I. Khởi đầu

Bình minh sai lệch

Bình minh sai lệch

Đó là cảm giác đầu tiên khi ý thức của hắn bắt đầu kết nối lại với các nơ-ron thần kinh. Những mảnh vỡ ký ức sắc lẹm như thủy tinh vụn trôi dạt trong một đại dương vô biên vô hạn: những dãy số vô tận, và một thực tại mang màu xanh thăm thẳm... Nhưng tất cả đều mờ mịt, tựa như một giấc chiêm bao bị cưỡng ép xóa sạch. Hắn không nhớ mình là ai, chỉ biết rằng sự hiện diện của mình tại đây là khủng khiếp đối với cấu trúc không gian xung quanh.

Hắn mở mắt.

Trước mặt hắn không phải là bầu trời, chẳng phải những vì sao. Ở Enopulite, khái niệm về thiên thể là một điều xa xỉ không tồn tại. Thay vào đó, đập vào nhãn cầu là những khối tinh thể khổng lồ nhô ra từ những tầng đá vòm cao ngất ngưởng. Chúng tỏa ra hai sắc thái đối lập: màu cam rực cháy và sắc trắng lạnh lẽo.

Lúc này, những tinh thể màu cam đang dần lịm đi, nhường chỗ cho ánh sáng trắng nhấp nháy luân phiên – một chu kỳ "ngày và đêm" nhân tạo được điều khiển bởi dòng chảy năng lượng. Những tia sáng ấy không chỉ tạo ra thị giác mà còn là nguồn nhiệt duy nhất nuôi sống cái "khoang giữa" này.

Hắn ngồi dậy, cảm nhận sự bất thường của môi trường. Ma pháp ở đây không chỉ là sức mạnh, nó là hệ thống duy trì căn nguyên tồn tại của mọi sự sống và tất cả khái niệm trừu tượng. Chỉ cần bước qua một đường phân chia vô hình, nhiệt độ có thể đột ngột chênh lệch hơn một trăm độ Celsius.

Bên này là thảo nguyên rực cháy, bên kia có thể là đầm lầy băng giá, nơi những sinh vật mang hình thù quái dị—vốn không thuộc về cùng một bậc thang tiến hóa. Đối với kẻ ngoại lai, đây là một cơn ác mộng của sự bất thường; nhưng với Enopulite, đó là trạng thái cân bằng tinh tế nhất của tạo hóa.

"Ngươi... tỉnh rồi sao?"

Một giọng nói khàn đục vang lên. Hắn quay đầu lại.

Đứng trước mặt hắn là những sinh vật có làn da xám tro và đôi mắt vàng rực như hổ phách. Đó là người Inopuri – những hậu duệ cuối cùng của lục địa cổ đại Zeldes.

Trong ánh sáng trắng lạnh lẽo của tinh thể, đôi mắt vàng của họ ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng đầy kiên nghị. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt ấy cả một pho sử thi bi tráng: từ thời kỳ nguyên thủy thức tỉnh trí tuệ và ma pháp, những cuộc viễn chinh tiêu diệt các chủng tộc ngoài hành tinh cho đến những đòn giáng tàn khốc của nạn đói, dịch bệnh và những lời nguyền truyền kiếp.

Họ đã sống sót qua đống tro tàn, co cụm lại để thiết lập một vương quốc thống nhất quanh lưu vực trung tâm, chỉ để tiếp tục cuộc chiến chống lại cái lồng giam thế giới.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình cũng là làn da xám, cũng là những vết chai sần của một kẻ lao dịch. Nhưng sâu trong nhãn cầu, một dòng mã nguồn màu bạc đang chạy xiết.

Ký ức có thể mất đi, nhưng bản năng của hắn thì không. Hắn cảm nhận được "dòng ma thuật phức tạp" đang định hình nên địa hình quanh đây không phải là những phép màu ngẫu nhiên. Chúng là những phương trình năng lượng đang bị lỗi.

"Tên... của ta là gì?" Hắn thốt lên, giọng nói như tiếng kim loại va vào đá.

Người Inopuri già nhất tiến lại gần, nhìn vào đôi mắt vàng nhưng mang đồng tử kỳ lạ của hắn, run rẩy đáp:"Ngươi không có tên. Ngươi là kẻ được nhặt về từ đáy vực thẳm... một phế nhân của dòng chảy ma thuật."

Hắn nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện. Phế nhân? Hắn không vội vàng phủ định cái danh xưng "phế nhân" mà lão già Inopuri vừa ban tặng.

Hắn khẽ gật đầu, thu lại luồng sáng bạc trong đồng tử, để mặc cho đôi mắt vàng của mình trở nên đục ngầu, mệt mỏi. Bắt đầu chuỗi ngày ẩn mình, trạng thái tồn tại gọi là một điểm suy biến.

Những ngày tiếp theo, hắn hòa vào dòng người da xám trong lưu vực trung tâm. Hắn làm những công việc nặng nhọc nhất: khuân vác những khối tinh thể cạn kiệt năng lượng từ các vách đá dựng đứng, trọng lực đôi khi tăng đột ngột lên gấp ba lần bình thường do sự nhiễu loạn của các dòng ma thuật.

Hắn nhận ra mỗi khu vực sinh thái ở đây được duy trì bởi một năng lượng vô hình. Ma thuật không phải là phép màu, nó là một dạng thuật toán điều hành khí hậu. Khi hắn chạm tay vào những vách đá nóng bỏng, hắn cảm nhận được các "đường phân chia" nhiệt độ thực chất là những màng ngăn cách giữa hai vùng có hằng số Entropy khác nhau.

Tiếp đến, hắn tìm hiểu vương quốc thống nhất này tuy mạnh mẽ sau bao thảm họa, nhưng lại mang một nỗi ám ảnh kinh niên về "Thế giới bên ngoài". Họ tôn thờ sự đoàn kết như một tôn giáo.

Những đợt dịch bệnh hay đột biến trong lịch sử người Inopuri không phải ngẫu nhiên. Chúng là kết quả của việc "lồng giam" này đang dần bị quá tải. Đấng Tạo Hóa không chỉ bỏ lại một khiếm khuyết, mà là một quả bom thời gian.

Đêm đó, dưới ánh sáng trắng lạnh lẽo của tinh thể trên vòm đá, hắn ngồi một mình bên rìa. Hắn đưa tay lên không trung, ngón tay khẽ vẽ một vòng tròn trừu tượng. Không lửa, không băng, nhưng không gian trong vòng tròn bỗng nhiên bị nén lại.

Hắn đang thử nghiệm Ma pháp Trừu tượng dựa trên ký ức chính mình.

"Ký ức của ta vẫn là một khoảng trắng, nhưng những con số này... chúng chân thực hơn cả xương thịt."

Xung quanh hắn, những dòng chảy ma thuật đang gào thét trong một mớ hỗn độn của các phương trình.

Ý thức của hắn không tìm kiếm sự cộng hưởng với thiên nhiên, mà là sự xâm nhập vào mã nguồn của thực tại. Hắn nhìn thấy những hạt nguyên tố đang dao động hỗn loạn do sự chênh lệch nhiệt độ khủng khiếp giữa hai vùng.

Hắn tập trung vào sự tiếp giáp giữa các tầng màng không gian, các quy luật vật lý giao thoa và trở nên lỏng lẻo nhất. Hắn dùng tri thức để cắt đứt sợi dây liên kết của nhân quả.

Không gian xung quanh hắn bỗng nhiên vặn xoắn, xuất hiện một đường nứt sắc lẹm như lưỡi dao hư vô, chia tách thời không thành hai nửa không còn liên quan đến nhau <<界の断>> (Giới Đoạn).

Đây chính là ma pháp đầu tiên hắn kiến tạo nên từ đống tro tàn của ký ức.

Trong phạm vi của <<界の断>>, mọi sợi dây liên kết giữa mục tiêu và thế giới xung quanh đều bị đình chỉ. Sóng nhiệt từ vùng sa mạc lân cận khi tràn vào vùng này lập tức bị "cắt rời" khỏi trục thời không hiện tại, chúng vẫn tồn tại nhưng không thể tác động, không thể truyền nhiệt, tựa như bị cầm tù trong một chiều không gian song song cực hạn. Hắn đã tạo ra một vết đứt gãy trong dòng chảy của Entropy.

Một cảm giác hân hoan lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Dù cơ thể Inopuri này vẫn còn yếu ớt, nhưng hạt nhân quan sát trong linh hồn hắn đã bắt đầu rạn nứt để lộ ra quyền năng của một vị vua.

Đúng lúc đó, từ trong bóng tối, một bóng người da xám tiến lại gần. Đó là Eldar, một vị Pháp sư điều hành già nua của lưu vực, người đang cầm trên tay một chiếc la bàn ma pháp đang xoay loạn xạ như phát điên.

"Cái... cái gì thế này? Không gian ở đây vừa mới... bị chém làm đôi?"

Eldar run rẩy nhìn về phía chàng thanh niên đang ngồi tĩnh lặng trước một vết nứt đen ngòm đang nuốt chửng mọi logic.

Eldar quỳ sụp xuống, không phải vì sợ hãi, mà là sự áp chế tuyệt đối từ một thứ ma pháp bẻ gãy nhận thức của ông ta vì chưa từng được đọc trong bất kỳ điển tịch cổ nào.

"Ngươi... ngươi là ai? Thiên sứ từ thế giới bề mặt... hay là ác quỷ từ Okavia?"

Hắn bước qua Eldar, bước chân nhẹ tênh như không hề chịu tác động của trọng lực Enopulite, để lại một câu nói thoảng qua như gió rít:

"Ta chỉ là phế nhân."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!