Vol 6: Kiếm Nương than khóc và chiến tranh phương Nam
Mở đầu
2 Bình luận - Độ dài: 3,757 từ - Cập nhật:
“Cô Fosse ơi, thêm một chút nữa thôi ạ.” Tôi động viên. “Lên được đỉnh đồi rồi chúng ta sẽ dừng chân nghỉ ngơi nên người hãy cố gắng lên!”
“T-tất nhiên. Tôi xin lỗi nhé Emma. Trời ơi, giá như mình khỏe hơn chút nữa thì tốt biết mấy.”
Tiếng Felicia Fosse đáp lại cất lên sau lưng tôi với cái đầu ỉu xìu. Thư ký trưởng của Allen & Co – một liên doanh mà gia tộc Công tước Leinster và Howard cùng chung tay hợp tác – quả nhiên hết sức quyến rũ.
Tờ mờ sáng nay, tôi – tức Emma, hạng tư trong đội hầu gái nhà Leinster – đã nhận được báo cáo khẩn cấp: “Công tước Algren cùng bè lũ quý tộc dưới trướng đã nổi loạn!”. Dưới sự chỉ huy của tôi, những hầu gái có mặt tại Allen & Co. đã đẩy lùi cuộc tiến công của phiến quân vào công ty. Hiện giờ chúng tôi đang ở trên một ngọn đồi nằm tại vùng ngoại ô phía Nam thủ đô hoàng gia với nhiệm vụ bảo vệ cô Fosse khỏi hỗn loạn.
Thú thật, cuộc đào tẩu chỉ thành công một cách suýt soát. Nhắc tới đây, tôi lại rùng mình khi nghĩ tới viễn cảnh sẽ xảy ra nếu không được ngài Allen nhờ xem chừng các lực lượng đang cơ động gần thủ đô để phòng hờ.
Trước hết, chúng tôi cần trốn thoát thành công, sau đó sẽ báo cáo với gia tộc Leinster ở Nam Đô càng sớm càng tốt. Có điều, vì thể lực của cô Fosse khá mỏng manh nên với tư cách là thủ lĩnh của Hội thuyền viên Chuyện tình Tiểu thư Fosse, tôi đang cõng cô ấy trên lưng.
Ahhh~ Niềm vui công việc là đây~
Tại đỉnh đồi, tôi đặt cô ấy xuống mỏm đá nhỏ và nói.
“Tới lúc nghỉ ngơi rồi ạ.”
Rồi tôi đồng thời ra lệnh cho hơn hai mươi hầu gái khác theo cùng
“Tuyệt đối cảnh giác. Cả những hầu gái của gia tộc Howard nữa.”
“Rõ, thưa cô!”
Họ đồng thanh, lập tức dàn thành đội hình phòng thủ xung quanh cô Fosse đang thở hổn hển. Xong, từng người từng người một tới chăm sóc cho cô.
“Xin hãy uống chút nước đi ạ thưa cô Fosse!”
“Cho phép tôi được lau mồ hôi của người.”
“Người có bị đau chỗ nào không ạ?”
“Tiếp theo tôi sẽ cõng người nhé!”
“Kính của người có chút dơ rồi, mạn phép để tôi lau cho ạ.”
“T-tôi ổn mà!” Gương mặt của tiểu thư từ trắng bệch vì mệt giờ chuyển sang đỏ ửng. “Trời ạ! Đ-đừng có chăm tôi tới tận răng như thế chứ!” Cô đưa nắm đấm lên trời tỏ vẻ bất mãn làm mái tóc hạt dẻ đung đưa, song nụ cười của những hầu gái không có tí gì là dao động cả.
Ôi trời ơi, cô ấy thật quá đỗi đáng quý mà.
Tôi cũng nhận thấy tinh thần của mình đang sục sôi.
Mình thề mình nhất định sẽ đưa cô ấy tới Nam Đô thật an toàn!
Một cô gái xinh đẹp với làn da trắng hồng cùng mái tóc trắng ngần và cặp mắt vàng kim và bạc, Cordelia, hạng tám của đội hầu gái Leinster, đến gần và thì thầm vào tai tôi. Hai chúng tôi gia nhập cùng thời điểm với nhau nên trò chuyện cũng thoải mái.
“Emma, tôi vừa liên lạc được với các thành viên tại dinh thự Leinster. Có vẻ bên đó đã rút lui an toàn.”
“Tôi hiểu rồi. Tạ ơn trời đất.” Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Giờ chỉ cần chúng ta có thể thoát khỏi thành phố…
“Hửm? Nh-nhìn kìa! Cung điện!” Bỗng cô Fosse kêu lên.
Tất cả cùng nhìn về một phía. Những cột khói bốc lên từ cung điện hoàng gia. Những tòa tháp sụp đổ vì những giao tranh đang diễn ra quá ác liệt. Việc liên lạc bằng ma thuật bị chặn đã chứng minh Tử Sắc Đoàn dưới sự chỉ huy của đại hiệp sĩ Haag Harclay cũng tham chiến. Dù Cận vệ Hoàng gia có thể rất mạnh mẽ và danh tiếng đội hộ vệ riêng của hoàng tộc cũng không tầm thường nhưng họ hoàn toàn bị áp đảo về mặt quân số. Việc cung điện thất thủ chỉ còn là vấn đề thời gian.
“Thưa cô Emma, chúng ta đang bị truy đuổi.”
Hầu gái nhà Leinster có mái tóc ngắn màu nâu tên Belle báo cáo. Cô đã triển khai những con chim ma thuật để canh phòng trong khi đứng gác. Việc tiêu tốn ma lực liên tục từ sáng sớm đã khiến những dấu hiệu mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt – đó là chưa nói tới chuyện điều khiển các sinh vật ma thuật trong thời gian dài như vậy vốn đã là điều hết sức khó khăn kể cả bản thân có là pháp sư lão luyện đi chăng nữa. Không phải ai cũng có thể được như ngài Allen.
“Số lượng và trang bị như thế nào?” Tôi hỏi.
“Khoảng năm mươi kỵ binh hạng nhẹ. Không có bộ binh hay pháp sư, có lẽ chủ yếu tập trung vào tính cơ động.”
“Hừm… Bella, thu hồi đàn chim của cô lại. Điều khiển chúng lâu hơn nữa sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe của cô đấy.”
“Không! Tôi… tôi vẫn ổn mà! Tôi vẫn tiếp tục được!”
Cô nàng réo lên phản đối. Vì cô mới chỉ mười lăm nên hiện là người trẻ nhất trong đội.
“Không được là không được. Ngài Allen đã yêu cầu tôi phải đặt sự an toàn của mọi người lên hàng đầu, trong đó có cả cô. Tôi không có gan để bị ngài ấy mắng đâu.”
Sau một hồi im lặng đầy căng thẳng, Belle cuối cùng cũng chấp nhận. “Vâng. thưa cô.”
“Cô đã làm rất tốt rồi. Việc còn lại để chúng tôi lo.”
Tôi vỗ vai cô nàng. Thật sự thì cả đám sẽ chẳng thể rời thành phố dễ dàng như này nếu không có Belle giúp đỡ. Tôi quay sang cô thư ký trẻ tuổi dù đang nốc bình nước nhưng vẫn vô cùng đáng yêu.
“Thưa cô Fosse, có vẻ chúng ta đang bị truy đuổi. Xin người hãy cùng những người hầu khác đi trước; tôi sẽ ở lại bọc hậu. Cordelia, tôi giao quyền chỉ huy tạm thời cho cô.”
“Đã rõ.”
“Emma?!” Mắt cô mở to, đứng phắt dậy. “Tôi… tôi không thể để cô đặt mình vào tình huống nguy hiểm như vậy được!”
“Tôi rất biết ơn vì người đã lo lắng cho tôi nhưng tôi sẽ ổn thôi. Khác với vẻ bề ngoài, tôi…”
“Đừng sợ, cô Fosse ạ.” Bỗng một giọng nói cắt ngang. “Tôi sẽ ở lại cùng cô ấy.”
“Sally?!” Người hoảng hốt kêu. “N-nhưng…”
Một lời đề nghị với điệu bộ hết sức thản nhiên đến từ một hầu gái của gia tộc Công tước Howard. Cô có mái tóc vàng hoe dài ngang tai, một cặp kính trước mắt đi kèm một bộ ngực khổng lồ trái ngược với vóc dáng nhỏ nhắn. Thoạt nhìn cô trông khó đoán nhưng tôi nhận ra với vẻ cứng đầu của mình, có vẻ sẽ khó thuyết phục cô thay đổi ý định đây.
Giờ phản đối cô ấy cũng không có nghĩa lý gì.
Tôi ôn tồn nói, siết chặt đôi bàn tay đáng yêu của người.
“Đây là hành động tốt nhất cho chúng ta rồi ạ. Đừng lo, chúng tôi sẽ bắt kịp mọi người trong nháy mắt ý mà.”
Đôi mắt trong veo bộc lộ cuộc hỗn chiến trong tâm trí người. Tôi là một người nhập cư không nơi nương tựa tới từ quần đảo phía Nam, có mái tóc đen tuyền và nước da ngăm kì lạ, tuy nhiên vị tiểu thư tốt bụng này đã không hề có thành kiến nào với tôi hết. Đến cuối cùng, người gật đầu.
“Tôi hiểu rồi. Nhưng hãy hứa với tôi là hai người sẽ sớm hội họp lại với chúng tôi nhé. Tôi muốn hai người hứa với tôi không phải với tư cách thư ký trưởng của Allen & Co., mà là với tư cách một người bạn của hai người!”
“Vâng, chúng tôi xin hứa.” Tôi và Sally đồng thanh trả lời, khóe môi không khỏi cong lên. Ôi, lòng nhân hậu của cô Fosse đã sưởi ấm con tim lạnh giá này.
“Được rồi, mọi người, chuẩn bị sẵn sàng!” Tôi hạ lệnh.
“Phải chú ý liên tục di chuyển!” Sally bổ sung.
“Rõ, thưa cô!
“Hở? Gì thế? Cái gì vậy nè?! Chờ đã! Emma?! Sally?!”
Khi bốn hầu gái nhanh chóng cõng tiểu thư lên vai và cùng những hầu gái khác chạy đi, người nhìn lại và hét lớn.
“Xin hai người đấy… Hãy mau chóng bắt kịp chúng tôi nhé! Chúng tôi sẽ đợi hai người ở phía trước! Đã hứa rồi đó!”
Người quả nhiên là một cô gái vô cùng dịu dàng.
Cả hai gật đầu, vẫy tay chào cô.
Lúc mọi người đã khuất dạng, tôi mới quay sang người bên cạnh.
“Cô đang nghĩ gì thế Sally? Tôi không thích việc lớp phòng vệ quanh tiểu thư bị mỏng đi tí nào.”
“Cô mong đợi điều gì chứ? Tôi đâu thể để cô chiếm trọn ánh đèn sân khấu được.”
“Đó là thứ họ dạy cô ở đội hầu gái nhà Howard hả?”
“Tôi nhớ lá thư của ngài ấy có viết rằng ‘nếu có điều tồi tệ xảy ra ở thủ đô hoàng gia, tôi nghiêm cấm mọi người hành động một mình. Emma và Sally cũng tương tự.’”
Tôi rên rỉ. Trúng tim đen ạ. Những lá thư ngài Allen gửi từ Đông Đô có kèm theo theo những dặn dò cho chúng tôi mà cô Fosse không biết.
Sally tỏ vẻ vô cảm, tay đẩy kính của mình. Có điều tôi biết chắc rằng cô ấy đang cười khẩy!
Cái người gì mà ứa gan ứa lợi quá!
Tôi đành thở dài.
“Tôi vốn nghĩ ngài ấy có tính bảo bọc thái quá, giờ thì rõ rành rành luôn. Và cả chúng ta cũng không ngoại lệ.”
Sally khoanh tay và gật gù.
“Tôi đồng tình, song lại rất vui. Rõ ràng tôi trông yếu đuối như này kia mà, hà cớ gì tên con trai nào cũng nhìn tôi với ánh mắt hoảng sợ tột độ thế.”
Cô nghiêng đầu, biểu cảm hết sức bình thản. Tuy nhiên cái điệu bộ khoe cái bộ ngực khủng bố kia rõ ràng là đang chọc tức tôi mà?
“Tôi xin phép phải đối cái vế ‘yếu đuối’ của cô.” Tôi đáp, cảm thấy hơi khó chịu khi liếc qua vòng một có phần khiêm tốn của mình. “Nhưng tôi rất biết ơn cô và ngài Allen vì đã quan tâm tới tôi, đặc biệt là khi vẻ ngoài của tôi không nhầm lẫn gì là kẻ ngoại quốc.”
“Tóc với làn da của cô trông đẹp mà?”
Sally nói, nhìn tôi với vẻ thắc mắc vì sao tôi bận tâm tới những điều ấy. Mấy lúc như này cổ thành thật đến lạ.
“Cảm ơn nha.” Tôi đáp, có chút xấu hổ. “Thực ra hôm trước ngài Allen cũng có khen tôi.”
“Ôi trời, đừng nói cô đổ ngài ấy rồi nha Emma.” Đối phương che miệng lại, làm bộ ngạc nhiên dù vẫn vô cảm hết mức đồng thời thốt lên mấy tiếng “Ara ara”.
Bực quá, tôi gằn giọng.
“Đừng có ‘Ara ara’ với tôi! Ít nhất cũng phải thể hiện sao cho mình bất ngờ trông nó chân thật hơn đi! Hầy. Tôi đơn giản nghĩ là tiểu thư Fosse còn rất nhiều trở ngại phía trước. Suy cho cùng, cô ấy phải đối đầu không chỉ tiểu thư Lydia mà còn cả tiểu thư Stella và… Có chuyện gì à?”
Bỗng, Sally nhìn về phương trời phía Bắc với ánh nhìn xa xăm. Cô chỉnh kính, lên tiếng.
“Ông anh trai đần độn của tôi đã luôn thần tượng tiểu thư Stella từ nhỏ. Tôi nghe nói gần đây ổng còn được bổ nhiệm làm quản gia riêng của người. Đáng tiếc, tôi có linh cảm rằng, ngay cả từng khoảnh khắc chúng ta đang trò chuyện, ổng vẫn đang chống cự vô ích bất chấp bị thực tại phũ phàng vả thẳng vào mặt.”
“À…”
Tôi nhận ra mặt mình cũng đang làm biểu cảm cạn lời tương tự.
Tiểu thư Stella là người bạn thân nhất đồng thời cũng là tình địch của tiểu thư Fosse. Giữa những hầu gái Leinster còn có tin đồn rằng tiểu thư là người có khả năng hạ bệ tiểu thư Lydia nhất nếu mọi sự vẫn tiếp tục như thế này.
“Anh trai cô công nhận là một người táo bạo hiếm thấy. Tôi xin phép dành cho anh ta sự tôn trọng sâu sắc. Là em gái, cô không về lại phương bắc để cổ vũ cho anh ta à?”
“Tôi không có thời gian để lãng phí vào ba cái chuyện vô bổ ấy. Vả lại, tôi không dám cản trở chuyện yêu đương của tiểu thư Stella. Cô biết đấy, các vị tiểu thư của chúng tôi cũng đáng yêu như của các cô mà, người như thánh, kẻ như tiên. Nói chứ việc tôi được bổ nhiệm ở thủ đô hoàng gia là bí mật nên tôi cũng mong chờ được gặp lại các Công Nương.
“Tôi cũng phải đồng tình hai vị ấy đều hết sức quyến rũ.”
Tôi nhớ tới khuôn mặt của tiểu thư Stella cùng em gái của người là tiểu thư Tina. Những buổi học của họ với ngài Allen – tiểu thư Tina và tiểu thư Lynne vui đùa cùng nhau trong khi cô Walker đứng trông chừng cả hai – thực sự là một khung cảnh vô cùng thư giãn.
“Bà của tôi – trưởng hầu gái nhà Howard, Shelley Walker, đã căn dặn tôi xem mọi lời ngài Allen nói chính là phát ngôn của bà hay của ông Graham.” Cô ưỡn ngực làm tôi nhớ tới hạng ba trong hàng ngũ của mình, nói. “Ngài ấy đã cứu tiểu thư Tina yêu dấu của chúng tôi, sau đó thêm cả tiểu thư Stella nữa. Tôi mắc nợ ngài ấy rất nhiều.”
“Tôi cũng thế.” Tôi đáp. “Anna – trưởng hầu gái nhà Leinster kiêm người thầy của tôi – đã ra lệnh cho tôi phải nghe theo mọi thứ ngài Allen bảo! Tôi luôn muốn trả ơn ngài ấy, vì món nợ đã cứu lấy tiểu thư Lydia và vì món nợ cá nhân… Những người nhập cư chúng tôi thấy ước mơ của chính mình nơi ngài, được ngài trao cho hi vọng rằng chúng tôi, thú nhân, thậm chí cả những người không họ, đều có thể có được cuộc sống tốt đẹp hơn.”
“Vậy thì không được phép hành động một mình nhé.” Sally chốt hạ.
Sau một thoáng im lặng, tôi cũng không đôi co thêm mà chỉ trả lời. “Cô nói đúng, tôi xin lỗi.”
Khoảnh khắc ấy, khuôn mặt poker của cô thay đổi, cô cười.
“Ôi chao, xem chừng chúng ta có bạn đồng hành nè.” Tôi cũng cảm nhận được luồng mana.
“Ừ, dù mang theo thì lại hơi phiền.”
Độ hai mươi kỵ binh cầm giáo phi nước đại lên đồi. Bẫy chúng tôi giăng ra đã giảm số lượng kẻ địch đi trông thấy. Có điều, dẫu có là quân phản loạn đi chăng nữa, vẫn phải dành lời khen vì chúng đã phá tất cả để tới được tận đây, nên nhớ món quà của tôi là được hầu gái trưởng đích thân chỉ dạy chuẩn bị cho. Chúng khá thận trọng, bằng chứng là chúng dừng ở một khoảng cách an toàn khi phát hiện hai đứa và bắt đầu chuẩn bị các ma pháp tấn công, phòng ngự lẫn cường hóa.
“Ta là Tử tước Zad Belgique!” Một tên gã cao lớn, râu ria xồm xoàm, mặc mũ giáp nặng trịch thét lên từ cuối đội hình. “Có vẻ lũ đàn bà các ngươi là hầu gái nhà Leinster. Chống cự vô ích! Ngoan ngoãn đầu hàng và các ngươi sẽ được khoan hồng!”
Nếu tôi nhớ không nhầm, Tử tước Belgique là một quý tộc phương Đông khá là có tiếng nhờ các chiến công tiêu diệt ma vật. Nhưng, thật luôn? Một Tử tước thôi á?
“Cứ tưởng như nào.” Tôi đánh ánh mắt thất vọng sang Sally.
“Tôi đã mong ít nhất cũng phải tầm Bá tước cơ.”
Cả hai bất lực nhún vai.
Có mỗi một tên Tử tước cỏn con thôi ư? Đúng là mắt của lũ phản động này để trưng rồi! Dám đánh giá thấp cô Fosse, sẽ có đứa phải trả giá đấy!
“Chà, có lẽ hắn biết _điều gì đó_ chăng?”
“Thôi thì có gì dùng nấy đi ha.”
Nghe chúng tôi nói, tên Tử tước gào lên.
“H-hỗn xược! Các ngươi không nghe thấy gì ư?!”
Nhức đầu quá nên tôi liếc hắn, ra lệnh: “Câm mồm.”
Sally thêm vào “Và nếu được thì về kêu tên nào ít nhất cỡ Bá tước ý.”
Tới lúc này, mặt tên đấy đã đỏ chót vì cay cú.
“Bắt lấy đám đàn bà đó cho ta!”
“Rõ!”
Chín tên kị sĩ ngay lập tức thúc ngựa lao tới.
“Tôi sẽ xử đám tiên phong.” Sally thông báo, tập trung mana vào tay và chân rồi vút đi.
Tôi vừa trả lời “Được thôi” vừa chuẩn bị cho trận chiến.
Đám kị sĩ bối rối ra mặt song chúng vẫn không dừng lại. Kẻ dẫn đầu dứt khoát đâm cây giáo vào Sally – đòn tấn công được đấy, cũng gọi là có kĩ năng. Đáng tiếc…
Khuôn mặt hắn nhúm lại, miệng kêu “Cái đ*o…”
“Ngươi biết không, người ta bảo rằng ‘chửi người tức là chửi mình’ đấy. Ít ra là trong tình huống này”
Cô hầu gái đeo kính thản nhiên đáp trong khi nắm lấy mũi thương và nghiền nát nó bằng tay không. Rồi cô nhảy lên, tung một cú đá vào giáp của một trong những kẻ tiên phong khiến hắn bay khỏi ngựa. Chưa dừng lại, cô dùng chính yên ngựa của hắn làm bàn đạp để đuổi theo và tung một cú đấm phủ đầy ma lực vào tên xấu số đang giữa không trung khiến hắn cắm thẳng xuống đất. Cuối cùng, gã hiệp sĩ nằm sõng soài rên rỉ, mũ thì văng, giáp thì vỡ. Còn Sally thì đáp xuống bên cạnh cùng vẻ mặt tự mãn.
Khiếp.
Tôi rùng mình. Trong lúc ấy, những tên còn lại lao vào tôi – cho tới khi một cái vẫy tay là đủ khiến chúng lơ lửng giữa không trung, làm lũ ngựa giờ thành vô chủ chạy đi mất.
Tôi lắc đầu ngao ngán với Sally.
“Ôi trời, bắt ngọn thương đang đâm tới và đấm vỡ giáp bằng tay không ư? Đám đàn ông không sợ cô mới lạ ấy.”
Không vừa, cô ấy vặn lại.
“Tôi chắc rằng người ta sẽ thấy một cô hầu gái vẫy tay hô biến làm tám kỵ sĩ bay lên không trung kinh khủng hơn nhiều. Hỡi ôi, t-tôi đang s-sợ đến r-run như cầy sấy nè.”
Chúng tôi cười, song ánh mắt thì không.
Trời ơi là trời! Tức quá đi! Hầu gái gì mà thô lô kinh! Và hồi nãy cổ bắt chước cô Walker hả? Cũng giống đấy, dù cô ta không hề để lộ cảm xúc trên gương mặt, nhưng chính điều đó lại khiến tôi càng tức điên hơn., nó khiến mình bực hơn nữa mới ác đạn chứ!
Trở lại thực tế, các hiệp sĩ đã gục ngã nên tôi thu hồi những sợi chỉ ma thuật đã trói và quật kẻ thù xuống nền đất. Tôi làm theo lời dạy của hầu gái trưởng: Tập trung vào những hành động có thể gây áp lực lên toàn bộ kẻ địch.
“Mau xưng tên đi! Ta biết lũ các ngươi không phải hầu gái bình thường!” Tử tước Belgique hét, xem chừng vẫn còn chút ý chí chiến đấu.
“Ôi, tôi thất lễ rồi. Sao tôi có thể bỏ qua phần giới thiệu được nhỉ?”
“Emma à, thế giới chỉ cần một nàng hầu gái vụng về là cô em gái họ thiên sứ của tôi là đủ rồi.”
Tôi lườm cô nàng. Sao cô ấy cứ phải chêm vào làm gì ấy nhỉ? Kệ đi, trước hết phải làm chuyện đại sự đã:
“Tên tôi là Emma, giữ vị trí thứ tư trong đội hầu gái Leinster.”
“Và tôi là Sally Walker, đứng thứ tư trong đội hầu gái Howard.”
“Ngươi vừa nói Walker ư?!” Tên Tử tước rít. Hắn lẫn đồng bọn mặt cắt không một giọt máu. Có vẻ tiếng tăm của Graham “Vực Thẳm” Walker vang xa tới cả phương Đông ha.
Tôi cười mãn nguyện vì được chứng kiến bộ mặt chua chát của Sally. Đương sự càu nhàu:
“Người ta sợ chiến tích xưa của ông tôi chứ không phải tôi nha.”
_Fufufu. Sally ơi Sally à, số phận của cô là gieo rắc nỗi sợ cho cánh mày râu rồi. Cái khuôn mặt xinh đẹp và bộ ngực khủng bố kia cũng không cứu cô được đâu!_
Tôi quay sang Tử tước với nụ cười:
“Chúng ta xong việc ở đây chưa? Rồi thì tôi khuyên quý ngài đây nên kể hết cho chúng tôi mọi thứ ngài biết. Xin nhấn mạnh chữ _mọi thứ_.”
Ngay lập tức, Sally xen vào để chọc tức tôi bằng cách bắt chước cô Walker:
“Ôi trời đất ơi. C-cô làm tôi sợ đấy Emma. T-tôi đang co rúm vì sợ hãi cô nè!”
Tôi chi biết vỗ trán đồng thời triển khai những sợi chỉ vô hình khắp không gian. Còn cô hầu gái có khuôn mặt vô cảm siết nắm đấm thấm nhuần mana.
“Đã bảo là làm ơn cho nó có tí cảm xúc vào!Giờ thì dứt điểm chuyện này thôi!”
“Ừ. Rốp rẻng lên để được cô Fosse khen nữa.”
2 Bình luận
maybe mai mốt nếu t ko bận