống đó cứ như tấm biển thông báo “tôi vừa mới đi du lịch về đây” vậy
“Xin lỗi nhé. Tôi sẽ đền đáp sau. Cứ coi như phần thưởng đi”
“Thưởng á?”
Có lẽ là quà lưu niệm hay gì đó. Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi, nhưng câu trả lời tôi nhận được từ cô lại nặng hơn cả đá
“Tôi sẽ chia cho cậu ít dưa của tôi”
“Lại nữa à?”
Nãy tôi nói là nặng hơn cả đá à? Có lẽ phải nói là nặng hơn cả trái dưa mới đúng
Cô ấy còn nhấn mạnh từ dưa nữa phải không? Ánh mắt tôi không tự chủ mà tia xuống… Ờm, tôi nghĩ không cần nói rõ chắc bạn cũng hiểu rồi. Và tôi chợt nhận ra cái áo đó mỏng cỡ nào, cổ áo trễ hơn thường ngày, và tôi có thể thấy được viền áo lót cùng bộ ngực thấp thoáng bên dưới. Tất cả là do cô ta buông lời câu đó
“Cô nói chia dưa của mình cho tôi là…”
“Tôi nói chia dưa thật mà. Có muốn ăn thử không?”
“Gì cơ? Ở đây luôn à!?”
“À mà tay cậu bận hết rồi. Để tôi đút cho cậu vậy”
“C-Cô chủ động luôn à?!”
Tôi đang ngỡ ngàng thì đột nhiên cô ấy tiến lại gần, khoảng cách giữa chúng tôi bỗng rút ngắn đến mức tôi phải lùi lại theo phản xạ. Mọi thứ chỉ diễn ra vài giây từ lúc cô dụ dỗ tôi nhìn vào cặp dưa của cổ, chỉ việc đó thôi cũng đủ táo bạo rồi. Vậy mà giờ cô còn muốn công phá qua hàng phòng thủ của tôi bằng một đòn tấn công khiến tim tôi đập loạn như trống trận
Tình cảnh này giống hệt như lúc chơi game đối kháng của nhà Tenchido, nhưng giờ điều quan trọng hơn là tôi phải giữ bình tĩnh cái đã. Vậy nên tôi nhắm chặt mắt và cố giữ khoảng cách với Otoi-san. Chỉ cần tôi cố giữ khoảng cách và không bị cuốn theo thì mọi thứ sẽ ổn thôi…
“Đừng có né không thì tôi không đút vào miệng cậu được”
“K-Khoan, cô đút thứ gì vào miệng tôi thế? Cô biết thế này khá l—”
Tôi muốn nói từ ‘lạ’, nhưng từ đó chưa kịp thốt ra thì có thứ gì đó đã chui lọt vào giữa môi tôi rồi. Thứ gì đó mềm, mịn và có vài chỗ hơi sần. Sau đó một thứ vị ngọt lẫn chút chua bùng lên trên đầu lưỡi – là vị trái cây
“Tôi nói là kẹo mà. Vị truyền thống đấy”
“Ngon đấy…”
Nó không chỉ có vị như trái cây. Nó là trái cây thật. Khi tôi mở mắt ra thì thấy Otoi-san với bộ mặt lãnh đạm như mọi khi đang kẹp món kẹo gì đó trên tay. Phần kẹo bị cắn dở để lộ phần nhân bên trong, là lớp nhân táo được bọc trong lớp vỏ bánh bơ; Vị bánh táo kiểu Nhật
“Nhỉ? Là đặc sản nổi tiếng của Aomori đấy”
“Mà sao cô lại nói là dưa?”
“Dưa mà…” Otoi-san cau mày nhìn lại vỏ bì. Trên đó có ghi mấy dòng như hương vị hay gì đó và rõ ràng nó là ‘táo’
“Ồ phải ha. Ý tôi là táo. Lỗi tôi”
“Jeez. Cô làm tôi hiểu lầm rồi này”
“Táo hay dưa đâu quan trọng?”
“Thôi đừng bận tâm. Không có gì to tát đâu…”
Không đời nào tôi lại đi giải thích cho cô cái ‘hiểu lầm’ ấy. Trong một khoảnh khắc tôi đã nghĩ có thể cô ấy sẽ đút một trong hai quả dưa đó vào miệng tôi. Nhưng dù tôi có nói ra thì chắc cô chỉ nói tôi “hài hước đấy” bằng một giọng vô cảm thôi
Buồn cười sao? Nói đúng hơn là điên rồ. Dù mối quan hệ của chúng tôi có quái dị đến thế nào thì tôi cũng tin rằng cô ấy sẽ không bao giờ làm chuyện đó ở nơi công cộng thế này đâu
“Cậu nói mấy câu lạ quá đấy, Aki. Aumph”
Tôi há hốc nhìn cô ấy. Cô vừa lấy phần bánh còn lại — cái phần mà tôi đã cắn một miếng — rồi nhét thẳng vào miệng mình mà chẳng hề chớp mắt, như thể đó là chuyện bình thường nhất trên đời vậy
“Dù mối quan hệ của chúng tôi có quái dị đến thế nào…” Tôi tự nhắc lại trong đầu. Nhưng có lẽ nó còn quái dị hơn tôi tưởng. Và có lẽ tôi nên tự chuẩn bị tinh thần cho vài quả dưa bất ngờ một lúc nào đó đập thẳng vào miệng mình. Có lẽ tôi nên cảnh giác cao hơn một chút khi ở gần cô ấy
***
Khi đến quán cơm bò, Otoi-san và tôi chọn cho riêng mình một bàn 4 người. Bình thường làm thế có hơi thiếu tế nhị, nhưng vì giờ này quá sớm nên quán chả có mấy người ở đây. Tôi cầm menu và gọi một suất cỡ vừa rồi mới bắt đầu giải thích lí do mình muốn nói chuyện với cô ấy
“Tôi muốn tìm cho Iroha một người bạn cùng khóa”
Chuyện này không liên quan gì đến công việc. Tôi không nói với tư cách thành viên của Liên Minh, mà là nói với tư cách người bạn đã trông chừng Iroha từ thời cấp hai
“Kohinata có nhiều bạn lắm mà”
“Phải, nhưng những người đó làm bạn với Iroha dưới lớp vỏ một học sinh gương mẫu. Tôi muốn tìm cho nhỏ một người bạn thân, người nhỏ có thể thoải mái làm phiền đến mức làm người ta phát điên như đối với tôi ấy”
“Cuối cùng cậu cũng phát điên với em ấy đến nổi cậu muốn đẩy qua cho người khác à?”
“Không phải thế, ngược lại cơ”
Mắt Otoi-san ánh lên vẻ thích thú, nhưng phần còn lại trên khuôn mặt thì lại hoàn toàn vô cảm. Nghe thì có vẻ mâu thuẫn nhưng lại là sự thật. Đó là thứ chỉ cô ấy mới làm được thôi
Mang tất cả những niềm đam mê đã truyền cảm hứng cho tôi trong chuyến đi biển tụ hội vào nắm tay đang siết chặt. Tôi nói hùng hồn như một Tổng thống Mỹ đang phát biểu ở cuối một bộ phim Hollywood yêu nước “Cuối cùng tôi cũng nhận ra được điều gì đó rồi!”
“Oh?”
“Sự phiền toái của Iroha thật ra…không, phải nói là cũng dễ thương mới đúng”
“Bò ngon thật đấy”
“Cô có nghe không đấy?!”
“Tôi đang nghe đây. Nhưng cơm bò ngon quá mà” Otoi-san đáp nhưng mặt vẫn đang cặm cụi ăn lấy ăn để bát cơm bò vừa mới được đặt trên bàn cổ khi chúng tôi đang nói chuyện
“Hiếm khi mà thấy cô hứng thú với loại đồ ăn ít đường như thế này ha”
“Phải, tôi đang cố ăn uống lành mạnh hơn mà”
“Cơm bò mà lành mạnh à…”
“Trong đó có protein mà. Có thể còn vài thứ khác cậu không thấy được nữa”
Có vẻ cô đang tự ám thị bản thân bằng một kiểu hiệu ứng giả dược kỳ lạ. Cô ăn được nửa phần cơm bò thì bắt đầu uống nước lạnh
“Khà. Vậy tại sao tôi lại phải nghe cậu thổ lộ về Kohinata nhỉ?”
“Tôi không có thổ lộ thổ liếc gì cả. Tôi đang nói với tư cách là đạo diễn sản xuất!”
Tôi luôn xem việc Iroha cố tình chọc tức người khác là một điểm yếu, nhưng khi nhìn lại, tôi nhận ra đó là điểm thu hút của nhỏ. Tôi luôn chắc rằng bất cứ gã nào ở trường thích Iroha mà nhìn thấy con người thật của nhỏ, cậu ta chắc chắn sẽ vỡ mộng. Tôi đã nghĩ lớp vỏ bọc thùy mị của Iroha là chìa khóa để nhỏ thành công ở trường nên tôi không can thiệp và để nguyên như vậy. Nhưng chỉ khi đến lúc này thôi
“Vì tôi đã nhận ra điểm thu hút đó, nên tôi cảm thấy mình nên chia sẻ nhiều hơn một chút với mọi người. Tôi không nói là tất cả, có thể nhỏ vẫn phải tiếp tục đeo lớp mặt nạ ngoan ngoãn đó ở bên ngoài…nhưng tôi hy vọng, nhỏ có thể kết bạn với một người mà nhỏ có thể thật sự là chính mình khi ở cạnh”
“Vậy đó là lý do cậu muốn nói chuyện với tôi sao?”
“Đúng thế. Tôi muốn cô giúp tôi nghĩ ra một kế hoạch nào đó, vì cậu đã cùng đồng hành với Iroha trong công việc lồng tiếng mà”
“Tôi không nhớ là mình từng ký hợp đồng làm việc này đâu... nhưng thôi, được rồi. Dù sao cũng chẳng sao cả”
“Cảm ơn cô nhiều”
“Tôi cũng đang nghĩ về chuyện tốt nghiệp. Mọi người luôn bảo tôi đừng nghĩ rằng mình sẽ đi học mãi”
Những người đó nói đúng đấy chứ
“Không ngờ cô cũng hay nghĩ về tương lai đấy. Thế cô nghĩ gì vậy?”
“Lúc nhìn thấy sông Sanzu thì tôi bắt đầu nghĩ rồi đời mình sẽ đi về đâu đây”
“Vậy là do lỗi của Osore-zan chứ”
Tôi luôn thấy Otoi-san là một người hướng nội và trưởng thành đúng với lứa tuổi, nhưng giờ cô lại nhảy vượt qua cả độ tuổi đó và nói chuyện như một bà cụ gần đất xa trời. Tôi nghĩ chuyến đi nhằm cải thiện khả năng cảm âm của cô đã thành công theo nhiều cách…phải không?
“Okay, vậy cậu muốn tìm cho Kohinata một người bạn thân phải không. Nhưng tôi đoán vấn đề chính ở đây là em ấy có vẻ không muốn thế”
“Đúng vậy. Tất cả chỉ là để thỏa mãn bản thân tôi lúc này”
“Có thể em ấy chưa nghĩ đến chuyện đó vì bây giờ em ấy đang rất thoải mái với chúng ta, với Tsukinomori, với Liên minh. Tôi cũng cảm thấy sẽ tốt hơn nếu em ấy kết bạn trước khi chúng ta đều biến mất và để em ấy lại cô đơn một mình. Điều đó sẽ khiến quay trở lại tương lai dễ dàng hơn” [note83165]
“Hãy nhớ rằng đây là đời thực chứ không phải bộ phim khoa học viễn tưởng đâu nha, Tiến sĩ Otoi”
“Mấy cái này thì cậu nhạy phết nhỉ, Aki. Ấn tượng đấy. Nhưng kệ đi”
Otoi-san có một tài năng hiếm có là vừa tỏ ra ấn tượng nhưng cũng vừa không ấn tượng cùng lúc. Nhưng chính tài năng đó là thứ khiến cô ấy thực sự là người hành động hiệu quả nhất mà tôi từng gặp
“Có lẽ điều ta cần làm trước tiên là tìm hiểu mối quan hệ của em ấy với bạn cùng lớp đã”
“Của Iroha á?”
“Phải. Như ngoài chúng ta thì em ấy thân thiết với ai ở trường chẳng hạn”
“Ý hay đấy. Tôi nghe nhỏ khá nổi tiếng ở lớp, nhưng chưa bao giờ nghe điều gì cụ thể hơn thế cả”
Nhỏ có thân với ai cùng khối không? Nhỏ có nói chuyện với ai là con gái không, nhỏ được tên nào tỏ tình, và mấy đứa bạn cùng lớp rủ nhỏ đi chơi là ai? Giờ nghĩ lại, tôi không biết gì về phiên bản Iroha trong lớp cả. Dù sao tôi cũng chỉ là bạn của anh trai nhỏ sống ở căn chung cư sát vách thôi, nên tôi nghĩ mình cũng không biết gì nhiều về đời tư của nhỏ được
“Người ta nói nên bắt đầu từ đáy để đi lên. Nhưng nếu ta có thể ở lại đáy mà không cần trèo lên thì sẽ dễ hơn nhiều”
Tôi không biết cô ấy kiếm câu thành ngữ đó ở đâu ra, nhưng tôi cũng chẳng buồn bắt bẻ. Cô ấy đang nói chúng tôi nên tìm kiếm bạn của Iroha ở nơi có khả năng nhất trước rồi sau đó mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Phiền thật, tôi chưa nghĩ đến điều đó
“Bạn cùng lớp của nhỏ sao? Thật ra tôi thấy nhỏ có trong nhóm chat LIME của lớp đấy. Chúng còn mời nhỏ đi chơi lễ hội mùa hè nữa”
Tôi nhìn Otoi-san, cô ấy đang gắp miếng cuối cùng trong bát cho vào miệng. Cô ấy phản ứng như thể điều tôi nói chẳng có gì thú vị. Vậy nên tôi hỏi cổ “Khoan, cô cũng không ở trong nhóm chat LIME của lớp mình sao, Otoi-san?”
“Nah. Phiền lắm. Tôi chỉ nói với họ là tôi không có điện thoại thôi”
“Tôi biết là cô không làm tôi thất vọng mà Otoi-san! Chúng ta đều giống nhau, cô và tôi!”
“Cậu nhảy cẫng lên vì cái gì vậy?”
Lúc trước Iroha đã đem tôi ra làm trò cười vì không biết gì về nhóm chat LIME, nhưng giờ phát hiện ra tôi có đồng minh là Otoi-san khiến tôi xúc động phát khóc
Nhìn đi Iroha! Anh không phải tên cô độc duy nhất ở trường đâu nhé!
Tôi biết chuyện đó không có gì đáng để ăn mừng, nhưng tôi vẫn thấy nhẹ nhõm hẳn ra. Đâu phải lúc nào con người cũng hành động logic đâu
Dù sao thì
“Tôi hy vọng ta có thể cố thuyết phục nhỏ đi chơi lễ hội với bạn cùng lớp khi chúng ta thu âm xong”
“Tôi nghĩ là khó đấy. Tôi cá là em ấy muốn đi với cậu hơn, phải không?”
“Đúng là nhỏ có nói muốn đi cùng tôi và cậu”
“Nếu đó đã là điều em ấy muốn, vậy cậu không thấy tệ khi bảo em ấy đi với người khác à?”
“Nhưng vấn đề là…tôi không thể đi cùng nhỏ được”
“Hm?” Otoi-san nhìn tôi, miệng vẫn còn ngậm đầu dũa
Tôi giải thích với cổ về lời cảnh báo mà Tsukinomori-san đã nói. Rằng tôi đang đóng vai bạn trai của Mashiro để đổi lấy vị trí trong công ty cho các thành viên trong Liên minh. Và nếu như tôi với Mashiro vẫn còn đang trong mối quan hệ, việc tôi để ý ai khác hay trông có vẻ như tôi đang để ý ai khác thì hợp đồng sẽ bị hủy
“Hm? Otoi-san đáp hờ hững như thường lệ, như thể tôi đang liên thuyên về thời tiết ngày mai vậy, nhưng rồi cổ khẽ cau mày “Thế còn vụ này thì sao?”
“Vụ này? Vụ này gì?”
“Tôi cũng là con gái mà phải không? Không phải vụ đi ăn cơm bò này cũng giống như hẹn hò rồi sao?”
“Chắc bác ấy không theo dõi tôi từ tận lúc mặt trời mọc đâu”
“Phải rồi, tôi cũng không xinh đẹp đến mức ông ấy phải nghi ngờ đâu”
“Uh…cô có mà”
“Không đâu. Tôi chưa bao giờ làm tóc hay diện đồ đẹp lần nào cả”
Cô ấy nói đúng, cô không bận tâm đến ngoại hình của mình như bao đứa con gái nổi tiếng khác trong lớp. Nhưng nhìn ở khía cạnh khác, chính điều đó lại khiến cô trông tự nhiên và chân thật hơn, mà vẫn dễ nhìn một cách kỳ lạ
“Ngay cả trong đám học sinh ít nói, tôi cá là nếu tôi ăn mặc kiểu Tsukinomi thì trông vẫn ổn lắm”
“Oh, phải đấy. Em ấy biết cách để khiến mình trông nổi bật thật. Cô cũng thấy vậy à?”
“Tất nhiên. Ý tôi là cô ấy đeo cả bông tai đến trường mà. Như thế không gọi là thời trang thì là gì”
“Phải, phải!”
Dù vậy đó cũng chỉ là khuyên tai kẹp thôi. Mashiro nhát đến mức chả dám xỏ khuyên nữa là
“Rồi còn kiểu tóc với cách trang điểm của cô ấy nữa. Trong đám bạn của Aki, chắc cổ là người ăn diện nhất rồi”
“Có lẽ thế, nhưng tôi lại thấy em ấy khá giống chúng ta. Bề ngoài thì thế nhưng em ấy khá trầm mặc, ở trường chẳng giao tiếp với ai, cuối tuần cũng chỉ ru rú trong nhà”
“Phải rồi, có thể đó là lý do cô ấy ăn diện đấy”
“Ý cô là sao?”
“Những thứ đó giống như tấm ‘áo giáp’ vậy. Vì bản tính hướng nội nên chỉ khi ăn diện lên thì cô ấy mới đủ dũng khí để bước ra ngoài. Hiểu chưa?”
“Oh. Tôi chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó luôn”
Con gái đúng là sinh vật phức tạp thật. Chỉ một cảm xúc nhỏ cũng có thể khiến cách suy nghĩ của họ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Có lẽ đó cũng là lý do mà việc dạy cho Ozu hiểu cách con người tương tác lại khó đến thế, mấy chuyện này vượt ngoài tầm hiểu biết của tôi rồi
“Dù sao thì tôi cũng nói rồi đấy, chẳng có ai hiểu lầm cậu khi cậu đi với một cô gái chẳng có tý ấn tượng gì như tôi đâu”
“Tôi phản đối ý kiến đó, nhưng mà cãi nhau mãi thế cũng chẳng giúp được gì nên thôi bỏ qua đi”
“Được”
“Vậy quay lại vấn đề của Iroha này. Nếu tôi đến lễ hội với nhỏ mà Tsukinomori-san phát hiện ra nhờ mạng lưới gián điệp của bác ấy thì Liên minh sẽ mất trắng. Và tôi muốn Iroha tìm cho mình một người bạn có thể con người tuyệt vời của nhỏ khi là chính mình. Chỉ có một cách để giải quyết cả hai vấn đề đó cùng lúc thôi”
“Để Kohinata đi chơi lễ hội với bạn cùng lớp của em ấy. Nhưng cậu không biết phải làm sao đúng không?”
“Đúng thế. Và tôi không muốn làm tổn thương đến cảm xúc của nhỏ nữa. Tôi định thuyết phục nhỏ đi chơi với lớp mà không khiến nhỏ nghĩ rằng vì tôi không muốn đi chơi với nhỏ cơ. Tôi không thể nghĩ được cách gì nên mới muốn nghe ý kiến của cô đây”
“Tôi hiểu rồi” Otoi-san trầm ngâm, đôi mắt hơi khép lại, vừa dùng đũa gõ nhẹ vào đáy tô rỗng. Phải mất ít nhất mười giây cô mới mở miệng, dù cảm giác cứ như mười phút “Vậy sao cậu không thử bám theo em ấy xem?”
“Cô đang đùa đấy à?”
“Tôi nghiêm túc mà. Không biết mối quan hệ của Kohinata với bạn cùng lớp có tốt không thì làm được gì chứ. Lỡ đâu em ấy ghét chúng thì sao. Mà lỡ có như thế thì cậu không muốn ép buộc em ấy làm điều mình không muốn đâu đúng không?”
“Phải, nhưng có thế thì cũng…”
Lý do của đống kế hoạch này cũng là bởi vì lợi ích của Iroha. Nên tôi không thể chịu được việc nhỏ buồn chỉ vì tôi chõ mũi vào
“Tôi không biết bám đuôi nhỏ…”
“Thì đừng có bám đuôi em ấy như tên biến thái chứ, chỉ để mắt đến em ấy thôi là được. Em ấy chả ra vào phòng của cậu như chốn không người còn gì, vậy nên thi thoảng cậu âm thầm quan sát em ấy một chút cũng đâu có sao đúng không?”
“Phải, nghe hợp—khoan, không có chuyện đó đâu!” Tôi lắc đầu lia lịa.
Dù gần gũi đến đâu, tôi vẫn cho rằng có những ranh giới không nên vượt qua
“Cậu liêm quá nhỉ. Thôi được, tôi chỉ nói vậy thôi. Cậu muốn làm gì thì tùy”
“Okay. Cảm ơn cô”
“Đừng bận tâm. Mà cậu có thể giúp tôi mang đồ về nhà đấy”
“Tch. Tôi tưởng cô quên chuyện đó rồi chứ…”
Otoi-san đúng kiểu đầu óc trên mây, nhưng ít nhất cô ấy vẫn hiểu một điều – đã nhận thì cũng phải biết cho đi
Sau khi giúp mang cả núi hành lý của Otoi-san về nhà, cô ấy cho tôi một ít kẹo táo để cảm ơn rồi tôi cũng lên đường về nhà. Lúc về đến nơi, mặt trời cũng đã mọc hẳn. Đồng hồ cũng điểm bảy giờ sáng. Nếu là ngày đi học bình thường thì chắc giờ này Iroha đã như một cơn bão đổ bộ vào phòng tôi rồi. Nhưng lần này, sau một trăm giây từ lúc tôi bước vào thang máy đến lúc mở cửa phòng thì nhỏ xuất hiện và úp bô tôi bằng một câu mà tôi không ngờ đến
“Senpai! Em cho phép anh theo dõi em toàn quyền luôn đấy!”
Trăm phút nữa thôi, tôi sẽ phải đối mặt với một vụ thảm sát xã hội mất
***
“Tao cảm giác như mày đã bỏ quên điều gì đó quan trọng trong câu chuyện này thì phải”
“Lúc đó tao sốc quá nên chẳng nhớ được gì. Nhưng giờ tao sẽ kể tất cả cho nghe, được chứ?”
1 Bình luận