Phần I: Thanh xuân

Chương 5: Ngày nghỉ (2)

Chương 5: Ngày nghỉ (2)

Sáng sớm, tiếng chuông báo thức vang vọng khắp căn phòng tôi.

Tôi vươn tay tắt cái báo thức đi, khuôn mặt nhăn lại đầy khó chịu. Hôm nay là ngày nghỉ mà còn phải dậy sớm nữa. Nhìn vào đồng hồ mới 7:00, cách giờ hẹn còn 1 tiếng rưỡi nữa cơ, cứ thoải mái.

Tôi mệt mỏi lết thân xác mình vào nhà vệ sinh. Nhìn vô cái quầng thâm dưới mắt mà thở dài, cuộc sống áp lực quá có cả quầng thâm mắt rồi. Tôi lười nhác đánh răng, rồi vệ sinh cá nhân.

Bước ra khỏi phòng tắm, tôi đi vào bếp để làm bữa sáng, chắc làm bánh kếp ăn cho ngon. Ăn xong bữa sáng, tôi trở về phòng mình, mở cái tủ quần áo ra, quần áo của tôi đều rất đa dạng cụ thể là 10 cái như 1. Tôi lấy bộ đồ được cho là "đẹp nhất" trong mắt tôi. Mọi thứ đã chuẩn bị xong đến điểm hẹn thôi nào.

Tôi đi đến quán cafe hôm qua, bước vào sáng sớm trong quán chỉ có vài người đang uống cafe, và mùi hương cafe dịu nhẹ thoang thoảng khắp quán, chưa thấy Hanra với Aoi đâu cả, dù sao tôi cũng đi khá sớm, nên đợi họ một lúc vậy. Khoảng mười phút sau, tôi nhìn thấy hai bóng hình quen thuộc đang đi lại phía tôi, cuối cùng hai người họ cũng đến là Aoi và Hanra.

"Chào buổi sáng, Hiruma. Cậu đến lâu chưa?"

"Tôi cũng mới đến thôi."

Tôi đáp lại Hanra, nói tiếp.

"Vậy công viên giải trí đó ở đâu vậy?"

Tôi nhìn Aoi, mong chờ cô ấy sẽ dẫn mình đến công viên nào đó vip pro, như Disnay chẳng hạn. Hanra cũng nhìn Aoi đầy mong chờ.

"Yên tâm, tớ đã tính cả rồi giờ bắt xe đi thôi."

Tôi và Hanra nhìn Aoi với ánh mắt đầy tôn thờ, thực sự đấy không ngờ cô ấy lại chu đáo thế.

Ba chúng tôi gọi một cái taxi gần đó. Tôi ngồi ở ghế phụ trên xe còn hai cô gái ngồi ghế sau.

...

Cuối cùng cũng đến nơi, hoá ra nó cũng chả xa lắm, có tầm 30 phút đi xe thôi. Cái công viên này cũng to đấy, trang trí cũng rất đẹp với tông màu chủ đạo là màu hồng. Không ngờ đấy, phong cách tối giản, lạnh lùng, xa cách của Aoi trái ngược hoàn toàn với nơi này, chắc tâm hồn Aoi cũng như cái công viên này.

Aoi và Hanra như hai đứa trẻ vậy, chưa gì đã vội vã nắm tay nhau chạy vào rồi. Tôi đi theo sau hai người, cảm giác như mình là vệ sĩ vậy.

Vừa bước vào, công viên giải trí rất nhộn nhịp, có đủ cả người già và trẻ nhỏ, rất nhiều trò chơi cũng hiện ra trước mắt tôi. Khi tôi đang cảm thán thì mọi ánh mắt mọi người đều liếc qua hai cô gái, quả nhiên hai người rất nổi bật nhờ sự tương phản, và cũng do hai người đều đẹp gái nữa. Những ánh mắt đó lại liếc sang tôi, người đi theo sau hai cô gái, và nó đằng đằng sát khí như mấy thằng con trai trong lớp nhìn tôi vậy, làm tôi sởn cả gai ốc. Cũng đúng, họ ghen tị với tôi là phải rồi, tôi đi cùng hai cô gái xinh đẹp thế này mà. Cơ mà cũng chả phải điều tốt đâu.

"Hai người biết khi đến công viên giải trí thì không nên bỏ qua điều gì không?"

Aoi bất chợt nói, vẫn cái khuôn mặt bí hiểm ấy, mà nó cũng không khác lúc bình thường lắm.

"Không nên bỏ qua điều gì?"

"Tất nhiên là các trò chơi rồi."

Aoi hào hứng nói. Tôi nhìn cô ấy, mà đó là điều hiển nhiên mà nhỉ? Thôi kệ tôi cũng không muốn làm bầu không khí ngượng ngùng nên thôi im lặng vậy.

"Wow, tất nhiên rồi chúng ta sẽ chơi hết mọi trò ở đây."

Hanra cũng hào hứng theo. Tôi hiểu lý do hai người thân nhau rồi đấy.

Hai người họ vội vã kéo nhau đến cái "Vòng quay ngựa gỗ", nó dành cho trẻ con mà nhỉ? Hai người hào hứng trèo lên mấy con ngựa.

"Cậu cũng ngồi lên đi Hiruma, vui lắm."

"Đúng vậy, ngồi lên đi Hiruma."

"Ok fine."

Tôi thực sự không muốn ngồi đâu, nhìn nó trẻ con quá, nhưng thôi Aoi và Hanra mời nhiệt tình quá. Tôi miễn cưỡng leo lên lưng con ngựa gỗ. Nó quay vòng vòng lên xuống, cũng không tệ lắm nhỉ.

...

Sau một lúc, hai người kia cũng đã chán, họ leo xuống quyết định đổi trò. Hanra hỏi.

"Chơi gì tiếp bây giờ nhỉ? Có trò gì hay không, Aoi?"

Aoi bày ra vẻ mặt trầm ngâm, rồi chỉ tay qua một hướng.

"Hay là qua đó chơi đi."

Tôi nhìn theo hướng Aoi chỉ, đó là trò "tàu lượn siêu tốc." Mắt tôi lập tức sáng lên, hào hứng nói.

"Được đấy, tớ thích mấy trò cảm giác mạnh lắm đấy."

Trái ngược với sự hào hứng của tôi thì Hanra có vẻ do dự, cô cúi mặt ngượng ngùng nói.

"N-nhưng, tớ sợ lắm."

"Không sao đâu, có tớ ở đây mà."

Aoi động viên Hanra, cô ấy dịu dàng trấn an cô bạn của mình, những lời trấn an ấy cũng giúp Hanra yên tâm hơn, cuối cùng cô hạ quyết tâm.

"Được, có Aoi ở đây, tớ không sợ gì cả."

Aoi gật đầu đầy tán thành, cô kéo tay Hanra đi về phía đó. Tôi đi theo sau hai cô gái đến điểm mua vé vào chơi. Ba người chúng tôi nhanh chóng mua vé vào, Hanra ngồi giữa còn tôi và Aoi ở hai bên. Trong lúc chờ đợi, tôi cảm thấy rất hồi hộp, cái cảm giác chờ đợi thật khiến người ta phấn khích mà. Quay sang bên cạnh, tôi thấy Aoi vẫn liên tục vỗ về, trấn an Hanra.

"Đừng lo mà, nếu cậu sợ quá thì nhắm mắt lại cũng được, đừng cố quá."

Hanra gật gật đầu trước những lời an ủi của Aoi, cô cố gắng hít sâu để bình tĩnh. Nhân viên đến thắt dây an toàn cho chúng tôi, bàn tay Hanra siết chặt lấy tay Aoi. Khi xe bắt đầu di chuyển, tôi càng trở nên phấn khích hơn, tốc độ của nó ngày càng nhanh khiến tôi càng phấn khích, đột nhiên tôi cảm giác có ai đó nắm tay mình. Tôi quay sang thì thấy bàn tay của Hanra đang nắm chặt tay tôi trong vô thức, còn đôi mắt thì nhắm chặt lại do sợ hãi. Đầu óc tôi trở nên mơ hồ, cảm giác mềm mại này...

"Wow, thú vị thiệt đó, cảm giác rất đã."

Aoi cực kì vui vẻ nói, còn tôi và Hanra thì đơ ra. Khuôn mặt Hanra tái mét vì sợ, còn tôi thì là chuyện khác.

"S-sợ thiệt đấy, tớ muốn khóc đến nơi rồi."

"Không sao, để tớ dẫn cậu ăn chút gì đó nhé."

Hai người họ bơ tôi rồi, cảm giác mình là người thừa, tủi thân ghê trời. Tôi đi theo hai người họ, đến một chỗ giống như lễ hội văn hoá vậy có rất nhiều các quầy hàng ở đó, mọi thứ đều rất đa dạng, và mùi đồ ăn từ nhiều món khác nhau thoang thoảng trong không khí khiến dạ dày tôi co thắt lại vì đói. Bất chợt, Hanra chỉ vào một món ăn, đó là kẹo bông gòn.

"Nhìn cái kia ngon vậy, trông như cái cục bông bông vậy."

"Thì tên nó là kẹo bông gòn đấy."

Tôi giải thích cho Hanra, cô ấy mở to mắt khá bất ngờ. Tôi mua cho cả ba chúng tôi mỗi người một cây. Chúng tôi tiếp tục đi dạo xung quanh, Aoi đột nhiên chỉ tay vào một quầy gần đó. Cái trò đặc trưng ở các lễ hội cái trò bắn trúng gấu bông là được.

"Hai cậu muốn thử không vui lắm đó."

Không đợi chúng tôi trả lời Aoi đã cầm lên ba cây súng đưa cho hai người chúng tôi và cho cô ấy nữa.

"Xem tớ này."

Aoi cúi người kê đầu lên súng, nheo một mắt lại nín thở, động tác ngắm bắn cơ bản đây mà. Một tiếng póc vang lên, viên đạn bắn trúng một con gấu bông nhưng chưa đủ để làm nó rớt. Aoi nhíu mày khó chịu.

"Chết tiệt, ông chủ này có ăn gian không thế?"

"Này cô gái nói năng cho cẩn thận, quán tôi làm ăn chân chính, không tin cô có thể kiểm tra."

Tôi vội vã ngăn Aoi lại, cãi nhau thì người thiệt chỉ là cô ấy thôi.

"Không sao, để tôi thử cho."

"Được thôi, tôi tin cậu đấy."

Không thể phụ lòng tin của Aoi được, tôi liền vào tư thế ngắm bắn, và một tiếng động vang lên, con gấu đã rớt xuống.

"Wow, tuyệt thật, cậu làm được rồi Hiruma."

Tôi lấy con gấu từ tay ông chủ tặng cho Aoi.

"Tặng cậu đấy, Aoi."

Aoi vui mừng gật gật đầu, cầm lấy con gấu từ tay tôi.

"Cảm ơn cậu, Hiruma."

Aoi vui vẻ chạy đi với con gấu, bỏ lại tôi và Hanra, chắc tí cô ấy quay lại thôi.

"Cậu cũng bắn thử đi Hanra, cậu biết bắn không thế?"

Hanra giật mình khi tôi gọi, cô ấy quay đầu lại, có chút rụt rè trong giọng nói cô ấy.

"T-tớ không biết."

Biết ngay mà, cô ấy mà biết bắn mới lạ đấy.

"Không sao để tớ chỉ cậu."

Tôi bắt đầu biểu diễn thử cho cô ấy xem.

"Cậu phải cầm tay vào súng như vậy, tựa má vào súng, nhớ nín thở lại nhé."

Hanra bắt đầu làm theo những gì tôi đã hướng dẫn, động tác cô ấy cực kì vụng về. Tôi tiến đến khẽ chạm tay cô ấy hướng dẫn cô ấy từng động tác.

"Tay cậu hơi cứng rồi, nên thả lỏng ra một chút."

"Đúng như vậy, tựa đầu vào súng để ngắm, nín thở lại."

Nhờ sự hướng dẫn của tôi, Hanra đã thành công bắn trúng một con thỏ khác ở trên quầy. Cậu ấy vui mừng nhận lấy con thỏ, ánh mắt cô nhìn tôi sáng ngời và nở nụ cười rạng rỡ, khiến tôi bất giác quay mặt đi. Chết tiệt, sao nãy mình lại chạm vào cô ấy nhỉ, cảnh này mà bị người quen nhìn thấy thì chết dở, còn nụ cười đó nữa. Tôi liếc nhìn Hanra, má cô ấy hiện lên một màu hồng nhạt, cảm giác không khí cứ ngượng ngùng thế nào ấy.

Mãi một lúc sau, Aoi mới trở lại, nhìn thấy con thỏ trên tay Hanra, cô ấy hào hứng hỏi.

"Woww, cậu lấy được một con rồi hả?"

"Ừm, Hiruma giúp tớ đấy."

Hanra khẽ gật đầu, má cô ửng đỏ nhẹ, tôi thì quay mặt đi. Aoi không nhận ra không khí ngượng ngùng ấy mà tiếp tục dẫn hai chúng tôi đi chơi.

Chơi được một lúc, tôi cứ cảm thấy sai sai, đi chơi công viên giải trí mà sao như đi lễ hội văn hoá thế. Hai người họ cuối cùng cũng đi xong một vòng cái lễ hội mini đấy.

"Tớ đói rồi, chúng ta kiếm gì ăn đi."

Hanra khẽ nói, bụng cô ấy cũng kêu nhẹ. Chúng tôi chơi một mạch đến tận chiều rồi, chưa ăn trưa gì cả, nên đi ăn chút gì đó thôi. Tôi cũng nói.

"Tớ cũng đói nữa."

"Vậy đi kiếm gì ăn nào."

Ba chúng tôi tiếp tục đi tìm quán để ăn, cuối cùng dừng lại ở một quán ăn có vẻ nổi tiếng ở đây.

...

"Oaaa, ngon ghê á."

"Đúng vậy, rất ngon luôn."

Aoi vươn vai, cả người cô ấy kêu lên một tiếng, tôi cũng vươn vai, Hanra thì xoa xoa cái bụng của cô ấy, trời cũng đã bắt đầu tối rồi. Bỗng nhiên, Hanra chỉ tay vào cái đu quay gần đó.

"Chúng ta đến đó chơi đi."

Tôi và Aoi nhìn theo hướng Hanra chỉ, Aoi vui vẻ đồng ý, tôi thì không có ý kiến gì. Cứ thế ba chúng tôi đi về phía đu quay.

Ngồi trên cái đu quay, ba người chúng tôi đều khá hào hứng.

"Tuyệt thật, ngày hôm nay chơi vui thật đấy."

"Đúng vậy, đây là một trong những kỉ niệm đáng nhớ của tớ."

Tôi gật đầu đồng tình trước những lời nói của hai cô gái, hôm nay đúng là rất vui, cái đu quay này là trò cuối trong ngày rồi, ngày mai tôi phải tiếp tục nhận ánh mắt "yêu thương" của hai thằng kia.

Khi chiếc đu quay cao dần, cho đến khi nó quay đến đỉnh. Khung cảnh thật đẹp, thành phố như thu gọn trong tầm mắt của tôi. Tôi nhắm mắt lại thư giãn để bản thân nghỉ ngơi, đi theo hai người kia cả ngày cũng đủ mệt rồi. Không ai nói câu nào, chỉ im lặng ngắm nhìn khung cảnh, ai cũng mệt sau ngày dài chơi vui vẻ.

Chúng tôi cùng bắt xe đi về, tạm biệt nhau ở những đoạn đường, trở về nhà, tôi nằm lên giường, cảm nhận niềm vui đã trải qua, có những thứ vui hơn việc cá cược, hay cờ bạc. Hoá ra.. có bạn bè thật tuyệt.

_____

Chương này tui viết vào 8/3, nên chúc mấy bạn nữ 8/3 vui vẻ, đầy hạnh phúc nhé :>

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!