Tập 02: Sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội

Đặc biệt: 『 Chấp niệm 』

Đặc biệt: 『 Chấp niệm 』

Đặc biệt: 『 Chấp niệm 』

"Thiệt tình, tại sao ngươi luôn là cái bộ dạng này vậy! Trong khoảng thời gian phụ thân lao ra tiền tuyến, Kính Dương được giao lại cho chúng ta đó, biết không?"

"Nhưng mà cô... Chỉ cần bàn bạc cái gì đó là lập tức giở trò bĩu môi! Cô cũng nên tự giác một chút đi."

Mái tóc dài màu bạc của thiếu nữ xinh đẹp mắt xanh biếc được cột bởi một dây buộc tóc màu đỏ sẫm.

Trưởng nữ của 【 Hộ Quốc 】 Trương Thái Lam đang bảo vệ phía bắc của Đế Quốc Vinh khỏi gót sắt của dị tộc —— Trương Bạch Linh vừa đi vừa phàn nàn.

Ngay khi chúng tôi đến mái hiên trạch viện để trở về phòng, cô ấy đã phàn nàn về tôi như thế.

... Không cần phải tức giận như vậy chứ, mọi người đều đang cười đó.

Ngay khi tôi mỉm cười mập mờ và cố gắng lừa gạt cho qua chuyện, Bạch Linh từ từ tiến lại gần tôi.

Mái tóc bạch kim tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, phục sức lấy màu trắng làm chủ đạo cũng cực kỳ hợp với cô ấy và khiến tim người ta đập nhanh hơn.

Chỉ cần im lặng không nói gì, cô nàng chết tiệt này sẽ đẹp hơn bất cứ ai khác.

Tôi có thể khẳng định rằng ở kiếp trước của tôi hàng ngàn năm trước cũng không có thiếu nữ xinh đẹp như vậy.

Tuy nhiên, vẻ mặt giận dỗi xen lẫn sự nũng nịu của cô ấy vẫn không hề thay đổi chút nào kể từ khi cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ.

"Ngươi, có đang, nghe không, Chích Ảnh?"

"Đang, đang nghe, đang nghe."

"... Ồ ~~"

Tôi giữ thiếu nữ thanh mai trúc mã với vẻ mặt đầy bất mãn bằng hai tay và kiểm tra xung quanh.

Đám người hầu với thị nữ tạm thời bỏ qua, nếu thiếu nữ tự xưng là tiên nữ tên là Lưu Ly và Vương Minh Linh ở lại Trương phủ vì một vài lý do nhìn thấy chúng tôi ở một nơi như thế này...

『 Chích Ảnh đại nhân, em cũng muốn tái hiện cảnh tượng tương tự! Nhất định phải cơ hội bằng nhau!! 』

『 Mặc dù 'anh anh em em' không sao cả, nhưng các ngươi cũng nên chú ý một chút đến xung quanh chứ? 』

[anh anh em em (卿卿我我): hôn hít và thầm thì ; ôm ấp hú hí, tỉ tê tâm sự ]

... Cảm giác sẽ làm tổn thương tâm hồn, chủ yếu là tôi.

Tôi gỡ những lá cây dính trên mái tóc bạch kim của thiếu nữ và phủi đi.

"Yên tâm đi, tôi sẽ ngậm miệng lại vào lần thảo luận sau của chúng ta. Tôi hứa với cô —— Hả?"

"Chích Ảnh?"

Bạch Linh nghiêng đầu.

Tôi đặt ngón trỏ phải lên môi và ra hiệu 『 Im lặng! 』với cô ấy.

Sau đó, chúng tôi lập tức di chuyển ra phía sau bóng cột đá ngón tay chỉ về phía trước.

"A."

Thiếu nữ nắm thật chặt vạt áo của tôi và ló mặt ra từ sau lưng tôi.

Cô ấy kinh ngạc kêu lên và sau đó vội vàng che miệng lại.

"... Không có chuyện gì, đừng sợ, đừng sợ..."

Trong nội viện, con mèo đen cẩn thận ngồi trên ghế.

Nó vừa mới vào ở trong Trương phủ gần đây.

Thiếu nữ tự xưng là tiên nữ với mái tóc vàng, đôi mắt ngọc lục bảo, mặc đạo bào màu trắng xanh —— Lưu Ly ngồi xổm xuống với vẻ mặt căng thẳng.

Cô ấy cầm một cọng cỏ nhỏ dài trên tay và cố gắng lấy lòng mèo đen.

Cô ấy không đội mũ xanh và trên mặt hoàn toàn không nhìn thấy vẻ thông minh thường ngày.

" "..." "

Tôi với Bạch Linh nhìn nhau và chớp mắt.

Thật sự không ngờ tới là vị tiểu thư tiên nữ đó lại mê mèo đen đến như vậy.

" (Chích Ảnh) "

Bạch Linh kéo kéo tay áo tôi và tôi gật đầu với cô ấy.

Khi chúng tôi muốn quay trở lại mái hiên mà mình đã đến ——

"Hả?" "... A."

Mèo đen nhảy xuống khỏi ghế và đi về phía bên này.

Lưu Ly cũng vội vàng đuổi theo. 

"Đợi đã, ngươi muốn đi đâu —— ..."

Cô ấy đưa mắt nhìn chúng tôi.

Mái tóc đen của tôi, mái tóc bạch kim của Bạch Linh, mái tóc vàng của Lưu Ly bị gió thổi phe phẩy.

Mèo đen chậm rãi ngáp một cái.

Những bông hoa trắng nhảy múa và sau đó biến mất trên không trung.

Cái này dường như là cái gọi là tiên thuật.

Lưu Ly vừa toàn thân run rẩy vì nhục nhã vừa cầu xin chúng tôi.

"... Làm, làm ơn... Đừng nói với cô ấy... Đừng nói với Minh Linh..."

"Tôi hiểu, vô cùng hiểu tâm tình muốn giữ bí mật của cô. Chỉ là ——"

"Lưu Ly..."

Bạch Linh ôm lấy mèo đen và lắc đầu với vẻ mặt xót xa.

Thiếu nữ tóc vàng nơm nớp lo sợ quay đầu lại với vẻ mặt cứng ngắc.

" —— Ơ hay ★"

Người đứng ở đó là thiếu nữu với mái tóc màu hạt dẻ nhạt được buộc thành hai lọn tóc.

Cô ấy chắp hai tay và mỉm cười như thể vui vẻ từ tận đáy lòng.

Tràn đầy ý trêu chọc.

Vẻ mặt của Lưu Ly giật giật.

"Ta, ta nói."

"Hãy cố lên!" "Không phải thích mèo, rất dễ thương sao?"

Tôi với Bạch Linh chặn đường lui của thiếu nũ tóc vàng và đẩy thiếu nữ nhỏ nhắn.

Mọi việc đã đến nước này, không bằng hãy khiến cho mọi người vui vẻ!

Sau đó, Lưu Ly bị trêu chọc rất nhiều. Mặc dù bản thân nói ra lời oán giận 『 ... Hãy nhớ kỹ đấy, Trương Chích Ảnh... 』, nhưng cô ấy vẫn vuốt ve con mèo đen ngủ say trên đùi mình.

Nhìn chung, không phải nó rất tuyệt sao... Không đúng, đợi đã.

Tại sao mỗi mình tôi là đối tượng trả thù của cô ấy!?

*

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!