Đêm Giáng sinh.
Đêm Thánh.
"A, ưm..."
Trên giường, cô gái tóc vàng cất tiếng rên rỉ ngọt ngào.
Mỗi lần tôi cử động tay, cô ấy lại vặn mình như thể rất thoải mái.
"Chỗ này thế nào?"
"Ưm... đ-được đấy... nữa đi..."
Bản thân tôi không nghĩ mình giỏi việc này.
Tuy nhiên, tôi vừa dò dẫm vừa xác nhận phản ứng của cô ấy để tiếp tục.
"A... ch-chỗ đó là..."
Đột nhiên, cơ thể cô gái giật nảy lên.
Nghĩ rằng mình đã làm quá mạnh, tôi lập tức rụt tay lại.
"Đau hả? ...Thế này thì sao?"
Tôi chạm nhẹ vào chỗ vừa rồi.
Xoa nhẹ nhàng như đang vẽ một vòng tròn.
Thấy vậy, từ miệng cô gái phát ra một âm thanh có vẻ dễ chịu, nhưng dường như vẫn còn chút gì đó chưa thỏa mãn.
"...Đi."
"Hửm? Cậu nói gì cơ?"
Khi tôi hỏi lại, cô gái trả lời với vẻ mặt đỏ bừng như đang say sóng.
"Mạnh hơn nữa... làm tớ đau đi..."
"Có ổn không đấy?"
Tôi hỏi lại, và cô gái khẽ gật đầu.
"Đau một chút mới sướng... mạnh lên đi."
"...Được rồi."
Tôi dồn lực vào ngón tay.
Khoảnh khắc đó, tiếng rên lớn nhất trong ngày phát ra từ miệng cô bạn thuở nhỏ.
***
"Merry Christmas!"
"Oái!"
Bụp bụp!
Ngay khi tôi ── Kazami Ibuki ── mở cửa căn nhà hàng xóm, tiếng pháo giấy vang lên giòn giã.
Người bắn pháo là một ông già Noel.
Đúng hơn là một nữ “ông già Noel” mặc váy siêu ngắn, hở bụng, hở vai và trông gợi cảm một cách kỳ lạ.
"Đ-Đừng có dọa tớ chứ... Hại tim lắm đấy."
Tôi vừa vuốt ngực trấn an trái tim đang đập thình thịch, vừa cằn nhằn với cô bạn thuở nhỏ đang mặc bộ đồ Santa váy ngắn ── Kamishiro Airi.
Airi cười tủm tỉm vẻ thích thú.
"Ai bảo cậu không đề phòng làm chi! Mà nè, Ibuki-kun."
"Gì?"
"L-Lạnh quá... m-mau đóng cửa lại đi..."
Airi vừa nói vừa ôm lấy cơ thể bằng hai tay, hai hàm răng va vào nhau lập cập.
"Ai bảo ăn mặc thế kia cơ chứ. Cảm lạnh bây giờ."
Tôi ngán ngẩm đóng cửa lại.
Sau đó, tôi khoác chiếc áo khoác đang mặc lên vai Airi.
Dù cửa đã đóng nhưng có vẻ vẫn lạnh, Airi trùm kín người trong chiếc áo khoác của tôi.
Chẳng lẽ nhỏ đã đứng đợi sẵn trong cái lạnh này chỉ để hù tôi thôi sao...
"Mặc ấm vào chút đi chứ."
"Không sao. Trong phòng ấm mà."
Vừa trao đổi vài câu, chúng tôi vừa đi dọc hành lang và bước vào phòng khách.
Vào đến đây thì máy sưởi đang bật nên rất ấm áp.
"Trả cậu này."
Airi nói rồi đưa lại áo khoác cho tôi.
Tôi cầm lấy cất gọn vào một chỗ, rồi đưa túi đồ đang cầm trên tay cho Airi.
"Nguyên liệu đây. Tớ mua đủ những thứ cậu dặn rồi... mấy thứ khác có đủ chưa?"
"Ừm. Mấy món cần sơ chế tớ làm xong hết rồi. Giờ chỉ việc nấu thôi."
Hôm nay là Giáng sinh.
Mọi năm, hai nhà Kazami và Kamishiro sẽ tổ chức tiệc chung, nhưng lần này chỉ có tôi và Airi.
Bố mẹ hai bên đang làm gì ở đâu thì... chà, tôi không biết chi tiết, nhưng hình như mỗi cặp vợ chồng đều có kế hoạch đi hẹn hò riêng.
Họ bảo sáng mai mới về, nên chắc tiện thể ngủ lại khách sạn nào đó luôn.
"Đừng có thấy bố mẹ vắng nhà mà quá trớn đấy nhé?"
"Nhớ dùng đầy đủ biện pháp an toàn đấy nhé nghe chưa?"
"Mẹ chưa muốn lên chức bà sớm đâu."
Đó là lời mẹ tôi dặn.
Chắc bà ấy nghĩ mình nói chuyện hài hước lắm.
Tôi đã bật lại rằng bây giờ tôi cũng chẳng cần có thêm em trai hay em gái mới đâu.
"Vậy, nấu thôi nào."
"Ừ."
Hai đứa cùng di chuyển vào bếp.
Khoan, chờ đã.
"Airi. Cậu không thay đồ à?"
"Hửm? Mặc thêm nữa thì nóng lắm."
Airi trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ.
Thế thì giảm nhiệt độ máy sưởi xuống là được chứ gì.
Dù không hở hang bằng đồ bơi, nhưng bộ dạng này vẫn quá "bổ mắt".
Nếu được thì tôi muốn cô ấy thay đồ.
Ít nhất là che phần bụng đi giùm cái.
"A, đúng rồi. Bộ này thế nào? Hợp không? Tớ mua trên mạng đấy."
Airi vừa nói vừa vươn vai.
Cô ấy kiễng chân, hơi ưỡn người ra sau.
Vừa tạo dáng sexy đó, Airi vừa nở nụ cười nham hiểm.
"A, à... ừm..."
Tôi vô thức nhìn lảng đi và gãi má.
Nói thật lòng thì, vừa gợi cảm vừa dễ thương.
Rất hợp với cô ấy.
Nhưng nói toẹt ra thì tôi thấy hơi cay cú.
Tôi phân vân không biết nên đáp lại thế nào... nhưng để lộ vẻ phân vân thế này thì cũng muộn rồi.
"Hợp lắm...Dễ thương đấy."
Thế nên tôi trả lời thành thật.
Nghe vậy, mắt Airi mở to.
Và rồi vẻ điềm tĩnh ban nãy biến đâu mất, cô ấy lấy hai tay che người lại.
"H-Hứ... Hôm nay cậu thành thật ghê nhỉ."
Airi đỏ mặt, khịt mũi nhẹ như để lấp liếm.
Không hiểu lắm... nhưng coi như tôi thắng rồi nhỉ?
Dù cũng chẳng có cảm giác chiến thắng cho lắm.
"..."
"..."
Bầu không khí bỗng trở nên ngượng ngùng.
"Trước mắt thì, cậu nên đeo tạp dề vào đi nhỉ?"
"Đ-Đúng thế. Ít nhất cũng phải đeo chứ."
Airi gật đầu lia lịa trước lời đề nghị của tôi.
***
"Xong rồi."
"Ăn thôi."
Salad rau xanh.
Bò nướng.
Gà rán.
Bò hầm.
Bánh kem Giáng sinh.
Còn có vài món ăn kèm lặt vặt như dưa chuột muối.
Đó là những món Giáng sinh mà tôi và Airi đã cùng làm.
Cả số món lẫn lượng đồ ăn đều nhiều, nhưng không cần phải ăn hết trong hôm nay.
Phần thừa có thể để dành ăn từ ngày mai.
"Nè, Ibuki-kun. Mở cái này được không?"
Airi vừa vật lộn với nút bần của chai rượu vừa hỏi tôi.
Trong chai là một chất lỏng màu vàng nhạt.
Là sâm panh... loại nước ngọt giả rượu.
"Đưa tớ."
Tôi nhận lấy cái chai và đồ khui từ tay Airi.
Tôi chưa dùng bao giờ, nhưng đã từng thấy bố mẹ làm.
Vừa nhớ lại vừa làm thử, nút bần bật ra kèm theo một tiếng "pốp" nghe khá vui tai.
"Ibuki-kun có khác!"
"Có gì đâu. Lấy ly ra đi."
"Tuân lệnh."
Tôi rót nước ngọt giả sâm panh vào ly của Airi.
Sau đó đưa chai cho Airi để cô ấy rót cho tôi.
"Nào, cạn ly."
"Cạn ly!"
Nâng nhẹ ly lên, tôi nhấp một ngụm nước ngọt có ga sủi bọt.
Ga nổ lép bép trong miệng, lan tỏa hương vị bưởi.
Sau đó chúng tôi bắt đầu dùng bữa.
"Bò nướng chín tới này, hoàn hảo."
"Chứ sao nữa."
Được khen tài nấu nướng, Airi lộ vẻ tự mãn.
Lại là khuôn mặt xấc xược thường ngày.
Tuy nhiên...
"Năm sau cậu có muốn ăn nữa không?"
"Hả? À, ừ... chắc là có."
Airi đột nhiên hỏi một câu kỳ lạ.
Thấy tôi gật đầu bối rối, Airi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Vậy à...Thế năm sau nữa thì sao?"
"Năm sau nữa à... cũng muốn. Tùy vào nơi mình học đại học nữa."
Lúc đó chắc cả tôi và Airi đều đã là sinh viên rồi.
Nếu học cùng trường thì gặp nhau dễ thôi.
Khác trường mà ở gần thì cũng không khó gặp.
"Còn xa hơn nữa thì sao?"
"Xa hơn nữa là... ý cậu là năm hai đại học hả? Hay là sau khi học lên cao hơn nữa?"
"Xa hơn nữa cơ. Từ nay về sau, mãi mãi ấy."
Biểu cảm của Airi khi hỏi câu đó có chút căng thẳng.
Có vẻ như cô ấy đang thăm dò tôi.
"...Chuyện xa xôi thế thì làm sao mà biết được."
"Muốn hay không muốn thôi. Tớ đang hỏi cảm xúc của Ibuki-kun cơ mà."
Airi nhoài người tới trước, gặng hỏi.
Khuôn mặt cô ấy khi nói câu đó ửng hồng.
Khoan đã? Chẳng lẽ, tôi...
Đang được tỏ tình sao?
Kiểu như câu nói "Anh có muốn ăn canh miso em nấu mỗi ngày không" ấy hả?
"Th-Thì..."
Trả lời sao đây.
Có nên trả lời là từ nay về sau vẫn muốn ăn không?
Không, nhưng nói thế thì có vẻ hơi vồ vập quá.
"N-Nếu có cơ hội, chắc là tớ muốn ăn?"
"Hừm. Nếu có cơ hội hả..."
Airi tỏ vẻ không hài lòng lắm với câu trả lời của tôi.
Kiểu như bị hụt hẫng.
Đó là khuôn mặt của cô ấy lúc này.
"Thế nghĩa là..."
"Tớ hỏi ngược lại nhé."
Giọng tôi và Airi chồng lên nhau.
Tôi ngậm miệng lại, và Airi dùng ánh mắt giục tôi "Nói tiếp đi".
"Nếu tớ nói là từ nay về sau tớ vẫn muốn ăn, thì cậu có làm cho tớ không?"
Khi nhận ra, tim tôi đã đập liên hồi.
Mặt nóng ran.
Và mặt Airi cũng đỏ bừng.
"C-Cái đó thì..."
Airi ấp úng trước câu hỏi của tôi.
Cô ấy định mở miệng nói gì đó vài lần rồi lại thôi.
Và sau một thoáng im lặng, cô ấy trả lời.
"Nếu cậu cứ nằng nặc đòi hỏi... thì tớ làm cho cũng được?"
"V-Vậy à."
Nếu cậu đòi hỏi, hả.
"Ừ. Nếu Ibuki-kun chịu cúi đầu nhờ vả... thì tớ sẽ làm cho. Sao nào?"
Tất nhiên, tôi không định cúi đầu.
Nhưng nếu trả lời là không cần, thì chẳng khác nào bảo tôi không cần cô ấy.
Thế nên...
"V-Vậy thì... lúc đó tớ sẽ nhờ cậu. Khi ấy tính sau."
"A, à... được thôi. Nếu tớ có hứng thì tớ sẽ nhận lời."
Một khoảng lặng kéo dài.
Gì thế này, bầu không khí đang tốt mà...
"Ăn bánh kem không?"
"Đ-Đúng ha. Cũng no rồi."
Lấy lại tinh thần, chúng tôi quyết định ăn tráng miệng.
Hai đứa ăn hết một nửa cái bánh kem Giáng sinh.
No căng bụng, chúng tôi cất phần thức ăn còn lại vào tủ lạnh.
Giờ chỉ còn trao đổi quà nữa là kết thúc tiệc Giáng sinh.
"Đây, quà của tớ. Như mọi khi nhé."
"Cảm ơn."
Món tôi nhận được từ Airi là nước hoa hồng dành cho nam.
Quà sinh nhật hay Giáng sinh lúc nào cũng là món này.
Dùng sau khi cạo râu cũng tốt, thực lòng tôi khá biết ơn.
Vấn đề là quà của tôi...
"À thì... quà đây."
"Gì thế? ...Đừng bảo là cậu quên đấy nhé?"
Mặt Airi trở nên hơi đáng sợ.
Tôi đã gây họa hồi Halloween rồi, không thể để Giáng sinh cũng toang được.
Quà thì tôi có chuẩn bị.
"Thì, là cái này..."
"...Cái gì đây. Thiệp Giáng sinh à?"
Tôi đưa cho Airi 12 tờ giấy kích thước bằng danh thiếp.
Airi nhìn với vẻ nghi hoặc.
"Phiếu đấm bóp vai...?"
"À thì, chuyện là, tớ cạn túi rồi..."
Quà Giáng sinh tôi tặng Airi.
Đó là phiếu đấm bóp vai.
***
Đùa nhau đấy à?
Tôi ── Kamishiro Airi ── bối rối trước món quà Giáng sinh mà cậu bạn thuở nhỏ đưa ra.
Phiếu đấm bóp vai.
Thứ mà mấy đứa học sinh tiểu học hay tặng vào Ngày của Mẹ.
Đâu phải thứ để tặng cho "cô gái mình thích" vào đêm Giáng sinh.
Không phải tôi đòi hỏi đồ đắt tiền hay sành điệu gì, nhưng mà...
Liệu trong cái này có chứa đựng "tấm lòng" nào không vậy?
Hay là cậu ấy không chuẩn bị quà, sáng nay mới vội vàng làm ra cái này?
Chẳng lẽ là do tôi ảo tưởng, Ibuki-kun thực ra chẳng thích tôi chút nào...
Có lẽ cảm xúc của tôi đã lộ hết lên mặt.
Ibuki-kun vội vàng biện minh.
"Không, tớ cũng nghĩ cái này hơi kỳ. Nhưng mà, tớ hết tiền rồi... Thà có cái này còn hơn là không chuẩn bị gì cả. Tớ sẽ bù đắp sau mà!"
"Hết tiền á..."
Cậu tiêu hoang vào cái gì à?
Tôi định nói thế nhưng vội ngậm miệng lại.
Đúng rồi, gần đây Ibuki-kun đã tiêu một khoản lớn.
Chính xác hơn là vì tôi mà cậu ấy đã tiêu tiền.
Là hôm tôi bắt cậu ấy đưa đi công viên giải trí.
Tất nhiên, tôi không định để Ibuki-kun trả hết.
Để cậu ấy trả cả mấy vạn yên cho sự ích kỷ của tôi thì bản thân tôi cũng không vui vẻ gì.
Nên tôi đã hứa sau này sẽ trả một nửa.
Chỉ mới hứa thôi.
Vẫn chưa trả.
Vì tôi không có tiền tiết kiệm để trả phần chia đôi đó.
Nên tôi đã bảo Ibuki-kun đợi đến Tết... lúc nhận tiền lì xì.
Tóm lại, việc Ibuki-kun không còn tiền là lỗi tại tôi.
Tất nhiên, nếu bị đòi ngay bây giờ thì tôi sẽ trả những gì có thể...
Nhưng Ibuki-kun đời nào lại nói "Trả tiền đây để tớ mua quà Giáng sinh cho cậu".
"Fufu... ra là vậy."
Tuy thấy có lỗi, nhưng hơn cả là tôi thấy nhẹ nhõm.
Đối với Ibuki-kun, tôi không phải là người phụ nữ chỉ đáng giá cái "phiếu đấm bóp vai".
Nghĩ kỹ thì, chuyến đi công viên giải trí đó cũng giống như quà Giáng sinh rồi.
Tôi cũng được tặng son dưỡng môi nữa.
Nghĩ vậy, hành động dùng "phiếu đấm bóp vai" để lấp liếm của Ibuki-kun trông cũng dễ thương phết.
Nhưng mà chuyện nào ra chuyện đó...
"Phiếu đấm bóp vai" thì hơi quá đáng.
Bộ không còn cái gì hay ho hơn à?
Công nhận là nghĩ ngay thì khó thật.
"Ờm... Airi?"
Thấy tôi cười tủm tỉm, Ibuki-kun gọi với vẻ lo lắng.
Chắc cậu ấy tưởng tôi đang giận.
"Không sao. Tớ hiểu lý do rồi."
Nghe tôi trả lời, Ibuki-kun thở phào nhẹ nhõm.
"Cảm ơn cậu. Ờ thì, tớ sẽ bù đắp..."
"Không sao đâu. Không cần bù đắp gì cả."
Bản thân tôi cũng có tặng món gì to tát đâu.
Quan trọng là tấm lòng.
Và tấm lòng thì đã truyền tải đủ rồi.
"A, v-vậy à...?"
Nhưng không hiểu sao, Ibuki-kun lại có vẻ không hài lòng.
Chắc cậu ấy vẫn ghét việc quà Giáng sinh tặng "người mình thích" lại là "phiếu đấm bóp vai".
Ibuki-kun sĩ diện lắm mà.
Cũng có nét đáng yêu đấy chứ.
Nhưng mà, ừm... bù đắp sao.
"Gọi là vật thay thế thì hơi lạ, nhưng mà."
"G-Gì cơ!?"
Ibuki-kun thu mình lại phòng thủ trước lời nói của tôi.
Trông có vẻ hơi vui, nhưng đồng thời cũng lo lắng.
Thú vị ghê.
"Cái phiếu đấm bóp vai này... tớ dùng cho việc khác ngoài đấm bóp vai được không?"
"Nghĩa là sao? Ý cậu là muốn dùng để mát-xa lưng hay chân à?"
"Không phải thế."
Tôi vừa phe phẩy xấp "phiếu đấm bóp vai" do Ibuki-kun tự làm, vừa nói.
"Không phải 'Phiếu đấm bóp vai', đổi thành phiếu 'Nghe theo mọi lời Airi nói' được không?"
Dùng cái này để chơi đùa với Ibuki-kun một chút.
Nghĩ vậy, tôi đưa ra đề nghị.
***
"V-Vừa rồi, cậu bảo là 'mọi lời' à..."
"Ừ, tớ nói đấy."
Thấy Ibuki-kun bối rối, tôi gật đầu.
Khó nhịn cười quá đi.
"Nghe mệnh lệnh khác ngoài đấm bóp vai thì không sao, nhưng 'mọi lời' thì, ừm..."
"Cậu nghĩ tớ sẽ làm gì khiến Ibuki-kun tổn thương sao?"
"Kỷ niệm bị cậu làm cho khóc thì tớ có cả đống đấy."
"..."
Lời của Ibuki-kun làm tôi đảo mắt lảng tránh.
Đánh, đá, cào cấu, trấn lột đồ, lừa gạt.
Đúng là tôi đã từng làm Ibuki-kun khóc.
...Bị nói là không có uy tín thì cũng không cãi được.
"G-Gần đây tớ có làm thế đâu? Đừng có lôi chuyện cũ ra nói chứ!"
"À, ừ thì, cũng đúng."
Lần cuối tôi thấy Ibuki-kun khóc là hồi tiểu học.
Chuyện "làm cậu ấy khóc" là chuyện xưa rồi.
Khi tôi phản đối, Ibuki-kun cười khổ.
"Được rồi. Mọi thứ nhé. Tớ sẽ nghe theo bất cứ điều gì."
Và cậu ấy đồng ý cái rụp.
Thế này thì lại hơi chán.
"Hể~, thật sự được sao? Bất cứ điều gì đấy? Dù tớ có ra lệnh làm chuyện này chuyện nọ, cậu cũng phải tuân theo đấy nhé?"
Mấy mệnh lệnh người lớn hay xấu hổ ấy, tớ sẽ làm đấy nhé?
Tôi ngầm truyền đạt ý đó cho Ibuki-kun.
Nhưng Ibuki-kun vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh.
"Ừ, không sao cả."
"...Th-Thế à? Hừm, vậy tớ dùng luôn đây, được chứ?"
"Tất nhiên. Tớ phải làm gì?"
"À, ừm... chờ chút, để tớ nghĩ đã."
Hôn tớ đi.
Ôm tớ đi.
Cởi đồ ra.
Toàn nghĩ đến mấy điều đen tối thôi.
Nhưng tôi không thể thực sự ra lệnh như thế được.
Sẽ lộ mất chuyện tôi thích Ibuki-kun và đang nhìn cậu ấy bằng ánh mắt như thế.
"Không cần cố nghĩ ra ngay đâu... phiếu cũng đâu có hạn sử dụng."
"T-Tại có nhiều cái quá, tớ đang nghĩ xem nên chọn cái nào trước thôi! Im lặng đi!"
"V-Vậy à...?"
Đã lỡ mạnh miệng rồi thì không thể không ra lệnh.
Nhưng trung thực với ham muốn quá thì hỏng bét.
Phải chọn cái nào tự nhiên, bình thường nhất có thể...
"Vậy, tớ ra lệnh đây, được chưa?"
"Xin mời."
"...Mát-xa cho tớ. Toàn thân nhé."
Tôi chỉ nghĩ ra được mỗi cái này.
Nhưng nội dung rất tự nhiên.
Vừa được sướng, vừa không lãng phí.
"Thế thôi á?"
Nhưng Ibuki-kun lại có vẻ chưng hửng.
Hình như cậu ấy không hài lòng.
Đúng là đã bảo "làm gì cũng được" mà lại bắt mát-xa thì cũng chẳng khác gì "phiếu đấm bóp vai"...
"Không chỉ vai đâu, toàn thân đấy. ...Với lại tớ còn dùng cho việc khác nữa."
"Hừm. Mà, nếu cậu thấy ổn thì được thôi."
Ibuki-kun khẽ nhún vai nói.
Tự nhiên thấy bực mình ghê.
...Được rồi, trêu cậu ta một chút vậy.
Nghĩ ra một trò đùa nho nhỏ, tôi đứng dậy và nằm xuống giường.
"Nào, nhanh lên. Bắt đầu đi."
"Rồi rồi."
Bị tôi giục mát-xa nhanh, Ibuki-kun đứng dậy.
Và cậu ấy trèo lên ngồi ngang hông tôi không chút do dự.
"Rồi, bắt đầu từ vai nhé. Đau thì bảo tớ."
"Ừm...A, ưm!"
Ngón tay cái của Ibuki-kun ấn mạnh vào vai tôi.
Ngay lập tức, tôi rên lên.
Thấy vậy, Ibuki-kun dừng tay lại ngay.
"Đau hả?"
"Không, tiếp tục đi."
"Vậy sao?"
Ibuki-kun bắt đầu cử động tay trở lại.
Mỗi lần Ibuki-kun cử động tay, tôi lại rên lên.
Cố tình rên thật to.
Cố gắng nghe thật gợi cảm.
Như tiếng rên rỉ khi làm chuyện ấy.
"C-Cậu ổn không đấy?"
Ibuki-kun lo lắng hỏi lại.
Đúng như dự đoán, cậu ấy đang dao động.
"Ưm... ổ-ổn mà. Tiếp tục đi."
Sau đó, tôi tiếp tục cố tình rên rỉ bằng giọng ướt át.
Để trêu chọc Ibuki-kun.
Dù là Ibuki-kun thì bị làm thế này cũng sẽ hưng phấn thôi.
Tôi sẽ trêu chọc một Ibuki-kun đang bối rối.
Đó là kế hoạch của tôi.
...Lẽ ra là thế.
"Tạm thời xong toàn thân rồi đấy. Sao nào, tiếp tục không?"
"Th-Thế à..."
Ibuki-kun giữ vẻ nghiêm túc từ đầu đến cuối.
Tay cậu ấy không hề sờ soạng bậy bạ.
Cũng không phàn nàn chuyện tôi phát ra tiếng kêu kỳ lạ.
Dù tôi có rên rỉ thế nào, cậu ấy chỉ lo lắng hỏi xem có đau không bằng giọng quan tâm.
"T-Tạm thời thế là được rồi."
Tôi nói và bảo Ibuki-kun dừng mát-xa.
Tiếp tục nữa thì chính tôi mới là người có cảm giác kỳ lạ mất.
"Tiếp theo làm gì? Vẫn còn phiếu mà?"
"À, ừm... đ-đúng nhỉ..."
Bị Ibuki-kun hỏi, tôi ấp úng.
Tất nhiên là tôi chưa nghĩ ra gì cả.
Mấy yêu cầu đen tối thì tôi nghĩ ra cả đống, nhưng tôi không đủ can đảm để nói ra.
"...Chơi game cùng nhau không?"
"Dùng phiếu cho việc đó có phí không? ...Không cần ra lệnh thì tớ vẫn chơi game với cậu mà."
"Th-Thì cứ chơi đi."
Không nghĩ ra mệnh lệnh mới nào, rốt cuộc chúng tôi lại chơi game như mọi khi.
Và khoảng thời gian vui vẻ trôi qua trong chớp mắt...
"Vậy, tớ về đây."
"Hả!?"
Lời của Ibuki-kun làm tôi vội nhìn đồng hồ.
Đã 11 giờ đêm rồi.
...Không thể thức khuya đến qua ngày mới được sao?
Mà tôi cũng hơi buồn ngủ rồi.
"Ừ, thế... ngủ ngon. Mai gặp lại."
"Ừ, ngủ ngon."
Tôi nhìn theo bóng lưng Ibuki-kun đang định rời đi...
"...Airi?"
"Chờ đã."
Khi nhận ra, tôi đã nắm lấy áo sau lưng Ibuki-kun.
Và tôi nói ra điều mà tôi "muốn cậu ấy làm" ngay lúc này.
"Đêm nay ở lại đây đi."
***
Đêm nay ở lại đây đi.
Đó là yêu cầu thứ hai của Airi.
Đêm Giáng sinh, được một cô gái yêu cầu ngủ lại.
...Có một phần trong tôi khấp khởi hy vọng.
Đối phương là Airi thì lại càng hy vọng hơn.
"A, à ừm... Ibuki-kun."
"Gì thế?"
"Không có ý gì sâu xa đâu nhé."
Vừa quay lại phòng, Airi đã nói ngay câu đó.
Cô ấy ngồi trên giường, mặt đỏ bừng, vặn vẹo người và lườm tôi.
"Chỉ là... cùng nhau thức khuya thôi. Đ-Đừng có hiểu lầm đấy."
"Tất nhiên rồi."
Vốn dĩ tôi cũng đâu có mang theo "đồ bảo hộ".
Dù bầu không khí có thuận lợi thì cũng không thể làm chuyện đó, và cũng không được phép làm.
Nên tôi đã quyết tâm rằng dù tình huống có trôi theo hướng đó đi nữa, tôi cũng sẽ dùng ý chí sắt đá để kiềm chế.
...Dù không phải là tôi không mong đợi chút nào.
"Vậy, thức khuya làm gì đây? Chơi game tiếp à?"
Giữa đêm, việc bọn tôi có thể cùng làm thì tôi chỉ nghĩ được đến game.
Nhưng chúng tôi vừa chơi chán chê xong.
Tôi không ghét game, nhưng cũng không ham đến thế.
Thú thật, tôi hơi chán rồi.
"Đ-Đúng ha. À, ừm..."
Mắt Airi đảo qua đảo lại.
Rồi cô ấy đứng dậy.
"Tớ đi tắm đây."
"V-Vậy à."
Hỏi: Thức khuya làm gì?
Đáp: Tớ đi tắm đây.
Nghĩa là "chuyện đó" sao?
Nhưng tôi không có đồ bảo hộ...
Khoan, chẳng lẽ Airi có?
Vốn dĩ đã định tổ chức tiệc Giáng sinh mà.
Airi chuẩn bị sẵn cũng không lạ sao?
"Ibuki-kun... Ibuki-kun, có nghe không đấy?"
"Hả? Oái!"
Tôi buột miệng kêu lên một tiếng kỳ quặc.
Vì khuôn mặt dễ thương của Airi đang dí sát ngay trước mắt.
Đối diện với đôi môi căng mọng, tim tôi đập loạn nhịp.
"Này, cậu ổn không? Trông đờ đẫn thế. Thấy không khỏe à? Hay buồn ngủ?"
Mặc kệ tôi đang tự biên tự diễn trong đầu, Airi lộ vẻ nghi hoặc.
Có vẻ tôi đã khiến cô ấy lo lắng thật.
"Không sao...Tớ chỉ đang suy nghĩ chút thôi."
"Hừm. A, chẳng lẽ... đang nghĩ mấy chuyện bậy bạ đấy à?"
Airi cười nhếch mép, hỏi tôi.
Lại là kiểu trêu chọc thường thấy của Airi.
Nhưng mà...
"..."
Bị nói trúng tim đen khiến tôi dao động, không trả lời ngay được.
Tôi vô thức đảo mắt đi.
"Kh-Không phải. T-Tớ chả nghĩ gì cả."
"V-Vậy sao..."
Phản ứng của tôi hình như đã khiến Airi nhận ra điều gì đó.
Cô ấy ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác.
"Thế ừm... gì nhỉ? Cậu đi tắm đúng không?"
Để lấp liếm, tôi quay lại chủ đề cũ.
Nghe tôi hỏi, Airi vẫn nhìn đi chỗ khác, khẽ gật đầu.
"Ừm... tớ định thế. Ờ thì, Ibuki-kun... ừm... tính sao?"
Cô ấy vừa vân vê lọn tóc vừa hỏi.
Tính sao là sao...
Nghĩ theo lẽ thường thì câu trả lời đúng là "Tớ về nhà tắm rồi quay lại"...
Phương án 2 là "Đợi Airi tắm xong tớ sẽ tắm".
Nhưng tôi cảm giác... điều Airi đang mong đợi không phải là "câu trả lời đúng".
"...Cậu muốn tớ làm gì?"
Nên tôi hỏi lại.
Airi nhìn xuống tấm phiếu trên tay.
Và sau vài lần lộ vẻ do dự...
"Không có gì. ...Cậu đi tắm đi."
Airi nói nhanh như để lấp liếm.
***
Tắm chung đi.
Lẽ ra tôi nên trả lời như vậy sao?
Tôi về nhà mình, vừa tắm vòi sen vừa suy nghĩ.
Cảm giác như Airi muốn tắm chung với tôi.
Nếu tôi đề nghị, chắc chắn Airi sẽ đồng ý.
Và tôi cũng... muốn tắm chung.
Muốn nhìn ngắm làn da của người con gái mình thích.
Muốn chạm vào làn da đó.
Tôi cũng có ham muốn như bao người bình thường khác.
Chính vì thế...
"Không nói ra là đúng đắn."
Nếu tắm chung, chắc chắn tôi sẽ không kiềm chế được.
Có thể tôi sẽ vượt quá giới hạn.
...Hơn nữa nếu bị từ chối thì tôi sẽ tổn thương lắm.
Dù Airi có vẻ muốn tắm chung, nhưng khả năng cô ấy đổi ý là có.
Và nếu tôi mở miệng rủ "Tắm chung đi", không biết sau này Airi sẽ nghĩ gì về tôi nữa.
Vốn dĩ trên tay Airi có tấm phiếu bắt tôi làm bất cứ điều gì mà.
Tại sao cô ấy không dùng đến nó, tôi phải tự hiểu.
Tắm nước lạnh để làm mát cái đầu và cơ thể, tôi bước ra khỏi phòng tắm.
Lau người bằng khăn tắm, mặc đồ ngủ vào.
Rồi khoác áo khoác, tôi quay lại nhà Airi bên cạnh.
"Tớ quay lại rồi đây, Airi."
Vừa nói tôi vừa dùng chìa khóa dự phòng mở cửa vào nhà Airi.
Từ trong nhà vọng ra tiếng nước chảy khe khẽ.
Có vẻ cô ấy vẫn đang tắm.
Tôi quyết định đợi Airi ở phòng khách.
Đợi một lúc thì Airi bước ra.
"Mừng cậu quay lại, Ibuki-kun."
Airi đang mặc bộ pijama nữ tính.
Trên cổ vắt một chiếc khăn.
Làn da trắng ửng hồng vì hơi nóng.
Có lẽ lâu lắm rồi tôi mới thấy Airi vừa tắm xong.
"Ngay và luôn nhé, Ibuki-kun. Tớ có việc muốn nhờ, được không?"
"A, à. Việc gì?"
Airi định dùng phiếu thêm lần nữa ngay lập tức.
Tôi hơi hồi hộp chờ đợi yêu cầu của Airi.
Đừng bảo là tắm lại lần nữa cùng nhau nhé...
"...Sấy tóc cho tớ."
"Hả?"
Sấy tóc á?
Tôi hơi hụt hẫng.
Cần thiết phải dùng đến phiếu để nhờ việc này sao?
"Tóc ấy. Sấy cho tớ. Tiện thể chải luôn...Cậu ghét à?"
Airi phồng má.
Tôi vội lắc đầu.
"Đâu có! Được thôi, tớ hiểu rồi. Ờ thì, lược và máy sấy..."
"Dùng cái này đi."
Airi nói rồi đưa lược và máy sấy vào tay tôi.
Rồi cô ấy cắm phích điện vào ổ.
"Ừm..."
"Ngồi lên sofa đi."
"A, ừ."
Tôi ngồi xuống sofa theo lời Airi.
Thế rồi, Airi ngồi xuống... ngay giữa hai chân tôi.
"Nhanh lên nào. Cảm lạnh bây giờ."
Airi giục tôi đang ngẩn người ra đó.
Tôi vội bật công tắc máy sấy.
Cẩn thận thổi luồng gió ấm vào tóc Airi.
"Nóng thì bảo tớ nhé."
"Ừm."
Tóc Airi mềm mại và suôn mượt.
Cảm giác tay như đang chạm vào lụa vậy.
Tôi hơi lo lắng không biết bàn tay thô kệch của mình có được phép chạm vào thứ quý giá này không.
Tôi sấy và chải tóc cho Airi một cách thận trọng như đang nâng niu một tác phẩm nghệ thuật.
Thi thoảng, mùi dầu gội thoang thoảng bay theo gió của máy sấy.
Phần gáy trắng ngần ửng hồng lấp ló sau mái tóc bay bay.
Hơi ấm cơ thể Airi truyền đến từ trên đầu gối.
Việc này... tuyệt hơn tôi tưởng.
"Thế nào?"
"...Vụng về quá."
Đáp lại câu hỏi của tôi là giọng nói có vẻ đang cố nhịn cười.
Tôi thừa nhận mình vụng về.
Nhưng người ra lệnh làm là Airi mà.
"Xin lỗi nhé...Thôi không làm nữa hả?"
"Xin lỗi, xin lỗi mà, đừng dỗi chứ...Lần sau tiến bộ hơn là được mà."
"Lần sau á..."
Có vẻ là sẽ có "lần sau".
Lại dùng phiếu nữa sao?
...Mà chẳng cần dùng phiếu, nếu cô ấy bảo làm thì tôi sẽ làm.
Thậm chí, tôi còn muốn được làm.
Tôi thấy hành động sấy tóc cho Airi hấp dẫn đến mức đó đấy.
"Chắc được rồi đấy."
"Vậy sao."
Nghe Airi nói, tôi tắt máy sấy.
Airi dùng tay chải nhẹ lại tóc, rồi đưa tay lên miệng.
Khẽ ngáp một cái.
"Đi ngủ nhé?"
"Thức khuya cơ mà?"
"A... ừm... nhưng mà tớ buồn ngủ rồi."
Airi vừa gãi má vừa trả lời.
Rốt cuộc, thức khuya chỉ là cái cớ.
Có vẻ cô ấy chỉ muốn ở cùng tôi một đêm thôi.
"Được thôi...Tớ ngủ ở đâu đây?"
Lần cuối tôi ngủ lại nhà Airi là lúc bị ốm.
Lúc đó bố mẹ Airi đã lấy nệm ra cho tôi.
Lần này chắc cũng trải nệm ngủ trong phòng Airi nhỉ?
...Nếu bị bắt ngủ sofa phòng khách thì tôi sẽ hơi tủi thân đấy.
"Ừm... phòng tớ, không được à? ...Ngủ phòng khách thì tốn tiền sưởi lắm."
Airi nói nhanh như đang viện cớ.
Thái độ không thành thật đó trông thật đáng yêu, khiến tôi bất giác mỉm cười.
"Được rồi, hiểu rồi. Nệm ở đâu?"
"Kh-Không phải thế..."
Airi bĩu môi vẻ không hài lòng.
Và nhìn chằm chằm vào tôi.
...Không lẽ nào.
"Ngủ chung giường, được không?"
Tôi buột miệng nói ra.
Và hối hận ngay lập tức.
Nói thế này nghe như tôi đang thèm muốn ngủ chung giường với Airi vậy.
"...Thế thì ấm hơn chứ sao."
Airi vẫn giữ vẻ mặt hờn dỗi nhưng khẽ gật đầu.
Không phủ nhận, không trêu chọc tôi, mà chấp nhận.
Thành thật đến mức lạ thường.
"Ngủ chung giường với tớ... cậu ghét à?"
Cô ấy ngước mắt lên hỏi.
Đối phương đã nói ra cảm xúc thật lòng, tôi không thể nói dối được.
"Không ghét. Nếu Airi thấy ổn thì... cho tớ ngủ cùng giường nhé."
"Vậy thì đi ngủ thôi."
Thế là thành ra như vậy đấy.
***
Tắt đèn được một lúc.
"Nè, Ibuki-kun."
"...Gì thế."
Tôi trả lời giọng nói vang lên trong bóng tối.
Giọng nói đó nghe có vẻ cô đơn.
"Cậu không thấy hơi xa à?"
"Không, cái đó..."
Đúng là tôi đang nằm cách xa Airi, quay lưng lại với cô ấy.
Người rủ ngủ chung là Airi, nên tôi biết có lại gần cũng không bị mắng.
Tôi cũng biết dù có lại gần, chỉ cần giữ mình thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là, cứ thấy ngại ngại sao ấy.
"Không lại gần thì nằm chung làm gì. Ít nhất cũng quay mặt sang đây đi."
"...Được rồi."
Tôi trở mình, quay mặt về phía Airi.
Mắt chưa quen với bóng tối nên chẳng thấy gì cả.
Nhưng mùi hương dầu gội thơm dịu cho tôi biết Airi đang ở rất gần.
"Tớ xích lại gần hơn được không?"
Tôi nghe thấy câu nói đó.
Và chưa kịp trả lời, hơi ấm cơ thể và cảm giác mềm mại đã truyền tới.
Mùi hương ngọt ngào trở nên đậm hơn.
"N-Này! Thế này thì hơi..."
"Sao? Ngại à?"
Tiếng cười khúc khích vang lên.
Tôi vô thức ngậm miệng.
Không phải là ngại.
...Nếu khẳng định thế thì nghe như đang ngại thật vậy.
"Không, thì là, nam nữ chưa kết hôn mà nằm cùng giường thì..."
Tôi ấp úng giảng giải về luân thường đạo lý, tiếng cười của Airi vang lên trong bóng tối.
"Giờ mới nói á?"
"Ư..."
Đúng là giờ mới nói thì hơi muộn.
"Bạn thuở nhỏ mà, có sao đâu."
Hơi thở của Airi cù vào môi tôi.
Sống lưng tôi tê rần.
"Đúng, ha."
Tôi cựa mình, thu hẹp khoảng cách với Airi một chút.
Airi cũng cử động, xích lại gần hơn.
Cơ thể và cơ thể dán chặt vào nhau.
Người dần ấm lên nhờ thân nhiệt của đối phương.
"Ibuki-kun."
Trong bóng tối lờ mờ.
Tôi thấy cô bạn thuở nhỏ có dung mạo xinh đẹp như thiên thần đang mỉm cười.
"Ngủ ngon."
Cộp, Airi cụng trán mình vào trán tôi.
"Ngủ ngon."
Cô ấy thì thầm rồi nhắm mắt lại.
***
"Airi! Mẹ về rồi!!...Dậy chưa? Airi!?"
"Ưm..."
Tôi nghe thấy tiếng gọi và tỉnh giấc.
Tên tôi đâu phải là Airi...
"Ư..."
Tiếng rên rỉ vang lên bên cạnh.
Nhìn sang phía phát ra tiếng động, có một cô gái tóc vàng đáng yêu ở đó.
"Oáp... Chào buổi sáng, Ibuki-kun..."
"À, chào buổi sáng. Airi."
Cô ấy ngọ nguậy ngồi dậy, dụi mắt vẻ ngái ngủ.
Mái tóc thường ngày được chải chuốt gọn gàng giờ đang xõa lung tung.
Cảnh tượng hiếm thấy.
Sao Airi lại ở trên giường tôi... tôi hoang mang một giây rồi nhớ ra ngay.
Đây là nhà Airi, phòng Airi.
Ra là vậy, thế thì giọng nói kia là của mẹ Airi.
Cô đã về vào buổi sáng.
Và nhận ra Airi chưa dậy nên đã lên tận phòng.
"...Hử?"
Tôi và Airi cùng mở to mắt, quay mặt về phía cửa phòng.
"Airi? Mẹ mở cửa nhé!"
"Kh-Không được!!"
Airi hét lên.
Nhưng, mẹ Airi đã mở cửa mất rồi.
"...Ibuki-kun?"
"A, cái, ừm, chuyện này là..."
"Ch-Chào bác ạ."
Nghĩ rằng không thể lấp liếm được nữa, tôi cúi đầu chào mẹ Airi với vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra.
Mẹ Airi cũng cúi đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Ư, ừm... Chào cháu. Ibuki-kun. Ờ thì..."
Mẹ Airi đảo mắt.
Quả nhiên là bị mắng rồi.
Tôi đang chuẩn bị tinh thần thì mẹ Airi nở nụ cười tươi rói.
"Tối qua hai đứa có vẻ vui vẻ nhỉ!"
Nói rồi bà đóng sầm cửa lại.
Cùng lúc đó, Airi lao ra khỏi giường.
"Ch-Chờ đã! Mẹ, nhầm rồi! Không phải chuyện đó..."
"Không sao, không sao. Mẹ hiểu mà."
"Tuyệt đối là mẹ chưa hiểu! Cái mặt đó là sao!!"
Airi và mẹ bắt đầu cãi nhau trước cửa phòng.
Kh-Khó xử quá...
"Ừm... thế, cháu về nhé."
"Đứng lại."
Tôi định chuồn khỏi hiện trường, nhưng bị Airi túm cổ áo lại ngay.
"Cả Ibuki-kun cũng phải giải thích đi!"
Bỏ chạy lúc này... trông có vẻ thiếu trung thực và ấn tượng cũng xấu.
Tôi quay lại đối diện với mẹ Airi.
"À... vâng, chuyện là... thế này ạ. Chúng cháu tuyệt đối không làm chuyện gì không lành mạnh cả, ừm... vì Airi bảo muốn cháu ngủ cùng nên cháu chỉ nằm cạnh thôi ạ."
"Này, cách nói đó! Nghe như tớ là người đòi hỏi ấy!"
"Thì người mở lời là cậu mà. Người bảo ở lại qua đêm cũng là cậu."
"Th-Thì... đúng là thế, nhưng không phải vậy! Ibuki-kun cũng bảo là muốn ngủ cùng mà!"
"Tớ không có nói muốn ngủ!"
"Cậu có nói!"
"Không nói."
"Có nói!"
"Không nói nhá!"
"Tiện thể thì Ibuki-kun. Đằng nào cũng ở đây rồi, ăn sáng luôn không?"
Trong khi tôi và Airi đang cãi nhau, mẹ Airi xen ngang.
Lời mời rất quý hóa, nhưng giờ không phải lúc.
""Mẹ/Cô im lặng chút đi!""
Tôi và Airi đồng thanh hét lên.
8 Bình luận