Vol.5

Chương 48 - Cậu bé thủy tinh ③

Chương 48 - Cậu bé thủy tinh ③

“Yuu-chan, hôm nay mình có thể chơi cùng nhau không nhỉ?”

Trên con đường đến trường vào buổi sáng, một đôi thiếu nam thiếu nữ đang sóng bước bên nhau.

Cô bạn thanh mai trúc mã Suzurikawa Hinagi dùng đôi mắt tròn xoe long lanh hỏi cậu thiếu niên bên cạnh. Cậu nhận ra bàn tay đang nắm lấy tay mình vừa siết nhẹ thêm một chút sức lực.

“Xin lỗi nhé, Hii-chan. Hôm qua tớ bận có chút việc phải làm.” 

“Cả Hio-chan cũng bảo là muốn chơi với Yuu-chan nữa đấy!” 

“Hôm nay chắc là chơi được thôi nhỉ?” 

“Yay!”

Mái tóc buộc hai bên của cô bé nảy lên đầy tinh nghịch. Hio-chan ở đây là Suzurikawa Hiori, em gái của Suzurikawa Hinagi. Nếu Hinagi là thanh mai trúc mã, thì có lẽ cũng có thể gọi Hiori là thanh mai trúc mã của cậu.

Hinagi bước đi với nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Trông cô thực sự rất vui vẻ. Những lời nói thẳng thắn. Những cảm xúc ấm áp không chút vẩn đục. Cô thiếu nữ luôn bộc lộ cảm xúc của mình một cách thành thật nhất, và cũng là người luôn đứng về phía cậu một cách thuần khiết nhất.

Kokonoe Yukito thầm nghĩ: Tại sao mình lại phải bận tâm bởi những chuyện rác rưởi vô nghĩa này nhỉ? Giữa kẻ thù và đồng minh, thứ cần ưu tiên luôn luôn phải là đồng minh. Vậy mà bản thân lại cứ mãi đối phó với kẻ thù, để rồi đánh mất thời gian vui đùa bên cô bạn Hii-chan đồng minh của mình. Lũ kẻ thù kia vốn dĩ chẳng có giá trị gì để mình phải bận tâm. Thật là... thật là lãng phí quá đi mất.

“Phải kết thúc sớm thôi.”

“?”

Những lời đó cũng lọt vào tai Hinagi. Cô không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng cô cũng không hỏi lại. Bởi cậu thiếu niên bên cạnh lúc nào cũng nhìn về một nơi khác xa xăm mà cô không tới được. Dù là thanh mai trúc mã, cô cũng không nhất thiết phải thấu hiểu toàn bộ con người cậu, một cá thể độc lập khác. Điều quan trọng là trái tim họ đang kết nối với nhau. Chỉ cần cô hướng về cậu, và cậu cũng hướng về cô. Nếu có thể tin tưởng vào điều đó, cô sẽ chẳng còn gì phải bất an.

Gương mặt Hinagi thoáng chút u ám khi thấy Yukito đi lấy đôi dép lê dành cho khách.

“Yuu-chan, cậu vẫn chưa tìm thấy giày đi trong nhà à?”

Việc Yukito phải mang dép lê đồng nghĩa với việc đôi giày bị giấu đi vẫn chưa được trả lại.

“Hử? Không cần bận tâm đâu. Trong ngày hôm nay nó sẽ quay lại thôi mà.” 

“...Vậy sao. Ừm. Chắc chắn nó sẽ quay lại thôi!”

Đôi mắt to tròn chăm chú quan sát cậu thiếu niên. Biểu cảm của cậu lúc nào cũng chẳng hề thay đổi. Dù vậy, vẫn có những điều cô có thể nhận ra. Nếu cậu đã nói hôm nay nó sẽ quay lại, thì chắc chắn sẽ là như thế.

Hinagi không bao giờ nghi ngờ lời nói của Kokonoe Yukito. Bởi vì cô tin cậu. Bởi vì cậu chưa từng thất hứa bao giờ. Thế nên chắc chắn sẽ ổn thôi. Sự thật là ngay lúc này cô muốn cùng cậu đi tìm ngay lập tức. Nhưng nếu cậu đã nói vậy, cô sẽ tin tưởng. Đó chính là——niềm tin.

“Đi thôi! Yuu-chan.”

Cô sẽ không buông bàn tay này ra. Hinagi hiểu rằng việc không buông tay chính là điều duy nhất cô có thể làm lúc này. Trong khoảnh khắc ấy, cô thực sự đã cảm nhận được điều đó. Không phải bằng lý trí, có lẽ là nhờ sự thuần khiết của trẻ thơ, hay là nhờ bản năng, chính cô cũng không rõ.

Thế nhưng chắc chắn vào giây phút này, cô thiếu nữ ấy đã thấu hiểu sự gắn kết tâm hồn với cậu thiếu niên một cách chính xác hơn bất kỳ ai, và đã tìm ra được câu trả lời đúng đắn nhất.

Việc cô đánh mất đi sự thấu hiểu đó, lại là chuyện của một thời gian sau này.

‡‡‡

Khi Kokonoe Yukito vừa đặt chân vào lớp học, ngay lập tức vô số những ánh mắt đầy thù địch đâm sầm vào cậu. Nhìn xuống bàn mình, tình trạng còn tồi tệ hơn cả ngày hôm qua. Những gì được viết trên bàn và sách giáo khoa không còn là vẽ bậy nữa mà là những lời lăng mạ, sỉ nhục nặng nề. Chiếc túi vải mẹ may cho cậu đã bị rạch nát bươm, có lẽ là bằng kéo hoặc dao sắc.

“Này thằng kia! Sao mày dám dìm giày của bọn tao xuống hồ hả!”

Lại làm phiền lòng mẹ rồi. Trong khi Kokonoe Yukito đang mải suy nghĩ như vậy, có kẻ nào đó đang gào thét gì đó. Một nhóm ba học sinh nam tiến lại gần. Tên đó là Takayama phải không nhỉ? Vì trước đây chưa từng tiếp xúc sâu nên cậu chỉ nhận diện được đến mức đó, nhưng không hiểu sao cả đám bọn chúng đều đang tỏ ra giận dữ như nhau.

“Mày là đứa đã làm chuyện đó đúng không!” 

“Bọn tao đã phải đi chân trần ướt sũng về nhà đấy!” 

“Chuyện gì cơ?”

Kokonoe Yukito đã hoàn toàn quên sạch. Bởi vì ngày hôm qua cậu rất bận. Do phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi nên cậu đã không thể chơi cùng Suzurikawa Hinagi. Lúc về nhà cũng đã muộn, sau đó lại còn nhiều việc khác xảy ra. Trong khoảng thời gian hối hả đó, những việc mình đã làm dường như đã rơi rụng khỏi ký ức.

“Chính mày là đứa đã giấu giày xuống hồ chứ ai!” 

“...À! Hóa ra là có chuyện đó sao. Tớ không biết đấy. Chẳng lẽ là bị trộm rồi sao?”

Nhắc mới nhớ, cậu có ký ức mình đã làm chuyện đó, nhưng cậu giả vờ ngây ngô. Kẻ làm việc đó là tên trộm. Nếu việc giấu giày của cậu cũng là do tên trộm làm, thì lần này chắc cũng vậy thôi. Phải là như thế chứ. Chẳng có gì lạ cả.

“Đừng có đùa!” 

“Chắc là tên trộm giấu thôi? Tớ thì không biết đâu nha.”

Câu trả lời đó dường như không chỉ làm nhóm nam sinh kia nóng mắt. Cả nam lẫn nữ trong lớp đều ném về phía cậu những cái nhìn khinh bỉ và ghê tởm như nhau. Sự thù địch ngày càng trở nên sắc lạnh, và giống như một ly nước sắp tràn, sự cân bằng mong manh được giữ bởi sức căng bề mặt bấy lâu nay sắp sửa sụp đổ hoàn toàn.

“Đánh nó đi!”

Ai đó đã thốt ra câu đó. Là giọng của một đứa con gái. Nhưng dù cô ta không nói ra, thì sớm muộn gì cũng sẽ có kẻ khác thốt lên thôi. Hoặc có lẽ là đám nam sinh trước mắt này sẽ mất kiên nhẫn sớm hơn. Sự khác biệt chỉ có bấy nhiêu thôi.

“Thằng rác rưởi! Chết đi!”

Ba đứa Takayama, Itou và Kitagawa đồng loạt xông vào đấm đá. Không một ai có ý định giúp đỡ. Kokonoe Yukito bị đánh mà không hề phản kháng. Các bạn cùng lớp đứng nhìn cảnh tượng đó với vẻ thích thú. Ở đó tràn ngập sự kỳ vọng. Một nguyên lý cơ bản: loại trừ kẻ đáng ghét, loại trừ vật thể lạ. Đối với những đứa trẻ này, đó là một hành động tuyệt đối đúng đắn.

Bởi vì kẻ làm ướt sũng giày của chúng ta là nó, nên tất cả đều là lỗi của nó. Kẻ xấu là Kokonoe Yukito, Kokonoe Yukito là cái ác, Kokonoe Yukito là kẻ thù.

“Dừng lại đi! Không phải tớ đâu! Đau quá!”

Kokonoe Yukito van nài. Nhưng bạo lực vẫn không dừng lại.

“Câm mồm! Loại người như mày không cần thiết ở đây!” 

“Thằng ăn trộm chết đi!”

Sự bạo hành từ nhiều người cùng lúc ập xuống Kokonoe Yukito. Thấy Kokonoe Yukito không hề chống trả, chỉ biết ôm đầu thu mình lại, nhóm của Takayama Kousuke cảm thấy phấn khích tột độ. Chất adrenaline tiết ra đã phá hủy phanh hãm và bào mòn lý trí của chúng. Một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại. Không thể kiểm soát.

Những gì chúng đang làm là công lý. Cả lớp cũng đang ủng hộ chúng. Takayama Kousuke cảm thấy một sự khoái lạc mãnh liệt. Đối phương là tội phạm, là kẻ xấu đã dìm giày của chúng xuống hồ. Ngay cả đội quân năm anh em siêu nhân trên TV sáng chủ nhật cũng tập trung lại để trừng trị kẻ thù đấy thôi. Bản thân là chính nghĩa, còn kẻ xấu, kẻ tội phạm là Kokonoe Yukito. Chẳng có gì ngăn cản lý trí của chúng hành động cả.

“Không phải tớ! Đau quá! Dừng lại đi!”

Các bạn cùng lớp cười hố hố, buông những lời chế nhạo không nương tình. “Đánh mạnh vào!”“Cho nó nhừ tử luôn đi!”. Dường như việc bị làm ướt giày khiến chúng tức giận đến mức không một ai đứng ra ngăn cản vụ hành hung. Đám Takayama đã không còn tự chủ được nữa. Cũng có những người chọn cách đứng ngoài cuộc, không muốn liên lụy. Nhưng trong bầu không khí đặc quánh sự hung hãn này, điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Takayama Kousuke cảm thấy ham muốn hành hạ của mình được thỏa mãn. Mình là kẻ mạnh tuyệt đối. Kẻ áp bức kẻ khác. Kẻ giẫm đạp lên kẻ yếu để trị vì. Mình thật mạnh mẽ. Mình có quyền lực. Vừa đấm đá kẻ đáng ghét đang co rúm trước mắt, hắn vừa say sưa trong cảm giác toàn năng đó.

Mình là kẻ thống trị. Ở cấp tiểu học, khái niệm tầng lớp trong trường học vẫn chưa được định hình rõ nét. Tuy nhiên, nó chắc chắn đang dần được sinh ra. Con người không bình đẳng, và kẻ yếu không được phép chống lại kẻ mạnh. Đó chính là quy luật khắc nghiệt của thế giới này.

“Đau quá! Dừng lại đi! Không phải tớ!”

Bất chợt, hắn cảm thấy có gì đó sai sai. Một cái gì đó giống như một chiếc đĩa hát bị hỏng...

Thế nhưng, cảm giác sai lệch nhỏ nhoi đó đã bị nhấn chìm bởi sự say sưa tột độ. Hiện giờ hắn chỉ nghĩ đến việc làm sao để món rác rưởi thảm hại trước mắt phải bò lê bò lết một cách nhục nhã, phải khóc lóc và bị cười nhạo.

“Các em đang làm gì thế này!” 

“Mọi người dừng lại ngay!”

Sanjouji Ryouka và Himiyama Misaki chạy thục mạng vào lớp.

“Là tại nó cơ mà!”

Sanjouji Ryouka cảm thấy nhói đau trong lòng khi linh cảm xấu của mình đã trở thành sự thật. Himiyama Misaki cũng vậy, trong mấy ngày qua cô càng lúc càng trở nên tiều tụy.

Sau giờ học ngày hôm qua đã xảy ra một vụ náo động nhỏ. Đó là vì giày của học sinh bị dìm xuống hồ. Ban đầu, một học sinh báo cáo rằng giày mình bị giấu đi. Nhưng báo cáo đó không chỉ dừng lại ở một người. Toàn bộ giày của cả lớp này đều đã biến mất. Nếu là để bắt nạt ai đó thì quy mô này quá lớn. Đối tượng mục tiêu quá rộng. Vậy nếu không phải là bắt nạt thì là gì——.

Các học sinh cùng với Sanjouji Ryouka và Himiyama Misaki đã phải chạy khắp trường để tìm kiếm. Tuy nhiên, họ lại tìm thấy chúng ở một nơi không phải trong tòa nhà. Chúng được tìm thấy trong hồ nước ở sân giữa.

Trong số những học sinh đi tìm, không có bóng dáng của Kokonoe Yukito. Chắc chắn Kokonoe Yukito là kẻ đã làm việc đó. Cô nhớ lại những gì Kokonoe Yukito đã nói. Cậu đã khẳng định rằng tất cả mọi người đều là kẻ thù. Thông thường, cần phải gọi cậu lên ngay lập tức. Làm ra chuyện lớn thế này thì không thể không báo cáo cho phụ huynh.

Nhưng, dù có chắc chắn là Kokonoe Yukito đi chăng nữa, Sanjouji Ryouka vẫn do dự.

Họ vừa mới đổ oan cho cậu một tội lỗi mà cậu không hề phạm phải. Họ vừa mới báo cho mẹ cậu về cái tội không có thật đó và khuyên bà nên dạy bảo lại cậu. Dù có tin chắc đến đâu, dù mọi dấu hiệu đều chỉ ra Kokonoe Yukito là thủ phạm, thì những người đã gây ra nỗi oan sai như họ không thể một lần nữa coi Kokonoe Yukito là tội phạm khi chưa có bằng chứng.

Vì thế cô đã do dự. Cô đã trì hoãn việc hỏi chuyện Kokonoe Yukito sang ngày hôm sau.

Dù đã thuyết phục các học sinh như vậy, nhưng có lẽ chúng vẫn không phục. Một lần nữa cô lại sai lầm. Quyết định mềm yếu đó giờ đây đã dẫn đến một vụ hành hung. Đây tuyệt đối không phải là một cuộc đánh lộn. Đó là sự bạo hành một chiều. Cậu bé đang co rúm lại một cách yếu ớt. Đối với Sanjouji Ryouka và Himiyama Misaki, cảnh tượng đó dường như là điều mà họ muốn tin, nhưng thực tế trước mắt mới là sự thật.

“Không phải tớ! Dừng lại đi! Đau quá!”

Đám Takayama vẫn không dừng tay dù thấy bóng dáng giáo viên. Không, chúng không thể dừng lại. Chúng đã vượt xa giai đoạn có thể tự kiềm chế.

Aah, thật vui làm sao. Tại sao việc giẫm đạp lên một kẻ yếu đuối lại có thể vui đến thế này. Đấm, đá, bắt đối phương phải khuất phục là một niềm vui không gì sánh bằng. Trong không gian này lúc này, đó là trò giải trí đỉnh cao nhất.

Điều đó có lẽ có thể gọi là bản năng của con người. Một thú tính trần trụi. Cho dù xã hội loài người có trưởng thành đến đâu, nó cũng sẽ không bao giờ biến mất. Bởi vì bất cứ ai, hễ có cơ hội, đều muốn hãm hại, giẫm đạp và bắt đối phương phải quỳ gối trước mình!

Vì thế, đúng vậy.

Để chống lại sự bạo lực đó,

Để ngăn chặn sự bạo lực đó,

Lúc nào cũng vậy——

Chỉ có thể là một sự bạo lực lớn hơn mà thôi.

Sanjouji Ryouka cảm thấy trong một khoảnh khắc, ánh mắt mình đã chạm phải ánh mắt của Kokonoe Yukito.

Ngay khoảnh khắc đó, Kokonoe Yukito đứng phắt dậy như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi tung một cú đá bay Takayama Kousuke.

Bị đá văng, bàn ghế xung quanh đổ nhào tán loạn.

“Eh?”

Himiyama Misaki không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Không, tất cả những người có mặt ở đó đều hiện lên một dấu chấm hỏi trên đầu. Lớp học vốn đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc bao trùm bởi sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Kokonoe Yukito bẻ ngược ngón tay của Itou, kẻ đang túm lấy và đấm cậu.

“Aaaaaaagggghhhhhhh!”

Cậu đấm bay Itou khi tên này vừa buông tay theo bản năng.

“M... Mày đang làm cái quái gì thế!”

Trước hành động hung bạo bất ngờ, Kitagawa không giấu nổi vẻ dao động nhưng vẫn vung nắm đấm về phía cậu, dù cú đấm loạng choạng do phần thân dưới không trụ vững.

Vốn dĩ Kokonoe Yukito đã quen với việc đánh đấm. Một cậu thiếu niên vốn không gặp may mắn như cậu đã có không ít kinh nghiệm bị cuốn vào những chuyện như thế này. Cậu không cảm thấy có gì đặc biệt, chỉ coi đó là chuyện thường tình. Để đối phó, cậu vẫn thường xuyên chạy bộ và tập luyện cơ bắp không bỏ sót ngày nào. Với một đối thủ chỉ dựa vào khí thế hăng máu nhất thời mà lao vào, cậu ngay từ đầu đã không coi là đối thủ.

Cậu gạt đôi chân đang đứng không vững của Kitagawa, khiến hắn dễ dàng mất thăng bằng. Tiếp đó cậu kéo ngã hắn xuống rồi sút bay đi như một quả bóng đá.

“...Hự!”

Tiếng động vang dội khi bàn ghế lại một lần nữa bị đổ nhào. Takayama gượng dậy với khuôn mặt như thể vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tuy nhiên, hắn vẫn bị kiểm soát bởi cảm giác say sưa lúc nãy mà lao vào đấm.

“Thằng chó nàyyyyy!”

Kokonoe Yukito tung một cú đá vuông góc vào đầu gối của Takayama khi hắn đang lao thẳng tới, khiến hắn khuỵu xuống. Ngay lập tức, cậu bồi thêm một cú lên gối vào thẳng mặt.

“Hộc.”

Hắn phát ra một âm thanh nghẹn bứ khó nghe rồi đổ gục xuống. Máu mũi chảy ra ròng ròng. Cậu túm lấy tóc Takayama, kéo dậy rồi đập thẳng mặt hắn vào tường.

“...Agh.”

Không ai dám cử động. Không ai hiểu được chuyện gì đang diễn ra.

Và điều đó cũng tương tự với nhóm Takayama. Đáng lẽ mình phải là kẻ mạnh chứ. Đáng lẽ mình phải là anh hùng chứ. Đáng lẽ mình phải là sự tồn tại áp đảo, giẫm đạp, bắt kẻ yếu quỳ gối và giày xéo chúng chứ!

Vậy mà tại sao, tại sao, Người đang bị đánh bây giờ lại là mình?

Dù có cố phủ nhận thực tế đến đâu, mọi chuyện vẫn không thay đổi, và cơn nóng hưng phấn lúc nãy nhanh chóng nguội lạnh. Khi đã tỉnh táo lại và adrenaline ngừng tiết ra, thứ chờ đợi chúng chỉ còn là thực tại mang tên đau đớn.

“Nhắc mới nhớ, Takayama. Giày của tớ bị mất, cậu có biết nó ở đâu không?” 

“C... Cái gì...”

Những lời nói lạnh lẽo thấu xương lọt vào tai hắn. Lạ thật. Mới vừa nãy thôi, hắn còn van nài một cách thảm hại, nhục nhã cơ mà!

Vậy mà, như thể chuyện đó chưa từng xảy ra, gã con trai kia thản nhiên đập thẳng mặt hắn vào tường một lần nữa.

“——Dừng, dừng lại đi!”

Một tiếng động khô khốc vang lên.

“Lúc tớ nói câu đó, cậu đâu có dừng lại đúng không? Vậy, giày của tớ là do tên trộm lấy đúng không nhỉ?”

Cậu lại đập hắn thêm lần nữa.

“Này, Takayama. Chắc là cậu biết nó ở đâu mà đúng không?”

Sự ham muốn hành hạ trong mắt Takayama đã tan biến sạch sẽ. Giờ đây, trong mắt hắn chỉ còn lại sự sợ hãi. Cảm giác hưng phấn bị đè bẹp bởi thực tại đau đớn và nỗi sợ hãi không tên, khiến hắn co rúm lại.

“Mang nó lại đây.”

Cậu chỉ nói ngắn gọn như vậy.

“Waaaaa!”

Takayama Kousuke vừa khóc vừa lao ra khỏi lớp học.

Cậu quay ngoắt mặt lại phía những người bạn cùng lớp vừa nãy còn hò reo cổ vũ. Rồi cậu sầm sập bước về phía đó. Ai cũng muốn chạy trốn, nhưng đôi chân cứ run rẩy không sao nhấc lên nổi. Nhận thức của họ không thể theo kịp một thế giới đã thay đổi chỉ trong nháy mắt.

“’Cho nó nhừ tử’ đúng không nhỉ? Vậy thì tớ cũng được phép đánh các cậu chứ?” 

“Hả... À, không phải...”

Cậu túm lấy cổ áo của Kazahaya Akari lôi lên. Cô ta chết trân vì sợ hãi, không thốt nên lời. Khi thấy đôi giày của mình bị làm ướt sũng và thấy kẻ đã làm việc đó bị đánh, cô ta đã cảm thấy thật hả dạ. Cô ta đã muốn hắn bị đánh nhiều hơn nữa. Vì thế cô ta mới hò reo cổ vũ. Mình chẳng làm gì sai cả. Đáng lẽ là như thế, vậy mà tại sao, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

Như thể vừa thoát khỏi một cơn ác mộng, Sanjouji Ryouka bừng tỉnh và cất tiếng.

“Không được đánh con gái!” 

“Bây giờ là thời đại nam nữ bình đẳng rồi mà.” 

“Ch... Chuyện đó không phải ý như vậy!”

Cô vội vàng tiến lại gần Kokonoe Yukito để ngăn cậu lại. Cậu đang túm cổ áo với một sức mạnh đáng sợ. Cô cố gắng kéo tay cậu ra nhưng cậu hoàn toàn không mảy may để tâm.

“Bọn họ đều cùng tội cả thôi. Em đã bị đánh một chiều, và lũ này đã cổ vũ điều đó. Cô không biết sao? Đó cũng là bạo lực đấy. Cô đã nhìn thấy rồi đúng không?” 

“Ch... Chuyện đó...”

Đến lúc này Sanjouji Ryouka mới nhận ra. Cô đã nhận ra quá muộn màng. Vụ hành hung của đám Takayama đã bắt đầu từ trước khi các cô đến lớp. Và nó vẫn tiếp tục sau khi các cô đã có mặt. Cậu bé này đã cố tình để cô thấy cảnh đó.

Dù ngay từ đầu cậu đã có thể đánh bật chúng ra, nhưng cậu làm vậy là để hợp thức hóa hành động của mình. Và những gì cậu nói không sai một chút nào. Xúi giục, hoặc giúp sức. Đằng nào thì cũng chẳng có ai định giúp cậu cả. Điều đó có nghĩa là đối với cậu, tất cả mọi người ở đây đều cùng một tội như nhau.

“Những gì các cô đã làm với em cũng là bạo lực bằng ngôn từ đấy.” 

“Chuyện đó...!”

Không có chỗ cho sự phản kháng. Bởi vì đúng là như vậy. Nguyên nhân dẫn đến sự việc này đều là do cô. Chỉ vì cô đã không chịu lắng nghe bất cứ điều gì cậu nói nên mọi chuyện mới thành ra thế này.

“Bây giờ em sẽ đánh nhừ tử tất cả bọn chúng.” 

“Hức...! Tớ có làm gì đâu!” 

“Tao cũng không biết! Là bọn nó tự ý làm đấy chứ——!”

Đổ lỗi, bảo vệ bản thân. Cả lớp bắt đầu nhốn nháo. Ai nghe thấy những lời đó mà chẳng trở nên như vậy. Ngay trước mắt họ, cậu đã làm điều đó. Chẳng có lý do gì cậu lại không thực hiện lời nói của mình cả.

“Không được! Không được dùng bạo lực thêm nữa!” 

“Vậy thì phải làm sao đây? Sách giáo khoa và cả chiếc túi mẹ may cho em đều đã nát bươm rồi. Đây không phải là bạo lực sao?” 

“Tại sao lại có thể làm chuyện quá đáng thế này...”

Himiyama Misaki cầm chiếc túi vải rách nát bằng đôi tay run rẩy. Cô không thể rời mắt khỏi nó, như thể nó đang nói rằng đó chính là tội lỗi của cô.

“Hãy liên lạc với phụ huynh của tất cả bọn chúng đi. Chuyện đó cô làm được đúng không? Các cô đã liên lạc với mẹ em dù em chẳng làm gì cả. Nhưng những gì bọn chúng đã làm đều là sự thật cả đấy.”

Dù sao thì cũng không thể giấu giếm được nữa. Cô buộc phải liên lạc với phụ huynh của đám Takayama. Nhưng cậu thiếu niên trước mắt dường như không có ý định dừng lại ở đó. Những gì Kokonoe Yukito đang nói, có nghĩa là cô phải thông báo cho tất cả phụ huynh về hành động ngu xuẩn mà con cái họ đã làm, và bắt họ phải đến xin lỗi.

“Ch... Chờ đã! Làm ơn, hãy cho cô chút thời gian! Cô tuyệt đối sẽ không để chuyện này trôi qua đâu. Lần này cô nhất định sẽ lắng nghe câu chuyện của em một cách nghiêm túc——!”

Bàng hoàng, lúng túng, hỗn loạn. Cô không thể suy nghĩ được gì, không biết nên bắt đầu từ đâu. Hiện giờ cô chỉ biết cố gắng thốt ra những lời khẩn khoản để tìm cách dàn xếp tình hình.

“——Có chuyện gì mà ồn ào thế này!”

Người đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Sanjouji Ryouka chính là thầy hiệu phó Touyama.

‡‡‡

“Sanjouji-sensei, ở đây có chuyện gì mà ồn ào thế này?”

“Dạ không, chuyện này là...”

Thầy Hiệu phó Touyama cất tiếng hỏi Sanjouji Ryouka. Tuy nhiên, vì không biết phải trả lời thế nào cho phải, Sanjouji Ryouka chỉ biết đứng chôn chân, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Tại sao thầy Hiệu phó lại ở đây? Cô thầm nghĩ, nhưng với đống hỗn độn ồn ào thế này, chắc hẳn các lớp khác cũng đã nghe thấy, và có lẽ thầy Hiệu phó tình cờ đi ngang qua nên đã vào kiểm tra. Dù sao thì vận may cũng thật tồi tệ. Nếu tình hình không dịu xuống thêm một chút, cô thậm chí còn chẳng thể giải thích nổi điều gì.

“Ah, em đợi thầy mãi, thưa thầy Hiệu phó.” 

“Em là... Vụ lộn xộn này là do em gây ra sao?”

Thế nhưng, không hiểu vì lý do gì, người chủ động bắt chuyện với thầy Hiệu phó Touyama một cách thân thiết lại là Kokonoe Yukito. Cả Sanjouji Ryouka và Himiyama Misaki đều cảm nhận được một linh cảm chẳng lành. Một khi cậu thiếu niên đó ra tay, mọi chuyện chắc chắn sẽ chỉ đi theo hướng tồi tệ nhất.

“Không phải đâu ạ. Em chỉ đang bị đánh hội đồng thôi.” 

“Cái gì cơ? Em hãy giải thích rõ ràng mọi chuyện từ đầu xem nào.”

Dù đang tỏ ra thản nhiên, nhưng với những vết thương do bị đánh đập nãy giờ, trông Kokonoe Yukito cực kỳ tơi tả. Chỉ cần nhìn qua cũng thấy cậu không hề nói dối. Ánh mắt của Touyama trở nên nghiêm nghị, nhưng Kokonoe Yukito vẫn tiếp tục như thể điều đó chẳng hề liên quan đến mình.

“Thay vì chuyện đó, thưa thầy Hiệu phó, thầy có thể nói lại chuyện ngày hôm qua một lần nữa được không ạ?” 

“Em đang nói cái gì vậy? Trước hết hãy giải thích chuyện gì đã xảy ra đi đã.” 

“Chỉ cần thầy kể lại thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi ạ. Làm ơn. Hãy cho em nghe lại một lần nữa.” 

“Chuyện đó thì có ích gì chứ...”

Trước hành động cúi đầu nhờ vả một cách ngoan ngoãn của Kokonoe Yukito, cơn giận của Touyama cũng tan biến phần nào.

“Hầy... Được rồi. Vậy em muốn nghe về chuyện gì?” 

“Em cảm ơn thầy.”

Sanjouji Ryouka lờ mờ hiểu ra những gì sắp sửa bắt đầu.

Đứng trước bục giảng, Kokonoe Yukito liên tục đặt câu hỏi cho thầy Hiệu phó Touyama.

“Thầy Hiệu phó, sau giờ học ba ngày trước, thầy có đi ngang qua hành lang lớp học này đúng không ạ?” 

“Đúng vậy. Lúc đó thầy đang định đến kho thiết bị ở phía trước.” 

“Lúc đó là khoảng mấy giờ ạ?” 

“Thầy nhớ là quá 16 giờ một chút...” 

“Khi đó, trong lớp có ai không ạ?” 

“À, có một nam sinh còn ở lại. Thầy vẫn nhớ vì có nhắc em đó chú ý an toàn khi ra về.” 

“Hả?”

Tiếng thốt lên đó là của Himiyama Misaki. Ngày hôm đó, tiết học đã kết thúc từ trước 15 giờ. Hiếm khi có học sinh nào nán lại trong lớp đến tận 16 giờ.

“Học sinh đó là ai vậy ạ?” 

“Hửm? Để xem nào... À, là cậu bạn kia.”

Thầy Hiệu phó Touyama đưa mắt nhìn quanh lớp rồi thản nhiên chỉ tay. Okamoto Kazuhiro đang cúi gằm mặt, toàn thân run rẩy.

“Em cảm ơn thầy Hiệu phó. Câu hỏi cuối cùng: Lúc đó cậu ấy đang ở đâu ạ?” 

“Hử? Cậu ấy đang ngồi ở chỗ kia chuẩn bị ra về mà.” 

“Mọi chuyện đã được giải quyết rồi. Quả không hổ danh thầy Hiệu phó. Vừa đẹp trai, vừa nhân hậu lại vừa đáng kính. Đúng là tấm gương sáng của ngành giáo dục! Em vô cùng ngưỡng mộ thầy!” 

“Ơ, sao đột ngột vậy. Được em nói thế thầy cũng mừng, nhưng rốt cuộc những câu hỏi này thì chứng minh được cái gì...”

Kokonoe Yukito tiến lại gần Okamoto Kazuhiro và thẳng tay tung một cú đấm.

Rầm! Tiếng động vang lên khô khốc, Okamoto Kazuhiro bị đánh văng đi.

“Này! Em đang làm cái trò gì vậy! Dừng lại ngay!”

Touyama hốt hoảng định vào ngăn cản, nhưng Kokonoe Yukito đã túm lấy, lôi xềnh xệch Okamoto Kazuhiro dậy rồi ném thẳng về phía bục giảng.

“Thầy Hiệu phó, cái chỗ ngồi mà Okamoto đang chuẩn bị ra về đó... chính là bàn của em.” 

“Cái gì?” 

“Okamoto, thằng kia. Mày đã làm gì ở chỗ của tao?”

Ngay khoảnh khắc này, cả Sanjouji Ryouka và Himiyama Misaki đều chỉ là những kẻ đứng ngoài cuộc. Họ không thể cử động. Giống như những khán giả của một vở kịch, họ bị ép phải chứng kiến. Rằng những gì cậu ta đang thực hiện, chính là một cuộc phán xét.

“Tớ không làm gì cả! Chỉ là tình cờ ngồi đó thôi—” 

“Chuẩn bị ra về? Mày đã lôi cái gì từ bàn của tao ra? Không, mày đã định nhét cái gì vào đó? Kẻ lấy trộm hộp phấn trang điểm của cô ta là mày đúng không?” 

“Kh... không phải! Tớ—” 

“Chính mày đã lấy trộm đúng không?” 

“Không phải! Tớ định một lát nữa sẽ trả lại mà—!”

Ngay cả tiếng quát tháo đó cũng là diễn kịch chăng, khi khuôn mặt cậu vẫn vô hồn như một chiếc mặt nạ Noh. Thế nhưng, lời thú tội kia đã phơi bày tội lỗi một cách hùng hồn hơn bất cứ điều gì.

“Đủ rồi đấy! Rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra!”

Touyama mất kiên nhẫn lên tiếng quát lớn. Kokonoe Yukito nhìn quanh một lượt rồi nói,

“Đơn giản thôi ạ. Nghĩa là lũ người này đã thông đồng với nhau để đổ tội cho em. Chuyện là vậy đấy.”

“Lũ người này”. Sanjouji Ryouka và Himiyama Misaki đều cảm nhận được rằng mình cũng nằm trong cái danh xưng mà Kokonoe Yukito vừa thốt ra.

Ngoài dự tính. Với Okamoto Kazuhiro, cậu ta chỉ có thể thốt lên như vậy. Vì quá sợ hãi trước sự việc ngày càng leo thang, Okamoto đã không dám đứng ra nhận lỗi mà chỉ biết đứng nhìn. Nhưng cuối cùng, sự im lặng đó chẳng khác gì một tội ác.

“Thật là quá quắt...”

Vẻ mặt Touyama lộ rõ sự cay đắng. Kokonoe Yukito đã kể lại toàn bộ sự việc từ đầu. Trước tình cảnh này, cả Sanjouji Ryouka lẫn Himiyama Misaki đều không thể nói dối. Giữa chừng, Takayama với đôi mắt sưng húp vì khóc đã mang đôi giày trong nhà của Kokonoe Yukito quay lại, nhưng ngay lập tức lại bị Kokonoe Yukito đánh thêm một trận khiến khung cảnh trở nên hỗn loạn. Cuối cùng, ba đứa trẻ bị đánh đã được đưa xuống phòng y tế.

“Cũng may là có thầy Hiệu phó chứng kiến nên em mới được cứu, chứ em đã định đi tham vấn luật sư rồi.” 

“L... luật sư á...”

Họ không giấu nổi vẻ bàng hoàng khi nghe từ “luật sư” thốt ra từ miệng một đứa trẻ. Nếu chuyện đó xảy ra, vụ lộn xộn sẽ lan ra khỏi phạm vi trường học và bùng phát một cách khủng khiếp. Thực ra, mưu kế này không phải do Kokonoe Yukito nghĩ ra. Cậu đã hỏi ý kiến của dì mình, Kokonoe Setsuka, về cách để tìm ra thủ phạm. Setsuka cũng chỉ buột miệng nói ra như một khả năng mà thôi chứ không hề chỉ thị cậu phải nói như vậy. Chỉ là Kokonoe Yukito đã ghi nhớ và nói ra đúng như thế.

“Tôi đã hiểu tình hình rồi. Sanjouji-sensei, tại sao mọi chuyện lại tồi tệ đến mức này? Chẳng phải cô có thể xử lý tốt hơn sao?” 

“Tôi biết. Tôi biết chứ, nhưng...”

Đó cũng chính là điều mà Sanjouji Ryouka đã tự vấn bản thân không biết bao nhiêu lần. Trước khi sự việc đi đến nước này, đáng lẽ đã có rất nhiều thời điểm để quay đầu lại.

Và điều đáng giận nhất là người đã trao cho họ những cơ hội đó chính là Kokonoe Yukito. Cho đến tận ngày hôm nay, cậu đã bao lần đưa tay ra. Với các cô, và với cả những người bạn cùng lớp. Đó là một sự ân xá. Cậu đã nói là cho đến giờ nghỉ trưa. Thế nhưng, không một ai muốn cứu cậu. Cậu đã đưa ra bằng chứng mình không phải thủ phạm. Thế nhưng, cũng không một ai tin cậu.

Kết cục tồi tệ nhất đã xảy ra. Kẻ có lỗi chính là những người đã gạt phắt bàn tay của cậu. Mọi chuyện đều là tự làm tự chịu, là một thất bại không thể bào chữa. Không thể tưởng tượng nổi điều đó đã làm cậu tổn thương và căm phẫn đến nhường nào.

“Nhưng việc đánh người là không đúng. Em hiểu điều đó mà, phải không?” 

“Tất nhiên rồi ạ.”

Sanjouji Ryouka vẫn còn một điều trăn trở khôn nguôi.

“Với Takayama, em không cần phải ra tay nặng nề đến thế mà?” 

“Cô đang nói cái quái gì thế nhỉ? À, em xin lỗi. Em lỡ lời.” 

“Em—!” 

“Thầy nhìn đi. Em bị đánh hội đồng cơ mà. Em chỉ liều mạng phản kháng một cách tuyệt vọng thôi. Làm gì có tâm trí đâu mà nương tay chứ.”

Nói dối! Mọi người đều nghĩ vậy. Thế nhưng, chẳng ai có thể buộc tội đó là lời nói dối. Suy cho cùng, đám Takayama mới là những kẻ ra tay trước, và chính các cô đã đứng nhìn Kokonoe Yukito bị đánh đơn phương. Chừng nào cậu ta không thừa nhận mình nói dối, sự thật này sẽ không bao giờ bị đảo ngược.

Cuộc phán xét vẫn lẳng lặng tiếp diễn. Kokonoe Yukito hướng ánh nhìn về phía này. Một đôi mắt thật u tối làm sao. Đôi đồng tử như nhuốm màu bùn lầy đục ngầu, không phản chiếu bất kỳ một tia cảm xúc nào.

Bất chợt, cô sực nhớ ra. Phải rồi, từ nãy đến giờ cậu ấy chưa một lần gọi cô là sensei. Không hề được gọi. Cô nhớ lại những lời ngày hôm qua. Ra vậy, cậu ấy... Trong lòng cậu ấy, chúng ta đã không còn là giáo viên nữa rồi—

“Mấy người đã luôn mồm nói với tôi đúng không? Rằng làm sai thì phải biết xin lỗi. Nhưng xem kìa, chẳng có ai xin lỗi cả. Từ các người, đám Takayama, cho đến lũ rác rưởi trong cái lớp học này, và cả tên ăn cắp kia nữa.”

Himiyama Misaki giật mình ngẩng lên. Nghĩa là, các cô bị vạch trần rằng chính mình cũng chưa từng thực hiện bất cứ điều gì trong số những lời đã giáo huấn Kokonoe Yukito từ trước đến nay.

“Kẻ dối trá... chính là các người.”

‡‡‡

Kể từ sau đó, những ngày tháng địa ngục đối với Sanjouji Ryouka và Himiyama Misaki vẫn tiếp tục kéo dài. Chỉ riêng việc thu xếp ổn thỏa sự vụ đã ngốn mất vài ngày. Đó là chuỗi ngày đi đến từng nhà phụ huynh để cúi đầu xin lỗi. Những bậc cha mẹ vốn đang sục sôi giận dữ vì con mình bị đánh đến bầm dập, nay khi nghe tường tận những gì con mình đã gây ra, cũng đành phải hạ nắm đấm đang giơ cao xuống. Bởi lẽ, tất cả đều là tự làm tự chịu.

Trên hết, bầu không khí trong lớp tồi tệ đến mức cực điểm. Nhóm Takayama luôn sống trong trạng thái nơm nớp lo sợ, dáng vẻ tiều tụy như biến thành người khác. Chúng chẳng thể làm gì ngoài việc nhìn sắc mặt của Kokonoe Yukito mà sống qua ngày. Những cuốn sách giáo khoa bị vẽ bậy đều phải bồi thường toàn bộ. Kẻ dùng dao rạch nát chiếc túi vải chính là nhóm Takayama, và Kokonoe Yukito lại một lần nữa ra tay trừng phạt chúng không chút nương tình.

“N-Này, cái tên đó thật quá đáng khi đối xử với Kokonoe-kun như một kẻ phạm tội nhỉ!”

“Phiền phức quá, đừng có bắt chuyện với tôi.”

Kazahaya Akari cố gắng buông lời nịnh nọt, nhưng tất cả giờ đây đã quá muộn màng. Okamoto, cội nguồn của mọi rắc rối, ngày càng bị cô lập và mất đi chỗ đứng, ngay cả giáo viên chủ nhiệm như Sanjouji Ryouka cũng không thể làm gì được. Với một vụ bê bối lớn đến thế, tiếng xấu đã lan sang tận các lớp khác, khiến việc chuyển lớp cũng trở nên bất khả thi. Cuối cùng, không chịu nổi môi trường khắc nghiệt này, Okamoto đã phải chuyển trường vào vài ngày sau đó.

Himiyama Misaki đã đi tới giới hạn. Gánh nặng này là quá sức đối với một sinh viên thực tập sư phạm đơn thuần. Dẫu vậy, lòng tự trọng bảo cô rằng không thể cứ thế này mà kết thúc. Không cho phép bản thân được gục ngã dễ dàng, cô đã cắn răng chịu đựng quãng thời gian ít ỏi còn lại trong tuyệt vọng.

Phải làm sao để được tha thứ? Phải làm sao để truyền đạt được tâm ý? Dù mình có thể trốn chạy khỏi nơi đây, nhưng Sanjouji Ryouka thì không. Cô ấy sẽ phải tiếp tục làm chủ nhiệm của cái lớp học đã tan vỡ này. Đó cũng là một trong những điều khiến cô trăn trở.

Giờ đây, mối quan hệ giữa cô và Sanjouji Ryouka không đơn thuần là tiền bối và hậu bối nữa. Một tình bạn kỳ lạ đã nảy mầm. Hay đúng hơn, là một mối quan hệ cộng sinh cùng gánh chịu tội lỗi. Họ liên lạc với nhau mật thiết hơn và chia sẻ đủ thứ chuyện trên đời.

Mình muốn trở thành giáo viên vì điều gì? Khi trở thành giáo viên, mình đã muốn làm gì cơ chứ?

Cô đã từng rất yêu trẻ con. Vì thế, cô tin rằng đây là thiên chức của mình.

Cô tuyệt đối không hề muốn chà đạp lên bất kỳ ai. Cũng không hề muốn làm ai bị tổn thương.

Vậy mà, hiện thực lại tàn nhẫn đến thế, Và bản thân cô, lại ngu ngốc đến nhường này.

Việc cải thiện mối quan hệ với cậu dù chỉ một chút thôi là điều cuối cùng cô có thể làm. Chỉ bằng cách bám víu vào đức tin duy nhất đó, cô mới có thể tìm thấy điểm tựa để chống đỡ cho tâm hồn mình.

“Vậy thì, hôm nay là ngày cuối cùng của Himiyama Misaki-sensei tại đây. Cả lớp cho một tràng pháo tay nào.”

Những tiếng vỗ tay hời hợt vang lên lạch bạch. Không có cảm giác thỏa mãn, không có cảm giác thành tựu, cũng chẳng có lấy một lời luyến tiếc. Âu cũng là lẽ đương nhiên. Những gì cô đã làm chỉ là mang đến sự bất hòa và khiến lớp học này sụp đổ. Giá như mình đừng đến đây thì tốt biết mấy. Có lẽ việc không bị ai chỉ thẳng mặt mà nói câu đó đã là một sự khoan dung lớn lao rồi.

Cô đứng trước toàn thể học sinh để nói lời chào tạm biệt. Khi hướng ánh mắt về phía cậu, thứ cô nhận được chỉ là sự thờ ơ lạnh nhạt. Chắc hẳn cậu chẳng thèm nghe lấy một chữ. Thế nhưng, cô không thể kết thúc như thế này được. Tuyệt đối không thể.

Vì vậy, Himiyama Misaki đã tiến về phía cậu. Và rồi, cô cúi đầu thật sâu.

“Cô thực sự xin lỗi. Đáng lẽ cô phải tin em. Đáng lẽ cô phải lắng nghe những gì em nói. Cô biết rằng dù bây giờ có xin lỗi đi chăng nữa thì cũng không thể được tha thứ. Dẫu vậy, xin hãy để cô được nói lời xin lỗi. Cô cũng đã làm phiền đến cả bố mẹ của em nữa.”

Không biết tâm ý có truyền đạt được hay không, cô chẳng thể đọc được bất cứ điều gì từ gương mặt ấy.

“Đây là tâm lòng của cô. Cô muốn em hãy đọc nó sau khi về nhà.”

Cô đưa ra một bức thư. Đó là bức thư mà Himiyama Misaki đã thức trắng đêm qua để viết. Cô đã viết đi viết lại không biết bao nhiêu lần. Xin lỗi bằng lời nói là quan trọng, nhưng cô muốn để lại một thứ gì đó hữu hình. Dù mọi chuyện đã thành ra thế này, cô vẫn muốn tin rằng những gì mình đã làm từ trước đến nay đều có ý nghĩa.

Bức thư chứa đựng toàn bộ tình cảm của cô. Đó là sự chuộc lỗi của Himiyama Misaki, đồng thời có lẽ cũng là một sự nuông chiều bản thân khi mong cầu được tha thứ.

Kokonoe Yukito phớt lờ bức thư đó, cậu thản nhiên khoác cặp lên vai và bước thẳng ra cửa lớp.

“Ah...” 

“Vậy thì, chào tạm biệt.”

Cứ như thế, trái tim của Himiyama Misaki đã vỡ vụn, và cô hoàn toàn từ bỏ con đường trở thành giáo viên của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Xong sau cô đổ cmn thằng bé luôn, lol
Xong sau cô đổ cmn thằng bé luôn, lol
[Lên trên]
Adrenaline có tên khác là Epinephrine, adrenaline là một hormon được giải phóng khỏi tuyến thượng thận. Adrenalin là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. Adrenaline tác dụng trong cơ thể con người lên cái gọi là adrenoceptor. Nó mở rộng đường hô hấp, có nghĩa là có thể hấp thụ nhiều oxy hơn. Hít thở nhanh, làm nhịp tim trở nên nhanh hơn và huyết áp tăng lên, do đó có thể bơm máu nhiều hơn qua cơ thể. Vì vậy, các cơ quan như tim, não, phổi và cơ được kích thích để làm việc mạnh mẽ hơn trong khi các cơ quan tiêu tốn nhiều năng lượng khác như đường tiêu hóa, da và các chi được giữ lại một thời gian.
Adrenaline có tên khác là Epinephrine, adrenaline là một hormon được giải phóng khỏi tuyến thượng thận. Adrenalin là một hormon có tác dụng trên thần kinh giao cảm, được sản xuất bởi cơ thể khi bạn sợ hãi, tức giận hay thích thú, cái làm cho nhịp tim của bạn đập nhanh hơn và cơ thể chuẩn bị cho những phản ứng chống lại nguy hiểm. Adrenaline tác dụng trong cơ thể con người lên cái gọi là adrenoceptor. Nó mở rộng đường hô hấp, có nghĩa là có thể hấp thụ nhiều oxy hơn. Hít thở nhanh, làm nhịp tim trở nên nhanh hơn và huyết áp tăng lên, do đó có thể bơm máu nhiều hơn qua cơ thể. Vì vậy, các cơ quan như tim, não, phổi và cơ được kích thích để làm việc mạnh mẽ hơn trong khi các cơ quan tiêu tốn nhiều năng lượng khác như đường tiêu hóa, da và các chi được giữ lại một thời gian.