Vol.5

Chương 44 - Shiori Kamishiro ②

Chương 44 - Shiori Kamishiro ②

Làm thế nào mới phải đây? Dù có suy nghĩ bao nhiêu đi nữa, câu trả lời vẫn lẩn tránh tôi.

Chỉ là, ở đâu đó trong thâm tâm, tôi đã lờ mờ nhận ra. Rằng câu trả lời ấy, chắc chắn không phải là thứ có thể tìm ra khi chỉ có một mình.

Một mình tôi sẽ chẳng thể nào chạm tới được. Thế nên, tôi không hiểu.

Bởi lẽ tôi luôn chỉ có một mình. Điều đó đã trở thành lẽ thường tình với tôi.

Tôi đã quen với sự cô độc. Quen cả việc bị ghét bỏ, hay việc phải hứng chịu những ánh nhìn thù địch.

Chuỗi ngày cô đơn lại mang đến cảm giác dễ chịu, ngọt ngào và an tâm đến lạ.

Tôi lao vào học tập. Vì không muốn gây thêm phiền phức cho gia đình.

Tôi rèn luyện thân thể. Để có thể vượt qua những rắc rối mà bản thân bị cuốn vào.

Tôi làm vậy chỉ vì việc học hỏi những thứ đó là cần thiết. Tôi chưa từng kỳ vọng vào ai, cũng chưa từng mưu cầu ai.

Cho đến tận bây giờ, liệu đã có thứ gì tôi thực lòng khao khát? Có điều gì tôi ước ao từ tận đáy lòng mình chăng?

Nếu quả thực từng tồn tại, thì đó cũng chỉ là ảo ảnh trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi tôi còn là một đứa trẻ ngây thơ chưa biết gì.

Chẳng biết từ bao giờ, những ngày tháng ấy đã trở nên hiển nhiên, thành một phần tự nhiên của cuộc sống. Một sự bình yên tầm thường và tẻ nhạt.

Thế nên tôi mới tự hỏi. Tại sao, tại sao không thể sớm hơn một chút nữa——

Bàn tay thiếu niên từng vươn ra trong quá khứ đã bị gạt phăng đi, để rồi giờ đây, cậu lại chẳng thể nắm lấy bàn tay thiếu nữ đang hướng về phía mình.

Hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Vậy nên hôm nay, vẫn chỉ đơn độc một mình, thiếu niên ấy lại tự mình đưa ra câu trả lời chưa thể tìm thấy mà chẳng cần dựa dẫm vào bất kỳ ai.

Trong khi vẫn chẳng hay biết điều đó là đúng hay là sai.

Tại sao, mọi chuyện cứ luôn chỉ bắt đầu khi đã quá muộn màng như thế.

‡‡‡

“Mình làm gì giờ nhỉ? Mình không rành game lắm đâu.” 

“Hay là chơi Bingo nhé? Trước tiên là bắt đầu từ việc làm phiếu Bingo đã——” 

“Đó đâu phải game cho hai người chơi đâu!?” 

“Cũng tại không chuẩn bị phần thưởng gì cả mà.” 

“Vấn đề đâu phải ở chỗ đó……” 

“Vậy trước tiên viết số từ 1 đến 500 đi.” 

“Tuyệt đối không bao giờ xong đâu! Cậu định chơi trong bao nhiêu tiếng vậy!?”

Suy đi tính lại một hồi, cuối cùng cả hai quyết định chơi game xếp gạch thông thường. Tôi không rành lắm, nhưng nghe nói đây là loại game hẹn hò mà khi hoàn thành các khối xếp hình, nhân vật nữ sẽ bị chinh phục. Cái quái gì vậy chứ! Tôi buột miệng kiểm tra thử thì thấy đó là sản phẩm của một nhà sản xuất bí ẩn chưa từng nghe tên. Dù có chút cạn lời nhưng không ngờ chơi lại khá cuốn, đến khi khiến nhân vật thứ 4 rơi vào khoái lạc thì trời cũng đã muộn.

“Carbonara được không?” 

“Đã lâu rồi mình mới lại được ăn món Yuki nấu đấy!”

Quần áo ướt đã được sấy khô bằng máy. Tôi kiểm tra nguyên liệu rồi nhanh chóng bắt tay vào nấu nướng. Có vẻ Shiori không giỏi tự nấu ăn cho lắm. Hay nói đúng hơn, cô ấy đột ngột bắt đầu sống một mình và bị đặt vào hoàn cảnh phải tự làm tất cả mọi thứ. Chắc là dần dần rồi cũng sẽ quen thôi. Nhìn vào căn bếp là đủ thấy cô ấy đã phải xoay sở chật vật thế nào rồi.

“Này. Đừng có suốt ngày ăn đồ cửa hàng tiện lợi đấy nhé.”

Tôi đơm đồ ăn ra đĩa và bày lên bàn. Dù chỉ là nấu nướng đơn giản, nhưng đây là khung giờ lỡ cỡ, ăn trưa thì quá muộn mà ăn tối thì hơi sớm. Tôi làm khẩu phần ít đi một chút với giả định là tối sẽ còn ăn thêm bữa nữa. Dù gì thì Kamishiro Shiori cũng đang trong tuổi ăn tuổi lớn mà. Lại còn SUGOI DEKAI nữa. Ăn ngần này chắc cũng chẳng bõ bèn gì đâu.

“Tạm thời thì mình cũng đang cố gắng đàng hoàng đấy chứ…… chỉ là thành quả hơi nghèo nàn thôi.” 

“Dù gì nấu cho một người ăn cũng phiền phức mà. Mà, rồi sẽ quen thôi.” 

“Đúng vậy ha! Itadakimasu.”

Ăn xong, sau khi rửa bát đĩa sạch sẽ, Shiori bắt chuyện với tôi bằng vẻ rụt rè.

“Cảm giác thế nào nhỉ, những lúc thế này thật tốt ha. Chắc do sống một mình chăng. Buổi đêm đôi khi mình cũng thấy hơi cô đơn, nên có ai đó ở bên cạnh làm mình vui lắm.” 

“Nhắc mới nhớ, nghỉ hè cậu không về nhà bố mẹ sao?” 

“Bố với mẹ cũng bảo mình về suốt, mình cũng đang tính sắp tới sẽ về đây.”

Shiori nhìn lên tờ lịch dán trên tường, nở một nụ cười khổ sở. Cuộc sống một mình thoải mái hay cuộc sống được bao bọc tận răng ở nhà bố mẹ, xem ra cũng là một vấn đề đau đầu đấy chứ.

“Hình như cậu là con một nhỉ. Chắc phụ huynh lo lắng lắm.” 

“Ahaha. Tuần nào cũng gọi điện thoại hết, đúng là bảo bọc quá mức ha.” 

“Cũng thường thôi mà. Mẹ tôi cũng bảo bọc thái quá, ngày nào chẳng mò sang phòng tôi ngủ.” 

“Lúc nãy mình cũng thắc mắc rồi, rốt cuộc là sao vậy chứ!? Thế là vượt xa cái ngưỡng bảo bọc quá mức rồi đấy!”

Ngược lại tôi mới là người muốn biết đây. Dạo gần đây tần suất bà ấy sang phòng tôi tăng đột biến. Điều gì đã thôi thúc mẹ tôi đến mức đó chứ? Hơn nữa, việc bà ấy và bà chị đã chiếm đóng phòng tôi từ trước cứ kìm kẹp lẫn nhau một cách vi diệu cũng là một bí ẩn. Làm ơn đi, hai người hòa thuận giùm tôi cái.

“Cậu có hối hận khi chọn cuộc sống này không?” 

“K-Không có chuyện đó đâu! Bây giờ ngày nào mình cũng thấy vui vẻ cả. Vì mình rất ghét nếu cứ thế mà chia tay nhau……”

Ánh mắt Shiori chợt bắt lấy tôi. Cô thiếu nữ ngây thơ, hồn nhiên có thể thân thiết với bất kỳ ai ấy, chẳng biết từ bao giờ đã bắt đầu vương vấn những nét u sầu. Một sự thay đổi nhỏ nhặt. Dẫu vậy, với những người gần gũi cô ấy, đó là một thay đổi lớn đủ để cảm nhận được.

“Mình thích Yuki. Không chỉ vì muốn chuộc lỗi đâu. Mình muốn được ở bên cậu. Mình chỉ muốn cậu hiểu điều đó thôi.”

Những lời ấy truyền đến thẳng thắn vô cùng, như chặn đứng mọi đường lui. Vì vậy, tôi buộc phải đưa ra câu trả lời. Nếu chỉ đơn thuần là phiền muộn lo âu, tôi đã nghĩ chỉ cần nói rằng không cần thiết phải thế và giữ khoảng cách thì mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Giá mà đó vẫn chỉ là một lời tỏ tình giả dối thì tốt biết mấy. Một suy nghĩ tồi tệ coi rẻ cảm xúc của Shiori. Nhưng đôi mắt chứa chan sự quyết tâm kia đang khẳng định rằng cô ấy sẽ không bao giờ để tôi hiểu lầm như thế thêm một lần nào nữa.

Có vẻ như tôi được vài người dành tình cảm cho. Tôi không có sự đần độn hay cái khí lượng của mấy gã nhân vật chính trong truyện tranh Harem. Tôi không tài nào tiếp tục hành xử vô tư lự như kiểu đó được.

Việc cứ để mặc người ta hướng tình cảm về phía mình, vờ như không nhận ra và cứ treo lơ lửng mãi như thế thật tàn nhẫn. Thời gian trôi đi công bằng với tất cả mọi người. Giam cầm thanh xuân, khoảng thời gian hữu hạn ấy, vào một kẻ như tôi là tội đồ. Ai cũng có quyền được hưởng khoảng thời gian huy hoàng nhất của đời người. Và không ai có tư cách tước đoạt điều đó cả.

Thế nên, hãy nói ra thôi. Không tô vẽ, chỉ nói sự thật. Dẫu cho câu trả lời ấy có gây tổn thương, thì Shiori cũng nên sống trọn tuổi trẻ của riêng mình.

Dù từ chối hay trì hoãn thì cũng đều gây tổn thương cả thôi. Chỉ khác nhau ở vết thương lớn hay nhỏ. Dù vậy, tôi không nên cứ mãi mập mờ, gieo rắc hy vọng và kỳ vọng để rồi đùa giỡn với tình cảm của người khác.

“Shiori, tôi không thể chấp nhận lời tỏ tình của cậu.”

Tôi nghe rõ tiếng nín thở của cô ấy. 

Trong một khoảnh khắc, tôi không thể làm ngơ trước gương mặt méo xệch đi như sắp khóc ấy.

“Mình không thể ở bên cạnh cậu sao? Rốt cuộc cứ phải là Suzurikawa-san mới được à?” 

“Tôi cũng sẽ nói với Hinagi những lời y như vậy.” 

“……Hả? T-Tại sao……?”

——Mình không muốn nói, đừng bắt mình phải nói ra! Đâu đó trong tim, sự giằng xé ấy đang cuộn trào dữ dội.

Dẫu vậy, tôi biết rằng nếu không nói ra điều đó thì sẽ chẳng thể nào thuyết phục được.

“……Bởi vì tôi không thể yêu ai cả.”

Đó là lời thật lòng duy nhất.

“L-Là tại mình sao? Nếu mình không làm chuyện đó thì……!”

Tôi khẽ dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt đang rơm rớm trên đôi mắt to tròn kia.

“Không phải đâu. Cậu chẳng làm gì sai cả. Tất cả chỉ là do lỗi của tôi thôi. Cậu cứ hận tôi đi. Ghét bỏ tôi đi. Vì thế, cậu cũng nên tiến về phía trước đi thôi.” 

“Đừng mà Yuki! Mình không làm thế được……” 

“Cậu rất được hâm mộ mà. Chắc chắn cậu sẽ tìm được một đối tượng tuyệt vời thôi. Dù cái gã ở câu lạc bộ bóng đá kia thì miễn bàn, nhưng vẫn còn khối người tốt, kiểu tên ikemen xán lạn kia chẳng hạn.” 

“Người khác thì không được! Người mình thích là——” 

“Việc làm quản lý cũng hãy dừng lại sau giải đấu mùa thu đi. Cuộc chuộc tội của cậu đã kết thúc rồi. Cậu đã giúp đỡ quá đủ rồi. Chắc hẳn cậu được rất nhiều câu lạc bộ thể thao mời gọi đúng không? Có rất nhiều người đang kỳ vọng vào cậu mà.” 

“Tại sao chứ……. Cùng làm đi mà! Nếu không có Yuki thì còn ý nghĩa gì nữa đâu!”

Quá khứ thế nào cũng chẳng quan trọng. Chuyện bị chấn thương tôi vốn dĩ cũng chẳng bận tâm ngay từ đầu. Đây chỉ đơn giản là chuyện chia tay. Được tỏ tình và đã từ chối. Chỉ là một phân cảnh thường thấy ở bất cứ đâu. Vậy mà nó lại đan xen phức tạp thế này. Vốn dĩ hai sự việc này khác nhau, và chuyện thanh toán quá khứ đã xong từ lâu rồi.

“Cảm ơn cậu vì tất cả từ trước đến giờ nhé.” 

“Không chịu đâu…… mình không muốn rời xa cậu……”

Bàn tay cô ấy chạm vào má tôi như muốn níu kéo. 

Làm thế nào để cô ấy có thể bước tiếp đây? Làm thế nào để rũ bỏ được quá khứ? Phải chăng bị ghét bỏ là cách tốt nhất? Nếu cô ấy nghĩ rằng việc thích một kẻ tồi tệ như thế này là sai lầm, rằng chẳng đáng để bận lòng, rằng tôi là một vết nhơ——

“Kamishiro Shiori, tôi vẫn luôn ghét cô. Từ giờ đừng lại gần tôi nữa.” 

“Yuki……?”

Tôi gạt tay Shiori ra và đi thẳng ra cửa. 

Bước ra ngoài, những đám mây dày đặc đã tan đi, ánh nắng đang dần trở lại.

“Vậy nên, tạm biệt.”

Tôi thì thầm khẽ khàng mà không ngoảnh đầu lại. Dù có làm cách nào đi nữa, tôi biết kết cục vẫn sẽ khiến người ta đau buồn. Dù vậy, việc mong muốn cô ấy được hạnh phúc có lẽ là một sự mâu thuẫn chăng. Nếu tôi có thể yêu một ai đó, liệu có tồn tại một tương lai mà tôi yêu Shiori không? Dù thế nào thì đó cũng chỉ là giả định, một câu hỏi không có lời giải đáp.

Chỉ riêng việc nhận lời tỏ tình rồi từ chối thôi đã đau đớn đến nhường này, tôi không thể tưởng tượng nổi việc đã có quan hệ rồi mà còn ngoại tình sẽ khiến đối phương tổn thương sâu sắc đến mức nào nữa. Không đời nào, tôi không thể làm chuyện như vậy được. Quả nhiên lão già đó đúng là rác rưởi. Tôi hiểu rõ tại sao mẹ lại ghét lão đến thế.

Tôi là Kokonoe Yukito, một thằng đàn ông không thể trở thành nhân vật chính trong truyện Harem.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Spaghetti alla carbonara là một món ăn mì Ý từ Roma nấu với trứng, phô mát, thịt muối, và tiêu. Ngoài Spaghetti, các loại mì khác như fettuccine, rigatoni, linguine hay bucatini cũng được dùng.
Spaghetti alla carbonara là một món ăn mì Ý từ Roma nấu với trứng, phô mát, thịt muối, và tiêu. Ngoài Spaghetti, các loại mì khác như fettuccine, rigatoni, linguine hay bucatini cũng được dùng.