WN

Chap 18 - Nước cốt đậu thuốc đen rang

Chap 18 - Nước cốt đậu thuốc đen rang

Tôi đang bắt tay vào quá trình phát triển sản phẩm tiếp theo.

Bản thân sản phẩm đó vốn dĩ đã vô cùng phức tạp, không phải là thứ có thể dễ dàng cứ thế tung ra thị trường.

Nguyên liệu, nhân sự, quy trình hướng dẫn.

Khó khăn chất cao như núi.

Trong lúc tôi đang vò đầu bứt tai với đống vấn đề đó...

Cạch.

Một chiếc cốc sứ được đặt xuống bàn.

“Đã thông suốt được chút nào chưa?”

“Cháu cảm ơn, Yuria-san.”

Người vừa mang đồ uống đến cho tôi là Yuria-san, vợ của Heinz-san.

Cô ấy là một mỹ nhân tóc vàng, và tôi đoán có lẽ sau này khi lớn lên, Elsa-chan trông cũng sẽ xinh đẹp giống như thế này đây.

Giờ thì, mùi hương đang thoang thoảng bay lên từ chiếc cốc là...

“Cà phê sao ạ?”

“Ara, cháu không uống được sao? Xin lỗi cháu nhé. Để cô đi đổi ly khác ngay...”

“Không không, tình cờ là cháu cũng đang nghĩ về chuyện cà phê thôi.”

Cà phê.

Đó là một loại thức uống được mang về từ Tân Lục Địa. 

Trước đây nó từng được trọng dụng như một loại thuốc, và là món đồ xa xỉ chỉ dành riêng cho giới thượng lưu.

Thế nhưng những năm gần đây, nhờ được trồng quy mô lớn tại các thuộc địa nên giá thành sản xuất đã rẻ hơn rất nhiều, cà phê được nhập khẩu hàng loạt và tầng lớp bình dân cũng đã bắt đầu thưởng thức.

Dù biết ở dị giới này cũng có cà phê, nhưng thú thật là tôi chưa từng uống thử bao giờ.

Để xem nào.

“Sụp... !”

“Thế nào?”

“Đắng quá.”

Yuria-san bật cười.

“Hương vị này có vẻ hơi người lớn quá với cháu nhỉ?”

“Không đâu... Chỉ là do cháu mới uống lần đầu tiên thôi... Yuria-san hay uống món này lắm à?”

“Ừ thi, cô thường pha cho nhà cô uống. Anh ấy bảo ngon lắm đấy.”

Ra là vậy, Heinz-san đúng là tín đồ của cà phê rồi.

Thú thực thì tôi chẳng phân biệt được cà phê ngon hay dở.

Nhưng, thử nghĩ mà xem.

Dọc theo con phố lớn, có một tiệm bánh mì với không gian bên trong và sân vườn rộng rãi, lại còn bán đủ các loại đồ ngọt.

Nếu vậy thì, cứ kê thêm bàn ghế, phục vụ cả cà phê và tạo ra một khu vực nghỉ chân, ăn uống nho nhỏ tại quán chẳng phải là một ý kiến rất tuyệt sao?

“Yuria-san. Cô có muốn thử bán cả món cà phê này luôn không?”

“Erwin. Tớ khóa cửa xong xuôi cả rồi. Về thôi nào? Mà này………… cậu đang uống cái gì thế?”

Trong lúc tôi đang vừa nhâm nhi tách cà phê trong cốc sứ vừa bàn bạc với Yuria-san, Laura đã hoàn tất việc dọn dẹp đóng cửa tiệm và quay trở lại.

“À, cái này là cà phê.”

“Cà phê?”

“Muốn uống thử một chút không? Vẫn còn dư khoảng một nửa này.”

“Uống!”

“Ưm…… Đắng quá đi~”

“Mình đã cho khá nhiều đường vào rồi mà ta……”

“Erwin uống được thứ này luôn sao?”

“Nghe bảo đây là thức uống dành cho người lớn đấy.”

“Hả? Nếu uống được thứ này, tớ sẽ thành người lớn sao?”

“Không, cậu cũng chẳng cần phải ép bản thân uống đâu…………”

“Fufufu…… Xem ra Laura-chan cũng đang ở cái tuổi muốn chứng tỏ mình đã lớn rồi nhỉ?”

Hửm……? Laura-chan ‘cũng’ á?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!