Web novel (Chương 192 ~~~~ )
Chương 198: Từ giờ gọi nhau bằng tên nhé!
6 Bình luận - Độ dài: 1,694 từ - Cập nhật:
Enjoy!
------------------------------
Từ giờ gọi nhau bằng tên nhé!
Sau khi kết thúc buổi tập chạy tiếp sức, Tomoya vừa hét lên một tiếng “Uhaa—” vừa ngã người lăn dài trên bãi cỏ.
“Chuyền gậy khó quá rồi đó—!”
“Hay là chuyển sang chuyền tay trên cho đơn giản?”
Saki ngồi xổm xuống bên cạnh Tomoya, nở nụ cười khổ rồi đưa ra đề nghị.
Nhưng Tomoya lập tức lắc đầu.
“Không! Tarou chuyền tay dưới thì chỉ chấp nhận chuyền tay dưới thôi!”
(Note: Hình như là 1 kiểu đùa nào đó của hs bên Nhật, câu này cx có thể hiểu thô là “Tớ đã quen cách này rồi, đừng bắt tớ làm kiểu khác!”)
“Akagi-kun đúng là cứng đầu thật đấy.”
“Bởi vì Haru với Toujou-san làm được mà, không có lý gì tớ lại không làm được!”
“Kiểu ganh đua với Otsuki-kun hả?”
Saki chống cằm lên lòng bàn tay, nghiêng người nhìn Tomoya với ánh mắt đầy hứng thú.
Thế nhưng chưa kịp đáp lại, Tomoya như chợt lóe lên ý nghĩ gì đó, liền bật dậy đầy khí thế.
“Chẳng phải trước đây tớ đã nói rồi sao? Việc tớ với Aizawa-san chuyền gậy không ăn ý là vì khoảng cách trong lòng đó.”
“Tớ cũng đã bảo là chuyện đó không liên quan mà.”
Nghe vậy, Saki lập tức nâng cao cảnh giác.
Tomoya thấy thế liền xua tay trấn an, giọng điệu nhẹ nhàng hơn.
“Nhưng mà ấy? Tớ với Aizawa-san giờ là bạn rồi mà, đúng không?”
“Cái đó thì… đúng là vậy.”
Saki vẫn đề phòng, khẽ lùi lại một chút để giữ khoảng cách.
“Vậy thì gọi ‘Aizawa-san’ nghe không xa cách quá sao?”
“…Thế Akagi-kun muốn gọi tớ là gì?”
Trước câu hỏi ấy, Tomoya làm bộ vuốt tóc mái, nở nụ cười rạng rỡ dưới ánh hoàng hôn, để lộ hàm răng trắng sáng rồi dõng dạc nói:
“Saki!”
Ngay khoảnh khắc tên mình được gọi, Saki khẽ nheo mắt, nhìn cậu bằng ánh nhìn lạnh nhạt.
“Gọi thì cũng được thôi, nhưng cái điệu bộ vừa rồi ghê quá nên không tính.”
“Ê!? Là sao!? Rốt cuộc là được hay không!?”
“Đừng cố làm ra vẻ ngầu nữa, gọi bình thường là được rồi.”
“Nhưng… kiểu đó thì ngại lắm đó?”
“Thế à? Tomoya. Bình thường mà?”
Saki thản nhiên gọi tên cậu, nét mặt bình thản như nước.
“Ơ? Gọi tự nhiên ghê ha. Sao tự nhiên chỉ mình tớ thấy ngại vậy, vô lý quá đó?”
“Cái đó tớ không biết.”
“Thôi được rồi, tớ cũng gọi bình thường vậy. Saki.”
“Gì thế, Tomoya?”
“…………hừm.”
Bị gọi tên, Tomoya cố làm mặt nghiêm như đang nhịn cười, nhưng chỉ một thoáng sau khóe môi đã cong lên, nụ cười không giấu nổi lan ra.
Đúng lúc ấy, Haruto và Ayaka—vừa đứng cách đó không xa bàn chuyện chuyền gậy—tiến lại gần.
“Tomoya, sao mặt mày trông ghê ghê vậy?”
“Này Haru, nói chuyện vô duyên vừa thôi! Đây là gương mặt bình thường của tao đó!”
“À, ra là mày lúc nào cũng mang cái mặt cười nham nhở khó coi thế à.”
“Tao lúc nào cũng là mỹ nam toàn lực nhé!”
Tomoya phản bác hết sức trước lời trêu chọc của Haruto.
Ayaka thấy vậy liền che miệng, khẽ bật cười.
“‘Mỹ nam toàn lực’… fufu.”
“Saki, nãy cậu nói chuyện gì với Akagi-kun thế?” Ayaka hỏi.
“Hửm? Cũng chẳng có gì to tát đâu.”
“Thật không đó? Saki, mặt cậu hơi đỏ thì phải?”
“Vừa chạy xong mà. Với lại đang bị nắng chiều chiếu thẳng mặt nữa.”
Nói rồi, Saki nheo mắt nhìn về phía bầu trời đang dần nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn.
“Hôm nay tập đến đây thôi nhỉ.”
“Ừ, đúng vậy.”
Trong lúc Saki và Ayaka trò chuyện, Tomoya—vốn đang cãi nhau với Haruto—bỗng im lặng, ánh mắt chăm chú dõi theo Ayaka.
“? Sao thế, Akagi-kun?”
Trước ánh nhìn chăm chú của Tomoya, Ayaka nghiêng đầu đầy thắc mắc.
Đối diện với cô, cậu chậm rãi mở lời.
“Ayaka.”
“Hả?? Ờ… ơ?”
Bị gọi tên một cách nghiêm túc đến bất ngờ, Ayaka càng lộ vẻ khó hiểu hơn.
Và rồi Tomoya tiếp tục dồn ép.
“Ayaka, từ giờ đừng gọi tớ là Akagi-kun nữa. Gọi là Tomoya đi.”
Vừa nói, cậu vừa giơ ngón tay cái lên đầy khí thế. Ayaka thoáng ngập ngừng, rồi gật đầu cho có lệ.
“Ơ? Ừ… được thôi. Vậy thì… Tomoya-kun?”
“Hừm! Thế là chuyền gậy kiểu gì cũng ổn!”
“Là sao cơ?”
Hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ, Ayaka quay sang nhìn Haruto với vẻ cầu cứu. Nhưng cậu cũng chỉ biết nghiêng đầu trước hành động khó hiểu của thằng bạn thân.
“Chịu, chẳng hiểu gì cả. Rốt cuộc là sao hả Tomoya?”
“Thứ quan trọng nhất của chuyền gậy là khoảng cách trong lòng! Để rút ngắn nó, từ giờ chúng ta sẽ là những người gọi nhau bằng tên! Đúng không nào! …Saki!”
Sau một khoảng ngừng đầy gượng gạo, Tomoya còn làm một cái nháy mắt lố đến mức khoa trương, như thể đang tìm kiếm sự đồng tình.
“Vì sao đến lượt tớ thì cậu lại giở trò vậy hả?”
Saki thở dài, nhún vai đầy bất lực rồi quay sang giải thích với Ayaka và Haruto.
“Thì… để tăng tinh thần đồng đội, có lẽ cũng có tác dụng. Với lại cứ gọi kiểu khách sáo mãi cũng không hay. Cho nên từ giờ tớ sẽ gọi cậu là Haruto-kun nhé.”
“À, ra vậy. Hiểu rồi. Thế thì tớ cũng gọi cậu là Saki được chứ?”
“Ừ.”
Cuộc trò chuyện giữa Haruto và Saki diễn ra nhẹ nhàng, tự nhiên.
Nhìn hai người lần lượt, Tomoya quay sang Haruto, hạ giọng hỏi.
“Này Haru. Khi gọi ‘Saki’, mày không thấy hồi hộp à?”
“Hả? Không, bình thường mà.”
“Hửm? Thế sao chỉ có mình tao thế này? Hay là tao mắc ‘hội chứng Saki’ rồi?”
“Đừng có đặt tên bệnh bậy bạ!”
Saki lập tức phản xạ, lên tiếng phản bác.
Haruto thì lắc đầu, nói với vẻ chán chường.
“Syndrome vốn đã có nghĩa là ‘hội chứng’ rồi. Cậu nói thế thì thành ‘hội chứng hội chứng Saki’ đấy.”
(note: Do trước đó Tomoya có nói mắc hội chứng saki “咲シンドローム症候群発症か?”, cu cậu dùng シンドローム (syndrome) mà còn cộng thêm 症候群 (shōkōgun = hội chứng) phía sau nữa nên có thể đọc là ‘hội chứng hội chứng Saki’)
“Vậy tức là hội chứng kép à? Nghe có vẻ mạnh ghê.”
“Đừng có tự ý làm nó mạnh lên!”
Saki lại một lần nữa lên tiếng, rồi nheo mắt nhìn Tomoya, giọng nửa bất lực nửa trách móc.
“Thôi, đừng tám nhảm nữa. Về nhanh đi.”
Cô liếc nhìn tháp đồng hồ dựng ở rìa sân trường, nhắc nhở:
“Sắp đến giờ tàu rồi.”
Vì thời gian không còn nhiều, cả nhóm chuẩn bị rời khỏi sân.
Đúng lúc ấy—
Từ một góc khác của sân vận động, nơi một lớp khác đang tập luyện cho hội thao, một nam sinh bỗng chạy vội về phía họ.
“À… Ano! Tớ có chuyện muốn nói!”
Cậu ta thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng vì chạy, ánh mắt hướng thẳng về phía Ayaka.
“Tớ… tớ có điều muốn nói với Toujou-san!”
“Hả? Với tớ sao?”
Ayaka ngạc nhiên, theo phản xạ nhìn sang Haruto. Nhận lấy ánh nhìn ấy, cậu quay sang hỏi cậu trai kia.
“Cậu có chuyện gì muốn nói với Ayaka à?”
“À… ừm… thực ra thì…”
Nam sinh mấy lần mở miệng rồi lại thôi, lời nói ngập ngừng. Ánh mắt cậu ta dao động giữa Ayaka và Haruto.
Một dự cảm chẳng lành thoáng qua trong lòng Haruto—và đúng lúc ấy, cậu trai như đã hạ quyết tâm, nhìn thẳng vào Ayaka.
“Toujou-san! T-tớ… tớ đã thích Toujou-san từ rất lâu rồi!!”
“—!?”
Một lời tỏ tình bất ngờ.
Ayaka tròn mắt, sững sờ trước tình cảm được thẳng thắn bày tỏ.
“Từ lần đầu tiên nhìn thấy Toujou-san trong lễ nhập học… tớ đã yêu từ cái nhìn đầu tiên!”
“À… ơ… chuyện đó… cảm ơn cậu. Nhưng tôi đã—”
Cô định nói tiếp: ‘Tôi đã có người yêu rồi’, nhưng nam sinh vội vàng cắt ngang.
“Tớ biết! Tớ biết chứ!”
Cậu ta cắn chặt môi, liếc nhanh về phía Haruto một lần, rồi lại nhìn Ayaka.
“Nhưng… tớ vẫn muốn nói ra. Ít nhất là để có thể dứt bỏ cảm xúc này…”
Hít sâu một hơi, nam sinh kia một lần nữa nói ra tấm lòng mình.
“Tớ đã thích Toujou-san rất nhiều. À… mong Toujou-san sẽ hạnh phúc bên bạn trai mình! Chào cậu!”
Nói xong, cậu ta quay phắt người lại, rồi chạy đi với tất cả sức lực, chẳng hề ngoảnh đầu.
Ayaka đứng đó, lặng lẽ dõi theo bóng lưng đang dần xa khuất.
“Ồ—, có người yêu rồi mà vẫn được tỏ tình sao. Đúng là thần tượng của trường mà.”
Tomoya cảm thán, mắt vẫn nhìn theo nam sinh vừa rời đi.
Bên cạnh, Saki đưa ánh nhìn lo lắng về phía Ayaka.
“Cậu ổn không, Ayaka?”
“Hả? À… ừ, mình ổn mà. Chỉ là hơi bất ngờ thôi.”
Được Saki gọi, Ayaka như sực tỉnh khỏi cơn sững sờ. Cô mỉm cười, khẽ gật đầu, cố tỏ ra rằng mình không sao cả.
Sau khi quan sát kỹ nét mặt của Ayaka, Haruto liếc nhanh nhìn xung quanh một lượt rồi lên tiếng.
“Về thôi nhỉ. Cũng sắp đến giờ tàu của Saki rồi.”
Nói vậy, cả nhóm rời khỏi sân tập.
Từ phía sau, ánh mắt của những học sinh khác trên sân vẫn lặng lẽ dõi theo bóng lưng họ. Cảm nhận được phần nào những cái nhìn ấy, Haruto theo bản năng bước chậm lại, tiến sát hơn về phía Ayaka—như muốn che chở cho cô khỏi những ánh nhìn tò mò.
Cứ thế, cậu sánh bước bên cô, cùng nhau rời sân, trên con đường về nhà nhuộm màu hoàng hôn dịu dàng.
6 Bình luận
ba cái tàu tuần dương tuổi l