Web Novel

Arc 8 - Chương 99: Thực hiện cải cách làm việc! ③

Arc 8 - Chương 99: Thực hiện cải cách làm việc! ③

(POV: Blatty)

Sau khi gặng hỏi đến nơi đến chốn, tôi cuối cùng đã hiểu được lý do tại sao ngài Aldia và Ritsi phải đảm nhận một khối lượng công việc khổng lồ đến vậy.

“Ehhh~! Giai đoạn hiện tại khó khăn đến vậy sao!?”

Tôi sốc đến mức lỡ hét toáng lên, và rồi mới biết được rằng lịch làm việc kín mít như thế này bắt đầu từ sau khi Điện hạ Valtrune trở thành Hoàng đế. Nghe vậy, ngài Aldia áy náy cúi đầu.

“Xin lỗi. Vì sơ suất của chúng tôi mà khối lượng công việc đã tăng đến mức này. Tôi không biết rằng đã ép Tướng quân Ritsiareite phải làm việc quá sức như vậy...”

“Không, tôi không cảm thấy mình đang làm việc quá sức đâu! Ngược lại, chẳng phải ngài Aldia mới là người cần nghỉ ngơi sao? Từ nãy đến giờ sắc mặt của ngài trông không tốt...”

Theo tôi thấy thì hai người họ chẳng khác gì nhau. Tôi ngắt lời họ và hỏi thật nhẹ nhàng, “Nhưng tại sao lại đột nhiên bận rộn đến thế? Việc Điện hạ Valtrune trở thành Hoàng đế và khối lượng công việc tăng thêm có liên quan gì đến nhau không?”

Tôi không kìm được sự tò mò mà thắc mắc. Sau khi Điện hạ Valtrune lên ngôi, quy mô của Thiên Vận quân đoàn đã được mở rộng, nên mức độ công việc tăng thêm cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, công việc nhiều hơn đâu có nghĩa là số nhân sự không tăng? Tôi nghĩ rằng tổ chức vẫn có thể hoạt động bình thường mà không cần hai người phải làm việc quá sức như vậy.

Ngài Aldia tránh ánh mắt và khẽ nhíu mày với vẻ áy náy một lần nữa.

“Thực ra chúng tôi bận rộn đến vậy không phải do Điện hạ Rune trở thành Hoàng đế.”

Ngài Aldia lẩm bẩm, và Ritsi cũng gật đầu đồng ý.

“Đúng vậy. Ban đầu cả mình và ngài Aldia đều không ngờ rằng mọi việc sẽ trở thành như thế này.”

Nghe vậy, tôi lập tức hỏi tiếp: “Vậy là còn nguyên nhân khác?”

“Ừm… nhưng đây hoàn toàn là lỗi của tôi.”

Lỗi của ngài Aldia? Ngay lập tức tôi hiểu rằng thái độ có chút mặc cảm từ nãy đến giờ là do ngài ấy đang cảm thấy có lỗi. Tuy nhiên, tôi khó có thể tưởng tượng được việc ngài Aldia lại có sai sót trong việc gì đó. Trong mắt tôi, ngài Aldia là người có thể xử lý gần như mọi việc một cách hoàn hảo, không có lĩnh vực yếu kém, luôn bình tĩnh và chưa từng dao động.

“Ngay cả ngài Aldia cũng có sai sót sao?”

“Tôi cũng là con người mà.”

“Nhân tiện, ngài làm sai chuyện gì vậy?”

Và câu trả lời hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của tôi.

“Tôi đã quá tập trung vào việc thanh lọc nội bộ Đế quốc, khiến cho công việc trở nên chậm chạp hơn rất nhiều. Tôi đã quá tập trung vào việc loại bỏ những mầm mống đe doạ trong nước và chưa xem xét kỹ lưỡng về những việc sau đó…”

Thanh lọc nội bộ Đế quốc… tức là trừng phạt những quý tộc và phe cánh có ác ý với Điện hạ Valtrune sao? Nghĩ lại thì, quả thật có rất nhiều dấu hiệu trùng khớp.

“Vậy là… việc bắt giữ hàng loạt quý tộc có tội đã phản tác dụng?”

“Nhìn chung thì đúng như vậy. Cả trong nội các lẫn trong quân đội, mức độ mục nát đều vượt xa dự đoán của chúng tôi, nên đành phải làm vậy thôi...”

Nghĩa là, do kết tội nhiều quý tộc vốn điều hành Đế quốc trên danh nghĩa, nên công việc giờ bị đình trệ...

“Thật là ngược đời...”

“Bị nói vậy cũng không sai. Nhưng đó là biện pháp sớm muộn cũng phải thực hiện. Dù chọn thời điểm nào, kết cục này rồi cũng sẽ đến.”

Tôi nhớ lại khoảng thời gian Thiên Vận quân đoàn liên tục nhận lệnh xuất quân ngay sau khi Điện hạ xưng đế. Nội dung chủ yếu đều là trấn áp và thanh trừng quý tộc. Tôi không trực tiếp tham gia, nhưng Ritsi thì thường xuyên phải đối đầu với họ.

“Mình cũng cho rằng phải nhổ tận gốc cái ác. Mình tin rằng quyết định của ngài Valtrune và ngài Aldia trong việc trừng trị triệt để những kẻ bất trung là đúng đắn.”

Tôi cũng đồng ý với ý kiến của Ritsi. Nhưng dù lý do có chính đáng đến đâu, để họ làm việc đến mức sắp gục ngã thì vẫn là sai.

“Không thể chuẩn bị người thay thế sao?”

“Chúng tôi đã bổ nhiệm nhiều nhân sự mới, nhưng vì không bàn giao đàng hoàng nên hiệu suất xử lý công việc đã chậm hơn rất nhiều so với trước.”

“Hơn nữa, khi tầm ảnh hưởng của Thiên Vận quân đoàn mở rộng, phạm vi công việc chúng mình phải đảm nhận cũng tăng lên đáng kể.”

“Vâng. Đúng như Tướng quân Ritsiareite nói, Thiên Vận quân đoàn đang đảm nhận phần lớn công việc mà trước đây quân đội Đế quốc thực hiện. Điều này cũng do việc trừng phạt và tước bỏ chức vụ của những quý tộc và những kẻ phạm tội.”

Tôi hiểu rồi. Do những người có kinh nghiệm đột ngột đi hết, nên thiếu người có khả năng đào tạo, dẫn đến việc tái thiết bị chậm trễ. Vì vậy, dù có tăng thêm nhân sự thì công việc của ngài Aldia và Ritsi vẫn không giảm.

Một vòng luẩn quẩn đã hình thành.

“Vậy là cho đến khi ổn định thì vẫn sẽ tiếp tục như thế này sao?”

“Chắc là vậy. Việc thành lập các bộ phận mới trong Thiên Vận quân đoàn vẫn chưa xong, nên phần công việc đó cũng sẽ dồn cho cấp trên đảm nhiệm.”

Chắc không chỉ có hai người họ. Những người làm việc trong phòng của ngài Aldia đều đang nhìn chằm chằm vào tài liệu với khuôn mặt như người chết. Nghĩ đến việc bộ phận do tôi phụ trách lại ít gánh nặng, tôi dễ dàng tưởng tượng ra rằng khối lượng công việc được phân bổ cho từng bộ phận đang mất cân đối.

“Vậy! Để tôi chia sẻ một phần công việc của Ritsi!”

“Không được.”

“Tại, tại sao!”

“Hầu hết công việc được giao cho Tướng quân Ritsiareite đều là những việc quan trọng và là cốt lõi của quân đội. Không phải chuyện đơn giản có thể tuỳ tiện phân chia công việc cho bộ phận khác với tâm thế giúp đỡ được.”

Không giúp được gì khiến tôi vô cùng bức bối, nhưng ngài Aldia chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi.

“Dù vậy, cảm ơn cô đã quan tâm. Tôi sẽ cố gắng điều chỉnh lại khối lượng công việc của Tướng quân Ritsiareite trong phạm vi có thể. Chúng tôi cũng sẽ khẩn trương đào tạo nhân lực để có thể đảm nhận những công việc quan trọng đang giao cho cô ấy.”

Ritsi cũng nắm lấy tay tôi.

“Blatty, mình rất vui vì cậu đã lo lắng cho mình. Nếu có chuyện gì khó khăn, mình hứa sẽ tham khảo ý kiến của cậu trước tiên.”

Câu trả lời nghiêm túc đúng kiểu của cậu ấy. Tôi biết rõ, chắc chắn Ritsi sẽ chịu đựng đến giới hạn cuối cùng mới chịu mở lời. Nhưng biết rằng Ritsi tin tưởng tôi, như vậy đã là đủ rồi.

“Vậy tôi quay lại làm việc đây.”  Ngài Aldia mỉm cười và định rời đi.

“Khoan đã, dừng lại!”

Bầu không khí vừa trầm xuống trong thoáng chốc, nhưng tôi tuyệt đối không để ngài nhân cơ hội đó mà chuồn đi đâu.

“Ngài Aldia, tôi rất lo lắng cho cả hai người.  Tôi cứ nghĩ… liệu hai người có đang kiệt sức vì chỉ biết đến công việc hay không.”

“Ừm...”

“Nhân tiện, tôi có thể hỏi ngài Aldia dành thời gian cho việc gì ngoài giờ làm việc không?”

“Ngoài công việc thì... ở bên Điện hạ...”

“Đó là công việc của hiệp sĩ chuyên trách mà!”

Con người này... có lẽ đã chìm trong công việc đến mức chẳng còn phân biệt nổi đâu là công việc, đâu là đời sống cá nhân nữa. Ngài ấy đã hứa sẽ giảm bớt công việc cho Ritsi, nên rất đáng trân trọng và tôi có thể chấp nhận được. Tuy nhiên…

“Ngài Aldia! Không chỉ Ritsi, mà ngài cũng phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng!”

Chăm chỉ thì tốt, nhưng tôi vẫn không thể bỏ qua được.

“Không, nhưng... nếu tôi vắng mặt thì tiến độ công việc sẽ bị chậm trễ đáng kể...”

“Nếu một tổ chức yếu ớt đến mức ngài vắng mặt là sụp đổ thì sụp luôn đi cho rồi!”

“Hả...”

Ngày hôm đó, Ritsi và ngài Aldia đã nghỉ buổi chiều. Họ không phản đối... không, chính xác là không được phép phản đối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!