Thiên sứ nhà bên
Saekisan Hanekoto- Blu-Ray Booklet Vol 1
- Blu-Ray Booklet Vol 2
- Web Novel(100-213)
- Chương 100: Gối đùi của Thiên sứ (kèm phục vụ).
- Chương 101: Thiên sứ và gối ôm.
- Chương 102: Sáng hôm sau.
- Chương 103: Thiên sứ và lời khuyên.
- Chương 104: Căng thẳng.
- Chương 105: Chia đội cho lễ hội thể thao.
- Chương 106: Mối liên kết.
- Chương 107: Thiên sứ và lễ hội thể thao.
- Chương 108: Ngày hội thể thao.
- Chương 109: Đồ cần mượn của Thiên sứ.
- Chương 110: Nụ cười giận dữ của Thiên sứ.
- Chương 111: Lời thề với Thiên sứ.
- Chương 112: Người yêu là gì?
- Chương 113: Được giọng nói của Thiên sứ đánh thức vào sáng sớm.
- Chương 114: Thiên sứ và màn kịch buổi sáng sớm.
- Chương 115: Đi đến trường.
- Chương 116: Thiên sứ và chàng trai đó.
- Chương 117: Trong giờ nghỉ trưa.
- Chương 118: Thiên sứ và bữa ăn trưa.
- Chương 119: Thiên sứ và đường về nhà.
- Chương 120: Hài kịch.
- Chương 121: Sự nổi tiếng của Thiên sứ.
- Chương 122: Tạm xa cách sau giờ học.
- Chương 123: Thiên sứ và Màu da phù hợp.
- Chương 124: Tiến trình.
- Chương 125: Kỳ nghỉ hè đến.
- Chương 126: Về vấn đề trở về quê.
- Chương 127: Thiên sứ và đồ bơi.
- Chương 128: Thiên sứ và nhịp tim.
- Chương 129: Thiên sứ bên hồ bơi.
- Chương 130: Thiên sứ nô đùa bên hồ bơi.
- Chương 131: Những kẻ tán tỉnh là điều không thể thiếu.
- Chương 132: Những khuôn mặt quen thuộc.
- Chương 133: Điều đã thay đổi.
- Chương 134: Bữa tối của bốn người.
- Chương 135: Cảnh xưa.
- Chương 136: Căn nhà xưa của bố mẹ.
- Chương 137: Cuộc trò chuyện sau khi về nhà.
- Chương 138: Ngày đầu tiên kết thúc.
- Chương 139: Album.
- Chương 140: Lạc lõng.
- Chương 141: Đi dạo và chạm trán.
- Chương 142: Giải thoát.
- Chương 143: Đêm không ngủ và hơi ấm.
- Chương 144: Quả bom lúc thức giấc.
- Chương 145: Bữa sáng cùng bố mẹ.
- Chương 146: Thân mật.
- Chương 147: Sau khi bố mẹ trở về nhà.
- Chương 148: Đi mua sắm và dầm mưa.
- Chương 149: Bốn người cùng ra ngoài.
- Chương 150: Mặc đồ đẹp ở đâu.
- Chương 151: Hẹn hò tại nhà.
- Chương 152: Ngôi nhà thứ hai.
- Chương 153: Hẹn gặp lại.
- Chương 154: Màu sắc thoáng qua.
- Chương 155: Khoảnh khắc lướt qua, và sự xác nhận.
- Chương 156: Bố mẹ của Thiên sứ.
- Chương 157: Lời thì thầm đầy kiên quyết.
- Chương 158: Thảo luận.
- Chương 159: Lời mời đi lễ hội.
- Chương 160: Thiên sứ diện đồ.
- Chương 161: Gặp mặt.
- Chương 162: Kĩ năng thượng thừa.
- Chương 163: Sự tự tin.
- Chương 164: Thiên sứ và đá bào.
- Chương 165: Thiên sứ và rắc rối của Chitose.
- Chương 166: Những lời quá sức chịu đựng đối với Thiên sứ.
- Chương 167: Thiên sứ và kẻ háu ăn.
- Chương 168: Cuộc nói chuyện với Chitose.
- Chương 169: Bài tập chưa hoàn thành.
- Chương 170: Mồi ngon treo lủng lẳng.
- Chương 171: Bức thư được chuyển đến.
- Chương 172: Asahi Shiina.
- Chương 173: Sẽ không để em cô đơn.
- Chương 174: Buổi sáng sau khi kì nghỉ hè kết thúc.
- Chương 175: Đi đến trường.
- Chương 176: Lớp học sau kỳ nghỉ hè.
- Chương 177: Sau tiết chủ nhiệm.
- Chương 178: Về bữa trưa và phần thưởng.
- Chương 179: Tự do sau kì kiểm tra.
- Chương 180: Từng chút, từng chút một.
- Chương 181: Kết quả của bài kiểm tra.
- Chương 182: Lời mời ở qua đêm.
- Chương 183: Ở lại qua đêm và lời đề nghị.
- Chương 184: Nhà tắm, và chăm sóc tóc.
- Chương 185: Nhà tắm, và tắm rửa.
- Chương 186: Vào bồn tắm cùng nhau.
- Chương 187: Ra khỏi bồn tắm.
- Chương 188: Ra khỏi bồn tắm, và ôm ấp.
- Chương 189: Chúc ngủ ngon.
- Chương 190: Chào buổi sáng.
- Chương 191: Sau khi ăn xong bữa sáng.
- Chương 192: Những điều tự nhiên giữa hai người.
- Chương 193: Về sự kiện Lễ hội văn hóa.
- Chương 194: Một chút bất mãn.
- Chương 195: Sự bướng bỉnh dễ thương.
- Chương 196: Đo đạc và cuộc trò chuyện riêng tư của đám con trai.
- Chương 197: Lễ hội văn hóa và luyện tập phục vụ.
- Chương 198: Thử đồ.
- Chương 199: Luyện tập phục vụ và nụ cười của Thiên sứ.
- Chương 200: Thợ săn Thiên sứ.
- Chương 201: Người được mời.
- Chương 202: Một chút ghen tuông và lo lắng.
- Chương 203: Lễ hội văn hóa bắt đầu.
- Chương 204: Ca trực bận rộn.
- Chương 205: Hầu gái xa cách (Chỉ với khách hàng).
- Chương 206: Quản gia lạnh lùng.
- Chương 207: Fetish.
- Chương 208: Nỗi lo lắng của bạn gái.
- Chương 209: Bố mẹ đang ở đâu.
- Chương 210: Những thứ đáng sợ vẫn hoàn đáng sợ.
- Chương 211: Bố của Itsuki.
- Chương 212: Trở lại tiệm cà phê.
- Chương 213: Như cậu muốn.
- Web Novel(214-266)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 209: Bố mẹ đang ở đâu.
Sau khi nhận được mấy tấm vé giảm giá từ Kido và Kayano, Amane và Mahiru rời đi, nhanh chóng mua phần yakisoba của mình, và đi ra sân sau để ăn.
Không còn bất kì chỗ ngồi nào ở khu vực được thiết kế để nghỉ ngơi, và họ cũng không thể nào ở lại quá lâu trong phòng chờ. Bằng phương pháp loại trừ, sân sau chính là địa điểm duy nhất còn lại, cho nên họ đã đến đây.
Có một vài học sinh khác cũng đang ở đây, nhưng vì người ngoài không được vào khu vực này nên vẫn còn chỗ cho họ ngồi ăn.
Amane trải tấm khăn để Mahiru ngồi xuống, sau đó ngồi xuống chiếc ghế dài bên dưới bóng râm, cố gắng duỗi thẳng người hết mức có thể.
“Nghiêm túc đấy, có nhiều người ghê, và mình thì không thể bình tĩnh nổi.”
“Fufu, sau cùng thì cậu thích những nơi yên tĩnh hơn mà, Amane.”
“Và mình cũng ghét việc mọi người cứ nhìn chằm chằm vào cậu. Cứ như mình bị mất bình tĩnh gấp đôi vậy.”
“Nó có tệ đến thế đâu…”
“Có đấy, vì sự tỉnh táo của mình nữa.”
Amane đã chịu đựng bởi vì đây là điều không thể tránh khỏi, nhưng cậu vẫn thấy khá bực bội. Mahiru đang mặc trên mình bộ đồng phục trường, và không có nhiều ánh mắt hướng vào cô như lúc cô trong trang phục hầu gái, nhưng gái xinh thì vẫn sẽ bị chú ý thôi.
Mahiru đã bỏ cuộc từ lâu và đã dần quen với nó, cho nên Amane thật sự không còn gì để nói thêm, ngoại trừ vài lời càu nhàu.
Mahiru có lẽ đã hiểu được điều này, khi cô nở một nụ cười gượng gạo, có phần bối rối, và xoa đầu Amane để dỗ dành cậu. Amane nhận lấy cái xoa đầu đó, và thở dài.
“Sẽ còn nhiều người hơn nữa vào ngày mai. Mọi người đánh giá tiệm chúng ta rất tốt, và hai ta sẽ trực vào ca chiều.”
“Chúng ta sẽ chỉ cần phải cố đến lúc đó thôi…mà nói mới nhớ, còn Shihoko-san và Shuuto-san thì sao?”
Hai người bọn họ đã háo hức nói rằng họ muốn thấy Amane và những người khác mặc mấy bộ trang phục kiểu này. Nhưng vì vẫn chưa thấy họ đâu cả cho nên dường như Mahiru cảm thấy hơi bối rối. Amane gãi gãi má, nhún vai, và nói,
“Họ nói là sẽ đi, và sẽ đến đây vào ngày mai. Chắc là ở lại khoảng hai ngày đó.”
“Thật ư!?”
“Sao trông cậu vui thế?”
“Shuuto-san đã hứa rằng sẽ chỉ mình cách nấu ra những món ăn có hương vị của mẹ. Mình không ngờ cơ hội là đến sớm như thế.”
“Đàn ông mà lại có hương vị của mẹ à…mà thôi, chắc là mình quen với việc ăn đồ bố nấu hơn thật.”
Shihoko và Shuuto sẽ thay phiên nhau nấu ăn, và họ chia đều việc nhà ra cho nhau. Amane đều quen với cách nấu của hai người, nhưng các món ăn của Shihoko lại có hương vị, cách bài trí và nguyên liệu có phần nam tính hơn, cho nên dù đó là món mẹ nấu ở nhà thì cậu cũng cảm thấy không giống lắm.
Kỹ năng bếp núc của Shuuto tốt hơn, tinh tế và nhẹ nhàng hơn. Có thể nói rằng những món do ông làm thật sự đúng là đồ ăn mẹ nấu.
Tuy nhiên, ngay từ đầu thì kĩ năng bếp núc của Mahiru đã rất đỉnh rồi, và cô không cần phải học gì thêm…nhưng có vẻ như cô nàng khá hăng hái, khi mà cô bày tỏ sự quan tâm đến việc học cách nấu ăn cho ra hương vị gia đình của nhà Fujimiya.
“Mình cực kỳ hài lòng với những món cậu nấu rồi, biết chứ?”
“Đây là hai vấn đề khác nhau. Kiểu mình muốn nấu và cậu muốn ăn thôi.”
“Mình hiểu rồi…chà, mình thấy hương vị cậu nấu cũng chính là hương vị gia đình của mình rồi. Cậu không cần phải ép bản thân học thêm đâu.”
“…Và cậu lại vô tình nói ra những lời này rồi.”
Một lúc nào đó, hay đúng hơn là ngay lúc này, dạ dày của Amane đã bị giam cầm bởi những món ăn của cô. Cậu biết rằng mình có thể được ăn những món ngon từ cô mỗi ngày, và không nghi ngờ gì nữa khi món cô nấu chính là món ăn gia đình của cậu. Đó là thứ chỉ thuộc về hai người họ, khác với của nhà Fujimiya.
Bây giờ không phải là mùa hoa nở, nhưng gương mặt cô đã thay sắc tựa như những bông hoa đào nở rộ. Cô lấy chiếc khăn ướt ra, và dùng nó lên gương mặt của Amane, với mong muốn rằng mặt cậu cũng sẽ có màu tương tự vậy.
Amane thấy phần yakisoba trên đùi sắp rơi xuống, cho nên cậu đặt nó sang một bên, và xoa đầu cô.
Mái tóc cô tạo nên những đường cong nhẹ nhàng khi mà cô đã buộc nó cả buổi sáng. Giờ thì mái tóc cô đã xõa ra, và cô phồng hai má với vẻ hờn dỗi.
“…Cậu cho rằng cậu có thể lừa mình thông qua việc xoa đầu à?”
“Không, nhưng mình nghĩ cậu sẽ thấy vui đấy.”
“Điều này cũng không tốt chút nào.”
Cô giả vờ tỏ vẻ xa cách, nhưng gương mặt thì lại đỏ bừng. Amane khẽ cười khúc khích khi cậu nhẹ nhàng xoa đầu cô, dùng tay chải mái tóc mượt mà trước mặt mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
12 Bình luận