Phần I: Thanh xuân

Chương 1: Cá cược?

Chương 1: Cá cược?

Khi ánh ban mai xuyên qua tầng mây trời, ngôi trường như được thêm sức sống, một khung cảnh yên bình được hiện lên, những người học sinh, với những nụ cười, những lời giới thiệu vang lên trong ánh bình minh ấy đã tô điểm cho một lớp học nhộn nhịp vui vẻ.

Trong khung cảnh yên bình mà nhộn nhịp của lớp 11A1 ấy, một bóng dáng nhẹ nhàng lướt qua, những ồn áo náo nhiệt như bị bấm nút dừng lại khi một cô gái bước vào lớp, đó là Hana Hanra, một học sinh mới chuyển đến.

Mọi ánh mắt của cả lớp dường như bị thu hút bởi vẻ đẹp của cô ấy. Với mái tóc trắng bạch kim nổi bật được phản chiếu bởi ánh sáng dịu nhẹ như được thêm một tầng màu sắc, đôi mắt trắng mang theo vẻ lạnh lùng, xa cách khiến cho người nhìn không lạnh mà run khi nhìn vào đôi mắt ấy, chiều cao 1m5 của cô ấy, khiến thân hình cô nhỏ nhắn tạo cho người khác một cảm giác muốn nâng niu và bảo vệ.

Trong giây phút im lặng ngắn ngủi ấy, những tiếng bàn tán bắt đầu quay trở lại. Họ tò mò về cô gái có tên Hana Hanra đó, dường như mọi bí ẩn trên thế giới đều xoay quanh cô ấy.

Nhưng trong số những người bị thu hút bởi cô ấy chỉ có một cậu trai không để ý đến mọi thứ xung quanh. Đôi tay cậu ta lần theo những viên xúc xắc như đang sờ mó một món bảo vật vô giá. Đó là Yahira Hiruma, một kẻ vô hình trong lớp học nhộn nhịp này.

Khuôn mặt của Hana Hanra cúi gằm xuống, cô khó xử trước những phản ứng dữ dội về chính mình.

Chậm rãi, đôi chân nhỏ nhắn di chuyển một cách vội vã đến chỗ ngồi của mình, Hiruma vẫn đang nâng niu những viên xúc xắc ấy như báu vật, không biết rằng Hanra đang đi đến. Đôi bàn tay cô ấy nắm nhẹ vào chiếc ghế, kéo nó ra một cách lúng túng, cô ấy ngồi xuống bên cạnh Hiruma, khi Hiruma nhận ra giọng cô nhẹ nhàng cất lên có một sự lúng túng trong giọng điệu của cô ấy.

"X-Xin chào, t-tớ là Hana Hanra, rất vui được gặp cậu." Một lời chào xã giao đơn giản lại giống như quả bom nổ chậm, khiến toàn bộ lớp học như nổ tung. Một nữ thần vừa chuyển đến lại được xếp đến ngồi cạnh một kẻ mờ nhạt, đây quả thực là một chuyện hết sức vô lí. Ánh mắt Hiruma ngước lên nhìn Hanra.

"Xin chào, tôi là Hiruma." Đôi tay cậu ấy vẫn lần mò những viên xúc xắc, dường như không để tâm đến cô ấy.

Những ánh mắt như muốn giết người của những người trong lớp khiến sống lưng Hiruma ớn lạnh, một cảm giác bất an ập đến, có vẻ ngồi cạnh một cô gái xinh đẹp không phải điều tốt, mà là một tai hoạ, một quả bom nổ chậm.

---Reng--Reng--

Trước bầu không khí căng thẳng ấy, tiếng chuông vào lớp vang lên như một chiếc phao cứu sinh cho Hiruma trước tình cảnh khó xử này.

Một tiếng thở dài, đã giúp cậu ấy bình tĩnh lại. Ánh mặt cậu liếc qua phía Hanra, đánh giá lại vẻ ngoài của cô ấy một lần nữa. Cậu để khuôn mặt mình gục xuống bàn, không phải để ngủ mà là để tính toán những rủi ro mà Hanra có thể mang lại cho cậu. Cậu tự lẩm bẩm một mình.

"Nếu ngồi cạnh con mắm này, khả năng bị mấy đứa con trai trong lớp thủ tiêu là rất cao, muốn chạy trốn cũng không được, dù sao mình cũng không giỏi chạy trốn, hay xin cô đổi chỗ nhỉ cách này khả thi nhất rồi."

Những suy nghĩ miên man ấy bị kéo trở lại khi cánh cửa lớp học kêu lên một tiếng cạch, theo sau đó là giáo viên chủ nhiệm bước vào. Đó là cô Haiko Jaisu, một giáo viên nổi tiếng trong trường được các tiền bối xem là rất nghiêm khắc. Cô bước nhanh lên bục giảng, giọng cô vang lên đầy uy nghiêm.

"Chào cả lớp, tôi là Haiko Jaisu, giáo viên chủ nhiệm của các em trong năm nay, sau đây tôi sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi, bằng cách bốc thăm."

Những lời đó như sét đánh qua tai Hiruma, trong lòng cậu vui sướng vì sắp thoát khỏi được Hanra, cậu lén liếc nhìn cô ấy qua khoé mắt.

Khuôn mặt Hanra vẫn không thay đổi, vẫn mang theo vẻ lúng túng, đột nhiên Hanra lên tiếng.

"C-Cậu có tin vào định mệnh không?"

Hiruma giật mình trước câu hỏi bất ngờ của Hanra, cánh tay cậu đưa lên xoa qua xoa lại chiếc cằm vốn chẳng dính gì. Cậu nói một cách rất mơ hồ.

"Chắc là.. có"

Đôi lông mày trắng của Hanra nhíu nhẹ trước câu trả lời mơ hồ ấy, bàn tay Hanra gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu nhất định. Giọng cô ấy cất lên lần nữa sự lúng túng vẫn không giấu được.

"N-Nhưng tớ có tin vào định mệnh đấy."

Ánh mắt của Hiruma mở to lên một chút, bàn tay cậu xoay xoay viên xúc xắc. Cậu lên tiếng.

"Tôi tin vào xác suất hơn."

Đôi mắt trắng ấy khẽ rung động, môi Hanra mấp máy như muốn nói gì đó nhưng tiếng cô chủ nhiệm đã vang lên trước.

"Được rồi, đứng lên, tôi sẽ bốc thăm xếp chỗ."

Bàn tay cô đưa vào hộp thăm, mỗi lần bốc là một vận mệnh của một người lại được sắp xếp vào một chỗ. Bất chợt, tên của Hiruma được đọc lên, cậu ngồi vào chỗ cuối lớp, một chỗ được xem là đắc địa và cực kì tuyệt vời. Với niềm vui sướng cậu vui vẻ chờ người bạn cùng bàn của mình, cậu nóng lòng muốn xem người bạn đó là ai.

Một giọng nói quen thuộc cất lên.

"X-xin chào, tớ lại ngồi cạnh cậu rồi."

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hiruma, cậu quay đầu lại, nhìn thấy người đứng đó là Hanra cũng là bạn cùng bàn của cậu. Cậu đầy hoài nghi, môi mấp máy không nói nên lời.

Hanra cúi đầu nhẹ, tránh ánh mắt đầy hoài nghi của Hiruma đang nhìm chằm chằm vào cô, Hanra lên tiếng.

"Đ-đó chẳng phải là định mệnh sao?"

Hiruma bất lực, hai tay cậu đan vào nhau để che đi khuôn mặt như muốn khóc.

"Định mệnh cái khỉ gì, tôi sẽ bị đám con trai trong lớp xử lí mất."

Hanra an ủi, giọng cô ấy pha chút tội lỗi.

"Đừng lo, bọn họ sẽ không làm gì cậu đâu."

Hiruma ngước mắt lên, đôi mắt cậu ấy như muốn nói 'cô nghĩ tôi sẽ tin à?', nhưng lười tranh cãi với Hanra, Hiruma đành im lặng mà tập trung vào bài học.

Tiết học trôi qua êm đềm, giữa hai người chẳng có cuộc trao đổi nào khác được diễn ra trong suốt tiết học.

Rắc rối bắt đầu kéo đến với Hiruma rất nhanh, ngay trong bữa trưa đó khi cậu vừa ăn xong, bỗng nhiên xuất hiện vài đứa con trai trong lớp tiến đến, kẻ đứng đầu trong đó là Siwara Himu, khuôn mặt hắn cũng có nét đẹp trai với mái tóc nhộm đỏ và cái chiều cao m8, hắn là một kẻ đào hoa nhờ tính cách ăn chơi, quậy phá của mình, hắn ta đưa bàn tay thô ráp nắm lấy cằm Hiruma, dùng sức nâng lên ép cậu nhìn thẳng vào mắt hắn, hắn lên tiếng đầy mỉa mai và châm chọc.

"Xem ai đây này, tên otaku may mắn, được ngồi cạnh nữ thần của lớp."

Đám con trai theo sau hắn cười phá lên, những lời châm chọc vang lên liên tục, thu hút sự chú ý của những người khác trong căng tin. Hiruma đưa tay lên, bàn tay cậu mạnh mẽ hất bàn tay của Himu ra khỏi người mình. Cậu bày ra khuôn mặt đầy sự khinh bỉ và ghét bỏ, một tràng câu chửi chứ thế phun ra vào mặt hắn.

"Thì sao? Mày đéo may mắn như tao nên mày cay à, ghen tị à? Cái may mắn chó gặm của mày so được với tao à? Làm như tao thích ngồi cạnh nữ thần của mày lắm đấy, thằng thất bại chim bé."

Không đợi hắn kịp hoàn hồn, Hiruma vội vã sủi đi mất, ngu gì đứng lại lỡ đâu hắn điên lên đấm mình thì sao, khuôn mặt của Himu bây giờ chắc đỏ như quả cà chua rồi, nghĩ đến đó Hiruma bất giác bật cười nhẹ, cảm giác chửi người cũng thật sảng khoái quá.

Nhờ bữa trưa hôm đó, mà cả chiều Hiruma nhận được những cái nhìn đầy "tình cảm" của Himu trong suốt cả buổi học.

....

Tiếng chuông là về vang lên, học sinh nhôn nhao lần lượt thu dọn sách vở để trở về nhà. Chỉ có Hiruma vẫn ngồi lại trong lớp, cậu nhìn quanh lớp chỉ còn lác đác một vài người, lí do cậu chưa đi về là do cậu biết rằng Himu chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu, dù sao cậu cũng đã chửi hắn trước mặt rất nhiều người. Hiruma bắt đầu tìm cách để thoát thân.

"Nếu var thì mình thua chắc rồi, thằng đó côn đồ kiểu gì cũng đánh nhau giỏi hơn mình, còn chạy thì không khả thi lắm, nó cả chục thằng chạy sao lại cái đám đấy, hay đưa tiền cho xong chuyện nhỉ?"

Hiruma mở ví tiền ra, nó hoàn toàn trống rỗng, khuôn mặt cậu nhăn nhó, hai tay cậu đập mạnh xuống bàn, cậu hét lên.

"CÁCH NÀY CŨNG KHÔNG KHẢ THI TÍ NÀO."

Cậu ngả người ra ghế, đầu ngước lên trần nhà, đôi mắt nhắm lại trong sự mệt mỏi. Bỗng nhiên một bàn tay khẽ lay cậu dậy, cậu khẽ mở mắt nhìn xuống, đó là Hanra, cậu ấy chưa về sao? Với sự nghi hoặc cậu lên tiếng hỏi.

"Cậu chưa về sao Hanra? Sao cậu lại ở đây?"

Bàn tay Hanra bỗng nhiên rụt lại rất nhanh như bị một luồng điện chạy qua, cô ấy cúi mặt xuống lên tiếng giọng bé như lời thì thầm.

"T-tớ quay lại lấy đồ, và thấy cậu, tớ tưởng cậu ngủ quên nên gọi cậu dậy."

Sự xuất hiện của Hanra, khiến não Hiruma lập tức nhảy số. Chỉ cần ra về cùng Hanra, cái đám Himu chắc chắn sẽ không làm gì mình. Với sự háo hức Hiruma đột nhiên đề nghị với Hanra.

"Hay là cậu về chung với tôi đi."

"K-không, chúng ta không thân nhau đến thế." Câu trả lời của Hanra như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hiruma, cả người cậu như hoá đá, cậu không ngờ cậu ấy lại nói thẳng như vậy, đáng lẽ cô ấy phải khó xử nhưng vẫn phải đồng ý mới đúng. Hiruma giả bộ ho khan vài tiếng, cố gắng xoá tan bầu không khí ngượng nghịu này, cậu lên tiếng cố gắng năn nỉ cô ấy, dù sao chỉ có cô ấy mới giúp cậu thoát khỏi tình cảnh này, cậu không muốn ở đây đến tối đâu.

"Đừng phũ phàng vậy chứ, về cùng với tôi hôm nay thôi, chỉ hôm nay thôi xin cậu đấy."

Ánh mắt của Hanra khẽ liếc nhìn Hiruma có chút thắc mắc trong mắt cô ấy, tại sao cậu ấy lại muốn về mới mình như vậy? Ngón tay Hanra lắc qua lắc lại tỏ vẻ không thể, giọng cô ấy vang lên kiên định.

"Không là không."

Hiruma khẽ thở dài, hàng ngàn câu "yêu thương" được nghĩ đến trong đầu cậu ấy nhưng cậu cố nhịn. Cậu đưa ra đề nghị với Hanra.

"Vậy chúng ta cá cược chút đi, nếu tôi thắng cậu sẽ phải về chung với tôi, còn nếu tôi thua thì tôi sẽ không năn nỉ cậu về cùng nữa, thế nào?"

Hanra lộ rõ vẻ bất ngờ, một chút do dự trong ánh mắt cô ấy nhưng sự tò mò đã lấn át cô ấy, một khoảnh khắc cô ấy gật đầu.

Hiruma vui mừng thấy rõ, nụ cười nơi khoé miệng cậu không thể giấu được, cậu đưa tay vào cặp, lấy ra hai viên xúc xắc mà cậu xem như báu vật. Cậu giải thích đơn giản cho Hanra.

"Luật chơi đơn giản thôi, tung cùng lúc hai viên xúc xắc, ai điểm cao hơn người đấy thắng."

Hiruma cầm lấy hai viên xúc xắc đặt nó rất nhẹ nhàng vào đôi tay của Hanra, cậu lên tiếng nói.

"Cho cậu đi trước đấy."

Hanra nhìn chăm chú vào hai viên xúc xắc trong tay mình, sự do dự và lo lắng trào lên trong lòng cô ấy, một cảm giác sợ thất bại dâng trào. Hanra lấy hết can đảm, cô ấy tung xúc xắc ra. Tiếch lạch cạch của xúc xắc trên sàn đá hoa cương lạnh lẽo, mỗi tiếng lạch cạch tim của Hanra lại nhảy số một nhịp cho đến khi hai viên xúc xắc dừng lại ở con số sáu và ba, khuôn mặt của Hanra không giấu được nụ cười nơi khoé môi, đây là số điểm khá cao. Hiruma lên tiếng khen ngợi Hanra.

"Chín điểm, là số điểm khá tốt đấy."

Bàn tay cậu cầm lên hai viên xúc xắc, cậu tung ra với một lực nhẹ nhàng, viên xúc xắc khẽ lăn chậm rãi với vài tiếng lạch cạch, và dừng lại ở hai con số sáu. Mắt Hanra mở to không tin được, cô ấy khẽ nói.

"K-không thể nào, cậu gian lận à?"

Hiruma mỉm cười trước phản ứng bất ngờ của Hanra, dừng như chuyện được hai con sáu là chuyện quá bình thường đối với cậu. Cậu ấy hào hứng nói.

"Xác suất hết thôi, bây giờ cậu thua rồi, về cùng tôi chứ?"

Hanra lườm Hiruma một cái, biểu cảm cô ấy không thể đọc được, nhưng có vẻ là sự nghi ngờ.

Một tiếng thở dài phát ra từ Hanra, cô ấy đứng dậy khỏi sàn đá hoa cương lạnh lẽo, tay cô cầm cặp lên, bước chân cô ấy chậm rãi, chờ đợi Hiruma về cùng cô ấy. Cậu cũng không chậm trễ, đôi tay thoăn thoắt cầm cặp, đôi chân nhanh chóng bước theo cô ấy ra khỏi lớp.

Himu và đồng bọn ngồi ở một con hẻm khuất bóng gần cổng trường, khi hắn thấy Hiruma, con mắt hắn sáng rực lên chuẩn bị lao ra đánh cho Hiruma một trận, bỗng nhiên ánh mắt hắn đảo sang người đang đi bên cạnh Hiruma, một bóng hình rất quen thuộc đó là nữ thần của lớp Hana Hanra. Khí thế của hắn lập tức giảm đi một nửa khi nhìn thấy cô ấy, bước chân của hắn khựng lại, khuôn mặt hắn nhăn nhó trở nên khó coi vô cùng. Một tên đàn em không biết điều lập tức nói.

"Sao đại ca không lao ra đập tên Hiruma kia một trận đi? Hắn sắp đi mất rồi kìa."

Himu trừng mắt nhìn tên đàn em ấy, quát lên.

"Mày thì biết cái gì, im mồm lại."

Những tên đàn em phía sau bị doạ sợ, không đứa nào dám hó hé nửa lời. Ánh mắt Himu nhìn Hiruma như muốn toé lửa, nắm tay hắn siết chặt lại, gân xanh nổi đầy trên trán. Hiruma lén liếc nhìn một màn những gì vừa xảy ra, trong lòng cậu hả hê một cách lạ kì khi thấy Himu tức điên lên mà không dám làm gì. Cũng đúng, ai mà chả cay khi thấy crush của mình đi chung với thằng khác, đã thế còn là thằng mình ghét.

...

Suốt cả quãng đường, không một câu nói nào được thốt ra, không có sự khó xử giữa hai người, chỉ có những khoảnh khắc yên tĩnh và bình yên, chỉ có hai người cùng nhau bước đi.

Đến một ngã rẽ, ngay khi Hiruma chuẩn bị tạm biệt Hanra, thì bất chợt cô ấy tiến lên trước dùng thân hình nhỏ nhắn ấy để chặn bước đi của Hiruma, hai tay cô ấy dang rộng ra, chưa kịp để Hiruma hiểu chuyện gì đang xảy ra thì giọng nói Hanra vang lên một cách ngập ngừng.

"C-cậu có muốn cá cược với tớ lần nữa không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!