Chương 4: Mãnh khuyển hai đầu
Chap 30 - Cặp đôi Hirano - Nishiyama
3 Bình luận - Độ dài: 2,236 từ - Cập nhật:
“Này, xin cậu đấy Momokawa, cả Futaba-san nữa, giúp bọn tớ đánh bại con boss ở đây với!”
Ngay câu mở đầu, Hirano-kun đã nói ra một điều như vậy.
“Hm, boss là sao cơ?”
Trước mắt, tôi thở phào nhẹ nhõm vì không thấy họ có vẻ gì là muốn lao vào chém giết, nên tôi đặt câu hỏi ngược lại để thăm dò.
“Chó ấy, là chó, một con chó đỏ khổng lồ! Con đó nhanh kinh khủng, lại còn né được cả phép thuật, nói thật là tớ với Nishiyama hai người không làm gì nổi nó đâu.”
“Eh.”
Có vẻ như con boss mà Hirano-kun nhắc đến là thủ lĩnh của lũ Chó Đỏ, nhưng mà vốn dĩ đây đâu phải là game, gọi là “boss monster” nghe cứ sai sai thế nào ấy.
“Chẳng lẽ Momokawa-kun không biết gì về boss sao?”
Có lẽ nhận ra vẻ mặt chưa hiểu lắm của tôi, cô nàng đeo kính Nishiyama-san liền hỏi. Đến nước này thì cứ thành thật thừa nhận sự thiếu hiểu biết của mình thôi.
“Tớ cứ tưởng được dịch chuyển đến đây nghĩa là đã đánh bại boss rồi chứ.”
“Có khi nào là nói về con ếch kia không?”
“À, bên đó là ếch sao. Bên bọn tớ là Skeleton cơ.”
Sau đó, theo lời kể vắn tắt của Nishiyama-san, “boss” dường như ám chỉ con quái vật trấn giữ căn phòng có ma pháp trận để dịch chuyển sang khu vực khác.
Dungeon này không phải tất cả đều được kết nối vật lý bằng lối đi, mà có vẻ như tại một số địa điểm nhất định sẽ được bố trí ma pháp trận dịch chuyển tức thời, hay còn gọi là warp. Và trong căn phòng warp này luôn có một con quái vật cỡ lớn sinh sống, nếu không hạ gục nó thì ma pháp trận sẽ không hoạt động. Nói trắng ra, cơ chế là phải dâng hiến lõi của con boss đó thì ma pháp trận mới khởi động, nên đằng nào thì không diệt nó cũng tuyệt đối không thể đi tiếp được.
“Lần đầu tớ nghe thấy chuyện này đấy.”
“Thật á? Nó viết rành rành ra đấy mà.”
“Chắc là thời điểm nhận được thông tin của mỗi người có sự chênh lệch đấy.”
Nhớ lại thì, thông tin về lũ Goma cũng tự động cập nhật trong ma pháp trận của tôi lúc nào không hay. Cũng có thể là tùy thuộc vào năng lực của thiên chức mà lượng thông tin nhận được sẽ khác nhau.
Dù sao thì, thay vì ngồi phân tích mớ thông tin ma pháp trận nghe có vẻ hữu ích nhưng thực ra lại mơ hồ này, việc ưu tiên lúc này là xây dựng mối quan hệ hợp tác tốt đẹp với hai người bạn cùng lớp.
“Vậy tóm lại là, nếu không đánh bại con boss Chó Đỏ thì không thể đi tiếp được, đúng không?”
“Đúng đúng, đơn giản vậy thôi.”
“Thế còn đường khác, hay lối tắt, lối đi bí mật thì sao?”
“Tầng này có cấu trúc hình chữ nhật đơn giản lắm, chắc chắn là dẫn đến phòng boss ở phía sâu bên trong.”
Theo lời giải thích của Nishiyama-san, vừa ra khỏi Quảng Trường Tinh Linh này sẽ gặp ngay ngã rẽ trái phải. Dù đi bên phải hay bên trái thì cũng là đường thẳng có cùng độ dài, rồi lại hợp nhất ở phía trước. Và căn phòng boss đó nằm ở vị trí đối diện chính xác với Quảng Trường Tinh Linh này.
Dọc theo hành lang hai bên có vài căn phòng, nhưng không thông với lối đi nào khác, và dường như lũ Skeleton xuất hiện định kỳ ở đó.
Hừm, có lẽ chúng được tạo ra ở một nơi nào đó khác rồi được dịch chuyển đến các phòng bằng ma pháp chăng. Mà, chuyện quái vật tự nhiên sinh ra là điều không thể có trong thực tế, nên nghĩ rằng có một thế lực ma pháp nào đó can thiệp là hợp lý.
“Còn mấy cái lối đi bí mật thì, tiếc là với thiên chức và bộ kỹ năng của bọn tớ thì chịu chết.”
“Mấy cái đó phải là 『Đạo Tặc』 mới tìm ra được chứ.”
Thiên Chức 『Đạo Tặc』 sở hữu kỹ năng dò tìm kiểu đó thì tôi đã nghe qua từ câu chuyện về Natsukawa Minami do Futaba-san kể lại.
Nhưng cách nói chuyện của hai người này cứ như thể họ biết rất rõ về kỹ năng của 『Đạo Tặc』 vậy.
Nếu vậy, có hai khả năng: một trong hai người họ là 『Đạo Tặc』, hoặc họ đã từng có đồng đội là 『Đạo Tặc』. Được rồi, thử thăm dò về thiên chức xem sao.
“Các cậu biết rõ về kỹ năng của Đạo Tặc nhỉ?”
“Ah, à, chuyện đó là, ừm...”
“Hirano-kun, chuyện này chắc phải nói thôi. Dù sao thì, không nói ra chuyện này thì cũng chẳng truyền đạt được độ nguy hiểm của con boss đâu.”
“Phải ha.”
Hirano-kun với khuôn mặt hơi tái đi, như đã quyết tâm, bắt đầu kể.
“Thực ra, bọn tớ từng có Itou đi cùng.”
Nói vậy thì chắc là Itou Seiji-kun. Con gái không có ai họ Itou cả, nên chắc chắn là cậu ta.
Cậu ta cũng giống tôi, thuộc tuýp người không nổi bật trong lớp. Về câu lạc bộ hay quan hệ bạn bè, như mọi khi, vì hầu như chưa từng nói chuyện nên tôi cũng không rõ.
“Vậy ra, Itou-kun là 『Đạo Tặc』 à.”
“Ừ, nhờ có nó mà bọn tớ qua được đoạn đầu khá dễ dàng.”
“Cậu ấy biết vị trí bẫy, lại còn mở được cả rương kho báu nữa.”
“...Rương kho báu? Có thứ đó sao?”
Vớ vẩn, thế thì chỗ này càng giống cái Dungeon RPG đời thực sặc mùi game rồi còn gì! Mặc kệ suy nghĩ của tôi, hai người họ nhìn tôi với vẻ mặt kiểu “Thật á Momokawa, cậu không biết rương kho báu sao”.
“Mà, chắc không phải Đạo Tặc thì cũng chẳng tìm thấy rương kho báu đâu. Tóm lại là, chẳng biết tại sao nhưng nó có thật đấy, rương kho báu ấy.”
“Bên trong có thuốc hồi phục ma pháp, may mắn thì còn có cả vũ khí nữa. Nhìn này, cây gậy tớ đang dùng cũng lấy từ trong rương ra đấy.”
Nhìn kỹ thì, trên tay cô ấy đang cầm một vật trông như “Cây gậy thuộc tính Gió!” với một viên đá to như viên bi ve màu xanh lục gắn trên đầu một cành cây nhỏ dài khoảng 50cm. Nếu ở Nhật Bản hiện đại thì trông chỉ như một món đồ cosplay được làm khéo tay, nhưng ở dị giới này thì chắc chắn là hàng thật không thể coi thường.
“Hể, ghê thật... Nhưng mà, Itou-kun không có ở đây nghĩa là...”
“Thì, nói sao nhỉ, là chuyện đó đó.”
“Lúc bọn tớ khiêu chiến con boss lần đầu tiên ấy. Vì tầng trước đó qua dễ ợt nên bọn tớ cũng có hơi chủ quan...”
Hai người với vẻ mặt đau thương, có vẻ như sau khi đối mặt với cái chết thực sự, họ đã hiểu rõ sự khắc nghiệt của Dungeon này.
“Nhưng mà, cứ ở lì đây mãi cũng chẳng được gì. Con boss đó đáng sợ thật, nhưng không hạ gục nó thì không đi tiếp được.”
Quả thật, ở khu vực có cấu trúc đơn giản đến mức không có chỗ để tìm đường khác thế này, chúng tôi chẳng khác nào bị giam lỏng. Nhờ có Quảng Trường Tinh Linh mà sẽ không bị chết đói ngay, nhưng rõ ràng giới hạn sẽ đến không sớm thì muộn.
“Nên là xin cậu đấy, nếu bốn người hợp sức lại thì biết đâu sẽ làm được gì đó!”
“Ừm, chuyện đó thì được thôi, nhưng mà...”
Tạm thời thì tôi không phản đối việc đánh boss để đi tiếp. Điều tôi băn khoăn là chuyện sau đó.
“Hai cậu biết chuyện chỉ có tối đa ba người được thoát khỏi đây rồi chứ?”
“Eh, ah, chuyện đó thì, biết...”
Hirano-kun lộ vẻ hơi khó xử. Nếu đã biết về giới hạn số người tuyệt vọng này thì phản ứng đó là hoàn toàn tự nhiên.
“Momokawa-kun, tớ nghĩ bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó. Chỉ với ba người thì ngay từ đầu đã chẳng thể nào tiến sâu vào trong Dungeon này được đâu, phải không?”
Ra là vậy, Nishiyama-san nói rất có lý. Chỉ riêng con Gấu Giáp kia thôi, ba người khiêu chiến đã là quá nguy hiểm rồi. Càng đi sâu vào Dungeon, không loại trừ khả năng sẽ có những con quái vật mạnh hơn nữa chờ sẵn. Không, nếu hệ thống phòng boss này là cấu trúc cơ bản của toàn bộ Dungeon, thì chắc chắn càng vào sâu quái vật sẽ càng mạnh.
Nghĩ đến độ khó đó, lợi ích của việc lập nhóm từ bốn người trở lên là không thể đếm xuế.
“Nhưng cũng có người không nghĩ vậy đâu. Không hợp tác thì còn đỡ, chứ có những kẻ... có thể sẽ lao vào giết người không cần hỏi han gì luôn ấy chứ.”
Chính xác hơn là tôi có thể khẳng định là có. Ít nhất thì tên Higuchi đã định giết tôi không chút thương tình. Nhưng tôi không cần thiết phải nói ra điều đó. Việc tiết lộ thông tin và kinh nghiệm của mình cho hai người này đến mức nào cần phải suy tính kỹ lưỡng.
“Nhưng mà, nếu phe mình tăng số lượng đồng minh lên ba người trở lên, thì đâu dễ gì bị tấn công đúng không?”
Số lượng là sức mạnh. Hơn nữa, với chúng tôi hiện tại đã có thiên chức, không thể đánh giá chiến lực chỉ qua vẻ bề ngoài. Ngay cả khi tập hợp toàn những cô gái yếu đuối, biết đâu tất cả họ đều có thể bắn cầu lửa ầm ầm thì sao.
“Vậy nghĩa là, ưu tiên hàng đầu là chinh phục Dungeon, còn phương pháp thoát ra để sau hẵng tính.”
“Ừ, đi tiếp biết đâu sẽ tìm thấy cách thoát ra khác ngoài Cổng Thiên Tống. Với lại, bọn mình bây giờ, nhìn xem, mạnh mà. Biết đâu có thể đi bộ thoát ra khỏi khu rừng bên ngoài cũng nên.”
Trì hoãn vấn đề bằng những suy đoán lạc quan... phản đối lúc này có lẽ hơi sớm. Quả thật, chúng tôi biết quá ít về dị giới này. Làm được gì, không làm được gì. Thay vì thu hẹp các lựa chọn, có lẽ đây là giai đoạn nên tìm kiếm thêm các khả năng.
“Được rồi, xin lỗi vì tớ đã nói thừa. Tạm thời chúng ta sẽ hợp tác, trước mắt mục tiêu là đánh bại con boss đã.”
“Ồ, cảm ơn nha Momokawa!”
“Cảm ơn Momokawa-kun, thế này là có hy vọng rồi!”
Mọi người cười nói và bắt tay nhau một cách tự nhiên. Tạm thời thiết lập được chế độ hợp tác nên bầu không khí trở nên hòa nhã, nhưng... tôi vẫn để ý đến Futaba-san, nãy giờ vẫn giữ im lặng.
“...Momokawa-kun, thật sự ổn chứ?”
Liếc nhìn cô ấy, cô ấy ghé sát mặt thì thầm vào tai tôi.
“Tạm thời thì hợp tác ở đây là tốt hơn. Nhưng... hãy chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất.”
Tất nhiên rồi, tôi chưa hoàn toàn tin tưởng Hirano-kun và Nishiyama-san. Ý kiến của Nishiyama-san tôi cũng tán thành. Nhưng không thể loại trừ khả năng hai người họ nói những lý lẽ đúng đắn trong khi âm thầm lừa gạt chúng tôi.
Nói ra thì thật thảm hại, nhưng nếu bị hai người họ phản bội, tôi chẳng thể làm gì được. Huống hồ, nếu bị cả Futaba-san phản bội thì cái chết là điều chắc chắn không thể tránh khỏi. Một Chú Thuật Sư không có đồng đội thì quá đỗi yếu ớt.
“Ừm, cứ giao cho tớ, Momokawa-kun.”
Tôi chỉ nhắc nhở một điều hiển nhiên như vậy thôi, nhưng Futaba-san lại nở nụ cười vui vẻ lạ thường và trả lời đầy mạnh mẽ.
“Hirano-kun, Nishiyama-san, cả tớ nữa, từ giờ mong được giúp đỡ nhé.”
Vừa mỉm cười rạng rỡ, Futaba-san vừa chào hỏi, và thế là tổ đội bốn người chính thức được thành lập.
“Vậy thì, đầu tiên là giới thiệu bản thân, hay đúng hơn là giới thiệu Thiên Chức nhỉ?”
“Này Nishiyama, mấy cái đó cứ ra săn vài con Skeleton là biết ngay chứ gì?”
“Ah, phải ha, đúng rồi. Chắc chắn cách đó dễ hiểu hơn. Vậy, Momokawa-kun, Futaba-san, giờ mọi người cùng chiến đấu với Skeleton để xem thiên chức và năng lực của nhau nhé, được không?”
Chà, xem ra đã đến lúc phải tiết lộ thiên chức của tôi cho hai người họ ngay lập tức rồi.
Mà, cũng không thể nào khiêu chiến boss mà không nắm rõ năng lực của thành viên. Đã liên minh hợp tác thì ít nhất cũng phải công khai năng lực của bản thân.
“...Được rồi, đi thôi.”
3 Bình luận
chet