(LN) Tập 3

Chương 1.2: Thiêu rụi đi thứ lí trí phán quyết điên loạn (2)

Chương 1.2: Thiêu rụi đi thứ lí trí phán quyết điên loạn (2)

Tôi trở về nhà sau cuộc săn ở hầm ngục. Chỉ riêng trong buổi sáng hôm nay, tôi đã thu về một lượng kinh nghiệm lớn chưa từng có. Và dĩ nhiên là tôi đã đạt đủ các điều kiện để thăng cấp. Nếu Lastiara còn ở đây, tôi chắc chắn sẽ nhờ cô ấy thăng cấp cho mình. Đáng tiếc là cô ấy vẫn chưa về. Phải đi một mạch đến tận Whoseyards, tôi đoán cô ấy sẽ không thể quay lại một sớm một chiều được.

Tiếp theo, tôi đi tìm Maria, nhưng đến cả em ấy cũng vắng mặt. Bộ việc học ma thuật mới khó khăn đến vậy ư?

Chỉ có mỗi mình ở đây.

Tôi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, tự hỏi rằng liệu bản thân đã về quá sớm. Ánh hoàng hôn tuyệt đẹp đang chiếu rọi vào căn phòng. Một cơn buồn bã khó tả chợt ập đến, thôi thúc tôi bước ra ngoài.

Tôi sẽ dùng chỗ thời gian còn lại để đi đến nhà thờ và xử lý chỗ kinh nghiệm mà mình đã tích lũy được. Thăng cấp sớm bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu mà. Ngoài ra thì tôi còn phải đi đổi đống ma thạch đã lụm được nữa.

Sau đó thì mình có thể đi mua sắm để thay đổi không khí và khép lại ngày bằng một chuyến ghé thăm Dia.

Vừa bước đi vừa dựng lên lịch trình trong đầu, tôi bước xuống con dốc và tiến vào thị trấn của Vart.

Tản bộ một mình trên con đường trung tâm được tô điểm bởi ánh hoàng hôn, bản thân lại một lần nữa nhấn chìm trong cảm giác cô đơn đầy bí ẩn. Hai bên đường được trang trí bởi nhiều viên ma thạch lung linh màu đỏ nhạt dưới ánh hoàng hôn. Những tia sáng mập mờ từ chúng làm cho trái tim tôi xáo động, khiến cho bước chân tôi nhanh dần lên như thể chúng đang cố để chạy trốn khỏi nỗi buồn. Cứ như vậy, tôi đã đứng trước cửa nhà thờ từ khi nào.

Tình cờ là ngay khi bước vào, tôi đã có thể tìm được một vị linh mục niệm chú, cũng như vài người dân đang cầu nguyện. Buổi lễ thăng cấp đã bắt đầu. Tuy không rõ cầu nguyện giữa chừng có hiệu nghiệm hay không, tôi vẫn ngồi xuống hàng ghế phía sau và bắt đầu cầu nguyện trong tâm trí.

Một nơi tĩnh lặng và yên bình. Đôi khi tôi lại mở bảng trạng thái ra và kiểm tra xem mình đã thăng cấp chưa, để rồi nhận ra rằng chưa có gì thay đổi và quay trở lại việc cầu nguyện. So với ma thuật giúp thăng cấp của Lastiara thì quá trình nhà thờ lâu la hơn rất nhiều. Tôi giết thời gian bằng cách nhìn xuống bảng trạng thái của mình rồi lại nhìn lên những tấm cửa kính của nhà thờ. Những tấm kính có hoa văn của một người phụ nữ với đôi cánh đang dang rộng tỏa ra một hào quang vô cùng chói mắt. Như một bài thử, tôi dùng『Phân tích』lên nó và bị sốc một phen khi biết được rằng toàn bộ kính ở đây đều được làm bằng ma thạch.

Trong khi còn đang mải ngắm nhìn xung quanh nhà thờ, vị linh mục cúi đầu và kết thúc bài kinh thánh của mình. Những người cầu nguyện cũng cúi đầu theo ông, rồi từng người bọn họ đứng dậy và sắm sửa để rời đi. Tôi thì vẫn ngồi yên, ngắm đi ngắm lại cái bảng trạng thái của bản thân.

Thông số

Tên : Aikawa Kanami

HP: 345/372

MP: 221/653-200  

Chức nghiệp : Không có

Cấp độ: 13

Sức mạnh: 7.82

Thể lực: 8.02

Khéo léo: 9.35

Nhanh nhẹn: 12.01

Trí tuệ: 11.73

Ma thuật: 29.78

Tiềm năng: 7.00

Kinh nghiệm: 20235/35000

Tôi đã thăng cấp, nhưng đống điểm thưởng thu được thì tính sao đây?

Cho đến giờ, tôi luôn cảm thấy mình cần phải dồn điểm vào HP và MP, nhưng có lẽ đã đến lúc xem xét các lựa chọn khác.

Thứ gì có độ quan trọng chỉ đứng sau thể lực và sức chịu đựng nào?

Tôi đoán là hỏa lực để tiêu diệt lũ quái. Và chỉ cần suy nghĩ một chút thì sẽ thấy rằng Sức mạnh và Ma thuật có lẽ liên quan đến hỏa lực.

Thông số

Tên : Aikawa Kanami

HP: 345/372

MP: 221/657-200  

Chức nghiệp : Không có

Cấp độ: 13

Sức mạnh: 7.82

Thể lực: 8.02

Khéo léo: 9.35

Nhanh nhẹn: 12.01

Trí tuệ: 11.73

Ma thuật: 30.08

Tiềm năng: 7.00

Kinh nghiệm: 20235/35000

Ma thuật của tôi đã tăng thêm 0.30 và, tuy chỉ có một ít, MP của tôi cũng đã tăng lên.

Tôi đã mong rằng nó sẽ tăng vọt thêm 1.00, nhưng có vẻ thế thì thuận tiện quá. Liệu các chỉ số khác cũng tăng theo tỉ lệ 0.30 mỗi điểm hay không, tôi sẽ không biết được trừ khi phân bố thêm điểm. Sau tôi sẽ dồn thêm một hai điểm vào Sức mạnh và tìm hiểu xem liệu có một cơ chế ẩn nào đó đằng sau việc chia điểm này không.

Cân nhắc xong các chỉ số của bản thân, tôi đứng dậy, lòng tràn ngập sự thỏa mãn trước cái tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn. Sau đó, ngay khi chuẩn bị rời khỏi nhà thờ, đôi chân tôi khựng lại. Một hiệp sĩ quen đang đứng ở phía bên kia cánh cửa. Tôi có thể cảm nhận được thông qua《Dimension》.

May mắn là kể từ trận chiến với anh Hine vào ban sáng, tôi đã thận trọng hơn và tăng cường《Dimension》. Nhờ vậy, tôi đã phát hiện ra tên hiệp sĩ kia trước khi đặt chân ra ngoài.

Thông số

Tên: Palinchron Legacy 

HP: 311/312

MP: 42/62

Chức nghiệp: Hiệp sĩ

Cấp độ: 22

Sức mạnh: 7.90

Thể lực: 9.87

Khéo léo: 11.89

Nhanh nhẹn: 5.67

Trí tuệ: 7.34

Ma thuật: 4.87

Tiềm năng: 1.80

Kĩ năng thiên bẩm :

 - Quan nhãn: 1.45

Kĩ năng đạt được :

 - Kiếm thuật: 1.89

 - Thánh thuật: 1.23

 - Thể thuật: 1.87

 - Chú thuật: 0.54

Lục lại ký ức của mình, tôi nhớ ra Palinchron chính là tên hiệp sĩ mà mình từng gặp ở chợ nô lệ. Một kẻ thiếu thân thiện, chuyên đi thao túng người khác.

Tôi từ bỏ việc đi ra ngoài bằng lối vào chính của nhà thờ và tìm một lối đi khác bằng《Dimension》. Nhưng sau đó vị ‘hiệp sĩ’ đã di chuyển. Cánh cửa nhà thờ bật ra và một người đàn ông cao ráo bước vào.

Như lần trước, phong cách của hắn vẫn chẳng giống một hiệp sĩ chút nạo. Hắn vận một bộ đồ trông như những gì mà các thương gia thường mặc và chúng chắc chắn không phục vụ việc di chuyển trong chiến đấu. Điều duy nhất khiến cái danh hiệp sĩ của hắn có phần đáng tin chính là thanh kiếm ở bên hông.

Lắc lư mái tóc màu nâu bùn của mình, Palinchron rảo bước về phía tôi.

  “Ây da, tình cờ thật đó, ông anh Sieg.”

Tôi biết thừa là chẳng có sự tình cờ nào ở đây. Tên này chắc chắn đã đứng chờ tôi ở bên ngoài nhà thờ. Lí do mà hắn ta bước vào đây chỉ là do tôi đã mở rộng《Dimension》để tìm lối thoát.

  “Ừ, đúng là tình cờ nhỉ? Cứ thể ông bám theo tôi ấy. Bộ cái công việc mà mấy người gọi là hiệp sĩ ấy rảnh rang thế à?”

Cho tới giờ, tôi vẫn luôn dùng kính ngữ khi nói chuyện với các vị hiệp sĩ khác. Tuy nhiên, không hiểu vì sao tôi lại chẳng muốn làm vậy với Palinchron.

  “Ái chà, lộ mất rồi. Xem ra cậu sở hữu một ma thuật quan sát ngon nghẻ phết. Đột nhiên năng lượng ma thuật của cậu tăng lên, làm tôi giật hết cả mình và chạy vào trong đó.”

Nói cách khác, tên này cũng sở hữu một ma thuật quan sát ư? Khả năng cao là hắn đang nắm giữ một thứ gì đó có khả năng tương tự《Dimension》. Việc đón đầu được tôi ở đây chính là nhờ ma thuật đó. Và cả lần trước nữa, những lần tôi gặp phải hắn hẳn đều là vì hắn đã sử dụng ma thuật này. Có thể tất cả đều liên quan đến kĩ năng『Chú thuật』kia.

Nó là một loại ma thuật mà tôi chưa từng nghe qua trong suốt quá trình thu thập thông tin của mình.

  “Và ông muốn gì ở tôi? Ông cũng muốn thách đấu sao?”

  “Oi oi, nguy hiểm thế. Tôi chỉ đến đây trò chuyện thôi. Không phải cậu đã đánh lui được cả Sera, Ragne lẫn Hine sao? Nếu là vậy thì tôi sẽ chẳng phải là đối thủ của cậu đâu. Dù sao thì tôi cũng đang đánh nhau với lão Hopes để tranh cái vị trí thấp nhất trong hội Thiên hiệp mà.”

Palinchron giễu cợt nhún vai.

Tuy nhiên, tôi cũng không hạ thấp cảnh giác của mình xuống. Cố định được khoảng cách an toàn, tôi sử dụng 『Phân tích』 lên toàn bộ người hắn.

Kiếm sắt

Sức tấn công: 2

Một thanh kiếm làm bằng sắt. Không có gì đáng kể khác.

Hắn ta không trang bị thêm bất kì vũ khí nào ngoài thanh kiếm sắt kia.

Nhận ra tôi đang nâng cao cảnh giác và quan sát trang bị của bản thân, Palinchron cố gắng xoa dịu bầu không khí.

  “Nghiêm túc đó. Tôi thực sự, thực sự chỉ tới đây nói chuyện một chút thôi. À, thành kiếm này à? Nó là một thanh kiếm bình thường tôi thó tạm từ trạm nghỉ của các hiệp sĩ ở quanh đây ấy mà.”

  “Chà, sáng nay, tôi cũng bị tấn công bởi một người đang tỏ ra thân thiện, nên…”

  “Ha ha, tôi biết tôi biết. Là Hine đúng không? Chính vì tôi biết nên tôi mới tới đây để nói chuyện.”

Giữ nguyên nụ cười trên môi, Palinchron ngồi xuống mép của một băng ghế gần đó.

Xung quanh đây không có bất kì sự hiện diện nào khác. Vì đã xong việc nên vị linh mục đã đi vào sâu trong nhà thờ. Thật sự rất bất thường khi chỉ còn mình tôi và Palinchron bên trong đây.

  “Nếu ông biết thì có lẽ cũng đã đoán ra được rồi. Niềm tin của tôi vào hiệp sĩ là gần như là bằng không. Tôi sẽ rất vui lòng nếu ông giữ khoảng cách vừa đủ để kiếm mình không chạm tới.”

  “Hiểu rồi, thế thì tôi sẽ không lại gần hơn nữa. Hứa rồi nhé… Giờ thì, ta nói chuyện được chưa nhỉ?”

Trong khi nói vậy, Palinchron đặt thanh kiếm của mình xuống đất để thể hiện thiện ý. Cái sự vâng lời kia ngược lại khiến cho hắn ta thêm phần đáng ngờ hơn. Kể cả khi không có kiếm, hắn vẫn có cách thức khác để tấn công mà.

Tuy nhiên, tôi không thể từ chối nói chuyện sau khi đối phương bày tỏ thành ý như vậy được. Hơn nữa, bao gồm cả vấn đề của anh Hine, có vài điều mà tôi muốn được nghe kể trực tiếp bởi ai đó đến từ Whoseyards. Không còn lựa chọn nào khác, tôi ngồi xuống mép còn lại của băng ghế mà Palinchron đang ngồi.

Dtngffwm o

  “Nếu chỉ nói chuyện thôi thì…”

  “Cảm ơn ông anh nhiều. Không bắt chuyện được với cậu thì rắc rối cho tôi lắm đó.”

Thờ phào xong, Palinchron tiếp tục.

  “Kể cho tôi xem, mọi chuyện thế nào? Trừ tôi ra thì cậu đã hạ gục được toàn bộ thành viên Thất Thiên Hiệp sĩ chưa?”

Không thể nói là tôi đã nhìn trước được câu hỏi này.

  “Không, không phải là toàn bộ. Những người mà tôi đã hạ được là… chị Radient, chú Hopes, Raggie và anh Hine, bốn người họ.”

  “Ừ hử, được, tôi hiểu rồi.”

Palinchron trông có vẻ hạnh phúc trước tin tôi đã hạ gục những người đồng nghiệp của mình.

  “Đến lượt tôi hỏi. Tại sao anh Hine lại hành động như vậy, ông biết không?”

  “À, tôi biết chứ.”

Palinchron đáp lại ngay tức khắc.

Tôi không ngờ là hắn sẽ trả lời thành thật như vậy, nên việc này khiến tôi có chút ngỡ ngàng.

Palinchron bật cười khi nhìn thấy phản ứng của tôi.

  “Đừng bất ngờ thế. Ông anh Sieg đã trả lời rất thành thật nên là đương nhiên là tôi cũng sẽ trả lời thành thật rồi.”

  “Nói nhanh đi…”

  “Được rồi. Để tôi trả lời một cách đơn giản. Đó là do, chà—tôi đã khiêu khích cậu ấy. Mấy ngày gần đây, trong khi giả vờ như là mình chẳng biết gì, tôi liên tục trêu đùa cậu ta bằng mấy câu như ‘A, hình như Sieg đang vui vẻ cùng với chủ nhân kìa. Cứ như thể, ngài chỉ là một thiếu nữ bình thường vậy’ hay ‘Bị lừa dối kể từ khi được sinh ra mà còn chưa từng một lần một lần chạm tới cái gọi là hạnh phúc dù chỉ nhỏ nhặt nhất… Ý tôi là, đúng việc này là vì lợi ích của quốc gia, nhưng tôi vẫn không khỏi cảm thấy xót thương cho người’, vân vân và mây mây… Và nó hiệu nghiệm ngay lập tức. Cậu ấy đã phát điên lên và chạy đi giúp chủ nhân. Ha ha, nhiệm vụ hoàn thành mỹ mãn nhỉ.”

Palinchron đáp lại cùng với một nụ cười. Nụ cười ngây thơ của đứa trẻ vừa đi chọc tức người khác thành công. Sự cách biệt giữa nụ cười ấy và những điều hắn vừa nói khiến người tôi cứng đơ lại.

  “Khiêu khích?”

  “Tôi nổi tiếng là một kẻ đi khiêu khích người khác đó. Cả ma thuật mà tôi sở hữu nữa, phần lớn chúng đều được dùng đối phó với tâm trí.”

  “Nhưng tại sao? Tại sao—”

  “Vì làm thế trông có vẻ vui. Tôi cũng muốn báo hại cho cái quốc gia Whoseyards này nữa. Chà, cơ mà chủ yếu vẫn là do sở thích của tôi thôi.”

Palinchron cười lớn lên. Còn tôi thì chỉ nín thin thít.

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với một con người có ác ý thuần túy như hắn, tới mức tôi còn không biết mình nên phản ứng thế nào. Thật là kinh hãi khi lại có một kẻ có thể chọc điên người khác một cách vô tư lự như vậy.

Trong khi tôi vẫn đang chết lặng, Palinchron tiếp tục.

  “Tới lượt tôi hỏi. Này ông anh, về chủ nhân, Lastiara, cậu có muốn cứu lấy người không?”

Cứu Lastiara? Nghĩa là, Lastiara đang ở trong tình thế cần phải được cứu giúp ư?

Lời nói của Palinchron y như một loại độc tố, giống như bị bắt phải uống acid vậy. Với tôi, Palinchron chẳng khác gì một con quỷ biết phun nọc, hay thứ gì đó tương tự.

Đề phòng trước cái ma thuật điều khiển tâm trí được đề cập khi trước, tôi kiểm tra chỉ số của mình. Tuy nhiên, thông số của tôi không có gì bất thường. Đây đơn giản là kĩ năng giao tiếp của Palinchron.

Dù chỉ là nói chuyện, để đầu tôi đau như búa bổ thế này…

  “Cứu? Ý ông là sao?”

  “Hở, không phải cậu được Hine kể cho rồi ư? A, nếu cậu không được kể thì hết cách thật. Tôi sẽ giải thích cho. Coi là ân huệ thêm đi. Bí mật của Whoseyards và bí mật của chủ nhân, tôi sẽ giải thích nó một cách từ tốn và tường tận. Hà, hết cách thật.”

Palinchron trơ trẽn lặp đi lặp lại cụm “hết cách thật”.

  “Để tôi nói một cách đơn giản. Lastiara Whoseyards là… vật hiến tế cho lễ Giáng Sinh. Ngài ấy được tạo ra làm cơ thể phục vụ sự tái thế của thánh Tiara. Đương nhiên là khi bị nhét vào bên trong người một thứ như vậy, cái bản ngã mang tên Lastiara sẽ tan biến. Cho ngắn gọn, hai ngày nữa, ngài ấy sẽ chết.”

Hắn ta thản nhiên đề cập đến cái chết của Lastiara.

Trái tim tôi đập liên hồi một cách khó chịu. Cơn đau nhói này, tôi cảm nhận một lần trước đây rồi.

Ngay bây giờ, tình thế cũng giống như hồi đến chợ nộ lễ đó. Tôi đang bị khiêu khích theo một cách tương tự.

Palinchron liên tục nói về số phận bất hạnh của một cô gái, rồi đập cái nụ cười thảm thương trên khuôn mặt mình vào tôi như thế hắn muốn hỏi rằng: ‘Cứ để mặc chuyện như vậy liệu có ổn không?’.

  “Ông nói thật không?”

  “Tôi không bao giờ nói dối. Tuy nhiên, ông anh Sieg mới là người quyết định điều đó.”

Tôi chẳng có lí do gì để tin hắn ta. Một kẻ nói dối sẽ không bao giờ thừa nhận rằng mình đang nói dối.

Song, đối chiếu nó với cuộc trao đổi giữa anh Hine và Lastiara, mọi thứ dần trở nên nhất quán với nhau.

  “Giải thích kĩ hơn đi.”

Nếu có thể, tôi vẫn muốn tin rằng hắn ta chỉ đang nói dối. Và để tìm ra sự mâu thuẫn, tôi ép hắn đi sâu vào chi tiết.

  “Được thôi. Cậu muốn tôi nói bao nhiêu tùy thích. Sau cùng, cậu có quyền được biết mà.”

Khóe miệng Palinchron cong lên và hắn ta rướn lại gần tôi hơn.

Nụ cười của hắn y như nụ cười của một con nhện khi có mồi xa vào lưới. Không phải nụ cười khát máu của lũ động vật có vú hay lũ bò sát, mà là một nụ cười lạnh giá đặc trưng của một con côn trùng.

  “Trước tiên, Lastiara không phải là con người. Ngài ấy không chui ra từ bào tử của ai và cũng chẳng phải là một sinh vật sống hẳn hoi. Ngài ấy là một viên ma thạch dạng người được làm ra từ việc trộn máu thịt của con người lẫn với đá quý. Chúng tôi gọi nó là ‘jewelculus’. Cậu có biết không? Kể cả với cái thân hình đó, ngài ấy mới chỉ là một cô bé 3 tuổi.”

Bằng một tông giọng còn nhẹ nhàng hơn cả khi trước, hắn ta tiết lộ rằng Lastiara không phải con người.

Tuy nhiên, tôi đã biết điều đó. Chính Lastiara đã kể với tôi.

Việc cô chỉ mới có 3 tuổi là thông tin mới, nhưng tôi cũng đã lờ mờ cảm nhận được. Sự bất tương đối giữa tâm trí và cơ thể của cô là quá rõ ràng. Hơn nữa, điều này cũng giải thích cho sự non nớt trong suy nghĩ của cô ấy.

Tuy nhiên, tôi vẫn hỏi lại để xác nhận.

  “Lastiara nói rằng cô ấy 16 tuổi.”

  “À, đó là tuổi của cơ thể. Ngài ấy hẳn đã chọn dùng độ tuổi sinh học của mình thay vì độ tuổi thật để không làm cậu phải bối rối.”

Lúc ở lễ hội, Lastiara có chèn thêm cụm ‘ít hay nhiều’ khi nói rằng bản thân 16 tuổi.

Mọi thứ đúng như lời của Palinchron. Tôi không thể tìm ra bất kì một sự mâu thuẫn nào.

  “Tiếp tục.”

  “Được rồi. Vậy thì tại sao, tại sao Whoseyards lại làm một 'jewelculus'—một cái ‘cơ thể nhân tạo’ chứ? Đó chính là để hồi sinh một con người vĩ đại ở quá khứ.”

Palinchron vui sướng trả lời trong khi dang rộng đôi tay mình ra. Từng từ mà hắn thốt ra, từng chữ cái đó đều ăn mòn dần trái tim tôi.

  “Tại thánh đường, giọt máu của vị thánh đến từ quá khứ đang được bảo quản kín đáo. Hình như đã từng có rất nhiều thử nghiệm và thất bại trong việc mang cụ tổ của ma thuật, thánh Tiara, trở lại trần gian. Cho tới dạo gần đây, họ bắt đầu để mắt đến đặc trưng trong máu của một ma thuật sư. Máu có khả năng lưu trữ thuật thức và ma trận. Nếu là vậy, họ cho rằng có thể nhân cách của Thánh Tiara có thể vẫn còn được lưu giữ trong giọt máu mà người đã để lại. Thật sự ấy, mấy người này kiên trì quá thể mà.”

Tôi không thấy bất kì một sự tôn kính nào từ Palinchron dành cho vị thánh kia. Tất nhiên là cả tôi cũng vậy.

Theo hướng này, giọt máu đó…

  “Nói cách khác, nhiệm vụ của 'jewelculus' Lastiara là phải uống máu của vị thánh đó và giao nộp cơ thể của mình. Cái giọt máu chảy trong cơ thể đã được đong đầy bằng thuật thức chuyển giao. Ngài ấy được sinh ra để làm vật chứa cho sự tái sinh của chính mình---Không, ngài ấy được sinh ra là để chết.”

Chính là thứ dùng để giết chết Lastiara.

Đến nước này, tôi chỉ có thể coi Thánh Tiara là kẻ thù của mình.

  “Sự tái sinh của Thánh Tiara cũng đã được tiên đoán trong kinh thánh của Giáo đường Lavahn. Và thời điểm cho việc đó chính là vào năm nay. Cả Whoseyards đang hành động để có thể theo bước lời tiên tri. Toàn bộ người dân của Whoseyards cũng đang ngóng chờ điều này. Giáng sinh năm nay sẽ rất khác biệt so với mọi năm. Nó sẽ diễn ra vào hai ngày nữa và đó cũng chính là số thời gian ít ỏi Chủ nhân còn trước khi lâm sinh. Ha ha ha, giờ thì cậu sẽ làm gì đây nào, ông anh Sieg?”

Palinchron kết thúc bài giải thích mạch lạc và chuyển ánh mắt tròn xoe của mình về phía tôi, chờ đợi lời phản hồi.

  “Có phải Lastiara đã lựa chọn chấp nhận mặc cho đã biết hết tất cả?”

  “Ngài ấy ít nhất cũng đã được giải thích rằng một ngày nào đó bản thân sẽ hòa làm một với thánh Tiara. Lời giải thích có thể hơi mơ hồ, nhưng tôi chắc chắn chủ nhân cũng đã nhận nhận được rằng bản thân sẽ tan biến trong quá trình đó. Người chịu trách nhiệm cho việc giảng dạy ngài là Hine nên tôi không biết được chi tiết, nhưng để có thể tẩy não một đứa trẻ vừa mới sinh ra chắc chắn không phải là một điều khó khăn.”

Palinchron nín cười trong khi gửi gắm khả năng của việc tẩy não.

Lastiara hẳn đã coi việc bản thân trở thành thánh Tiara vào lễ Giáng Sinh là một điều hiển nhiên. Nếu không, cô sẽ không thể nào thám hiểm Mê Cung một cách thong thả như vậy. Đặt bất kỳ một người bình thường nào vào hoàn cảnh của cô, họ hẳn đã chạy vút đi một nơi xa thật xa như lời của anh Hine rồi.

  “Lastiara không có bất kì nghi ngờ gì về buổi lễ ư?”

  “Chính xác hơn, ngài ấy đã được điều chỉnh để không còn bất kì nghi ngờ nào, có lẽ vậy. Cuộc đời của ngài đã được định sẵn. Tương lai của ngài được nhào nặn bởi bàn tay của kẻ khác, ấy chính là số phận của Lastiara Whoseyards.”

  “Định sẵn… Số phận…”

Hai từ ấy cứ vương vấn lại trong đầu tôi.

Một cuộc đời định sẵn bởi số phận? Cũng giống như mình----

  “Rõ ràng tất cả đều nằm trong kế hoạch của Whoseyards, cậu thấy vậy không?”

Mặc kệ sự thay đổi biểu hiện của tôi, Palinchron tiếp tục.

Tôi rũ bỏ những thứ đang níu kéo mình để quay lại cuộc trò chuyện.

  “Kế hoạch? Kế hoạch gì cơ?”

  “À, hỏi hay lắm. Một kế hoạch vô cùng, vô cùng vui nhộn, khiến tôi không thể nào cưỡng lại việc kể cho cậu về nó được. Kế hoạch sẽ như thế này: ‘Lastiara sẽ tình nguyện tham gia vào buổi lễ và trở thành thánh Tiara. Điều này sẽ được công bố vào ngày lễ Giáng Sinh, trước sự vui mừng của dân chúng. Câu chuyện sau đó sẽ là cả một sử thi anh hùng. Sử dụng sức mạnh kỳ diệu của mình, cô sẽ khai phá những nơi chưa ai đặt chân tới trong Mê Cung, mở rộng Chính lộ và cướp lấy danh hiệu kẻ mạnh nhất từ tay Glenn. Nhân tiện thì Glenn cũng góp một tay vào kế hoạch. Sau đó, cô sẽ trở thành quán quân của Đại hội Võ đấu, khiến danh tiếng của bản thân sẽ vang vọng khắp lục địa. Sử dụng sức mạnh kỳ diệu của mình, cô giúp đỡ mọi người trong lãnh thổ Whoseyards trên đường khải hoàn về quê hương. Cuối cùng, vị huyền thoại sống sẽ giáng lâm với tư cách tổng chỉ huy tại mặt trận phía bắc lục địa. Sử dụng quyền lực và sức mạnh của mình, trận chiến sẽ kết thúc với chiến thắng áp đảo của Whoseyards’! Hoan hô, hỡi vị anh hùng của chúng ta! Một câu chuyện tuyệt vời phải không? Đó là kế hoạch mà bọn họ đã lập nên.”

Bằng một cách sắc sảo, như thể đang kể lại cuộc đời của một anh hùng nào đó, Palinchron trả lời về tương lai của Lastiara.

Cái kế hoạch đấy, giống y như những câu chuyện cổ tích mà cô hằng thích thú.

Lastiara hẳn sẽ thích chuyện này.

Đó là khi tôi nhận ra, thế này quá tiện lợi. Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng liệu cả sở thích lẫn tình yêu của cô đều là được sắp đặt một cách giả tạo.

Có lẽ không phải là Lastiara trở thành anh hùng vì sự ngưỡng mộ của cô dành cho các câu chuyện cổ tích, mà là cô đã được dạy giỗ để trở nên ngưỡng mộ các câu chuyện đó, vì một ngày cô sẽ trở thành anh hùng.

Nếu điều đó là sự thật, thì… thật kinh là kinh tởm.

  “Kế hoạch hóa cuộc đời của con người như vậy, không đúng một chút nào…”

Tôi lẩm bẩm sự bất bình của mình theo phản xạ.

  “Phải chứ!?”

Rồi bằng một giọng nói lớn, Palinchron tỏ vẻ đồng tình. Và với khí thế đó, hắn mời gọi tôi.

  “Đó là tại sao, ông anh Sieg! Làm ơn hãy cứu lấy chủ nhân, cứu lấy Lastiara!”

Với một nụ cười trên khuôn mặt, Palinchron đưa cho tôi một lời đề nghị đầy thiện chí.

Điều này đáng sợ ngoài sức chịu đựng của tôi. Một lời đề nghị chứa thiện chí đến từ Palinchron, một kẻ luôn đong đầy bởi ác ý, đó là một thứ đáng kinh hãi.

  “Vậy ra đó là cách mà ông khiêu khích tôi à! Rốt cuộc ông muốn gì chứ?!”

  “Tôi muốn gì sao? Tất nhiên là tôi muốn giúp đỡ mọi người rồi. Để có thể ban tặng cho Chủ nhân một cuộc sống thực sự. Tôi muốn cứu lấy ngài ấy khỏi cái vị thánh quái dị kia!”

Palinchron trả lời với ánh mắt lấp lánh.

Tôi hiểu. Hắn ta chắc chắn đang nghĩ rằng số phận của Lastiara chẳng có gì thú vị. Sẽ thật nhàm chán khi mọi thứ đều đi theo kế hoạch.

Mặt khác, cứu giúp Lastiara thì lại rất thú vị, chỉ vậy thôi. A, đúng là chỉ có vậy thôi. Thật là dễ dàng để nhận ra thứ mà hắn mong muốn chính là sự hỗn loạn…

  “Tôi muốn ông anh Sieg ngăn chặn sự hồi sinh của Thánh Tiara. Cụ thể thì, tôi muốn cậu phá hủy lễ hội lớn nhất của Whoseyards, ngày lễ Giáng Sinh của thánh Tiara.”

Phá hủy là điều mà Palinchron đang mời tôi bắt tay.

Tuy nhiên, tôi nhất quyết không gật đầu. Con đường đó hoàn toàn trái ngược với nguyên tắc của tôi.

Đúng là tôi có cảm thấy tức giận khi nghe được hoàn cảnh của Lastiara. Nhưng điều mà tôi làm được thì lại có giới hạn. Tôi không có đủ khả năng, cũng như chẳng có đủ thời gian.

  “Nếu làm vậy thì tôi sẽ bị bắt. Dù ý định có tốt đẹp tới đâu, tôi cuối cùng cũng sẽ bị kết án như một tên tội phạm.”

  “Là vậy sao? Nếu đó là ông anh Sieg thì tôi cá chắc không đời nào họ có thể bắt được cậu. Cậu đủ năng lực để chạy trốn. Sau cùng thì cậu đã vô số lần đẩy lùi Thiên Hiệp sĩ, lực lượng chiến đấu hàng của quốc gia này, mà.”

  “Nếu cả quốc gia để mắt đến tôi, tôi sẽ trở thành một tên tội phạm và sẽ rất khó để làm bất kỳ điều gì. Điều đó sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cuộc sống thường nhật của tôi.”

  “Thế thì cứ việc chạy chạy khỏi quốc gia này. Cậu sẽ an toàn nếu chạy được đến một đất nước vượt ngoài tầm với của Whoseyards mà.”

  “Tôi chỉ đơn giản là một nhà thám hiểm Mê Cung với không một thân thích. Tôi không muốn rời khỏi nơi này và tôi cũng chẳng có nơi nào để đi.”

  “Tôi không nghĩ là sẽ không có vấn đề gì nếu chạy sang hai quốc gia ở phía Nam. Cả Vart cũng đâu có quan hệ thân thiện gì với Whoseyards. Một người mạnh mẽ như cậu sẽ không thiếu gì chỗ trú ẩn đâu.”

  “Tại sao tôi lại phải tìm nơi trú ẩn hay chạy trốn chứ? Ngay từ đầu, cái ý tưởng ngớ ngẩn—“

  “À. Nói cách khác, cậu muốn giúp nhưng vì lo cho bản thân, nên anh sẽ không cứu cô ấy, đúng không?”

Một nụ cười bẩn thỉu nở ra trên mặt Palinchron. Với nụ cười đó, hắn ta dễ dàng chọc vào phần mà tôi không muốn động đến.

Việc bị bắt thót một cách chính xác như vậy khiến cho mặt tôi đổi sắc. Tôi đã bị buộc phải thừa nhận chính sự hẹp hòi của bản thân.

  “Ừ, đúng đó. Ông nói đúng…”

Chẳng có ích gì khi phản đối cả.

Không phải ai cũng lo cho thân mình trước tiên sao?

Trong khi bản thân tôi vẫn đang cảm thấy hổ thẹn, Palinchron nhìn về phía tôi với một ánh mắt thất vọng.

  “…..Hừ, tôi không lùa được cậu vào rọ lần này rồi. Ở chợ nô lệ, cậu dễ dàng mắc bẫy lắm mà. Chẳng lẽ, anh không thích chủ nhân đến thế sao? Không, phải là ngược lại, có điều gì đặc biệt về cô gái nô lệ ấy ư?”

Và giờ thì hắn ta chẩn đoán một cách chính xác về những bí mật được cất kín trong trái tim tôi.

  “Đó là vấn đề về mức độ. Lần trước mọi chuyện chỉ đơn giản kết thúc ở mức tiền bạc, nhưng lần này thì khác. Và giống như ông nói, tôi không thích Lastiara đến vậy.”

Palinchron quan sát bằng một ánh nhìn khó chịu trong khi lắng nghe mấy lời lừa phỉnh của tôi, một ánh nhìn có thể thấu qua sự giả dối của lời nói trên. Sau khi nhìn tôi được một lúc, Palinchron đáp lại với một nụ cười.

  “Ha ha ha, chà tôi đoán là đột nhiên có được quyết tâm biến cả một quốc gia thành kẻ thù của mình là một điều khá phi lí. Nên tôi sẽ không ép cậu. Làm Hine mất bình tĩnh một chút đã là thành công với tôi rồi. Không nhất thiết phải tham mà thâm ở đây làm gì. Nhưng mà…“

Ở bề mặt, lời nói của hắn khiến hắn trông như đã từ bỏ.

  “...Tôi vẫn có cảm giác anh sẽ cứu lấy chủ nhân.”

Dù bề ngoài trông như đã bỏ cuộc, ánh mắt Palinchron vẫn nhìn tôi như một con mồi đã sa vào lưới.

Nói xong, Palinchron đứng dậy.

  “Giờ thì, đã đến lúc để tôi biến mất rồi. Phương châm của tôi ẩn mình phía sau sân khấu mà.”

Cứ như vậy, Palinchron vẫy tay mình và rời khỏi nhà thờ.

Một kết thúc chớp nhoáng đến khó ngờ. Tôi cứ ngỡ rằng hắn ta sẽ kiên quyết trong việc thuyết phục tôi hơn. Hay là hắn nghĩ rằng chứng ấy là đủ để thúc đẩy tôi hành động? Tôi im lặng nhìn hắn ta rời đi trong khi vẫn chưa biết được ý định của hắn là gì. Tôi đã có được lượng thông tối thiểu cần thiết, tôi cũng không nghĩ rằng mình sẽ lấy được thêm dù cho có ngăn hắn ta lại.

Và vậy, với việc Palinchron đã rời đi, tôi thở phào vào cái không khí tĩnh lặng của nhà thờ.

  “Haa…”

Sau khi thở dài, tôi lê lết cái thân thể nặng nề, uể oải của mình về nhà. Tôi cảm thấy thân mình như một cái bao gạo, trạng thái tinh thần bên trong cũng nặng không kém gì.

Dưới cái tâm trạng ảm đạm đó, tôi không thể đi mua sắm hay đến thăm Dia. Tôi hướng thẳng về nhà để tìm kiếm Lastiara. Nhưng Lastiara không có ở đây. Bất kể tôi có tìm kiếm trong bao lâu đi nữa, người ở đây vẫn chỉ có Maria.

Maria lo lắng cho tình trạng của tôi và tiến lại gần. Một cử chỉ đáng khen, nhưng tôi lại không rõ sự can đảm ấy xuất phát từ sự say mê hay lòng tốt. Điều đó khiến tôi khó xử vô cùng.

 “Chủ nhân, có chuyện gì xảy ra sao?”

Tôi do dự liệu mình có nên kể cho Maria về Lastiara không.

Bề ngoài thì cả hai rất thân thiết. Dù Maria thường dùng những lời lẽ lạnh lùng để đẩy Lastiara ra nhưng với tôi thì đó cũng như cách bạn bè nói chuyện với nhau mà thôi.

Liệu Maria có thực sự biết nhiều về Lastiara? Có thể khi hai người ở một mình, họ cũng đã có một cuộc trò chuyện giống với lần đó chăng?

  “Ờ, chỉ là… hai ngày nữa… Lastiara… cô ấy…"

  “Ngày kia? Có chuyện gì ạ? Chị Lastiara định làm gì sao?

  “Vào lễ Giáng Sinh…”

  “Dạ?”

Maria đợi tôi nói xong. “Hai ngày nữa” và lễ “Giáng Sinh” với Maria chẳng có bất kỳ ý nghĩa đặc biệt gì. Dường như em ấy chẳng biết điều gì cả, giống như tôi cách đây chưa lâu.

Tôi lưỡng lự, không biết bản thân có nên kể chuyện cho em ấy không. Maria và Lastiara là bạn bè. Và nếu đã là bạn bè, sẽ tốt hơn nếu em ấy được nghe trực tiếp mọi thứ từ Lastiara. Đó là những gì tôi nghĩ.

 Hơn nữa, các thông tin mà tôi hiện có thậm chí còn chẳng phải được nghe từ chính miệng Lastiara. Chúng đều chỉ là những tin đồn được tới từ anh Hine và Palinchron.

…Không, mình chỉ đang viện cớ thôi.

Lý do thực sự khiến tôi không muốn nói với em ấy ư? Là vì tâm trí tôi đang đè nặng cái cơ thể này, khiến tôi quá uể oải để giải thích .

Giống với lần tình cờ gặp được Maria ở chợ nô lệ, lòng tôi nặng trĩu, khiến những từ ngữ cứ kẹt trong hàm răng rồi bị nuốt trôi xuống. Tất cả những gì tôi thốt ra chỉ là một câu nhạt nhẽo, vô nghĩa.

  “Cô ấy bảo là: ‘Cùng đi chơi lần nữa vào ngày Giáng Sinh nhé’.”

  “...Dạ. Đương nhiên là được rồi ạ.”

Maria ngoan ngoãn gật đầu, mặc cho ánh mắt em như đang nhìn xuyên thấu cơ thể tôi.

Có lẽ em ấy đã giả vờ tin lời tôi. Maria hẳn đã cảm nhận được mong muốn của tôi và không gặng hỏi thêm. Đây không phải là lần đầu tiên em ấy làm vậy—ngược lại, em ấy đã chấp nhận bị tôi lừa rất nhiều lần. Suy nghĩ rằng sự quan tâm ấy của em xuất phát từ tình yêu cứ khiến tôi muốn đào một cái hố để thoát khỏi đây.

Cơ thể tôi trở nên nặng trĩu, buộc tôi phải trốn chạy vào phòng ngủ. Rất nhiều các thông tin khác nhau đang xoay mòng cái đầu của tôi, khiến cho tôi phát ói. Để có thể rũ bỏ được tất cả, tôi cuộn tròn mình trong tấm mền.

         

Ngày hôm đó, dù có là bữa tối, dù màn đêm có trôi đi, Lastiara vẫn không trở lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!