Muốn thực hiện kế hoạch đã định ra thì quan trọng nhất chính là sống sót qua mùa đông này phải có sức tự vệ thực ăn, hắn cầm lấy đoản kiếm trong bó củi quan sát là một thanh kiếm sắc chỉ là bị gãy mất mũi kiếm nhưng vẫn dùng được dắt theo sau lưng quần.
Minh Vũ An đứng dậy cất chỗ củi còn lại về hốc cũ tìm tiện thể tìm kiếm nhặt nhạnh xung quanh trong ngồi chùa đổ nát trở về trước đống lửa lấy ra trên thân mình một miếng da trâu, theo ký ức thì vì quá đói hắn thường lấy miếng da nhai nhưng thứ này đã gia công không ăn được cùng đành giữ trên mình vừa hay có thể chế được một món vũ khí tầm xa.
Thế là Minh Vũ An lấy mấy thứ nhặt được hì hục bện dây, hắn đục lỗ trên tấm da trâu chế thành một cái quẩy đá một loại vũ khí tầm xa cổ xưa, đơn giản nhưng rất hiệu quả hai dây dài giữa là tấm da trâu để giữ viên đá hay vật ném, khi còn nhỏ ở thế giới cũ hắn cũng nghịch thứ này không ít.
Có thứ này vào rừng chắc sẽ không trắng tay , phải hắn định đi săn tuy có nguy hiểm nhưng đây là trường hợp bắt buộc sau chiến tranh lượng thực khan hiếm người thường còn khó sống qua mùa đông lên giờ hắn có đi ăn xin cũng chả được gì, lại thêm thân phận lưu dân rất khó vào huyện thành .
Sau đó Minh Vũ An dập lửa giữ lại củi than còn lại mấy cục than hồng còn cháy đỏ hắn vùi sâu vào tro nóng để than âm ỉ cháy rất lâu, đây là cách lưu lại mồi lửa, hắn cũng mang một biên than cháy đỏ gói lại trong lá xanh kỳ càng hắn chưa thể tự đánh lửa giữ được mồi lửa là vô cùng quan trọng liên quan đến sống còn.
Lấy viên gạch được để làm kệ trong đống lửa ra quấn chặt bởi vải rồi nhét vào trong người nó vẫn hơi nóng dù sao vải vẫn quá ít chỉ đủ quấn kín viên gạch nóng, chuẩn bị đầy đủ bên ngoài tuyết đã dừng rời Minh Vũ An không do dự thêm mở cửa tiến về phía cách rừng tiểu Hắc Sơn thuộc dãy Hắc Sơn Lĩnh, khu rừng nghe đồn có sói nhưng như thế lưu dân thường sẽ không dám bén mảng tới cơ hội tìm được thức ăn sẽ cao hơn.
Mặt đất đã phủ một lớp tuyết trắng may là không quá dày, gió mùa đông thổi hun hút qua tán cây, mỗi bước đi của Minh Vũ An đều phát ra tiếng lạt sạt khô lạnh hơi thở hóa thành làn khói trắng vừa đi MINH VŨ AN kỹ càng quan sát xung quanh cúi xuống nhặt cành cây khô lúc thì chút hạt không là chút rau dại quả mọng hắn chỉ hái thứ chắc chắn ăn được.
Đã được canh giờ Minh Vũ An vẫn chưa thấy dấu vết nào của động vật mà viên đá sưởi trong người cùng đã lạnh dần nếu tiếp tục thế này hắn sẽ phải trắng tay mà về, cố đi thêm một lúc bỗng Minh Vũ An dừng lại trên mặt tuyết có dấu vết lạ trên tuyết những dấu chân nhỏ tròn lún sâu là thỏ, nhất định là thỏ, tâm tình của Minh Vũ An cũng không buôn lỏng mà càng thêm bình tĩnh quan sát cẩn thận bỏ lại gánh củi trầm chậm lần theo dấu chân.
Theo vệt dấu một đoạn, Minh Vũ An trốn đằng sau một bụi cây thấy phía trước gần hai mươi trượng có tuyết bị bới tung lộ ra bụi cây thấp có quả mọng bên cạnh một con thỏ lông trăng xám đang ăn quả mọng, thấy vậy hắn cũng vui mừng buộc một đầu dây quẩy đá vào ngón tay để một viên đá lên tấm da tay nắm chặt lại nằm phục xuống tuyết kiểm tra hướng gió rồi trầm chậm bò tới phía trước.
Cứ khi thấy con thỏ ngẩng đầu Minh Vũ An liền dừng lại chờ nó cúi xuống tiếp tục ăn, mới bò tiếp cho đến khi cách nhau chỉ chưa được năm trượng con thỏ lại ngẩng đầu lên Minh Vũ An dừng lại những con thỏ sau một lúc vẫn cảnh giác Minh Vũ An quyết đoán đứng dậy bắt đầu quay quẩy đá.
Minh Vũ An ngay lật tức vào tư thế trọng tâm vừa quay quẩy đá xoay thành vòng cung, ban đầu xoay nhẹ , sau đó dây bắt đầu quay nhanh hơn tiếng rít nhỏ cắt không khí, nhàng càng nhanh.
Con thỏ giật mình hoảng sợ vừa nó xoay người co chân bỏ chạy nhưng đã muộn.
Khi vòng quay đạt lực, Minh Vũ An nghiêng người, hai mắt nhắm chuẩn , cánh tay vung ra theo một đường thẳng, một đầu dây thả bung ra, quảng đá mở toang, viên đá được giải phóng bay vút đi như mùi tên xé gió gần như không nhìn thấy.
Một tiếng " Bụp " đục khẽ vang lên giữa khoảng rừng im ắng, viên đá bắn chúng éo dưới con thỏ khiến nó ngã lăn sang một bên, con thỏ vẫn còn sống kêu loạn, nó hoảng loạn đạp tuyết tứ tung xung quanh .
Không chần chừ Minh Vũ An từ xa lao tới chộp lấy con thỏ rứt khoát bẻ gẫy cổ nó khi nhấc lên là một con thỏ béo ít phải được 12 cân trong vui mừng hắn lấy dây leo bộc con thỏ lại vác trên vai đi đến vị trí bụi quả mọng, hái xạch quả mọng truy ngược dấu chân thỏ để tìm tổ sau một lúc hắn thấy tổ chỉ cách không xa, bên dưới hố đất lộ ra vùng đất khô có lỗ nhỏ sâu vào là hang thỏ.
Nhìn dấu chân hẳn là tiếng con thỏ kia trước khi chết kiến chúng trở về tổ Minh Vũ An cẩn thận thò tay vào thăm dò nhưng không được gì, hắn chỉ có làm ít bẫy thòng lọng mồi là quả mọng mới hái rồi trở về theo đường cũ lấy lại bó củi đi xuống núi thì phát hiện tổ chim trong hốc cây già lấy được ba quả trứng trở lại miếu hoang.
Đi vào miêu hoang phủi đi tuyết lạnh trên người lấy viên than mang theo mình kiếm tra viên than vẫn cháy tuy chỉ yếu ớt Minh Vũ An đi đến đám tro thấy than trong vẫn còn cháy tốt liền lấy số cúi kiếm được nhóm lửa cởi lớp áo ngoài gũi mạnh rồi phơi lên, Minh Vũ An ngồi trước đông lửa bỏ lại viên đá sưởi vào, khi cởi giày ra hai chân đã tê cóng có chút tím tái hắn lấy hai tay xoa đều hai chân lạnh buốt, trời lạnh nếu không cẩn thận hoại tử rất phiền phức, sau khi làm ấm cơ thể uống miệng nước nóng.
Lấy đoản kiếm cắt tiết con thỏ xong, lại múc tuyết bằng nồi sắt luộc ba quả trứng chim MINH VŨ AN muốn tận dụng con thỏ mới săn được hết mức , bộ lông của con thỏ này có thể nhồi vào quần áo thêm tăng khả năng giữ ấm mà muốn vậy hắn cần nước sôi nhổ lông vừa hay luộc trứng chim trong lúc chờ đợi hắn quyết định mình sẽ tu luyện võ công.
Làm hai kiếp người lịch duyệt vô số Minh Vũ An đã tích góp cho mình khá khá các loại pháp môn tu tiên mà còn võ công nhân gian hơn nữa còn dung hợp quán thông tạo ra các công pháp tốt hơn phòng trường hợp cần dùng đến sau khi trọn lựa, Khai Nguyên Kinh là môn công pháp là lựa trọn tốt nhất đây là một chuyên môn bồi dưỡng nhục thân kinh mạnh luyện cơ xương tẩy tủy tăng cường ngũ giác đặt nền móng cho sau này tu tiên nhưng chiến đấu có phần kém hớn mấy so với công pháp cùng giai nhưng với Minh Vũ An việc rời khỏi Vương Quốc phàm nhân là chuyện sớm muộn con đường tu tiên mới là chính đạo.
Đã trọn được công pháp Minh Vũ An ngồi sếp bằng tinh thần tập trung kiểm soát từng hơi thở theo quy luật, mỗi hơi thở như sấm động trong lồng ngực, khí huyết lao nhanh trong từng mạch máu , dẫn khí nhập thể theo mạch chạy khắp tứ chi, gân cốt xương tủy vang lên lách cách nhỏ bé, thân thể hắn bắt đầu nóng lên như nung trong lò lửa, mồ hôi chảy ra kèm theo tạp chất.
Chỉ một lúc hắn thu công ngay lật tức từ bụng truyền ra tiếng "ọt! ọt! " hắn thở dài, hiện tại chỉ có thể tu luyện trong khoảng thời gian ngắn trước hiện tại cơ thể này quá kém thức ăn chất dinh dưỡng không đủ chưa thể tu luyện lâu dài.
Nhìn nồi nước sôi Minh Vũ An gắp trứng chim đã luộc chín ra bóc ăn, bưng nồi nước sôi cùng con thỏ ra một góc nhổ lông xạch sẽ phơi ra chỗ khô ráo còn con thỏ hun lửa rồi cạo sạch sẽ loại bỏ nội tạng không ăn được rồi cắt thịt làm hai phần một phần cắt nhỏ gói kỹ trong lá cây trôn trong hố tuyết bảo quản một phần cùng nội tạng ăn được bị hắn xiên que nướng lên chỉ tiếc là không có gia vị mà ướp.
Hắn lại lấy chỗ quả mọng hái được làm xạch nghiền nát trộn vào nhau nấu thành nước chấm thịt còn số rau dại cũng với máu thỏ nấu một nồi canh tiết luộc, hắn cũng không quên hứng lấy từng giọi mỡ chảy ra từ thịt thỏ nướng, mùi thơm của thịt tràn nhập trong miếu hoang kiến Minh Vũ An không kìm được mà nuốt nước miếng đối với thân phận lưu dân hiện tại ăn được thịt quả là thứ xa xỉ.
Buồn cười làm sao kẻ từng đại năng Kim Đan ăn qua vô số thiên tài dị bảo , thịt yêu thú quý hiếm giờ lại kìm lòng được trước món thịt nướng phàm tục, nhưng Minh Vũ An vẫn cảnh giác mùi thịt này có thể để kẻ khác phát hiện sẽ có phiền phức dù trên đường xuống núi Minh Vũ An có kiểm tra xung quanh nơi này cách trấn khá xa giờ lại mua đông ít người qua lại, hắn vẫn đề cảnh giác để lại mấy cái bẫy cảnh báo trước cửa miếu.
Khi thịt chín cuối cùng cũng được đánh chén thỏa thích Minh Vũ An khéo miệng còn dính đầy dầu mỡ, gần như không bỏ lại thứ gì đến xương cũng không tha bụng được lấp đầy cảm thấy người lại có xức Minh Vũ An lại nguồi xuống tu luyện võ công giúp hấp thụ dưỡng chất tốt hơn sau một lúc dừng lại dù sao vẫn nên giữ sức để mai đi săn, sau khi kiểm tra xung quang bên ngoài đêm đã xuống một mạch yên tĩnh chắc chắn an toàn thêm củi vào đống lửa hắn nằm xuống ngủ một giấc cũng không sâu một điểm ý xung quanh đến khi trời sáng một đêm an ổn, rang chút hạt ăn chắc bụng, kiểm tra quần áo thỏ lông cần thêm chút thời gian mới khô hẳn Minh Vũ An lấy trong bó củi mang về dây leo vỏ cây đốt tre định bụng làm chút bẫy.
Dù sao phải đến trưa ngoài trời ấm lên động vật mới hay đi kiếm ăn, đành nào cũng rảnh làm chút bẫy kiếm thêm cái ăn hắn chẻ tre hì hục làm mấy cái bẫy cá.
0 Bình luận