Tập 1: Thế giới mới

Chương 4: Một ngày bình thường?

Chương 4: Một ngày bình thường?

Sau một hồi viết nhật ký, Atsunori đóng nó lại, bắt đầu ăn tảng thịt một cách ngấu nghiến xong buộc một sợi dây vào cuốn sổ và gắn nó vào chiếc cặp.

"Nếu đoán đúng, cuốn sổ sẽ không bị chuyển giao."

Sau bữa tối, Atsunori bắt đầu thiêu hủy toàn bộ những cái xác chưa cháy hết. Mỗi cái xác hóa tro, giữa nó lại có một viên pha lê nhỏ lấp lánh, đa dạng màu sắc. Liếc một cái, cậu trực tiếp hấp thụ ma lực từ chúng, những viên có sắc đỏ được cậu thu thập lại, cho đến khi ma lực tích trữ đạt tới tối đa, cậu trực tiếp bỏ mặc những lõi ma lực không phải màu đỏ.

Trong lúc thu thập lõi, cảm thấy sự dao động mãnh liệt của ngọn lửa mang sắc đen xám trong tâm, Atsunori liền giật mình nhìn xung quanh.

"Có độc?"

Atsunori chú ý tới một chiếc giỏ hoa, bên trong có một vòng hoa Quỳ Tím và vô số hoa Long Khuyển. Cậu lập tức giữ khoảng cách.

"Quỳ Tím, top 11 các loại hoa, được mệnh danh là vua hoa bởi bất cứ hương độc của loài nào khi được hương độc Quỳ Tím hòa quyện và cường hóa, đều sẽ trở thành hương độc sánh ngang những bông hoa trong top 20. Còn đây, hương độc của hoa top 3, Long Khuyển, còn được cường hóa, kể cả có khả năng kháng độc cũng chỉ có thể sống được trong mười bảy giây."

Giờ nghĩ lại tới nó, Atsunori liền tò mò về xuất xứ của nó. Tiến vào lại chiếc lều lớn nhất vẫn đang cháy, tiến tới cái xác mất đầu đang cháy, nhặt thủ cấp hắn lên, tay còn lại kéo cơ thể hắn ra một khu rộng rãi.

Atsunori sắp xếp những lõi ma lực đỏ cậu thu thập xung quanh, may sao vừa đủ xong lấy trong túi một lõi ma lực màu xanh nước đậm gần đen, to gấp ba, gấp bốn lần các lõi trước đó đặt lên trên thi thể.

"Lõi ma lực dị nguyên tố ma rất hiếm, dùng bây giờ có đáng không?"

Sau khi suy nghĩ, lại nhìn sang giỏ hoa xa xa, cậu liền bắt đầu truyền ma lực của bản thân vào vòng tròn lõi đó, dần vẽ lên một ma trận, bắt đầu liên kết các lõi màu đỏ với lõi màu xanh nước đậm ở trung tâm.

Sau một khoảng thời gian, lõi xanh đậm dần dần bốc ra một ngọn lửa xanh nước đen.

"Xong. Đáng tiếc tên này tư chất quá kém, lửa linh hồn được tạo ra quá yếu, không thể dùng để chiến đấu trong các trận chiến ngang bằng."

Nhìn ngọn lửa to bằng bàn tay trước mặt, Atsunori thở ra một hơi.

"Thôi thì mục đích của mình không phải tạo ra hắn để chiến đấu. Nói, giỏ hoa kia do ai mang tới đây?"

Từ ngọn lửa xanh nước đen, một giọng nói vang lên.

"Do kẻ xâm nhập mang vào."

"Thí nghiệm kết hợp giữa Beta và Alpha đó?"

"Đúng vậy."

"Nói hết những thứ ngươi biết về cô ta."

"Vâng. Cô ta có khả năng tái tạo lẫn kháng độc đều mạnh hơn Beta và Alpha đơn thể. Thể chất khá yếu, còn ma lực tôi chưa kiểm tra. Cô ta tự xưng là Yami Nagisa đến từ làng Yana, vương quốc Kami. Cô ta có ngoại hình cực phẩm, khoảng mười tám tuổi, tóc dài tím, cặp mắt nhìn như thể một viên pha lê tím."

"Vậy sao." Atsunori lại bắt đầu suy nghĩ. "Thông qua thông tin của hắn cùng chính bàn tay này đã trải nghiệm. Người thế giới đó là bất tử sao? Khi ta tìm ra quy luật chuyển giao, sẽ có nhiều thứ có thể tận dụng đây."

Atsunori lại nhớ tới tình cảnh của bản thân khi trở lại. "Không được. Tuy cô ta thực sự bất tử nhưng khi bị bắt chẳng phải vẫn sẽ gây bất lợi cho mình khi trở lại sao." Nhìn sang giỏ hoa, nụ cười độc ác hiện lên. "Quả nhiên đó là cách tốt nhất rồi. Nhể?"

Lục lọi doanh trại, Atsunori tìm được một cái ống nhòm. Cậu ngồi cách giỏ hoa năm mươi mét, tay trái cầm ống nhòm nhìn về phía giỏ hoa, tay phải giơ ra, giải phóng ma lực. Chúng dần hội tụ thành dạng vật chất rồi dần biến thành một con dao nhỏ cùng nhiều dụng cụ khác.

"Vật chất ma lực là một kĩ thuật hội tụ ma lực bản thân thành dạng vật chất để sử dụng."

Atsunori bắt đầu chiết xuất từng bông hoa. Sau khoảng thời gian chế tác, một chiếc nhẫn tinh xảo đính một viên ngọc đỏ được chiết xuất từ hoa Long Khuyển đã hoàn thành.

"Mình chưa bao giờ học chế tác nhưng trong đầu lại có một thứ kí ức sâu rộng mà mơ hồ về nó. Khi nãy bắt đầu chế tác, chúng chợt trở nên rõ ràng giúp mình thành công chế tạo nó. Rốt cuộc những kiến thức đó đến từ đâu?"

Cậu vừa đặt câu hỏi vừa chế tác thêm một chiếc kẹp tóc đính ngọc tím được chiết xuất từ hoa Quỳ Tím. Atsunori lấy từ đâu ra hai chiếc hộp sắt nhỏ có vài vùng cháy đen, dùng vật chất ma lực đặt mỗi món vào một hộp xong đưa cho lửa linh hồn giữ nó bay phía trên cao ngay trên đầu cậu.

"Như vậy khi ta bị chuyển giao, ma lực duy trì lửa linh hồn sẽ bị ngắt mà khiến nó thả rơi những chiếc hộp vào cô ta. Trước đó phải hấp thụ đặc tính trước."

Atsunori bắt đầu hấp thụ ngọn lửa linh hồn. Thực tế ma lực của cậu không phải là nguyên tố hỏa mà là một dị ma lực mạnh được nhiều tổ chức mong muốn chiêu mộ mang tên 'Hỏa vương'.

Khi hấp thụ một loại lửa, loại lửa đó sẽ được dị ma lực Hỏa vương lưu lại và về sau có thể dùng ma lực để tạo ra loại lửa đó. Tùy vào chất lượng của ngọn lửa cậu hấp thụ mà ngọn lửa cậu tạo ra cũng sẽ mạnh, yếu tương ứng.

"Được rồi, vậy là mình đã có được bốn loại lửa."

Atsunori tạo ra bốn đốm lửa khác nhau, một ngọn lửa bình thường, một ngọn lửa mang màu xanh lục, một ngọn lửa mang sắc đen xám và mới nhất là ngọn lửa linh hồn, xanh nước đen.

Sau khi kiểm tra mọi thứ một lượt, cậu bắt đầu di chuyển. Cuốn sổ trước đó còn được treo bên ba lô cũng đã được chuyển lên cùng vị trí với 2 hộp sắt.

"Giờ nhanh chóng hoàn thành ủy thác. Mình đã tốn quá nhiều thời gian rồi."

Cầm chiếc la bàn (hiển nhiên là mới lụm từ doanh trại), Atsunori tiếp tục ủy thác của mình.

Trời đã sáng, cậu đang đi men theo bìa một rừng cây khô chụi. Chợt cảm nhận ngọn lửa linh hồn nãy giờ yên tĩnh lại đang dao động nhẹ. Cậu giật mình, né sang một bên, nghe thấy tiếng vung chân nhưng không thấy bóng người, cậu liền thử thụi lại vào vị trí mình vừa né mà thực sự đã va chạm với một thứ gì đó vô hình.

"Hài. Lâu lắm mới có một miếng thịt săn chắc và ngon miệng như vậy, đừng để tao phải đập nhũn nó chứ."

"Ngươi không phải nhân tộc, tại sao lại ở đây?"

Tiếng cười kinh dị vang vọng khắp không gian. Atsunori cố dùng nó để xác định vị trí nhưng bất thành.

"Ha ha. Tao cười chết mất. Một tên loài người yếu đuối mà cũng có cái gan để tra hỏi tao cơ đấy."

"Sao cũng được, ngươi chỉ có hai lựa chọn. Một là cút, còn hai là ở lại đây mãi mãi."

"Thử xem, nếu mày có thể."

Âm thanh xé gió vút lên, Atsunori vội đưa kiếm lên ngang mặt. Khác với dự đoán, cậu ăn trực diện một đá vào bụng mà trượt ra xa.

"Đối với loài người thì ngươi cũng khá đấy."

Hiện tại Atsunori đã dùng nhiệt nhãn nhưng vẫn không thể xác định được hắn ở đâu.

"Cần tăng nhiệt độ xung quanh."

Cậu liền giải phóng lửa ra xung quanh nhưng chúng lập tức biến mất.

"Ngu ngốc."

Một đá rất mạnh liền khiến cậu văng xa ra khỏi khu rừng.

"Chết tiệt."

Lăn mạnh nhiều vòng dưới đất, cuối cùng va chạm với một tảng đá mới dừng lại.

"Có vẻ tao hơi đề cao mày."

Cậu vội né sang bên, may mắn thoát được một đòn trực diện, nhân cơ hội giải phóng một ngọn lửa màu đen nhưng chúng như thể đang bị thứ gì đó hút đi. Chém mạnh về phía đó, Atsunori liền đứng dậy, chạy vội về phía rừng.

"Vội thế."

Một đòn trực diện từ phía trước về phía cậu, có điều khiến hắn bất ngờ, cơ thể Atsunori tách thành lửa trực tiếp khiến hắn xuyên qua.

"Bán hỏa thể sao? Thiên phú của mày thực sự khiến tao bất ngờ đấy."

Cơ thể trở nên nhẹ hơn do cậu đang tồn tại dưới dạng lửa, điều đó giúp cậu nhanh chóng di chuyển vào trong khu rừng. Ngọn lửa nhanh chóng được cậu phóng ra, lan nhanh mà trở thành một khu rừng lửa.

Bước từng bước nặng nề đến bên một tảng đá, Atsunori ngồi bệt xuống, cơ thể bầm tím, nhiều xương đã bị gãy.

"Bán hỏa thể tuy giúp mình tạm thời hỏa hóa trong vài giây nhưng ngược lại khiến cấu trúc cơ thể bị tổn thương. Liệu kế hoạch của mình có thể thành công trong tình trạng này không?"

Trong mắt cậu, một thân nhiệt của một sinh vật có cơ thể tương đối giống con người, tuy nhiên lại có đuôi và đầu của loài tắc kè đang từ từ tiến tới.

"Cuối cùng tao cũng nhìn thấy mày rồi. Tên tắc kè khốn khiếp."

...

Đóng cuốn nhật ký, Nagisa đứng dậy, vươn vai, rên lên vài tiếng "Ưm" thoải mái xong bước ra hồ nước nóng sau nhà, cởi đồ rồi bắt đầu ngâm mình thư giãn.

Vào lại nhà, mặc lên mình một bộ quần áo trắng bình thường. Nagisa thả mình lên chiếc giường đơn sơ, ôm chiếc gối một cách vui vẻ xong nhìn về phía nhật ký trên bàn, suy tư rồi ngủ lúc nào chẳng hay.

Bình minh ló dạng, gà bắt đầu gáy. Nagisa đang ngáy từ từ mở mắt, ngồi dậy một cách mơ màng, đôi mắt pha lê nhìn quanh.

"Vẫn ở nhà è?"

Cô lại thả lỏng, ngả ra sau, chìm vào giấc ngủ thêm một lần nữa.

Chín giờ sáng, Nagisa được đánh thức bởi một vài tiếng gõ cửa và trên hết là những tiếng gọi đầy sự ngây thơ, dễ thương bên ngoài. Cô đứng dậy, chỉnh trang lại trang phục có chút xộc xệch sau giấc ngủ rồi mở cửa, vui vẻ chào nói.

"Chào buổi sáng các em. Buổi sáng vui vẻ nhen Mari"

"Nagisa cũng vậy nha. Chào chị Nagisa đi nào mấy đứa."

Các bạn nhỏ đồng thanh chào cô. Cô cũng vui vẻ vừa chào vừa xoa đầu từng bé. Misumi Mari là một cô gái có mái tóc màu nâu đỏ, ngoại hình trông có vẻ trưởng thành hơn Nagisa, đồng thời còn là một người vô cùng vô cùng thích trẻ em vì vậy cô thường hay chơi cùng chúng, với đám nhóc này. Trong những đứa bé ở đây, loài người chỉ chiếm ba phần, còn lại thì tộc nào cũng có, từ elf, người lùn, orc, đến cả ma cà rồng, tắc kè, người nhện và nhiều tộc khác.

Họ bắt đầu đi ra đồng cỏ nơi họ hay vui đùa với nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!