Thiên sứ nhà bên
Saekisan Hanekoto- Blu-Ray Booklet Vol 1
- Blu-Ray Booklet Vol 2
- Web Novel(100-213)
- Chương 100: Gối đùi của Thiên sứ (kèm phục vụ).
- Chương 101: Thiên sứ và gối ôm.
- Chương 102: Sáng hôm sau.
- Chương 103: Thiên sứ và lời khuyên.
- Chương 104: Căng thẳng.
- Chương 105: Chia đội cho lễ hội thể thao.
- Chương 106: Mối liên kết.
- Chương 107: Thiên sứ và lễ hội thể thao.
- Chương 108: Ngày hội thể thao.
- Chương 109: Đồ cần mượn của Thiên sứ.
- Chương 110: Nụ cười giận dữ của Thiên sứ.
- Chương 111: Lời thề với Thiên sứ.
- Chương 112: Người yêu là gì?
- Chương 113: Được giọng nói của Thiên sứ đánh thức vào sáng sớm.
- Chương 114: Thiên sứ và màn kịch buổi sáng sớm.
- Chương 115: Đi đến trường.
- Chương 116: Thiên sứ và chàng trai đó.
- Chương 117: Trong giờ nghỉ trưa.
- Chương 118: Thiên sứ và bữa ăn trưa.
- Chương 119: Thiên sứ và đường về nhà.
- Chương 120: Hài kịch.
- Chương 121: Sự nổi tiếng của Thiên sứ.
- Chương 122: Tạm xa cách sau giờ học.
- Chương 123: Thiên sứ và Màu da phù hợp.
- Chương 124: Tiến trình.
- Chương 125: Kỳ nghỉ hè đến.
- Chương 126: Về vấn đề trở về quê.
- Chương 127: Thiên sứ và đồ bơi.
- Chương 128: Thiên sứ và nhịp tim.
- Chương 129: Thiên sứ bên hồ bơi.
- Chương 130: Thiên sứ nô đùa bên hồ bơi.
- Chương 131: Những kẻ tán tỉnh là điều không thể thiếu.
- Chương 132: Những khuôn mặt quen thuộc.
- Chương 133: Điều đã thay đổi.
- Chương 134: Bữa tối của bốn người.
- Chương 135: Cảnh xưa.
- Chương 136: Căn nhà xưa của bố mẹ.
- Chương 137: Cuộc trò chuyện sau khi về nhà.
- Chương 138: Ngày đầu tiên kết thúc.
- Chương 139: Album.
- Chương 140: Lạc lõng.
- Chương 141: Đi dạo và chạm trán.
- Chương 142: Giải thoát.
- Chương 143: Đêm không ngủ và hơi ấm.
- Chương 144: Quả bom lúc thức giấc.
- Chương 145: Bữa sáng cùng bố mẹ.
- Chương 146: Thân mật.
- Chương 147: Sau khi bố mẹ trở về nhà.
- Chương 148: Đi mua sắm và dầm mưa.
- Chương 149: Bốn người cùng ra ngoài.
- Chương 150: Mặc đồ đẹp ở đâu.
- Chương 151: Hẹn hò tại nhà.
- Chương 152: Ngôi nhà thứ hai.
- Chương 153: Hẹn gặp lại.
- Chương 154: Màu sắc thoáng qua.
- Chương 155: Khoảnh khắc lướt qua, và sự xác nhận.
- Chương 156: Bố mẹ của Thiên sứ.
- Chương 157: Lời thì thầm đầy kiên quyết.
- Chương 158: Thảo luận.
- Chương 159: Lời mời đi lễ hội.
- Chương 160: Thiên sứ diện đồ.
- Chương 161: Gặp mặt.
- Chương 162: Kĩ năng thượng thừa.
- Chương 163: Sự tự tin.
- Chương 164: Thiên sứ và đá bào.
- Chương 165: Thiên sứ và rắc rối của Chitose.
- Chương 166: Những lời quá sức chịu đựng đối với Thiên sứ.
- Chương 167: Thiên sứ và kẻ háu ăn.
- Chương 168: Cuộc nói chuyện với Chitose.
- Chương 169: Bài tập chưa hoàn thành.
- Chương 170: Mồi ngon treo lủng lẳng.
- Chương 171: Bức thư được chuyển đến.
- Chương 172: Asahi Shiina.
- Chương 173: Sẽ không để em cô đơn.
- Chương 174: Buổi sáng sau khi kì nghỉ hè kết thúc.
- Chương 175: Đi đến trường.
- Chương 176: Lớp học sau kỳ nghỉ hè.
- Chương 177: Sau tiết chủ nhiệm.
- Chương 178: Về bữa trưa và phần thưởng.
- Chương 179: Tự do sau kì kiểm tra.
- Chương 180: Từng chút, từng chút một.
- Chương 181: Kết quả của bài kiểm tra.
- Chương 182: Lời mời ở qua đêm.
- Chương 183: Ở lại qua đêm và lời đề nghị.
- Chương 184: Nhà tắm, và chăm sóc tóc.
- Chương 185: Nhà tắm, và tắm rửa.
- Chương 186: Vào bồn tắm cùng nhau.
- Chương 187: Ra khỏi bồn tắm.
- Chương 188: Ra khỏi bồn tắm, và ôm ấp.
- Chương 189: Chúc ngủ ngon.
- Chương 190: Chào buổi sáng.
- Chương 191: Sau khi ăn xong bữa sáng.
- Chương 192: Những điều tự nhiên giữa hai người.
- Chương 193: Về sự kiện Lễ hội văn hóa.
- Chương 194: Một chút bất mãn.
- Chương 195: Sự bướng bỉnh dễ thương.
- Chương 196: Đo đạc và cuộc trò chuyện riêng tư của đám con trai.
- Chương 197: Lễ hội văn hóa và luyện tập phục vụ.
- Chương 198: Thử đồ.
- Chương 199: Luyện tập phục vụ và nụ cười của Thiên sứ.
- Chương 200: Thợ săn Thiên sứ.
- Chương 201: Người được mời.
- Chương 202: Một chút ghen tuông và lo lắng.
- Chương 203: Lễ hội văn hóa bắt đầu.
- Chương 204: Ca trực bận rộn.
- Chương 205: Hầu gái xa cách (Chỉ với khách hàng).
- Chương 206: Quản gia lạnh lùng.
- Chương 207: Fetish.
- Chương 208: Nỗi lo lắng của bạn gái.
- Chương 209: Bố mẹ đang ở đâu.
- Chương 210: Những thứ đáng sợ vẫn hoàn đáng sợ.
- Chương 211: Bố của Itsuki.
- Chương 212: Trở lại tiệm cà phê.
- Chương 213: Như cậu muốn.
- Web Novel(214-266)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 153: Hẹn gặp lại.
“Con thật sự phải về hở?”
Shihoko đứng chào bọn họ ở thềm nhà, rõ ràng trông rất thất vọng khi lẩm bẩm thế.
“Được rồi được rồi.” Đứng bên cạnh đó, Shuuto đang dỗ dành một Shihoko rơi vào tuyệt vọng.
Amane và Mahiru đã ở lại lâu hơn dự kiến, và không thể để căn hộ của mình trống không lâu hơn nữa, cho nên bọn họ quyết định trở về…ngôi nhà hiện tại của họ.
Dĩ nhiên, Shihoko đang miễn cưỡng nhìn về phía Mahiru. Dường như bà ấy thật sự không muốn cô con dâu (tương lai) dễ thương của mình rời đi chút nào.
“Con xin lỗi ạ, nhưng con phải về nhà rồi, con còn có việc phải làm…”
“Đừng bận tâm đến mẹ mình. Mặt trời sẽ xuống nếu như chúng ta còn ở đây nghe bà ấy dông dài đó.”
“Con thật sự lạnh lùng với mẹ của mình quá đó, con yêu…”
“Con nên nói những lời đó mới đúng. Đây là lỗi của mẹ khi ưu tiên cô con gái dễ thương thay vì chính con trai của mẹ.”
“Đương nhiên rồi. Rõ ràng mẹ sẽ cố gắng níu kéo cô con gái đáng yêu, ngoan ngoãn có thể sẽ không trở về đây lần nào nữa, thay vì đứa con trai có thể về đây bất cứ lúc nào chứ.”
Amane chẳng còn tâm trạng để đáp lại khi cậu nghe thấy lời phản bác thẳng thừng của mẹ mình.
Cậu hiểu rằng Shihoko chỉ đang cố gắng truyền đạt tình cảm của mình thôi, nhưng tinh thần của cậu đang kiệt quệ nên hành động của Shihoko bây giờ chẳng phù hợp chút nào.
Amane lẳng lặng liếc nhìn sang Shuuto, người đang trưng ra vẻ mặt với một nụ cười thánh thiện. Cậu không thể trông chờ gì về việc ông ấy sẽ ngăn Shihoko lại cả.
Mahiru nở một nụ cười gượng gạo, có phần hơi bẽn lẽn, có lẽ là do cô thấy vui vì điều này.
“Ơ-ơm, nếu có cơ hội, con xin phép lại làm phiền…”
“Cứ ghé qua mỗi khi con muốn! Lúc nào cũng được!”
“Để cô ấy nói xong đã chứ…nhưng tốt rồi ha, Mahiru.”
“Vâng.”
Amane xoa đầu Mahiru, người đang nở một nụ cười vui vẻ, chân thành. Shihoko nhếch mép cười nhưng Amane vờ như không thấy gì hết.
“Chà, cũng may là Mahiru đã thích ngôi nhà của chúng ta. Thành thật mà nói, bố không biết phải làm gì nếu như con bé quá kín kẽ đó.”
“Con thì nghĩ là do Mahiru không có cách nào để từ chối sự nhiệt tình của mẹ thôi, và cũng nhờ đó mà cô ấy đã dần quen luôn rồi.”
“Haha, bố cũng đoán thế. Shihoko-san lúc nào cũng sôi nổi cả, dù cho tốt hay xấu.”
“…Giờ thì hai bố con lại quay ra chọc ghẹo người mẹ này à?”
“Anh nghĩ đây lại là một điểm tốt của em đấy, Shihoko, điều này cũng khiến em trở nên hấp dẫn hơn.”
“Ôi trời.”
Shihoko ngay lập tức chuyển từ bĩu môi hờn dỗi sang một nụ cười hạnh phúc. Amane nở một nụ cười gượng gạo, và ngẩng đầu lên nhìn chiếc đồng hồ treo tường.
“Đến giờ bọn con phải đi rồi.”
“Ừm, đến lúc rồi ha…”
Họ muốn nhanh chân lên để còn có được chỗ ngồi tốt, cho nên dù không muốn thì họ cũng phải tạm biệt từ đây.
Dường như bố mẹ Amane hiểu được điều này. “Lần tới lại về nhé.” Đôi mắt Shihoko tràn đầy sự nuối tiếc khi bà nắm và lay lay bàn tay Mahiru.
Shuuto nhìn Shihoko bằng ánh mắt dịu dàng, và rồi lần nữa ông nhìn sang Mahiru.
“Cảm ơn con vì đã đến, Shiina-san. Bác mừng vì con đã khiến cho ngôi nhà này tràn đầy sức sống hơn.”
“C-con cũng vậy. Cảm ơn rất nhiều ạ.”
“Fufu. Nếu con có cãi nhau với Amane thì con cứ nói Mình về nhà đây!, rồi trốn về đây cũng được.”
“Bố nghĩ con sẽ khiến Mahiru bị tổn thương đến mức đó à?”
Quá đáng nha, Amane trừng mắt nhìn Shuuto, và được đáp lại bằng một nụ cười chân thành.
“Bố không hề nghĩ thế, và nếu có vậy thật thì bố sẽ phải tự chất vấn lại cách bố giáo dục con rồi. Tuy nhiên đôi lúc sẽ có những hiểu lầm và khác biệt giữa đôi bên…và thỉnh thoảng, con lại chỉ muốn được ở một mình, hoặc muốn dựa dẫm vào người lớn. Con có thể về đây nếu như có bất kỳ chuyện gì xảy ra. Bố mẹ sẽ luôn mở rộng cánh cửa để chào đón con trở về.”
“…Con hiểu rồi.”
Con có thể về bất cứ lúc nào, đôi mắt màu caramel của Mahiru trong thoáng chốc trở nên ươn ướt, nhưng lại nhanh chóng được lấp đầy bởi niềm vui.
Mắt Amane cũng hơi cay khi cậu thấy nụ cười chân thành, nghiêm túc đó.
…Không biết Mahiru đã hiểu chút nào về niềm hạnh phúc của một gia đình chưa nhỉ.
Amane luôn có suy nghĩ rằng sẽ thật tuyệt vời nếu Mahiru, người hầu như chưa từng được sống trong ‘một gia đình’ nào, có thể trải nghiệm được thêm nhiều điều hạnh phúc trong tương lai.
Cậu cũng nở một nụ cười vui mừng khi Mahiru nheo mắt lại mỉm cười, và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của cô ấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
86 Bình luận